Truyen3h.Co

OUR SKY

Chap 8 - Giới hạn

LynaLynk

Tối hôm đó, tưởng chừng như mọi chuyện đã dần êm đẹp sau những ngày drama hạ nhiệt, thì một bài confession mới ẩn danh lại bất ngờ xuất hiện lúc nửa đêm.

Lần này, không còn là những lời than thở chung chung. Bài viết chỉ đích danh "tân sinh viên thực tập sinh Hàn Quốc" với những từ ngữ vô cùng tiêu cực, quy chụp Thành Công dùng nhan sắc và chiêu trò để "chen ngang", "cướp người" và làm tổn thương người khác.

Giọt nước chính thức tràn ly. Sự kiên nhẫn cuối cùng của Nguyễn Xuân Bách hoàn toàn chạm đáy.

Chiều hôm sau.

Khu vực sân sau khoa Nghệ thuật vốn tĩnh lặng nay lại càng vắng vẻ hơn. Tiết học cuối cùng vừa kết thúc, phần lớn sinh viên đã kéo nhau ra căn tin ăn uống hoặc chạy vội về ký túc xá nghỉ ngơi.

Minh An vừa chậm rãi bước xuống hết những bậc cầu thang cuối cùng thì bất giác khựng lại.

Đang đứng đợi sẵn ở dưới bóng râm của mái hiên là ba người mà bất kỳ ai trong khoa nhìn vào cũng phải dè chừng.

Nguyễn Xuân Bách. Khôi Vũ. Và cả giảng viên Bùi Duy Ngọc.

Trong lòng cô gái trẻ đột ngột trỗi lên một dự cảm không lành. Cô siết chặt dây đeo chiếc túi xách đắt tiền, gượng gạo cất tiếng: 

"...Mọi người tìm em có chuyện gì vậy ạ?"

Xuân Bách là người lên tiếng đầu tiên. Dáng người cao lớn của hắn đứng bạt phong trước gió, giọng nói tuy bình thản nhưng lại mang theo độ lạnh lẽo gấp mười lần thường ngày:

 "Có chuyện." 

"Anh muốn nói chuyện một lần cho thực sự rõ ràng với em về bài confession đêm qua."

Minh An cúi đầu, môi mím chặt: 

"Nhưng em... em đâu có làm cái gì sai đâu ạ..."

Nghe đến đó, Khôi Vũ ở bên cạnh bật cười thành tiếng. Nhưng đó là kiểu cười nhếch môi đầy mỉa mai, khiến người đối diện cảm thấy ngột ngạt và khó chịu hơn cả việc bị mắng chửi thẳng mặt.

"Thiệt vậy luôn hả em?"

 Khôi Vũ khoanh tay trước ngực, ánh mắt đanh lại. 

"Đăng story bóng gió ngày ba bữa. Viết confession ẩn ý. Rồi bài viết đêm qua nữa. Em nghĩ tụi anh là nít ranh ba tuổi nên không biết mấy cái bài viết đó là do ai làm sao?"

Minh An cắn môi đến mức mém bật máu, giọt nước mắt chực trào: 

"Nhưng em... em chỉ buồn thôi mà..."

"Buồn là cảm xúc cá nhân rất bình thường."  - Khôi Vũ dứt khoát tạt một gáo nước lạnh. -  "Anh chưa từng nói em không có quyền được buồn sau khi bị từ chối. Nhưng buồn không phải là cái cớ hay cái lý do chính đáng để em hết lần này đến lần khác lôi một người hoàn toàn vô tội vào chịu trích xuất từ dư luận."

Không khí xung quanh lập tức rơi vào tĩnh lặng.

Từ đầu buổi đến giờ, Xuân Bách vẫn chỉ im lặng đút tay túi quần. Cho tới lúc này, hắn mới chầm chậm bước tới một bước, đôi mắt sâu thẳm găm thẳng vào cô gái đối diện:

"Anh đã từ chối em." 

"Một lần." 

"Hai lần." 

"Và rất nhiều lần sau đó."

 "Anh đã nghĩ nếu bản thân mình đã thể hiện và nói đủ rõ ràng thái độ của mình. Thì em sẽ dừng bám theo anh"

Giọng Xuân Bách không quá lớn, nhưng từng từ từng chữ thốt ra lại giống như từng nhát dao hạ xuống sắc lẹm: 

"Em thích anh là quyền riêng tư của em." 

"Nhưng chuyện đó không đồng nghĩa với việc anh bắt buộc phải đáp lại tình cảm đó." 

"Và nó CÀNG KHÔNG ĐỒNG NGHĨA với việc người khác phải gánh chịu hậu quả từ sự thất vọng của em."

Minh An cúi gầm mặt, hai hốc mắt đã đỏ bừng lên:

 "...Em thực sự không cố ý."

Lần này, Xuân Bách nhíu chặt lông mày thật sự. Sự kiên nhẫn cuối cùng của hắn chính thức chạm mốc số 0.

"Không cố ý?" - Hắn gằn giọng. -  "Vậy những câu kiểu như 'kẻ chen ngang', 'thắng nhờ chiêu trò', 'có người giả vờ vô hại ngây thơ' là em đang nói ai vậy?"

"..."

"Thành Công làm gì đắc tội với em?"

"..."

"Em trả lời anh nghe xem?!"

Lần đầu tiên kể từ ngày nhập học đến giờ, người ta mới thấy Nguyễn Xuân Bách thực sự nổi giận và gắt gỏng đến mức này. Không còn vẻ thờ ơ dửng dưng thường ngày, cũng chẳng còn lại một chút nhẫn nại lịch sự nào.

Bầu không khí căng thẳng tới mức Minh An run rẩy, hoàn toàn nghẹn ngào không thốt nổi một câu.

Đúng lúc đó, Bùi Duy Ngọc mới thong thả cất lời. Giọng anh vẫn trầm ấm, điềm tĩnh và giữ nguyên phong thái của một người trưởng thành:

"Thầy nghĩ em đang để cho cảm xúc tiêu cực dẫn đi quá xa rồi." 

"Thầy hiểu cảm giác bị từ chối tình cảm sẽ khiến người ta tổn thương và tự ái đến thế nào."

 "Nhưng sự trưởng thành của một con người là biết dừng lại trước khi nỗi tổn thương của bản thân bắt đầu gây hại đến người khác."

Ngọc dừng lại một nhịp, ánh mắt sau lớp kính bạc trở nên vô cùng nghiêm nghị: 

"Đặc biệt là khi em biết rất rõ những bài viết trên mạng đó đang khiến một người hoàn toàn không liên quan bị công kích."

Khôi Vũ gật đầu tiếp lời: 

"Thật lòng mà nói, ban đầu tụi anh còn nghĩ thời gian qua đi rồi em sẽ tự hiểu ra. Ai ngờ đâu em lại để nó kéo dài và đi quá đà thế này." 

"Đủ rồi đó em. Đừng làm mọi chuyện đi quá giới hạn nữa."

Không một ai nói thêm câu nào nữa. Sự im lặng đè nặng lên vai Minh An. Cuối cùng, cô gái trẻ chỉ biết cúi đầu thật thấp, cất giọng run run:

"...Em hiểu rồi ạ."

Tối hôm đó.

Trang Instagram vốn dĩ rất ít khi đăng tải tâm trạng của Nguyễn Xuân Bách đột ngột xuất hiện một story mới.

Màn hình nền đen tuyền. Ở chính giữa chỉ vỏn vẹn một dòng chữ trắng muốt:

"Từ chối tình cảm không phải là một lỗi sai. Và người vô tội thì không đáng bị kéo vào câu chuyện của người khác."

Mười phút sau.

Khôi Vũ nhấn repost ngay lập tức về trang cá nhân:

"Thích một ai đó là quyền tự do của bạn. Nhưng biết tôn trọng ranh giới tối thiểu cũng là đạo đức cơ bản."

Thêm mười phút nữa trôi qua.

Ngay cả Bùi Duy Ngọc — người vốn dĩ chưa bao giờ đăng tải bất kỳ điều gì cá nhân lên mạng xã hội — cũng hiếm hoi xuất hiện một story ngắn gọn:

"Trưởng thành là biết dừng lại đúng lúc."

Cả ba câu story. Không hề chỉ đích danh hay nhắc đến tên bất kỳ ai. Nhưng bất kỳ ai theo dõi drama từ đầu đến giờ đều tự khắc hiểu rõ đối tượng là ai.

Đêm hôm đó.

Cái diễn đàn confession của trường chính thức nổ tung dữ dội:

"Mấy ảnh lên tiếng đồng loạt thật luôn kìa trời ơi 😭 Sát thương cực đại!"

"Chắc chịu hết nổi cái kiểu đóng vai nạn nhân rồi."

"Tự nhiên nghĩ tới anh Thành Công bị lôi vô chịu chửi rủa vô lý mà tội nghiệp ghê."

"Công nhận lần này bài đăng đêm qua làm hơi quá trớn thật, bị chấn chỉnh là đúng lắm."

Trong khi đó, ở cái nhóm chat SỮA ĐẬU CON, không khí còn loạn cào cào hơn gấp ngàn lần:

"MỌI NGƯỜI ƠI XUÂN BÁCH BẢO VỆ THÀNH CÔNG CÔNG KHAI LUÔN RỒI!"

"Trời ơi hai người này còn chưa chính thức quen nhau nữa đó! Bảo vệ cỡ này thì ai chịu cho nổi 😭"

Tại phòng ký túc xá.

Khôi Vũ nằm ngửa trên giường, lướt đọc comment mà cười đến mức đau cả ruột gan:

 "Đụ má Bách ơi! Mày biết bây giờ tụi nó đang đồn cái gì trên mạng không?"

Xuân Bách ngồi tựa lưng vào thành giường, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại: 

"Không quan tâm."

"Tụi nó bảo: 'Người yêu còn chưa xác nhận mà anh Bách đã bảo vệ em Công như bảo vệ nóc nhà của mình rồi kìa!"

Lần này Xuân Bách mới thực sự ngẩng đầu lên, nét mặt hết sức tỉnh rụi: 

"...Ờ."

Khôi Vũ đứng hình tại chỗ:

 "...Hả? Ờ cái gì?"

"Thì đúng là vậy mà."

"ĐÚNG CÁI CỦ CẶC GÌ?!" -  Khôi Vũ gào lên.

Xuân Bách chẳng buồn giải thích thêm. Ngay giây tiếp theo, chiếc điện thoại trong tay hắn khẽ rung lên một nhịp. Một tin nhắn mới gửi tới từ Thành Công:

[CongB]: 

Anh Bách ơi, em đọc mấy cái story của mọi người rồi. 

[Bách]:

  Anh chịu hết nổi mấy trò nhảm nhí đó rồi

. [CongB]:

  Em biết chứ.

[Bách]:

  Anh ghét nhất là việc kẻ khác dám đụng đến em.

Khung chat phía bên kia đột ngột im lặng. Một quãng nghỉ khá lâu trôi qua. Lâu tới mức Xuân Bách bắt đầu cảm thấy lo lắng, tự hỏi liệu mình có lỡ lời nói quá thẳng thắn hay không.

Cho tới khi màn hình lại bừng sáng:

[CongB]: 

Anh bênh vực em dữ thật đó. 

[Bách]: Vì anh thích em thật mà.

Đã xem (Seen).

Xuân Bách nín thở nhìn dòng chữ nhỏ phía dưới. Một phút... Hai phút... Vẫn không có phản hồi.

Khôi Vũ ở giường đối diện lén dòm sang, nhếch môi trêu chọc:

 "Ủa? Lại bị người ta seen không rep nữa hả?"

"Câm miệng."

"Tao biết ngay mà, cái đồ mặt dày—"

Ting!

Điện thoại rung lên. Cả hai đứa lập tức cúi đầu nhìn xuống màn hình.

[CongB]: 

Thật ra...

Em đã nghĩ về chuyện của chúng mình khá lâu rồi.

Xuân Bách vô thức ngồi thẳng lưng dậy. Khôi Vũ đứng bên cạnh cũng tự động ngồi bật dậy theo như một phản xạ.

[CongB]: 

Từ lúc anh xuất hiện bênh vực em ở sân khoa hôm đó. 

 Từ lúc anh đứng ra dằn mặt mấy người ở hành lang. 

Cho tới tận ngày hôm nay...

Em chưa từng ghét việc anh thích em.

Trái tim trong lồng ngực Xuân Bách đập liên hồi như muốn nảy ra ngoài. Và rồi, một dòng tin nhắn tiếp theo xuất hiện:

[CongB]: 

Vậy nên...

Cho anh một cơ hội thử chính thức làm người yêu em nhé?

Căn phòng KTX rơi vào sự im lặng hoàn toàn.

Xuân Bách nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy, đọc đi đọc lại không dưới ba lần để chắc chắn mình không bị hoa mắt. Khóe môi hắn cong lên một nụ cười rạng rỡ và ngọt ngào đến mức không thể nào giấu nổi.

Khôi Vũ nhìn thấy cái biểu cảm hạnh phúc đến mức "mất não" đó của bạn mình, trong đầu lập tức xuyệt qua một suy nghĩ: Mẹ nó chứ, xong phim thật rồi!

"...Đừng có nói với tao là..."

Xuân Bách thong thả khóa màn hình điện thoại. Lần đầu tiên sau suốt mấy tuần drama dai dẳng vừa qua, gương mặt hắn ngập tràn sự đắc thắng và vui vẻ:

"...Tao sắp thoát kiếp độc thân rồi."

Khôi Vũ giật bắn mình, gào lên muốn nổ tung căn phòng:

 "THẦY NGỌC ƠI KHỦNG HOẢNG CẤP ĐỘ MỘT RỒI!"

Cùng lúc đó, tại một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố.

Bùi Duy Ngọc đang yên lành ngồi bên bàn làm việc đọc tài liệu giảng dạy. Chiếc điện thoại trên bàn bỗng dưng rung lên liên tục không ngừng nghỉ:

[Khôi Vũ]: 

THẦY ƠI TỘI LỖI QUÁ! 

  THẰNG BÁCH NÓ THOÁT KIẾP ĐỘC THÂN THẬT RỒI! 

  CỨU EM VỚI THẦY ƠI TỤI NÓ SẮP PHÁT CƠM FREE CHO CẢ TRƯỜNG RỒIIIII😭

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co