phần cay đã từng,
em ngồi dài trên băng ghế sát cửa sổ, đầu gối co lên, cằm tựa hờ vào mép bàn. bên cạnh là ly trà gừng nguội ngắt, lát gừng chìm xuống đáy, để lại mùi cay nhẹ vương trong không khí. em không uống nữa. chỉ đặt tay lên thành ly, như thể sợ cái lạnh sẽ tràn ra ngoài.
trời hôm nay âm u từ sáng sớm. mây thấp, gió thổi ngang mặt biển, mang theo hơi mặn và ẩm. mưa không lớn mấy, chỉ rơi rả rích, đủ để con phố trước quán loang loáng nước, đủ để người ta chần chừ trước khi ra ngoài. em ghé quán từ lúc còn sớm, khi trong quán chỉ có mỗi chị đứng quầy và một bản nhạc cũ mở rất nhỏ.
thằng nhóc chọn chỗ sát cửa, nơi có thể nhìn thấy cả đường phố lẫn tấm biển hiệu rung khẽ theo gió. em nói với chị rằng mình chờ anh. chị gật đầu, không hỏi thêm gì. em vốn không thích trà gừng. thứ đó cay cổ họng, nóng quá mức cần thiết. nhưng anh dạo này hay uống mấy thứ như vậy, bảo rằng tốt cho sức khỏe, rằng lịch trình dày quá không cho phép anh ốm. thế là có một em bé học theo gọi trà gừng, chỉ để cảm thấy mình đang làm cùng một việc với anh, dù anh không ở đây.
hôm nay lạnh hơn hôm qua, nhưng cái lạnh này dễ chịu, chẳng gắt gỏng bằng một phần của anh. em nghĩ, nếu anh đến, hai người có thể ngồi lâu một chút. và em sẽ tặng thứ trong tay là cây bút chì bạc vừa mang từ paris về, thanh mảnh, óng ánh giống sợi tơ bạc mỏng manh giữa chốn đời thường.
em xoay xoay nó giữa những ngón tay, cảm nhận bề mặt lạnh lẽo lướt qua da thịt, trong khi bên cạnh là chiếc túi gucci da đen bóng loáng, sang trọng đến độ lạc lõng giữa không gian bình dị ấy. cây bút ấy không đắt giá, không lộng lẫy, nhưng mỗi lần nhìn vào, em lại thấy lòng mình quặn thắt. nó gợi về khoảng lặng hai đứa vô tình tạo ra, về những ngày tháng anh bận bịu công việc mà quên mất những lời chưa kịp giữ.
chính khoảnh khắc này, giữa tiếng mưa rơi lộp độp và giai điệu jazz trầm buồn vang vọng từ loa, seonghyeon em quyết định sẽ kể lại câu chuyện của hai đứa bằng những dòng chữ viết từ chính cây bút bạc ấy. ngòi bút lướt êm trên trang giấy trắng tinh, từng con chữ hiện ra như những bông hoa nở muộn giữa tiết trời se lạnh.
em kể về buổi sáng đầu tiên anh mang ly trà gừng cho em. về cách anh ngồi đối diện, im lặng quan sát em uống từng ngụm nhỏ mà không một lời trách cứ dù em vốn ghét cay. em kể về những chuyến đi bất chợt, về biển cả mênh mông nơi anh nắm tay em chạy dưới cơn mưa, về những đêm anh thức trắng bên em chỉ để lau đi những giọt nước mắt vô cớ. em kể bằng tất cả sự dịu dàng còn sót lại, bằng những cảm xúc được chắt lọc qua thời gian, không kịch tính, chỉ là những mảnh ghép đời thường được nâng niu bằng tình yêu.
mỗi con chữ đều mang một chút cay. đều vì nhớ. vì mong. vì biết rõ người mình mong có thể không đến.
cửa quán thỉnh thoảng mở ra trong lúc em hí hoáy viết. chuông gió kêu leng keng, rồi lại im bặt. mỗi lần như thế, seonghyeon đều ngẩng lên. có lúc đã nghĩ mình nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ngoài kia, nhưng rồi chỉ là một người lạ kéo cao cổ áo, vội vã bước qua. chị cũng liếc sang vài lần, cuối cùng cũng bước lại.
- này nhóc, anh của nhóc chưa tới hả ?
- chắc bận rồi chị ạ..
chị cười buồn, nụ cười của người đã thấy quá nhiều kẻ chờ đợi. chẳng nói gì thêm, người con gái chỉ đặt lại cái thìa cho ngay ngắn. em cầm thìa trong tay, kim loại chạm vào sứ kêu khẽ. thằng nhóc không trách anh. vì anh đâu có hứa chắc chắn. chỉ là đã mong hơi nhiều, mong đến nức ngồi đếm từng tiếng chuông gió, từng bóng người đi ngang.
ngoài trời, mưa vẫn rơi. biển ở xa mờ dần, như muốn tránh ánh nhìn của người này. seonghyeon nghĩ, có lẽ anh sẽ không đến. có lẽ anh đang ở đâu đó, giữa những cuộc hẹn khác, những việc không thể dời. nhưng thằng nhóc cứng đầu vẫn ngồi đó, trán tựa vào kính lạnh đến tê người, nhưng không rời ra. cái lạnh này giờ giống một người bạn đồng hành, ít ra còn cho nó một cảm giác rõ ràng.
mỗi lần cửa mở, tim em lại tưởng tượng anh bước vào, áo khoác ướt mưa, mái tóc rối, nở nụ cười xin lỗi rồi ngồi xuống đối diện. em sẽ đưa cây bút bạc cho anh, và anh sẽ chạm nhẹ vào tay em. nhưng điều đó chẳng bao giờ có anh.
em sợ nhất khoảnh khắc phải thừa nhận rằng ừ, hôm nay anh không đến, và có lẽ mai cũng vậy. cắn chặt môi dưới, đau điếng. cái đau nhỏ nhoi giúp em tỉnh táo hơn một chút, giữ nó lại, không để cảm xúc trôi sạch hết. seonghyeon tự nhủ, chỉ thêm mười phút nữa thôi. nếu không đến thì về. nhưng mười phút trôi qua, rồi hai mươi, lại ba mươi. và em vẫn ngồi đó, vì trong lòng vẫn còn góc rất nhỏ, thì thầm biết đâu anh đang trên đường.
rồi em khép cuốn sổ lại, từng trang một chậm rãi như thể đang khép luôn cả một chương đời dài dằng dặc mà em đã viết bằng hy vọng. không phải vì câu chuyện đã xong, mà vì hyeon chợt nhận ra rằng nó vốn dĩ chưa bao giờ thiếu một kết thúc. chỉ là bản thân đã ngồi đây quá lâu, lặng lẽ chờ đợi đoạn cuối theo cách mà mình mơ ước đầy dịu dàng, ấm áp, và có anh.
nhưng hóa ra, đôi khi kết thúc cũng chẳng viên mãn giống màn ảnh chói lóa ngoài kia. vì tình yêu của em và martin quá đỗi bình thường. cũng chả đáng để mọi người quan tâm, làm rầm rộ mọi thứ. thôi thì hai chúng mình đến đây đủ đẹp rồi.
-
" cứ mong đợi "
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co