một
1.
Moon Hyeonjoon, hai mươi tư tuổi, ra mắt bốn năm trời vẫn chỉ là một idol nhàng nhàng không ai biết tới, mùa đông năm kia một bước lên tiên nhờ vai nam phụ trong một bộ phim truyền hình, chuyển từ chiếu chót trong giới idol lên chiếu giữa trong giới diễn viên, hiện đang là idol diễn viên vừa có lượng người hâm mộ ổn định vừa có độ nhận diện công chúng đáng kể trong lứa nghệ sĩ ra mắt cùng thời.
Về việc vụt sáng trong một đêm của Moon Hyeonjoon, ngay cả bản thân anh cũng không ngờ được. Bộ phim đó vốn chỉ là một dự án nhỏ, đoàn phim nghèo rớt mồng tơi, công ty cũng chẳng dùng đến quan hệ để tranh vai cho gà nhà, chỉ bảo Moon Hyeonjoon đi thử vai, lọt trúng mắt xanh của đạo diễn thì đóng, không thì về tập nhảy tập hát tiếp. Không ngờ sau khi phim chiếu được vài tập đầu, phản ứng của khán giả vượt ngoài kỳ vọng, nhà đài lập tức đốc thúc đạo diễn biên kịch sửa kịch bản, đổ thêm tiền đầu tư, kéo dài bộ phim ra gấp rưỡi. Dàn diễn viên trong phim không ai là không được hưởng lợi.
Công ty quản lý lăng xê nhóm nhạc đầu lòng mấy năm trời vẫn không có kết quả gì, đưa gà nhà đi thử một vai diễn vô thưởng vô phạt mà lại một đêm vụt sáng, thế là dứt khoát đẩy Moon Hyeonjoon sang mảng diễn viên, tập trung vào con gà đẻ trứng vàng này, ra sức tìm vai diễn trong mấy bộ phim đầu tư lớn cho anh, chương trình giải trí tạp kỹ cũng nhận liền tay.
Hyeonjoon không có ý kiến gì về cách làm của công ty, dù sao anh cũng làm idol vì không biết làm gì khác, trước hát nhảy, giờ thêm diễn nữa cũng chẳng phải vấn đề gì lớn lao. Nhiều lúc chính Moon Hyeonjoon cũng phải cảm thán ông trời quả là thương mình, sinh ra trong một gia đình "khá giả", học hành không đến đâu nhưng sống hai mười tư năm trời vẫn chưa từng phải lo không có cơm ăn không có tiền tiêu, càng không lo không mua được nhà không lấy được vợ. Nhưng gần đây Moon Hyeonjoon bắt đầu có một vài việc phiền não, phiền đến mức cơm ăn không ngon đêm ngủ không yên.
Một tháng trước, Moon Hyeonjoon bị ngã ngựa khi đang quay một bộ phim cổ trang.
Từ nhỏ đến lớn, Moon Hyeonjoon có thể được coi là người khỏe mạnh ít ốm, hầu như không phải bước qua cửa bệnh viện bao giờ, nhưng một khi đã vào viện, anh chắc chắn sẽ dính với giường bệnh một thời gian dài.
Bác sĩ vừa bó bột cho anh vừa dặn dò hai tháng tới không được vận động mạnh. Không thể bắt một thằng què chạy ra phim trường đóng phim cưỡi ngựa bắn cung, cũng không thể bắt thằng què về phòng tập tập nhảy tập hát, công ty đành thả cho Hyeonjoon nghỉ ngơi hai tháng, dù sao hơn một năm qua anh cũng chạy lịch trình tối mặt tối mũi rồi.
Hyeonjoon sẽ phiền não vì bị gãy chân ư? Không, Moon Hyeonjoon không phải là con người bi quan như thế. Dù sao thì công ty cũng mời bác sĩ điều trị giỏi nhất có thể mời được trong nước cho anh, quá trình phục hồi không có gì đáng lo ngại.
Điều khiến Hyeonjoon vô cùng phiền não là, anh chuyển về căn nhà mới mua cuối năm ngoái để tĩnh dưỡng nghỉ ngơi, nhưng hình như căn nhà này có vấn đề.
Bạn thân nối khố của Hyeonjoon đập lá bùa bị xé rách làm đôi xuống bàn, giọng chắc nịch rằng. "Căn nhà này của mày chắc chắn có vấn đề."
Hyeonjoon xoa xoa mí mắt vừa mỏi vừa cay. "Không phải chính mày giúp tao đi xem đất à? Lúc đó mày còn bảo phong thủy chỗ này tốt lắm, sạch sẽ không dính thứ gì bẩn thỉu cả."
Bạn thân như bị điểm trúng huyệt câm, đột nhiên cứ ậm ừ không nói được một câu hoàn chỉnh.
Lee Minhyung, bạn thân nối khố của Moon Hyeonjoon, một ngày nọ đang ngồi ăn kem bên lề đường thì đột nhiên bị một cao nhân gõ đầu bảo, thằng nhỏ này có tố chất, có muốn theo ta lên núi tu tập không. Khi đó, ngoài chuyện nên ăn kem vị dâu hay vị sô-cô-la ra thì em nhỏ Lee Minhyung hoàn toàn không có khả năng quyết định những vấn đề trọng đại khác. Cũng không biết vị cao nhân đó đã thuyết phục phụ huynh em nhỏ Lee Minhyung bằng cách nào, chỉ biết từ năm đó, vào mỗi kì nghỉ hè và kì nghỉ đông, Hyeonjoon chỉ có thể ăn kem một mình, vì bạn thân đã bị cao nhân cắp lên núi tu tập mất rồi.
Lại nói Lee Minhyung lên núi tu tập - nói dân dã một chút là học bắt ma, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì dọn hẳn lên núi định cư, mỗi năm chỉ về nhà một hai dịp, tính ra cũng đã nhập môn gần hai chục năm, dù đã lên hàng pháp sư từ năm mười bảy tuổi nhưng dạo gần đây mới được sư phụ thả xuống núi tác nghiệp một mình.
Pháp sư Lee Minhyung vừa xuống núi đã đi tìm bạn thân nối khố ngay, không biết có nên nói là đúng dịp bạn thân bị gãy chân được nghỉ làm không, nhưng nếu là dịp khác thì có lẽ Moon Hyeonjoon còn không có thời gian nghe điện thoại. Lee Minhyung ngồi giữa phòng khách nhà Moon Hyeonjoon, nhìn lá bùa trấn trạch mình đích thân đóng gói gửi xuống núi mừng bạn mua nhà mới bị xé rách làm đôi, lại nhìn gương mặt thiếu hụt sức sống của người đối diện, tự hỏi chẳng lẽ công sức mình học hành gần hai chục năm nay đều đổ sông đổ bể.
Lee Minhyung chậc lưỡi. "Thế trong nhà dạo này có gì kì lạ không?"
"Kì lạ?" Moon Hyeonjoon nhíu mày. "Ngoài việc ngủ không ngon ra thì cũng không có gì kì lạ lắm."
"Thật? Thế sao tự nhiên cái bùa trấn trạch lại rách làm đôi thế này?"
"Sao tao biết được, sáng nay tao vừa ngủ dậy thì thấy nó rơi dưới đất rồi, tao còn chẳng nhớ là trong nhà có cái bùa này nữa."
Lee Minhyung xoa cằm, trầm ngâm suy nghĩ.
Moon Hyeonjoon dường như nhớ ra điều gì, đột nhiên kích động đập thành ghế sô pha một cái. "Đúng rồi. Dạo gần đây đồ đạc trong nhà cứ tự nhiên rơi đổ lung tung, hôm qua tao còn nghĩ là gió mạnh quá nên đóng hết các cửa lại, nhưng tối đến vẫn thấy lọ hoa trên bàn nằm ngang dưới nền nhà..."
Giọng Moon Hyeonjoon càng ngày càng nhỏ, dường như cũng bị chính lời của mình dọa cho lạnh sống lưng.
"Lọ hoa chỉ nằm ra đấy thôi, không vỡ?"
"Không vỡ..." Moon Hyeonjoon thấy trọng tâm sự chú ý của Lee Minhyung hơi kì lạ, nhưng vẫn thành thật trả lời.
"Mấy việc này chỉ xảy ra vào buổi tối thôi à?"
"Ừ..."
Pháp sư Lee lại rơi vào trầm tư.
"Có vẻ là một cái vong đỏ, nó táy máy đồ nhà mày tí thôi, tối nay tao đến bắt, trói nó đi là được."
Lee Minhyung nói đoạn, lại lấy ra một lá bùa nữa, dặn Moon Hyeonjoon dán lên đầu giường, tối nay cứ ngủ sớm, nửa đêm gã đến bắt ma, đảm bảo bạn mình ngủ ngon đến sáng không biết gì.
Thế nhưng ngoài dự liệu của pháp sư Lee, còn chưa qua mười hai giờ đêm, Lee Minhyung ngồi ở nhà đã giật mình như bị ai đổ một xô đá lên đầu. Da đầu gã buốt rần, hai bên thái dương co rút, pháp sư Lee không ngờ rằng vừa xuống núi đã gặp phải con ma ghê gớm thế này, vừa chạy ra khỏi nhà phóng xe đến chỗ bạn thân vừa niệm Moon Hyeonjoon đừng ngủ nữa đừng ngủ nữa đừng ngủ nữa.
Lúc gã chạy đến nhà Moon Hyeonjoon, chủ nhà có vẻ đã ngủ thật rồi, bấm chuông hồi lâu không có người ra mở cửa, gọi điện thoại thế nào cũng không có người bắt máy, Lee Minhyung đành phải trèo cổng vào. Lee Minhyung vừa mới trèo lên hàng rào thì chuông chống trộm bắt đầu kêu inh ỏi, gã thầm chửi chắc mình xuống núi không xem ngày. Chật vật một hồi mới trèo qua được cổng lớn, chuông chống trộm vẫn réo không biết mệt, nhưng kỳ lạ là hàng xóm xung quanh không có ai bị đánh thức hết.
Lee Minhyung toát mồ hôi đầy đầu, dường như cả căn nhà này đã bị vây vào trong kết giới, may mà gã là người tu tập nhiều năm nên mới xông vào cứu người được. Nghĩ đến đây, nhiệt huyết trong lòng pháp sư Lee lại sôi trào cuồn cuộn, gã xắn tay áo, không thèm gõ cửa nữa mà trực tiếp lôi bùa trong túi ra phá cửa.
Lee Minhyung dán bùa lên cửa, niệm vài câu vừng ơi mở cửa ra, cửa gỗ bật tung, ổ khóa điện tử chập điện lóe lên mấy tia sáng yếu ớt rồi ngỏm hẳn.
Lee Minhyung bừng bừng khí thế lao vào nhà, chạy thẳng lên tầng hai. Pháp sư Lee chạy vội quá, ngã bệt mông ngay cửa phòng ngủ. Gã kiềm chế lắm mới không vứt hết đạo đức tu dưỡng hai mươi mấy năm qua đi để chửi thề, một lúc sau mới lồm cồm bò dậy, rút bùa ra tiếp tục phá cửa phòng ngủ.
Lee Minhyung toát mồ hôi hột mới phá được cửa phòng ngủ, chạy vào phòng thì thấy Moon Hyeonjoon đang mê man, không nghe ra được miệng anh đang lẩm bẩm cái gì.
Lee Minhyung vội vàng bật điện, lay người dậy nhưng gọi khản giọng mà Moon Hyeonjoon không có dấu hiệu sẽ tỉnh. Pháp sư Lee luống cuống một hồi, cuối cùng mới nghĩ ra mấy lá bùa sư phụ cho vẫn còn nhét trong túi áo, vội vàng lấy ra rồi dán hết lên người Moon Hyeonjoon. Gã cũng không nhớ phải đọc câu chú nào, trong đầu hiện lên cái gì thì đọc cái đó, đọc đến loại chú thứ bảy mới đánh thức được Moon Hyeonjoon.
Vừa nhìn thấy gã, Hyeonjoon đã hỏi. "Sao mày lại ở đây?"
Pháp sư Lee trầm mặc không nói gì.
"À, đến bắt ma, thế bắt được con ma chưa?" Moon Hyeonjoon vừa dứt lời, điện trong phòng vụt tắt.
Tiếp theo là tiếng loảng xoảng truyền lên từ dưới nhà.
Cả hai người đều dựng đứng sống lưng. Lee Minhyung mấp máy môi, dùng khẩu hình nói với Moon Hyeonjoon. "Lần này chắc bình hoa nhà mày vỡ thật rồi."
Gã bảo Moon Hyeonjoon ngồi yên trong phòng, tự mình xuống dưới xem rốt cuộc đồ quỷ ám kia đang làm trò gì, trước khi đi còn lục lọi túi quần xem còn sót lá bùa nào không, may mà còn lại hai cái, gã dán nốt hai lá bùa lên đầu giường Moon Hyeonjoon rồi mới yên tâm ra khỏi phòng.
Lee Minhyung vừa bước xuống cầu thang, sau lưng lập tức vang lên tiếng cánh cửa phòng ngủ đập vào khuôn cửa, lực đẩy mạnh đến nỗi gã còn nghe được tiếng bản lề kim loại rung lên.
"Mày đóng cửa làm gì?" Lee Minhyung định quay lại nạt đồ nhát gan Moon Hyeonjoon một trận, nhưng còn chưa kịp quay đầu, gã đã cảm thấy có một lực từ sau lưng đẩy mình xuống.
Pháp sư Lee lăn hết nửa cái cầu thang.
Trên tầng bắt đầu vang lên tiếng hét của Moon Hyeonjoon. Lee Minhyung bừng tỉnh, con ma đó thế mà biết dùng kế điệu hổ ly sơn.
Không biết là con ma đó nổi điên lên làm gì Moon Hyeonjoon, nhưng Lee Minhyung ở tầng dưới nghe thôi cũng thấy sợ toát mồ hôi lạnh. Gã bò dậy định chạy lên cứu người, nào ngờ vừa mới bước được một bước đã vấp phải thứ gì đó, nhất thời không giữ được thăng bằng mà ngã nhào về phía trước, trán đập lên bậc cầu thang.
Trong nhà đột nhiên vang lên một tiếng kêu kì dị, nghe kĩ thì có vài phần giống tiếng trẻ con khóc. Lee Minhyung tiếp tục bò dậy, đầu váng mắt hoa còn chưa kịp tìm xem tiếng khóc phát ra từ đâu đã lại dúi đầu về phía trước. Có ai đó vừa đập vào đầu gã một cái, cực kì mạnh tay, không hề khách khí.
Lúc hồn Lee Minhyung về với xác thì đã thấy bản thân ngồi ngoài cổng nhà Moon Hyeonjoon, cơn đau trên đầu còn chưa dứt hẳn.
Màn hình điện thoại sáng lên, là Moon Hyeonjoon gọi tới.
"Minhyung! Cứu tao!"
Một cơn gió lạnh thổi qua, Lee Minhyung rùng mình. "Hôm nay có vẻ không phải một ngày phù hợp để trừ yêu diệt ma-"
"Nó quay lại rồi! Cứu tao!"
Pháp sư Lee nghe tiếng đồ đạc rơi vỡ bên kia đầu dây, không kìm được mà rùng mình mấy cái. "Nó làm gì mày rồi?"
"Nó chưa làm gì, nó chỉ đứng đó thôi."
"Thế sao lại có tiếng đồ đạc rơi vỡ thế?"
Moon Hyeonjoon tiếp tục hét vào điện thoại. "Tao không cẩn thận va phải trong lúc chạy."
Pháp sư Lee im lặng một hồi, sắp xếp từ ngữ rồi phun ra một câu vô cùng không có nhân tính. "Thôi mày cứ ngồi im một chỗ đi, nếu nó muốn làm gì mày thì đã làm từ lâu rồi chứ không chỉ chọc phá giấc ngủ của mày đâu. Với cả tao cũng xem mệnh cho mày rồi, không ngỏm sớm được đâu. Yên tâm nha tao về đây."
Thế rồi pháp sư Lee bỏ ngoài tai tiếng la hét của bạn thân, phóng xe về nhà nhanh nhất có thể.
Sáng hôm sau, quả nhiên Moon Hyeonjoon vác cái chân què đến tận nhà Lee Minhyung.
Bạn thân của gã hôm nay trông phờ phạc hơn hôm qua mấy lần, có vẻ là cả đêm không chợp mắt nổi. Vì muốn gắn kết lại tình bạn đã nứt vỡ sau khi gã bỏ chạy một mình tối hôm qua, Lee Minhyung để bạn ngồi trong phòng khách rồi vào nhà bếp pha một cốc trà sen nóng. Không hiểu hôm nay điện đóm hay bình siêu tốc bị làm sao, gã đợi hơn mười phút nước mới sôi, vừa xoay người định rót nước vào cốc thì thấy trên bàn bếp rải đầy những tấm bùa bị xé.
Lee Minhyung hóa đá.
Trí nhớ gã khá tốt, vừa nhìn đã biết đây là mấy tấm bùa gã dán lên người Moon Hyeonjoon tối hôm qua, và gã thì chạy chối chết sau khi bị đồ ma quỷ xách cổ quẳng ra khỏi cửa nhà Moon Hyeonjoon chứ không hề có thời gian lụm lại bất cứ đồ nghề nào.
Pháp sư Lee cảm thấy vô cùng hổ thẹn, xem ra gã thật sự không học hành tới nơi tới chốn, đến cả nhà của chính bản thân mình mà vong vẫn ra vào như nơi không người thế này.
Lee Minhyung bưng cốc trà sen ra cho Moon Hyeonjoon, đợi bạn thân nguôi ngoai một chút rồi bắt đầu nhẹ giọng khuyên bảo.
"Tao nghĩ mày cứ về nhà trước đi đã, nếu nó muốn làm gì mày thật thì mày đã không sống được đến tận sáng nay để chạy đi tìm tao rồi. Hơn nữa thầy tao cũng dạy, bí quyết quan trọng nhất để trừ yêu diệt ma là tâm phải vững. Mày càng sợ hãi thì nó càng làm tới, chỉ cần mày không sợ nó thì nó không làm gì được hết. Mày cứ về ở tiếp mấy hôm, nửa đêm tỏ ra là mày không để ý đến nó, nó chán rồi khắc tự bỏ đi thôi."
Không biết là do trà sen của Lee Minhyung bỏ thuốc hay lúc đó đầu óc Moon Hyeonjoon bị úng nước, anh nghe mấy lời xàm xí của pháp sư Lee thế mà cũng tin thật, tràn đầy tự tin quay về, vậy nên liên tiếp mấy ngày sau đó, ngày nào Lee Minhyung cũng bị gọi dựng dậy lúc nửa đêm.
Hôm nay cũng không ngoại lệ.
"Nhưng mày phải nghĩ cách giúp tao chứ!" Moon Hyeonjoon mếu máo, lòng bàn tay đã đổ đầy mồ hôi, đầu ngón tay run rẩy suýt chút nữa làm rơi điện thoại.
Giọng nói truyền đến từ đầu dây bên kia cũng mếu máo chật vật không kém. "Tao cũng muốn giúp lắm, nhưng lần này tao chịu thật."
Lee Minhyung nhìn cái đèn đang chớp nháy trên đầu mình, phân vân không biết có nên nói cho Moon Hyeonjoon biết con ma đó còn cử cả đồng bọn sang đây giữ chân gã hay không.
"Hôm trước mày mới bảo mấy con ma đói nhãi ranh, mày hất tay một cái là giải quyết xong hết cơ mà!" Moon Hyeonjoon không chịu từ bỏ, bàn tay siết chặt điện thoại như người sắp chết đuối bám vào khúc gỗ duy nhất đang trôi giữa dòng nước siết.
"Hôm trước tao to mồm không biết tự lượng sức, tao tài mọn chỉ biết đốt tiền giấy, để tao chăm chỉ tu tập tiếp, lần sau nhất định dốc sức giúp mày. Thế nhé, bai bai, ngủ ngon!"
Moon Hyeonjoon còn chưa kịp hét lại một câu "ngủ cái quần què!", người ở đầu dây bên kia đã cúp máy. Moon Hyeonjoon thử bấm gọi lại, đáp lại anh là giọng nói thân thiện được thu sẵn của nhân viên tổng đài. Bạn bè cái quần què, trong lúc nước sôi lửa bỏng, tính mạng bạn như ngàn cân treo sợi tóc thì bỏ bạn chạy lấy mình rồi tắt nguồn không nghe máy. Dường như bị tình bạn thật như hoa nhựa này đả kích, Moon Hyeonjoon quên luôn cả nỗi sợ giày vò mình mấy ngày nay, bực bội ném phăng điện thoại. Điện thoại lăn xuống cuối giường, đèn màn hình vụt tắt sau ba mươi giây đúng như cài đặt.
Cả căn phòng lại chìm vào bóng tối. Mất đi nguồn sáng duy nhất, con ngươi Moon Hyeonjoon như bị phủ một lớp màn đen, không thể cảm nhận được không gian căn phòng. Bóng tối như một chất lỏng nhẹ nhàng rửa trôi cơn bực bội, gột rửa đến mức sau lưng anh lạnh buốt. Không lâu sau, bực tức như cơn thuỷ triều hoàn toàn rút đi, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi lần nữa bò lên từ từng đầu ngón tay.
Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên. Moon Hyeonjoon rùng mình nhìn điện thoại ở cuối giường tự động nhích từng chút một đến cạnh chân mình, lông tơ toàn thân đã dựng hết lên nhưng lại cảm thấy nóng nực một cách kì lạ.
"Đừng có lại đây..." Moon Hyeonjoon lí nhí trong cổ họng, cố gắng lùi về phía sau dù lưng đã dính vào đầu giường từ lâu.
Điện thoại của Moon Hyeonjoon dường như không nghe được lời chủ nhân nói, vẫn tiếp tục nhích thêm vài phân nữa, màn hình tắt đi rồi lại sáng lên.
Dù đây không phải lần đầu tiên chứng kiến cảnh tượng này nhưng Moon Hyeonjoon vẫn sợ quá làm càn, cầm gối ném về phía điện thoại rồi hét lên.
"Tao đã bảo là đừng có lại gần tao rồi cơ mà. Cút đi đồ đáng ghét!"
Màn hình điện thoại vẫn tỏa ra ánh sáng yếu ớt, nhưng nó đứng im tại chỗ không tiếp tục nhúc nhích nữa.
Qua một lúc lâu, cái điện thoại quái thai vẫn chỉ sáng đèn màn hình chứ không có thêm động tĩnh gì, không khí trong căn phòng cũng trở về nhiệt độ bình thường. Moon Hyeonjoon thở phào nghĩ, cuộc hành xác đêm nay cuối cùng cũng kết thúc. Anh nhìn màn hình khóa điện thoại là thằng bạn thân chỉ biết bỏ bạn chạy lấy thân, trong lồng ngực lại trào lên xúc động muốn chửi cho nó cút về núi tu hành đừng xuống nữa. Còn dám tự tiện thay màn hình khóa điện thoại của anh thành hình nó? Đồ mặt dày trơ trẽn!
Màn hình điện thoại cuối cùng cũng chịu tắt, Moon Hyeonjoon vươn tay định lấy điện thoại lên chơi game cho hết đêm, đằng nào anh cũng sợ không ngủ được. Nhưng bàn tay anh vừa mới chạm vào điện thoại, cả người đã cứng đờ.
Lại là nó. Một luồng khí nóng vô hình phủ lên mu bàn tay Hyeonjoon, không có lực nắm rõ ràng, chỉ như một cơn gió lướt qua nhưng từng tấc da nó chạm tới đều như bị lửa thiêu đốt. Moon Hyeonjoon giật mình rụt tay lại, hoảng sợ nhìn vào khoảng không trước mắt.
Trong không trung truyền đến một tiếng thở dài rất nhẹ, Moon Hyeonjoon ngồi yên không dám phát ra bất cứ tiếng động nào.
Không biết là qua bao lâu, bên tai anh như có một làn gió nóng lướt qua, trong gió là tiếng ai buồn thương thất vọng, lẫn vào một chút tủi hờn.
Người đó thì thầm. "Đáng ghét?"
Cửa sổ đầu giường bật toang rồi đóng sập lại. Khoảnh khắc cửa sổ đóng lại, đèn điện trong phòng cũng đồng thời bật sáng, không khí dần dần không còn nóng nực khó thở như vừa nãy nữa.
Moon Hyeonjoon liếc mắt nhìn điện thoại không biết đã được đặt về tay mình từ lúc nào, màn hình điện thoại cũng không hiểu sao lại có thêm một đường nứt chạy dọc từ trên xuống dưới.
Moon Hyeonjoon khóc không ra nước mắt, đổ người xuống giường.
Lại là một đêm không ngủ.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co