Truyen3h.Co

[PondPhuwin] by your side.

9

nnapha_57

Phuwin Tangsakyuen.

Tôi ngồi trên xe của Pond để về nhà. Đúng vậy đấy, tôi đang ngồi cùng người yêu cũ, và anh ấy đang đưa tôi về tận nhà. Lúc đó chắc là ma xui quỷ khiến gì rồi, chứ bình thường thà là đi bộ đấy nhé. Tôi ngồi im lặng trên xe, đến cả sợi tóc cũng không dám động đậy. Khoảnh khắc bài nhạc vang lên, tôi đã thắc mắc liệu anh ấy có muốn nói với mình cái gì không.

"Lúc nãy em nói chuyện điện thoại với ai vậy?" Pond lên tiếng sau khi bài hát kết thúc.

"Hỏi làm gì?" Tôi nhíu mày, khi nãy là mẹ tôi gọi, bà ấy muốn tôi về nhà vào ngày lễ sắp tới.

"Em... không phải là có người mới rồi đấy chứ?" Nhìn thấy vẻ thất vọng dần xuất hiện trên gương mặt dễ nhìn của anh, tôi cũng không biết phải trả lời thế nào.

"Là Neo?" Chiếc xe dừng vào góc khuất đối diện nhà của tôi, đáng lý ra tôi nên rời khỏi đây ngay mới phải, nhưng tôi quay sang nhìn Pond ngửa đầu về phía trước, giọng nói cũng mơ hồ khiến tôi chẳng nhìn ra được tâm tư của anh.

"Tôi..." Bỗng nhiên muốn giải thích một chút. Cũng không hiểu vì sao, vì cái gì.

"..."

"Không có." 

  Đôi mắt của anh lóe sáng như vì sao, nhưng vẫn mang vẻ buồn bã u tối khiến tôi vô thức trả lời, ít nhất sẽ khiến anh không hiểu lầm.

"Phuwin, anh xin lỗi."

"Tôi đã nói trước đó, đều là chuyện cũ, chúng đã ta chia tay rồi. Anh nên từ bỏ và sống một cuộc sống mới đi, tốt hơn thế này nhiều."

Thế mà không nhận ra, đôi mắt của tôi và anh đều ẩn hiện một tầng nước mỏng.

"Em... còn yêu anh chứ?" 

Tôi nên trả lời như thế nào nhỉ? Còn, yêu anh muốn chết ấy chứ, nhưng không biết nếu nói ra thì mọi chuyện sẽ thế nào đây. 

Tôi biết, anh ấy cần một người phù hợp để ở cạnh bên, chứ không phải một đứa như tôi - nhạt nhẽo, tính tình thì nắng mưa khó chiều, hơn nữa... tôi còn là con trai. Chẳng phải có quá nhiều lý do để tôi ngăn mình lại rồi hay sao...

"Không." Tôi nói ra mất rồi. "Anh với tôi tốt nhất là không nên dính dáng với nhau nữa."

Miệng nói một đằng nhưng đầu nghĩ một nẻo. Ngay lúc này đây tôi muốn ôm anh, muốn được bao bọc bởi lồng ngực quen thuộc từng là của mình.

"Em nói dối." Pond đưa bàn tay đến bên gương mặt tôi, lau từng giọt trên khóe mắt. Lại khóc, tôi không muốn mình cứ mãi yếu đuối thế này.

"Tôi..." Một thứ mềm ẩm đáp xuống môi của tôi, ngăn chặn những gì tôi sắp nói tiếp. Pond rướn người qua ghế phụ, hai tay nắm lấy hai bên vai của tôi mạnh mẽ hôn lên.

Tôi không dám thở mạnh, cũng không có đẩy ra. Ngoài mặt thì từ chối, nhưng sâu thẳm nơi nào đó trong trái tim đã thôi thúc mình, tôi vô thức đưa bàn tay của mình lên luồn từng ngón vào tóc của anh.

Pond không chỉ dừng ở việc môi chạm môi, anh ấy đưa một tay lên vuốt ve gò má của tôi, sau đó nâng gương mặt lên ngắm nhìn một chút. 

"Này..." Vẫn không để tôi nói hết câu, anh lại áp mặt tới ngậm môi dưới của tôi.

"Không cần nói." Anh ấy nhỏ giọng, chất giọng trầm khàn càng khiến không khí xung quanh trở nên kì lạ. Tôi giật mình khi Pond cắn lên môi tôi, sau đó vươn đầu lưỡi liếm nhẹ chỗ vừa cắn trước khi xâm nhập vào khoang miệng.

Tôi choáng váng, mặc kệ mọi thứ, cứ để cho anh ấy muốn làm gì thì làm. Có lẽ là nụ hôn cuối cùng trước khi kết thúc mọi chuyện nhỉ... cuối cùng sao? Vậy tại sao tôi phải kìm nén?

Ánh đèn đường từ bên ngoài rọi vào kính xe, ẩn hiện lên đường nét góc cạnh của người trước mặt. Tôi hít sâu một cái, sau đó quyết định mở miệng ra. Pond dường như hơi bất ngờ, tiếp đến là hơi thở dần trở nên dồn dập. Chúng tôi gần như hoà vào nhau, càng hôn chỉ càng thấy không đủ mà thôi.

"Ưm..." Dây dưa đến một lúc tôi không thể thở được nữa, đành đẩy nhẹ lồng ngực của anh ấy, Pond tiếc nuối gục đầu trên vai tôi dụi dụi vài cái.

"Anh..." Pond định nói gì đó, cuối cùng lại lựa chọn im lặng. 

Tôi hít thở kịch liệt rồi quay sang liếc một cái, xoay người mở cửa xe đi nhanh vào nhà. Đầu óc bây giờ là một mớ hỗn độn. Tôi chốt cửa nhà, sau đó chạy nhanh đến toilet, trong gương hiện lên hình ảnh áo sơ mi nhăn nhúm, tóc chỉa lên mấy cọng, gương mặt đỏ lựng cùng đôi môi sưng tấy. Tôi đưa tay chạm lên viền môi. Má! Sưng đỏ đến mức mất cảm giác rồi. 

'dingdoong'

Chuông cửa? Đừng nói là thằng cha Pond còn ở ngoải nha.

"Ai vậy?" 

"Anh đây." 

Má quải thiệt chứ...

"Em để quên đồ trên xe." Ừ nhỉ, quên béng mất. Tôi đành mở cửa ra để lấy túi đồ mua được ở siêu thị tội nghiệp bị tôi bỏ lại.

"Này!" Vừa nhìn thấy Pond, cánh tay tôi đã bị một lực kéo lại, sau đó một bàn tay đỡ sau eo của tôi kéo tôi sát lại vào người anh ấy.

"Sao lại bỏ chạy?" Pond buông túi đồ xuống đất, sau đó cúi sát mặt vào tôi.

"Không có chạy." Tôi giả vờ bình tĩnh, nhưng mà thật ra tim đã đập như cái trống trường rồi.

"Ngại đến đỏ cả mặt rồi này." Cái người trước mặt cứ nhây nhây, thật muốn đấm cho một cái.

"Đưa đồ rồi thì đi về đi." Tôi xoay người định bước vào trong thì cái người đó kéo vạt áo của tôi quay lại. Sau đó, đặt lên trán của tôi một nụ hôn.

"Nhớ ngủ sớm, đừng thức khuya nữa nhé." Không đợi tôi đuổi nữa, anh ấy tự quay người đi về phía xe ô tô bên kia đường. 

"Nhớ ngủ sớm, đừng thức khuya nữa nhé." 

Chỉ có vậy thôi mà tim cũng đập nhanh được nữa hả, cũng không phải là con gái mới lớn biết yêu lần đầu. Tôi cất đồ vào tủ lạnh vừa miên man suy nghĩ. Nụ hôn vừa rồi có phải hơi mạnh bạo không? Nhớ đến khoảng thời gian lúc trước còn làm người yêu với nhau chúng tôi cũng chỉ chạm môi thôi, còn khi nãy...

Nghĩ đến đây, mặt tôi lại nóng lên. Cái người này là người lấy đi nụ hôn đầu của tôi đấy. Hôn giỏi như thế là do có kinh nghiệm chứ gì? Cáu thế nhờ.

Tôi thấy hơi phiền lòng. Cuối cùng thì mối quan hệ giữa chúng tôi gọi là gì, tôi còn chẳng rõ nữa là.

Ngày mai đi làm tôi nên đối mặt với Pond thế nào đây. Lúc nãy thì cũng phối hợp dữ lắm, chẳng hiểu sao lại để người ta hôn dễ dàng vậy, bây giờ thì biết ngại rồi nè. Chính mình nói không thích, không cần, không muốn, vậy mà toàn làm ngược lại, còn để người ta hôn trán chúc ngủ ngon. Nhìn kiểu nào cũng thấy... sao giống mấy người đang yêu nhau quá.

Nhưng mà anh ấy muốn quay lại với tôi thật sao? Nếu yêu tôi nhiều như vậy, tại sao ngày đó lại bỏ mặc tôi một mình vậy chứ... 

Người duy nhất tôi tin tưởng, là chỗ dựa duy nhất, cũng là người tôi yêu nhất, bỗng một ngày bốc hơi, cứ như thể anh ấy chưa từng tồn tại vậy. Nhưng bây giờ anh ấy quay về rồi này, sao tôi không thấy vui gì hết, tôi chỉ thấy đau lòng thôi.

 Yêu, tôi vẫn yêu, rất nhiều là đằng khác. 

Còn anh ấy, có yêu tôi nhiều như tôi yêu anh không? 

Pond muốn quay lại. Có lẽ cũng giống với việc đọc một cuốn tiểu thuyết, đọc lần thứ nhất rất thú vị, đọc lần thứ hai cảm xúc sẽ khác, nhưng kết cục của câu chuyện sau mỗi lần đọc đều như nhau, không thay đổi được gì. Như vậy có phải khi chúng tôi quay về bên nhau thì kết cục vẫn là chia tay không?

Vùi vào gối để đẩy những suy nghĩ phức tạp ra khỏi đầu nhưng không thành. Có vẻ như tôi lại phải thức trắng đêm rồi đấy.

Khoảng thời gian dài đằng đẵng, tôi từng ước rằng thà mình đừng gặp nhau.

...

19/10/2021

tự nhiên cho hai đứa nhỏ hun nhao mà tui ngại dữ z nè huhu >o<

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co