61 - 65
Chương 61
Đánh rơi viên ngọc đỏ, vô tình chọc đỏ mắt (2)
Tạ Liên nhéo nhéo vành tai, tự nhủ: "Một bên khuyên tai rớt đâu mất rồi."
Người Tiên Lạc cho rằng, đạo gia tu hành đến cảnh giới hoàn mỹ cuối cùng chính là "âm dương hòa hợp", "đực cái cùng xác". Thần thánh chia làm nhiều loại, biến ảo khôn cùng, hiển nhiên không bị hạn chế bởi giới tính, có thể là nam cũng có thể là nữ. Do đó, quan niệm này cũng thể hiện trên thiết kế của trang phục Duyệt Thần. Xưa nay trang phục và phụ kiện của mỗi đời Duyệt Thần Võ Giả đều mang đầy đủ hình thức lẫn chi tiết của đồ nam lẫn đồ nữ, như vòng tay hay khuyên tai chẳng hạn. Khi đóng vai Duyệt Thần Võ Giả, Tạ Liên cũng bấm lỗ đeo một đôi khuyên tai.
Đó là một đôi ngọc san hô đỏ thẫm hết sức mỹ lệ, có quầng sáng lấp lánh chuyển động, trơn bóng sáng rỡ, cực kỳ quý hiếm. Nhưng vừa rồi khi buộc tóc, Tạ Liên mới phát hiện ra ngọc san hô đỏ ban đầu vốn có một đôi, nay chỉ còn lại một chiếc.
Y vừa nói mình đánh mất khuyên tai, sắc mặt Mộ Tình vốn đang thoải mái dễ chịu bỗng chốc đanh lại vài phần, vậy mà hai người kia lại hoàn toàn không chú ý. Đầu tiên, Phong Tín tìm hết một lượt từ trong ra ngoài phòng, cuối cùng tay không trở lại, nói: "Huynh cứ quên trước quên sau thế đấy, vật đeo trên tai mà cũng mất cho được. Nếu không tìm thấy trong cung Tiên Lạc thì để ta ra ngoài tìm thử dọc đường xem sao, tuyệt đối đừng làm mất trong buổi diễu hành tế trời."
Tạ Liên cũng thấy lạ nhưng chẳng hề để bụng, đáp: "Có thể lắm. Nếu thế thì không tìm lại được đâu, mất rồi thì thôi."
Mộ Tình lại mang cái chổi mà mình thường dùng để quét nhà đến, cất giọng nhàn nhạt: "Viên ngọc ấy trân quý vô ngần, nếu tìm được vẫn nên tìm thử đi. Để xem nó có rơi xuống gậm giường gậm tủ không." Nói đoạn bắt đầu quét nhà. Tạ Liên bảo: "Hay là gọi thêm vài người vào đây tìm giúp nhỉ."
Phong Tín thuận miệng đáp: "Người đông tay loạn, đừng để đồ chẳng tìm được mà còn bị người ta lén lút nhặt giấu."
Lẽ ra Mộ Tình đang ở bên kia lặng lẽ rà soát dưới gậm giường, nghe được câu này, mặt mũi bỗng nổi lên một tia trắng tái, đoạn đứng bật dậy, cái chổi trong tay "rắc" một tiếng, gãy thành hai đoạn. Tạ Liên lập tức ngẩn ngơ.
Từ sau khi rời khỏi điện Thần Võ, Phong Tín đã rất bất mãn với Mộ Tình, nhưng chưa từng nổi giận. Lúc này không ngờ Mộ Tình lại nổi cáu trước, Phong Tín điên tiết quát: "Không dưng ngươi bẻ đồ làm gì? Ai chọc gì ngươi?"
Mộ Tình lạnh lùng nói: "Ngươi muốn nói gì thì cứ việc nói thẳng, cần chi móc mỉa xỉa xói? Mất viên ngọc không liên quan đến ta."
Phong Tín xưa nay luôn ăn ngay nói thẳng, đây là đầu tiên nghe thấy có người chỉ trích mình móc mỉa xỉa xói, giận quá hóa cười, nói: "Sao ngươi không tự nói câu này với chính ngươi ấy! Ta nói cái gì? Ta đâu có bảo ngươi trộm, tự ngươi chạm vào vết đao, trong lòng có quỷ đấy chứ?"
Tạ Liên hoàn hồn, thầm nghĩ thôi tiêu rồi, bèn ngồi dậy khỏi giường, can ngăn: "Phong Tín, đừng nói nữa!"
Trán Mộ Tình thoáng chốc nổi ba bốn sợi gân xanh. Phong Tín lại thật sự chẳng nghĩ nhiều, ngơ ngác hỏi: "Sao thế?"
Tạ Liên không tiện giải thích với hắn, đành phải bảo Mộ Tình trước: "Ngươi đừng hiểu lầm, Phong Tín chỉ thuận miệng nói thôi, không phải nhắm vào ngươi đâu."
Nắm tay Mộ Tình siết chặt rồi lại buông lơi, cuối cùng không tiếp tục nổi giận nữa, chỉ là hốc mắt từ từ đỏ lên, quay sang Tạ Liên, nhìn y gằn từng chữ: "Huynh... nói không giữ lời."
Tạ Liên nói: "Không phải, ta không có!"
Mộ Tình ngậm miệng hít vài hơi, hai mắt chất chứa oán hận lườm Phong Tín một cái, rồi không nhiều lời nữa, đẩy cửa xông ra ngoài. Tạ Liên nhảy xuống giường muốn đuổi theo, nhưng đuổi được vài bước đã bị túm lại. Phong Tín nói: "Điện hạ huynh còn chưa mang giày! Đầu bù tóc rối mà ra ngoài còn thể thống gì nữa?"
Tạ Liên nói: "Giúp ta ngăn hắn lại!"
Phong Tín khuyên nhủ: "Trước hết huynh hãy mặc áo mang giày, buộc tóc cẩn thận cái đã. Để ý tên đó làm gì, thường ngày hắn cứ âm u quái đản thế nào ấy, ai biết chạm phải nhọt gì của hắn, khi không lại phát bệnh."
Mộ Tình đã sớm phủi tay chạy mất tăm mất tích, thấy có đuổi cũng không kịp, Tạ Liên đành cầm sợi dây buộc tóc vội vàng buộc lên, vừa buộc vừa than thở: "Hắn đâu có phát bệnh, nhưng thật trùng hợp, ngươi sơ ý nói sai rồi."
Phong Tín lấy bộ đạo bào màu trắng mà ngày thường Tạ Liên hay mặc từ tủ quần áo, sau đó ném cho y, hỏi: "Ta nói sai cái gì?"
Tạ Liên vừa xỏ ủng vừa đáp: "Ta không nói cho ngươi biết được. Tóm lại ngươi theo ta đi tìm hắn, nói rõ chỉ là hiểu lầm thôi, ngươi không nhắm vào hắn."
Phong Tín nhíu mày hỏi: "Huynh có chuyện gì không thể nói với ta chứ?"
Tạ Liên lặng thinh không đáp. Phong Tín càng nghi ngờ hơn, không khỏi nhớ đến sắc mặt oán hận của Mộ Tình ban nãy, đột nhiên hỏi: "Lẽ nào hắn thật sự từng trộm đồ của huynh?"
Tạ Liên vội vàng dốc sức ra hiệu cho Phong Tín im lặng, nói: "Đâu có! Đâu có!"
Thấy y phản ứng như vậy, Phong Tín lại càng chắc chắn hơn: "Thì ra là thế! Chẳng trách sắc mặt của hắn đột nhiên đổi xoạch, ra là bị chọt trúng tim đen. Hắn làm chuyện này hồi nào vậy?!"
Tạ Liên nói: "Ngươi đừng lớn tiếng như thế!"
Phong Tín bèn hạ giọng: "Xảy ra chuyện như thế mà huynh lại không nói cho ta biết! Nói mau."
Thấy Phong Tín đã hoài nghi, dù có giấu diếm tiếp thì sớm muộn cũng bị hắn tra ra, Tạ Liên đành bất đắc dĩ nói: "Không tính là trộm, nhưng mà... ầy, ta nói từ ngọn nguồn nhé. Ngươi còn nhớ hai năm trước khi mới vào Hoàng Cực quán chưa bao lâu, có lần ta đánh mất một tấm lá vàng không?"
Nghe vậy, Phong Tín trợn tròn mắt, vỗ đùi hỏi: "Lần đó à?!"
Ba năm trước, Tạ Liên ra sức nài nỉ, cuối cùng cũng được cha mẹ cho phép mình vào Hoàng Cực quán tu hành trước tuổi nhược quán*. Một năm sau, khi cung Tiên Lạc xây xong rồi, cuối cùng y cũng tràn trề phấn chấn leo núi lên đây.
*Ngày xưa đàn ông 20 tuổi sẽ làm lễ đội mũ, từ đó trở đi được công nhận là người trưởng thành, nên tuổi này cũng được gọi là tuổi nhược quán.
Tạ Liên lên núi, hành lý mang theo cũng không hẳn là nhiều, chỉ có hai xe sách và hai trăm danh kiếm mà thôi. Nhưng hoàng hậu Mẫn thị thương con, sợ con mình sống trên núi cô quạnh kham khổ, sau lại phái người đưa hai mươi tên tôi tớ và bốn xe lớn chất đầy những món đồ mà Thái tử yêu thích, ùn ùn chở lên núi Thái Thương. Trong số đó, có cả một bộ điện xếp bằng lá vàng tổng cộng một trăm linh tám lá.
Dùng lá vàng xếp thành điện là một trò chơi rất thịnh hành trong giới quý tộc Tiên Lạc. Vào lúc bấy giờ, một đống vật phẩm xa hoa chở lên núi đã khơi lên một trận bàn tán nho nhỏ. Trong Hoàng Cực quán toàn là những đạo nhân tu hành nghiêm chỉnh, họ không biết tính tình của Thái tử điện hạ ra sao, tuy ngoài mặt không dám nhiều lời, nhưng sau lưng lại xì xào bàn tán: Rốt cuộc Thái tử điện hạ này đến đây để tu hành hay chơi bời lêu lổng vậy? Con em quý tộc hoàng thất, đến góp vui gì chứ? Có thể tu ra cái giống gì?
Nghe những lời bàn tán này, Phong Tín có ý muốn phản bác, Tạ Liên lại bảo hắn kệ đi, cười nói: "Chuyện thường tình thôi mà. Sau này bọn họ tự khắc sẽ biết ta đến đây có phải để chơi không, và ai mới là người đứng đầu lứa đệ tử này của Hoàng Cực quán."
Nhưng mà không lâu sau, lại xảy ra một chuyện.
Tạ Liên trả về bốn chiếc xe và những tôi tớ mà hoàng hậu thu xếp cho mình, đến khi kiểm kê hành lý lại phát hiện thiếu mất một trong một trăm linh tám lá vàng.
Sau khi chất lên xe chở lên núi Thái Thương, đống lá vàng đó chưa bao giờ rời khỏi cung Tiên Lạc, không đánh rơi trên đường thì bị người trộm thôi. Tìm dọc đường không thấy, Tạ Liên bèn thuận miệng nói một câu với quốc sư. Vừa nghĩ đến việc lá vàng có thể bị trộm, nói không chừng trong Hoàng Cực quán có kẻ bị lá vàng mê hoặc mà phạm sai lầm, quốc sư lập tức nổi trận lôi đình, quyết chí dù có đào sâu ba thước đất cũng phải tìm cho ra lá vàng kia ở đâu. Nếu tìm thấy lá vàng ở chỗ người nào, chắc chắn sẽ nghiêm trị không tha. Thế là cả tòa Hoàng Cực quán hơn ba nghìn người không làm gì nên tội bị đánh cho trở tay không kịp, đang yên đang lành bị đuổi ra ngoài xếp hàng, lục soát từng đạo phòng một.
Một phen gióng trống khua chiêng, mệt đến sống dở chết dở, ai ngờ khi tra xong quá nửa số phòng, Tạ Liên bỗng dưng sửa lời, nói thật ngại quá, làm phiền các vị đồng môn rồi, y chợt nhớ ra bộ điện bằng lá vàng này, hình như đã bị mình đánh mất một lá lúc còn ở hoàng cung. Nói cách khác, từ đầu vốn chỉ có một trăm linh bảy lá vàng.
Để kiểm tra lá vàng mất tích kia rốt cuộc ở đâu, đêm đó Hoàng Cực quán có thể nói là rối ren hoảng loạn, người ngã ngựa đổ, kết quả tìm đến khi mồ hôi nhễ nhại, Thái tử điện hạ bỗng thốt ra một câu như thế, bao nhiêu công sức đổ sông đổ biển, không khỏi khiến cho rất nhiều đồng môn sinh lòng oán hận. Thế là khi ấy mọi người len lén nói với nhau rằng, ai bảo người ta là Thái tử điện hạ chứ, nói gì mà chả đúng, chỉ mong lần sau trí nhớ đức ngài tốt hơn một chút, nhớ ra chuyện quan trọng như vậy trước khi lục soát có phải tốt rồi không... Phong Tín ngồi nghe mà hết sức bực mình, Tạ Liên lại bảo hắn thôi kệ, yên lặng chờ ngày sau đi. Mà ngày sau, quả nhiên Tạ Liên đã trấn áp toàn diện ba nghìn đệ tử, trở thành người đứng đầu hoàn toàn xứng đáng của Hoàng Cực quán, hơn nữa vì y thật sự rất hòa đồng, không hề cậy thế lộng quyền, dần dà được đánh giá và nhận xét tốt hơn hẳn trong mấy cuộc ngồi lê đôi mách của các vị đồng môn. Phong Tín không để bụng, lâu dần cũng quên béng chuyện hồi mới đến. Ai ngờ hôm nay nhắc lại chuyện cũ, hắn mới bừng tỉnh đại ngộ, vừa sợ vừa giận: "Tấm lá vàng đó là Mộ Tình lấy hả?"
Tạ Liên nói: "Suỵt!"
Xác định bốn phía không có ai, y mới đáp: "Lá vàng đó ta đánh rơi trên đường lên núi gập ghềnh, Mộ Tình đun nước đi ngang qua, nhặt được nó trong bụi cỏ. Hắn cất ở dưới giường, chưa nghĩ ra phải xử lý thế nào, ai ngờ buổi tối quốc sư tập kích bất ngờ, đuổi tất cả mọi người ra để soát người soát phòng. Khi ấy ta còn chưa quen hắn, chẳng qua ta thấy sắc mặt của một tên tạp dịch trông rất tệ mà thôi. Sau đó ta ngồi bên ngoài, lúc bưng trà lên hắn len lén thì thầm thừa nhận với ta, ta mới biết đã xảy ra chuyện gì."
Phong Tín nói: "Lấy mà không báo, không phải trộm thì là gì? Cho nên vì giúp hắn che giấu chuyện này, huynh mới nói với người ta lá vàng đó đã mất trong hoàng cung?"
Trong lúc nói chuyện, Tạ Liên đã chuẩn bị xong xuôi, bước ra cửa nói: "Chính là như thế."
Phong Tín tức muốn chết, theo sau Tạ Liên ra khỏi cửa, nói: "Điện hạ, huynh có biết dạo ấy huynh vừa mới đến Hoàng Cực quán, có bao nhiêu người bàn ra tán vào sau lưng huynh không?"
Tạ Liên nói: "Ngươi nhỏ giọng thôi. Lúc đó sắc mặt của hắn thật sự rất tệ, tái me tái mét. Những người khác trong Hoàng Cực quán vốn đã không ưa hắn, nếu ta nói ra, coi như hắn xong đời rồi. Thân phận của ta với hắn khác nhau, tình cảnh của mỗi người trong chuyện này cũng khác, hậu quả hoàn toàn không thể đánh đồng được."
Bấy giờ có vài tiểu đạo sĩ đi đến từ phía đối diện, cung kính thi lễ, mặt mày tươi cười, gọi: "Thái tử điện hạ!" Tạ Liên cũng cười đáp lễ, hai nhóm người đi lướt qua nhau, y lại bảo Phong Tín: "Ngươi xem, ta nói yên lặng chờ ngày sau, bây giờ chẳng phải ta đã chung sống hòa thuận với các vị đồng môn rồi sao? Còn ai dám bàn ra tán vào?"
Hai người đến đạo phòng của Mộ Tình, chẳng thấy người đâu, bèn trở ra ngoài tìm kiếm. Phong Tín nói: "Lúc đó ta thấy lạ rồi, sao ta không biết huynh đã làm mất một lá vàng trong cung chứ. Không ngờ sau hai năm huynh vẫn không chịu nói cho ta biết chuyện này, còn bảo với ta là huynh quen hắn khi hắn đang quét nhà cơ đấy!"
Tạ Liên nói: "Về sau hắn cầu xin ta đừng kể chuyện này cho người khác biết. Nếu ta đã đồng ý, tất nhiên không thể kể với ai, dù là ngươi cũng không được. Bây giờ ngươi đã biết chuyện, xem như là ta thất tín, nhưng ngươi nhất định không được kể cho người khác."
Phong Tín nói: "Như vậy đâu tính là thất tín. Nào phải huynh nói cho ta biết, là tự hắn có tật giật mình để lộ sơ hở bị ta nắm thóp."
Tạ Liên đe dọa: "Không được không được, ngươi mau thề tuyệt đối không kể chuyện này ra ngoài. Bằng không ta sẽ tuyệt giao với ngươi, mà ngươi còn không cưới được vợ nữa."
Phong Tín phun ra một tràng: "Huynh tuyệt giao với ta đi! Tuyệt giao hôm trước, hôm sau dân chúng cả nước Tiên Lạc từ trên xuống dưới sẽ biết một chuyện: Lúc mặc quần áo Thái tử điện hạ bị chính đôi tất của mình siết cho ngất xỉu... Thôi được rồi! Không kể thì không kể. Mẹ nó ai mà thèm buôn dưa lê chứ."
Ngừng một hồi, Phong Tín vẫn nói tiếp: "Nói không chừng hắn cho rằng ta luôn nhằm vào hắn là vì ta biết hắn lấy trộm lá vàng, thật ra ta chỉ không thích kiểu người như hắn thôi. Đàn ông con trai suốt ngày nghĩ nhăng nghĩ cuội, dám chắc từ lâu đã nghi ngờ huynh nói cho ta biết. Phi tần trong cung còn chưa đa sầu đa cảm như hắn, nhìn là thấy phiền."
Tạ Liên nói: "Cũng đâu có tệ như ngươi nói. Xưa nay ở Hoàng Cực quán chưa từng nghe nói có người nào mất đồ, chứng tỏ hắn mới phạm lỗi lần đầu, suy cho cùng cũng vì mẹ hắn... Ầy, dù sao hắn cũng liên tục cam đoan với ta rằng sau này tuyệt đối sẽ không làm chuyện như thế nữa, cho hắn một cơ hội cũng không có gì quá đáng. Hắn cũng giữ lời mà. Vả lại hôm nay lúc anh bạn nhỏ kia ngã xuống, nếu Mộ Tình không phối hợp với ta, lễ tế trời đã không thể kết thúc đẹp như thế."
Phong Tín cười khẩy: "Dù sao huynh cũng đã xong ba vòng, lưu danh sử sách, tất nhiên hắn không cần tiếp tục làm huynh khó chịu. Điện hạ, ta nói cho huynh biết, những lời hôm nay hắn nói trong điện Thần Võ, ta không tin dù chỉ một chữ. Hoàng Cực quán từ trên xuống dưới, ai mà không biết khi quốc sư đánh bài thì người thân cũng chẳng nhận? Hắn lại chọn đúng lúc đó để nói, còn sống chết không chịu nói rõ là phụng mệnh của ai, giống như cố tình làm hỏng việc vậy."
Tạ Liên lại lắc đầu, nghiêm nghị nói: "Thật ra nhắc đến việc này, đại khái cũng có chỗ ta suy nghĩ không chu toàn. Ta biết Mộ Tình không được ưa thích, vốn định để hắn giúp ta làm nhiều việc hơn, người khác biết hắn là thị tòng của ta tự nhiên cũng sẽ khách khí với hắn hơn. Nhưng ta đâu ngờ người ngoài lại không khách khí với hắn đến mức đó, chẳng những không hoàn thành tốt công việc mà còn khiến thuộc hạ của mình rước bực vào người. Ngươi thử nhìn từ góc độ khác, sẽ phát hiện tính tình quái gở của hắn cũng thông cảm được."
Phong Tín không hề đồng tình: "Đó là tại hắn quái gở, huynh việc gì phải nhận vào mình? Huynh là Thái tử điện hạ, huynh muốn cất nhắc ai, lẽ nào lại mắc nợ kẻ đó? Điện hạ, ta thật sự không hiểu vì sao huynh lại coi trọng hắn đến thế."
Tạ Liên mỉm cười, đáp: "Phong Tín, hẳn ngươi cũng biết, trên đời có rất nhiều người chỉ là đá cuội trong mắt ta."
Phong Tín không tài nào hiểu nổi. Tạ Liên chắp tay mà đi, nói: "Đá cuội dễ có, mỹ ngọc khó cầu. Bao nhiêu năm qua, trên con đường võ, ta chỉ thấy hai người xứng danh mỹ ngọc. Một viên là ngươi. Viên còn lại, chính là hắn."
Y đột ngột dừng chân, ngoái đầu lại, ánh mắt sáng quắc: "Ta thật sự cảm thấy Mộ Tình là một người vô cùng có thiên phú. Một viên ngọc đẹp như thế, lẽ nào chỉ vì xuất thân và tính cách mà để ngọc thô phủ bụi trần, không thể phô trọn vẻ đẹp?"
Tạ Liên cương quyết nói: "Không! Ta cho rằng, như vậy là không đúng. Ngươi hỏi ta vì sao lại coi trọng hắn đến thế ư? Cũng giống như lý do ta coi trọng ngươi thôi. Thứ gì nên tỏa sáng, ta nhất định phải cho nó tỏa sáng. Hơn nữa, ta không tin thiện ý sẽ đổi lấy kết quả không tốt."
Phong Tín cũng dừng chân theo, nghe y nói xong thì gãi gãi đầu, đáp: "Dù sao huynh biết bản thân mình muốn gì là tốt rồi, còn làm thế nào là chuyện của huynh."
Tạ Liên nói: "Ừm. Cho nên, rốt cuộc Mộ Tình đã chạy đi đâu?"
Lúc này lại có vài tiểu đạo sĩ đi đến từ phía đối diện, tay xách theo giỏ, đùa giỡn suốt một đường. Thấy Tạ Liên, ai nấy cũng vui mừng hớn hở, đồng thanh gọi: "Thái tử điện hạ!"
Tạ Liên cũng cười đáp lễ. Mấy người kia đi sang đây, nâng giỏ lên trước mặt y, hớn hở nói: "Điện hạ có ăn anh đào không? Ta đã rửa trong nước suối nguồn, sạch mà ngọt lắm."
Trong giỏ đựng đầy những quả anh đào đỏ au, trông hết sức đáng yêu. Tạ Liên và Phong Tín chọn vài quả để ăn, mùi vị thanh ngọt vô cùng. Tiểu đạo sĩ kia hỏi: "Vừa rồi khi tới đây ta có nghe loáng thoáng điện hạ hỏi về Mộ Tình, ngài đang tìm hắn phải không? Chúng ta đi từ rừng anh đào tới đây, hình như đã gặp hắn ở đó."
Tạ Liên nói: "Vậy ư? Cảm ơn đã báo tin."
Thế là hai người đi về phía rừng cây anh đào. Trên núi Thái Thương, ngoại trừ rừng phong trải rộng khắp đồi núi ruộng nương, thì còn trồng rất nhiều cây ăn quả khác nhau như đào, lê, quýt, và cả cây anh đào. Những cây ăn quả này bồi bổ bằng nước suối nguồn, tắm mình trong mây mù, ánh nắng và mưa móc, kết ra quả trái dồi dào linh khí. Những quả trái đó ngoại trừ hiến vào hoàng cung, còn đâu chỉ dành cho các đệ tử trong quán tu hành mệt nhọc hái xuống ăn, bên ngoài Hoàng Cực quán có bỏ trăm lượng vàng cũng khó mua. Đi qua từng gốc cây anh đào, giữa lá cây xanh nõn mới trổ treo từng chuỗi quả như ngọc san hô đỏ, đẹp mắt vô cùng. Tạ Liên và Phong Tín đi một vòng trong rừng tìm Mộ Tình, chẳng mấy chốc đã nghe đằng trước loáng thoáng truyền đến tiếng cãi vã, không khỏi dừng bước chân.
Chương 62
Đánh rơi viên ngọc đỏ, vô tình chọc đỏ mắt (3)
Chỉ thấy bốn năm đạo nhân áo trắng đứng đằng trước, mỗi người đều xách một chiếc giỏ, hình như là tới hái quả. Nhưng bây giờ bọn họ chẳng những không vây quanh cây ăn quả, trái lại có vẻ như đang vây quanh người nào đó. Tuy rằng khoảng cách khá xa, nhưng với lực tai của hai người thì vẫn nghe rõ được nội dung tranh cãi. Một đạo nhân trẻ tuổi nói: "Hèn gì dạo này ta cứ cảm thấy trái cây trong rừng ít đi, ra là có kẻ ngồi ở đây cả ngày trộm trái cây."
Một giọng nói nhẹ nhàng cất lên: "Quả rừng trên núi Thái Thương, chỉ cần là đệ tử trong quán thì ai cũng hái được, tại sao lại nói là 'trộm'? Huống hồ trong rừng có hàng trăm hàng ngàn cây ăn quả, với sức của một mình ta không thể nào làm trái cây ít đi được."
Giọng nói này là của Mộ Tình, nhìn một góc quần áo của hắn lộ ra từ trong đám người, xem ra đã cởi bỏ áo đen của yêu ma, đổi về đạo bào giản dị ngày thường mặc. Đạo nhân kia hừ một tiếng, nói: "Nếu chỉ là phần của một mình ngươi, dĩ nhiên sẽ không ít đi bao nhiêu, nhưng ngươi không chỉ hái riêng phần mình mà còn muốn lén lút mang xuống núi cho người khác ăn, nhặt chút của hời, vô sỉ hết chỗ nói."
Tạ Liên đã hiểu. Lại là đồng môn chướng mắt Mộ Tình đang kiếm chuyện.
Mộ Tình nhà nghèo, mẹ hắn sống vô cùng túng thiếu trong kinh thành dưới chân núi, trước đây chỉ có thể thêu thùa may vá cho người ta sống qua ngày, về sau hỏng mắt nên không thêu thùa được nữa, chỉ đành đợi con trai mang chút tiền công tạp dịch từ trên núi xuống nuôi gia đình. Đôi lúc Mộ Tình sẽ hái một ít trái cây trên núi Thái Thương đem xuống cho mẹ ăn đồ tươi, việc này cũng chẳng có gì to tát, bởi vì không hề có quy định không được làm thế, nhưng nói ra cũng hơi mất mặt. Mang chuyện này lên bàn tiệc để châm chọc thì càng khiến người ta lúng túng hơn. Mộ Tình nói bằng giọng lành lạnh: "Chúc sư huynh, thường ngày ta không tiếp xúc nhiều với ngươi, nhưng ngươi lại năm lần bảy lượt nhắm vào ta, hôm qua cũng là ngươi không cho ta vào cung Tứ Tượng báo tin cho các quốc sư, không biết rốt cuộc ta đã chọc trúng chỗ nào của ngươi?"
Thanh niên họ Chúc kia chính là tiểu đạo sĩ hầu hạ quốc sư ở cung Tứ Tượng, vừa nghe Mộ Tình nhắc đến việc này liền nổi giận, nói: "Chính ngươi không chuyên tâm chuyển lời suýt nữa làm lỡ chuyện lớn mà còn quay sang trách ngược lại ta? Chỉ trách hôm qua ngươi cứ lấp la lấp lửng làm người khác tưởng ngươi mưu đồ gây rối, nếu ngươi sớm nói thẳng rằng mình đến làm gì thì có ra nông nỗi như vậy không? Suýt thì làm hỏng chuyện lớn hôm nay của Thái tử điện hạ, khi nãy ta còn bị quốc sư gọi tới mắng cho một trận!" Nói đoạn ném chiếc giỏ trong tay, gọi những kẻ khác lên bao vây. Tạ Liên nhìn không được, quát: "Khoan đã!"
Vừa nghe tiếng, mấy gã đạo nhân đó giật bắn mình, quay đầu lại nhìn, thốt: "Thái tử điện hạ!"
Tạ Liên và Phong Tín đi tới, ở bên kia, Mộ Tình đã bị gã Chúc sư huynh xốc cổ áo đè lên tàng cây, vẫn chưa bắt đầu đánh. Nếu như đánh thật, Mộ Tình dù có một chọi hai mươi cũng chắc chắn sẽ chiếm thế thượng phong, nhưng nếu hắn muốn ở lại Hoàng Cực quán thì tuyệt đối không thể ra tay đánh.
Tạ Liên cười tủm tỉm hỏi: "Các vị sư huynh sư đệ đang làm gì thế?"
Gã Chúc sư huynh kia cũng được xem là mặt mày đẹp trai sáng sủa, xưa nay vô cùng ngưỡng mộ Thái tử điện hạ, nghe vậy thì sửng sốt, vội vã buông Mộ Tình ra, nói: "À, à, chúng ta..."
Tạ Liên tiếp tục cười tủm tỉm, nói: "Mặc dù không biết vì sao các vị lại tranh chấp, có điều Mộ Tình là hầu cận của ta, hắn làm gì thông thường đều xuất phát từ chủ ý của ta. Ta chẳng rõ bảo hắn tới đây hái chút trái cây, sao lại giống như phạm lỗi gì thế?"
Vài gã đạo nhân cuống quýt cúi người, nói: "Không có, không có! Thì ra là điện hạ ngài bảo hắn tới, là chúng ta hiểu lầm thôi!" Bên kia, Mộ Tình tựa vào một thân cây, nghe Tạ Liên nói là y bảo mình tới, đầu tiên là sửng sốt, sau đó sửa lại cổ áo, cúi đầu lặng thinh. Mấy gã đạo nhân kia túa mồ hôi lạnh, liên tục xin lỗi Tạ Liên và Mộ Tình, cuối cùng vắt giò xách giỏ chạy ra khỏi rừng cây anh đào. Thấy chiếc giỏ mà Mộ Tình mang đến bị ném qua một bên, Tạ Liên khom lưng nhặt lên đưa cho hắn, hỏi: "Cần giúp không?"
Mộ Tình không nhận giỏ, chỉ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm mặt Tạ Liên với vẻ phức tạp, hồi lâu sau mới lên tiếng: "Thái tử điện hạ."
Tạ Liên nói: "Cái gì?"
Mộ Tình hỏi: "Tại sao huynh cứ xuất hiện vào những lúc thế này vậy?"
Tạ Liên: "?"
Phong Tín không hài lòng, nói: "Lời này của ngươi có ý gì? Những lúc thế này ra mặt giúp ngươi không tốt à?"
Mộ Tình liếc Phong Tín một cái rồi nhận giỏ. Bấy giờ, Phong Tín nghểnh cổ, nói bằng giọng cứng nhắc: "Ngươi nghe cho rõ đây, chuyện vừa rồi, xem như ta không đúng. Ta không có nhắm vào ngươi, chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Ngươi khỏi cần nghĩ nhăng nghĩ cuội, nghi cái này ngờ cái kia. Ngoại trừ Thái tử điện hạ, ta không quan tâm chuyện của người khác, cũng chẳng có hứng thú buôn dưa lê. Đã nói đến vậy rồi, ngươi bớt hờn dỗi đi!"
"Phụt!" Lẽ ra Tạ Liên cảm thấy giọng điệu của Phong Tín quá hung hăng, nhưng nghe đến câu cuối cùng, chẳng hiểu sao lại buồn cười. Mộ Tình cũng lườm nguýt Phong Tín, Tạ Liên thì khoát tay nói: "Được rồi được rồi. Phong Tín nói toàn lời thật đó. Cắt bỏ đoạn ban nãy đi, coi như chưa xảy ra gì hết."
Lát sau, Mộ Tình bí xị nói: "Viên ngọc san hô đỏ đó, lát về ta lại tìm tiếp. Biết đâu làm rớt trên đường."
Tạ Liên nhủ thầm tỏ ra thờ ơ quá cũng không tiện, bèn nói: "Được rồi, vậy khi nào ngươi rảnh thì làm phiền ngươi vậy. Có điều nếu rớt trên đường, vậy chắc đã bị người ta nhặt rồi."
Dường như không còn gì khác để nói, Mộ Tình nhặt mấy chùm quả anh đào rơi vãi dưới đất vào trong giỏ. Vốn dĩ Mộ Tình cũng chẳng hái bao nhiêu chùm, nhặt xong chuẩn bị ra khỏi bìa rừng, Tạ Liên lại ngẩng đầu trông thấy rất nhiều quả anh đào đỏ tươi ngon mọng nước, thế là tiện tay hái vài chùm thả vào trong giỏ của Mộ Tình.
Mộ Tình hơi sửng sốt, Tạ Liên nói: "Lần sau ngươi hái trái cây đem về cho mẹ mình, cứ nói là phụng mệnh của ta tới hái, vậy thì không ai nói gì đâu. Quốc sư bảo ta mấy ngày tới về hoàng cung một chuyến, ta dự định ngày mai lên đường, hay là ngày mai ngươi cũng xuống núi thăm mẹ đi? Hôm nay cứ về trước đã."
Thật lâu sau, cuối cùng Mộ Tình mới đáp khẽ: "Cảm ơn điện hạ."
Hôm sau, Tạ Liên dẫn Phong Tín và Mộ Tình xuống núi.
Vừa xuống núi, đã trông thấy một chiếc xe ngựa lấp lánh ánh vàng trước cổng chùa, một thiếu niên mặc áo gấm, cổ đeo vòng, tay cầm roi ngựa, nằm ở trước xe, hai chân bắt chéo giơ lên cao, điệu bộ kiêu căng ngạo mạn. Vừa nhìn thấy Tạ Liên ra khỏi cổng chùa, thiếu niên đó nhảy bật dậy, chạy ào về phía này, mừng rỡ gọi: "Thái tử biểu ca!"
Thiếu niên đó tất nhiên là Thích Dung, cũng chỉ có Thích Dung ăn rảnh ở không đến dưới chân núi Thái Thương ôm cây đợi thỏ chặn đường Tạ Liên. Gã nhảy hai bước sang đây, hớn hở nói: "Cuối cùng ta chờ được huynh rồi!"
Tạ Liên mỉm cười, xoa đầu Thích Dung, cười hỏi: "Thích Dung lại cao hơn rồi à? Sao ngươi biết hôm nay ta về cung?"
Thích Dung cười hì hì: "Ta có biết đâu. Ta chỉ canh chừng vậy thôi, huynh rồi cũng sẽ ra ngoài, ta không tin mình chờ không được."
Tạ Liên nói với vẻ bất đắc dĩ: "Ngươi rảnh quá ha. Có đọc sách đàng hoàng không? Có luyện kiếm đàng hoàng không? Nếu mẫu hậu còn bảo ta kiểm tra bài tập của ngươi, ta sẽ không nói tốt giúp ngươi nữa đâu."
Thích Dung đảo tròng mắt, nhảy dựng lên: "Thôi khoan nói mấy thứ đó! Huynh nhìn xe mới của ta nè! Thái tử biểu ca lên đi, ngồi xe của ta về cung đi!" Nói đoạn nắm tay Tạ Liên kéo y lên xe, Tạ Liên chỉ cảm thấy nguy hiểm muôn trùng, hỏi: "Ngươi lái xe à?" Phong Tín và Mộ Tình cũng lên theo, theo lý mà nói, người hầu phải ngồi trước xe, thế nhưng Thích Dung lại xụ mặt, hất roi ngựa, gắt giọng: "Ta bảo Thái tử biểu ca lên xe chứ có bảo các ngươi lên đâu. Hai kẻ hèn mạt mà cũng muốn chạm vào xe vàng của ta, còn không mau cút đi!"
Tạ Liên quát khẽ: "Thích Dung!"
Phong Tín đã gặp Thích Dung vài lần, cũng sớm biết cái đức hạnh há mồm tiện nhân ngậm mồm đi chết đi của gã, Mộ Tình chưa bao giờ vào hoàng cung, hiển nhiên cũng chưa từng tiếp xúc gần với vị Tiểu Kính Vương này. Thích Dung tủi thân hết biết, nhưng nhìn Tạ Liên có vẻ muốn đi, gã đành phải nén đau đồng ý cho hai kẻ hèn mạt này lên xe vàng bảo bối của mình.
Nào ngờ vừa lên xe, cả ba người đều hối hận. Thích Dung lái xe phải nói là y như thằng điên, tay cầm roi ngựa quất liên tục, miệng chẳng biết đang la lối cái gì, quất đến nỗi ngựa trắng hoảng sợ hí lên, bánh xe xoay tít tắp, xông ngang đánh thẳng trên đường cái, Tạ Liên luôn miệng hô ngừng cũng không ngừng, nhiều lần suýt thì tông ngã người đi đường và sạp hàng, may nhờ Phong Tín và Mộ Tình ở phía trước thường túm dây cương ghìm ngựa trước vực đá, bằng không chạy suốt dọc đường ít nhất cũng phải đền hai chục mạng người. Chờ khi đến trước hoàng cung, cuối cùng bánh xe cũng từ từ giảm tốc độ, ba người Tạ Liên Phong Tín Mộ Tình đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Tạ Liên lau mồ hôi lạnh, Phong Tín và Mộ Tình mỗi người bị Thích Dung quất hơn mười roi, trên tay hằn đầy vết roi. Còn Thích Dung thì đứng dậy giẫm lên mông con ngựa trắng cao lớn, đắc ý nói: "Thái tử biểu ca, sao hả, ta lái xe không tệ chứ!"
Tạ Liên xuống xe, nói: "Ta phải bảo phụ hoàng và mẫu hậu tịch thu xe của ngươi."
Thích Dung kinh hãi: "Sao lại như vậy!"
Quốc phong của Tiên Lạc (quốc phong = phong tục quốc gia), một yêu vàng, hai yêu đá quý, ba yêu giai nhân, bốn yêu âm nhạc, năm yêu thư họa (thư pháp và hội họa). Hoàng cung Tiên Lạc là đỉnh cao dung hòa tất cả những thứ họ yêu thích vào làm một. Băng qua quảng trường đồ sộ, đi xuyên qua hành lang màu son, không phải đâu đâu cũng toàn là vàng khối tượng ngọc xa hoa. Thư họa tinh mỹ có thể được nhìn thấy khắp nơi, tiếng nhạc dập dềnh thi thoảng lại truyền đến, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.
Hoàng cung là nhà của Tạ Liên, từ nhỏ y đã lớn lên tại đây. Phong Tín mười bốn tuổi được chọn làm thị vệ, sớm đã chẳng còn lấy làm lạ. Chỉ có Mộ Tình lần đầu tiên nhìn thấy kiến trúc như thế nên không khỏi choáng ngợp. Nhưng càng choáng ngợp lại càng cẩn thận, càng không dám để người khác nhìn thấu cảm xúc, càng không dám đi nhầm bước nào.
Tạ Liên đi gặp hoàng hậu Mẫn thị trước. Hoàng hậu đang ở trong cung Tê Phượng, tựa vào bàn nhỏ nếm trà, trước đó đã nghe người thông báo Thái tử điện hạ trở về, mừng đến nỗi mặt mũi tươi rói, con trai còn chưa đến gần đã chìa hai tay, nói: "Cuối cùng chịu về thăm mẹ rồi sao?"
Phong Tín và Mộ Tình canh giữ ngoài điện, Tạ Liên và Thích Dung vào điện, y bước qua nắm tay mẹ mình, nói: "Chẳng phải hai tháng trước con vừa về sao?"
Hoàng hậu trách cứ: "Thằng nhóc con đúng là vô lương tâm. Dung nhi còn biết phải dành nhiều thời gian bầu bạn với người già như mẹ, con hai tháng không về nhà mà còn không biết xấu hổ nói hùng hồn thế kia."
Tạ Liên cười đáp: "Mẫu hậu già chỗ nào chứ? Rõ ràng mới có mấy chục tuổi! Nhìn còn tưởng cùng lứa với con ấy chứ."
Hoàng hậu nghe mà vui vẻ. Tuy bà có đứa con trai lớn như Tạ Liên, nhưng vì sống trong nhung lụa và bảo dưỡng cực tốt, nên bà vẫn còn là một quý phu nhân tuyệt sắc, song ngoài miệng bà vẫn khiển trách: "Nịnh bợ." Thấy trên bàn nhỏ có một chiếc chén ngọc, thứ bên trong tỏa ra mùi thơm mát lạ kỳ, Tạ Liên ngạc nhiên hỏi: "Đây là gì thế?" Nói đoạn cầm chén lên, hoàng hậu lại nói: "Đừng uống! Cái đó không uống bừa được."
Chương 63
Đánh rơi viên ngọc đỏ, vô tình chọc đỏ mắt (4)
Tạ Liên ngạc nhiên hỏi: "Có gì mà không thể cho con uống?"
Hoàng hậu cầm chén ngọc nhỏ, đổ một ít ra, ấn lên khăn tay, đoạn lau mặt vài cái, nói: "Trước đó mấy hôm, núi Thái Thương cống nạp một mớ quả tươi, mẹ không thích ăn quả anh đào, nhưng có một phương thuốc nói có thể giã nát nó thoa lên mặt, nên mẹ mới ép một ít dùng chơi, mà thấy chẳng có tác dụng gì, đang định gọi người đem đổ, sao có thể cho người khác uống được?"
Tạ Liên nghe vậy thì cười cười, nhưng rồi chợt nhớ đến chuyện hôm qua. Mẹ của Mộ Tình một năm không được ăn quả anh đào bao nhiêu lần, Mộ Tình hái quả anh đào trên núi Thái Thương còn bị người ta đâm chọc, Tạ Liên không khỏi có chút cảm khái, sợ Mộ Tình nghe thấy sẽ khó chịu bèn mỉm cười đổi đề tài, hỏi: "Vậy có cái gì cho con ăn được không?"
Hoàng hậu cười nói: "Nghe con nói kìa, để người ngoài nghe được lại tưởng mẹ bỏ đói con, thật ra là từ nhỏ con đã kén ăn, mẹ nuôi không mập. Lên núi lâu thế mà gầy xọp như vầy, hôm nay mẹ bảo con ăn gì thì con phải ăn nấy, không được kén cá chọn canh."
Mẹ con hai người trò chuyện một hồi, hoàng hậu hỏi về sự cố ngoài ý muốn trong buổi diễu hành tế trời, lòng vẫn lo lắng khôn nguôi: "Nghe ý của quốc sư, dường như việc này rất nghiêm trọng, vẫn chưa biết nên làm sao cho phải? Con có bị trách phạt không?"
Tạ Liên còn chưa trả lời, Thích Dung đã cướp lời: "Hứ, việc này nào phải lỗi của Thái tử biểu ca, kẻ ngã xuống từ trên tường thành có phải huynh ấy đâu. Cho dù muốn phạt, cũng nên phạt cái thằng nhãi chết bầm kia."
Tạ Liên nghĩ thầm: "Thằng nhãi chết bầm là cái gì." Y còn chưa uốn nắn Thích Dung, hoàng hậu đã bật cười. Đúng lúc này, bà chú ý đến hai người ngoài điện, nói: "Cậu trai kế bên Phong Tín là ai đấy? Lần đầu tiên thấy bên cạnh con có thêm một người."
Tạ Liên vui vẻ đáp: "Đó là Mộ Tình, hôm qua cậu ta đóng vai yêu ma trên đài đó."
Nghe vậy, hai hàng lông mày của Thích Dung khẽ nhướn lên. Hoàng hậu nói: "Ồ? Bảo cậu ta vào đây xem nào. Phong Tín cũng vào đi."
Vì vậy, Phong Tín và Mộ Tình bước vào điện, khụy gối trước mặt hoàng hậu. Hoàng hậu nhìn kỹ Mộ Tình một phen rồi nói với Tạ Liên: "Hôm qua mẹ thấy cậu ta đánh rất khá, ra là một cậu chàng điển trai thế này, tướng mạo trông y hệt một vị tể tướng lịch thiệp, không ngờ dùng đao lại hung mãnh đến thế."
Tạ Liên mỉm cười: "Vậy sao? Con cũng cảm thấy cậu ấy tốt lắm."
Lúc này, Thích Dung lại lạnh lùng cất lời: "Ồ? Yêu ma hôm qua là nó hả?"
Tạ Liên vừa nghe là biết không ổn, quả nhiên giây tiếp theo, Thích Dung bất thình lình cáu lên, vớ lấy chén ngọc trên bàn nhỏ, tạt thẳng lên đầu Mộ Tình, quát: "Thưởng cho ngươi đấy!"
Tạ Liên nhanh tay lẹ mắt đánh rớt tay Thích Dung, nhờ vậy mới không để gã tạt trúng mặt Mộ Tình. Y xốc Thích Dung lên, nói: "Thích Dung, ngươi làm gì thế!"
Thích Dung bị Tạ Liên xốc lên mà vẫn còn nhe nanh múa vuốt, nói: "Biểu ca, ta chỉ giúp huynh dạy dỗ cái thằng hạ nhân không biết thân biết phận này thôi! Hôm qua lúc huynh chưa đuổi tới, một mình nó trên đài diễn hăng say lắm, khoe mẽ suốt đấy chứ. Nó là cái thá gì, tưởng mình là nhân vật chính của buổi diễu hành tế trời chắc? Còn muốn tạo phản à!"
Hoàng hậu ngây ngẩn cả người, nói: "Dung nhi, con... con đang làm gì vậy?" Mộ Tình không bị tạt trúng đầu mà bị tạt trúng quần áo, nhưng vì hoàng hậu không bảo đứng dậy nên hắn vẫn quỳ gối dưới đất, sắc mặt trắng một cách u ám. Tạ Liên đưa Thích Dung cho Phong Tín, nói: "Đừng để nó đánh người." Phong Tín dùng một tay ghìm Thích Dung, Thích Dung lại liên tục đấm đá Phong Tín, phun phì phì: "Ngươi là ai, gan chó lớn quá nhỉ, dám tùy tiện dùng tay ngươi chạm vào ta!"
Tạ Liên vô cùng đau đầu, nói: "Thích Dung, dạo này ngươi càng lúc càng càn rỡ!" Dứt lời quay sang nói với hoàng hậu: "Mẫu hậu, con quên nói chuyện này, mẹ tịch thu xe vàng của nó đi."
Thích Dung hoảng hốt, hét lớn: "Đừng mà đừng mà! Dựa vào đâu chứ! Đó là quà sinh nhật dì tặng cho ta!"
Tạ Liên nói: "Là cái gì cũng phải tịch thu. Vừa rồi ở trên đường suýt thì gây tai nạn, trước khi ngươi chưa thể lái xe đàng hoàng, đừng đụng vào thì hơn."
Hoàng hậu "ồ" một tiếng, hỏi: "Suýt thì gây tai nạn? Gây tai nạn gì?"
Tạ Liên bèn kể lại điệu bộ điên cuồng của Thích Dung khi lái xe, Thích Dung tức đến mức viền mắt ửng đỏ, nói: "Thái tử biểu ca nói oan cho ta! Rõ ràng ta chưa tông trúng người nào hết!"
Tạ Liên dở khóc dở cười, nói: "Đó là vì có người kéo ngươi lại!"
Thích Dung thoắt cái giãy khỏi tay Tạ Liên, tức tối chạy ra khỏi cung Tê Phượng, hoàng hậu gọi mấy tiếng cũng không trở lại, chỉ đành nói một cách bất đắc dĩ: "Ngày mai mẹ sẽ nói tiếp chuyện tịch thu xe với nó. Ôi, thằng nhóc này muốn có chiếc xe lâu lắm rồi, trước đó vài hôm mừng sinh nhật nó, mẹ thấy nó muốn quá nên mới tặng cho nó, nào biết lại ra nông nỗi này? Sớm biết vậy mẹ đã không tặng rồi."
Tạ Liên hỏi: "Sao nó cứ phải đòi một chiếc xe?"
Hoàng hậu đáp: "Bảo là như vậy thì lúc nào cũng lên núi Thái Thương đón con về cung được."
Nghĩ đến việc Thích Dung chung quy cũng có ý tốt với mình, Tạ Liên im lặng không nói tiếng nào. Lát sau, y mở miệng: "Mẹ vẫn nên tìm một người thầy cho nó, uốn nắn lại tính nết của nó, cứ cái đà này, tuyệt đối không được đâu."
Hoàng hậu thở dài: "Làm gì có thầy nào trị được nó chứ? Xưa nay nó chỉ nghe lời con nói, chẳng lẽ bảo nó lên núi tu thân dưỡng tính với con? Quốc sư lại sống chết không chịu nhận nó làm đồ đệ."
Tạ Liên tưởng tượng thôi cũng thấy vừa buồn cười vừa đáng sợ, lắc đầu nói: "Với tính nết của Thích Dung, nếu vào Hoàng Cực quán, chỉ sợ cả ngọn núi Thái Thương sẽ gà chó không yên."
Đối với vấn đề này, mẹ con hai người đều đau đầu không thôi, nghĩ mãi không ra cách nào, chỉ đành tạm thời gác lại. Trời sẩm tối, Tạ Liên gặp cha mẹ, trò chuyện ngắn ngủi một chốc rồi muốn rời khỏi hoàng cung.
Ai ai cũng biết, Thái tử điện hạ một lòng say mê tu đạo, từ khi lên núi Thái Thương gia nhập Hoàng Cực quán, y và cha mẹ luôn gần nhau thì ít xa cách thì nhiều. Lần này y về, trái lại quốc vương không nói gì nhiều, còn hoàng hậu cứ quyến luyến không nỡ xa con. Rời khỏi hoàng cung, Tạ Liên tùy ý đi dạo trong hoàng thành, tiện thể làm theo lời hôm qua nói, đưa Mộ Tình về nhà một chuyến.
Nhà cao cửa son và ổ chuột của dân nghèo, thông thường chỉ cách nhau một con hẻm. Căn nhà năm xưa của Mộ Tình nằm trong một con hẻm nhỏ tối tăm tại chốn phồn hoa nhất của hoàng thành.
Ba người vừa đến đầu ngõ, đã thấy năm sáu đứa nhóc quần áo rách rưới nhào tới, rối rít gọi: "Ca ca. Ca ca về rồi!"
Ban đầu Tạ Liên còn cảm thấy kỳ quặc, sao vừa trông thấy người lạ đã gọi ca ca rồi, sau đó mới phát hiện, "ca ca" mà đám nhóc này gọi không phải mình mà là Mộ Tình. Bé con gọi Mộ Tình ngọt xớt, nhưng Mộ Tình lại không để ý, nói: "Lần này không có. Mấy đứa đừng gọi lung tung."
Tuy mặt Mộ Tình trơ ra, nhưng giọng điệu không thật sự lạnh lùng. Dứt lời, Mộ Tình nói với Tạ Liên: "Xin điện hạ bỏ qua cho, đây là đám nhóc sống lân cận." Rõ ràng đám nhóc kia khá thân với Mộ Tình, mọi khi chơi đùa quen rồi, hoàn toàn không sợ hắn, còn cười hì hì vây quanh bọn họ, chìa đôi tay nhỏ bẩn thỉu, tìm Mộ Tình đòi ăn. Cuối cùng, Mộ Tình vẫn lấy một chùm quả anh đào đỏ như hồng ngọc từ trong túi, chia cho bọn nó.
Thấy thế, Phong Tín kinh ngạc không thôi, dường như cảm thấy Mộ Tình làm vậy là chuyện kỳ lạ nhường nào. Cũng khó trách Phong Tín, dù gì Mộ Tình cũng mang một gương mặt thư sinh thoạt nhìn rất đỗi lạnh nhạt, cái loại mà dẫu có người qua đường chết đói trước mặt cũng phải đậy kín phần ăn của mình... Trái lại, Tạ Liên không lấy làm kinh ngạc. Lẽ ra y cũng muốn lục chút gì đó cho đám nhóc này, nhưng đâu phải y mang kẹo bên mình suốt, thế nên bảo Phong Tín cho bọn nhỏ chút tiền, rồi lại cảm thấy giống xua đuổi ăn mày quá, nói chung cứ có cảm giác không ổn. Ai ngờ đúng vào lúc này, chợt nghe tiếng lọc cọc inh ỏi, cùng với một tràng tiếng ngựa hí, ngoài đường cái truyền đến tiếng thét chói tai.
Mọi người nghiêm mặt, Tạ Liên lao ra khỏi hẻm. Hai bên đường ngổn ngang lộn xộn, người ngã ngựa đổ, người đi đường đua nhau chạy trốn, táo đỏ lê vàng rơi vãi đầy đất. Còn chưa thấy rõ xảy ra chuyện gì, chỉ nghe một thiếu niên cười sằng sặc quát: "Tránh ra tránh ra, tránh ra hết coi! Kẻ nào không có mắt nhìn, giẫm chết ta mặc xác đấy nhé!"
Phong Tín mắng một tiếng: "Lại là Thích Dung!"
Quả nhiên, Thích Dung đứng trên chiếc xe vàng xa hoa của mình, mặt mũi đằng đằng sát khí, giơ roi ngựa vẫy tứ tung, quất đến nỗi ngựa trắng hí ầm ĩ. Tạ Liên nói: "Ngăn nó lại!"
Cỗ xe vàng rít gào phóng qua trước mặt bọn họ, Phong Tín đáp "rõ!" rồi xông lên phía trước. Tạ Liên đang định đi xem người đi đường và sạp hàng bị Thích Dung lái xe tông ngã, kiểm tra xem có ai bị thương không, thế rồi bỗng thấy có chỗ nào không ổn. Y quay phắt đầu lại, chỉ thấy sau cỗ xe vàng đồ sộ kéo theo một sợi dây thừng thô dài, còn phần đuôi của sợi dây buộc vào một chiếc bao bố. Hình như bao bố trùm thứ gì đó, thứ đó vẫn còn vùng vẫy liên tục bên trong. Xem ra, trong bao bố đựng một người.
Trong nháy mắt, Tạ Liên chỉ cảm thấy sởn hết gai ốc. Giây tiếp theo, y sấn bước xông tới.
Con ngựa trắng bị Thích Dung quất cho phi như điên, ngay cả bánh xe ngựa cũng xoay như chong chóng, Phong Tín đi lên trước chặn ngựa, nhưng chỉ e không chặn được trong một sớm một chiều. Tạ Liên thì sải ba bước đuổi theo xe ngựa, trường kiếm ra khỏi vỏ, vung kiếm chém xuống. Theo tiếng động, dây thừng bị chặt đứt, bao bố kia cũng rơi xuống đất, lăn vài vòng rồi nằm yên.
Tạ Liên cúi người xem thử. Chẳng biết bị kéo lê dưới đất bao lâu, chiếc bao bố bị ma sát đến rách bươm, bẩn thỉu cùng cực, loang lổ vết máu, chẳng khác gì bao đựng xác. Tạ Liên lại chém một nhát nữa, chặt đứt sợi dây buộc miệng bao, vừa mở ra nhìn thử, quả nhiên bên trong đựng một người. Hơn nữa, còn là một đứa bé!
Tạ Liên xé toạc bao bố. Đứa bé kia cuộn thành một cục ở trong bao, ôm chặt đầu mình, trên quần áo bẩn thỉu toàn là máu tươi và vết chân quá lớn so với nó, tóc tai cũng bê bết máu, rối nùi bù xù, rõ ràng đã bị người ta đánh một trận tơi bời, quả thật nhìn không ra hình người. Mà nhìn thân hình này, cùng lắm chỉ mới bảy tám tuổi, nhỏ ơi là nhỏ, đứa bé run bần bật như bị lột một lớp da, thật sự không biết làm sao sống sót được sau khi bị hành hung và kéo lê như thế.
Tạ Liên lập tức đưa tay mò cổ của đứa bé, tìm được nhịp đập còn chưa quá yếu mới thở phào một hơi, vội vã bế thân thể nhỏ nhắn của nó lên, quay đầu giận điên người quát: "Phong Tín! Cản Thích Dung lại cho ta!!!"
Thật sự Tạ Liên chưa bao giờ nghĩ rằng, ở nước Tiên Lạc còn có thể xảy ra chuyện thế này. Giữa ban ngày ban mặt, ngay trên đường cái, một quý tộc đựng một người sống trong bao bố, kéo lê sau xe ngựa! Nếu y không nhìn thấy rồi ngăn lại, chẳng phải hôm nay đứa bé nhỏ xíu này sẽ bị kéo chết tươi sao?!
Xa xa đằng trước truyền đến từng đợt tiếng ngựa hí và tiếng rống giận của Thích Dung, lát sau, Phong Tín cất cao giọng: "Cản lại!"
Tạ Liên đuổi theo vài bước lên trước, vừa khéo nghe Thích Dung hét thảm một tiếng, tức giận mắng: "Tên hạ nhân coi trời bằng vung nhà ngươi lại dám làm ta bị thương, ai cho ngươi gan đó?!!"
Thì ra, Phong Tín không cản được Thích Dung nên giật dây cương ghìm ngựa. Tất nhiên Thích Dung không để Phong Tín làm thế, hai bên giành qua giành lại, trong lúc nguy cấp, gã bị Phong Tín vô ý đụng phải hất xuống xe ngựa. Thích Dung ngã xuống đất lăn mấy vòng, đầu gối bị cứa rách, thấy bốn phía đứng đầy người vây xem, gã chỉ cảm thấy vừa căm phẫn vừa mất mặt. Tạ Liên lên tiếng: "Ta cho đấy!"
Thích Dung há há miệng, ú ớ: "Thái tử biểu ca!"
Tạ Liên giận dữ nói: "Ngươi nhìn thử chuyện mà mình làm đi! Thích Dung, ta thật sự..."
Lúc này, Tạ Liên bỗng nhiên cảm giác được, đứa bé trong lòng khẽ co rụt, dường như chậm rãi buông đôi tay ôm đầu, lén lút nhìn y qua cùi chỏ.
Tạ Liên lập tức kìm cơn giận, cúi đầu dịu giọng hỏi: "Đệ thấy sao rồi? Có chỗ nào đau lắm không?"
Đứa bé thế mà vẫn còn tỉnh táo, không ngất xỉu vì đau, cũng không bị dọa cho sững người, còn lắc lắc đầu với y. Thấy nửa bên mặt lộ ra của nó bê bết máu, Tạ Liên muốn xem thử đầu nó có bị thương không, nào ngờ đứa bé lại che nửa bên mặt khác, liều mạng không cho y xem.
Chương 64
Đánh rơi viên ngọc đỏ, vô tình chọc đỏ mắt (5)
Tạ Liên dỗ dành: "Đừng sợ, không sao đâu, ta chỉ muốn xem tình trạng vết thương của đệ thôi." Thế nhưng đứa bé càng bụm chặt hơn, chỉ để lộ mỗi một con mắt to đen láy, toát nên vẻ kinh hoảng. Nhưng vẻ kinh hoảng này lại chẳng giống sợ bị y đánh, trái lại trông như chỉ sợ bị y phát hiện điều gì thôi.
Nhìn nửa bên mặt nhỏ nhắn và một con mắt của đứa bé, Tạ Liên chợt có cảm giác mình đã gặp nó ở đâu rồi, không khỏi híp mắt lại. Thấy sắc mặt y hết sức khó coi, Thích Dung nói: "Thái tử biểu ca, hôm qua thằng nhãi chết bầm này phá hoại lễ lớn của huynh, ta giúp huynh trút giận thôi. Yên tâm đi, ta biết chừng mực, không chết được đâu."
Quả nhiên, đứa bé mà y ôm trong ngực chính là đứa bé ngã xuống từ trên lầu cổng thành trên đường làm lễ Thượng Nguyên tế trời hôm qua!
Thảo nào Tạ Liên càng nhìn nó càng thấy quen mắt, đứa bé này ngay cả quần áo cũng không thay, vẫn là bộ đồ hôm qua, có điều qua một trận tay đấm chân đá và kéo lê dưới đất nên còn bẩn hơn hôm qua, hoàn toàn nhìn không ra là cùng một bộ, càng nhìn không ra là cùng một người. Tạ Liên không thể nhịn được nữa, quát: "Ai nói với ngươi là ta muốn trút giận? Liên quan gì đến đứa bé này? Có phải lỗi của nó đâu!"
Thích Dung lại nói một cách đúng lý hợp tình: "Tất nhiên là lỗi của nó. Nếu không tại nó, sao huynh lại bị quốc sư khiển trách chứ?"
Vụ này náo động dữ dội, người đi đường vây xem càng tụ càng đông, xì xào bàn tán. Trùng hợp thay, lúc này Mộ Tình cũng đi tới, Thích Dung giơ roi chỉa vào Mộ Tình, sắc mặt không phục lẫn với một tia tàn nhẫn, nói: "Còn cái tên hạ nhân nhà ngươi nữa. Vừa nhìn là biết không an phận thủ thường, nếu bây giờ huynh không liệu mà trừng trị, mai này sớm muộn gì nó cũng sẽ tạo phản đạp lên đầu chủ nhân là huynh. Ta giúp huynh dạy dỗ nó, vậy mà huynh lại che chở cho nó, tố cáo ta. Bây giờ dì dượng túm cổ ta sạc cho một trận, còn tịch thu xe vàng của ta. Biểu ca, đó là quà sinh nhật của ta đấy! Ta mong mỏi hơn hai năm đó!"
Mộ Tình lập lờ lia mắt nhìn Thích Dung. Tạ Liên giận quá hóa cười, nói: "Ta không cần ngươi muốn tốt cho ta như thế. Rốt cuộc ngươi đang trút giận cho ta, hay đang trút giận cho chính mình?"
"..." Thích Dung nói: "Biểu ca, sao huynh lại nói những lời này với ta? Vậy ta bênh vực huynh lại là ta sai sao?"
Nói chuyện với gã không thông, Tạ Liên răn đe: "Thích Dung, ngươi nghe cho kỹ đây, từ nay về sau, ngươi không được đụng đến đứa bé này nữa. Một ngón tay cũng không được, có nghe rõ chưa!"
Bấy giờ, cần cổ Tạ Liên bỗng nhiên sít lại. Dù đang trong cơn giận dữ, y cũng hơi sửng sốt, cúi đầu nhìn thử, chỉ thấy đứa bé kia vùi mặt trong ngực mình, đôi tay ôm chặt cổ mình. Phát hiện nó run như cầy sấy, Tạ Liên cứ ngỡ nó đau chỗ nào, vội hỏi: "Sao thế?"
Người ngợm đứa bé kia dính đầy bùn đất, cát bụi, máu tươi, bẩn không chịu được, tất cả dây hết vào áo trắng của Tạ Liên, song Tạ Liên chẳng hề để ý, nhẹ nhàng vỗ lưng nó như trấn an, trầm giọng nói: "Không sao đâu. Bây giờ ta dẫn đệ đi gặp đại phu."
Đứa bé kia không đáp lời, nhưng ôm y càng chặt hơn. Liều chết không buông, như thể đang ôm một cọng rơm cứu mạng. Thấy Tạ Liên không hề tiếp nhận tình cảm của mình, một lòng bênh vực người ngoài, lại thấy đứa bé kia trây trét máu nhầy đất bẩn lên người Tạ Liên, Thích Dung giận sôi máu, roi ngựa vung lên, định quất vào sau ót đứa bé. Phong Tín vẫn đứng bên cạnh, lúc này thình lình tung một cú đá, đá trúng cánh tay của Thích Dung.
"Rắc" một tiếng, Thích Dung hét toáng lên, roi ngựa rơi xuống đất, cánh tay phải cong gãy với một góc độ bất thường, mềm oặt thõng xuống. Mà gã còn tỏ ra không thể tin nổi, một lúc lâu sau mới từ từ ngẩng đầu lên, nhìn Phong Tín chòng chọc, gằn từng chữ: "Ngươi, thế mà dám, đánh gãy cánh tay của ta!"
Câu nói này, rét thấu xương. Phong Tín đá xong mới kịp nhận ra mình đã làm gì, sắc mặt khẽ biến, mà sắc mặt của Mộ Tình còn biến đổi kịch liệt hơn hắn.
Ngày thường bọn họ ngấm ngầm căm ghét Thích Dung thế nào là một chuyện, nhưng với tư cách là thị vệ, nhất thời lỡ tay đánh gãy cánh tay của hoàng thân quốc thích lại là chuyện hoàn toàn khác!
Mặc dù khi nãy Tạ Liên dùng cả hai tay ôm đứa bé, sau lưng toàn là người đi đường vây xem, không tiện né tránh, nhưng nếu y muốn tránh cũng dễ như trở bàn tay. Chỉ là Thích Dung khí thế hùng hổ, thường bất thình lình nổi điên, Phong Tín ra tay quá nhanh không kịp cân nhắc kỹ, cục diện hiện giờ càng hỗn loạn, không cản kịp nên cũng không quan tâm nhiều thế.
Lớp áo trước ngực đã bị máu tươi nhuộm thấu, sợ còn kéo dài nữa đứa bé này sẽ chết, Tạ Liên quả đoán ra quyết định, hắng giọng nói lớn: "Các vị, hôm nay nếu ai ở đây bị liên lụy, có tổn thất gì, tạm thời ghi lại trước, sau này ta sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ, tuyệt không thoái thác!"
Ngay sau đó, y nói với Phong Tín và Mộ Tình: "Trước tiên cứu đứa bé này đã. Đưa Thích Dung đi đi, đừng để nó tiếp tục làm càn bên ngoài!" Dứt lời, Tạ Liên bế đứa bé xoay người phóng về phía hoàng cung. Phong Tín tuân lệnh, sắc mặt khôi phục như thường, nhấc Thích Dung đang phẫn nộ lên, theo sau Tạ Liên phóng về phía hoàng cung. Thấy Thái tử điện hạ mới đi một canh giờ lại vọt về như gió lửa, đám binh sĩ trước đường cửa cung dẫu thấy khó hiểu nhưng nào dám ngăn cản. Thế là, Tạ Liên chạy thẳng một mạch đến chỗ ngự y, bảo Phong Tín và Mộ Tình trông chừng Thích Dung canh giữ bên ngoài, còn mình thì vào trong.
Thái tử điện hạ hiếm khi hồi cung, hiếm khi ra lệnh, dĩ nhiên các ngự y phải tức tốc chạy tới. Tạ Liên đặt đứa bé kia lên ghế, nói: "Làm phiền các vị. Vừa rồi đứa nhỏ này bị nhiều người lớn đánh đập, còn bị người ta nhét vào bao bố kéo lê dưới đất suốt một đường, làm phiền xem trước hộ ta đầu nó có bị thương không, đây là chuyện quan trọng nhất."
Tuy các ngự y chưa từng thấy vị hoàng thất quý tộc nào bế một đứa bé ất ơ nhơ nhớp xông vào bảo bọn họ chữa trị, nhưng cũng biết người ta bảo mình làm gì thì phải làm nấy, thế là vâng dạ đáp lời. Một người lên tiếng: "Bạn nhỏ, thả tay xuống trước đi."
Nhưng mà, đứa bé được Tạ Liên bế một mạch tới đây, dọc đường ngoan ơi là ngoan, bây giờ lại nhất quyết không nghe, bụm kín nửa bên mặt phải, nói sao cũng không chịu thả tay xuống. Kiểu này dẫu cho ngự y có nhẫn nại cỡ nào, bệnh nhân không hợp tác thì làm sao chữa được. Chúng ngự y nhìn Tạ Liên: "Thái tử điện hạ, vậy...?"
Tạ Liên khẽ nâng tay, nói: "Chắc nó sợ người lạ. Không có gì, để ta."
Đứa bé kia ngồi trên ghế, Tạ Liên không thể nhìn thẳng vào nó, y bèn cúi người, khom lưng một chút, nghiêng đầu hỏi: "Đệ tên gì?"
Con mắt to của đứa bé nhìn y chằm chằm, trong đồng tử đen láy phản chiếu ảnh ngược trắng muốt của một người. Ánh mắt của nó, nếu phải hình dung thì quả đúng như Phong Tín nói —— "Hệt như mê muội, chẳng khác nào bị quỷ nhập", không nên xuất hiện trên người một đứa bé.
Hồi lâu sau, nó mới cúi đầu đáp: "...Hồng..."
Giọng nó vừa thấp vừa nhỏ, úp úp mở mở, dường như không muốn nói, hoặc như có chút ngại ngùng. Tạ Liên chỉ nghe rõ mỗi chữ "Hồng", hỏi tiếp: "Đệ mấy tuổi?"
Đứa bé đáp: "Mười tuổi."
Tạ Liên chỉ thuận miệng hỏi một chút, định bụng xua tan lòng cảnh giác của đứa bé, nghe nó ngượng nghịu đáp "mười tuổi", y không khỏi sửng sốt, nghĩ thầm: "Mình còn tưởng chỉ mới bảy tám tuổi, ra là mười tuổi cơ à? Vậy đứa bé này ốm yếu quá rồi."
Dừng một chút, Tạ Liên mỉm cười nói: "Bây giờ các vị đại phu đang xem vết thương giúp đệ, đệ đừng sợ, thả tay xuống được không?"
Nghe xong, đứa bé lại do dự lắc đầu. Tạ Liên hỏi: "Tại sao không chịu?"
Im lặng hồi lâu, nó mới đáp: "Xấu."
Nó chỉ đáp một chữ như thế, dù dỗ dành cỡ nào cũng không chịu nghe lời buông tay cho ngự y xem đầu. Tạ Liên thề thốt không chê xấu, y không nhìn, y xoay người sang chỗ khác mà nó cũng không chịu. Tuổi còn nhỏ nhưng cố chấp cực kỳ. Bất đắc dĩ quá, các vị ngự y buộc phải hỏi nó vài vấn đề, bảo nó phân biệt vài con số ra dấu bằng tay, xác nhận nó không choáng đầu, cũng không đau đầu, nhìn hay nghĩ đều rõ ràng, bấy giờ mới chữa vết thương trên người nó trước.
Chữa một hồi, các vị ngự y có vẻ hết sức buồn bực, tặc lưỡi kêu lạ. Tạ Liên một mực ở bên cạnh trông chừng, nghe vậy bèn hỏi: "Các vị, sao thế?"
Một ngự y nhịn không được mở miệng: "Thái tử điện hạ, bạn nhỏ này thật sự đã bị người ta đánh đập một trận, rồi bị nhét vào bao bố kéo lê một đường sao?"
Im lặng một hồi, Tạ Liên nói: "Bộ giả được à."
Ngự y nói: "Vậy thật là... giỏi quá. Ta chưa từng thấy người nào ngoan cường như thế. Gãy năm xương sườn và một chân, cùng với đủ loại vết thương lớn nhỏ, cộng gộp lại mà vẫn tỉnh táo như thường, còn ngồi thẳng lưng nói chuyện với người khác. Người lớn còn khó mà làm được, huống chi là một đứa bé mười tuổi?"
Tạ Liên vừa nghe, không ngờ tình trạng vết thương lại nghiêm trọng đến thế, cơn giận với Thích Dung càng tăng thêm. Lại nhìn đứa bé đó, nó ngồi trên ghế như chẳng hề cảm giác được đau đớn, chỉ là vẫn dùng một con mắt đen láy to tròn lén lút nhìn y. Sau khi phát hiện mình bị Tạ Liên bắt gặp, nó lập tức quay đầu đi.
Chương 65
Đánh rơi viên ngọc đỏ, vô tình chọc đỏ mắt (6)
Thấy vậy, chẳng hiểu sao Tạ Liên lại cảm thấy nó vừa buồn cười vừa đáng thương, bèn hỏi: "Vết thương của đứa bé này có thể hồi phục hết chứ?"
Một ngự y quấn từng lớp băng vải mới quanh đầu đứa bé, đáp: "Tất nhiên không thành vấn đề."
Bấy giờ Tạ Liên mới yên tâm, gật đầu nói: "Làm phiền."
Lúc này, có cung nhân đến thông báo, quốc vương bệ hạ và hoàng hậu giá lâm. Chúng ngự y lập tức đồng loạt đứng dậy, ra ngoài nghênh đón hành lễ. Tạ Liên bế đứa bé kia lên giường, dặn dò: "Đệ nằm yên đây, nghỉ ngơi trước đi." Ngẫm lại, đứa bé này sợ người lạ, lát nữa đông người biết đâu sẽ dọa nó sợ, y bèn thả rèm bên giường xuống, sau cùng mới đứng dậy.
Một đám người hầu và cung nhân vây quanh quốc vương và hoàng hậu đi vào điện. Hoàng hậu mặt mày trắng bệch, hỏi: "Sao hoàng nhi xuất cung rồi lại vội vã trở về? Phải chăng bị thương gì ở bên ngoài?"
Tạ Liên đáp: "Xin mẹ yên tâm, con không có bị thương. Bị thương là người khác."
Lúc này, Thích Dung ở trong góc la lên: "Dì ơi, cứu con!"
Bấy giờ hoàng hậu mới phát hiện, Thích Dung thế mà lại bị Phong Tín ghìm chặt, trấn áp ở một bên, không khỏi giật mình. Bà một lòng lo lắng con trai có khỏe mạnh bình an hay không, hoàn toàn không chú ý gì khác, thấy vậy mới hỏi: "Dung nhi sao vậy con?"
Quốc vương lại nhướn mày, hỏi: "Phong Tín, sao ngươi lại bắt Tiểu Kính Vương như bắt phạm nhân thế kia?"
Bệ hạ giá lâm, Phong Tín vốn nên lập tức hành lễ như Mộ Tình và những người khác, nhưng vì đang tóm Thích Dung nên không rút tay được, tình cảnh có hơi khó xử. Tạ Liên nói: "Là con bảo Phong Tín bắt."
Thích Dung nâng tay phải của mình lên, nói: "Dì, cánh tay của con gãy rồi."
Hoàng hậu còn chưa kịp đau lòng, Tạ Liên đã lạnh lùng mở miệng: "Ngươi gãy một cánh tay, vậy đứa bé bên trong thì sao?"
Quốc vương hỏi: "Đứa bé nào?"
Tạ Liên nói: "Một đứa bé mười tuổi. Tay trói gà không chặt, vốn dĩ thể trạng đã ốm yếu, Thích Dung phái thuộc hạ đi đánh hội đồng nó. Nếu không phải đứa bé kia mạng lớn, chỉ sợ đã phơi thây tại chỗ, bị Thích Dung đánh chết tươi!"
Như thể nghe được chuyện đáng cười, Thích Dung trợn mắt nói: "Một đứa bé mười tuổi, tay trói gà không chặt? Thể trạng ốm yếu? Biểu ca, tại huynh không biết thằng nhãi chết bầm này hung hãn cỡ nào, dã man thế nào, lợi hại nhường nào thôi, nó giả vờ đáng thương trước mặt huynh đấy. Ta gọi năm sáu người mà vẫn không bắt được thằng nhãi đó, bị nó tay đấm chân đá, dùng răng cắn xé, đến nỗi máu me đầy mình. Nếu không phải nó chọc giận ta, ta cần gì kéo lê nó sau xe ngựa?"
Nghe vậy, sắc mặt của quốc vương và hoàng hậu đồng loạt thay đổi. Tạ Liên hít sâu một hơi, quát: "Câm miệng! Ngươi làm những việc này bộ vẻ vang lắm sao?"
Ngày thường đâu phải Thích Dung không thích xuất đầu lộ diện, tác phong lại ngạo mạn như thế, nào có chuyện dân chúng trong hoàng thành nhìn không thấy? Sau khi nhìn thấy, nào có chuyện không lấy nó làm đề tài trà dư tửu hậu?
Quốc vương nhìn sang hoàng hậu, sắc mặt hơi tái, nói: "Đưa Tiểu Kính Vương xuống, ngự y, chữa cánh tay cho nó đi. Tịch thu xe vàng, cấm túc tự kiểm điểm, một tháng không được thả ra ngoài."
Người hầu theo sau quốc vương lập tức đáp lời, bước lên dẫn Thích Dung đi, lúc này Phong Tín mới buông tay. Thích Dung lại chẳng coi ra gì, hừ một tiếng, nói: "Tịch thu thì tịch thu đi, con đã sớm biết hôm nay là lần chạy cuối cùng rồi."
Nghe Thích Dung không hề có lòng hối cải, hoàng hậu thở dài. Tạ Liên nói: "Xem ra chỉ cấm túc tự kiểm điểm một tháng, e rằng lần sau nó sẽ còn tái phạm, cần phải quản giáo nghiêm khắc hơn."
Thích Dung sửng sốt, giận dữ nói: "Thái tử biểu ca, huynh..." Ngay sau đó, gã đảo tròng mắt, nói: "Được. Ta thừa nhận chuyện này là ta không đúng. Bất luận bệ hạ phạt ta cái gì, Thích Dung tuyệt không chối từ."
Câu tiếp theo, gã đổi đề tài, nói: "Nhưng mà, có phải thuộc hạ của Thái tử biểu ca cũng nên bị trách phạt không? Dì dượng, cánh tay của con bị tên Phong Tín này đánh gãy đấy!"
Nghe vậy, quốc vương tức khắc nhìn về phía Phong Tín, sắc mặt vừa kinh ngạc vừa tức giận. Phong Tín khẽ cúi đầu, Mộ Tình thì lẳng lặng nhích sang bên cạnh hai bước.
Quốc vương lạnh lùng lên tiếng: "Phong Tín, ngươi là người hầu tùy thân của Thái tử điện hạ. Đích thực Thái tử đối xử với ngươi rất tốt, nhưng chẳng lẽ vì thế mà ngươi lại quên mất thân phận của mình, vênh váo xấc xược hay sao? Chức trách của ngươi là hầu hạ điện hạ, ngươi hầu hạ thế đấy à? Biểu đệ Tiểu Kính Vương của Thái tử điện hạ mà ngươi cũng dám đánh."
Nghe vậy, Phong Tín định quỳ xuống. Tạ Liên lại nói: "Không cần quỳ."
Chắc chắn người đầu tiên mà Phong Tín nghe lời là Tạ Liên, mặc dù là bệ hạ lên tiếng, hắn cũng chỉ ưu tiên mệnh lệnh của điện hạ, thế là lập tức ngừng quỳ. Thấy vậy, sắc mặt quốc vương càng không hài lòng.
Tạ Liên nói: "Phong Tín đánh gãy cánh tay của Thích Dung là sự thật, nhưng xét nguyên do cũng vì bảo vệ chủ nhân. Chưa kể Thích Dung là người phạm lỗi trước, Phong Tín không hề làm sai, hà tất phải quỳ xuống?"
Quốc vương nói: "Mặc kệ hắn vì cái gì, hắn cũng đã mạo phạm Tiểu Kính Vương. Chủ tớ khác nhau, tôn ti phân rõ, đừng nói bổn vương bảo hắn quỳ xuống, cho dù bây giờ bổn vương lập tức phạt đánh hắn một trăm gậy cũng chẳng có gì không thỏa đáng."
Tuy quốc vương không có quan hệ thân thiết và tình cảm sâu đậm với Thích Dung như hoàng hậu, nhưng dù sao Thích Dung cũng là người của hoàng thất, không thể xâm phạm. Thích Dung rất rõ điều này, liếc xéo nói: "Phạt đánh thì không cần, dù sao hắn cũng là người của Thái tử biểu ca, con cũng không muốn làm khó hắn quá. Con chỉ muốn hắn tự đánh gãy cánh tay của mình, sau đó quỳ xuống dập đầu ba cái với con, vậy con sẽ không truy cứu gì nữa."
Quốc vương chậm rãi gật đầu, dường như cảm thấy hành động này khả thi. Tạ Liên lại nói: "Nếu muốn phạt Phong Tín, vậy phạt con trước đi. Phong Tín là người hầu của con, thứ nhất hắn không làm gì sai, thứ hai dù có sai cũng là nghe lệnh của con, con chịu thay hắn mới phải."
Nghe Tạ Liên nói thế, vẻ tức giận thoáng hiện trên gương mặt quốc vương.
Có lẽ tất cả cha con trên đời này đều phải trải qua sự thay đổi như thế. Lúc con trai còn bé sẽ xem cha như đại anh hùng tài ba nhất trong thiên hạ, là tấm gương của mình, sùng bái đến tận cùng. Mà sau khi lớn đến độ tuổi nhất định, con trai sẽ bắt đầu hoài nghi tất thảy của cha, thậm chí còn từ từ phản cảm, cuối cùng hai bên đều cự nự không tán đồng nhau.
Tạ Liên lên núi Thái Thương tu hành, mục đích chủ yếu tất nhiên bởi vì tập võ cầu đạo đích thực là điều mà y hướng tới. Tuy nhiên, thật ra y không hề cố chấp với việc cầu ở đâu, cầu với thân phận nào.
Cái gọi là "Đạo", nghĩa trên mặt chữ, là "người đi trên đường" (Đạo 道 còn có nghĩa là 'con đường'). Chỉ cần một người hết lòng hướng đạo, ở đâu cũng là tu hành, chưa hẳn cứ phải làm đủ hình thức, câu nệ với việc lên núi nhập quán. Sở dĩ Tạ Liên ra sức nài nỉ, khăng khăng đòi lên núi, còn có một nguyên nhân khác, đó là vì, y cảm thấy mình thật sự không nói chuyện được với cha.
Thân là Thái tử Tiên Lạc, Tạ Liên vừa ra đời, quốc vương Tiên Lạc đã vạch sẵn đường cho cuộc đời y. Hồi bé thì còn đỡ, tuổi nhỏ không phiền muộn gì, Tạ Liên cũng chỉ cần cha mẹ cùng mình xếp điện lá vàng, vui chơi đùa nghịch. Mà theo tuổi tác lớn dần, càng ngày Tạ Liên càng phát hiện, cha không chỉ là cha mà còn là một quốc vương, rất nhiều suy nghĩ và cách làm của hai bên không thể hòa hợp. Chẳng hạn như, cái gọi là uy nghiêm hoàng thất chính là một trong những thứ mà Tạ Liên ghét nhất.
Nếu không thể nào hòa hợp được, vậy tránh xa nhau ra cho lành. Mỗi lần về cung, y trò chuyện với mẹ vui vẻ biết bao nhiêu, nhưng chẳng bao giờ trút bầu tâm sự với cha. Hai bên cũng cực ít khi chủ động đáp lời nhau, lần nào cũng là hoàng hậu đứng giữa hòa giải.
Vốn dĩ quan hệ giữa hai cha con đã căng thẳng mấy tháng qua, bây giờ Tạ Liên liên tục kiên trì, không chịu nhún nhường, quốc vương bèn nói: "Được, vậy con chịu thay hắn đi, để xem con có làm được không!" Tạ Liên nói: "Dĩ nhiên là được!" Thấy cha con hai người lại đối chọi, hoàng hậu vội kêu lên: "Tội tình gì phải thế?"
Lúc này, Phong Tín một mực im thin thít bỗng nhiên nâng tay trái lên, đánh xuống cánh tay phải."Rắc" một tiếng, mọi người giật mình, nhìn theo hướng phát ra tiếng, chỉ thấy cánh tay phải của Phong Tín cũng mềm oặt buông thõng như Thích Dung. Tạ Liên vừa sợ vừa giận, nói: "Phong Tín!"
Trán ứa mồ hôi lạnh, Phong Tín không nói hai lời quỳ xuống trước Thích Dung, cộp cộp cộp dập đầu ba cái, Tạ Liên muốn ngăn cũng không được. Thích Dung vô cùng đắc ý, cười há há: "Được rồi, bản vương miễn cưỡng tha thứ cho ngươi vậy. Sớm làm thế có phải tốt rồi không?"
Tuy cánh tay gã cũng bị gãy, nhưng lúc rời đi lại thần thanh khí sảng, như thể đánh thắng một trận. Mà Phong Tín vẫn còn quỳ dưới đất, Mộ Tình đứng bên cạnh nhìn cảnh tượng này, sắc mặt mơ hồ trở nên xám ngoét, chẳng biết đang nghĩ gì. Tạ Liên thì quay phắt về phía cha mình, tức giận nói: "Cha! ..."
Phong Tín dùng tay trái kéo y lại: "Điện hạ!"
Hoàng hậu cũng chìa tay kéo y lại. Trong lòng Tạ Liên biết rõ, Phong Tín đi theo mình từ năm mười bốn tuổi, rất được hoàng hậu ưu ái, không đành lòng nhìn cha con hai người tranh chấp khiến hoàng hậu buồn khổ nên mới làm như vậy. Nếu bây giờ y nổi nóng thì khác nào lãng phí tâm ý của Phong Tín, chỉ đành ép mình nhịn xuống, nhưng trong lòng đã giận sôi. Lúc này sắc mặt quốc vương mới phần nào dịu lại, sầm mặt đi ra ngoài.
Trước giờ hoàng hậu cũng rất thích Phong Tín, bà thở dài: "Ôi, bé ngoan, tủi thân ngươi rồi."
Phong Tín đáp: "Xin hoàng hậu tuyệt đối đừng nói vậy, chức trách mà thôi."
Nghe câu này, ánh mắt Mộ Tình lấp lóe, trông như lẳng lặng cười lạnh một tiếng. Tạ Liên nhắm mắt lại, nói: "Mẹ, nếu mẹ thật sự không quản được Thích Dung thì nhốt nó lại đi."
Hoàng hậu thở dài, gật đầu, rồi lại lắc đầu, sau đó cũng rời đi.
Tạ Liên mời một ngự y tới, bảo ngự y xử lý tay phải của Phong Tín, nói: "Phong Tín, xin lỗi."
Người bên cạnh vừa đi, Phong Tín lập tức đổi thái độ, cười nhạo: "Có gì đâu chứ. Ta dám đánh gã còn sợ gã trả thù sao?" Dừng một chút, lại khuyên nhủ: "Điện hạ, huynh dạy dỗ Thích Dung dĩ nhiên là đúng, nhưng vẫn không nên gây gổ với bệ hạ. Bệ hạ là quốc vương, lại là nhân vật thuộc thế hệ trước, suy nghĩ khác chúng ta nhiều lắm. Cha con hai người cãi nhau, hoàng hậu thấy vậy sẽ buồn lòng. Vốn dĩ bà cũng có chỗ khó xử."
Làm sao Tạ Liên lại không biết, mẹ mình có chỗ khó xử?
Mẹ của Thích Dung chính là em ruột của hoàng hậu, tỷ muội tình thâm, hồi trẻ mẹ Thích Dung không hiểu chuyện, tình đầu chớm nở, một lòng theo đuổi tự do, nhẹ dạ cả tin lời ngon tiếng ngọt, hủy hôn sự định sẵn, bỏ trốn theo một gã thị vệ trong phủ. Ngờ đâu sở giá phi nhân*, thân thể vàng ngọc rúc trong gian nhà y hệt ổ chó chưa đầy nửa năm, thị vệ kia bộc lộ bản chất ăn chơi đàng điếm, sau khi Thích Dung ra đời, gã càng bạo hành thê tử nhiều hơn. Cuối cùng, mẹ con hai người thật sự chịu không nổi nữa, Thích Dung vừa được năm tuổi, bà chán chường thất vọng đưa con trai về nhà. Bởi vì việc này sớm đã trở thành một vụ tai tiếng quý tộc, bà đóng cửa không ra ngoài, cả đời âu sầu khổ não, chỉ dành gấp bội tình yêu cho con trai độc nhất.
*Sở giá phi nhân: Người mà mình gả cho không thể nhờ cậy được, không phải là người mình yêu.
Có một lần bạo loạn, mẹ của Thích Dung vì cứu hoàng hậu mà chẳng may trúng tên lạc, trước khi lâm chung, bà gửi gắm Thích Dung cho mẹ của Tạ Liên.
Hoàng hậu tất nhiên tận tâm tận sức. Nhưng mà con của người khác, chung quy cũng gây khó xử. Không dễ quản, quản nghiêm quá thì giống như yêu cầu khắt khe, niệm tình nghĩa nên không đành lòng; mà không quản cũng không được, quản ít lại thì đức hạnh sẽ thành như bây giờ, nếu không uốn nắn, sau này chỉ càng tệ hại hơn. Hoàng hậu cũng thường xuyên cảm thấy khó hiểu, rõ ràng cách mình chăm sóc Tạ Liên và Thích Dung chẳng khác là bao, nhưng tại sao con nuôi ra, tính tình lại chênh lệch lớn đến thế?
Lúc này, Tạ Liên sực nhớ, trong phòng còn có đứa bé vẫn nằm trên giường. Y vén rèm lên xem, chẳng biết đứa bé kia lại ngồi dậy từ bao giờ, hình như đang nhìn ra ngoài qua khe hở. Tạ Liên vừa vén rèm, nó lại ngoan ngoãn nằm xuống. Tạ Liên nói: "Hồi nãy bên ngoài cãi nhau làm đệ sợ hả? Đừng để ý, không liên quan đến đệ đâu."
Một ngự y nói: "Thái tử điện hạ, vết thương của bạn nhỏ này đã xử lý xong, chỉ cần tĩnh dưỡng là được."
Tạ Liên gật đầu đáp: "Làm phiền rồi."
Nói đoạn lại cúi người xuống, hỏi đứa bé kia: "Nhà đệ ở đâu? Ta đưa đệ về nhé?"
Đứa bé lắc đầu, đáp: "Không có nhà."
Phong Tín nâng cánh tay bị treo của mình lên, hỏi: "Không có nhà? Chả nhẽ là ăn mày thật sao?"
Nhìn đứa bé này vừa gầy vừa nhỏ, quần áo dơ bẩn, cũng không phải không có khả năng. Nếu không có nhà để về, cũng không thể ném nó trong hoàng cung hay ném ngoài đường được. Suy tính một hồi, Tạ Liên nói: "Nếu đã như vậy, trước tiên dẫn nó về núi Thái Thương với ta đi."
Nào ngờ, Mộ Tình bất chợt lên tiếng: "Nó nói dối."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co