Chương 1-5
Chương 1
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
.
Cách ngoại ô thành phố Tây An khoảng 45km về phía Tây, có một thôn xóm nhỏ tên là Ninh Hóa, vị trí hẻo lánh, nên chẳng mấy ai để mắt đến.
Đầu xuân năm 1999, nơi này còn chưa xây đường quốc lộ, nên chỉ vào được bằng những loại xe khách nhỏ. Hai nhà địa chất học Lâm Kế và Trương Minh Trí ngồi xe con lắc lư vào thôn để tiến hành nghiên cứu địa chất.
Trong thôn có vài ngọn núi trồng cây ăn quả. Đa số thu nhập chính của dân trong thôn là từ việc thu hoạch mua bán trái cây này.
Thôn Ninh Hóa rất hiếm khi có người đến thăm. Đây là lần đầu có người lái ô tô vào thôn, mang theo rất nhiều những máy móc thiết bị lạ lẫm mà họ chưa từng thấy, nên cả người lớn và trẻ con ai cũng tò mò.
Sau khi Lâm Kế và Trương Minh Trí trao đổi với với bí thư chi bộ thôn về cuộc thăm dò địa chất lần này, cả hai mang theo thiết bị đo lường đến ngọn núi nhỏ bên cạnh suối nước của thôn.
Ngọn núi này có tên là núi Đắc Kim, Đắc nghĩa 'có được', Kim là vàng, đúng như cái tên, ngọn núi này là núi tạo ra của cải. Bí thư thôn bảo, đất ở đây rất tốt, trồng cây nào cũng sai quả rất nhiều, nên mọi người mới đặt cho nó cái tên này.
Đến khoảng lưng chừng núi, Lâm Kế lấy vài dụng cụ đơn giản ra bát đầu đo lường. Có lẽ vì lần đầu tiên thấy, nên rất nhiều người lớn trẻ nhỏ tò mò đi theo xem thử.
"Lớp Q4ml, màu nâu, vàng nâu, chủ yếu là đất sét, có pha đất bùn nhưng mật độ thấp, thời gian tích lũy dưới 5 năm, dày khoảng 1,2-1,5m ......"
"Lớp Q4al Màu xám, có pha lẫn đất vàng nâu...."
(mấy Q4ml Q4al là ghi chú độ sâu của lớp đất, 2 thông số này thì vẫn thuộc lớp đất bề mặt/bồi đắp (artificial fill))
Lâm Kế đọc số liệu phân tích, còn Trương Minh Trí thì cặm cụi ghi chép. Do phân công rõ ràng, nên giải quyết công việc rất nhanh. Lúc cả hai đang chuẩn bị dò xem dưới tầng đất có mạch nước ngầm hay không, thì đột nhiên vang lên tiếng phụ nữ thét thất thanh.
Lâm Kế và Trương Minh Trí theo phản xạ quay đầu về hướng phát ra âm thanh, thấy cách họ khoảng trăm mét hơn, một phụ nữ sợ đến mức ngồi bẹp xuống đất, bên cạnh cô là một người đàn ông cũng đang mặt mày tái mét.
Nhưng cảnh tượng này không phải thứ hấp dẫn Lâm Kế và Trương Minh Trí, mà ánh mắt họ bị hút chặt vào một ngọn lửa màu xanh đang bùng lên trong không khí.
Khí tự nhiên!
(hay còn gọi là khí thiên nhiên, là hỗn hợp chất khí cháy được, bao gồm phần lớn hydrocarbon.)
Hai mắt Lâm Kế và Trương Minh Trí sáng lên.
Chẳng lẽ có khí tự nhiên dưới lòng đất ở đây!
Lâm Kế nhanh chóng chạy đến bên cạnh đôi nam nữ kia, hỏi: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Người phụ nữ trước đây từng nghe các cụ trong thôn nói, lửa màu xanh là do ma quỷ ở âm phủ bất mãn với chuyện con người đang làm, nên đốt lên ngọn lửa xanh để cảnh cáo. Từ đó đến giờ cô chưa từng gặp cảnh tượng một ngọn lửa xanh đột nhiên bùng lên từ dưới đất cả, nhớ đến lời các cụ nói, hai chân cô bủn rủn không đứng lên nổi.
(bên mình thì là ma trơi xD)
Trương Minh Trí thấy người phụ nữ không thể nói nổi, đành xoay qua nhìn người đàn ông, "Chuyện là sao vậy?"
Người đàn ông giờ đã hoàn hồn, nghe hai người hỏi chuyện, nghĩ họ là chuyên gia, chắc là cũng biết được gì đó nên vội vàng trả lời: "À, là vầy. Hôm nay tôi với vợ lên núi chăm bón mấy cây đào, nào ngờ tôi hút thuốc xong, ném đầu lọc xuống đất thì tự nhiên lại phừng lên lửa xanh, hai anh xem thử, chỗ đất này..... phong thủy xấu quá phải không?"
Lâm Kế cười xùy, phẩy phẩy tay nói: "Đây có thể là khí tự nhiên thôi." Sau đó cả hai báo cho bí thư thôn, nói: "Thư ký Điền, phiền ông sơ tán toàn bộ người dân ra xa khu vực núi Đắc Kim, chúng tôi đang nghi ngờ dưới đất có mỏ khí tự nhiên, sẽ khá nguy hiểm." Xảy ra nổ mạnh hay hít phải cũng nguy hiểm...
Thôn dân vừa nghe có thể có nguy hiểm thì nhanh nhẹn dẫn trẻ em rời khỏi hết. Đến khi người dân đã sơ tán toàn bộ, Lâm Kế và Trương Minh Trí mới lấy máy dò khí ra kiểm tra.
Sự háo hức khi tưởng rằng có khí tự nhiên nhanh chóng bay biến mất. Ngọn lửa nhỏ không buồn đợi họ kiểm tra đã vụt tắt, mà kiểm tra cũng ra kết quả, chỗ này không có khí tự nhiên.
"Vậy chỉ có một khả năng." Lâm Kế hơi thất vọng lắc đầu, "Dưới đất chôn rất nhiều xác người."
"Trước kia ở đây là nghĩa địa?" Trương Minh Trí cất máy dò, nói: "Nếu là nghĩa địa sao dân ở đây lại không biết? Có khi nào là mộ cổ hay không?"
"Lấy máy thăm dò rút mẫu đất về làm xét nghiệm thì biết thôi"
Máy thăm dò khoan xuống sâu 20m, rút ra một mẫu đất.
Nửa tháng sau, Lâm Kế nhìn báo cáo xét nghiệm, không nén được nụ cười nói: "Chắc là ông già Lý Quốc Hiền sẽ mừng đến phát điên mất."
"Chứ gì nữa, mộ cổ hơn một nghìn năm..."
Thế là từ đó, thôn Ninh Hóa bắt đầu trở nên náo nhiệt, sau hai năm đào xới khai quật, gần như san bằng núi Đắc Kim, khu mộ chôn sâu ngàn năm dưới lòng đất dần hiện ra dưới mắt mọi người.
Gần một ngàn bộ hài cốt và quan tài được khai quật lên. Mùi hôi thối bốc lên gay cả mũi, mãi vẫn không bay đi hết, càng làm khu mộ trở nên ghê người, sởn tóc gáy hơn.
Lý Quốc Hiền, giáo sư khảo cổ đại học X có thâm niên trong ngành nhìn hầm mộ kinh người này, thở dài: "Hố bồi táng (*), này chỉ là một trong số rất nhiều hố bồi táng khác ở đây!"
Số lượng người tuẫn táng theo rất lớn, còn nhiều hơn cả Tần công Đại mộ (*). Chắc chắn ngôi mộ này phải là của một vị hoàng đế!
Nhưng không biết đây là hoàng đế nào.
(*) Tuẫn táng và bồi táng, là phong tục bắt người thân, người hầu, nô lệ và súc vật chết theo người chết. Tần Cảnh Công (?-537 TCN) là vua Tần đời thứ 14, tổ 18 đời của Tần Thủy Hoàng, giữ kỉ lục mộ có nhiều người tuẫn táng nhất: 186 người.
Còn pi sà nhà mình thì chơi lớn =]]]]
Công tác khảo cổ không phải xong trong một sớm một chiều, cũng không phải nhanh như thi công các tòa nhà cao tầng.
Mười hai năm, đô thị phát triển chóng mặt, các tòa nhà chọc trời mọc lên như nấm sau mưa, còn thôn Ninh Hóa giờ cũng đã thành khu khai quật khảo cổ lớn. Thôn dân cũng đã rời đi hết từ 5 năm trước.
Vương Nhất Bác đã theo chân giảng viên hướng dẫn của mình là Lý Quốc Hiền đến đây từ lúc còn là nghiên cứu sinh năm nhất, giờ cậu cũng đã là năm ba, tính ra đã được hai năm lăn lộn ở đây rồi.
Lúc cậu đến thôn Ninh Hóa, mọi người đang bắt đầu khai quật tìm kiếm di cốt của chủ nhân ngôi mộ, nhưng qua hai năm, tiến độ khai quật chỉ mới có một nửa.
Đồ vật chôn theo quá nhiều, tất cả đều là kỳ trân dị bảo, những châu báu quý giá, họ không thể sơ ý lơ là. Nhưng xét theo góc nhìn của một nhà khảo cổ học, những thứ châu báu như thế này họ đã thấy quá nhiều, cái họ hứng thú đã không còn là những vật quý hay vũ khí, mà chính là thân phận của chủ nhân ngôi mộ...
Đúng vậy, gần 14 năm khai quật nhưng đến giờ danh tính chủ nhân ngôi mộ này vẫn là một câu hỏi còn đang bỏ ngỏ.
Vị đế vương nào đã an nghỉ tại đây không những không có lời giải đáp, mà còn trở nên rối rắm hơn khi càng ngày càng khai quật thêm quá nhiều đồ vật và thông tin.
Mà nhóm khảo cổ của Vương Nhất Bác lại đang bị tạm ngừng vì sự cố phát sinh vào thứ sáu tuần trước.
Đàn anh khóa trên Giang Ba của cậu, vừa tốt nghiệp năm ngoái đã tử vong, và vẫn không xác định được nguyên nhân cái chết.
—
Tui xin lỗi mọi người trước bộ này tui sẽ nói nhảm hơi nhiều vì....sợ quá, nói cho bớt sợ. Cu géi yếu bóng vía lần đầu đọc/edit truyện linh dị thần quái.....
À thôi, bonus vài tấm hình khai quật mộ Tần công cho có không khí
Chương 2
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Giang Ba đã chết, chết trong đường hầm anh ta đào để thông vào phòng chôn cất chính.
Người phát hiện ra thi thể Giang Ba là bạn cùng phòng Lâm Hoành Tinh và Vương Nhất Bác ở phòng bên cạnh.
Như thường lệ, Lâm Hoành Tinh thức dậy lúc bảy giờ, thấy giường đệm chăn gối của Giang Ba chỉnh tề thì biết ngay tối hôm qua Giang Ba không về phòng.
Lâm Hoành Tinh cũng chẳng thấy lạ lùng gì, vì cậu ta biết, dạo gần đây đêm nào Giang Ba cũng lén Lý Quốc Hiền đào đường hầm thông đến phần mộ chính trong khu Đại mộ thôn Ninh Hóa.
Đúng vậy, lén, vì Lý Quốc Hiền không cho phép.
Lý Quốc Hiền là tổng phụ trách của đoàn khảo cổ này, cũng là người rất nghiêm túc với các di tích cổ và lăng mộ cổ. Lúc trước khi chưa khai quật đến phần mộ chính, họ đã nghiên cứu kỹ lưỡng cách xây dựng của khu lăng mộ này. Khác với cách chôn cất của lăng mộ thời Tiền Tần, phần mộ chính này dùng cả ngọn núi Quỳnh Sơn gần đó. Núi Quỳnh Sơn gần như bị khoét rỗng tuếch để đặt lăng mộ bên trong. Vì vậy nhìn bên ngoài núi Quỳnh Sơn trông cũng rất bình thường.
Lăng mộ chiếm hết cả một ngọn núi, nên so với hố tuẫn táng ở núi Đắc Kim, quy mô khu mộ còn lớn gấp đôi!
Sau đó đội thăm dò may mắn phát hiện khu mộ chính có hai lớp tường thành trong ngoài và bốn cổng, tổng diện tích của khu vực nội thành ước tính là 1,4 triệu mét vuông. Nó rộng lớn như một cung điện, nhưng hầu như tất cả các cổng đều bị phá hủy qua thời gian, chỉ còn để lại một vài dấu vết.
Nhưng một cuộc thăm dò vào cuối năm ngoái đã phát hiện ra có đường từ khu lăng phụ thông vào ngôi mộ chính!
Lúc đó, đoạn đường hầm thông từ khu mộ phụ sang mộ chính đã được xác định. Việc vào mộ bằng cổng có thể bảo vệ toàn bộ trạng thái của khu lăng mộ, nên Lý Quốc Hiền nghiêm cấm tất cả mọi người và nhóm nghiên cứu không được tìm đường vào mộ từ phía trên.
Vào mộ từ cổng thành có thể bảo vệ được mộ, nhưng tốn thời gian và ngân sách hơn.
Cổng thành của ngôi mộ chính bị chặn bởi những tảng đá cẩm thạch khổng lồ dài 5m, rộng 1m và cao 1m. Phải mất rất nhiều thời gian để di dời từng viên đá.
Từng bước từng bước xâm nhập và khám phá khu mộ chính, người ta phát hiện rất nhiều kho báu trong lăng, hầu như chưa từng bị đánh cắp.
Nhưng chẳng có thứ gì trong đống kho báu này có thể chỉ ra danh tính của chủ nhân nó.
Điều này trở thành một vấn đề nan giải nhất.
Mà quỹ tài trợ của đội khảo cổ mỗi ngày một cạn kiệt.
Không thể tìm ra chủ nhân khu mộ, không thể công bố sự tồn tại của nó để xin tài trợ. Thật ra thì không phải mọi người không muốn công bố mà là do Lý Quốc Hiền không đồng ý.
Là một chuyên gia trong lĩnh vực này, ông khăng khăng công bố một ngôi mộ lớn như thế này sẽ gây sốc cho đất nước. Nó sẽ được công bố sau khi khai quật xong, tìm ra danh tính chủ nhân. Nếu cứ công bố không mục đích sẽ kéo nhiều người hiếu kỳ đến xem, cản trở công việc, xảy ra rắc rối không cần thiết, và quan trọng là sẽ thu hút một số bọn trộm mộ.
Nói trắng ra, ở cái nơi đi đâu cũng thấy đồ cổ như Tây An, việc khai quật được một khu mộ cổ vô danh, dù có đầy những đồ cổ quý giá cũng không mang lại nhiều lợi ích kinh tế để các cổ đông rót tiền.
Việc khai quật trở nên khó khăn hơn khi quỹ ngân sách càng ngày càng cạn kiệt. Giang Ba đã đưa ra ý tưởng vào mộ bằng cách đào đường hầm từ trên xuống, vào ngôi mộ chính từ trên nóc.
"Đến phòng chôn cất chính là biết ngay chủ nhân ngôi mộ thôi! Vừa có tiền mà công việc của chúng ta cũng được coi trọng!"
Lý Quốc Hiền không đồng ý, còn cứng rắn dạy bảo Giang Ba, việc này khiến cho anh ta tức giận và quyết định tự mình đào một đường hầm.
Lâm Hoành Tinh đã vô tình phát hiện ra việc Giang Ba làm, nhưng cậu ta không nói với Lý Quốc Hiền. Lâm Hoành Tinh cũng thấy Lý Quốc Hiền quá cứng nhắc bảo thủ, lúc Giang Ba đề xuất ý kiến cậu ta cũng đồng ý, vì cứ cố chấp theo quy trình như thế, sẽ không có nhiều hỗ trợ tài chính, không theo kịp tiến độ, Lâm Hoành Tinh thật sự không muốn như thế. Nhưng Lâm Hoành Tinh chưa từng ý kiến điều này với Lý Quốc Hiền, vì thứ nhất cậu ta không phải sinh viên của ông, ông ta chắc chắn sẽ không để tâm. Giang Ba thì khác, anh ta là sinh viên tâm đắc của Lý Quốc Hiền, dù tốt nghiệp rồi cũng vẫn đi theo ông ta. Giờ Giang Ba lén đào đường hầm, Lâm Hoành Tinh cũng nhắm một con mở một con cho qua.
Nhưng mà mấy ngày trước, Giang Ba sẽ về phòng lúc sáng, đi làm việc với mọi người rồi chiều lấy cớ về phòng nghỉ ngơi. Hôm nay lại không như vậy, mặt trời đã xuống núi nhưng vẫn chưa thấy anh ta về.
Lâm Hoành Tinh chợt lo lắng. Chỗ này nơi hoang vu, rất dễ xảy ra chuyện, chưa kể Giang Ba còn đi vào buổi tối.
Lâm Hoành Tinh đánh điện thoại cho Giang Ba nhưng không ai nghe máy, chờ đến 7 8 giờ vẫn chưa thấy Giang Ba trở về, cậu ta vội vàng đứng dậy gõ cửa dồn dập phòng kế bên.
Vị trí thôn Ninh Hóa vẫn rất hẻo lánh, mà người dân đã rời đi hết cả, chỉ để lại nhà cửa cho đội khai quật ở. Không có người dân, không ai trồng trọt, khai phá, chăn nuôi, con nít chơi đùa, trong cơn mưa đêm rả rích, cái thôn an tĩnh này càng toát lên vẻ đìu hiu đến lạ.
Ngày mai là thứ bảy, đội khảo cổ vất vả cả tuần cũng muốn nghỉ ngơi, ai có nhà người quen ở Tây An là sau khi tan tầm đã đánh xe ra khỏi thôn rồi. Trừ mấy sinh viên lười chạy tới chạy lui, ở lại đây coi như trực ban, thì chẳng ai chịu tự nguyện ở lại cái nơi tiêu điều này cả.
Cũng đúng thôi, không internet không TV, đã thế cách đó không xa còn có hài cốt của cả ngàn người, ban đêm không thấy ớn lạnh mới lạ.
Vương Nhất Bác chẳng có ai quen ở Tây An, cậu đến đây học một mình, với cả vừa chia tay bạn gái yêu xa, nên cũng lười đi qua đi lại, nên báo danh trực ban luôn.
Bắc hai ấm nước lên bếp lấy nước nóng rồi gội đầu tắm rửa xong, cậu đang lấy khăn lông lau tóc, cửa phòng đã bị gõ vang.
Sờ soạng mắt kính đặt trên bàn mang lên, Vương Nhất Bác vừa đi ra cửa vừa hỏi: "Ai đó?"
"Tôi, Lâm Hoành Tinh đây!"
Nghe giọng Lâm Hoành Tinh hoảng loạn, Vương Nhất Bác nhíu mày, vội bước nhanh ra mở cửa. "Sao vậy?" Thấy cậu ta mặt mày tái mét, Vương Nhất Bác hỏi thêm. "Sao hoảng hốt như thế?"
"Giang....Giang ba không về!"
Không về? Vương Nhất Bác chẳng hiểu mô tê gì, "Mới tan tầm có vài tiếng thôi mà, làm gì cậu sợ dữ vậy, có khi anh ta đạp xe lên thành chơi cũng nên."
"Không phải, anh ta không về phòng từ tối hôm qua rồi!"
"Tối hôm qua!?" Vương Nhất Bác ngẩn người, hai ngày nay cậu ở bên cạnh giáo sư Lý rửa mấy đồ đồng thau khai quật được, công việc của Giang Ba không giống tụi cậu, cậu cũng không biết anh ta có ở đó hay không, mà giờ Lâm Hoành Tinh nói anh ta không về....
"Sao lại như vậy?" Vương Nhất Bác ném chiếc khăn trên tay lên bàn bên cạnh, hỏi: "Gọi cho anh ta chưa?"
"Rồi, điện thoại tắt máy." Lâm Hoành Tinh rướn cổ nhìn nhìn vào phòng Vương Nhất Bác, mặt lấm lét hỏi: "Trương Tuấn cùng phòng cậu không có đây đúng không?"
"Đúng rồi." Nhìn biểu cảm của Lâm Hoành Tinh, Vương Nhất Bác cũng đoán cậu ta biết gì đó, nhíu mày hỏi: "Nói nhanh xem, có chuyện gì?"
Lâm Hoành Tinh liếm môi, cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào mặt Vương Nhất Bác: "Mấy nay đêm nào Giang Ba cũng lén đi đào hầm đến phòng chôn cất chính."
Vương Nhất Bác chết lặng. Này có nghĩa là gì?
Đợi Lâm Hoành Tinh lặp lại lần nữa, Vương Nhất Bác biết vấn đề này rất lớn, cậu giận dữ nói: "Tại sao cậu không thảo luận với mọi người!"
"Không phải tôi! Chỉ có Giang Ba làm thôi!"
Vương Nhất Bác quá rõ Lâm Hoành Tinh là dạng người gì, cậu ta chắc là bất mãn quyết định của giáo sư Lý nên dù biết Giang Ba làm bậy cũng để mặc.
Lười đôi co tiếp với Lâm Hoành Tinh, Vương Nhất Bác chạy vào phòng mang giày nhựa chống thấm, rồi cầm đèn pin ra, nói: "Giờ cũng chẳng còn ai ở đây, chúng ta tự tìm thử trước, tìm không thấy thì báo nguy. Cậu nhanh dẫn đường đi!"
Lâm Hoành Tinh cũng biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, gật gật đầu: "Đi theo tôi."
Núi Quỳnh Sơn cách chỗ ở khoảng 2km, lái xe máy đi một đoạn thì đến đường mòn, phải dừng lại đi bộ.
Cơn mưa dai dẳng làm lớp đất bùn ướt nhão lầy lội, có chỗ còn đọng một vũng nước to, không cẩn thận dẫm phải, chân lún đến đầu gối!
Thôn Ninh Hóa ban đêm chỉ có thể nghe tiếng một vài con chim ăn đêm vọng xuống từ núi, trời tối đen tối đặc không thể nhìn thấy đường mòn lầy lội, chỉ thấy hai chấm đèn pin đong đưa qua lại.
Nương theo ánh đèn pin, cả hai men theo đường mòn tìm kiếm Giang Ba, nhưng công cốc.
Bên trái gần đó là hố chôn bồi táng ở núi Đắc Kim năm ngoái khai quật ra, gió đêm thổi lên miệng hố phát ra những tiếng u—huu—u—huuuu, rồi đem cái mùi tử thi qua bên này, làm cái mũi hít phải cũng cảm thấy rợn người.
Đôi chân dẫm lên sình lầy phát ra những tiếng nhóp nhép, Vương Nhất Bác bỗng nhiên cảm thấy như ngoài Lâm Hoành Tinh còn có thêm 2 người nữa đi bên cạnh.
(dạ em edit truyện lúc 12h đêm...)
"À ha...ha...ha.. Lần đầu tiên tôi ra đây ban đêm đó, Giang Ba cũng gan thật." Lâm Hoành Tinh cố gắng nói to một chút để xua ban bầu không khí lạnh lẽo, nhưng Vương Nhất Bác không để ý đến cậu ta.
Tính ra cậu và Giang Ba cũng khá thân thiết, vì dù gì cũng là sinh viên dưới quyền giáo sư Lý mấy năm nay. Hy vọng anh ta không xảy ra chuyện gì.
Suy nghĩ một chốc, chân đã đến chân núi Quỳnh Sơn.
"Cậu biết Giang Ba ở đâu không?" Vương Nhất Bác ở phía trước quay đầu lại hỏi, "Hay qua bên kia tìm thử xem."
"Tôi nhớ có lần ban ngày tôi thấy anh ta đi qua hướng Đông Bắc."
"Ừm vậy qua đó tìm."
Thật ra không cần Lâm Hoành Tinh Vương Nhất Bác cũng đoán được Giang Ba sẽ đào ở đâu. Cách chân núi 200m về phía Đông Bắc, đó là nơi dễ dàng đào mộ xuống phòng chôn cất chính nhất.
Quả nhiên vừa đến đã nhìn thấy một đường hầm một người chui lọt, nghiêng 25 độ vào trong núi.
Vương Nhất Bác rọi đèn pin vào đường hầm, cậu thấy ngay Giang Ba, đang nằm sóng soài cách cửa động chưa đầy 10 mét, hai mắt trừng to, khóe mắt như muốn nứt toác ra, chằm chằm nhìn cậu.
Hít một hơi, máu trong người cậu như đông cứng lại.
–
Tác giả có lời muốn nói: Để các bạn đợi lâu rồi, mấy bạn đừng sợ, truyện này không phải truyện kinh dị khủng bố đâu!! Tui nhát gan lắm!! Chi biết viết mấy thứ dễ thương thôi!!
–
Editor có lời muốn nói: Mấy đoạn tình cảm thì cute ấm lòng thật, còn những cảnh khác..... *làm dấu thánh*
—
(*) Tuy không giống lắm nhưng các bạn có thể tưởng tượng khu mộ chính của pi sà hao hao thế này, 2 tường thành, 1 cổng chính 3 cổng phụ ^^
btw có vẻ tác giả lấy reference khu lăng mộ pi sà nhà mình là từ lăng của Tần Thủy Hoàng ý, chôn trong núi và cũng ở Tây An xD
p/s: Sau khi hoàn bộ này thì chị tác giả có cập nhật lại một vài chi htiết nhỏ trên Tấn Giang nên bạn nào đọc bản convert trên WikiDich thì có thể thấy khác nhé ^^
Chương 3
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Bóng đêm dày đặc giống như dòng máu đen ngòm chảy ra từ xác chết đang phân hủy, uốn lượn giữa đất trời. Cây cối đất đai như thối rữa theo trong cơn mưa tí tách, nồng lên một mùi tởm lợm tanh nồng.
Những đám mây đen che khuất hoàn toàn ánh trăng đêm. Núi Quỳnh Sơn như được chụp lên một màn sương đen tăm tối dày đặc. Nhìn từ xa, nó như một gương mặt đẫm máu đang vặn vẹo.
Cơ mặt của Giang Ba đã co rút lại, cái lưỡi thè ra, hai bàn tay một trước một sau đang ghim chặt vào lớp đất bùn, tư thế như đang muốn trốn chạy nhanh ra ngoài. Mắt anh ta mở to, rất to, nhãn cầu như muốn rớt ra ngoài, còn đồng tử mắt nhìn chằm chằm ra cửa đường hầm, như đang nhìn chằm chằm vào hai người ngoài cửa.
Chưa từng nghĩ sẽ phải thấy cảnh tượng này, Vương Nhất Bác hoảng hốt lùi về phía sau theo phản xạ. Còn Lâm Hoành Tinh bên cạnh mặt đã trắng bệch như tờ giấy, ngồi bệt xuống đất.
"Báo nguy! Vương Nhất Bác, mình đi gọi cảnh sát nhanh lên!" Lâm Hoành Tinh giãy giụa bò dậy, vươn bàn tay run rẩy bóp chặt cánh tay Vương Nhất Bác, quát.
Thẳng thắn mà nói, dưới tình huống hiện giờ Vương Nhất Bác cũng không bình tĩnh hơn Lâm Hoành Tinh là bao. Cố gắng định thần lại, Vương Nhất Bác phát hiện cánh tay cậu bị Lâm Hoành Tinh càng siết chặt hơn. Cậu đau đớn nhíu mày định gạt tay cậu ta ra, nhưng không thể, bèn nghi hoặc quay đầu nhìn Lâm Hoành Tinh.
Ngay lập tức cảnh tượng kinh hoàng bên cạnh làm Vương Nhất Bác tê dại cả da đầu. Lâm Hoành Tinh với vừa rồi còn chẳng bị thương gì, nhưng lúc này, mặt cậu ta toàn máu. Máu chảy từng dòng uốn lượn đen sì từ đỉnh đầu xuống mặt....
"Lâm Hoành Tinh! Bỏ tay ra!" Vương Nhất Bác cố gắng dùng hết sức bình sinh muốn đá bay Lâm Hoành Tinh, nhưng không được.
Lâm Hoành Tinh hình như cũng không cảm giác được đau đớn hay bất cứ thứ gì, chỉ trợn trừng mắt nhìn cậu, bóp chặt cánh tay cậu đến khớp xương phát ra tiếng kẽo kẹt.
Biết cậu ta đang mất ý thức, Vương Nhất Bác đau đến toát mồ hôi lạnh, tình thế cấp bách, cậu đành cầm chiếc đèn pin kim loại ném thật lực lên đầu Lâm Hoành Tinh.
Một cú đánh như trời giáng gần như khiến Lâm Hoành Tinh tỉnh lại, cậu ta giật người lăn xuống đất ôm đầu la hét vì đau đớn, còn Đam Bác cũng nhân cơ hội này bước ra xa khỏi cậu ta.
"Chúng......Chúng ta ....không....không nên đến đây." Lâm Hoành TInh lúc lắc cái đầu đầy máu, quỷ dị nói: "Chúng ta...đã làm chủ nhân...chủ nhân ngôi mộ tức giận...."
Vương Nhất Bác ôm cánh tay đau đớn đến tê dại, đề phòng nhìn Lâm Hoành Kinh đang không được bình thường.
"Vừa nãy.. tôi thấy....một gương mặt ác quỷ màu đen..."
Không muốn nghe Lâm Hoành Tinh nói nữa, Vương trình gấp rút lôi điện thoại ra gọi 110 và 120. (cấp cứu và cảnh sát)
Báo cảnh sát xong, Vương Nhất Bác không biết rời khỏi chỗ này như thế nào. Tinh thần Lâm Hoành Tinh đang không được ổn định, cõng cậu ta xuống núi không có gì đảm đảm cậu ta sẽ không nổi điên cắn đứt cổ cậu, mà để Lâm Hoành Tinh bị thương nặng nằm đây Vương Nhất Bác cũng không nỡ.
Cậu luôn tự nhận cậu không có bao nhiêu tình người, nhưng liên quan đến tính mạng cậu cũng không dám máu lạnh như thế.
Không biết từ khi nào nước mưa đã làm quần áo cậu ướt sũng. Vương Nhất Bác không biết chuyện vừa nãy thực hư ra sao, nhưng nơi này thật sự không thể bén mảng đến đây thêm lần nào nữa.
Những chuyện ma quỷ trước đây cậu nghe đã nhiều, mấybộ phim kinh dị cậu cũng đã từng xem qua. Thú thật, Vương Nhất Bác không sợ những cảnh điện ảnh giả tạo, nhưng không có nghĩa cậu có thể bình tĩnh khi gặp biến cố thật.
Con người luôn sợ hãi những gì chưa biết. Giờ phút này Vương Nhất Bác đột nhiên cảm thấy, lúc Lâm Hoành Tinh đến tìm cậu, chắc cậu điên rồi mới quyết định hơn nửa đêm đi tìm mà không báo cảnh sát ngay.
Phải cảnh giác từng giây từng phút thật sự rất căng thẳng mệt mỏi. Đánh mắt sang Lâm Hoành Tinh, dưới ánh đèn pin lờ mờ cậu thấy mặt Lâm Hoành Tinh tái nhợt hơn trước.
Mất máu quá nhiều ... Sẽ nguy hiểm đến tính mạng mất ...
Đột nhiên, Vương Nhất Bác đột nhiên nghĩ rằng nếu Lâm Hoành Tinh chết như thế, cậu sẽ phải nói gì khi cảnh st1 đến đây? Hai thi thể chết ở đây, chỉ có mình cậu, nói là la quỷ ai tin?! Huống chi....
Vương Nhất Bác nhìn cái đèn pin trong tay mình, Huống chi cậu vừa dùng đèn pin đập vào đầu Lâm Hoành Tinh, nói không liên quan đến cậu, ai sẽ tin đây!
Nghĩ như thế, mồ hôi lạnh Vương Nhất Bác túa ra liên tục. Lâm Hoành Tinh không thể chết được. Cậu ta mà chết Vương Nhất Bác cũng xong đòi theo luôn, nên cậu mặc kệ luôn chuyện Lâm Hoành Tinh sẽ còn nổi điên hay không, vội vàng chạy đến chỗ cậu ta kiểm tra vết thương.
Xác định Lâm Hoành Tinh còn thở, Vương Nhất Bác cởi áo khoác mỏng che miệng vết thương trên đầu cậu ta lại. Một cánh tay của Vương Nhất Bác khi nãy bị bóp đã không còn cử động được nữa, nên giờ không thể cõng Lâm Hoành Tinh xuống núi, chỉ có thể ngồi bên cạnh chăm cho cậu ta không chết.
Ngọn núi ban đêm rất yên tĩnh. Mưa mỗi lúc một lớn, tạt vào người lạnh căm. Sau lưng có đường hầm có thể tránh mưa, nhưng Vương Nhất Bác không muốn vào đó một chút nào, vì cậu biết có một đôi mắt đang nhìn cậu. Mặc dù cậu biết đôi mắt đó chẳng còn có thể thấy gì, nhưng vẫn cảm thấy ớn lạnh.
Sợ cảnh sát không thể tìm thấy chỗ này, Vương Nhất Bác đánh thêm một cuộc gọi khác, biết được cảnh sát đang trên đường đi, Vương Nhất Bác mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng hơi thở phào còn chưa kịp hết, trong chớp mắt Vương Nhất Bác bị một lực vô hình ném ra xa hơn 5 mét, đèn pin cũng văng ra xa lăn lông lốc.
Vương Nhất Bác đáp đất nặng nề, lồng ngực đau nhói. Cậu không thể nhìn thấy gì, nhưng vẫn cảm nhận có thứ gì đó đang tiến đến gần. Trước mặt là đường hầm của Giang Ba, không thể quay đầu, cậu chỉ có một lựa chọn, bò vào hầm.
Bò qua thi thể Giang Ba, Vương Nhất Bác bán sống bán chết chui sâu vào trong, nhưng cổ chân bị túm chặt! Lực rất mạnh!"
"Aaa!"
Tạ rồi! Tạ rồi! Vương Nhất Bác biết thứ kia đang túm láy chân cậu, muốn lôi ra ngoài. Cậu hoảng loạn giơ tay, túm được một gồ đất trên vách hầm, nhưng gồ đất mềm xốp bị rớt ra ngay lập tức.
Đất đá rớt đập liên tục lên người Vương Nhất Bác, nhưng đau đớn có hề gì so với cái chết trước mắt, cậu liều mạng giãy giụa thoát ra khỏi thứ đang túm chặt chân cậu.
Ngón tay Vương Nhất Bác bây giờ cũng y như Giang Ba vậy, mười ngón tay rướm máu cố gắng cào sâu vào lớp đất. Cổ chân cậu đau đớn như bị bóp nát.
Nhưng đây không phải là toàn bộ nỗi sợ. Vì cổ họng Đam Bác như đang bị ai bóp chặt, không thể thở, cũng không thể la to. Đó là loại cảm giác tuyệt vọng cùng cực và chân thật nhất.
Không thở được làm ngón tay Vương Nhất Bác cắm vào mặt đất càng sâu, đến lúc cậu nghĩ chắc phải bỏ mạng ở nơi này, đầu ngón tay vô tình chạm vào một thứ gì đó lạnh mát, cũng chính một khắc đó, thứ đang bóp chặt cổ họng và mắt cá chân cậu đột nhiên biến mất.
Đang ngạt thở bỗng được giải thoát, Vương Nhất Bác kho khan, như muốn nôn ra cả tim phổi mình.
Đến khi hít thở ổn định lại, Vương Nhất Bác đào xới lớp đất bằng mười đầu ngón tay đã trầy trụa đầy những máu để tìm đồ vật vừa chạm vào kia. Linh tính mách bảo, những thứ kiađã bi đồ vật này đuổi đi.
Đồ vật nhỏ bị chôn không sâu nhanh chóng được đào ra, ôn nhuận nằm trong lòng bàn tay Vương Nhất Bác. Nó là một khối ngọc bội, trong đường hầm tối đen như hũ nút, nhưng khối ngọc này lại như phát ra ánh sáng trắng nhàn nhạt.
Miếng ngọc bé bằng bàn tay em bé, chạm khắc hoa văn rất tinh xảo, ba con rồng nối đuôi nhau uốn lượn xung quanh, giữa miếng ngọc chạm rỗng, khắc hoa văn hạc trắng cao cổ vẫy cánh bay tỏa ra xung quanh.
Đẹp quá, khối ngọc đẹp quá... Lần đầu tiên, cậu thấy một khối ngọc bội đẹp đến vậy. Khối ngọc có độ ấm nhè nhẹ, nắm chặt trong tay có cảm giác được bình tâm và thả lỏng.
Ngón tay Vương Nhất Bác lướt qua khối ngọc, đầu ngón tay khựng lại ở một chỗ...
Tỉ mỉ lau đi vết bùn đất. Mắt kính không biết rớt ở đâu, Vương Nhất Bác bèn đưa sát khối ngọc gần mắt để nhìn thật kỹ ba chữ nhỏ được chạm khắc trên đấy.
Vương Nhất Bác ngẩn ngơ nhẹ lẩm bẩm:
"....Tiêu....Chiến...."
Vừa nhẩm xong hai chữ này, Vương Nhất Bác cũng rơi vào hôn mê vì phần đầu đau âm ỉ.
—
Ngọc ải ngọc ai mà đẹp, tên ải tên ai mà hay~
Vương Nhất Bác cũng gan ghê chứ là t t đã xỉu ngay lúc thấy thi thể Giang Ba rồi....
Chương 4
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Những tán cây xanh thẫm che kín bầu trời, giống như một con quái vật đang cười toe toét, nó cố vươn đôi tay đen kịt như cố gắng bắt bạn vào bóng tối vĩnh hằng.
Khu rừng yên tĩnh đến kỳ lạ. Mây đen phủ kín mặt trăng. Toàn bộ mặt đất chìm trong bóng tối.
Tiếng gió hay tiếng côn trùng kêu hay nghe thấy trong rừng cũng chẳng thấy đâu. Thoảng trong không khí chỉ có mùi tanh của máu, Cú vọ mở trừng đôi mắt lặng lẽ quan sát khu rừng trong bóng tối, thỉnh thoảng kêu lên những tiếng rợn người không biết đang cười quỷ dị hay đang khóc than.
Mịt mờ đứng giữa rừng với bóng tối bủa vây, Vương Nhất Bác nhớ hình như cậu đến đây với Lâm Hoành Tinh, nhưng tới đây làm gì thì cậu không nhớ rõ.
"Lâm Hoành Tinh!" Vương Nhất Bác hét lớn, nhưng trả lời cậu chỉ là những tiếng vọng lại của chính mình.
Vương Nhất Bác bước thận trọng trong khu rừng. Bỗng phía sau có tiếng sột soạt, cậu theo phản xạ quay ngoắt người lại.
Đập vào mắt cậu là một khuôn mặt bị thối rữa, lúc nhúc giòi bọ, miệng há rộng đỏ lòm những máu, con mắt tím tái trợn trừng ra ngoài, giống như chuẩn bị có thứ gì đó sẽ nhảy ra từ hai nhãn cầu.
Khoang mũi nồng nặc một mùi hôi thối làm cả da đầu Vương Nhất Bác tê dại đi, cổ họng đột nhiên không thể phát ra tiếng, cậu vội vàng xoay lưng bỏ chạy.
Vương Nhất Bác chạy trối chết trong khu rừng, xác chết thối rữa kia đang nhìn chằm chằm cậu bằng cặp mắt tím bầm kia, lảo đảo ngả nghiêng đuổi theo cậu. Vương Nhất Bác muốn chạy ra khỏi rừng cây, nhưng không cách nào thoát ra được.
Hai chân đã mềm nhũn, nhưng Vương Nhất Bác không dám ngừng lại, cậu biết một khi ngừng, cậu sẽ không còn cơ hội chạy tiếp nữa.
Không biết chạy được bao lâu, Vương Nhất Bác kiệt sức ngã xuống. Xác chết chạy phía sau nhào lên bóp chặt lấy cổ họng cậu.
Vương Nhất Bác muốn lấy chân đạp cái xác ra, nhưng đạp cách mấy cũng không có tác dụng.
Ngạt thở làm Vương Nhất Bác đau đớn giãy giụa.
Ai đó làm ơn cứu với! Vương Nhất Bác gào thét, nhưng cổ họng không thể thoát ra một chút âm thanh nào. Huơ tay giãy giụa có lẽ là động tác cầu cứu tuyệt vọng cuối cùng trước khi chết.
Ngay lúc cậu nghĩ mình sắp chết, một tia sáng bất ngờ xuất hiện, rạch ngang bóng đêm dày đặc bay xuống, chiếu sáng lòa đôi mắt Vương Nhất Bác. Tiếp sau đó, thi thể thối rữa kia văng xa ra ngoài.
Không khí lại ùa được vào phổi, Vương Nhất Bác quỳ mọp trên mặt đất, cuộn tròn người lại thở hồng hộc.
"Vô năng."
Một giọng nói vang lên trên đầu khiến Vương Nhất Bác ngạc nhiên mở lớn mắt, một luồng ánh sáng vàng nhạt hắt xuống mặt đất. Vương Nhất Bác muốn ngẩng đầu lên, nhưng phát hiện mình không thể nhấc nổi.
Giọng nói lúc nãy trên đầu cậu lại tiếp tục, mang theo một sự giễu cợt không giấu giếm: "Chỉ là một con yêu quái nhãi nhép."
Vừa dứt lời, những đám mây đen từ từ biến mất khỏi bầu trời và ánh trăng dần xuất hiện. Quần áo màu vàng trắng được mạ thêm một lớp ánh sáng óng ánh. Vương Nhất Bác bỗng nhiên cảm thấy cơ thể mình lại được thả lỏng, cậu chậm rãi ngẩng đầu, nhưng chỉ vừa ngẩng đến miếng ngọc bội người này đeo trên thắt lưng, đã ngất đi mất.
Trước khi bất tỉnh, Đầm Bác nghĩ, miếng ngọc bội đó, cậu đã thấy qua rồi. ...Thật đẹp, đẹp lắm, trên đó có khắc hai chữ...
".......Chiến ......."
Đường Lệ Hoa suốt mấy ngày ngồi canh bên giường bệnh nghe con trai mình nói mớ, vội vàng gạt nước mắt, mừng rỡ kêu lên: "Con! Con ơi! Con tỉnh rồi, tỉnh rồi phải không?"
Trong cơn mê man Vương Nhất Bác loáng thoáng nghe tiếng mẹ mình gọi, cậu chậm rãi nâng mí mắt mỏi mệt.
Thấy Vương Nhất Bác đã mở mắt, Đường Lệ Hoa lã chã nước mắt, vừa ấn chuông điện gọi bác sĩ trực ban, vừa run rẩy cầm điện thoại bấm một dãy số: "Con mình tỉnh rồi ông ơi! Tần Long ơi, con tỉnh rồi!" Đường Lệ Hoa buồn vui lẫn lộn nói trong điện thoại.
Vương Nhất Bác vừa tỉnh lại, đầu óc choáng váng nặng nề, sau khi được các bác sĩ lật qua lật lại kiểm tra hết, xác nhận không có vấn đề gì, cậu mới định thần lại, hóa ra mình còn sống...
Cậu yếu ớt cầm bàn tay mẹ, nhỏ nhẹ an ủi: "Mẹ....Con không sao đâu, bác sĩ cũng nói con nghỉ ngơi mấy ngày là ổn mà."
Tay Vương Nhất Bác quấn đầy băng gạc, Đường Lệ Hoa không dám cầm chặt, bà chỉ ấp mu bàn tay mình lên tay cậu, nước mắt không ngừng rơi. Bà gật đầu, nhưng không thể nói được lời nào.
Thấy mẹ mình đau lòng như thế, Vương Nhất Bác xót vô cùng, cậu cố gắng an ủi, vành mắt cũng bắt đầu đỏ ửng lên.
Biết con trai mình lúc này không nên bị kích động, Đường Lệ Hoa nén buồn gạt nước mắt, cố gắng nhoẻn ra một nụ cười, nói: "Mẹ đang vui thôi mà, mẹ chỉ vui thôi, con nằm đây hai ba ngày rồi...." Nói đến đây, bà lại không kiềm được nước mắt.
Vương Nhất Bác không có vết thương nào đáng kể, sau khi tỉnh chỉ cần nghỉ ngơi hai ba ngày là ổn, còn lý do vì sao cậu hôn mê bất tỉnh, bác sĩ cũng không rõ.
Lúc ở bệnh viện dưỡng bệnh, có vài bạn học và mấy anh trong đội khảo cổ ghé thăm. Có cả giáo sư Lý Quốc Hiền nữa. Lúc ấy Vương Nhất Bác mới biết được mấy chuyện ở núi Quỳnh Sơn sau khi cậu hôn mê.
"Lúc cảnh sát đến tìm thấy các cậu đã là rạng sáng. Họ phát hiện ra Lâm Hoành Tinh trước, lúc đó cậu ta nằm sấp trong vũng máu, gần như đã ngừng thở. Cậu và Giang Ba được tìm thấy trong đường hầm, Giang Ba đã chết, cậu thì hôn mê mấy ngày."
Nghe Trương Tuấn nói, Vương Nhất Bác hỏi: "Lâm Hoành Tinh ra sao rồi?"
(Trương Tuấn là người bạn ở cùng phòng ở khu khảo cổ với Vương Nhất Bác nha, truyện khá nhiều nhân vật nên phải ráng nhớ nhiều huhu)
"Cậu ta đang nguy kịch. Đỉnh đầu bị thủng một lỗ rất to, bệnh viện này chỉ cầm cự giữ cậu ta còn sống, mai người nhà đưa cậu ấy lên Bắc Kinh chữa trị." Trương Tuấn nhíu chặt mày: "Các cậu đã gặp phải gì vậy? Gặp sát nhân cuồng sát sao? Cảnh sát cũng chẳng điều tra ra được chuyện là thế nào!"
Trương Tuấn thở dài, "Cậu biết không? Người nhà Giang Ba với Lâm Hoành Tinh như phát điên, một người nguy kịch, một người chết, ngày nào họ cũng chạy lên cục cảnh sát...nói....Nói rằng cậu rất đáng ngờ."
Nghe Trương Tuấn nói, Vương Nhất Bác cũng không ngạc nhiên, việc này cậu đã nghĩ đến rồi, ai mà tin mấy chuyện ma cỏ. Người nhà Lâm Hoành Tinh và Giang Ba dĩ nhiên sẽ nghi ngờ cậu nhiều nhất, vì cậu là người duy nhất lành lặn trở về.
Suy nghĩ một lúc, Vương Nhất Bác mệt mỏi nhắm mắt, hỏi: "Cảnh sát nói sao?"
"Cảnh sát... họ không tìm thấy chứng cứ nên sẽ không bắt...."
Thử tìm một từ thay thế thích hợp, nhưng Trương Tuấn cũng không thể nghĩ ra, chỉ biết thở dài, "Giang Ba chết rất kỳ lạ, trên người không có vết thương nào, giải phẫu pháp y cũng không tìm ra nguyên nhân cái chết, nhìn giống bị ngạt nhưng lại không phải. Còn nữa, trong tay cậu ta siết chặt một cái gương đồng."
"Gương đồng?" Đêm đó đi tìm Giang Ba, cậu và Lâm Hoành Tinh bị dọa sợ quá nên cả hai cũng không xem đến gần xem kỹ Giang Ba, nên cậu cũng không biết anh ta đang cầm một cái gương đồng.
"Đúng vậy, gương đồng, là gương chôn cùng người chết...."
Lời Trương Tuấn nói làm lòng Vương Nhất Bác chùng xuống. Người trong nghề khảo cổ học như bọn cậu thừa biết, người xưa tin rằng dùng gương đồng có thể trấn áp các hồn ma quỷ dữ. Nếu không phải vừa đích thân trải qua sự kiện quỷ dị này, Vương Nhất Bác sẽ không nghĩ nhiều như vậy. Nhưng lúc này, cậu cũng đang tự hỏi trong lòng, sự cố có phải do cái gương gây ra hay không?
Giang Ba đào thấy gương đồng, có vô tình thả ra thứ gì chăng?
Thấy Vương Nhất Bác đang suy nghĩ, Trương Tuấn nói: "Trên đầu Lâm Hoành Tinh có hai vết thương, nhưng chỉ có một cái là trí mạng... Ba người các cậu bị tai nạn rất kỳ quặc, ai cũng đang đợi cậu tỉnh dậy để hỏi chuyện đây."
Vương Nhất Bác không kể lại cho Trương Tuấn, nhưng mọi người cũng biết được rất nhanh.
Vì cảnh sát đã đến thẩm vấn Vương Nhất Bác.
—
Gương đồng cổ: Mặt lưng chạm hoa văn, mặt dưới mài bóng để soi.
Vì gương có công dụng trấn hồn chiếu yêu nên mấy gương cổ trưng trong bảo tàng người ta cũng mê tín úp mặt gương lại tránh "tai họa".
Chương 5
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Ba người gặp chuyện, một người chết, một người thương nặng đang nguy kịch, chỉ có duy nhất một người chỉ bị hôn mê rất nhẹ, nhưng đến thẩm vấn thì càng hỏi càng mơ hồ.
Khương Bình là một tay cảnh sát già đời, nghi phạm bị mang đi hỏi cung, câu nào nói dối câu nào nói thật, hắn chỉ cần nhìn ánh mắt có thể đoán được đúng đến 80%. Nhưng cậu sinh viên mang mắt kính trước mặt này, nói cái gì mà bị thế lực thần bí tấn công, một vật thể không rõ kéo cậu ta.... Cái loại quỷ ma ly kỳ này thì chắc chắn là nói dối rồi, nhưng Khương Bỉnh lại tìm không ra một chút dấu vết nói dối nào.
Khương Bình nhịp ngón tay đều đặn lên mặt bàn, nheo mắt nhìn Vương Nhất Bác, lâu thật lâu mới mở miệng hỏi tiếp: "Cậu nói đêm đó Lâm Hoành Tinh gõ cửa phòng cậu nhờ đi chung tìm Giang Ba à?"
Vương Nhất Bác ngồi đối diện hắn gật đầu: "Đúng vậy."
"Mấy giờ?"
"Khoảng 7 8 giờ tối."
"Lúc đó cậu đang làm gì?"
"Tôi nấu nước tắm rửa."
"Lâm Hoành Tinh đến nói gì với cậu?"
Nhìn người cảnh sát khoảng ba mươi mấy tuổi này, Vương Nhất Bác nhíu mày, nói: "Cậu ấy hoảng hốt gõ cửa phòng tôi, nói Giang Ba không về từ đêm qua, sợ anh ấy xảy ra chuyện nên gọi tôi cùng đi tìm."
"Vậy lúc đó cậu biết Giang Ba đi đâu sao?"
Vừa xuất viện, còn chưa hết mệt mỏi, đã bị bắt lấy dò hỏi, Vương Nhất Bác đau cả đầu, chuyện hôm đó không phải cậu không sợ gì, cứ bị bắt phải lặp đi lặp lại, cậu rắn giọng: "Vấn đề này đã hỏi mấy lần rồi ạ. Anh cảnh sát, nếu không có vấn đề gì khác, tôi đi trước được không?"
Khương Bình cũng biết Vương Nhất Bác đang mệt mỏi, nên cũng không giận, gật đầu: "Được, nhưng còn một câu hỏi cuối." Ra hiệu cho Tiểu Lâm đang cặm cụi ghi chép trên laptop ngồi bên cạnh tiếp tục, Khương Bình hớp ngụm nước trà, "Cậu nói cậu bị vật thể lạ túm cổ chân, vậy làm thế nào cậu thoát khỏi nó?"
Nghe thấy vấn đề này, Vương Nhất Bác phản xạ có điều kiện chớp mắt một cái. Không muốn tiết lộ cho cảnh sát chuyện khối ngọc, cậu nói. "Tôi cũng không biết vì sao, sau khi tôi chuẩn bị ngất thì thứ kia thả tôi ra."
Không lảng tránh ánh mắt Khương Bình, Vương Nhất Bác hỏi: "Giờ tôi đi được chưa ạ?"
Khương Bình gật đầu: "Cảm ơn đã hợp tác. Cậu có thể đi được rồi, nếu cần thêm thông tin gì chúng tôi sẽ chủ động liên lạc lại sau."
Sau khi Vương Nhất Bác về, Tiểu Lâm ghi chép ký lục nãy giờ xì một tiếng: "Ký lục gì như viết tiểu thuyết kinh dị! Gì mà yêu ma quỷ quái, nghe là biết đang dóc tổ rồi." Vừa dọn dẹp đồ chuẩn bị đi ăn cơm trưa, đồng chí Tiểu Lâm như thường lệ hỏi phó cục trưởng cục cảnh sát Khương Bình: "À đúng rồi, cục phó ơi, anh nghĩ câu nào cậu ta nói thật?"
Đặt ly trà đã uống cạn lên bàn, Khương Bình nói: "Gần như tất cả đều là nói thật."
"Hả, vậy là có ma quỷ thật à?" Tiểu Lâm dở khóc dở cười: '"Vậy câu nào cậu ta nói dối ạ?"
"Câu cuối cùng."
Rốt cuộc cũng đã thoát khỏi mấy màn thẩm vấn đau đầu, Vương Nhất Bác vừ ra khỏi cục cảnh sát đã thấy bố mẹ và giáo sư Lý Quốc Hiền đứng chờ trước cổng. Không muốn làm họ lo lắng, Vương Nhất Bác trưng ra một nụ cười, bước đến: "Chào bố mẹ, chào giáo sư ạ."
Không đợi bố mẹ hỏi Vương Nhất Bác mở miệng trước: "Không có gì đâu ạ, đã hỏi xong rồi. Bố mẹ hôm nay về lại Phúc Kiến phải không, sao giờ còn đến đây thế?"
"Tiểu Bác, con không định về nhà với chúng ta vài ba ngày à? Nghỉ ngơi một chút cũng tốt mà.... Con chỉ vừa xuất viện..." Đường Lệ Hoa kéo tay con trai, buồn bã nói: "Để con ở lại đây bố mẹ không yên tâm..."
"Có gì đâu mà không yên tâm ạ, ở đây con có bạn bè nhiều lắm, với cả con còn có công việc phải giải quyết nữa." Vương Nhất Bác vẫn chưa nói cho bố mẹ chuyện đã xảy ra. Thật ra không phải cậu không muốn về nhà, cậu muốn về nhà chết đi được, nhưng sự việc lạ lùng này không thể để bố mẹ bị liên lụy, nên đành để họ rời đi trước, "Bố mẹ về trước đi ạ, con rảnh thì sẽ về nhà sau."
Lý Quốc Hiền đứng bên cạnh cũng cười nói: "Đúng vậy, công việc rất quan trọng, Vương Nhất Bác là học sinh ưu tú của tôi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho cậu ấy, mong mọi người đừng lo."
Vương Nhất Bác biết Lý Quốc Hiền tìm cậu là có chuyện gấp, nên mới nán lại dây chờ đợi. "Có giáo sư Lý hỗ trợ rồi ạ, sẽ không có việc gì đâu.
Nhìn bố mẹ buồn bã trước mặt, lòng Vương Nhất Bác chua xót thật sự. Cậu khẽ thở dài, "Ba, mẹ, trả vé xe lửa đi, con mua vé máy bay cho, xe lửa ngồi cực lắm."
"Vé máy bay đắt đỏ lắm, bố mẹ đi xe lửa được rồi, mẹ đi với bố mà, ngồi với nhau hai ngày là đến thôi, không có gì đâu, con đừng phung phí, con cũng chẳng có bao nhiêu tiền đâu!"
"Lúc trước con mới được nhận tiền thưởng cho nghiên cứu, nên mua được vé máy bay mà mẹ." Vương Nhất Bác cười cười, "Con làm nghiên cứu sinh mấy nay tích cóp cũng kha khá lắm đó, bố mẹ không biết thôi."
"Tấm lòng hiếu thảo của con trai, mọi người cứ nhận đi, đây cũng là mong muốn của thằng bé." Có một giáo sư lớn tuổi lão làng Lý Quốc Hiền đứng bên cạnh nó giúp, bố mẹ Vương Nhất Bác cũng phải miễn cưỡng gật đầu.
Thấy Vương Nhất Bác muốn tiễn bố mẹ đi, Lý Quốc Hiền hẹn trước địa điểm gặp mặt với cậu, rồi về lại trường. Vương Nhất Bác mua cho bố mẹ vé máy bay, mua thêm bao lớn bao nhỏ mấy món ăn đặc sản. Chờ bố mẹ đã ổn định lên máy bay rồi, cậu mới bắt xe về lại trường.
Trong phòng nghiên cứu ở trường học đã có vài người chờ sẵn ở đó.
—
Tự nhiên nghĩ đến cảnh pi sà nhà toy ăn sung mặc sướng, gấm vóc lụa là, kẻ cung người phụng, hậu cung ba ngàn giai nhân phải về làm vợ chàng nghiên cứu sinh đeo đít chai lương ba cọc ba đồng, thảm thật sự =]]]]]]] mà chịu thôi, ai bảo trên vạn người (nằm) dưới 1 người =]]]]]]
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co