Chương 19
Ngày hôm sau, tân phu lang nằm trên giường khó khăn mở mắt, đầu hơi choáng váng. Cậu nhắm mắt lại, từ từ hồi phục một chút, nhìn quanh một vòng, bên cạnh giường trống không, sớm đã không còn hơi ấm.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang, Giang Hà Đông nghĩ thầm không ổn, vội vàng ngồi bật dậy, cơ thể đau nhức khắp nơi, sau đó cảm thấy hoa mắt chóng mặt, trước mắt tối sầm lại, suýt ngã ra sau.
Lúc này, đầu sỏ gây tội nhẹ nhàng đẩy cửa vào, như sợ làm phiền đến phu lang còn đang ngủ. Trông thấy phu lang của mình đang chống trán, lông mày nhíu lại, có vẻ rất khó chịu, hắn vội vã bước vào, đỡ Giang Hòa Đông nằm xuống.
Lâm Gia Sơn trong lòng vô cùng hối hận, tối qua hắn đã cố gắng kiềm chế cơn bốc đồng, sợ mình không nhẹ nhàng làm Đông ca nhi bị thương, nhưng cuối cùng vẫn không giữ được chừng mực, khiến cậu chịu khổ, hắn vội vàng ngồi xuống nhẹ nhàng xoa bóp cho cậu.
Giang Hòa Đông cúi đầu, hỏi câu đầu tiên: "Đã mấy giờ rồi?" Giọng cậu khàn khàn, cổ họng còn hơi đau.
Thủ phạm nhỏ giọng đáp: "...Chưa tới giờ Ngọ."
Hắn vừa dứt lời, Giang Hòa Đông không để ý đến cơn chóng mặt và cái lưng đau nữa, vội vàng ngồi dậy.
Giang Hòa Đông gần như phát điên, trời ơi, qua bữa trưa luôn rồi. Nếu là ở nhà, chắc chắn mẹ không bao giờ cho cậu ngủ đến giờ này, nếu để người khác biết thì chẳng phải sẽ bị cười nhạo sao, ai mà ngủ tận bảy tám tiếng như thế!
"Tối qua... khụ, có hơi muộn." Lâm Gia Sơn tự biết mình có lỗi, lúng túng nói.
Giang Hòa Đông tức giận không thôi, người này... người này lại còn nhấn mạnh! Nhớ lại những chuyện tối qua, cơ thể cậu càng đau nhức hơn, vừa xấu hổ vừa giận dữ, mặc dù là do cậu bắt đầu trước, nhưng người này thật sự... lao vào như vũ bão, chẳng có phép tắc gì cả! Lưng cậu đau như vậy mà người này lại tinh thần sảng khoái, không hề có chút dấu hiệu mệt mỏi nào? Đông ca nhi giống như con cá nóc, tức giận trừng mắt nhìn Lâm Gia Sơn.
Lâm Gia Sơn thấy biểu cảm của Giang Hòa Đông, dè dặt mở miệng: "...Tôi nấu chút đồ ăn, mình ăn một chút nhé?"
Thấy cậu gật đầu, Lâm Gia Sơn thở phào nhẹ nhõm, vội vàng múc nước, còn chu đáo mang theo khăn và bồ kết, rồi mới đóng cửa đi ra ngoài.
Giang Hòa Đông dậy rửa mặt, đến khi tay chạm vào vành chậu, nghe một tiếng "cạch" vang lên, cậu mới nhận ra tay mình đeo một chuỗi hạt, nhìn hình dáng giống như được làm từ vỏ quả.
Đông ca nhi sờ vào chuỗi hạt, mềm mại mượt mà, cảm giác rất tốt. Trong lúc này cậu lại nghĩ, người này sao giống mẹ mình thế, cứ thích nhân lúc cậu ngủ say mà đeo mấy món đồ nhỏ lên người.
Lâm Gia Sơn từ sáng đã nấu cháo, đặt trên bếp để hầm từ từ, trong lúc chờ Giang Hòa Đông rửa mặt, hắn tranh thủ làm thêm vài món ăn, còn luộc một quả trứng.
Hắn tỉ mỉ bóc vỏ trứng cho Giang Hòa Đông, thấy cậu ăn kha khá, chắc là thích ăn. Nhưng hắn vẫn nhìn cậu đầy mong đợi, không nhịn được hỏi: "Có hợp khẩu vị không?"
Giang Hòa Đông vẫn còn giận, định chơi xấu nói không hợp, nhưng vừa ngẩng đầu lên lại nhìn ánh mắt đầy mong đợi của Lâm Gia Sơn, cuối cùng cũng không thể thốt ra lời phản bác. Giang Hòa Đông vừa khuấy cháo vừa tự an ủi bản thân, cháo thật sự nấu rất ngon, mình không thể giận chó đánh mèo lên đồ ăn được.
Đông ca nhi bắt đầu đảo khách thành chủ: "Huynh nhìn ta làm gì?"
"Tôi... cậu..."
"Cậu cái gì mà cậu? Ta không có tên sao?" Giang Hòa Đông miệng lưỡi sắc bén, trong lòng khó chịu. Dù đã uống chút cháo nóng, cổ họng đã đỡ nhiều, nhưng vẫn nhớ chuyện tối qua. Cậu như hóa thành con hổ giương nanh múa vuốt, hoàn toàn không còn chút hiền hậu nào như hôm qua.
"Mình... mình ơi." Lâm Gia Sơn hôm qua gọi phu lang trước mặt Tiểu Liễu vô cùng tự nhiên, gọi đến là trôi chảy. Giờ đây, người đang đứng trước mặt, không biết sao, cái danh xưng ấy lại khó có thể thốt ra.
Giang Hòa Đông không chịu yếu thế: "Hừ, ăn cơm!" Dù vẻ mặt cậu cố giữ bình tĩnh, thực ra cảm giác xấu hổ đã lan từ tai đến cổ, trong lòng rối bời, cái tên đầu đất này, mình đâu có ý như vậy!
Sau đó, cả hai đều im lặng. Một người đỏ mặt, cúi đầu nhai thức ăn, người còn lại mỉm cười, nhìn người ta không rời mắt. Bữa trưa kết thúc trong bầu không khí kỳ lạ và ngượng ngùng như vậy. Giang Hòa Đông cầm bát đũa định đứng dậy, thì bị Lâm Gia Sơn giật lấy: "Mình... mình nghỉ ngơi đi, để tôi làm cho."
Giang Hòa Đông trong lòng cười nhạo, anh muốn thì tôi nhường, tôi còn không muốn động tay đâu, ai thích rửa bát chứ, tôi thích tự do!
Đây là lần đầu tiên Giang Hòa Đông ra khỏi phòng. Hai hôm nay, chẳng nói đến cơm nước, ngay cả nước rửa mặt cũng đều do Lâm Gia Sơn bê đến. Mặc dù có hơi đau lưng, nhưng thân thể vẫn thoải mái, cậu giơ tay duỗi người như mèo, ánh nắng buổi chiều chiếu lên người thật dễ chịu.
Giang Hòa Đông quan sát khuôn viên này, nhà quay về phía Nam, cửa mở phía Đông. Cách bài trí hoàn toàn khác biệt so với nhà mình.
Nhà họ Giang thì gạch đất xen lẫn, còn viện này lại là nhà ngói gạch đá thật sự, ngay cả sân sau cũng được xây bằng gạch xanh. Phải biết rằng, nhà người thường đa phần chỉ dùng hàng rào tre hay cọc gỗ để quây, gạch đâu có rẻ, xây nhà còn chẳng đủ, ai mà còn lo được tới sân sau.
Chính vì thế mà mấy tháng trước, Lâm thị đã ầm ĩ đòi giành lấy nơi này. Nhà gạch xanh ngói đỏ thế này, dù là ở thôn quê, ít nhất cũng phải cần một trăm lượng bạc!
Hai bên có hai gian phòng phụ, bên Đông một gian làm giường sưởi, một gian xây bếp, có lẽ đây là nhà bếp. Giang Hòa Đông đoán bếp có thể nối với giường sưởi để tiện làm ấm vào mùa đông. Hai gian phòng bên Tây chất đầy đồ đạc, còn có một giá củi cao ngất.
Nhà chính nằm ngay giữa, hai bên là có một phần đất nhỏ trồng cây dương, dưới gốc cây có trồng hoa móng tay đang nở rộ. Vừa bước vào phòng khách, ở ngay chính giữa đặt một cái bàn vuông, trên bàn còn có một câu đối. Giang Hòa Đông tiến lại gần nhìn kỹ, phát hiện câu đối không phải dán lên mà là khắc trên gỗ, đã được phủ sơn đỏ. Phòng bên trái bị khóa, bên phải là căn phòng mà cậu và Lâm Gia Sơn đang ở, chỉ là hai căn phòng này cách nhau một bức tường, không có cửa thông.
Giang Hòa Đông bước vào sân sau, không ngờ ở đây lại có một khảng đất trồng đầy rau cải xanh mơn mởn, mặc dù nhỏ hơn chút so với nhà mình, nhưng chỉ cần tưới nước chăm sóc trước khi mùa đông đến là được. Phần đất còn lại chắc không trồng rau, nhưng đã được tu sửa tốt. Sân sau khá rộng, có thể dành ra một khu để nuôi gà vịt, có tường gạch thì không phải lo chồn ăn trộm nữa!
Tuy nhiên hiện tại nó trống rỗng, không có gia cầm nào, Giang Hòa Đông tính toán, chắc mẹ mình sẽ bắt đầu ấp trứng gà trong vài ngày nữa, nhờ bà để lại vài quả trứng để ấp gà con, rồi tích trữ trứng để bán kiếm chút tiền!
Nếu trồng đầy rau quả, hai người sẽ không ăn hết, đến lúc đó đem ra chợ, chắc chắn cũng kiếm được chút lời!
Tiền bạc nhà nông luôn là tích cóp từng chút một, hiện tại không quan trọng, Giang Hòa Đông đã quyết tâm và kiên định tin rằng, hai người họ sẽ sống một cuộc sống ngày càng tốt đẹp!
Lâm Gia Sơn rửa xong bát đũa, ngượng ngùng như cô vợ nhỏ đi vào trong phòng, nhưng tìm mãi không thấy phu lang đâu. Trong lòng lo lắng, nghĩ mình quá đáng chọc giận phu lang, vội vàng chạy ra ngoài định đến Giang gia xin lỗi. Rồi bỗng nghe thấy động tĩnh ở sau vườn, liền chạy ra tìm.
Giang Hòa Đông ngồi xổm trên đất, vui vẻ nghịch rau cải, nghiêng đầu hỏi hắn: "Có chuyện gì mà huynh vội vàng vậy?" Cậu đang tính toán xem mùa xuân tới trồng loại rau quả gì thì bán được giá, khi nào có thể tích góp đủ tiền để trở thành ông chủ nhỏ, nghĩ mãi mà vui, cơn giận cũng tan hết, trên mặt đầy ý cười.
Trước đây, chưa danh chính ngôn thuận, Lâm Gia Sơn không dám nhìn thẳng vào cậu.
Giờ đây, nhìn thấy nụ cười không chút phòng bị nào của phu lang, chỉ dành riêng cho mình, hắn cảm thấy như mặt trăng rơi vào lòng, mọi lạnh lẽo tận đáy lòng đều nhẹ nhàng tan chảy...
Hết chương 19.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co