Chương 41-45
Chương 41
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Vốn Vương Nhất Bác định nghỉ ngơi trước rồi mới đi ăn, nhưng đã thay đổi ý định vì chuyện ngôi mộ
Trương Tuấn và Ngô Hải khác với những người khác, hai người biết Vương Nhất Bác có thể nhìn thấy quỷ quái, có một số việc Vương Nhất Bác không định nói, nhưng chuyện đại mộ quá phức tạp, chỉ với sức của một mình Vương Nhất Bác thì không thể lo liệu chu toàn mọi chuyện được.
Cả cậu cũng khá tin tưởng hai người bạn này, Trương Tuấn nhìn như mê chơi cà lơ phất phơ không chăm làm, nhưng vẫn trụ lại khu mộ đến lúc này, thì chắc chắn không phải là người thờ ơ với công việc. Ngô Hải là người ngay thẳng, có chuyện thì nói, không phải dạng người đa đoan tâm tư, Vương Nhất Bác nghĩ tới nghĩ lui vẫn quyết định nói cho cả hai chuyện về khu đại mộ.
"Cậu nói đại mộ này không thuộc bất kỳ triều đại nào trong sách vở? Sao cậu có thể khẳng định như vậy." Trương Tuấn nói rất chậm, "Vẫn chưa đào ra được vật gì có thể chứng minh ......" Nói đến đây Trương Tuấn bỗng khựng lại, "Vương Nhất Bác, mẹ nó có phải cậu lại lén lên đại mộ tìm thứ gì không hả?!"
Vương Nhất Bác nhìn hai người ngước mặt, gật gật đầu.
"Mẹ nó...... Cậu chán sống à?"
Ngô Hải bình tĩnh nhìn Vương Nhất Bác, cũng nói: "Cậu nôn nóng muốn tìm ra chân tướng rõ ràng tôi cũng hiểu, nhưng đã chết vài người rồi, cậu cũng không nên đến đó."
Trương Tuấn nhìn sắc mặt Vương Nhất Bác đang không thể nào xấu hơn, nghĩ đến lần trước gặp được cái tên thanh niên thần thần bí bí nói Vương Nhất Bác dính quỷ khí, có tướng chết, Trương Tuấn lại nhíu chặt mày: "Thảo nào tên nhóc lần trước nói cậu dính đầy quỷ khí trên người...... Hôm đó tôi còn nghi ngờ nhưng giờ thì tin rồi. Vương Nhất Bác, đừng bảo tôi nói xui nhưng mà cậu cứ thế thì sớm muộn gì cũng giống Giang Ba thôi."
"Nhóc nào thế?"
Trương Tuấn kể sơ chuyện tối đó cho Ngô Hải, sau đó nhìn Vương Nhất Bác nãy giờ vẫn im lặng: "Có phải mấy tháng nay cậu hay lên đại mộ không?"
Vương Nhất Bác gật gật đầu, "Từ lúc cảnh sát phong tỏa thôn Ninh Hóa, thì ngày nào tôi cũng lên đó cả."
Ngô Hải nhịn không được, hỏi: "Vậy cậu không gặp nguy hiểm sao?"
"Đương nhiên là có nguy hiểm," Vương Nhất Bác cười cười, "Rất nhiều lần suýt bỏ mạng."
"Vậy mà còn lên đó!"
"Cậu biết tại sao ai vào đại mộ đó vào cũng bỏ mạng không?" Vương Nhất Bác cắt ngang lời Trương Tuấn, "Hai cậu có nhớ tháng trước trên mạng rầm mộ một bài viết về đại mộ thôn Ninh Hóa không?"
Trương Tuấn ngẩn người: "Ý cậu là bài viết về đội quân Bồ Hoàng biến mất?"
"Đúng rồi, là cái đó." Vương Nhất Bác cúi đầu nghĩ nghĩ: "Các cậu cũng biết rồi đó, từ lúc Giang Ba xảy ra chuyện, tôi có thể thấy được ma quỷ, mà tôi cũng thật sự nhìn thấy vô số quỷ hồn ở khu mộ, có lẽ bài viết kia là sự thật."
"Bồ Hoàng ẩm tẫn Trường An thủy, Hiên Viên thuận phong kinh triệu lai......" Vương Nhất Bác thuật lại câu thơ một lần, "Theo như bài viết kia, thì quân đội Bồ Hoàng chọc giận chủ nhân ngôi Mộ nên mới bị giết chết hết, có lẽ đây là sự thật."
Trương Tuấn nhìn ánh mắt Vương Nhất Bác, run giọng, "Chẳng lẽ...... Quỷ hồn chủ nhân ngôi mộ còn bên trong? Và cậu...thấy?"
Vương Nhất Bác không muốn kể chuyện Tiêu Chiến: "Tôi cũng không rõ người đó còn trong mộ hay không, chỉ là những ác quỷ bên ngoài không dám vào mộ, nên cũng tiện cho tôi vào đó nghiên cứu."
Ngô Hải cũng đoán được Vương Nhất Bác nói một nửa giấu một nửa, nhưng nhìn Vương Nhất Bác, Ngô Hải cuối cùng vẫn chọn tín nhiệm, "Nhưng mà sao cậu nói cho chúng tôi biết chuyện này?"
Cánh tay cầm ly trà chợt khựng lại, Vương Nhất Bác hít sâu một hơi, "Sức tôi hữu hạn, rất nhiều chuyện không thể nghiên cứu hết. Còn nữa..." Vương Nhất Bác uống một ngụm nước trà, bất đắc dĩ cười cười, "Đến bây giờ tôi vẫn chưa chết chắc cũng do may mắn thôi, ai biết đâu được ngày nào đó tôi bỏ mạng," Nếu chuyện như đêm qua lại xảy ra, Vương Nhất Bác có thể khẳng định cậu sẽ không may mắn chỉ bị trật khớp như vậy nữa.
Nói đoạn, Vương Nhất Bác kể hết những nghiên cứu phát hiện mới đây cho cả hai.
Ngô Hải và Trương Tuấn sau khi nghe xong thì trầm ngâm rất lâu. Cũng đúng thôi, nếu lời Vương Nhất Bác sau khi được chứng thực, nó sẽ chấn động cả nước hoặc thậm chí cả thế giới.
Dù là manh mối vương triều tên Đại Tự, hay vị đế vương họ Tiêu kia...... Tất cả thông tin này Vương Nhất Bác ắt phải mạo hiểm rất nhiều mới có thể có được...
"Cậu nói trong đại mộ cũng không có đồ vật nào có thể chứng thực đoạn lịch sử này à?"
Vương Nhất Bác gật gật đầu, "Đúng rồi, tuy đồ bồi táng rất nhiều, nhưng không có văn tự ghi chép gì, cái duy nhất tôi có thể xác định là hoàng lăng của vương triều Đại Tự không ở Thiểm Tây."
"Không ở Thiểm Tây? Vậy sao Hoàng đế này lại an táng ở đây? Có khi nào Đại Tự đã từng định đô ở Tây An, nên đế vương này mới được chôn ở đây?"
"Không có đâu." Vương Nhất Bác nhíu mày lắc đầu, "Tư liệu tôi tìm được không có đề cập đến chuyện dời đô sang Tây An, chỉ nhắc đến Trung Đô, Trung Đô tôi nghĩ là ở Bình Dao, Sơn Tây bây giờ, vài ngày nữa tôi sẽ sang đó xem thử xem có hoàng lăng Đại Tự hay không."
"Nhắc Sơn Tây mới nhớ, hình như quê anh Đường ở Sơn Tây."
"Đường Gia Minh à? Sao cậu biết quê anh ta ở đâu hay thế?" Vương Nhất Bác buồn cười hỏi Trương Tuấn.
Trương Tuấn hứ một tiếng: "Tuy hộ khẩu anh ấy ở Tây An, nhưng mà giọng thì không phải. Hồi đó tôi có thử hỏi, anh ấy nói nguyên quán là Sơn Tây, lúc nhỏ ở nhà ngoại ở Sơn Tây nên khẩu âm bị ảnh hưởng, không giống giọng Tây An lắm. Hay chúng ta đi hỏi anh Đường xem, tôi nghĩ anh ấy cũng rành khu vực Bình Dao."
Vương Nhất Bác nghĩ nghĩ, "Cứ từ từ đi đã, chờ tôi đi Sơn Tây về rồi tính."
Ngô Hải khẽ thở dài một hơi, cậu ta không cho rằng Vương Nhất Bác vô duyên vô cớ nói cho cậu ta và Trương Tuấn nghe những điều này, hỏi thẳng: "Vương Nhất Bác, cậu muốn chúng tôi giúp phải không?"
Thấy Vương Nhất Bác không phủ nhận, Ngô Hải tiếp tục nói: "Vậy cậu muốn nhờ tụi tôi làm gì?"
"Chuyến đi Sơn Tây có lẽ sẽ vất vả, với mang cũng nhiều dụng cụ. Tôi định nhờ một trong hai cậu đi cùng tôi đến đó. Còn nữa, tôi nhặt được trong đại mộ rất nhiều mảnh bình sứ bị vỡ có khắc văn tự, để hôm nào tôi đem nó ra, nhờ các cậu giúp phục hồi lại xem có lấy được thêm thông tin gì không."
"Phục dựng bình sứ thì để tôi đi, cái này tôi rành hơn ai cậu một chút, Ngô Hải thì đi Sơn Tây với cậu." Trương Tuấn ngẩng đầu chăm chú nhìn Vương Nhất Bác, "Nhưng mà cậu không định nói cho Lý Quốc Hiền sao?"
Vương Nhất Bác nhíu mày, lâu thật lâu sau mới lắc lắc đầu, "Trước mắt không nên nói, cậu cũng biết tính thầy rồi đó, khu đại mộ cuối cùng thầy cũng có cho chúng ta vào nữa đâu, nếu để thầy biết tôi lén vò mộ, kế hoặc này chắc phải chết non, hơn nữa......" Nói tới đây, Vương Nhất Bác nheo mắt, "Lý Quốc Hiền rất quan tâm đến khu mộ này, nhưng thái độ thì không giống. Làm sinh viên của thầy lâu tôi biết, nếu hứng thú với cái gì thầy sẽ là người đầu tiên bước lên nghiên cứu. Nhưng mà, khi đường hầm vào mộ đã xong, tôi chưa từng thấy ông ta bước vào một bước."
Nghe Vương Nhất Bác nói như vậy, Trương Tuấn cũng phát hiện ra vấn đề. Hạ giọng, Trương Tuấn nói: "Có phải cậu định nói Lý Quốc Hiền thật ra đã biết gì đó không?"
Vương Nhất Bác không trả lời Trương Tuấn nói, nhưng im lặng cũng đồng nghĩa với xác nhận.
Lý Quốc Hiền có lẽ đã biết gì đó, chỉ là chưa bao giờ đã nói với họ, Lý Quốc Hiền chắc chắn cố chấp với khu mộ này. Có thể ở chỗ này đến mười mấy năm, còn nghi ngờ gì nữa? Nhưng ông ta có vẻ không muốn tìm hiểu bí mật lịch sử của nó.
Ba người vì chuyện này mà trầm ngâm một hồi lâu. Một lúc sau, Ngô Hải mới nói: "Vậy trước mắt khoan nói với ông ta, cứ chờ xem sao đã."
Bữa cơm ăn đến ba tiếng, đến lúc xong xuôi ai về nhà nấy cũng đã đến 4 giờ chiều.
Một đêm không ngủ, thể lục gần như bị bào mòn hết, Vương Nhất Bác trở lại phòng ngủ. Định ngủ vài tiếng thôi, vặn đồng hồ báo thức 8 giờ tối rồi lăn ra ngủ ngay.
Vương Nhất Bác ngủ giấc này sâu lạ thường, đồng hồ báo thức khi nào vang lên khi nào tắt cậu cũng không biết.
Lúc Vương Nhất Bác tỉnh lại đã là 12 giờ đêm.
12 giờ đêm ngày mười lăm tháng tám âm lịch là ngày âm khí lớn nhất ở dương gian. Quỷ quái muốn trụ lại nhân gian thì phải có dương khí, nên lũ quỷ hồn hấp hối sẽ nhân cơ hội này đi hút dương khí của người sống. Tiêu Chiến ở lại nhân gian quá lâu, 1600 năm chưa từng tiếp xúc với người sống, theo lý thuyết đã phải tan thành tro bụi từ lâu rồi.
Mà từ đó đến giờ y vẫn còn tồn tại, là do ỷ vào trận pháp Đại Mộ làm quỷ hồn y ngủ say. Nhưng mà, quỷ dù sao cũng là quỷ, cho dù ngủ say, y cũng không thể tồn tại lâu trên nhân gian. Lần tỉnh lại này dương khí hút được từ đợt chém giết đội quân đào mộ đã không còn.
Huống chi, đêm qua y còn hao phí quá nhiều sức chiến đấu với bọn ác quỷ...
—
Ủa 15/8 Trung thu phải ko.... Sau này hết dám đi chơi khuya......
Chương 42
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Khương Bình cuối cùng vẫn không đuổi kịp hai tên trộm mộ chạy trốn, vì lúc đến ngã tư giao Thiểm Tây với Tứ Xuyên, hai tên trộm mộ thấy được quỷ quái đã cố tình dẫn Khương Bình chạy vào một bãi tha ma.
Lúc Khúc Chí Văn lái xe theo bồ câu giấy tìm thấy Khương Bình thì hắn đang lạc giữa một mảng sương mù dày đặc, bị quỷ dẫn đường (*)
(*) Hiện tượng ban đêm ở nơi vắng vẻ bị lạc đường, đi mãi vẫn quay về một chỗ và nghe thấy có tiếng người gọi mình dù quay lại thì không thấy ai...
Loại quỷ hay xuất hiện ở những nơi vắng vẻ này cũng không nguy hiểm, đa số chỉ muốn trêu ghẹo người sống cho vui, cũng không có ý định muốn giết họ. Nhưng Khương Bình lại xui xẻo, lần này lại gặp phải một con ác quỷ.
Ác quỷ sinh thời cũng không phải người tốt, luôn bị cảnh sát bắt về đồn, còn ngồi tù mấy lần. Nó chết vì lúc cướp giật của người đi đường, bỏ chạy thì bị đâm chết, rồi trốn tránh quỷ sai ở lại trên trần thế, nên nó luôn muốn có người chôn cùng. Mà Khương Bình vừa vặn lại là cảnh sát, cái mà nó ghét nhất, nên nó sẽ không dễ dàng buông tha.
Khúc Chí Văn cũng coi như tới kịp thời, thấy con ác quỷ hai mắt đỏ ngầu đang chực chờ ngoạm lấy cổ họng Khương Bình, cậu nhanh chóng chạy lại kéo Khương Bình ra. Không phí thêm một giây nào, Khúc Chí Văn rút một chiếc kính bát quái, niệm trong miệng hai câu, con ác quỷ biến mất trong nháy mắt.
Năng lực của Khúc Chí Văn nói đến cùng thì nó khác xa kiểu bùa phép của bọn trộm mộ. Nhà họ Khúc là những pháp sư đuổi quỷ qua nhiều thế hệ, mà kiểu đuổi quỷ này, dù họ không thể nhìn thấy quỷ quái, cũng có thể tìm ra cách và các công cụ hỗ trợ để diệt quỷ.
Khúc Chí Văn là đứa bé đặc biệt nhà họ Khúc hơn hai trăm năm mới có được. Ngoại trừ việc có thể thấy được ma quỷ và am hiểu thuật đuổi quỷ, bản thân máu tươi của cậu cũng là một vũ khí sắc bén khiến lũ yêu ma tan thành tro bụi. Nói cách khác, cậu vốn có đủ điều kiện để tu luyện đắc đạo thành tiên, nhưng cơ thể cậu trời sinh lại khiếm khuyết một thứ, không thể đắc đạo.
Khương Bình không thấy được ma quỷ nên chỉ nghĩ mình bị trúng tà đơn giản. Sau khi cảm ơn Khúc Chí Văn, thấy cũng không thể đuổi theo hai tên trộm được nữa, Khương Bình nghĩ vẫn nên gọi điện thoại cho đồng nghiệp.
"Để tôi gọi cấp dưới xem có truy ra được thân phận hai tên này, xem chúng đang chạy về đâu được không." Nói tới đây Khương Bình quay sang Khúc Chí Văn hỏi: "Đúng rồi, cậu làm mấy nghề bùa phép này chắc là cũng biết chút đỉnh chuyện mấy gia tộc giữ mộ phải không?"
Trợn mắt nhìn Khương Bình dám vừa 'xếp loại' cậu ngang hàng với mấy ông bà đồng và đạo sĩ dạo,Khúc Chí Văn trả lời: "Biết một ít, sao vậy?"
"Trong hai tên trộm mộ kia, có một tên tôi đã từng gặp, họ Tề, nghe bố tôi nói, dòng họ tên này giữ một khu mộ đế vương ở Sơn Tây. Tôi chỉ muốn biết tại sao dòng dõi giữ mộ lại mò đến đây trộm mộ.... mà hình như cái chúng muốn cũng không phải châu báu."
Một cuộc trộm mộ được vạch kế hoạch tỉ mỉ thế này, trực giác mách bảo, mấy tên trộm mộ này không đơn giản chỉ là nhắm vào châu báu vàng bạc.
Khúc Chí Văn nhìn Khương Bình, khẽ nhướng mày, "Những người làm-nghề-bùa-phép-này như chúng tôi, chắc chắn luôn lấy tên giả. Giữ mộ họ Tề thì tôi không biết. Nhưng mà đúng là ở Sơn Tây có một gia tộc canh giữ một khu núi, chỉ là họ gì thì tôi không rõ."
Vối dĩ thấy đã khuya nên Vương Nhất Bác định để mai cuối tuần rồi đi thôn Ninh Hóa luôn, nhưng nghĩ đến Tiêu Chiến hẹn cậu ngày mai qua, Vương Nhất Bác liền đổi ý, thôi kệ, dù sao đi đêm cũng quen rồi, trễ một chút cũng không sao.
Nghĩ như vậy, Vương Nhất Bác xách ba lô, cầm chìa khóa đạp xe đến thôn Ninh Hóa.
Vùng nông thôn đêm khuya yên tĩnh thật sự, không có người thôn Ninh Hóa càng tĩnh mịch. Đã quen với sự an tĩnh này, Vương Nhất Bác thản nhiên leo lên núi. Nhìn khoảnh đất bằng phẳng trước ngôi mộ, tuy đã hỗn độn, nhưng lại không để lại bất cứ dấu vết gì về việc đã có ba người bỏ mạng ở đây, ngay cả một vết máu cũng không có.
Không muốn nhớ lại, Vương Nhất Bác vội vàng vào đường hầm. Lưới vàng của bọn trộm mộ đêm qua chắc cũng đã tiêu diệt rất nhiều oán hồn rồi, vào đường hầm Vương Nhất Bác không còn nghe nhiều tiếng rít gào của bọn chúng như trước nữa.
Đến lúc chân đến cổng địa cung, cũng không có một con oán quỷ chạy tới quấy rầy.
Đứng trước cổng địa cung đóng im ỉm, Vương Nhất Bác hơi bất an, mọi hôm cậu còn chưa bước đến, cánh cổng này đã mở ra, lần này tại sao lại thế?
Vương Nhất Bác thử gọi tên Tiêu Chiến nhưng cũng không nghe tiếng trả lời. Nhíu mày, cậu dốc hết sức đẩy cánh cửa đá. Cũng may chốt khóa đồng đã vỡ rồi nên cậu chỉ cần gắng chút sức, cửa cũng đẩy ra được một khoảng.
Cầm đèn pin, Vương Nhất Bác vào mộ thất cũng không thấy Tiêu Chiến.
"Tiêu Chiến?"
Vương Nhất Bác gọi lại, nhưng mộ thất an tĩnh trống trải chỉ nghe thấy tiếng cậu vang vọng.
Bỗng nhiên Vương Nhất Bác bắt đầu thấy hoảng loạn. Cậu ném phịch ba lô xuống đất rồi chạy khắp trong mộ thất tìm kiếm, nhưng tìm hết gian chính và bốn phòng xép cũng không thấy y đâu.
"Chiến! Anh ở đâu rồi!!"
Ngay cả đường hầm cũng chạy ra tìm thử nhưng vẫn không thấy, Vương Nhất Bác cảm thấy cậu muốn phát điên rồi, Tiêu Chiến đi đâu? Y là quỷ hồn còn có thể đi đâu được nữa?!
Đáp án duy nhất xoay vòng trong não, lại làm Vương Nhất Bác rối loạn tâm trí, cho đến khi về lại mộ thất, nghe thấy trong quan tài Tiêu Chiến phát ra tiếng động, Vương Nhất Bác mới vội vàng chạy đến.
Giống như lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Chiến, hồn phách y ăn mặc chỉnh tề, nằm ngay ngắn trong quan tài, chỉ là lần này khi y mở mắt ra, bổ nhào về phía Vương Nhất Bác, cậu không né tránh nữa...
Đôi mắt Tiêu Chiến đỏ sậm kinh người, tựa như chỉ một giây sau đôi mắt đào hoa ấy sẽ nhỏ xuống huyết lệ. Đây là hình dạng Tiêu Chiến sau khi chết.......
Cánh môi lạnh băng kề sát lên môi Vương Nhất Bác, không khí trong miệng bị quỷ hồn đang bóp cổ cậu hút cạn. Dù có hít vào như thế nào phổi Vương Nhất Bác cũng không nhận được một chút không khí, Cảm giác nghẹt thở lan ra khắp cơ thể.
Vương Nhất Bác có thể đoán được Tiêu Chiến đánh mất lý trí đang làm gì, cậu muốn đẩy y ra để giảm bớt đau đớn vì ngạt thở, nhưng móng tay y lại quẹt lên cổ Vương Nhất Bác một vết xước.
Khẽ thở dài một hơi, tay Vương Nhất Bác trên vai Tiêu Chiến chậm rãi lần mò xuống ôm chặt lấy vòng eo y.
Nhiệt độ cơ thể như dần bị hút hết, nhưng dù thân thể cảm thấy rét lạnh, Vương Nhất Bác cũng không muốn buông tay. Tay trái thậm chí còn chậm rãi nâng lên vuốt tóc Tiêu Chiến. Cảm nhận được người trong lồng ngực đang cứng lại, Vương Nhất Bác càng ôm chặt hơn.
Không biết từ lúc nào, khi hai cánh môi không còn dán sát nữa, Vương Nhất Bác nhẹ rê phiến môi đến bên tai Tiêu Chiến, cẩn thận hôn lên đấy, thì thầm gọi,
"Chiến à....."
Đôi tay ôm chặt lấy người trước mặt, lòng bàn tay cách một lớp quần áo vuốt ve tấm lưng, Vương Nhất Bác nhắm mắt lại, cẩn thận hôn lên đôi gò má người trong lồng ngực, rồi đến chóp mũi, cái trán, thẳng đến cánh môi.
Tiêu Chiến không chống cự, làm Vương Nhất Bác càng thêm không kiêng nể gì nhẹ day phiến môi y, luồn vào giữa hai phiến môi cuốn lấy đầu lưỡi.
Rõ ràng lạnh băng, nhưng là Vương Nhất Bác lại cảm thấy thân thể như bốc lên một luồng nhiệt nóng lạ thường, đầu óc quay cuồng, cứ muốn chạm vào càng nhiều, nhiều hơn nữa.
Thẳng đến khi bị Tiêu Chiến đột nhiên đẩy ra, ngã ngồi trên mặt đất, Vương Nhất Bác mới tỉnh táo lại một chút.
Thật ra khi Tiêu Chiến vô tình cứa qua cổ Vương Nhất Bác, mùi máu tươi đã làm y tỉnh táo lại một chút, nhưng cái tên Vương Nhất Bác này lại không hề chống cự, đã thế còn ôm chặt lấy y, cái bộ dạng tùy ý để Tiêu Chiến hút dương khí thế này bỗng nhiên làm y nổi giận vô cớ.
Nếu ngươi cam tâm tình nguyện, trẫm cần gì phải để ý? Nghĩ như vậy, Tiêu Chiến cũng không buông ra nữa, cứ dán sát cánh môi tiếp tục hấp thụ dương khí mà hồn thể đang rất cần. Chỉ là...... Khi phát hiện nhiệt độ cơ thể Vương Nhất Bác cứ dần giảm xuống, y mới vội vàng ngừng lại.
Nhưng y ngừng lại, lại không ngờ Vương Nhất Bác lại động tâm tư khác, đang định hất Vương Nhất Bác ra, lại nghe cậu khẽ gọi tên y.
Phức tạp nhìn người đàn ông đang nhắm hai mắt tỉ mỉ hôn lên môi y, đến khi đầu lưỡi cuốn lấy nhau, Tiêu Chiến mới chợt hoảng hốt đẩy Vương Nhất Bác ra.
Đầu óc tỉnh táo lại cũng không có nghĩa Vương Nhất Bác còn có sức lực đứng lên. Bị hấp thụ quá nhiều dương khí, Vương Nhất Bác mệt mỏi ngẩng đầu nhìn Tiêu Chiến, thấy y đã khôi phục sắc mặt như thường cậu thở phào nhẹ nhõm,
Dựa lên quan tài đá, Vương Nhất Bác vừa thở dốc vừa nói: "Anh...cảm thấy khỏe hơn chưa?"
Thấy Tiêu Chiến gật đầu, Vương Nhất Bác cười khẽ: "Vậy là tốt rồi, hô.......Cho em...... Nghỉ ngơi một lúc...... Đầu đau quá."
Nói đoạn, Vương Nhất Bác nhắm nghiền mắt lại, cố gắng ổn định nhịp thở.
"Xin lỗi...... Vừa nãy...... Thiếu Oxy đầu óc không được tỉnh táo..... nên mới hành động như vậy."
Vương Nhất Bác vẫn nhắm mắt như cũ, Tiêu Chiến không nhìn thấy ánh mắt cậu, nhưng cũng đoán được Vương Nhất Bác đang cố gắng giải thích, nhưng chỉ viện lý do, không phải nguyên nhân thật cậu hành động như vậy.
Tiêu Chiến cong khóe mắt, nhìn Vương Nhất Bác đang nhắm nghiền mắt, đột nhiên cười nói: "Không sao, mấy loại tiểu công tử trẫm cũng thử qua rất nhiều, ngẫu nhiên nếm thử của ngươi cũng không tồi."
Nghe được lời này Vương Nhất Bác đột nhiên mở mắt ra, siết chặt nắm tay nhìn kia gương mặt tươi cười đã sớm quen, "Anh cứ phải......" Đang nói, Vương Nhất Bác chợt khựng lại, giấu lại cảm xúc vào đáy mắt, hừ cười một tiếng, "Vâng, làm Hoàng Thượng phải chịu thiệt thòi rồi!"
Nhưng sau câu nói, Tiêu Chiến lại quay mặt đi, không nói chuyện với cậu nữa.
Đột nhiên yên lặng làm không khí trở nên xấu hổ. Nhìn Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác chợt hối hận,
"Xin lỗi anh, em không nên nói thế." Vương Nhất Bác chống thạch quan đứng lên, duỗi tay muốn chạm vào Tiêu Chiến, nhưng khựng lại vì chợt nghe y nói:
"Vương Nhất Bác, ta đã chết 1600 năm rồi."
Lần này Tiêu Chiến không xưng trẫm, mà là học Vương Nhất Bác dùng chữ ta, (*) Tiêu Chiến xoay người nhìn Vương Nhất Bác, "Xác của ta đã tan rã từ lâu trong cái quan tài sau lưng ngươi."
"Người và quỷ không thể nào bên cạnh nhau, dĩ nhiên ngươi cũng không đi chết để thành quỷ bên cạnh ta. Ngươi là một người có chí hướng và tham vọng, chuyện nhi nữ tình trường ngươi còn cần phải gác sang một bên, huống chi là tâm tư của ngươi với ta."
Nói đoạn, Tiêu Chiến cười: "Ngươi là một kẻ thông minh, đừng lãng phí tài năng của mình, tương lai rộng mở còn đang chờ ngươi."
Vương Nhất Bác chăm chú nhìn Tiêu Chiến, "Anh đang từ chối em?"
Tiêu Chiến cười, không trả lời.
Trái tim Vương Nhất Bác như có trăm ngàn mũi dao đâm vào, nhưng những lời của Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác lại không thể nào phản bác, chỉ có thể cười khổ nói: "Anh nói đúng, em không bỏ được sự nghiệp em yêu tha thiết, cũng không bỏ được cuộc sống của mình...... Nhưng mà, Tiêu Chiến à, em không bỏ được cuộc đời em, càng không thể bỏ được anh."
Cậu có thể năm lần bảy lượt nhắc nhở mình không nên uổng phí thời gian sức lực theo đuổi chuyện không thể thành, chắc nhở mình hãy buông tay Tiêu Chiến, cũng có thể nhắc nhở mình phải phấn đấu vì sự nghiệp.
Nhưng mà, giờ khắc này cậu thật sự đã rõ ràng ràng rồi. Cậu đã chìm sâu vào tình cảm dành cho Tiêu Chiến, không còn có thể tự kiềm chế.
Tác giả có lời muốn nói: Tiêu Chiến với Vương Nhất Bác không phải kiếp trước kiếp này nha.....................................
—
(*) Xưng ta: tiếng Việt mình tìm lum cách xưng hô tiếng trung có "ngộ" với "nị" thôi, pi sà học Vương Nhất Bác là học chữ "ngộ", không xưng "trẫm" nữa nhưng sửa thành tôi hay anh thì kì quá nên mình vẫn để là ta cho ra chất cổ trang. Sau này đến lúc thích hợp hơn mình sẽ sửa lại xưng hô.
./.
Chương 43
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Yêu là gì? Rất khó miêu tả, càng khó hình dung.
Vương Nhất Bác cũng rung động với những cô gái có gương mặt đẹp và dáng người nóng bỏng, nhưng 'rung động' này giống một phản ứng xuất phát từ bản năng bình thường ở đàn ông mà thôi, không liên quan gì đến một chữ 'yêu'. Nói là 'rung động sinh lý' thì có vẻ đúng hơn.
Không một tên đàn ông nào không thích con gái đẹp. Vương Nhất Bác cũng sẽ không ghét bỏ những cô gái, cậu cũng đã từng hẹn hò với một vài cô gái hợp mắt, chỉ là, cậu chưa từng phải do dự lựa chọn giữa bạn gái và công việc khảo cổ.
Vương Nhất Bác thích lịch sử, càng thích tìm tòi nghiên cứu vạch trần những điều bí ẩn trong lịch sử, nên những lúc đi khảo cổ, cậu luôn rất hứng thú. Giống như nguyện vọng cả đời của cậu là muốn biết lăng mộ Tần Thủy Hoàng có giống như Tư Mã Thiên miêu tả "Đào ba con suối, ở dưới đổ đồng nung và đưa quách vào," hay không, có chim yến vàng bay lượn, có sông thủy ngân, có tất cả các loài thú quý hiếm hay không, có những người thợ giỏi lắp đặt những cung tên bắn lén bảo vệ địa cung hay không...
Có thể nói Vương Nhất Bác gần như là ám ảnh với công việc khảo cổ, với vạch trần lịch sử bí ẩn, mà sự si mê của cậu với khảo cổ là thứ làm những người bạn gái không thể chịu nổi. Giống như tất cả nhiệt tình, quan tâm của cậu đều đặt hết cả vào đấy, làm cho cậu chẳng hứng thú gì với những việc khác. Nhớ lại nguyên nhân mỗi lần chia tay, cậu chỉ biết cười trừ, trong lòng cũng chẳng mảy may nuối tiếc.
Vương Nhất Bác cảm thấy nếu không thể thông cảm cho nhau, thì nên tách ra sớm sẽ tốt hơn. Cậu hời hợt với tất cả các mối tình trước, nên khi chia tay cũng chẳng nghĩ nhiều. Vương Nhất Bác luôn nghĩ mình là người lạnh nhạt với chuyện tình cảm, khi biết mình không nên dấn sâu vào tình cảm dành cho Tiêu Chiến, cậu cũng tự nhủ thế này với mình, nhưng rồi lại phát hiện ra một sự thật, cậu chưa từng thờ ơ với tình cảm, chỉ là chưa gặp được người làm cậu phải dốc cả ruột gan ra để yêu. Mà tình cảm này, bản thân cậu không thể khống chế được, nó lớn đến nỗi có thể lấn át hết mọi lý trí.
Cậu đã từng tưởng tượng ra hình mẫu của nửa kia của mình, diện mạo tính cách không thành vấn đề, chỉ cần đối phương có thể hiểu và tôn trọng công việc cậu đang làm. Rất nhiều bạn gái cũ đã không thể tôn trọng được ngành nghề của cậu, nhưng hiện giờ Tiêu Chiến nói với cậu, đừng uổng phí tài năng của mình. Tuy Tiêu Chiến nhận ra sự quan trọng của công việc đối với cậu, nhưng Vương Nhất Bác chẳng vui vẻ gì, vì cậu hiểu được ý trong lời của y.
Cậu không thể nhớ nổi con tim mình rung động lúc nào, nhưng Vương Nhất Bác có thể khẳng định, lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Chiến, dù cậu kinh ngạc khi thấy vị đế vương vừa trẻ vừa anh tuấn, nhưng cũng không có cảm giác động lòng. Vương Nhất Bác nghĩ, có thể từ cái hôn vô tình, có thể là lúc thấy Tiêu Chiến cười, có thể là khi thấy Tiêu Chiến ngạc nhiên với những đồ vật hiện đại...... Cũng có thể là vì hình bóng cô đơn ngồi lại trong căn phòng mỗi khi cậu rời đại mộ....
Lúc đầu, cậu chỉ tò mò thân phận Tiêu Chiến, sau đó bị những cử chỉ hành vi của y thu hút, sau đó lại đau lòng khi nghĩ y đã chết, từng bước tìm hiểu Tiêu Chiến, cậu càng biết lại càng muốn biết thêm thật nhiều.
Mà những gì cậu muốn biết, đã không còn giới hạn chỉ là triều đại phía sau Tiêu Chiến, mà còn là bản thân y nữa.
Cái nào nặng cái nào nhẹ?
Vương Nhất Bác từng cho rằng cậu có thể vì công việc khảo cổ cậu yêu thích, vì cuộc sống của mình mà buông tay mối tình này, nhưng khi cậu không tìm thấy Tiêu Chiến, khi cậu nghĩ y đã tan biến. Cậu...... cậu gần như phát điên.
Giờ phút này cậu chỉ biết, cậu đã đứng giữa một cơn lốc xoáy điên cuồng mang tên tình yêu. Cho dù Tiêu Chiến lạnh nhạt đứng bên ngoài nhìn cậu giãy giụa, Vương Nhất Bác cũng chưa từng muốn buông tay. Cậu đã yêu tha thiết vị đế vương hơn ngàn năm trước này trước khi cậu kịp nhận thức ra điều đó......
"Nhưng cuối cùng ngươi sẽ buông thôi." Tiêu Chiến rũ mắt, khẽ cười nói: "Ngươi lúc này đang chìm đắm trong tình cảm, sẽ luôn nói chung tình, khi ta rời đi, chỉ vài năm ngươi chắc chắn sẽ cưới vợ sinh con, đây là tất nhiên, tình cảm có sâu nặng thế nào cũng không chống lại được dòng chảy của thời gian, tuổi tác chảy qua, sẽ có những thứ tự nhiên bay đi như gió."
"Giống như anh và Lâm Thanh à?"
Vương Nhất Bác đột nhiên nhắc tới Lâm Thanh, làm khóe môi Tiêu Chiến vẫn giữ nguyên nụ cười, nhưng trong mắt y ánh cười biến mất: "Ngươi nhắc đến nàng làm gì, hơn một ngàn năm, nàng đã chuyển qua bao nhiêu kiếp, không còn là Lâm Thanh đã từng." Tiêu Chiến cười lạnh: "Hôm nay ngươi có thể thề thốt mỗi ngày không thể buông tay, chỉ là, lời thề chỉ có giá trị một kiếp người, nhiều nhất là trăm năm. Đến khi chết đi, luân hồi chuyển thế, lời thề cũng sẽ tan biến. Ngươi có dám đảm bảo ngươi sẽ không quên người ngươi yêu và lời thề ở kiếp trước không?
Câu hỏi của Tiêu Chiến làm Vương Nhất Bác á khẩu không trả lời được, làm sao cậu có thể sẽ nhớ rõ đời trước cậu đã hứa hẹn gì với ai...
Thấy Vương Nhất Bác không nói gì nữa, Tiêu Chiến trông có vẻ hơi buồn, "Con người luân hồi mỗi 200 năm, 1600 năm, ngươi cũng đã qua tám kiếp, cũng sẽ trở thành một người khác...... Cho nên, còn có cái gì không thể quên, ngươi cũng đừng quá cố chấp."
Tiêu Chiến nói rất rõ, dù cậu có ở bên ai, yêu ai trước đây thì những người đó không bao giờ có thể là Tiêu Chiến, Tiêu Chiến đã ở lại nhân gian này hơn một ngàn năm không luân hồi chuyển thế......
Vương Nhất Bác chợt hoảng hốt, cậu không có một chút khái niệm nào với kiếp trước, càng không thể tưởng tượng ra. Cậu muốn phản bác Tiêu Chiến, rồi lại không biết phải phản bác từ đâu, vì Tiêu Chiến nói đúng, thế sự vô thường, tương lai Vương Nhất Bác không thể biết trước, tỉ như cậu không biết Tiêu Chiến khi nào mới có thể rời khỏi khu mộ này, khi nào sẽ giống như tối nay, đột nhiên biến mất không bao giờ xuất hiện, cậu cũng không thể biết trước tương lai cậu có đi tìm một người khác cùng chung sống hết đời hay không...
"Trẫm...... Ta chỉ là muốn ngươi suy nghĩ kỹ, ngươi và ta không có khả năng ở bên cạnh nhau, mà giờ phút này càng không phải là lúc.... nói những chuyện này."
"Em biết rồi......" Vương Nhất Bác cúi đầu gật gật đầu, không nói nữa.
Hai người im lặng càng làm Đại Mộ vốn yên ắng càng thêm áp lực, một lúc lâu sau, Tiêu Chiến mới xoay người, đi đến bàn đá rút một tờ giấy trắng, cầm lấy bút lông Vương Nhất Bác để lại lần trước, vẽ lại vị trí hoàng lăng Đại Tự từ trí nhớ.
"Hoàng lăng Đại Tự lấy núi làm lăng, khoét núi để xây. Ở đây có một dãy núi, tuy không cao nhưng trải dài hàng trăm dặm. Nó từng được gọi là Hà Đoạn Sơn, vì dãy núi băng ngang qua sông Phần. Sông Phần bị chặn dòng chảy ở dãy núi này. Phía đông sông Phần, phía nam Hà Đoạn Sơn là hoàng thành Trung Đô của Đại Tự." Tiêu Chiến vừa vẽ ra bản đồ năm đó vừa giải thích: "Chỉ sợ thành Trung Đô đã bị hủy, mà ở đó núi rất nhiều, cũng không biết ngươi có thể tìm được hay không."
Vương Nhất Bác đằng sau cũng không muốn nhắc đến chuyện tình cảm, cậu lắc lắc đầu bước đến cạnh Tiêu Chiến. Nhìn bản đồ y vừa vẽ, Vương Nhất Bác khẳng định ngay thành Trung Đô hẳn là ở huyện Bình Dao. Mà nơi hấp dẫn du khách nhất Bình Dao là Thành cổ Bình Dao, xây dựng lần đầu bởi Chu Tuyên Lâm thời Tây Chu, Đến thời Minh, Thanh thì hoàn thiện hơn và đạt cực thịnh.
"Trung Đô là nơi Chu Tuyên Lâm từng xây thành phải không?"
Lời Vương Nhất Bác nói làm Tiêu Chiến hứng thú. Liếc cậu một cái, y cười hỏi: "Thành Chu Tuyên Lâm xây còn tồn tại sao? Tưởng nhà khảo cổ ngươi phải biết chứ? Theo ta biết thì thành kia đã không còn tồn tại rồi, Tấn Quốc thời xuân thu cũng không kiến thành ở đó, nhưng mà Trung Đô của triều Tần đúng là đã ở Bình Dao." (*)
Lời Tiêu Chiến làm Vương Nhất Bác bỗng cảm thấy xấu hổ, hiện giờ khảo sát khảo cổ chỉ có thể đại khái phỏng chừng vị trí các thành thị khi ấy, có những thứ không thể khẳng định chắc chắn, mà mấy thứ này nói trước mặt Tiêu Chiến thì cảm giác như đang múa rìu qua mắt thợ.
Cũng biết Vương Nhất Bác đang xấu hổ, Tiêu Chiến cười cười, tiếp tục nói: "Nhưng mà, tuy Đại Tự của ta tuy không ở chỗ đó, nhưng cũng cách đó không xa, nếu ngươi biết chỗ kia, chắc cũng dễ tìm thấy hoàng lăng hơn một chút."
Nói đoạn, Tiêu Chiến vẽ ra huyện Bình Dao thời nhà Tần, "Đại Tự bỏ thành cũ, kiến dựng Trung Đô mới rộng hơn, cách Bình Dao 20 dặm về hướng Tây. Phía bắc Trung Đô chính là hoàng lăng của Đại Tự."
Bản đồ vẽ rất rõ ràng, Tiêu Chiến thậm chí vẽ chi tiết cả khu vực Hoàng lăng Đại Tự, ngay cả vị trí kiến thành Bình Dao hai triều Tần, Hán cũng được vẽ lại. Có thể nói đây là một bản đồ khảo cổ cực kỳ chuẩn xác, có thể khiến bất kỳ nhà khảo cổ học nào trong nước phải phát điên!
Vương Nhất Bác cẩn thận cầm lấy bản đồ, không chớp mắt nhìn vào vị trí hoàng lăng Tiêu Chiến đánh dấu, khẽ thở dài: "Ai có thể nghĩ đến việc dãy núi này có thể che giấu một bí mật hơn ngàn năm đâu cơ chứ?!"
Vương Nhất Bác cẩn thận gấp gọn bản vẽ, "Anh nói cho em biết cả vị trí các lăng mộ, thật sự không thành vấn đề sao?"
Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác cười đáp: "Hơn ngàn năm rồi, có những thứ không cần phải để tâm nữa, hơn nữa nếu không nói cho ngươi, một mình ngươi làm sao có thể tìm được khu mộ?" Nghĩ đến đây, Tiêu Chiến khẽ nhíu mày, "Chỉ là, ta chỉ biết vị trí chung khu hoàng lăng, những nơi đánh dấu cũng là những lăng mộ của hoàng đế đời trước, lăng hoàng đế lúc sau ta không biết ở đâu, tên Tiêu Cảnh Nghiên đem táng ta ở nơi cách Trường An cả ngàn dặm, nên có thể lăng mộ của hắn cũng không nằm trong khu vực Hoàng lăng."
Vương Nhất Bác lắc lắc đầu, nhìn chăm chú Tiêu Chiến, "Không sao, có bản đồ này là đủ rồi, đến lúc đó chắc là có thể tìm được chút manh mối thôi, ít hôm nữa em sẽ rời Tây An đi qua Sơn Tây xem."
Nhưng lời Vương Nhất Bác vẫn chưa thể khiến đôi mày nhíu chặt của Tiêu Chiến thả lỏng ra.
"Sao vậy? Còn vấn đề gì nữa sao?"
Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác, khẽ thở dài một hơi, "Chỉ là ta cũng không rõ lăng mộ của tiên hoàng có bẫy rập gì không, lăng của ta không có bẫy chống đạo mộ, nhưng lăng phụ hoàng ta thì có, mà nhưng lăng tẩm của các đế vương trước ta càng không biết liệu có oán quỷ dày đặc như lăng của ta không...... Ngươi phải hết sức cẩn thận."
Vương Nhất Bác nghe Tiêu Chiến nói nhưng không trả lời, chỉ chăm chú ngắm Tiêu Chiến, thẳng đến khi y phát hiện cậu vẫn đang nhìn mình, Vương Nhất Bác mới khẽ cười nói: "Anh đang lo lắng?"
Tiêu Chiến lẳng lặng nhìn lại Vương Nhất Bác, bốn mắt giao nhau, nhưng y là người rời mắt trước khỏi ánh mắt tràn ngập ý cười của Vương Nhất Bác. Xoay người đưa lưng về phía cậu, Tiêu Chiến theo thói quen chắp tay phải ra sau lưng, chậm rãi bước tới vài bước.
Vương Nhất Bác không nhìn thấy biểu cảm của Tiêu Chiến, chỉ nghe được Tiêu Chiến dùng giọng điệu mang đầy ý cười như mọi ngày, chậm rãi nói, "Nếu ngươi chết, trẫm sẽ đau buồn."
—
(*) Trung Đô là tên gọi các thành phố khác nhau ở những triều đại khác nhau: Trung Đô của nhà Tấn ở Thẩm Dương, Trung Đô của nhà Tần, Hán ở Bình Dao, Trung Đô của Lỗ quốc ở Sơn Đông....
Btw lúc đọc bản RAW tui phát hiện một chi tiết lịch sử rất cute =]]]
Thời Nam Bắc triều, người ta đã sửa Bình Dao (平陶) thành Bình Dao (平遥) để né tên cúng cơm của ông vua Bắc Ngụy lúc đó. Tuy cùng đọc là dao nhưng là hai chữ khác nhau (陶 – 遥) =]] 'Dao' của pi sà nói vẫn là dao cũ vì theo lý thuyết hư cấu của bộ truyện này, Bắc Ngụy đã bị Đại Tự xử đẹp nên không tồn tại việc phải sửa chữ Dao để né tên ông vua đó =]] Công nhận chị tác giả cũng kỹ ghê =]]]]
—
Mà tui cảm giác như đang thấy pi sà mọc ra tai mèo và đuôi mèo phe phẩy ư...ư.....ư..... tsun một cây luôn, mạnh miệng mềm lòng ư...ư.....
–
Chương 44
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Câu nói của Tiêu Chiến thật sự rất mập mờ, Vương Nhất Bác bước vòng qua trước mặt chăm chú nhìn gương mặt y.
Cậu có rất nhiều điều muốn biết, cậu muốn hỏi Tiêu Chiến vì sao lại buồn, vì cậu chết đi sẽ không ai thực hiện nguyện vọng, hay lo lắng cho chính bản thân Vương Nhất Bác cậu.
Nhưng mà, nhìn gương mặt tươi cười khách khí của Tiêu Chiến, tuy nhìn như dễ gần lại cảm giác xa cách, Vương Nhất Bác biết, nếu hỏi ra, dù trong lòng Tiêu Chiến có nghĩ khác thế nào, y vẫn chỉ trả lời một đáp án với cậu.
Tính từ lần đầu tiên gặp Tiêu Chiến, đến giờ cũng đã 3 tháng, gần một tháng nay Vương Nhất Bác mỗi đêm đều đếm đây, tính tình Tiêu Chiến cậu cũng đã hiểu được đôi chút.
Tiêu Chiến nhìn như là người tùy hứng, nhưng xử lý công việc rất đâu vào đấy, mạch lạc rõ ràng và quyết đoán. Đôi mắt đào hoa trời sinh luôn mang ý cười kia che giấu hoàn hảo sự hung hiểm thật sự trong đáy mắt, nếu không thật sự hiểu y, sẽ bị y mê hoặc, đánh lừa, nghĩ rằng con người này hòa nhã dịu dàng, mà quên đi sự thật rằng y là một đế vương hung tàn đứng trên vạn người.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, một phần cũng do Tiêu Chiến không che giấu quá nhiều trước Vương Nhất Bác, khoảnh khắc lần đầu tiên gặp mặt đã bị người này đạp dưới chân nhắc nhở Vương Nhất Bác, con người này cũng không đơn giản như thoạt nhìn ngoài mặt, có thể giết hết huynh đệ của mình để ngồi lên ngai vàng, sao có thể là người đơn giản.
Nhưng Tiêu Chiến dù hung ác cũng sẽ không giết người không có lý do. Y có tính độc lập cao, làm việc dứt khoát, chắc chắn sẽ không thích những người hay do dự, không quyết đoán. Chỉ là y che giấu suy nghĩ thật lòng của mình rất kín, rất khó có thể đoán được y đang nghĩ gì, nhưng nếu y đã nói ra miệng, y chắc chắn đã suy nghĩ kỹ.
Đã đoán được đáp án, Vương Nhất Bác cũng không muốn hỏi nhiều, chỉ giơ tay muốn khẽ vuốt lên gò má Tiêu Chiến, nhưng chẳng ngờ y nghiêng đầu né tránh, bàn tay khựng giữa không trung rồi ngại ngùng rút về. Vương Nhất Bác cười khổ: "Em cũng biết...... Em với anh không thể thành, nếu em lý trí, em nên chấm dứt ngay tình cảm này, chỉ là, Tiêu Chiến à, sau khi phát hiện em thích anh, tình cảm này đã quá lớn, em không thể chấm dứt được......" Nói đoạn, Vương Nhất Bác dừng một chút, nhắm hai mắt hít sâu một hơi, nói trái với lương tâm, "Có lẽ.... Chờ nhiều năm sau, em có thể buông tay như lời anh nói......"
Mở hai mắt, Vương Nhất Bác khẽ mỉm cười nhìn Tiêu Chiến, "Chỉ là bây giờ, em không buông tay được, mà anh không muốn em chết, em cũng sẽ cố gắng không làm anh thất vọng."
Tiêu Chiến ánh mắt khẽ rung động, lông mi run lên nhè nhẹ. Sinh thời thân ở như vậy vị trí, có lời nào Tiêu Chiến chưa từng nghe qua? Từ những câu âu yếm uyển chuyển tốt đẹp đến những câu ca tụng công đức trau chuốt hoa lệ y đều nghe qua, huống chi là lời nói thẳng như Vương Nhất Bác? Bạn bè thân thiết của Tiêu Chiến từng nói, y trông có vẻ đa tình, nhưng lại chưa từng thật lòng với ai. Tiêu Chiến cũng không phủ nhận. Ngồi trên ngai vàng xung quanh chẳng biết ai địch ai thù, khi nào sẽ có tên bắn lén bất ngờ, khi nào bị những người thân tín đâm lén sau lưng. Tính mạng là ưu tiên hàng đầu, chứ chẳng phải tình cảm.
Nhưng chẳng hiểu sao, lời của Vương Nhất Bác cứ nghèn nghẹn trong lòng y.
Tiêu Chiến ngờ vực người khác đã thành thói quen, nhìn rõ được lòng người, y luôn chỉ thể hiện ra bên ngoài một phần, chín phần tâm tư còn lại giấu kỹ bên trong. Chỉ là Vương Nhất Bác lại không như thế, người này tiếp cận y có mục đích, nhưng mục đích duy nhất chỉ là có được Tiêu Chiến ... Y hiểu từng ý muốn, khao khát trong ánh mắt người con trai này, cũng thấy được người này thật lòng, người này đau khổ, người này dằn vặt con tim......
Nhưng mà vậy thì đã sao, y và cậu, một người một quỷ, một âm một dương, chẳng có duyên càng không có phận, Vương Nhất Bác vẫn nên chấm dứt tình cảm này sớm thì sẽ tốt hơn, dù cho giờ phút này có đau đớn, nhưng năm tháng có thể san bằng cả Đại Tự, huống chi là một mảnh tình cảm bé nhỏ lênh đênh? Đây cũng là tốt cho Vương Nhất Bác thôi, chẳng phải sao?
"Cẩn thận như thế thì tốt......" Không biết nói thêm gì, y hỏi đơn giản: "Đến lúc đó ngươi một mình đi Trung Đô sao?"
Khoảng cách cá hai đang quá gần, Tiêu Chiến vừa nói vừa lui về phía sau một bước cách Vương Nhất Bác xa một chút.
Ánh mắt Vương Nhất Bác hơi tối lại, cậu khẽ thở dài: "Không, đi với bạn, em đã liên lạc với người mua bán cổ vật rồi, cái người mà lần trước cho em xem ly rượu của Đại Tự đó, nếu đến lúc đó không tìm thấy...... Lăng tẩm của Ngũ đệ anh, phỏng chừng phải dựa vào manh mối này."
Vương Nhất Bác nhắc tới bạn làm Tiêu Chiến nhớ tới một việc,hơi nhíu mày suy tư, Tiêu Chiến châm chước hỏi:" Bạn của ngươi có ai biết tài phép à?"
Nghĩ Tiêu Chiến nghĩ Khúc Chí Văn là bạn của mình, Vương Nhất Bác phủ nhận nói: "Cũng không có, cái người lúc trước không phải bạn em, chỉ tình cờ gặp cậu ta một lần trên đường thôi."
Tiêu Chiến lắc lắc đầu, "Không, ta không nói hắn."
Vương Nhất Bác ngẩn người, "Vậy....Bạn em không ai biết tai phép cả."
Nhìn Vương Nhất Bác chẳng biết gì, Tiêu Chiến vô thức vuốt ve nhẫn ban chỉ trên ngón tay, "Ngươi biết vì sao những kẻ trộm mộ hôm ấy không thể nào vào đây không?"
"Vì sao?" Vương Nhất Bác buộc miệng theo phản xạ.
"Ngoại trừ ta, thì còn một thần thú thời thượng cổ canh giữ ngôi mộ này, muốn bước vào đây, ngay cả thần tiên cũng khó, quỷ quái sẽ bị hồn phi phách tán, chứ đừng nói là người thường."
"Vậy tại sao em có thể vào đây?"
"Đương nhiên nếu thường nhân muốn vào phải có sự cho phép của chủ nhân ngôi mộ là ta, ngươi được ta cho phép vào, chỉ là, lần đầu tiên ngươi mở cửa địa cung tiến vào, lại không phải do ta đồng ý......" Nhớ lại khi ấy, ánh mắt Tiêu Chiến chợt sắc lẻm, "Ta thậm chí còn không biết đại môn mộ thất đã bị mở ra, thẳng đến khi ngươi mở quan tài, ta mới cảm giác được có người đến gần."
Nghĩ đến lúc đó, Vương Nhất Bác cũng cảm thấy khác thường, "Đúng là kỳ lạ thật. Lúc mở tường kim cương xong, sợ trong đây có đặt bẫy bắn lén, nên em có quấn dây thừng đi vào, nhưng khi vào đây thì em không phát hiện dây thừng đã dứt từ lúc nào. Cửa mộ thất cũng tự động mở."
Thật ra khi đó Tiêu Chiến cũng từng nghi ngờ chuyện này, kẻ đầu tiên y nghi ngờ là chuột tiên, nhưng ngay sau đó bác bỏ, nếu tên chuột tiên kia bản lĩnh như thế, tội gì phải chờ nhiều năm như vậy? Còn phải bám vào người thường mới chui được vào đây.
Kẻ làm việc này chắc chắn có hiểu biết về ngôi mộ, nhưng không dám tự tiện đi vào, nên sử dụng Vương Nhất Bác để dò đường trước.
"Ngươi có nhớ, ngoài ngươi, sau đó còn có ba người bước vào."
Tiêu Chiến nói đến đây, Vương Nhất Bác cũng có thể đoán được Tiêu Chiến đang hoài nghi ba người kia. Nhíu chặt mày, Vương Nhất Bác lắc đầu, "Theo em biết thì không ai biết làm phép gì cả."
Nếu biết tài phép, Ngô Hải chắc chắn sẽ không bị quỷ hồn Trương Hiểu Mai khống chế, vẻ mặt sợ hãi của Trương Tuấn cũng không phải giả vờ, còn Đường Gia Minh... Đường Gia Minh và Ngô Hải khá thân thiết, đêm đó khi Trương Hiểu Mai xuất hiện, anh ta ngồi bên cạnh Ngô Hải, nếu có thể thấy, sao anh ta lại không cứu Ngô Hải, nhìn Ngô Hải bị Trương Hiểu Mai giết được?
Nhưng câu tiếp theo của Tiêu Chiến lại làm đầu Vương Nhất Bác như nổ vang lên một tiếng.
"Ba người đó, ngoài việc vào đây mà không có sự chấp thuận của ta, còn có...," Tiêu Chiến cong khóe môi, "Ngươi có biết, hôm đó, một trong ba người kia đã thấy được ta......"
Kẻ đó giả vờ như ánh mắt vô tình xẹt qua, nhưng đã lại khựng lại phía y một khắc.
"Là ai?! Ai thấy được anh!" Như bừng tỉnh, Vương Nhất Bác vội la lên: "sao anh không nói với em sớm?"
"Người đó thấy ta nhưng cũng không có hành động gì, ta tưởng ngươi biết, vậy có vẻ tên đó đã lừa ngươi. Nhưng ta thấy tên đó không phải đạo nhân, hay có nguyên khí của người tu tiên, nên chắc là không có chuyện gì, chỉ là nói cho ngươi đề phòng chút."
"Người đó trông như thế nào?"
"Mày kiếm mắt sáng, tướng mạo khá đẹp." Tiêu Chiến nói đoạn, y với ngón tay nhẹ nhàng gảy gảy mắt kính trên sống mũi Vương Nhất Bác, giọng chuyển sang trêu chọc "Chỉ tiếc là cũng mang cái thứ vô dụng này giống ngươi."
Vương Nhất Bác sao còn không đoán được là ai, trong ba người chỉ có Đường Gia Minh mang mắt kính giống cậu. Nhưng Tiêu Chiến trêu chọc làm Vương Nhất Bác chợt lúng túng, bắt lấy tay Tiêu Chiến đang gảy mắt kính cậu,
"Nếu tháo cái này ra, em sẽ không thấy rõ anh nữa." Vương Nhất Bác giơ một tay tháo xuống mắt kính, hình ảnh mơ hồ, cậu chậm rãi tới gần Tiêu Chiến, thẳng đến cậu có thể cảm giác được hồn thể lạnh băng của y "....... Phải đến gần thế này này, em mới nhìn thấy rõ......"
Hơi thở ấm áp của người sống phả lên mặt, nhìn Đăm Bác chỉ cách mình một gang tay, Tiêu Chiến cong khóe mắt, "Ngươi, có phải đến giờ phải về rồi không?"!!!
—
Pi sà: Giữa chúng ta không có khả năng.
Also pi sà: thả thính độc cho Bác-ume đớp.
./.
Chương 45
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Tuy Tiêu Chiến nói Đường Gia Minh không có quá nhiều uy hiếp, nhưng chuyện anh ta nhìn thấy Tiêu Chiến cũng làm cậu để tâm, chỉ là Đường Gia Minh được điều lên thành phố để xử lý những cổ vật từ thôn Ninh Hóa gửi lên, vẫn chưa thấy về lại, cả tuần Vương Nhất Bác cũng chưa gặp lại Đường Gia Minh.
Cậu đi hỏi Trương Tuấn và vài người bạn khác về Đường Gia Minh, đều nhận được câu trả lời giống nhau.
"À anh ấy đang lên thành phố xử lý cổ vật khai quật được, bận túi bụi, tuy bên đó không có lăn lộn phơi nắng như tụi mình bên này, nhưng bên tụi mình còn nhiều người chứ bên anh Đường ít người lắm. Cổ vật mình đào lên gửi qua đó còn phải xử lý rất nhiều. Hôm đó tôi đem cổ vật qua, chậc chậc..." Trương Tuấn nhớ đến vài người mệt quá lăn ra đất ngủ luôn, "Ghép mấy mảnh sứ đó lại chắc mù luôn mắt mất."
Trương Tuấn nói đến đây thì sực nhớ đến những mảnh sứ vỡ Vương Nhất Bác mang từ trong cổ mộ ra, vội vàng buông bàn chải, chạy đến ngồi cạnh Vương Nhất Bác, thì thào nói: "Mấy mảnh sứ kia tôi có ráng thức khuya lắp thử, theo những câu đã ghép được thì đồ sứ này có lẽ đang miêu tả một trận chiến.
Vương Nhất Bác nhìn quanh quất xung quanh, thấy không ai chú ý, cậu vừa đào xới bùn đất, vừa cẩn thận hỏi: "Trên đó viết gì vậy?"
"Còn chưa ghép xong, tôi chỉ mới đọc được mấy cụm như 'chiến đấu kịch liệt', 'ba vạn binh lính' đoán là đang miêu tả chính là chiến tranh, nhưng cụ thể đánh với ai, ngoại bang hay nội chiến vẫn chưa rõ. Chắc phải ghép xong mới biết."
Vương Nhất Bác gật gật đầu, hỏi: "Mấy mảnh sứ tôi đưa cậu có thể không cùng một cái bình đâu, trong mộ những cột chống gỗ mục nát làm mái ngói gạch sụp xuống, đè vỡ rất nhiều thứ. Tôi chỉ gom hết mấy mảnh sứ có chữ ra thôi."
"Ừ, mấy mảnh đó đúng là không cùng một bình thật....... Nhưng mà mấy bình sứ đó từ tay nghề đến vậ liệu đều là tốt nhất.Dáng binh chắc chắn tinh tế, tầng men gốm đầy đặn, màu đỏ như máu nhưng lại âm ấm như ngọc bích, là gốm men đỏ (*) cao cấp đó! Ôi, tiếc là vỡ mất rồi....."
Trương Tuấn luôn rất hứng thú với đồ gốm, cậu ta sành đồ sứ hơn Vương trình một bậc, lúc nói lên mấy cái bình vỡ thì tiếc nuối mãi không thôi.
Vương Nhất Bác không khỏi phì cười, lắc đầu, "Vỡ vụn rồi không sửa được nữa, có tiếc cũng vô ích."
"Trong mộ còn bình sứ men đỏ nào không vậy?"
"Không, bình men đỏ bày dưới mái hiên, bị sụp xuống vỡ nát hết toàn bộ rồi."
"Ôi ôi, tiếc quá," nói tới đây Trương Tuấn liền nhớ tới chuyện Vương Nhất Bác đi Sơn Tây, hỏi: "À cậu định khi nào đi Sơn Tây vậy?"
Dù đang tháng 9 nhưng giữa trưa, nhiệt độ cũng đến 30 độ. Vương Nhất Bác tháo mũ, phẩy phẩy làm quạt: "Hôm trước tôi có liên hệ với con rể bác tai xế taxi rồi, anh ta nói ngày thường bận đi làm không có thời gian, chuẩn bị đến Quốc Khánh 1 tháng 10 mới đi."
Trương Tuấn gật gật đầu: "Cũng hợp lý, tụi mình bên này chắc cũng đến quốc khánh mới rảnh rỗi được, đến lúc đó cậu gọi Ngô Hải đi cùng."
"Ừ, tôi có nói với cậu ta rồi, 30 tây xong công tác hai đứa tôi đi ngay. Nếu không không thu hoặc được gì thì 7 8 tây có thể về được rồi, nhưng nếu tìm thấy gì thì không biết khi nào mới trở về."
"Hay cậu xin giấy nghỉ dài hại đi, cũng đang năm ba, có thể bịa là bên kia có thực tập."
"Nếu có thu hoạch, thì cũng không thể bỏ bê công việc được," Vương Nhất Bác cười nói: "Mà cũng hy vọng bên kia có kết quả tốt."
Vương Nhất Bác còn chưa dứt lời, Lý Quốc Hiền đã đi tới, "Bên kia? Mấy cậu đang định đi đâu thế?"
Không ngờ Lý Quốc Hiền đã đến gần đột nhiên hỏi một câu, cả hai giật bắn người. Nhưng mà ngay sau đó Vương Nhất Bác đã xoay người lại nhìn Lý Quốc Hiền: "Dạ chúng em đang định 7 ngày nghỉ quốc khánh đi du lịch ạ."
"À," Lý Quốc Hiền sau khi nghe xong thì tán đồng: "Đúng rồi, các cậu nên ra ngoài chơi một chút. Gần đây nhiều chuyện xảy ra quá, mà công việc cũng nặng nề, nhân cơ hội này đi giải khuây cũng tốt. Chi có hai cậu đi với nhau thôi à? Không dẫn theo bạn gái sao?" Lý Quốc Hiền chớp mắt vài cái hỏi hai thanh niên.
"À dạ không ạ, em không có đi" không chờ Vương Nhất Bác mở miệng Trương Tuấn đã trả lời trước, "Em đi chơi riêng với bạn gái, còn Vương Nhất Bác chắc cũng đi cùng với bạn gái đó thầy."
"Thế à? Thầy chưa gặp bạn gái Vương Nhất Bác bao giờ nha." Lý Quốc Hiền cười lớn vỗ vỗ vai Vương Nhất Bác, "Cậu cả ngày chui đầu vào thôn Ninh Hóa này, tôi còn tưởng cậu không thèm kiếm bạn gái luôn, định chuẩn bị đi đâu thế?"
"Ối vậy là thầy không biết rồi, thằng này ghê lắm nó còn ra ngoài xem mắt người ta đó thầy." Trương Tuấn bày ra vẻ mặt vô tội nhìn Vương Nhất Bác: "Hai ngày trước em vừa gặp bạn gái Vương Nhất Bác đó, trông xinh gái gọn gàng lắm thầy, tên là Hạ Đồng."
Mồm mép Trương Tuấn như tép nhảy làm Vương Nhất Bác thúc ngựa chạy theo còn không kịp, nhưng mà khoe khoang bậy bạ một hồi cũng khiến Lý Quốc Hiền hết nghi ngờ. Vương Nhất Bác đang hoài nghi Lý Quốc Hiền biết chuyện khu mộ, nếu Lý Quốc Hiền sinh nghi, Vương Nhất Bác nghĩ bằng kiến thức và năng lực của ông ta, truy ra chuyện ở Sơn Tây xuất hiện cổ vật cùng hoa văn với Đại mộ này là không khó. Tuy Vương Nhất Bác may mắn mới gặp người tài xế già và biết chuyện cổ vật ở Sơn Tây, nhưng Lý Quốc Hiền làm khảo cổ nhiều năm như thế, nhìn qua vô số đồ cổ, nên Vương trình vẫn muốn giấu được chừng nào hay chừng nó.
Lý Quốc Hiền là giảng viên của Vương Nhất Bác, cậu đã từng tín nhiệm ông ta – người nổi tiếng nhất nhì trong ngành khảo cổ học quốc gia. Nhưng lúc này Vương Nhất Bác không thể nào tin tưởng được nữa. Cẩn thận ngẫm lại, Lý Quốc Hiền đúng là chưa một lần vào trong đường hầm. Ông ta chắc chắn biết đại mộ nguy hiểm. Nhưng nếu đã biết như thế, ông ta lại để cho bọn cậu vào trước..... Cậu không biết Lý Quốc Hiền nghĩ như thế nào, nhưng chỉ một điểm này là đủ để Vương Nhất Bác không hé răng vế bất kỳ chuyện gì cho ông ta nữa.
Người nhìn như hiền lành chưa chắc là hiền lành, kẻ trông như chính nghĩa cũng không chắc là chính nghĩa.
Đây là suy nghĩ của Vương Nhất Bác, cũng trùng hợp suy nghĩ của Khương Bình lúc này.
"Tại sao không điều tra vụ án thôn Ninh Hóa nữa?" Khương Bình gần như là rít lên, "Chết ba mạng người đó!? Là mạng người, không phải mạng chó mèo!"
Lúc đuổi hai tên trộm mộ đến Tứ Xuyên,hai tên này lại như bốc hơi đi mất. Khương Bình muốn trích xuất camera công cộng ở địa phương để điều tra, lại bị báo là chưa có xác nhận từ cục trưởng Thiểm Tây nên không thể lấy ra tùy tiện.
Vội vàng chạy về cục, người dính toàn bùn đất còn chưa kịp tắm, cấp trên của hắn lại báo bỏ qua vụ án này?
Cục trưởng La Chí An bình thản nhìn cấp dưới bò thật mau lên chức Phó Cục rồi dừng lại, cầm tách trà lên từ tốn hớp một ngụm: "Vụ án này quá mơ hồ, cậu không xử lý được đâu, dù là quá trình hay kết quả cũng không phù hợp với giá trị quan hiện nay! lần trước trên mạng ồn ào mấy chuyện ma quỷ hết bài này đến bài khác, Tiểu Lâm lại xảy ra chuyện như vậy. Người dân sẽ hoảng sợ. Vụ án này mà còn tiếp tục điều tra thì không biết sẽ thành ra thế nào nữa! Mấy tên khảo cổ học điên muốn tự tìm đường chết thì chúng ta sao có thể ngăn được!?"
Mấy câu này lọt vào tai Khương Bình y như phải nghe mấy lời xàm ngôn loạn ngữ, hắn kinh ngạc nói: "Không tìm ra hung thủ rửa oan được cho nạn nhân thì phù hợp giá trị quan của ông phải không?!"
"Khương Bình! Cẩn thận lời nói!" La Chí An đập tay lên bàn: "Cậu thì biết cái gì! Không phải tôi chịu được cái tính này của cậu thì cậu đã bị sa thải từ lâu rồi. Cậu tưởng xã hội bây giờ có năng lực là có thể làm sếp sao?! Đã 35 36 tuổi đầu rồi, làm Phó cục nhiều năm còn chưa thăng chức, cậu biết tại sao không!?"
"Mẹ nó tại vì tôi không biết bợ đít!"
"Bợ cái thứ chó má nhà cậu!" La Chí An tức đến khó thở, ném thẳng tách trà vào tường pha lê đằng sau Khương Bình, phát ra âm thanh chói tai.
"Thế ông đây là bợ đít à? Nếu không phải nhờ có tôi, Khương Bình cậu còn có thể ở trong cái cục này à?! Còn có thể được người khác gọi một tiếng Phó cục Khương?! Cậu giải quyết mấy vụ án cũng thiết diện vô tư ghê nhỉ! Ngay cả con trai của quan lớn cũng dám bắt, người dân biết ơn cậu lắm ha? Nếu không nhờ có tôi hốt phân đằng sau cho cậu, cậu đã bị cắt chức lâu rồi! Còn dám ở đó mà lên mặt với tôi? Giờ cậu lại ngại phân chưa đủ nhiều lại rước về thêm một vụ?"
La Chí An mấy năm nay tăng cân rất nhiều, người núng nính mỡ, tức giận lên thì chẳng còn quan tâm đến hình tượng, mắng một lúc thì suyễn, thở hồng hộc chỉ tay ra cửa: "Cậu, ra ngoài cho tôi! Còn tưởng cậu có tiến bộ, ba mươi mấy rồi không chẳng khôn hơn! Nếu không phải do cấp trên chỉ thị thì ba vụ án này sao có thể gác qua được hả!! Bên trên đã không muốn bung bét chuyện này ra, cậu có muốn làm Tôn Ngộ Không đi đại náo thiên cung thì cũng phải có Như Lai bảo kê cái đã, hiểu không!"
La Chí An nói làm Khương Bình tỉnh táo lại, đúng là những vụ án Khương Bình phá đó, nếu không có La Chí An chống lưng giúp, đã có bảy bảy bốn chín lý do cho hắn về quê trồng lúa. La Chí An có thể cho hắn lên làm Phó cục, cũng là nhận ra và coi trọng khả năng của hắn, nếu ở thời cổ đại thì là có ơn rất lớn.
"Nhưng mà dù có thế nào, cũng không thể mặc kệ vụ án này!? Án mạng xảy ra cứ gác lại như thế, dân họ sẽ nghĩ sao đây!"
Thấy Khương Bình không sửng cồ nữa, La Chí An cũng mềm giọng hơn một chút, thở dài:
"Án treo cũng có thiếu đâu? Tôi nghĩ cấp trên muốn mặc kệ ba vụ án này, chờ mấy năm sau không ai nhớ nữa thì qua luôn. Giờ cái gì mà chẳng động tới hiệu quả kinh tế và lợi ích? Lãng phí nhiều người như vậy mà chẳng điều tra ra chuyện gì, ai mà chịu?"
"Nhưng cho dù là quỷ quái quấy phá, chắc chắn cũng có người đứng sau giật dây!"
"Có người giật dây?! Sao cậu biết? Bằng giác quan thứ sáu của cậu à? Hay là bằng kinh nghiệm nhiều năm phá án? Không có chứng cứ thì không nói được cái mẹ gì cả! Bố khỉ chọc tôi tức đến đau cả đầu. Thôi được rồi, chuyện là như vậy! Không nhưng nhị gì ra ngoài ngay cho tôi, nghe cậu nói một hồi nữa chắc tôi rút súng bắn chết cậu luôn đó!"
Khương Bình cũng biết nói gì nữa cũng vô ích, xoay người định ra ngoài đóng sầm cửa lại, nhưng trước khi kịp đóng cửa, La Chí An lại gọi hắn lại.
"Từ từ đã!" La Chí An nhắm mắt xoa xoa thái dương: "Hình như mấy năm nay cậu chưa nghỉ phép lần nào phải không, hay là tạm thời nghỉ phép dài ngày đi, đi đâu đó bình tĩnh lại, làm mấy chuyện cậu muốn làm."
Ý La Chí An Khương Bình sao không hiểu? Chuyện hắn muốn làm lúc này chỉ có một! Khương Bình phụt cười ra tiếng.
"Tuy là nghỉ phép nhưng cậu đừng đi đâu gây rối đó."
"Vâng, thưa cục trưởng."
—
Huhu Khương Bình ơi,__, Mà Sếp cũng tâm lý ghê =]]] mắng thì mắng nhưng vẫn vẽ đường cho chạy =]]]]
—
(*) Gốm men đỏ: Theo mình research thì nó xuất hiện đầu tiên từ thời Tùy Đường (là thời trùng mốc thời gian với Đại Tự giả lập =]]])...... Và hồi đó khó nung nó ra lắm, fail lòi luôn, ko ra màu đỏ đẹp đâu, mãi đến thời Minh Thanh gần ngàn năm sau, nền công nghiệp nung gốm phát triển thì mới ra được màu đỏ này. Đây là bình gốm của Khang Hy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co