Truyen3h.Co

pondphuwin.hope

8.Trà sữa

vyvy542

Bây giờ cách nhà tôi một căn không phải là nhà của anh bộ đội Earth nữa, mà là nhà của hai thằng ất ơ (theo lời p'Earth) vừa chuyển đến.

Hai thằng ất ơ ấy hình như là hai anh em, đều cao ráo ưa nhìn. "Cũng được một tuần rồi nhỉ, sao chả đứa nào thèm ló mặt ra mà chào hỏi thế?" Neo ngồi trên băng ghế đá nhìn sang bên nọ, vừa cầm chiếc bánh mì hoa cúc nhấm nháp.

Ở khu nhà của tôi, hàng xóm rất thân thiện và quan tâm nhau. Chẳng có ai ở đây mà tôi không biết. Họ cũng vậy, đến cả thầy giáo Mix không phải người sống trong khu mà họ cũng nhanh chóng quen mặt, chào hỏi hằng ngày như bạn bè thân thiết.

Tôi chợt trông thấy p'Pond từ xa đạp xe đến. Nhưng khi gần tới nhà tôi, anh liền nhảy xuống dắt bộ. Tôi cũng phần nào hiểu được, tiền anh sửa xe có khi còn nhiều hơn cả thu nhập hàng tháng.

"Đi đâu đấy trai đẹp ?" Neo gọi với.

"Tôi đi giao bánh cho hai anh em nhà Joong ấy mà!" Đáp lại Neo là một điệu cười không lẫn đi đâu được của p'Pond. Bóng xế chiều đã tắt nắng, không hiểu sao tôi lại cảm giác như đang nhìn thấy mặt trời vậy.

"Ai nhỉ ?" Neo tỏ vẻ khó hiểu.

"Thì hai anh em vừa chuyển đến ấy, cậu anh tên Joong, cậu em tên Gemini, hay chưa!"

Cả khu nhà này, có lẽ p'Pond là người đầu tiên biết được thông tin từ hai người hàng xóm mới chưa một lần thò mặt ra đường. P'Pond vẫy tay chào bọn tôi rồi tiếp tục công việc.

Neo rơi vào trạng thái im lặng, hồi lâu sau bỗng dưng hỏi tôi: "Này, Pond nó có giao bánh mà, việc đếch gì lúc nào mày cũng vác xác sang tận bên tiệm nó cho cực vậy?" Tôi không trả lời, nhanh chân chạy biến vào nhà.

Thật ra tôi cũng không biết trả lời như thế nào cho phải, vì chính tôi còn chả hiểu nổi tôi nghĩ gì.

Hai anh em nhà Joong ngày hôm sau đã chịu ra khỏi căn nhà thuê. Neo nằm trên gác, nhìn ra cửa sổ, trông thấy họ đứng trước cổng nhà tôi, có lẽ định gõ cửa. 15 phút trôi qua đầy yên tĩnh.

"Đậu má, hai thằng thần kinh!" Neo buông một câu bực dọc, tuột xuống nhà dưới, chạy ra sân mở cổng trước con mắt tròn xoe đầy ngạc nhiên của hai anh em nhà nọ.

Tôi cũng chạy ra xem thế nào.

"Sao chúng mày đứng đấy mà không gõ cửa? Ăn trộm phỏng?" Thấy Neo gắt, Joong và Gemini toát cả mồ hôi. Đứa này đẩy tay bảo đứa kia nói, đứa kia lại huých huých đứa này bảo thôi.

Cuối cùng, trước sự uy nghiêm đáng sợ của con người đầy râu, cả hai anh em cùng đồng thanh: "Chúng em đến để chào hỏi ạ!"

"Vào nhà đi đã!" Tôi cười đáp.

Sau một hồi kể lại sự tình, thì ra là do hai anh em ở quê, từ ngoài Bắc vào đây lập nghiệp, còn bỡ ngỡ, lại hay ngại ngùng cho nên chẳng dám đi ngoại giao với ai. Neo ngồi nói chuyện cả buổi, dần dần cả hai cũng không còn vẻ khách sáo nữa.

Một tuần sau, hai anh em nhà Joong đã cởi mở hơn hẳn với mọi người. Neo thường gọi cả hai sang nhà chơi, xem phim các kiểu, báo hại tôi dọn cái bãi chiến trường đầy rác mà ba ông tướng thải ra. Thằng Fourth những ngày không phải học lại rủ rê Gemini đi bắn chim, bắt dế các thứ.

Gemini Fourth như một cặp bài trùng. Chúng nó cứ đạp xe dạo trong khu phố. Khi thì lại nhảy mấy điệu lạ lùng rồi cười phá lên. Có lần, tôi bắt gặp chúng nó còn nắm tay nhau đi dạo nữa. Tao lại méc p'Mark bây giờ nhá hai thằng nhóc con. 

Chỉ có một anh bộ đội ở cuối con đường vẫn còn chưa biết gì, mấy ngày nay không ra khỏi cửa, chắc còn đang say thính.

Hôm ấy tôi đi học về, ngang qua tiệm bánh Hy Vọng, thấy p'Pond treo bảng menu các loại thức uống, tôi liền ghé vào xem thử. P'Pond chính thức khai trương hàng nước, đủ thể loại từ trà sữa đến soda. Tôi liền gọi cả đống bánh nước cho p'Pond làm, để anh không ngơi tay, kéo dài thời gian một chút. Và như thường lệ, anh vẫn kể mấy câu chuyện linh tinh vớ vẩn, còn tôi thì vẫn ngẩn ngơ đứng nghe không sót một chữ.

"Chuyện là hôm ấy trời mưa, hai anh em nhà JoongGem đi đâu về, sợ ướt nên chạy vào nhà anh trú tạm. Chắc thấy anh nên ngại, gọi một cốc trà sữa rồi cả hai anh em cùng uống. Mà trông biểu cảm cả hai thú vị lắm, cứ như chưa bao giờ được thử mùi vị trà sữa vậy. Lúc đấy anh động bắt chuyện, rồi mấy ngày sau order trà bánh chỗ anh suốt thôi. Em có biết không... bla ble blo..." P'Pond cứ huyên thuyên mãi như thế, cho đến khi gói xong xuôi tất cả các thứ mà tôi gọi.

Tôi muốn nán lại thêm, nhưng không biết làm sao, liền nhìn xung quanh tìm cớ.

"Xe đạp của anh đâu? Lại hỏng rồi ạ?"

"À không, anh cho hai em JoongGem mượn dùng rồi. Chỉ có anh hậu đậu mới hay làm hỏng xe, chứ hai em đấy trông cẩn thận..." Anh chủ tiệm bánh Hy Vọng chưa kịp nói hết câu, tôi đã thấy thằng Gemini tiu nghỉu dắt chiếc xe đạp trắng đến trả p'Pond, với tình trạng không còn bánh để mà cong vành nữa.

.

nhớ PondPhuwin quáaaaa

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co