Chương 6-10
Chương 6
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Không có tuyến xe bus chạy thẳng từ sân bay đến trường học, muốn đi phải bắt hai tuyến xe, nhưng vì thấy Lý Quốc Hiền có vẻ như đang có chuyện gấp cần gặp, nên sau khi ra khỏi sân bay Vương Nhất Bác bắt một chiếc taxi đến thẳng trường.
Tài xế taxi đã hơn 40 tuổi, tóc đã lấm tấm bạc hai bên thái dương, nói rất nhiều. Vương Nhất Bác vừa lên xe ngồi chưa nóng ghế, tài xế đã thao thao bất tuyệt trên trời dưới đất.
"Ồ cậu học khảo cổ hở?" Tài xế híp mắt nói: "Ha, thằng rể tôi cũng vừa mới bỏ 50 ngàn tệ ra mua cái ly đồng cổ, nói là ly từ thời Hán, tên là gì ấy tôi không nhớ rõ nữa. Tôi có ảnh chụp nè, cậu xem giùm tôi có phải hàng thật không được không." Vừa dứt lời, tài xế cũng quên luôn bốn chữ an toàn giao thông, vừa lái xe vừa loay hoay lấy điện thoại ra, bấm quẹt vài cái mở ảnh chụp.
"Cậu nhìn hộ tôi với, xem phải đồ thật không?"
Chú tài xế nói vậy, Vương Nhất Bác cũng không tiện từ chối, cậu cầm điện thoại nhìn tấm ảnh.
Theo như Vương Nhất Bác biết, ly đồng ba chân tử thời Hán hiện giờ rất ít, trên thị trường đa số là hàng giả cổ mô phỏng lại, bỏ ra 50 ngàn tệ mua một món 10 ngàn là bị lừa rồi.
Nhưng mà, vừa nhìn thấy tấm ảnh, Vương trình đẩy gọng kính trên sống mũi, nhìn tài xế, nhỏ giọng nói: "Chú mua thứ này ở đâu?"
"Ở đâu hả? Thằng con rể đi công tác ở Sơn Tây vô tình thấy, nhìn nó rất đẹp, người bán nói là từ thời nhà Hán, nhưng không ai tin, vì kiểu hoa văn này chưa từng thấy qua, nên chắc chắn là đồ giả. Chỉ có mỗi thằng rể khù khờ như bị bỏ bùa ma về....Haiz.. tôi nghĩ chắc bị lừa đứt đuôi đi rồi."
Vương Nhất Bác quẹt điện thoại sang bức ảnh tiếp theo: "Hoa văn này không phải của nhà Hán. Giờ đem bán lại có khi còn không được giá 10 ngàn tệ."
Tài xế nghe thế rầu rĩ: "Ôi 50 ngàn tệ kia coi như ném qua cửa sổ rồi..."
Lắc đầu, Vương Nhất Bác khẽ nhíu mày, "Cái ly này giống với ly đồng thời Hán, nhưng không phải. Xem từ ảnh thì thấy cái ly không phải bị cố tình làm cũ. Lớp oxy hóa dày, rỉ tự nhiên, rất tinh xảo, là ly đồng dạng cho các tầng lớp cao..... Ly này khoảng hơn 1000 năm tuổi, nhưng triều đại nào thì còn phải nhìn vật thật mới biết được..."
"Ngàn năm?!" Tài xế kinh ngạc nói: "Vậy sao lại không đáng giá?"
Vương Nhất Bác nhìn tài xế không hiểu gì, cười khẽ, nhưng không giải thích, chỉ nói: "Chú cứ giữ lại, giờ bán không đáng giá, nhưng qua vài năm.... nó sẽ có giá rất lớn."
Đúng vậy, giá trị rất lớn. Hoa văn trên ly hơi giống với hoa văn thời Hán, nhưng lại có một phần không giống, phần hoa văn đó lại giống với hoa văn nhạn chiết chi (*) lưu hành thời Tùy Đường. Hoa văn như thế Vương Nhất Bác đến giờ chỉ thấy ở một nơi...
Đó là khu lăng mộ vị hoàng đế bí ẩn đang được khai quật ở thôn Ninh Hóa kia...
Khu lăng mộ có chôn dấu quá nhiều sự bí ẩn... Cái ly này ở Sơn Tây, có khi nào ở Sơn Tây cũng có một khu lăng mộ cùng thời? Nếu có thể liên hệ người con rể này thì tốt quá, có thể hỏi cụ thể địa điểm mua chiếc ly này...
Nghĩ đến đây, Vương Nhất Bác hỏi một chút về chuyện cái ly, nhưng bác tài xế cũng không biết gì thêm ngoài những thông tin đã nói. Không còn cách nào, Vương Nhất Bác chỉ đành xin số điện thoại tài xế để tiện sau này hỏi chuyện xuất xứ cái ly.
(*): Ly đồng ba chân: 爵杯 (tước bôi)/ jue cup: Dạng ly dùng trong các sự kiện long trọng của hoàng tộc và là một đồ tùy táng chôn theo người chết phổ biến.. Chú tài xế không nhớ tên gì vì nó cũng có nhiều loại ly lắm, còn có dạng chung rượu và cái gàu uống rượu nữa.
(*) Hoa văn nhạn chiết chi trên ly đồng thời Tùy Đường, (nó là con ngỗng á...)
Vương Nhất Bác tán gẫu với tài xế một chút về các di tích văn hóa và ngành khảo cổ. Một lúc sau, cậu quay mặt ra cửa sổ, nhìn ánh tà của mặt trời đang dần lặng xuống phía tây lấp ló qua những hàng cây ven đường và những ngôi sao sớm mới mọc.
Khi chiếc xe chạy, những ngôi sao nhấp nháy, rất đẹp ...
Chẳng hiểu vì sao, Vương Nhất Bác đột nhiên nghĩ đến một câu nói của Giang Ba, "Thay vì lãng phí thời gian ngồi ngắm hoàng hôn, ngắm sao, sao không bỏ thời gian nghiên cứu, nghiên cứu ra được kết quả vui vẻ hơn nhiều so với cái việc ngắm trăng sao vô bổ đó." Giang Ba đam mê khảo cổ học có tiếng, nhưng cũng có lẽ, chính sự đam mê này đã giết chết anh ta.
Nghĩ đến thi thể của Giang Ba, Vương Nhất Bác bỗng ớn lạnh, cậu không tin vào ma quỷ, bao nhiêu năm xem phim đọc truyện kinh dị nhưng cậu cũng không cho rằng nó có tồn tại. Thậm chí sau khi tự mình trải qua, cậu cũng từng nghi ngờ có phải Lâm Hoành Tinh giết Giang Ba trước, sau đó ngụy tạo một cái bẫy để đổ tội cho cậu....
Nhưng có đặt ra bao nhiêu giả thiết, Vương Nhất Bác cũng không thể nào giải thích được cái thế lực thần bí kia, rõ càng cảm giác bị bóp cổ rất chân thật, cậu đã suýt chết vì không thở được.
Vương Nhất Bác cố gắng nhớ lại đêm hôm đó để tìm xem có chút dấu vết nào là do con người gây nên hay không, nhưng lại nghĩ đến đôi mắt tím bầm của tử thi trong rừng.... Tim cậu đập dồn, nhưng cậu không nhận ra.
Như bị thu hút, Vương Nhất Bác chợt ngẩng đầu nhìn mặt trời lặn, nhưng
không biết từ khi nào, mặt trời biến thành một bánh xe đỏ như máu, lặn xuống phía chân một bức tường thành cũ (*) phía xa. Mái ngói đỏ được hoàng hôn nhuộm thêm phát ra một màu nâu tím, bôi lên chân trời. Những đám mây cũng được hoàng hôn nhuộm đỏ như máu, đỏ đến rợn người... Nhìn chăm chú vào bức tường u ám và những đám mây đỏ màu máu, Vương Nhất Bác kinh hoàng nhận ra, trên tường thành nằm la liệt những binh lính bị chặt đầu, máu chảy đầy mỗi khe hở trên tường, tụ lại thành một dòng nước xiết, dâng trào lên như muốn nhuộm đỏ cả thế gian...... Và đáy mắt Vương Nhất Bác cũng đã đỏ ngầu một mảng...
"Này.....cậu..cậu ơi!"
Vương Nhất Bác bỗng bừng tỉnh, mồ hôi lạnh túa ra đầy da đầu.
Cảnh vừa nãy là gì vậy?!
Vương Nhất Bác hoảng sợ nhìn ra tường thành cổ ở Tây An, ráng chiều thắm đỏ, rất an bình và đẹp đẽ, người tản bộ nhàn nhã đi dọc hai bên đường, không có cái gì máu chảy thành sông.... Nhưng...
Vương Nhất Bác không biết vì sao đáy lòng mình thoáng lên một chút bất an.
"Này cậu, cậu có sao không? Tôi thấy cậu không ổn lắm..." Tài xế đánh mắt sang Vương Nhất Bác đang thở dốc, xoay vô lăng nói: "Có phải bị bệnh không, tôi đến bệnh viện nhé."
Vương Nhất Bác cố gắng bình ổn lại nhịp thở, lắc đầu, "Không sao đâu chú." Dừng một chút, cậu tiếp tục hỏi: "Cho hỏi còn bao lâu đến nơi vậy ạ?"
"Bình thường thì mất khoảng tiếng rưỡi, nãy tôi vừa quẹo vào đường tắt, đi nhanh hơn 15 phút, nên chắc độ 10 phút nữa cậu đến trường."
"Vâng ạ."
Nhưng quá 10 phút, gần đến nửa tiếng sau, xe vẫn chưa đến được trường. Vương Nhất Bác nhíu mày, hỏi lại tài xế:
"Đường có gần hơn thật không vậy chú?"
Giọng Vương Nhất Bác không vui làm tài xế hơi xấu hổ: "Bình thường là vậy..."
"Vậy sao còn chưa tới ạ?"
"Tôi cũng không biết nữa, hình như đi nhầm đường." Sợ Vương Nhất Bác nghĩ mình cố tình chạy đường xa để thêm tiền, tài xế vội vàng nói thêm: "Tôi tính tiền cậu dựa theo thời gian 1 giờ 15 phút thôi, không hơn."
Nhìn trời đã bắt đầu sụp tối, Vương Nhất Bác thở dài, cầm điện thoại mở bản đồ dẫn tài xế đi.
Vài cái rẽ khoảng 12 phút mới thấy được cổng trường. Vương Nhất Bác đưa tiền cho tài xế theo đồng hồ, nhưng tài xế chỉ lấy đúng giá tiền lúc đi bình thường.
Không cần nhìn đồng hồ cũng biết là đã qua 8 giờ tối, Vương Nhất Bác vội vàng chạy đến viện nghiên cứu Lý Quốc Hiền hẹn.
Đẩy cửa vào phòng họp nhỏ của khu nghiên cứu, đã thấy vài sinh viên khảo cổ cùng tham gia khu lăng ở Ninh Hóa và các giáo sư ngồi đó sẵn.
"Cuối cùng cũng tới, chúng tôi chờ mỗi mình cậu." Người cất lời là Trương Tuấn, đứng lên dịch ghế cho Vương Nhất Bác ngồi, còn mình đi xuống hàng phía sau tìm một cái ghế dựa khác ngồi xuống.
"Xin lỗi, bị chút sự cố trên đường."
"Thôi được rồi, cứ ngồi xuống trước đã." Lý Quốc Hiền uống một hớp trà trong bình giữ nhiệt, tiếp tục nói: "Vương Nhất Bác tới rồi, vậy để cậu ấy chính miệng kể lại chuyện đêm đó cho mọi người nghe."
Thấy Lý Quốc Hiền dùng ánh mắt ra hiệu, Vương Nhất Bác gật đầu, rồi kể lại ngắn gọn chuyện đã phát sinh.
Sau khi cậu kể xong, tất cả mọi người trong phòng đều im lặng nhìn xuống đất. Vương Nhất Bác liếc nhìn biểu cảm của họ, đáy lòng cười lạnh. Ngoài Trương Tuấn, Lý Quốc Hiền và hai bạn học khá thân trong khoa, thì nhưng người còn lại hoặc là không tin ra mặt, hoặc ngồi bấm điện thoại như chuyện chẳng liên quan đến mình, còn lại thì nhíu chặt mày không nói chuyện, không biết đang suy nghĩ gì.
Vương Nhất Bác xem biểu cảm của mọi người, Lý Quốc Hiền cũng vậy. Ông nhìn được trong bụng mọi người nghĩ gì, thấy không ai lời nào, Lý Quốc Hiền hỏi Vương Nhất Bác: "Cậu nói thật chứ?"
Vương Nhất Bác vẫn luôn rất kính trọng Lý Quốc Hiền, tuy cậu nghĩ cũng không cần phải thanh minh với đám người ở đây, nhưng với Lý Quốc Hiền, cậu vẫn gật đầu: "Tất cả đều là sự thật ạ."
Nghe Vương Nhất Bác xác nhận, Lý Quốc Hiền cũng trầm ngâm hồi lâu rồi nói: "Pháp y không tìm ra được nguyên nhân cái chết của Giang Ba. Xác định là ngạt thở, nhưng lại không tìm được nguyên nhân ngạt... Trong tay Giang Ba lúc đó thì lại đang cầm một cái gương đồng."
"Gương đồng?" Nghe đến đó, Vương Nhất Bác nghĩ đến lúc cậu được mang ra khỏi đường hầm, tay vẫn luôn siết chặt mảnh ngọc bội, nhịn không được hỏi: "Gương đồng có ý nghĩa gì ạ?"
"Ngày xưa quan niệm gương đồng chôn theo người chết để trấn áp yêu ma quỷ quái, nếu gương đồng được ai đó soi, ma quỷ trong đó sẽ xổng ra."
"Chỉ là mê tín thôi, không tin được đâu giáo sư ạ. Thầy không định nói ma quỷ giết chết Giang Ba đó chứ?"
Nhìn người vừa nói ra câu này, Ngô Hải, Vương Nhất Bác cười nhạo: "Câu quỷ quái hại chết Giang Ba là tôi nói, nãy giờ cậu lo bấm điện thoại nên nghe nhầm rồi."
Vừa dứt lời, Ngô Hải đã rống lên: "Hừm, lại còn dám ngồi đây mà nói mấy chuyện ma quỷ! Tôi thấy cậu mới là người khả nghi nhất!"
"Ngô Hải!" Lý Quốc Hiền tức giận chỉ ra cửa: "Không nghe thì đi ra ngoài!"
Ngô Hải cũng là nghiên cứu sinh của Lý Quốc Hiền, bạn học Vương Nhất Bác. Nhưng cậu thì ưu tú, được Lý Quốc Hiền ưu ái, nên Ngô Hải ngứa mắt đã lâu. Nhưng tuy khó chịu đến mấy, cậu ta cũng không có khả năng chống đối một trong những người đứng đầu trong ngành khảo cổ như Lý Quốc Hiền được.
Hừ mũi một cái, Ngô Hải hậm hực ngồi xuống nói: "Thầy à, không phải em cố tình, nhưng mà thầy thử hỏi mọi người trong phòng này xem có được bao nhiêu người tin lời Vương Nhất Bác nói? Gì mà yêu ma quỷ quái, chủ nhân ngôi mộ tức giận giết hết Giang Ba, nghe không thấy vô lý sao ạ?"
Vương Nhất Bác nhìn Ngô Hải, không nói gì, vì cậu ta nói không sai. Cậu từng trải qua trực tiếp mà đến giờ vẫn còn hoài nghi có phải do con người bày trò hay không, chứ đừng nói đến những người chỉ nghe kể lại.
Lý Quốc Hiền nhắm mắt, thở dài: "Có rất nhiều thư không phải các cậu nghĩ nó không tồn tại là nó không tồn tại. Thầy làm khảo cổ nhiều năm cũng đã từng gặp qua các hiện tượng kỳ lạ..."
"Thật ra lần này họp chỉ muốn hỏi ý mọi người, vì tình hình tài chính của chúng ta hiện giờ đã không còn cầm cự được bao lâu..... Cái hầm kia... Dù cho Giang Ba không còn nữa, tôi cũng biết là cậu ấy đào. Cậu ấy bất mãn với cách khai quật mộ của tôi đã lâu.... Giáo sư Lưu, thầy có ý kiến gì không?"
Lưu Minh phủi phủi bụi trên ống tay áo, nheo mắt nói: "Cách khai quật của thầy Lý Quốc Hiền có thể bảo vệ được di tích, bảo vệ được phòng chôn cất, nhưng mà.... tài chính của chúng ta không đủ để tiến hành theo cách như vậy..."
"Em đồng ý với thầy Lưu, đến giờ vẫn chưa biết chủ nhân ngôi mộ là ai, quốc gia không tài trợ, chúng ta rất khó tiến hành tiếp theo cách đó. Chẳng nói đâu xa, chỉ nội chuyện mấy viên đá cẩm thạch chặn cổng thôi, giờ chúng ta còn không đủ tiền thuê cần cẩu lớn. Quy mô khu mộ này rất lớn, giờ vẫn không sao, nhưng nếu thời gian sau còn không có đủ tiền chi cho lều bạt thì sao, chẳng lẽ để cho những cổ vật phải bị ngâm nước?"
"Đúng vậy ạ, chúng ta nên xác định chủ nhân mộ thất trước, rồi chậm rãi khai quật tiếp cũng được ạ."
Mọi người liên tục ý kiến khiến cho căn phòng nhộn nhịp hẳn lên.
Lý Quốc Hiền đánh mắt sang Vương Nhất Bác vẫn luôn cúi thấp đầu: "Vương Nhất Bác, cậu nghĩ sao? Có nên xác định danh tính chủ nhân ngôi mộ trước không?"
Nghe được bốn chữ chủ nhân ngôi mộ, lòng Vương Nhất Bác run rẩy, không hiểu vì sao lại nhớ đến cái tên khắc trên mảnh ngọc bội,
Tiêu Chiến....
Có thể hay không.
Cậu nhíu mày, lắc đầu: "Em không biết."
Không có thể tiếp tục khai quật được không, không biết thế lực quỷ ma có lại xuất hiện hay không...
"Giáo sư, vừa nãy thầy nói gương đồng có tác dụng trấn hồn, còn ngọc bội thì sao ạ?"
"Ngọc bội?"
"Vâng ạ."
Lý Quốc Hiền nhìn Vương Nhất Bác không có biểu cảm gì nhiều, nói: "Ngọc bội được người xưa quan niệm như một vật cầu nguyện bình an, trừ tà đuổi quỷ."
"Đuổi ma quỷ sao..."
Không biết nghĩ đến gì, ánh mắt Vương Nhất Bác trở nên lấp lánh.
—
(*) Bonus thêm hình ảnh thành cổ Tây An lúc Vương Nhất Bác chạy qua rồi thấy binh lính chết....
Thành cổ này hơn 600 năm tuổi. Tây An là một trong bốn tứ đại cố đô của TQ, thành Tây An được xây để bao bọc bảo vệ kinh đô lúc đó.
Thành cổ Tây An lúc hoàng hôn.
Chương 7
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Mặc mọi người bàn tán xôn xao trong phòng, Vương Nhất Bác chỉ quẩn quanh nghĩ về câu nói kia của Lý Quốc Hiền...
Người xưa cho rằng ngọc bích có thể giữ cho thi thể người chết không bị hư thối, bảo đảm sau khi chết đi thân thể không bị phân hủy, nên thời cổ, các vị hoàng đế hoặc hoàng thân quốc thích có địa vị cao sau khi băng hà sẽ được mặc quần áo ghép bằng những mảnh ngọc và may lại với nhau bằng chỉ tơ vàng. Bộ quần áo ngọc may chỉ vàng tượng trưng cho quyền lực này gọi là "Kim lũ ngọc y"....
(*)
Nhưng mà ngọc bích thật sự cũng không có tác dụng như vậy.
Còn về chức năng trừ tà tránh quỷ, Vương Nhất Bác cũng có biết một chút, người xưa vẫn luôn tin rằng ngọc có thể cầu bình an, không gặp tai ương trở ngại. Trẻ em thời cổ sau khi sinh ra, gia đình có điều kiện sẽ tặng cho đứa bé một mảnh ngọc làm ngọc bội tùy thân, để cầu bình an, sức khỏe.
Mảnh ngọc bội Vương Nhất Bác nhặt được kia, bản năng mách bảo cậu nó chắc chắn có quan hệ với chủ nhân ngôi mộ, vì ngọc cầm trong tay rất mát, không những là loại ngọc tốt nhất, mà điêu khắc chạm trổ cũng rất tinh xảo như một tác phẩm nghệ thuật. Chỉ có người có địa vị cao mới có thể sở hữu được mảnh ngọc quý như thế này.
Nhưng, nếu mảnh ngọc đó là của chủ nhân ngôi mộ thì sao nó lại ở vị trí ngoài khu mộ như thế, ngọc bội tùy thân nếu không được gắn trên người chủ nhân thì cũng phải được chôn cùng trong phần mộ chính......
Bỗng một giả thiết hiện làm tim Vương Nhất Bác nảy lên một nhịp.
Đó là giả thiết tất cả các nhà khảo cổ học không muốn thành sự thật nhất..... Phần mộ đã bị những kẻ trộm mộ đột nhập lấy đi hết, khối ngọc bội là do sơ suất rơi lại gần cửa ra ngoài, tình cờ được Vương Nhất Bác nhặt được.
Những năm gần đây, đội khảo cổ phát hiện ra cổ mộ mà đã bị bọn trộm mộ đột nhập, bên trong chẳng còn lại thứ gì, chỉ còn lại những vũ khí, tượng đồng và đồ gốm quá lớn khó di chuyển, còn những thứ quý giá, vàng bạc châu báu đều bị khoắng sạch sẽ.
"Haizz..." Khẽ thở dài một hơi, Vương Nhất Bác mệt mỏi gỡ kính mắt lấy tay xoa xoa sống mũi.
Đúng lúc đó, cửa phòng họp bị đẩy ra, phát ra tiếng "kẽo kẹt..." làm tất cả mọi người đều theo phản xạ quay đầu lại nhìn.
Một cô gái tóc xõa ngang vai bước vào, tóc mái được kẹp gọn gàng sau vành tai, trông rất nữ tính và tươi tắn.
Vương Nhất Bác biết cô ấy, cô là bạn gái Ngô Hải, học cùng trường, cũng là nghiên cứu sinh ngành khảo cổ.
Nhưng mà Vương Nhất Bác cũng chỉ biết đến đây. Cậu không hay có chung tiết học với Ngô Hải, mọi ngày cũng không có dịp nói chuyện, chẳng qua có lần cậu thấy hai người này đi chung với nhau nên biết.
Cô gái ngồi xuống một chiếc ghế dựa trong góc, quên đóng cửa lại mất. Lý Quốc Hiền chỉ cánh cửa, nói với Trương Tuấn: "Đóng cửa lại hộ tôi."
Trương Tuấn thuận tay đóng cửa, sau đó tiếp tục tham gia thảo luận. Đêm càng lúc càng khuya, đến khi đưa ra quyết định cuối cùng là tìm được danh tính chủ nhân ngôi mộ trước, đột nhiên trong phòng họp chẳng còn ai lên tiếng nữa, im lặng đến dị thường.
Cửa sổ phòng nghiên cứu hắt vài bóng cây lờ mờ bên ngoài, sự im lặng làm tiếng xào xạc của các nhánh cây bị gió thổi càng phóng đại rõ ràng hơn bao giờ hết. Trong nháy mắt, Vương Nhất Bác hoảng hốt cảm thấy, cảm giác này...cực kỳ giống với đêm đó, cái đêm đi tìm Giang Ba...
"Nếu mọi người đều đã thống nhất là chúng ta nên khai quật phòng chôn cất chính trước, vậy thì cứ quyết định như thế đi. Gần đây xảy ra nhiều việc, mọi người cũng tranh thủ về nhà nghỉ ngơi, dù có phát sinh chuyện gì, công việc của chúng ta vẫn phải tiếp tục. Tôi nghĩ dù tôi không nói mọi người cũng biết rõ, khu mộ chúng ta đang khai quật khác với những khu mộ khác... Có rất nhiều điều bí ẩn, tôi cũng biết không chỉ riêng tôi, tất cả mọi người cũng đều muốn biết bí mật ẩn giấu đó..." Lý Quốc Hiền thả một ngụm khói thuốc lá, thở dài: "Tôi nghĩ nếu có thể làm rõ và công khai được bí mật này, cả đời làm khảo cổ coi như không tiếc nuối gì nữa..."
Lý Quốc Hiền đã nói đúng tâm tư mọi người. Lần khai quật này, ai cũng tìm mọi cách suy đoán thân phận chủ mộ, nhưng càng khai quật sâu thêm, hết suy đoán này đến suy đáng khác lần lượt bị phủ định. Thân là nhà khảo cổ, gặp trường hợp như thế tuy cũng có thất vọng, nhưng sự hưng phấn và tò mò càng trào dâng. Sự thần bí bị chôn lấp ngàn năm chờ khám phá, không chỉ có Giang Ba nóng lòng muốn biết, không chỉ có Lý Quốc Hiền, mà tất cả mọi người, kể cả Vương Nhất Bác đều như thế.
Một sự thật làm đảo điên cả lịch sử...
Cuộc họp kết thúc thì cũng đã đến gần 1 giờ sáng, Trương Tuấn vươn vai, duỗi cái eo lười, mắng: "Đạ mấu, họp gì đến 1 giờ sáng, giờ cũng không muốn ngủ nữa." Sau đó quay sang Vương Nhất Bác: "Nè, đi ăn gì không. Ra chợ đêm kiếm gì đó ăn, tôi cũng muốn nói chút chuyện với cậu."
Nghe Trương Tuấn hỏi, Vương Nhất Bác mới cảm thấy đói bụng, đúng là cả ngày hôm nay cậu chả ăn gì.
"Được, tôi cũng không buồn ngủ lắm." Vừa nói cậu vừa nhác thấy Ngô Hải và bạn gái cậu ta một trước một sau ra khỏi phòng, không nói gì với nhau cả.
Đêm đã khuya, trong sân trường ngoài mấy người vừa tan họp ra thì chẳng còn ai nữa, ngoài tiếng lá cây sàn sạt, tiếng mèo hoang thỉnh thoảng kêu lên, thì không nghe được thêm bất kỳ âm thanh nào khác cả.
Yên tĩnh kỳ lạ làm Vương Nhất Bác nhíu mày, cậu thuận miệng hỏi một câu: "Ngô Hải với bạn gái đang giận nhau à?"
Trương Tuấn bên cạnh khựng người, hồi lâu mới hỏi lại: "Sao đột nhiên cậu lại hỏi chuyện này?"
"Cũng không có gì. " Vương Nhất Bác lắc lắc đầu: "Tại nãy thấy hai người đó đi cạnh nhau mà không nói câu nào....." Vương Nhất Bác đang nói đột nhiên tự cảm thấy mình thật sân si nhiều chuyện, "Thôi, không nói nữa."
"Cái gì? Họ đi cạnh nhau?!" Giọng Trương Tuấn như cao lên lấy quãng, "Đệt, Vương Nhất Bác, hơn nửa đêm rồi, đùa không có vui xíu nào nha, bạn gái Ngô Hải sao có thể ở đây!"
Vương Nhất Bác hừ mũi: "Cậu ngồi ngay cửa, cô ấy vào phòng mà cậu không thấy à?"
Vương Nhất Bác vừa dứt lời, đã thấy mặt Trương Tuấn xanh mét: "Cậu... cậu không biết bạn gái Ngô Hải đã nhảy lầu tự sát tháng trước rồi sao? Đầu cậu bị gì rồi hả, lúc nãy cửa phòng họp là bị gió thổi mở ra."
Vương Nhất Bác bỗng cảm thấy ớn lạnh sống lưng...
Cậu quay ngoắt lại về phía Ngô Hải, nhưng giờ chẳng còn thấy cậu ta đâu cả.
Tay Vương Nhất Bác run lên từng chặp, cậu có nghe loáng thoáng có một nữ nghiên cứu sinh nhảy lầu, nhưng lúc ấy cậu đang ở thôn Ninh Hóa, cũng không quá chú ý. Cậu hoàn toàn không biết là bạn gái Ngô Hải, vì Ngô Hải rõ ràng cả tháng nay cũng ăn dầm ở dề ở thôn Ninh hóa không đi đâu...
"Cô ấy nhảy lầu ở đâu?"
Trương Tuấn thấy mặt Vương Nhất Bác giờ cũng tái mét như cậu, vội vàng nói: "Dãy Thành Lâm."
Dãy Thành Lâm, là hướng lúc nãy Ngô Hải vừa đi....
Chương 8
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Dãy Thành Lâm có tám tầng, tập trung chủ yếu là các phòng nghiên cứu. Nhưng lầu một với lầu hai thật ra cũng có mấy phòng học nhỏ, mọi ngày cũng hay có lớp học ở đây. Lầu hai phòng 218, Kim Linh ngồi đối diện với cửa sổ, ánh mặt trời hắt vào làm hai má cô càng thêm ửng hồng; đang tháng tư nhưng ở Tây An cũng không nóng lắm, chỉ là nắng quá 12 giờ trưa chiếu vào làm cô mơ màng muốn ngủ. Cô chống cằm, nheo mắt lười nhác nhìn ra cửa sổ, giảng viên đứng trên bục giảng cũng mỏi mệt ngáp một cái.
Phòng học khá lớn, nhưng ngồi lưa thưa chỉ hơn chục sinh viên. Không phải khóa ít người, là do sinh viên cúp tiết nhiều quá, giống như cô bạn Trương Hiểu Mai cùng phòng Kim Linh đây, cũng cúp học mất, chắc là lại lên thư viện...
Ánh mặt trời sau 12h lung linh lười biếng say lòng người. Kim Linh thích cảm giác này, cơn buồn ngủ của cô càng lúc càng lan rộng ra. Giọng giáo viên giảng bài càng lúc càng xa, càng mơ hồ dần. Kim Linh sụp mí mắt. Không biết qua bao lâu, ngủ gật làm đầu nặng trịch tuột khỏi tay chống, cô bừng tỉnh dậy, giơ tay xoa mắt.
Trong lúc vô tình, Kim Linh hướng mắt ra cửa sổ, nhìn thấy một vệt trắng xẹt xuống. Cô còn chưa kịp phản ứng đó là gì, một tiếng vật gì đó đáp đất đã truyền vào lỗ tai Kim Linh.
Cả sân trường lập tức im phăng phắc, sau đó một tiếng nữ sinh ré lên xé toạc sự im lặng: "Á á á! Có người nhảy lầu!"
Kim Linh ngẩn ra, theo quán tính đứng dậy chạy ra ngoài cửa sổ, và hình ảnh cô thấy được, sẽ trở thành cơn ác mộng vô số đêm cô phải mơ thấy.
Máu tươi đỏ sậm chảy lềnh trên mặt đất, thi thể người chết trợn trừng hai mắt, nhưng Kim Linh vẫn nhận ra, thi thể đó, là người bạn cùng phòng Trương Hiểu Mai hôm nay không đi học của cô...
Chuyện đã qua hơn một tháng, những người không thân thiết với Trương Hiểu Mai chỉ bàn tán vài ngày trong những bữa cơm trưa rồi cũng chìm vào quên lãng.
Vương Nhất Bác chưa bao giờ là một người nhiệt tình quan tâm đến người khác. Chuyện không liên quan đến mình, cậu cũng không buồn hỏi nhiều. Nếu là thường ngày, khi biết Trương Hiểu Mai đã chết, cậu cũng chỉ gật đầu một cái tỏ vẻ mình đã biết thôi. Nhưng tình huống bây giờ lại không phải bình thường.
"Nè Vương Nhất Bác, lần trước chấn thương nên giờ đầu óc cậu bị gì luôn rồi à, sao lại nói năng mê sảng thế?"
"Tôi cũng rất hy vọng chỉ là do đầu óc tôi có vấn đề đây." Vương Nhất Bác nhắm mắt, nhìn hướng Ngô Hải vừa đi khuất, đột nhiên cảm thấy bực dọc.
Sự cố cứ xảy ra liên tục, nếu không phải trên cổ chân vẫn còn hằn vết siết, nếu không phải Lâm Hoành Tinh còn đang nằm viện trên Bắc Kinh, Vương Nhất Bác cũng muốn tin mình đang bị điên lắm.
Con người luôn kiêng kị những gì mình chưa biết, huống chi còn là loại ma quỷ như thế này....
Vương trình vẫn sợ, cậu không muốn phải trải qua sự khủng hoảng như đêm hôm đó lần thứ hai. Nhưng cậu có linh cảm, nếu cứ mặc kệ Ngô Hải, chỉ sợ sang sáng mai chỉ có thể gặp được thi thể của cậu ta.....
"Đi theo tôi." Cậu nhìn Trương Tuấn một cái: "Tôi sợ Ngô Hải gặp chuyện rồi."
Câu nói của Vương Nhất Bác làm Trương Tuấn càng sợ hơn: "Này, chẳng lẽ cậu thấy được Trương Hiểu Mai à?"
Biết Trương Tuấn đang khúc mắc điều gì, Vương Nhất Bác cũng không giải thích, cậu chỉ xoay người đi nhanh về phía lầu Thanh Lâm.
Thấy Vương Nhất Bác đi mất, trương Tuấn đấu tranh nội tâm một hồi, cuối cùng cũng cắn răng quyết định chạy theo cậu.
Vương Nhất Bác cũng đoán được đại khái trong lòng Trương Tuấn đang nghĩ gì. Có khá nhiều người nghĩ cậu là hung thủ giết Giang Ba, đâm bị thương Lâm Hoành Tinh. Chẳng qua Trương Tuấn khá thân với cậu nên không nói, nhưng trong lòng vẫn nghi ngờ ít nhiều. Đặc biệt khi nãy cậu vừa nói mấy câu "không bình thường" rồi còn bảo Trương Tuấn đi theo đến khu lầu Thanh Lâm vắng vẻ nữa. Dù là ai thì cũng sẽ nghi ngờ liệu cậu có nổi điên lên chém chết họ hay không thôi, nên thấy Trương Tuấn giữ khoảng cách một đoạn khá xa với cậu, Vương Nhất Bác cũng không thấy gì quá đáng.
Lầu Thành Lâm cũng không xa, đi năm phút là tới, nhưng mà còn chưa chờ Vương Nhất Bác tìm xem Ngô Hải ở đâu, Trương Tuấn phía sau đã gọi to lên: "Này, Ngô Hải?!"
"Ngô Hải ở đâu?"
Trương Tuấn gọi một câu xong vội vàng chạy đến cạnh Vương Nhất Bác, chỉ lên sân thượng: "Kia kìa, mắt kính của cậu như đeo cho đẹp vậy?!"
Theo hướng ngón tay Trương Tuấn, Vương Nhất Bác thấy một bóng người đang leo lên lan can bảo vệ, vì cận thị, dù có đeo mắt kính cậu cũng không nhìn được rõ lắm, nhưng mà cậu cũng có thể thấy được có một bóng nữ sinh đứng phía sau đẩy người nọ. Không cần đoán, Vương Nhất Bác cũng biết hai người đó là ai...
Cả người đột nhiên tràn lên một cơn ớn lạnh, cô ta muốn giết Ngô Hải sao!
"Ngô Hải! Cậu làm gì vậy! Đừng xúc động! Chuyện đâu còn có đó......" Trương Tuấn không ngừng hò hét, nhưng dù cậu ta nói thế nào, Ngô Hải trên sân thượng tựa như cũng chẳng hề nghe thấy, không có bất kỳ phản ứng nào.
"Vô ích thôi!" Vương Nhất Bác nhìn hai người, à không, phải là một người một quỷ trên mái nhà: "Có lẽ Ngô Hải bị khống chế rồi."
"Giờ mà cậu còn nói......" Đang định nói gì đó, Trương Tuấn lại vô tình liếc xuống dưới mặt đất chỗ Ngô Hải đang đứng, ngay lập tức im bặt.... Chỗ này chính xác là chỗ Trương Hiểu Mai rơi xuống..... Ngày đó cậu ta vừa lúc về trường trường học, tuy không thấy thi thể Trương Hiểu Mai, nhưng cũng thấy một bãi máu tươi đỏ sậm kia...
Cậu ta và Ngô Hải cũng có xem như quen biết, lúc công tác ở thôn Ninh Hóa hai người họ ở cùng tổ, nên Trương Tuấn biết rất rõ khi nghe tin Trương Hiểu Mai chết, Ngô Hải cũng không quay về trường, chỉ có Giang Ba sau đó xin nghỉ mấy ngày về quê Trương Hiểu Mai .....
"Chúng... chúng ta nên làm gì bây giờ?"
"Cứu cậu ta."
"Nhưng mà cứu làm sao?"
"Cậu cứ đứng canh ở đây, tôi đi lên xem thử." Dứt lời, Vương Nhất Bác đã xoay người chạy lên cầu thang.
Ban đêm thang máy đã tắt điện, chỉ có thể dùng thang bộ. Chạy một mạch lên tám tầng lầu, Vương Nhất Bác muốn hụt cả hơi, cậu vừa thở hổn hển vừa thấy rõ ràng Trương Hiểu Mai đứng đằng sau Ngô Hải. Cô ta nặn ra một nụ cười cứng đờ, với cánh tay trắng bệch đẩy Ngô Hải về phía trước.
Chương 9
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Làm khảo cổ, đặc biệt là khảo cổ những ngôi mộ, thì có cái gì kỳ quái chưa từng gặp qua nữa? Cũng đã từng nâng niu rửa sạch một thi thể hư hối như nâng niu báu vật, cũng đã từng cẩn thận tìm kiếm chút gì đó còn sót lại trong quan tài người chết mà thịt máu đã sớm tan thành đất bùn.
Sách Táng thư viết: "Mai táng phải chọn nơi có sinh khí. Kinh viết: Khí gặp gió (phong) ắt tán, gặp nước (thủy) ngăn thì dừng. Cổ nhân làm sao cho khí tụ chứ không tán, nước chảy có chỗ dừng". Do vậy mà có tên là "phong thủy"." Nhiều năm học tập như vậy, làm Vương Nhất Bác cũng tin vào phong thủy, nhưng ma quỷ thì cậu vẫn không dám tin.
Trước kia cậu luôn quan niệm ma quỷ chỉ là do người xưa không đủ kiến thức để lý giải những hiện tượng tự nhiên, nên phóng đại nó lên, vẽ ra ma quỷ để giải thích. Tuy Lý Quốc Hiền luôn căn dặn bọn cậu có kiêng có lành, nhưng chẳng sinh viên nào chịu để tâm đến lời ông nói.
Nhưng cảnh trước mắt đây, đã đánh tan hoàn toàn những quan niệm trước giờ của cậu.
Đêm khuya yên tĩnh rợn người. Nhìn những ngón tay trắng bệch của hồn ma trước mắt, Vương Nhất Bác đột nhiên nhớ đến thi thể đã chết 10 ngày cậu tình cờ thấy lúc đến gặp một người bạn làm pháp y. Lúc ấy Vương Nhất Bác chẳng thấy sợ, vì cậu quan niệm người không còn sống, thi thể chỉ là một loại đồ vật không hơn không kém.
Nhưng giờ phút này, thấy những ngón tay trắng bệch kia khi hoạt động, khớp ngón tay phát ra những tiếng kin kít, Vương Nhất Bác rét lạnh trong lòng.
Cố hít sâu một hơi, rồi Vương Nhất Bác lại nín thở dò dẫm từng bước bước tới, im lặng quan sát động tác của "Trương Hiểu Mai". Thật ra Vương Nhất Bác vẫn là không biết cứu Ngô Hải như thế nào, nhưng ít nhất, thì cũng phải kéo được cậu ta vào lại bên trong.
Càng tiếp cận gần hơn, Vương Nhất Bác càng phát hiện ra điều kỳ lạ, đêm tối mịt mùng, lại cận thị nên đứng từ xa Vương Nhất Bác không thấy rõ, nhưng khi chậm tiến lại gần, Vương Nhất Bác lại phát hiện tay Trương Hiểu Mai không phải đang đẩy Ngô Hải về phía trước... Cô ta gần như chỉ là bắt lấy quần áo Ngô Hải chứ không có hành động nào.
Đột nhiên gương mặt cô ta trở nên vặn vẹo đáng sợ nhưng nhanh chóng biến mất. Và chỉ chốc sau Ngô Hải cũng đã đứng cheo leo trên thanh rào chắn cao một mét.
Vương Nhất Bác không biết giữa Trương Hiểu mai và Ngô Hải đã xảy ra chuyện gì, nhưng mà tiềm thức nói nếu bây giờ không kéo cậu ta lại e sẽ muộn mất! Vương Nhất Bác mặc kệ ánh nhìn chết chóc của Trương Hiểu Mai, vụt chạy lên ôm chặt lấy chân Ngô Hải, thừa lúc Trương Hiểu Mai còn chưa kịp phản ứng thì lôi Ngô Hải xuống, Nhưng Ngô hải lại đứng trơ như tượng đá, dù cậu có dùng bao nhiêu sức cậu ta vẫn không nhúc nhích!
Cùng lúc đó, cánh tay trắng bệch kia chọc tới túm lấy vai Vương Nhất Bác, mang theo một sự lạnh lẽo rợn người xuyên thấu qua quần áo, xuyên thấu qua làn da truyền tới trong cốt nhục, truyền tới tận trong linh hồn.......
Cánh tay lạnh ngắt túm Vương Nhất Bác đã cứng đờ xoay lại, bắt cậu nhìn thấy hình ảnh quỷ hồn thật sự của cô ta.
Trương Hiểu Mai đã không hề còn là hình dáng nữ sinh viên sạch sẽ thuần khiết như lúc đầu, cô ta giờ đang mang hình dáng khi chết của mình, hai nhãn cầu lồi ra như sắp rớt khỏi hốc mắt, toàn bộ đầu vỡ vụn, bẹp một nửa, chảy ra máu đỏ lòm xen lẫn những mảng não trắng nhờ làm Vương Nhất Bác quặn lên từng trận buồn nôn.
"Lũ.. đàn ông.... các người.... đều là.....một lũ.....khốn nạn." Xương cằm vỡ vụn rung lên lạch cạch khi cô ta nói, giọng nói trong cổ họng đặc nghẹt thều thào, khóe môi đầy máu cong lên thành nụ cười ghê rợn: "Ha ha..... Chết đi..... Chết..... Tao sẽ..... bóp nát....cổ mày....."
Vừa dứt câu, Vương Nhất Bác cảm nhận được ngay những ngón tay lạnh ngắt đang túm lấy cổ cậu. Vương Nhất Bác sợ hãi, cơ thể cậu run lên, nhưng lại không thể cử động để né tránh, một bước cũng không!
Có cái gì, có cái gì có thể cứu cậu đây! Cậu không muốn chết như thế này!
Trong lúc hoảng loạn, Vương Nhất Bác bỗng nhiên nhớ tới khối ngọc bội cậu nhặt được đêm đó....khối ngọc có lẽ đã cứu cậu lúc ấy....
Giãy giụa, Vương Nhất Bác dùng hết toàn lực từ phun ra mấy chữ: "Ngô...Hải.....c..cậu....ấy......"
Hai chữ Ngô Hải làm oán quỷ trước mặt theo bản năng nhìn sang cậu ta, thả lỏng hai bàn tay đang siết cổ Vương Nhất Bác trong chớp mắt. Cậu vừa thoát khỏi kiểm soát, ngay lập tức móc khối ngọc bội trong túi áo ra siết chặt trong tay.
Biết mình bị lừa, oán quỷ quay phắt đầu lại, cười khanh khách: "Chết đi...... tao sẽ giết mày!! Mày.....chúng mày....tất cả lũ đàn ông chúng mày...... theo thằng đó...chết hết đi...." Ngón tay cứng đờ chỉ vào rào chắn, "Nhảy xuống đó.....". Dứt lời cô ta vươn tay định kéo Vương Nhất Bác, nhưng vừa chạm vào cậu, cánh tay cô ta bị một lực đẩy vô hình hất văng ra ngay lập tức.
"Áh ah ahhhhhhh ahhhhhhhhhhhh" đi kèm với tiếng thét thê lương thảm thiết là một ngọn lửa màu xanh cháy bùng lên quanh thân cô ta.
Vương Nhất Bác được cứu ngồi bệt xuống đất, trơ mắt oán quỷ trước mắt bị đốt trụi không còn sót lại thứ gì.
Này... đây là...... cái gì.......
"Mẹ nó!"
Nghe được bên trái vang lên tiếng chửi thề, Vương Nhất Bác chậm rãi đứng lên. Không biết khi nào, Ngô Hải đã nhảy xuống khỏi rào chắn sân thượng. Cậu ta có vẻ đã khôi phục ý thức, nhưng vẫn cúi đầu nhíu mày không biết đang suy nghĩ gì.
Thật lâu sau Vương Nhất Bác cũng không biết nói gì, cho đến khi nghe được dưới lầu có tiếng gọi to, cậu mới nói nhỏ, "Trước mắt mình cứ xuống lầu đi......."
Trương Tuấn vẫn đứng chờ dưới lầu, cậu ta cũng định đi gọi người giúp nhưng nghĩ lại cuối cùng vẫn chọn nghe Vương Nhất Bác, chờ ở dưới lầu. Cậu ta không thấy cô gái Vương Nhất Bác nói, nhưng cũng biết chuyện này không được bình thường, vì thị lực 10/10 của cậu thấy Ngô Hải thất thần như bị yểm bùa mà leo lên rào chắn sân thượng....
Thấy hai người một trước một sau đi xuống, Trương Tuấn nhìn Ngô Hải lầm lì, nhíu mày nói: "Mình nên về sớm thôi."
Vương Nhất Bác cảm thấy mệt mỏi lạ thường, gật đầu hỏi: "Mấy giờ rồi?"
"Gần hai giờ đêm....."
"Chúng ta........" Nói tới đây Vương Nhất Bác dừng một chút, dù liệt não cậu cũng có thể nghĩ ra, giờ cậu có thể nhìn thấy mấy "thứ" người thường không nhìn thấy, nên cậu hoàn toàn không muốn sẽ đi về ký túc xá một mình, ai mà biết sẽ lại bị thấy cái gì, sẽ xuất hiện cái gì.... Mà Trương Tuấn và Ngô Hải, Vương Nhất Bác liếc mắt nhìn cả hai, phỏng chừng ý tưởng của hai người này cũng giống cậu đi.......
Nghĩ một hồi, Vương Nhất Bác nói: "Hay là ra chợ đêm kiếm gì ăn khuya....... Hôm nay tôi cũng ăn rất ít nên giờ đói quá."
Hồi lâu Ngô Hải nhìn Vương Nhất Bác bằng ánh mắt phức tạp, nói: "Được......"
"Ừa, đừng nói tôi nhát gan, nhưng mà quả thật giờ tôi cũng không dám về ký túc xá một mình." Nói xong Trương Tuấn cười khổ, "Mà về rồi chắc cũng không dám ngủ..."
Trong một bệnh viện ở Bắc Kinh, một hộ sĩ trẻ tuổi trực đêm thăm tình trạng bệnh nhân đột ngột thét lên kinh hãi: "Aaaaa!!!! Bác sĩ Dương, Bác sĩ Dương!!!"
Thôn Ninh Hóa ban đêm cũng yên tĩnh bình thản như mọi ngày, nhưng không đến mười lăm phút sau, toàn bộ quạ đen trên núi đều sợ hãi nửa đêm kêu la bay ra từng đàn. Trong thôn còn vài người già không chịu rời đi nơi khác, nửa đêm bị tiếng quạ kêu đánh thức.
"Lão Khuê rời núi, đây là điềm xấu....... Là điềm rất xấu đó!"
Một cái gì đó đã xảy ra, không ai nghe thấy, cũng không ai có khả năng nghe thấy...
Đôi mắt đào hoa của một người đàn ông nheo lại, khóe mắt cong lên như ý cười.
—
"Lão Khuê" chắc là từ cổ địa phương gọi đàn quạ một cách tôn kính, như dân mình gọi cá voi là cá Ông vậy. Dưới bình luận chương này trên Tấn Giang nhiều người còn hỏi cái gì ra khỏi núi, có người còn la không type được chữ khuê trên máy tính =]]] (vì chữ này độ thông dụng rất thấp cả trong tiếng TQ cổ lẫn hiện đại)
Pi sà có mắt đào hoa~~
Chương 10
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Đình Nghịch Hà cách cầu Vấn Nguyệt khoảng 4 500m, mỗi ngày khi mặt trời khuất bóng, tiết trời mát mẻ lên, thì đầu đường cuối ngõ liền nhộn nhịp. Nhà nào có mặt tiền thì căng bảng hiệu mở tiệm, không có mặt tiền thì chỉ cần ra vỉa hè quét dọn sạch sẽ, mắc một cái bóng đèn dây tóc lên, rồi bày bàn ghế ra. Trên bàn ghế phủ những tấm vải bạt nhựa đủ màu, như những bông hoa rực rỡ điểm tô dọc theo vỉa hè. Chốc sau đó, khu chợ đêm tự phát dần vang lên tiếng rao chào hàng, tiếng xèo xèo của chảo dầu mỡ....
Dù đã rất khuya nhưng chợ đêm vẫn náo nhiệt như cũ, khắp nơi đều tràn ngập mùi thức ăn thơm phức, dù đi ngang qua hàng ăn nào, cũng nghe được nực nồng trong khoang mũi mùi sa tế cay, mùi dầu điều, mùi giấm tiều, mùi tỏi giã, những xiên que nướng, canh thịt viên hầm với các loại rau theo mùa, hải sản ngon hoặc xào hoặc nấu, om chiên hấp nướng.... Tất cả đều kích thích vị giác, khiến người ta phải nuốt nước bọt ừng ực.
Vừa ngồi xuống ghế đã có người lại để menu.
Vương Nhất Bác, Ngô Hải và Trương Tuấn gọi xiên nướng và chút cơm chiên mì xào. Ngồi an vị xung quanh cái bàn nhỏ giữa lòng chợ đêm, lúc này cả ba mới cảm nhận được một chút không khí của sự sống.
Đồ ăn được lên rất nhanh, so với cặp nam nữ ngồi bên cạnh luôn miệng hi hi ha ha tám chuyện, cả ba trở nên ít nói lạ thường.
Mì xào thịt bò quên dặn chủ quán làm không cay, Vương Nhất Bác ăn không nổi, vừa vẫy tay gọi chủ quán, vừa quay sang hai người bạn vẫn im thin thít vùi đầu ăn xiên nướng: "Uống bia không? Mì hơi cay quá."
"Uống," Trương Tuấn nuốt một đũa mì: "Cho tôi một chai."
"Tôi cũng một chai."
Gật gật đầu, Vương Nhất Bác gọi ba chai bia, mở nắp cạch cạch rồi đưa cho hai người.
"Cảm ơn." Nhận lấy bia, Ngô Hải thô bạo uống mấy hớp, một lúc lâu sau, cặp mắt nãy giờ cứ thất thần mới chịu liếc nhìn Vương Nhất Bác một cái. Cậu ta cười khổ: "Một giây trước tôi còn nghĩ cậu là hung thủ bịa chuyện........ Một giây sau tôi lại tự mình "trải nghiệm" chuyện này......."
Ngô Hải ngồi ngay ngắn lại rồi cúi đầu với Vương Nhất Bác một cái: "Lần này thật sự cảm ơn cậu. Nếu không có cậu, chắc giờ tôi cũng không còn có thể ngồi ăn chỗ này đâu."
Vương Nhất Bác uống một hớp bia, không nói gì, chỉ vỗ vỗ vai Ngô Hải. Cậu biết Ngô Hải chỉ là người nóng tính và thẳng thắn nghĩ gì nói đó chứ không phải là người xấu bụng, nhưng chuyện với bạn gái cậu ta, cậu cũng không rõ ràng lắm.
"Cậu biết ai... à không biết chuyện gì đã xảy ra không?"
"Tôi cũng không biết, mới vừa đi ra khỏi phòng nghiên cứu không lâu, tôi phát hiện cơ thể mình như bị khống chế.......... Lúc ấy tôi còn có ý thức, nhưng không thể làm chủ được hành động của bản thân, cứ bước đến dãy Thành Lâm, sau đó thì không còn biết gì nữa. Lúc tỉnh lại thì đã thấy tôi đang đứng trên rào chắn sân thượng."
Đánh mắt sang Ngô Hải, Vương Nhất Bác hỏi thử một câu: "Vậy cậu có biết......"
Lời chưa nói hết, nhưng cả ba đều biết là ý gì.
Ngô Hải hít một hơi thật sâu, khô khốc cười: "Tuy không nhìn thấy nhưng tôi cũng đoán được là ai......."
Không muốn cứ bàn về vấn đề này, Trương Tuấn lảng sang chuyện khác: "Tôi hơi tò mò á Vương Nhất Bác, sao cậu có thể thấy được mấy thứ đó vậy?"
"Tôi cũng không biết nữa." Vương Nhất Bác bất đắc dĩ lắc lắc đầu: "Nhờ chuyện Ngô Hải tôi mới phát hiện ra thôi, còn trước đó thì vẫn giống các cậu."
"Trước kia cậu không thấy?"
"Tôi có phải đạo sĩ đâu, sao mà thấy được........ Còn bây giờ," nhíu nhíu mày, trong lòng Vương Nhất Bác đã có đáp án, cũng là đáp án duy nhất chính là......
"Tôi nghĩ là cái hôm vào lăng mộ đó, trời xui đất khiến thế nào đã làm cho tôi có thể thấy được "họ"."
"Đêm đó rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì cơ chứ?" Trương Tuấn nhíu mày rùng mình một cái: "Tôi luôn cảm thấy cái này lăng mộ này rất kỳ quái, theo lý thuyết không thể đến bây giờ cũng không biết ai là chủ nhân ngôi mộ, nhưng đã hơn 10 năm vẫn chỉ có thể suy đoán đại khái niên đại, mà mấy đồ đào ra thì từ hình dáng đến hoa văn cũng chưa từng thấy nó xuất hiện ở thời kỳ nào khác, cái mộ này giống như là......."
Nói tới đây, Trương Tuấn ngừng lại, không dám nói tiếp.
"Giống như là, nó không hề thuộc về bất cứ một triều đại nào được ghi chép lại." Vương Nhất Bác nói tiếp cho Trương Tuấn, cánh tay run lên nhè nhẹ, "Có khi chúng ta lại phát hiện ra thứ chưa ai từng biết đến."
Vương Nhất Bác biết, những nhà khảo khổ vẫn luôn kiên trì ở Ninh Hóa đều có một suy nghĩ giống nhau như thế, chỉ cần nghĩ đến thôi đã có thể run lên vì hưng phấn.
Không chỉ có Giang Ba đã mất, đám khảo cổ học họ cũng rặt những kẻ có sẵn máu điên.
Kế hoạch nghiên cứu khoa học rất nhanh được thông qua. Dù thời gian eo hẹp, nhưng vì các vấn đề an toàn nên vẫn phải làm tốt khâu chuẩn bị. Đội khảo cổ sẽ đào một đường hầm thông thẳng đến phòng mộ chính. Không ai có thể đảm bảo được cái hầm mộ này sẽ không sụp xuống.
Ai mà dám chắc rằng mình sẽ không chết đột ngột như Giang Ba đâu cơ chứ?
Cuối cùng, Lý Quốc Hiền tìm được một người bạn cũ là một chuyên gia địa chất để giúp hỗ trợ thăm dò.
Đường hầm Giang Ba đào đã xảy ra án mạng, nên cảnh sát tạm thời niêm phong không được phép vào, đội khảo cổ chỉ có thể mở một đường hầm mới bên cạnh. Một số công nhân địa phương được thuê đến giúp đỡ, đào liên tục ba ngày chỉ mới đào ra được một cửa đường hầm hình vuông dài gần năm mét. Không phải do họ chậm, Vương Nhất Bác ngày nào cũng làm việc đến 7 8 giờ tối. Chỉ là do đào đường hầm đã khó, lại vì do cần nghiên cứu lâu dài nên đào đến đâu là phải đóng cọc thép nẹp gỗ gia cố thêm đến đấy để ngăn không cho đường hầm sụp xuống.
Đào đến ngày thứ năm, cũng là thứ sáu trong tuần, mọi người ai cũng muốn nghỉ sớm để chiều kịp về lại trung tâm thành phố, nên tranh thủ bắt đầu công việc từ rất sớm. Vương Nhất Bác cầm xẻng, mang bao tay của công nhân lên chuẩn bị bắt tay vào đào.
Nhưng mà chỉ vừa đào được hai cuốc, ông lão Khương 85 tuổi ở thôn Ninh Hóa vội vàng ngăn cậu lại.
"Không được đâu! Lăng mộ này không đụng vào được đâu!" Ông Khương bị loãng tai, nên lúc nói chuyện giọng rất lớn, mang theo một sự sợ hãi trong lời nói làm Vương Nhất Bác bỗng cảm thấy bất an.
"Ông ơi sao vậy?" Chờ ông Khương đến gần, Vương Nhất Bác nói lớn để ông nghe: "Chúng cháu đang đào đường hầm, nguy hiểm lắm ông mau xuống núi đi ạ."
Khương Minh Hữu đã ở thôn Ninh Hóa từ thuở lọt lòng, kỷ niệm ký ức hơn 80 năm đời ông đều gắn chặt tại nơi này. Thôn Ninh Hóa là nơi chôn rau cắt rốn, tuổi này rồi ông cũng không muốn xa nữa. Nên mấy năm trước khi chính phủ vận động cả thôn rời đi, ông vẫn bám lại đây, ông sinh ở nơi này, chết cũng phải ở đây.
Thôn Ninh Hóa hơn hai mươi hộ dân, giờ trong thôn cũng chỉ còn vài người già, Khương Minh Hữu ở phía Tây thôn, cũng cách khá xa nên đêm qua ông mới biết tin đội khảo cổ thi công, thế là sáng sớm dù có phải xuống mồ ông cũng lặn lội đến đây khuyên can.
Lỗ tai ông không tốt, nhưng đêm đó thật sự ông nghe tiếng quạ kêu, từng đàn quạ nháo nhào bay hết ra khỏi núi, ông chưa bao giờ gặp qua cảnh tượng này, nhưng ít nhất ông đã từng nghe thế hệ trước nói: Lão Khuê rời núi là tai họa lớn! Nghĩ đến án mạng khoảng thời gian trước, Khương Minh Hữu nghĩ, sợ đội khảo cổ này đã chọc giận chủ nhân lăng mộ rồi!
"Mấy cái cậu trẻ tuổi này, chẳng bao giờ chịu nghe người già nói," Ông Khương la lên: "Đợi xảy ra chuyện các cậu mới biết được sự nghiêm trọng của nó sao?"
"Sao vậy ạ?" Vương Nhất Bác vẫn không hiểu vì sao ông lão này lại nổi giận: "Có chuyện gì đã xảy ra sao ạ?"
"Đêm vài ngày trước, lão Khuê trên vùng núi này đã bay đi hết rồi, tiếng la hét đến ông già điếc như tôi còn phải nghe thấy! Đây là chuyện đại họa đó! Vị Đế Lâm nằm đây đã tức giận rồi!"
Thấy ông lão thở hổn hển như sắp ngất xỉu, Vương Nhất Bác vội vàng bước lên đỡ, "Ông ơi, chỉ là mê...." hai chữ mê tín còn chưa kịp nói, Vương Nhất Bác liền nghĩ đến mấy chuyện gần đây, đành nuốt lại từ này, đổi sang câu khác: "Ông ơi, cháu đưa ông xuống núi trước. Cháu sẽ đào cẩn thận, không sao đâu ạ."
"Mấy cậu vẫn một mực đào đấy à?! Nói kiểu gì cũng không chịu nghe sao!"
"Vương Nhất Bác! Tạ rồi, nãy thầy Lý mới gọi điện thoại báo Lâm Hoành Tinh xảy ra chuyện rồi!"
Bỗng Trương Tuấn vô cùng lo lắng chạy tới trước mặt Vương Nhất Bác, "Thầy Lý gọi cho bố mẹ Lâm Hoành Tinh hỏi thăm, mới biết chuyện trên người cậu ta tự nhiên xuất hiện hồ máu tử thi dày đặc!"
"Hồ máu tử thi? Cậu ta chết rồi à?!" Tin từ Trương Tuấn làm trong đầu Vương Nhất Bác như vừa có một cú nổ mạnh, cũng làm toàn bộ nhân viên công tác ở đó xôn xao.
"Không, không chết! Nhưng không biết tại sao lại xuất hiện hồ máu!"
"Báo ứng đó! Là do chủ nhân ngôi mộ tức giận rồi......."
Cũng không nghe rõ ông Khương nói gì, Vương Nhất Bác theo phản xạ nhìn về phía đường hầm đã đào được hơn 10 mét kia, nhìn khung cảnh đen kịt bên trong, Vương Nhất Bác run rẩy, một cơn ớn lạnh kéo dọc sống lưng.
Bên tai giống như đang vang lên một giọng nói:
"Không thoát được đâu.........."
—
(*) Hồ máu tử thi, hay còn gọi là vết hoen tử thi ( Livor mortis): chỉ tình trạng máu tụ lại ở phần dưới cơ thể biến thành những mảng màu đỏ hơi tía sau khi chết. Nguyên nhân do khi tim ngừng đập và máu ngừng tuần hoàn, các hồng cầu nặng sẽ chìm xuống xuyên qua huyết tương dưới tác động của trọng lực. Hồ máu tử thi bắt đầu sau 20 phút đến ba giờ đồng hồ tính từ thời điểm chết và đông lại trong mao mạch trong bốn đến năm giờ đồng hồ.
Các bạn đọc truyện trinh thám của TQ nhiều sẽ thấy quen với từ "thi ban", "thi đốm" nhiều hơn, nhưng nó là hán việt tiếng trung, không phải là từ Việt Nam mình dùng để gọi, (và search gg 2 từ đó cũng chẳng ra gì trừ khi bạn paste chữ Trung vào). Mình thì luôn muốn bản truyện của mình thuần Việt hết mức có thể nên mình vẫn sẽ dùng từ TV kia.
(copy chú thích từ Tâm Độc qua thôi ai từ bộ này sang thì không cần đọc nữa =]]])
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co