Truyen3h.Co

Quật Mộ (cv)

Chương 36-40

Old-turtle-8300

Chương 36
Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Tất cả mọi đàn tế thần nào đang hoạt động đều không được phá hỏng, huống chi là loại nghi thức triệu hồi ma quỷ tà đạo như thế này.

Thuật chiêu quỷ tổ truyền nhà họ Chung nhìn thì có vẻ như chính nghĩa, nhưng cách giết người lấy tro lấy máu để gọi quỷ thì lại không. Ngay cả thần tiên mà phá hỏng một đàn tế hắc ám đang triệu hồi quỷ dữ như thế này cũng bị sẽ thương ít nhiều, chứ đừng nói chi là là Vương Nhất Bác người trần mắt thịt.

Nhưng mà Vương Nhất Bác không hiểu, mà giờ phút này não cậu cũng không còn kịp để suy nghĩ gì cả. Trong đầu cậu lúc này chỉ có một ý nghĩ, đó là phá được trận pháp này có sẽ sẽ giúp được Tiêu Chiến.

Nhưng mà làm sao để phá hư thì Vương Nhất Bác không biết. Cậu nhìn những vật dụng trên đàn tế, nhận ra khói nhang bay hướng nào thì con quỷ sai lao qua bên ấy....

Đó hình như là nhang dẫn đường, mỗi năm về nhà tế tổ Vương Nhất Bác luôn thấy mọi người mang theo nhang, nến và tiền giấy. Nến trắng dùng để thắp sáng, nhang dùng để dẫn đường, có lẽ nếu dập tắt ba nén nhang kia, con quỷ sai sẽ quay về địa ngục.

Vương Nhất Bác nghĩ đúng, nhưng không phải đúng hoàn toàn, quỷ sai đã với được móng vuốt của nó lên nhân gian, nếu nhang tắt ngay lúc này, nó sẽ không bị con người sai khiến nữa....

Năm người đang ngồi làm phép không hề nghĩ rằng sẽ có một người đột nhiên chạy vào can thiệp, dập tắt nhang, phá tung đàn tế. Nhưng nhờ vậy, móng quỷ đang lao thẳng đến Tiêu Chiến cũng khựng lại một lúc.

Quỷ sai ở địa ngục có hàng ngàn hàng vạn con, có quỷ sai là người sau khi chết biến thành, cũng có quỷ sai là từ những con vật, nên mới có đầu trâu mặt ngựa, hay Hắc Bạch Vô Thường.

Trận pháp chiêu quỷ này vốn rất tàn ác, nên quỷ sai nó triệu về là con quỷ sai từ tầng địa ngục khốc liệt nhất của Bát Hàn Địa Ngục: Đại Hồng Liên Hoa. Tương truyền ngay cả thần tiên cũng chưa từng gặp quỷ sai ở tầng địa ngục Đại hồng liên hoa này. Nghe đồn con quỷ sai tầng này rất gớm ghiếc, nó không có mắt, chẳng có tai, cả người hoàn toàn không có độ ấm, chỉ có vậy nó mới có thể áp dụng hình phạt tàn bạo nhất đối với linh hồn tội lỗi mà không mảy may thương xót. Những linh hồn ở tầng địa ngục này vì quá lạnh mà cơ thể bị nứt toác ra từng mảng máu thịt như những cánh hoa sen đỏ rực... (*)

Con quỷ sai ở Đại hồng liên hoa không thấy không nghe, không cảm nhận được nhiệt độ giờ mất đi cả nhang dẫn đường, nó không còn tuân theo mục đích bắt đi quỷ hồn đằng kia nữa, mà quay trở về với bản năng vốn có: tàn bạo và giận dữ.

Vuốt quỷ dài ngoằng bắt đầu mất phương hướng. Vương Nhất Bác nghe thấy bên kia vang lên tiếng gầm rú thê lương, quay đầu lại, đập vào mắt cậu là bộ vuốt quỷ gớm guốc đâm vào cơ thể tên trộm mộ trẻ tuổi, lôi linh hồn của hắn ra khỏi cơ thể!

Vương Nhất Bác trơ mắt nhìn, sợ hãi muốn lui về sau. Nhưng cậu đã lọt thỏm vào trận pháp rồi, không thể chạy ra khỏi được. 

Vương Nhất Bác cảm thấy cảnh tượng trước mắt còn hoang đường hơn cả những giấc mơ. Tên trộm mộ trẻ tuổi sau khi bị lôi hồn phách ra, cơ thể vô hồn rớt bịch xuống đất, hai mắt trợn trắng, dĩ nhiên là đã chết. Mà ngay sau đó, mặt đất dưới chân vốn là đất bùn đen kịt bỗng phát ra những ánh sáng xanh đỏ giao nhau.

Theo phản xạ cúi đầu xuống nhìn, cảnh tượng đập vào mắt càng làm Vương Nhất Bác hít ngược một hơi khí lạnh.

Dưới đất như có tám hình kim tự tháp ngược xếp chồng lên nhau, mỗi tầng kim tự tháp chứa đầy những linh hồn chúng sinh tội lỗi, cơ thể loang lổ vì các hình phạt đáng sợ, tầng càng thấp hình phạt càng nặng, từ những mụn nước lớn bị vỡ ra chi chít trên cơ thể, đến hình phạt nặng nhất là cả da thịt nứt toác làm năm sáu mảnh máu thịt bầy nhầy, trơ cả xương, không còn ra hình người nữa......

Đây là địa ngục...... Đầu óc quay cuồng chỉ nghĩ được đến đây, Vương Nhất Bác khuỵu chân xuống đất, hình ảnh dưới chân càng làm dạ dày cậu quặng lên từng trận buồn nôn, ghê tởm vô cùng.

Mà móng vuốt quỷ dữ đang kéo linh hồn tên trộm mộ vào tầng dưới cùng, tầng địa ngục đáng sợ và kinh khủng nhất...

"Cứu...cứu tôi!"

Vương Nhất Bác không biết ai đang gọi, cậu chỉ biết trơ mắt nhìn chằm chằm móng vuốt quỷ lại mò ra từ địa ngục, nhắm thẳng về phía Vương Nhất Bác...

"Muốn chết à!"

Một giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu, Vương Nhất Bác còn chưa kịp ngẩng lên, cậu đã bị Tiêu Chiến kéo dựng lên, né tránh móng vuốt con quỷ, nhưng gã trung niên phía sau lưng cậu thì không may mắn như vậy. Vốn gã đã bị tổn thương nguyên khí do Vương Nhất Bác phá trận pháp bất ngờ nên giờ cũng không còn sức né tránh.

Cậu không hề ngờ rằng Tiêu Chiến sẽ xuất hiện ở chỗ này, càng không nghĩ tới y sẽ cứu cậu...

"Không phải anh không thể ra khỏi đại mộ sao?"

Liếc nhìn Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến nhíu mày, nguy hiểm ở ngay trước mắt, lẽ ra phải cảnh giác mới đúng, vậy mà không trốn cũng chẳng né, cứ ngây ngây như đi vào cõi tiên, đã thế lại còn có tâm trạng đi hỏi vấn đề của kẻ khác.

"Có lẽ pháp trận này tạo ra một lỗ hổng." Nếu quỷ sai có thể với tay vào trong mộ thì y cũng có thể ra ngoài từ lỗ hổng này......

Sau khi nhang dẫn đường bị dập tắt, Tiêu Chiến đã có thể cử động được bình thường. Vốn chuyện bên ngoài chết ai y cũng chẳng quan tâm, y chỉ cần tránh xa trận pháp, quay lại đại mộ thì sẽ không có việc gì nữa.

Nhưng khi Tiêu Chiến thấy vuốt quỷ chuẩn bị tấn công Vương Nhất Bác, nhưng tên này chẳng biết trốn biết né, cứ đứng trơ ra đấy làm cho chiếc mặt nạ tươi cười luôn hiện diện trên gương mặt vị đế vương rơi xuống đất.

Tiêu Chiến là quỷ hồn, y có thể xuyên qua trận pháp vào lại đường hầm và an toàn, nhưng Vương Nhất Bác lại không thể, cậu còn thân thể, thân thể bị nhốt trong kết giới trận pháp này, không thể chạy thoát.

Lại lần nữa xoay người né tránh vuốt quỷ chụp lấy, Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến vẫn còn bên cạnh cậu, không biết vì sao, cậu đột nhiên trở nên bình tĩnh lạ thường.

"Em sắp chết rồi phải không?"

Lúc hỏi câu này, nhóm trộm mộ cũng vừa có một người bị vuốt quỷ kéo xuống địa ngục, mà Tiêu Chiến đang nắm chặt cổ tay Vương Nhất Bác lại ngẩn người vì câu hỏi của cậu.

Hơi hé miệng, lần đầu tiên Tiêu Chiến không biết nên phải trả lời thế nào.

"Chưa biết rõ ràng chuyện Đại Tự là như thế nào đã phải đi xuống, cũng không biết Trương Khải Thạc có giận em không......" Vương Nhất Bác cúi đầu nhìn địa ngục dưới chân, "Nhưng mà...... E là em cũng sẽ không gặp được cậu ấy......"

Không biết vì sao, nhìn chăm chú Tiêu Chiến tóc dài, Vương Nhất Bác đột nhiên cười, cậu bước đến ôm chầm lấy Tiêu Chiến từ phía sau. Thấy y có vẻ muốn tránh, Vương Nhất Bác vội vàng nói: "Tuy em chưa điều tra rõ ràng sự tình Đại Tự cho anh được, nhưng mấy ngày nay cũng bận muốn chết, em muốn có một chút phần thưởng."

Nói đoạn, Vương Nhất Bác buông lỏng Tiêu Chiến, đi đến trước mặt, cúi xuống hôn lên môi y.

Một cái hôn phớt nhẹ như chuồn chuồn lướt nước nhưng làm nỗi lòng Tiêu Chiến trở nên phức tạp, người con trai này đã luôn có thái độ rất mập mờ với y, mà ý nghĩa của cái hôn vừa nãy...... Cho dù Vương Nhất Bác không nói, Tiêu Chiến cũng biết.

Từ sinh ra đến thế gian này, từ một hoàng tử ngàn người quỳ lạy thành một hoàng đế trên cả vạn người, thần tử trung thành với Tiêu Chiến không ít, bán mạng vì y cũng có, chỉ là, kẻ bọn họ trung là hoàng đế Tiêu Chiến, chứ không phải vì bản thân Tiêu Chiến......

Người con trai này không phải kính sợ y, không phải sùng bái y, mà là......thương yêu y, sự thương yêu toát ra từ trong xương tủy......

Vương Nhất Bác không ngờ Tiêu Chiến không đẩy cậu ra, "Anh......"

Còn chưa dứt câu, Vương Nhất Bác bỗng thấy xung quanh Tiêu Chiến đột nhiên thay đổi, quỷ khí lạnh lẽo bùng lên làm nhiệt độ xung quanh phải giảm đi mấy độ.

Tiêu Chiến kéo Vương Nhất Bác ra sau lưng, rút kiếm đối diện với vuốt quỷ: "Lui!"

Có lẽ vì quỷ khí của y quá mức sợ hãi, nên quỷ sai địa ngục cũng phải dè chừng.

Tiêu Chiến để kiếm ngang ngực, nháy mắt biến mất trước mặt Vương Nhất Bác không chút âm thanh.

Lúc Vương Nhất Bác lần nữa nhìn thấy Tiêu Chiến, y đã chém đứt lìa bàn tay trắng bệch của con quỷ sai.

Quỷ sai sinh thời cũng là người, vẫn cảm thấy sợ hãi khi đối mặt với thế lực mạnh hơn mình. Nhìn quỷ hồn trước mặt bỗng nhiên bùng nổ quỷ khí mạnh mẽ lạnh ngắt nó chưa từng gặp qua. Vốn dĩ đã sợ hãi muốn lùi bước, nhưng lại ngay lập tức bị chém lìa đôi tay. Sỉ nhục như vậy sao con quỷ sai có thể chấp nhận, đây là hành động làm tổn hại phép tắc của địa phủ, nó nổi cơn thịnh nộ, ngay lập tức mở cửa địa ngục thả ra hơn một ngàn oán hồn.

Quỷ hồn bị nhốt dưới địa ngục mấy ngàn năm, bị tra tấn đến biến dạng cơ thể điên cuồng tranh nhau chạy lên nhân gian.

Khúc Chí Văn bị Khương Bình ép buộc cùng đến khu mộ, bất lực nói: "Tôi không có trốn đâu mà, phó cục Khương không cần phải đề phòng như vậy. Với cả tôi cũng đã nói rồi, tôi không giúp được gì cho vụ án của anh đâu. Mấy nạn nhân là bị quỷ giết mà anh cứ khăng khăng tìm ra hung thủ, giờ chẳng lẽ anh bắt tôi trói oán quỷ đem về cục cảnh sát cho anh à?

Khương Bình đi bên cạnh Khúc Chí Văn, nói: "Lần trước cậu nói bọn trộm mộ hôm nay có thể ra tay mà. Thân là cảnh sát, sao tôi có thể mặc kệ lũ trộm cướp cổ vật quốc gia được, đúng không?"

Thật ra Khương Bình cũng không nói, đêm đó tuy ánh sáng leo lét, nhưng hắn vẫn nhận ra có một người trong nhóm trộm mộ hắn thấy rất quen, chỉ là lúc đó không nhớ nổi. Nhưng hôm qua Khương Bình mới sực nhớ đã gặp tên trộm này ở đâu.

Khương Bình không thích đồ cổ, nhưng ông bố của hắn thì lại rất thích, hay sưu tập mấy thứ đồ cổ hình thù kì dị, thứ nào cũng bảo là đồ thời Tần, Hán. Hắn nhớ có một lần bố hắn mua một cái ấm đồng từ một người đàn ông họ Tề, lúc ấy hắn tình cờ về nhà, vừa lúc đụng mặt tên này đang đi ra. Tuy chỉ thấy một lần, nhưng Khương Bình có thói quen của cảnh sát, hắn ghi nhớ bề ngoài người đàn ông đó, còn nhận ra khẩu âm của tên này là ở vùng Sơn Tây bên cạnh chứ không phải dân ở Tây An.

Mà, đám trộm mộ hôm ấy có một người cả hình dáng và khẩu âm đều khớp với kẻ đã bán ấm đồng cho bố hắn.

Ngày hôm qua hắn cố ý về nhà hỏi bố chuyện của người đàn ông. Cái làm Khương Bình giật mình là, nghe nói gia tộc tên họ Tề này là gia tộc canh giữ mộ cho vua chúa nhiều đời. Theo cách nói của mấy người già, thì các thành viên trong gia tộc giữ mộ đều là những nhà thần học, rất am hiểu vong linh và các hiện tượng siêu nhiên. Khi thấy cây cối chết, mộ bia sụp nứt, hay rắn xuất hiện, họ sẽ nhanh chóng báo cho gia tộc để cùng nhau giải quyết. Những người giữ mộ an phận thủ thường, làm việc thiện tích đức thì gia tộc sẽ thịnh vượng được nhiều thế hệ, nhưng nếu người giữ mộ phá hư  phần mộ người khác, sẽ gặp trừng phạt lớn hơn người thường......

Hậu huệ gia tộc gác mộ có thể nhìn thấy ma quỷ, nhưng lại đi trộm mộ?

Khương Bình không tìm được liên quan giữa tên họ Tề này và ba vụ án mạng, nhưng trực giác mách bảo, tên này có vấn đề.

"Tôi không quan tâm chuyện yêu ma quỷ quái, nhưng nếu có người mượn tay quỷ quái giết người thì lại khác."

Khúc Chí Văn nhìn Khương Bình, nhẹ thở dài. Khương Bình quả thật là một trong số ít những cảnh sát tốt trên đời này. Sau khi chết, hắn sẽ trở thành Bao Chửng thứ hai của địa phủ cũng không biết chừng.

Cũng không biết nói gì tiếp, Khúc Chí Văn im lặng đi theo Khương Bình lên núi. Nhưng vừa gần đến khu đạo mộ, Khúc Chí Văn chợt siết chặt tay, nhíu mày.

"Không ổn! Có chuyện rồi!"

Dứt lời cậu lướt qua Khương Bình, băng băng chạy lên phía trước.

(*) Bát Hàn Địa Ngục và Đại hồng liên hoa: (Chú thích cho chương sau luôn)

Trong quan niệm Phật giáo, địa ngục gồm 16 tầng, chia thành hai phần Bát hàn địa ngục (địa ngục lạnh) và Bát nhiệt địa ngục (địa ngục nóng), mỗi phần có tám tầng.

Các tầng của bát hàn địa ngục gồm:

1. Át bộ đà:  Dịch là phồng lên, phỏng lên. Chúng sinh chịu tội, vì giá buốt như cắt, nên da thịt phồng lên.

2. Ni thích bộ đà:  Dịch là nứt nẻ. Chúng sinh chịu tội, vì rét buốt quá mà nốt phồng trên da thịt nứt nẻ ra.

3. Át tích tra: Chúng sinh chịu tội, vì giá rét quá đến nổi môi không cử động được, lưỡi chỉ nói được tiếng tra tra!

4. Hoắc hoắc bà. Chúng sinh chịu tội, vì rét đến cực độ, nên lưỡi cứng đơ, không cử động được, chỉ có thể phát ra tiếng ba ba như trên.

5. Hổ hổ bà: Ba loại địa ngục nêu trên, đều vì giá buốt quá mà phát ra các tiếng khác lạ như thế.

6. Ôn bát la: (thanh liên hoa) dịch là hoa sen xanh. Chúng sinh chịu tội, vì cực rét buốt, nên da thịt nứt ra, giống như hoa sen xanh.

7. Bát đặc ma. (hồng liên hoa) Dịch là hoa sen đỏ. Chúng sinh chịu tội, vì rét buốt quá nên da thịt đỏ ửng, trông như hoa sen màu đỏ.

8. Ma ha bát đặc ma (đại hồng liên hoa) dịch là hoa sen đỏ lớn. Nghĩa là chúng sinh chịu khổ, vì rét đến cực độ, da nứt toét ra từng mảng đỏ như hoa sen bung cánh hoàn toàn.

——

Ụa ụa huhu có ai thấy sốc vì đổi xưng hô không =]]]]]] Thật sự không biết nên đổi xưng hô ở chỗ nào cho Bác-ume thì hợp lý vì ngay từ lúc bắt đầu ổng đã ume không cứu được rồi =]]] thôi thì nhân nụ hôn đầu aka tỏ tình trá hình thì đổi luôn vậy =]]]]

Lần nữa nhấn mạnh, tuy mỹ nhân cứu anh hùng hơi nhiều nhưng đừng ship ngược nha tội Bác lắm =]]]

./.

Chương 37
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Tám tầng của bát hàn địa ngục gồm Át bồ đà, Ni Thích bộ đà, Át tích tra, Hoắc hoắc bà, Hổ hổ bà, Thanh liên hoa, Hồng liên hoa, tầng cuối cùng là địa ngục Đại hồng liên hoa.

Cửa địa ngục của tầng Át bồ đà gần nhất vừa hé mở, hàng trăm hàng ngàn con quỷ quái đã trào ra. Ở quá lâu dưới địa ngục, lũ quỷ đói quá nhiều năm chưa được ngửi mùi dương khí vừa trồi lên dương gian đã thấy ngay bốn người sống chờ chúng, chúng lập tức điên cuồng lao lên muốn ăn tươi nuốt sống.

Tiêu Chiến đã chết từ lâu, y cũng không sợ hãi những con oán quỷ hình dạng gớm ghiếc này, chẳng qua...... 1600 năm, hồn phách của y đa số thời gian đều nằm ngủ yên, chỉ có hai lần y tỉnh lại, cũng là vì đại mộ bị người sống tìm cách xâm nhập.

Ngủ say không có nghĩa là tu luyện.. cho dù Tiêu Chiến có mạnh mẽ thế nào, đối mặt với những con lệ quỷ chen chúc từ luyện ngục ra như thế này, y chỉ có thể bảo vệ được mình, khó có thể bảo vệ toàn vẹn được cho cả Vương Nhất Bác. Khối ngọc bội y cho Vương Nhất Bác, được tăng nhân Thanh Huyên đại sư khai quang, tuy có thể chống lại ma quỷ, nhưng với số lượng lớn thế này, ngọc bội gần như cũng không còn tác dụng.

Khúc Chí Văn vừa tới đã thấy một thân ảnh như chạm từ ngọc sừng sững giữa những con quỷ hồn đói khát khủng bố bay lượn ngợp trời, vung tay hung tàn chém giết những con lệ quỷ từ tám tầng địa ngục, mái tóc dài đen tuyền tung bay trong gió, trường bào bằng gấm bị gió cuốn bay phần phật, sát khí lan tỏa tựa như muốn nhuộm thấu cả ánh trăng.

Khúc Chí Văn đảo mắt nhìn sang ba thi thể người bị ác quỷ cấu xé ra từng mảnh, hai tên trộm mộ còn sống đang nỗ lực phá kết giới trận pháp để thoát ra nhưng không thể, đành chỉ có thể cố gắng chống chọi với những con quỷ, còn người thường Vương Nhất Bác bên kia được quỷ hồn Đế vương che chở, hình như đang bị thương......

Khúc Chí Văn vừa nhìn đã biết xảy ra chuyện gì, cậu ngay lập tức cắn đứt đầu ngón trỏ, nhỏ máu của mình lên cây nhang dẫn đường gần rìa trận pháp nhất. Ngay sau đó cậu ngồi xếp bằng ngay ngắn, chắp tay trước ngực, không biết làm gì mà  cây nhang dẫn đường đã tắt từ lâu đột ngột lại cháy lên.

"Mê hương cuồn cuộn, ác quỷ nghe lệnh."

Thấp giọng nói một câu, cánh cửa địa ngục bị quỷ sai đóng lại sau khi thả oán quỷ ra chầm chậm hé mở, phát ra tiếng động ầm ầm. Khác với lúc nãy, dưới mặt đất lại xuất hiện một cơn lốc xoáy thật lớn. Ngay lập tức khói nhang dẫn đường đổi hướng, bay vào giữa tầng sâu nhất của địa ngục.

Nhang dẫn đường sai khiến quỷ quái linh hồn đi theo, tất cả quỷ hồn mọi ngóc ngách đều không thể chạy thoát, bao gồm Tiêu Chiến.......

Cánh cửa bát hàn địa ngục mở ra lại tiếp tục hút hồn thể vào, cắn nuốt chúng. Tiêu Chiến cũng bắt đầu không thể đứng vững trước cơn gió lốc này.

"Đáng giận!"

Người thường không thể cảm nhận được gió lốc của địa ngục, nhưng Vương Nhất Bác thấy Tiêu Chiến sắp sửa bị hút vào cơn lốc xoáy, cậu đột nhiên chạy đến ôm chặt lấy y.

Chỉ là, cơn gió lốc này người thường sao có thể kháng cự, luồng gió rất lớn như xé rách hồn thể Tiêu Chiến, cánh tay Vương Nhất Bác ôm Tiêu Chiến cũng như bị ai giật mạnh.

Địa ngục chỉ hút hồn phách, cơ thể Vương Nhất Bác không thể hút đi, nhưng giằng co như thế, tuy Vương Nhất Bác không biết, nhưng Tiêu Chiến lại thấy rõ linh hồn Vương Nhất Bác đang bị gió lốc hút ra, thoát ẩn thoắt hiện.

"Vương Nhất Bác, ngươi buông trẫm ra!"

"Không!" Hai tay đau đớn làm Vương Nhất Bác gần như phải cắn răng mới nói nổi ra một chữ này.

"Ngươi muốn chết sao? Nếu không buông ra, ngươi sẽ phải xuống địa ngục này cùng trẫm!"

"Chẳng lẽ em có thể để anh xuống đó sao?! Đây không phải địa phủ chuyển thế luân hồi, đây là luyện ngục! Khổ lạnh đến tận cùng, vào chỗ đó, anh sẽ không ra được đâu! Anh sẽ kẹt trong đấy cả đời này!"

"Trẫm đã chết từ lâu rồi!" Tiêu Chiến lạnh giọng nhắc nhở: "Hơn một ngàn năm trước, trong hoàng cung Đại Tự, trẫm đã chết rồi."

Vương Nhất Bác lắc lắc đầu, không nói nữa, nhưng đôi tay vẫn ôm siết lấy Tiêu Chiến, không nơi lỏng dù chỉ một chút.

Tiêu Chiến không còn cách nào, chỉ có thể nhắm hai mắt, thở một hơi thật dài.

Cửa địa ngục một khi đã mở ra thì ngay cả Khúc Chí Văn cũng không thể đóng lại, chỉ có thể chờ địa ngục tự đóng.

Không biết qua bao lâu, đến khi hơn một ngàn con ác quỷ bị hút vào hết, đến khi hai tay Vương Nhất Bác đã mất hẳn cảm giác.

Tiêu Chiến vỗ vỗ Vương Nhất Bác nằm trên người mình, "Buông tay."

Vương Nhất Bác cười khổ lắc lắc đầu, "Em cũng muốn buông, nhưng mà hình như...em không cử động cánh tay được....... Xin lỗi......"

Lốc xoáy kéo Tiêu Chiến đi đã giật hai cánh tay Vương Nhất Bác đến trật khớp,

Tiêu Chiến thấy thế, biểu cảm trên gương mặt y chợt phức tạp đi. Đỡ Vương Nhất Bác đứng dậy, Tiêu Chiến ấn ấn cánh tay cậu cẩn thận kiểm tra một chút rồi nhỏ giọng nói: "Chịu đựng."

Vương Nhất Bác còn chưa kịp hiểu gì, Tiêu Chiến đã nhanh chóng bẻ lại xương tay đang trật khớp.

"Ui da ――――"

Cơn đau bất ngờ làm Vương Nhất Bác suýt chút nữa la lên, nhưng may cũng nhịn lại được.

Tiêu Chiến nhìn bộ dạng Vương Nhất Bác bị đau, nhướng mày cười nói: "Đau có một chút cũng không chịu được?"

"Không phải......"

"Đổi tay."

"....... Vâng......"

Khớp xương đã đúng vị trí cũng không có nghĩa cánh tay Vương Nhất Bác không bị gì thêm nữa, Tiêu Chiến buông tay, nói: "Ngươi về rồi nhớ đi gặp đại phu xem lại một lần."

"Ừm, được." Nhìn Tiêu Chiến, Vương Nhất Bác nghĩ nghĩ một lúc, vẫn hỏi: "Anh đang ở ngoài mộ rồi, có phải là...... Anh đã có thể ra khỏi ngôi mộ này rồi không?"

"Không thể nào." Trả lời Vương Nhất Bác không phải Tiêu Chiến, mà là Khúc Chí Văn đứng bên cạnh vẫn luôn quan sát cả hai. Khương Bình đã lo đuổi theo hai tên trộm mộ vừa chạy thoát, nên Khúc Chí Văn đã có thể nói chuyện thoải mái.

Vừa nãy quá hỗn loạn, Vương Nhất Bác cũng không chú ý tới là ai dùng pháp thuật khiến những ác quỷ đó về lại luyện ngục. Sau nguy hiểm thì cậu chỉ chăm chăm chú ý đến Tiêu Chiến, làm gì còn mắt mũi để ý được xung quanh nữa?

Lúc Khúc Chí Văn lên tiếng, Vương Nhất Bác mới phát hiện, hình như đây là người đêm qua cậu gặp, tên là Khúc Chí Văn thì phải......

"Không thể? Tại sao? Anh ấy giờ đang ra khỏi mộ được rồi cơ mà?"

Khúc Chí Văn chợt cười phá lên như vừa nghe phải thứ gì nực cười lắm, nụ cười treo trên gương mặt bệnh yếu, không chút sức sống của cậu ta làm người khác cũng cảm thấy hơi sợ hãi.

"Mấy tên trộm mộ mất đến mấy ngày chuẩn bị mới có thể mở được một lỗ hổng. Tính ra cũng có bản lĩnh đấy, nhưng mà cái lỗ hổng nho nhỏ này.... Ừm. Điện hạ, người chỉ có thể đi được đến đoạn đường hầm này thôi. Nếu kết giới dễ bị phá như vậy, hơn một ngàn năm nay, đạo sĩ pháp sư tài giỏi nhiều như thế, đại mộ này sao còn có thể sừng sững đến bây giờ, Điều này hoàng đế bệ hạ ắt phải hiểu rõ nhất, đúng không."

Tiêu Chiến nheo mắt nhìn người thanh niên trước mặt, thấy câu hỏi hướng về phía mình, nhưng y vẫn treo lên gương mặt tươi cười mọi ngày. Không trả lời Khúc Chí Văn, Tiêu Chiến đổi đề tài, cười nói: "Không biết vì sao, trẫm, lại cảm thấy ngươi rất quen."

Lời Tiêu Chiến không chỉ làm Khúc Chí Văn sửng sốt, mà cả Vương Nhất Bác đứng bên cạnh sắc mặt cũng trở nên khó coi.

Hoàn hồn, Khúc Chí Văn phụt cười, "Bệ hạ đang nói đãi bôi sao? Hoàng đế điện hạ có vẻ ngoài rất đẹp, bệ hạ nói thế tôi rất vui, chỉ là anh Vương Nhất Bác sợ sẽ không nghĩ đơn giản như vậy đâu."

Cái cách Vương Nhất Bác ôm Tiêu Chiến vừa nãy, ai nhìn cũng có thể nhận ra tình cảm của cậu. Khúc Chí Văn vừa nói vừa liếc nhìn Vương Nhất Bác, thấy mặt Vương Nhất Bác tái đi, cậu ta không khỏi đánh một cái thở dài.

Tình yêu sợ nhất cũng chỉ như vậy. Một người một quỷ âm dương cách trở, khoan hãy bàn đến chuyện vị hoàng đế này có muốn đáp lại tình cảm hay không, mà nếu có, thiên đạo luân hồi không thể tránh khỏi. Tình cảm này, không thể có kết quả.

Huống chi, hai người cũng không có nhân duyên tơ hồng...... (*)

Khúc Chí Văn nghĩ như thế nào Vương Nhất Bác không biết, nhưng câu nói của Tiêu Chiến lại khiến cho Vương Nhất Bác nghĩ rất nhiều. Cậu biết Tiêu Chiến không phải là một đế vương có nề nếp. Bên cạnh y lâu, Vương Nhất Bác cũng có thể đoán được, Tiêu Chiến sinh thời chắc chắn là một hoàng đế phong lưu.

Chỉ là, Tiêu Chiến nói với Khúc Chí Văn như thế rất dễ làm người khác suy nghĩ bậy bạ. Tuy Vương Nhất Bác cũng không ngu ngốc cho rằng Tiêu Chiến có ý với Khúc Chí Văn thật, nhưng cậu cũng cảm thấy rất bứt rứt.

Sau cái hôn vừa nãy, tình cảm của cậu đã rõ ràng rồi, mà sau nụ hôn kia chỉ vài tiếng, Tiêu Chiến lại có thể thốt ra câu nói làm người khác hiểu lầm như thế...

(spoiler alert: pi sà hỏi nghĩa đen mà cả 2 ông thần kia đều xuyên tạc ý pi sà....)

Vừa buồn vừa bực, Vương Nhất Bác đổi đề tài, tiếp tục hỏi: "Vậy cậu có làm được không? Giúp anh ấy ra khỏi đây."

"Tôi không giỏi đến mức ấy đâu." Khúc Chí Văn xoa xoa khóe mắt nhức mỏi, "Ngay cả địa phủ còn chưa biết cách phá trận pháp này, tôi sao có đủ trình độ. Ngoài việc trận pháp này được thiết kế để giam giữ linh hồn, thì còn một vấn đề nữa. Dù không bước vào địa cung, đứng bên ngoài tôi cũng cảm giác được trong mộ có một bức tượng Đào Ngột. Đào Ngột là thượng cổ thần thú, thân hổ, lông dài, nửa mặt trên là người nửa mặt dưới là quỷ, chân hổ, nanh heo. Tôi không rõ lắm pho tượng này xuất xứ từ dâu nhưng nó không hề đơn giản. Trong pho tượng chắc chắn có xương của thần thú, trấn giữ đại mộ này, không cho người xâm nhập vào, cũng......" (*)

"Không cho trẫm ra khỏi mộ thất?"

Tiêu Chiến nghe cũng không kinh ngạc. Vương Nhất Bác nhìn gương mặt y vẫn tràn đầy ý cười như cũ: "Anh biết sao?"

Từ lúc Khúc Chí Văn xuất hiện, Tiêu Chiến giờ mới chịu liếc sang Vương Nhất Bác một cái, y gật gật rồi lại lắc: "Khu mộ này....vốn không phải trẫm xây để an táng bản thân. Kẻ đã táng trẫm làm gì trẫm không thể biết. Chỉ là, tượng Đào Ngột là bức tượng được Lâm gia chính khanh trông coi nhiều thế hệ ở Đại Lý tự (*)," nhắc đến Lâm gia, Tiêu Chiến chợt trở nên dịu dàng, "Nếu bức tượng này được để vào mộ của trẫm, nàng hẳn là đã thành Hoàng hậu của Ngũ đệ ta rồi."

(*) Chính khanh: một chức quan đứng đầu việc cầm quyền và chỉ huy quân sự của quốc gia, tương đương Thừa tướng. Ý là dòng họ ông tướng này trông coi cái tượng ở Đại Lý Tự (chùa)

"Nàng? Ai?"

Vương Nhất Bác theo phản xạ bật thốt ra câu hỏi. Tiêu Chiến quay đầu lại nhìn thẳng vào mắt cậu, cong môi cười nhạt: "Phu nhân của trẫm, Lâm Thanh."

Đầu óc ong lên một tiếng......Thanh?  Vương Nhất Bác ngay lập tức nhớ lại chiếc bình rượu vàng bốn cạnh tìm thấy trong mộ, chẳng có hoa văn gì đẹp đẽ, có khắc một chữ ....

Thanh......

Là phu nhân.......của Tiêu Chiến?

Tác giả có lời muốn nói: Thật ra chuyện là như vậy........... Mọi người nghe tôi giải thích đi mà!!!!!!

Editor có lời muốn nói: (¬、¬)

(*) Đào Ngột: 1 trong tứ đại hung thú của thần thoại Trung Hoa (Tứ đại thần thú là Thanh Long- Chu Tước – Huyền Vũ – Bạch Hổ ai cũng biết rồi ha)

Trong truyền thuyết thời thượng cổ Trung Quốc, tứ đại hung thú bao gồm hóa thân của bốn danh thần sau khi chết, tức Tam Miêu, Hoan Đâu, Cổn và Công. Vì làm nhiều việc ác, không tu đức, bị giáng chức hạ phàm mà hóa thành hung thú, trở thành: Thao Thiết, Hỗn Độn, Đào Ngột và Cùng Kỳ.

Từ trái sang phải từ trên xuống dưới: thao thiết – hỗn độn – cùng kỳ – đào ngột

Thần Dị Kinh- Tây Hoang Kinh có tả: "Tây hoang có giống thú dáng to như hổ, lông dài hai thước, chân hùm mặt người, đuôi dài một trượng tám thước, nhiễu loạn Tây hoang, tên là Đào Ngột".

Về sau, Đào Ngột được dùng để ví von những người hung ác, cố chấp không chịu thay đổi thái độ. (¬_¬)

À đoạn nhân duyên tơ hồng, đúng là bản RAW ghi là có, nhưng nếu có tơ hồng trong ngữ cảnh của đoạn văn thì rõ rất nó bất hợp lý, và nếu đọc hết bộ thì Khúc Chí Văn sau đó cũng nhiều lần khẳng định là không, nên mình nghĩ có thể do câu này tác giả viết thiếu từ (vì trong truyện bả cũng ghi nhầm nhiều chỗ lắm nên chỗ này thiếu chữ cũng không lạ...)  và spoil nhẹ, sad but true là dây tơ hồng của Vương Nhất Bác nối qua H* ****

But Bác đã ume đến level này rồi thì còn tuổi nào cho nhau =]] khéo ổng bứt luôn rồi tự nối với pi sà á chứ =]]]] Tin vào tag HE nào =]]]]

btw pi sà ơi đừng tỏa aura tổng công nữa huhu =]]]]] công thế này ai mà đè cho nổi pi sà ơi huhu =]]]]]]

./.

Chương 38
Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Lần đó tìm được cái bình rượu không bắt mắt, giá trị nghệ thuật cũng thấp, mà Vương Nhất Bác vẫn nhớ rõ, chỉ là vì lúc ấy trên bình có đường rãnh cho thấy cái bình có một đôi, các đội viên phỏng đoán đây là vật có tính kỷ niệm với chủ nhân ngôi mộ nên mới được đem vào. Giả thiết cũng thật thú vị, Vương Nhất Bác thấy trên chiếc bình khắc một chữ "Thanh", nghĩ đây là tên người yêu của chủ nhân ngôi mộ. Lúc ấy cậu cũng không quá để ý, nhưng lúc này, lại chẳng như vậy.

Cùng một sự việc, nhưng đứng ở vị trí khác nhau, sẽ lại sinh ra những cảm xúc khác nhau. Chiếc bình được cậu và đội khảo cổ cho rằng thuộc về một cô gái, và vị hoàng đế là một kẻ si tình. Nhưng lúc ấy cậu còn chẳng biết gì về Tiêu Chiến. Giờ đây vị đế vương đã nghiễm nhiên chiếm một chỗ trong trái tim cậu, nghĩ đến chữ 'Thanh', nghe thấy Tiêu Chiến nói đấy là phu nhân của y, lòng Vương Nhất Bác sao còn có thể bình thản.

"Nhưng mà..." Vương Nhất Bác phức tạp nhìn Tiêu Chiến:  "Anh không kết hôn mà?"

"Trẫm nói không thú thê khi nào?" Tiêu Chiến tràn đầy ý cười quay đầu hỏi lại Vương Nhất Bác, "Trẫm chỉ nói không lập hậu."

"Kết hôn nhưng không lập hậu?"

"Thú thê không nhất định phải lập hậu."

Tiêu Chiến trả lời rất thờ ơ, nhưng suy nghĩ trong đầu Vương Nhất Bác lại rối ren chỉ trong một phút ấy.

Cố gắng ép mình cố gắng bình tĩnh lại, nhưng trong đầu cậu cứ mãi cuồn cuộn ánh mắt dịu dàng khi Tiêu Chiến nhắc đến Lâm Thanh...

Ánh mắt Vương Nhất Bác chưa từng gặp qua, đó là ánh mắt của Tiêu Chiến dành riêng cho cô gái tên Lâm Thanh......

Tiêu Chiến lẳng lặng nhìn Vương Nhất Bác, lại nhớ đến người thanh niên này vừa rồi ôm chặt lấy quỷ hồn của y đã hấp hối nhân gian hơn ngàn năm như báu vật, không muốn buông tay, nhớ đến lúc cậu nghĩ mình sắp chết rồi, nên muốn xin một 'phần thưởng'...

Nhanh chóng giấu đi cảm xúc dao động trong đáy mắt, Tiêu Chiến khẽ cười nói: "Nhưng mà, trẫm thú thê hay lập hậu cũng có liên quan gì đến ngươi?"

Vừa dứt lời, đồng tử mắt Vương Nhất Bác chợt giãn ra, ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt. Khóe mắt Tiêu Chiến mang ý cười, cặp mắt đào hoa cong cong, ôn hòa đến mức làm người khác chỉ muốn gần gũi, nhưng mà, ánh mắt lại lạnh như băng.

Cũng ánh mắt ấy đã làm trái tim nóng rực của Vương Nhất Bác dần lạnh lại.

"Phải....Không liên quan gì cả."

Đúng vậy, có liên quan gì đến cậu đâu.

Trong mắt Tiêu Chiến, cậu cũng như đúc với những kẻ trộm mộ, chẳng khác gì, chỉ là trộm mộ trên danh nghĩa quốc gia, là 'quan trộm'...... Nếu không phải Tiêu Chiến muốn biết nguyên nhân Đại Tự biến mất trong lịch sử, muốn biết sau khi chết Đại Tự đã xảy ra chuyện gì, và thân làm nhà khảo cổ cậu có một ít 'công dụng', thì Tiêu Chiến đã giết cậu từ lâu.

Cậu không thể phủ nhận, vì Tiêu Chiến không chỉ không giết cậu mà thái độ còn rất tốt, bảo vệ cậu nhiều lần, làm cậu trong tiềm thức nghĩ rằng cậu đặc biệt với y.

Nhưng mà, đến cuối cùng, cũng có gì khác biệt đâu?

Nếu lúc trước kẻ nhặt được khối ngọc bội kia không phải Vương Nhất Bác, thì người đứng đây bây giờ cũng chẳng phải cậu. Suy cho cùng, đối với Tiêu Chiến ai cũng giống như ai, chỉ cần có thể giúp y điều tra rõ chuyện của Đại Tự, thì khối ngọc ấy, y cho ai cũng được.... Cậu.. Vương Nhất Bác cậu không hề nhận ra sự thật trước mắt mà cứ mãi chìm đắm.

Cậu thích Tiêu Chiến, có hứng thú với vị đế vương hơn ngàn năm trước này, thích cách nói chuyện của y, thích cách y ngạc nhiên với thế giới hiện đại, thích cặp mắt hoa đào luôn mang ý cười, thích cái cách y gọi hai chữ Vương Nhất Bác nghe thật êm tai, hay cái cách y luôn giấu sự cô độc sau lớp mặt nạ vui cười làm tim cậu đau nhói....

Cũng may, chắc là cậu vẫn còn một chút may mắn, chưa dấn quá sâu vào đoạn tình cảm này? Vương Nhất Bác hít sâu một hơi, có yêu cách mấy, Tiêu Chiến cũng đã chết rồi, không thể đi tiếp, cậu vẫn nên giết chết thứ tình cảm vừa mới chỉ chớm nở này thì tốt hơn. Vương Nhất Bác từ trước đến nay chưa từng đi theo đuổi một mối quan hệ không được đáp lại, người ta đã vô tình, Vương Nhất Bác chắc chắn sẽ không đi lì lợm bám víu...

Cậu và Tiêu Chiến nguyên bản chỉ là một mối quan hệ thỏa thuận, một người không muốn bị quỷ hồn tấn công và một kẻ không thể rời khỏi khu đại mộ có cùng một mục đích là đều muốn biết sự thật về sự biến mất của Đại Tự, trùng hợp lại bổ sung cho nhau, thứ tình cảm này sinh ra chỉ sẽ phá hỏng sự cân bằng thôi. 

Như vậy tốt hơn cho Vương Nhất Bác, không phải sao?

Vương Nhất Bác không nói nữa, Tiêu Chiến cũng im lặng theo.

Khúc Chí Văn thở dài trong lòng, kẻ trong cuộc thì mẩn mê, người bàng quan thì tỉnh táo, Vương Nhất Bác đứng giữa lốc xoáy tình cảm nên không nhận ra ý định thật sự của Tiêu Chiến. Thật ra Khúc Chí Văn có đoán ra được một ít, chỉ là cậu ta không nói ra.

Nhìn Vương Nhất Bác dính đầy quỷ khí, người sống đi vào nghĩa địa còn bị dính khí xấu, huống chi vị hoàng đế quỷ hồn đã hơn 1600 năm. Mà Vương Nhất Bác lại tiếp xúc gần như thế.

Cả hai cách nhau hơn một ngàn năm, vốn đã không có duyên phận, vẫn cứ giữ khoảng cách thì tốt hơn.

Chợt Khúc Chí Văn nhớ đến cái tên Khương Bình kia, đầu cậu lại thấy đau. Hai tên trộm mộ kia dĩ nhiên đánh đấm không bằng ngài phó cục Khương rồi, nhưng bọn chúng lại biết chiêu quỷ, nên hắn ta đuổi theo như thế e là lành ít dữ nhiều.

"Chuyện ở đây coi như cũng xong rồi, bệ hạ à, ngài đã chết rồi, sinh tử luân hồi tôi cũng không giúp gì được," nói đoạn, Khúc Chí Văn quay sang Vương Nhất Bác,: "Chỉ là anh, Đại Mộ này rất phức tạp. Hôm nay có mấy tên trộm mộ suýt chút nữa lấy mạnh anh, lần sau chắc chắn lại có thêm nhiều nhóm trộm mộ nữa mò đến. Chúng muốn thứ giấu trong ngôi mộ này. Anh không phải đạo sĩ, đến đây chỉ biết đưa tay chịu trói thôi, đừng dính líu nhiều thì hơn."

Khúc Chí Văn vừa dứt lời, cậu ta vung tay lên, một mảnh giấy trắng bay lên trời hóa thành con bồ câu trắng. Ném lại một câu "tạm biệt", Khúc Chí Văn đuổi theo hướng Khương Bình rời đi.

Không còn người nào khác, Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến có ngượng cũng chẳng để làm gì. Tiêu Chiến liếc nhìn Vương Nhất Bác một cái, rồi quay người vào trong. 

"Hôm trước không phải ngươi nói muốn chờ trẫm xem qua thứ gì sao?"

Giọng nói vang lên ở phía sâu đường hầm. Thái độ như chẳng có gì xảy ra của Tiêu Chiến làm Vương Nhất Bác nhíu mày cắn chặt răng. Cố gắng nhắc nhở mình phải tập trung điều tra, cậu trả lời: "Đúng vậy."

Thứ Vương Nhất Bác muốn cho Tiêu Chiến xem không chỉ là bản phục chế ghi chép và tài liệu lịch sử của thời Nam Bắc Triều và Tùy Đường đã nhắc đến lần trước, mà còn có một mũi tên cậu lén trộm trong kho khai quật được ở 'kho binh khí' mấy hôm trước. Trên mũi tên có khắc chữ, nhưng vì quá lâu rồi, Vương Nhất Bác không nhìn ra chữ gì nữa, cậu nghĩ có lẽ Tiêu Chiến sẽ biết.

Còn sách tài liệu thì tuy chữ có hơi khác một chút nhưng y đọc chắc vẫn sẽ hiểu được.

Cũng biết đã trễ, nửa tiếng nữa Vương Nhất Bác sẽ phải về vì ban ngày có cảnh sát đi tuần tra. Tiêu Chiến đặt sách qua một bên, định chờ Vương Nhất Bác về rồi xem sau.

"Anh xem giúp em trên mũi tên này có khắc chữ gì được không? Lâu quá chữ bị mòn rồi em nhìn không rõ."

Tiêu Chiến cầm mũi tên Vương Nhất Bác đưa qua cẩn thận nhìn chữ khắc trên ấy. Y cũng biết Vương Nhất Bác cũng muốn biết thêm thông tin về triều đại, nên vừa xem vừa nói:

"Mũi tên của Đại Tự khi chế tác luôn đánh dấu lại là của đoàn quân nào, tướng lĩnh nào. Chuôi kiếm khắc tên hiệu của đế vương, mũi tên khắc danh quân tướng. Lúc trẫm tại vị, Đại Tự chỉ có ba tướng quân có tư cách khắc tên vào mũi tên như thế này, nhất phẩm Đại tướng quân Ngô Xương Phong, nhị phẩm Xa Kỵ tướng quân Công Tôn Trí và trung quân Đại tướng quân Kiều Dân Cử," vuốt ve mũi tên, Tiêu Chiến cười nói, "Mà chữ trên mũi tên này không phải là một trong ba họ Ngô, Công Tôn và Kiều."

Chữ khắc này chỉ còn lờ mờ nhìn ra một bộ miên và chữ tâm, Điểm lại các tướng sĩ bên người Tiêu Cảnh Nghiên, Tiêu Chiến bỗng nhiên nhớ tới một người, nhi tử thứ ba của Ninh thừa tướng, là một kẻ rất có tài thao lược, nhưng lại không được Tiêu Cảnh Nghiên trọng dụng. Ninh Thừa tướng là cận thần của Tiêu Chiến, cũng là người bên họ ngoại của y. Dòng họ nhà Ninh là thư hương thế gia (*), giữ nhiều chức quan văn trong triều của Tiêu Chiến. Chỉ là tên nhi tử thứ ba của Ninh thừa tướng lại là một kẻ chỉ dùng võ không dùng văn...... Có lẽ đây là lý do Tiêu Cảnh Nghiên không trọng dụng hắn.

( chữ Ninh: 寜 phía trên có bộ miên (cái mái che) và chữ tâm 心)

(thư hương thế gia chỉ những dòng họ học giả/nghiên cứu sách vở/đọc sách qua nhiều thế hệ.)

Một bộ miên, dưới là tâm, Tiêu Chiến thật sự không ngờ, sau khi y chết, nhi tử thứ ba này lại lên làm Đại tướng?

Nghĩ đến đây, Tiêu Chiến buông mũi tên, lắc đầu cười nói: "Có lẽ là tướng quân của Ngũ đệ ta."

"Ngũ đệ anh? Là người kế vị ngôi Hoàng đế sau đó?" Vương Nhất Bác vẫn chưa quên lời Tiêu Chiến từng nói, Lâm Thanh, thê tử của Tiêu Chiến, sau đó lại trở thành Hoàng Hậu của người Ngũ đệ này.

Gật gật đầu, Tiêu Chiến nhẹ gõ ngón tay lên bàn đá, nhìn xa xăm: "Lúc trẫm còn là hoàng tử, trẫm đã giết Thái tử, giết cả Nhị hoàng huynh, Tứ đệ yếu đuối không làm được đại sự, trẫm thả hắn quy ẩn trong rừng."

Nói là nhân từ thả vào rừng quy ẩn, nhưng Tứ hoàng tử từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, bỗng nhiên bị đưa vào rừng không có người ở, e là chỉ có thể vào bụng thú dữ trong rừng. 

Tiêu Chiến thấy Vương Nhất Bác nhíu mày, nhướng mày hỏi: "Tàn nhẫn quá sao?"

Vương Nhất Bác nhìn chăm chú Tiêu Chiến, lắc lắc đầu, "Thân ở vị trí như vậy chắc chắn luôn có rất nhiều sự bất đắc dĩ, không giết họ họ sẽ giết ta, giữ mạng mình là điều quan trọng nhất."

Vương Nhất Bác không một tia giả dối nhìn Tiêu Chiến. Bốn mắt giao nhau, Tiêu Chiến là người quay đầu trước, y không nhìn cậu nữa, chỉ tiếp tục nói:

"Ngũ đệ......"Tiêu Chiến nhíu mày như cố gắng nhớ lại, "Ngũ đệ Tiêu Cảnh Nghiên ốm yếu gầy gò, ngay cả võ công cũng không bằng Lục đệ của hắn, hắn có vẻ lạnh lùng hờ hững, không đi tranh đoạt bất cứ thứ gì, nhưng lại là một kẻ có lòng dạ độc ác nhất."

Khẽ dạo bước, Tiêu Chiến tiếp tục nói: "Hắn khao khát quyền lực. Để đạt được mục đích hắn không ngại làm bất kì điều gì, lợi dụng bất cứ ai. Trước khi ta xưng đế, hắn bại dưới tay ta, lẽ ra ta đã không để cho hắn sống."

Vậy tại sao khi y lên ngôi hoàng đế, người kia lại không chết, Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến hỏi: "Nhưng tại sao......"

"Là vì có người không muốn hắn chết."

"Ai?" Lúc hỏi, Vương Nhất Bác thật ra cũng đoán được chút, có quan hệ với cả Tiêu Chiến và Tiêu Cảnh Nghiên, cậu chỉ biết có một người, là cái người khi nhắc đến, Tiêu Chiến luôn dành một sự dịu dàng.......

Lâm Thanh......

"Nàng thành hôn với trẫm, là vì Tiêu Cảnh Nghiên."

Mà trước khi Tiêu Chiến nói xong câu đó, Vương Nhất Bác đã siết chặt nắm tay.

./.

Chương 39
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chuyển ngữ: Andrew Pastel

"Anh...anh tha cho Ngũ đệ vì cô ấy?" Vương Nhất Bác phức tạp nhìn Tiêu Chiến.

Tiêu Chiến nheo mắt, nhướng mày liếc mắt Vương Nhất Bác một cái, "Phải, nhưng cũng không hoàn toàn như thế......" Tiêu Chiến hờ hững nói tiếp, "Lâm gia là đại gia tộc ở Đại Tự, tổ tông đã cùng hoàng đế khai quốc thống nhất giang sơn, mà Lâm Thanh là nữ nhi Lâm gia. Nàng là một tài nữ, xét về gia thế hay bản thân nàng, đều xứng đáng để làm chính thê của ta. Cưới nàng, cũng đồng nghĩa với nắm trọn Lâm gia trong tay."

Vương Nhất Bác có thể nhìn ra được lỗ hổng trong lời Tiêu Chiến, cô Lâm Thanh kia đồng ý làm thê thiếp của y chỉ vì Tiêu Cảnh Nghiên, nên dĩ nhiên là cô ấy có tình cảm với Tiêu Cảnh Nghiên, nếu lúc trước Tiêu Chiến giết hắn ta ngay, vậy Lâm Thanh sẽ hết hy vọng thôi. Dựa vào thân phận Tiêu Chiến khi ấy, y muốn cưới ai chẳng được.

Nói đến cùng, Tiêu Chiến chỉ là không muốn tổn thương Lâm Thanh mà thôi.

"Anh yêu cô ấy."

Không phải câu hỏi, mà là trần thuật như kể lại một sự thật. Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến, sự hoảng hốt trong trong tích tắc của y, càng thêm chứng minh cho câu nói của cậu.

Tiêu Chiến thừ người ra một lúc, rồi lại lắc lắc đầu, "Lâm Thanh là một nữ tử tài năng, trẫm cũng từng hãm sâu vào sự dịu dàng và tài năng của nàng...... Nàng từng là điểm yếu với trẫm, chỉ là, đôi khi trẫm lại không phân biệt được, trẫm yêu nàng, hay yêu gia thế của dòng tộc sau lưng nàng hơn."

Lần đầu tiên y đấu với Tiêu Cảnh Nghiên, y nói hắn đại bại là vì hắn nhẫn tâm vứt bỏ tất cả, kể cả trái tim mình....

Mà thời gian trôi đi, lần nữa chạm trán với nhau, Tiêu Cảnh Nghiên cũng trả lại Tiêu Chiến một câu tương tự:

"Hoàng huynh thành công vì bảo vệ cho chút tình cảm cuối cùng của mình, nhưng mà thất bại cũng vì thế...... Chỉ là, thân là Ngũ đệ, ta cũng đau lòng cho hoàng huynh lắm. Ta nhìn thấu lòng mình nên mới biết thứ gì nên buông tay, còn hoàng huynh đi khắp nơi lưu tình, nhưng chỉ e là, đến tận bây giờ huynh cũng chưa từng hiểu rõ lòng mình......"

Vương Nhất Bác chăm chú nhìn Tiêu Chiến, không nói gì, chỉ có thể cố gắng đè nén những cảm xúc trong đáy mắt xuống. Những việc này không liên quan đến Vương Nhất Bác, Tiêu Chiến từng từng yêu ai không liên quan gì đến cậu. Hơn một ngàn năm, Lâm Thanh cũng đã chết đi, Đại Tự cũng không còn tồn tại, Vương Nhất Bác chỉ cần biết rõ được đoạn lịch sử kia,trước khi... trước khi Tiêu Chiến luân hồi chuyển thế .....

Chỉ cần nghĩ đến chuyện Tiêu Chiến luân hồi chuyển thế, cổ họng Vương Nhất Bác lại như nghẹn lại.

Không muốn đề cập đến chuyện này nữa, Tiêu Chiến đổi đề tài, "Trẫm nhớ rõ không lâu trước đây ngươi đã nói, xung quanh Đại mộ của trẫm, ngoại trừ hầm bồi táng và lăng Hoàng Hậu, cũng không có thêm lăng mộ nào khác đúng không?"

"Đúng vậy." Gác cảm xúc sang một bên, Vương Nhất Bác trả lời: "Theo lý thuyết, lý ra phải có thêm lăng đế vương mới đúng."

"Vậy có nghĩa là vị trí ta an táng không phải vùng ngoại ô Trung Đô?"

"Trung Đô?" Nhớ lại các tên thành cổ qua các thời kỳ lịch sử, Bình Dao ở Sơn Tây triều Hán có tên là Trung Đô, chẳng lẽ kinh thành của Đại Tự là ở Bình Dao?

Bình Dao là một huyện thành được lập ra ở trung tâm tỉnh Sơn Tây, và được triều Tây Chu xây dựng thời Xuân Thu Chiến Quốc...

Sơn Tây......

Nhíu mày suy tư, Vương Nhất Bác chợt nhớ đến mấy tháng trước, sau khi Giang Ba chết không lâu, lúc cậu bắt một chiếc taxi đến trường, có người tài xế già đưa cậu ảnh một chiếc ly đồng được cho là từ thời Hán Đường nhờ xem có phải đồ giả hay không. Cậu còn nhớ lúc đó cậu nhận ra văn trên chiếc ly không khớp với bất kỳ triều đại nào nhưng lại giống như đúc với hoa văn của cổ vật trong đại mộ thôn Ninh Hóa...

Người tài xế già nói chiếc ly được con rể mua ở Sơn Tây, lúc ấy cậu không để ý, nhưng giờ thì, có lẽ ở Sơn Tây còn thêm một lăng tẩm của Đại Tự nữa!

Vương Nhất Bác đột nhiên xúc động lên, cậu cầm bản đồ lần trước vẽ ra.

"Tiêu Chiến, anh xem thử có phải Trung Đô thành của anh ở chỗ này không?"

Vương Nhất Bác không màng đến cơn đau từ cánh tay vừa trật khớp, vừa nói vừa rút bút vẽ tiếp sơ lược bản đồ Bình Dao:  "Trung Đô có phải kinh thành của Đại Tự không? Nếu vậy thì đô thành Đại Tự đô thành ở Sơn Tây bên kia, mà hiện tại...." Vừa nói, Vương Nhất Bác vừa vẽ ra vị trí Tây An, "Hiện tại lăng mộ của anh lại nằm ở ở Tây An, hay là Trường An khi đó."

Tiêu Chiến thu bớt ý cười, "Vị trí này đúng là Trung Đô, cũng là hoàng thành của Đại Tự, còn hoàng lăng Đại Tự được xây ở vùng núi phía bắc Trung Đô. Đại Tự quan niệm dĩ Bắc vi cao (*), tất cả người trong hoàng tộc đều an táng ở phía Bắc, để có thể quan sát toàn bộ đô thành tư nơi cao nhất, bảo hộ Đại Tự."

(*) phía bắc là nơi cao nhất

"Vậy...... Chiến, tại sao anh lại ở cách thành Trường An hơn ngàn dặm?"

Đồng tử Tiêu Chiến hơi co lại, y liếc mắt qua Vương Nhất Bác dám vừa lược bỏ cả họ mà chỉ gọi tên y, nhưng cũng không chất vấn, y chỉ cười: "Chuyện này thì phải hỏi hoàng đế kế nhiệm ta, Ngũ đệ rồi."

"Vậy chắc em phải đi Bình Dao Sơn Tây một chuyến......"

"Đó là Trung Đô hiện tại à?" Tiêu Chiến gật đầu, "Đúng là chỗ đó sẽ có một số thứ...... Chỉ là hơn ngàn năm, Trung Đô cũng không còn nguyên dáng vẻ, ngươi không biết Đại Tự từng như thế nào, mà trẫm nghĩ thành Trung Đô cũng đã mai một. Vậy ngươi định đi tìm dấu vết Đại Tự tồn tại như thế nào đây?"

Nghe Tiêu Chiến nói như vậy, Vương Nhất Bác nghĩ nghĩ, nói: "Là...Lần trước em có gặp một ông tài xế...... à...... là xa phu í, Ông ta kể con rể ông ta mua được một ly rượu cổ ở Sơn Tây, em có xem thì thấy hoa văn ly rượu giống hệt hoa văn trong ngôi mộ này, nên  có lẽ...... Em có thể lần theo đường mua bán cổ vật của người con rể để tìm...... May mà có xin số di động ông ta"

Vương Nhất Bác chỉ lo giải thích, không để ý biểu cảm trên gương mặt Tiêu Chiến hơi thay đổi, y suy nghĩ một lúc lâu rồi dò xét hỏi: "Số.....Thủ cấp?"

(di động là thủ cơ, phát âm hơi giống thủ cấp)

Vương Nhất Bác ngẩn người, sau đó phụt cười: "Không, không phải thủ cấp......" Nói đoạn cậu cho tay vào balo lấy di động ra: "Là cái này. Chỉ cần nhập vào số điện thoại của người khác là nó có thể liên lạc được với người đó, dù có cách bao xa."

Tiêu Chiến nhìn ngón tay Vương Nhất Bác vuốt vuốt trên mặt phẳng bóng loáng, những hình ảnh xuất hiện theo động tác ngón tay, hỏi "Dù có xa cách mấy cũng có thể liên lạc được?"

"Vâng, đúng rồi." Biết thời đại này đồ vật đối Tiêu Chiến tới nói chỉ sợ nhảy lên quá lớn, khó có thể giải thích hết, Vương Nhất Bác chỉ nói đơn giản: "Cái này có thể phát ra một loại tín hiệu, truyền đến phương tiện liên lạc của người kia, sau đó người ta sẽ nghe được giọng của anh thông qua phương tiện đó."

"Vậy chẳng phải sẽ rất chậm sao? Không chỉ chờ nó chạy tới nơi mà còn phải chờ nó giải thích."

"Không, không phải như thế, tốc độ truyền nhanh bằng vận tốc ánh sáng cơ."

"Ánh sáng?" Nụ cười Tiêu Chiến lộ vẻ hoang mang rối rắm: "Ánh sáng cũng có nhanh chậm sao?"

"Đúng vậy......" Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến, không biết vì sao cảm giác có một sự bi thương chậm rãi lan ra trong lòng, người này hoàn toàn không biết gì về thế giới của cậu, cũng không thể hiểu được thế giới ấy, cách xa nhau hơn ngàn năm là như thế...

Vương Nhất Bác từ trước đến nay luôn không bao giờ tự làm khó mình, dù có những lúc cậu đã lún sâu, nhưng khi biết không thể có được, cậu sẽ vội vàng thu tay lại, trước đây như thế, bây giờ cậu cũng phải như thế.....

Vương Nhất Bác quan niệm như vậy, nhưng có những thứ bản thân con người không thể kiểm soát được. Sau khi gặp được y, đầu óc của cậu đã hỗn loạn rồi, dù có tự nhắc nhở bao lần, cơ thể vẫn sẽ tự hành động theo khát vọng của trái tim.

Tiêu Chiến thấy bàn tay phải cầm bút của Vương Nhất Bác run nhè nhẹ, cũng biết là do cánh tay vừa trật khớp gây đau đớn.

"Không còn sớm nữa, ngươi cần phải trở về, sau khi về nhớ đến y quán xem lại."

(*) y quán là nhà thầy thuốc như bệnh viện ngày xưa

Nói đoạn, Tiêu Chiến vung tay lên, cửa địa cung chậm rãi mở ra: "Giấy bút này cứ để lại đây, ngày mai ngươi lại đây, ta sẽ đưa cho ngươi bản vẽ vị trí hoàng lăng Đại Tự, thời thế thay đổi, nhưng núi sông vẫn sẽ như thế, ngươi xem họa đồ của ta hẳn là có thể tìm được."

Vương Nhất Bác còn muốn nói thêm gì đó, nhưng thấy Tiêu Chiến nhoẻn một nụ cười tiễn khách, cậu đành nhịn xuống.

"Vậy... Mai gặp."

Hít một hơi thật sâu, Vương Nhất Bác cầm lấy ba lô trên mặt đất, mở đèn pin đi ra ngoài mộ thất. Giống như mọi lần, cậu vừa bước ra khỏi địa cung,cánh cổng cẩm thạch trắng điêu khắc tỉ mỉ chầm chậm đóng lại, dần che khuất hình bóng Tiêu Chiến cô độc bên trong, chỉ khác, là lần này Vương Nhất Bác lại cố gắng không ngoảnh đầu lại nhìn, mà đi thẳng.

Đôi tay trật khớp dù đã được nắn lại, nhưng Vương Nhất Bác vẫn đau như cánh tay đã rớt khỏi cơ thể. Trật khớp không được chữa trị dứt điểm có thể để lại biến chứng về sau. Nghĩ về đến nhà cũng 7 giờ sáng, cậu chắc phải ghé bệnh viện kiểm tra lại thật.

Vương Nhất Bác đi ra khỏi đường hầm, tự thì thầm chế nhạo mình, "Có mấy tháng mà đi bệnh viện nhiều bằng mấy năm trước cộng lại."

Vương Nhất Bác không biết, lúc cậu rời đi, khi cánh cổng cẩm thạch trắng vừa đóng lại, Tiêu Chiến đột ngột ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo, thân ảnh như tan biến đi, lúc mờ lúc rõ.

Tác giả có lời muốn nói: Thật ra có rất nhiều điều Vương Nhất Bác không biết, và có nhiều điều cả Tiêu Chiến cũng không biết.......

Đường còn dài.......

Lời editor: Đúng rồi dài lắm ạ tận thêm 100 chương nữa....

Thêm hình bản đồ Tây An – Bình Dao cho dễ hình dung vị trí, 500km đi ô tô 5 tiếng...

btw cuối cùng Bác-ume cũng nhận ra quy luật là gặp vợ xong là phải vào bệnh viện =]]]]

./.

Chương 40
Chuyển ngữ: Andrew Pastel

Ông bác sĩ già đeo mắt kính cầm phim X-quang cánh tay Vương Nhất Bác vừa mới chụp lên nhìn nhìn, "Không có vấn đề gì cả, trông không giống bị trật khớp."

"Cánh tay trật khớp thật đó ạ, nhưng mà lúc đó có người bạn nắn lại giùm cháu. Giờ cháu đi kiểm tra lại xem có cần bó bột hay không."

Ông bác sĩ nghe Vương Nhất Bác nói, buông tấm ảnh trong tay xuống, nắm nắn lên cánh tay Vương Nhất Bác, hỏi: "Cảm giác thế nào, có đau không."

"Vẫn còn đau ạ, nhưng không đau bằng lúc đang trật khớp."

Nhận được đáp án, bác sĩ rút bút viết lên hồ sơ bệnh án mấy chữ rồng bay phượng múa, "Cậu được sơ cứu kịp thời nên không cần bó thạch cao," đẩy gọng kính trên sống mũi, bác sĩ nhìn Vương Nhất Bác, "Bạn cháu học y à, dám nắn khớp xương lại ngay lúc đó?"

"Vâng....vâng ạ. Người đó biết chút Trung y."

Bác sĩ cũng không nói gì nữa, viết hồ sơ khám bệnh đưa cho Vương Nhất Bác, rồi đứng lên đi sang một bên, ý bảo Vương Nhất Bác đến ngồi xuống cái ghế bên cạnh ông.

"Tuy khớp đã được nắn lại rất ổn, nhưng cũng phải chú ý hoạt động, tôi quấn băng vải cố định vai cho cậu, tạm thời cậu có thể hoạt động phần vai, nhưng không được bưng bê vật nặng, hai tuần sau có thể cắt băng vải."

Vì trật khớp vai nên bác sĩ cũng chỉ cố định vai và đầu cánh tay, khuỷu tay dưới vẫn có thể động. Tuy hoạt động không thoải mái như lúc đầu, nhưng cũng không gây trở ngại quá nhiều.

Sau một đêm lăn lộn,mắt kính Vương Nhất Bác không biết đã rớt đi đâu mất. Về lại phòng, cậu lấy cặp mắt kính dự phòng khác có số đo độ thấp hơn mang lên, rồi ngã lên giường không muốn đứng dậy.

Đã kiệt sức, nhưng Vương Nhất Bác lại không thể nào bắt mình không nhớ lại chuyện đêm hôm qua.

Có quá nhiều chuyện xảy ra. Ở bên cạnh Tiêu Chiến, cậu có thể xem nhẹ những hình ảnh máu me đó, nhưng lúc này chỉ còn một mình, nhớ lại những cảnh kinh hoàng khi ấy, Vương Nhất Bác không rét mà run.

Cậu thấy địa ngục dưới chân, cái địa ngục chỉ chực chờ để kéo cậu vào trong đó.... Cậu cũng tận mắt nhìn thấy thi thể của ba tên trộm mộ bị ác quỷ xé rách, nuốt hết vào bụng không còn một vết máu hay xương cốt.

Vương Nhất Bác nghĩ, ai thấy những cảnh đó đều sẽ sợ đến bủn rủn chân tay mà thôi. Người đang sống....Người đang sống bị xé rách thành từng mảnh, bị ác quỷ coi như món ngon, tròng mắt của tên trộm mộ cũng bị bọn chúng móc ra ăn ngấu nghiến....

Chỉ cần nghĩ đến mấy cảnh đó Vương Nhất Bác đã muốn nôn ọe.

Ghê tởm đến cực điểm.

Vương Nhất Bác nhớ đến lời ông pháp sư và Khúc Chí Văn đã từng nói, ngôi mộ cổ này không thể đụng vào, cậu còn nhớ trước khi đào đường hầm, ông Khương tám mươi tuổi ở thôn Ninh Hóa nói sẽ có điềm xấu...

Giang Ba đã chết, Lâm Hoành Tinh đã chết, Trương Khải Thạc cũng đã chết...... Cậu còn tận mắt thấy ba tên trộm mộ bị ăn tươi nuốt sống, ngay cả hồn phách cũng không còn, nếu không phải có Tiêu Chiến và Khúc Chí Văn, số phận Vương Nhất Bác chắc cũng giống như thế......

Còn sống thì cậu còn có thể làm gì đó, nhưng nếu cả mạng cũng không còn, cậu còn lại cái gì? Vương Nhất Bác đột nhiên nhớ đến lần dự lễ tang của Trương Khải Thạc, nhìn Trương Khải Thạc quỳ lạy cha mẹ để biệt ly......

Đau khổ nhất khi chết đi đó là để lại cho người thân cả đời thương nhớ.

Nghĩ đến Tiêu Chiến, nghĩ đến Trương Khải Thạc, nghĩ đến cha mẹ Giang Ba khóc gào, Vương Nhất Bác chợt hoảng hốt, người ta hay bảo sinh ly đau khổ hơn tử biệt, nhưng những người có thể thốt ra câu đó e là chưa từng trải qua cảnh người thân thiết nhất của mình ra đi.

Vương Nhất Bác không muốn chết, nhưng mà, những chuyện cậu trải qua gần đây không chuyện nào là không đang đâm đầu vào ngõ chết. Cậu chợt nghi ngờ, nếu như đoạn lịch sử bí ẩn hơn ngàn  năm kia cần cả tính mạng của cậu để vén màng, thì có đáng giá không?

Đổi tính mạng của cậu để tìm về một sự thật lịch sử?

Lịch sử cũng đã là chuyện đã qua, cho dù biết được nó, cho dù biết chuyện Đại Tự bị lịch sử phủ mờ, thì có ích lợi gì?

Chết đi, thì chẳng còn lại gì, biết những cái đó cũng uổng công, không thể cứu mình sống lại.

Đáng giá sao?

Vương Nhất Bác chậm rãi lắc lắc đầu, đứng lên đi đến kệ sách cầm tài liệu Trương Khải Thạc từng phỏng đoán về thôn Ninh Hóa lên.

Những dòng cuối cùng, Trương Khải Thạc viết:

"...... Khu mộ này tuy rất giống thời đầu nhà Đường, nhưng tôi cũng không thể ngừng nghĩ về một giả thuyết hoang đường, nếu Đại Mộ này không thuộc về bất kỳ một vương triều nào trong sử sách, nếu lịch sử đã bị đứt gãy ở đâu đó, nếu chúng ta có thể chứng minh có một sự kiện nào đó đã xóa đi hết đoạn lịch sử này..... Vậy có thể sửa lại hay không, chuyện lịch sử Trung Quốc không chỉ có 83 vương triều và 559 đế vương (bao gồm 397 "Đế" và 162 "Lâm")!? Dĩ nhiên đây chỉ là chuyện giải trí thôi thôi."

Đương nhiên, Vương Nhất Bác cũng không nghĩ khi Trương Khải Thạc viết ra những dòng này, cậu ta cho là chuyện phiếm. Quyển luận văn Trương Khải Thạc viết, hơn hai mươi ngàn chữ là dành để so sánh họa tiết hoa văn và văn hóa khu mộ với triều Đường, nhưng lại không phải là đoạn quan trọng nhất. Vương Nhất Bác thậm chí có thể tưởng tượng khi Trương Khải Thạc viết đoạn cuối cùng này, đôi tay run rẩy, băn khoăn như cậu lần đầu tiên suy đoán như thế......

Vương Nhất Bác siết chặt luận văn trong tay, nhắm mắt lại.

Trương Khải Thạc trước khi đi nhờ cậu hai việc, thứ nhất, chăm sóc cha mẹ, thứ hai, chưa biết rõ ngọn ngành đoạn lịch sử này thì không được xuống dưới tìm cậu ấy.

Đáng giá không? Với những "nhà khảo cổ điên" khai quật thôn Ninh Hóa trong mắt người khác....

Lâm triều thứ 84, vị đế vương thứ 560......

Đáng chứ.

Lịch sử là một tòa nhà cao tầng thời gian xây nên, càng lên cao, bạn càng có thể nhìn thấy thế giới tương lai vô tận. Nếu Đại Tự thật sự tồn tại, vậy chẳng khác nào ông cha xây 84 tầng lầu, mà chúng ta nhưng vẫn chỉ biết 83 tầng, sẽ có những kiến thức thiếu hụt chúng ta chưa từng được biết.

Vương Nhất Bác cậu muốn biết rõ mọi chuyện, không phải vì ai khác, mà là vì chính cậu, nếu cứ từ bỏ như vậy, cho dù tương lai cũng không biết trước, nhưng cậu chắc chắn đây sẽ là nuối tiếc lớn nhất trong cuộc đời cậu.

Nghĩ thông suốt, Vương Nhất Bác xốc lại tinh thần, lấy laptop ra ghi chép lại những phát hiện gần đây.

Kinh thành của Đại Tự hẳn là ở Bình Dao tỉnh Sơn Tây, ly rượu tài xế đưa cậu xem giống hệt với những chiếc ly trong lăng mộ Tiêu Chiến đó, chắc chắn có người khai quật được một lăng mộ của Đại tự ở Sơn Tây rồi nghĩ là đồ thời Hán. Ly rượu này chỉ có hoàng tộc mới sử dụng, trông giống đồ bồi táng, vậy kẻ khai quật chắc chắn còn đào lên nhiều thứ khác, và cũng biết vị trí ngôi mộ.

Nghĩ đến đây, Vương Nhất Bác lấy di động tìm số tài xế taxi ấy, bấm gọi.

Sau hồi chuông ngắn ngủn, điện thoại được kết nối, một giọng đặc sệt khẩu âm Tây An phát ra: "Ai dạ? Tui đang lái xe."

Chào hỏi một chút, rồi Vương Nhất Bác giới thiện ngắn gọn chuyện mình là người bác tài đã nhờ thẩm định cái ly cổ.

Bác tài xế già có vẻ chưa nhớ ra, im lặng lúc lâu sau mới bừng tỉnh.

"À À! Tui nhớ rồi, phải cậu nói cái ly đó để một thời gian là giá tăng vèo vèo đúng hơm?" Nhắc đến cái ly, bác tài nhanh chóng đỗ xe lại ven đường, "Nhờ cậu á, mấy hôm trước có người bỏ đến 500 ngàn tệ mua cái ly đi rồi, Cảm ơn cậu nha, nhờ cậu tụi tui mới không bán sớm cái ly, thằng rể tui cũng kiếm chác được một chút tiền."

Bỏ 500 ngàn tệ để mua? Nghe tài xế nói, Vương Nhất Bác nhíu mày, dám bỏ một số tiền lớn như thế, người đó chắc phải là dân trong nghề. Nhưng nếu dân trong nghề, họ sẽ nghi ngờ ly rượu này là hàng giả vì hoa văn kỳ lạ.

"Người mua nó có nói gì không ạ?"

"Lúc giao dịch tôi có tới coi, nhưng người đó cũng không nói gì nhiều, chỉ nói chuyện với thằng rể tui...... À, hình như ông ta nói giá này là hời, ngoài ra cũng không nói thêm gì." Tài xế già nói tới đây, cười nói: "Đúng rồi, thằng rể tui mấy hôm nữa nó lại đi Sơn Tây tới chỗ đào hiện vật, nhóc nhà cậu am hiểu, nếu không bận gì cậu đi theo nó lên Sơn Tây được không, phụ nó nhìn coi là đồ thiệt hay giả, tiền bán được cậu với nó cứ tự chia phần trăm với nhau."

Thật ra đây cũng là ý người con rể, lúc bán được ly rượu với giá hời, người con rể đã nhờ bác tài xế liên lạc với Vương Nhất Bác nhờ hỗ trợ thêm, chỉ là tài xế già không tìm được số của Vương Nhất Bác, sau cũng lại quên mất. Lúc này Vương Nhất Bác gọi điện thoại tới, ông cũng sực nhớ tới, vội báo với Vương Nhất Bác.

Chuyện này lại vừa vặn với ý định của Vương Nhất Bác. Cậu vốn định thăm dò xem ly rượu này đào được ở đâu, giờ lại được mời đi theo.

"Dạ được ạ, bác về nói lại với con rể bác một tiếng, khi nào đi thì báo với cháu"

"Ok! Có gì nói sau nha, tui có khách lên xe rồi, về nhà tui nói với thằng con liền."

Cúp điện thoại, Vương Nhất Bác save bài viết, đứng lên chuẩn bị đi nghỉ ngơi, thì lại bị một gương mặt đứng ngoài cửa sổ nhìn vào dọa muốn lảo đảo.

Không biết khi nào Đường Gia Minh đứng ngoài cửa sổ hành lang. Vương Nhất Bác sau khi xác định là ai thì thở phào, mở cửa: "Anh Đường, anh làm gì vậy, đứng đây sao không gọi em?"

"Anh định gõ cửa mà thấy em đang nói chuyện điện thoại, nên chờ xong anh mới gọi." Đường Gia Minh lia mắt nhìn Vương Nhất Bác từ trên xuống dưới, thấy cậu dính đầy bùn đất: "Sao bẩn thế hả, vừa lăn lộn ở đâu về đó?"

"Buổi sáng em đạp xe ra ngoài, bị té ngay công trường thi công."

"Té xe?" Đường Gia Minh nhìn cánh tay Vương Nhất Bác lộ ra băng vải, "Té gãy cả tay! Nghiêm trọng không?"

"Không nghiêm trọng, hai tuần sau cắt băng được rồi. À, anh Đường tìm em có việc gì không?"

"À, không nói anh cũng quên mất,anh đang định lên phòng thì vừa lúc gặp Trương Tuấn với Ngô Hải ở dưới lầu, hai đứa nó nhờ anh đi ngang tiện gọi em xuống ăn cơm chung."

Vương Nhất Bác mệt mỏi một đêm, thấy những thứ đáng sợ, thật ra cũng không muốn ăn gì, nhưng đột nhiên nghĩ đến một việc, Vương Nhất Bác liền gật gật đầu, mở cửa sổ nhìn xuống lầu, quả nhiên thấy Trương Tuấn và Ngô Hải. Vương Nhất Bác vẫy tay với hai người, lớn tiếng nói: "Chờ tôi thay quần áo rồi xuống ngay!"

Nói xong, Vương Nhất Bác xoay người quay vào thay quần áo, hỏi Đường Gia Minh: "Anh Đường có muốn đi chung không?"

"Thôi được rồi. Mấy nay anh bận đến mức hai mắt thâm quầng như gấu trúc, phải đi ngủ ngay chứ không lát nữa có khi lăn đùng ra chết vì trụy tim mất."

Đường Gia Minh là đội trưởng tiểu đội khai quật của cậu, có rất nhiều chuyện phải lo. Vương Nhất Bác cũng biết dạo gần đây khai quật ra rất nhiều thứ, Đường Gia Minh cũng bận đến phát điên, hơn nữa chuyện cậu định nói với Trương Tuấn và Ngô Hải, Đường Gia Minh có mặt cũng khó mà nói.

Không nói thêm gì, Vương Nhất Bác chỉ vỗ vỗ Đường Gia Minh vai, "Vậy thôi ạ, hẹn anh lần sau đi uống rượu."

"Ừm, mau đi đi, không tên lưu manh Trương Tuấn kia lại bảo lâu nữa."

Gật gật đầu đóng cửa, Vương Nhất Bác đi xuống.

Đường Gia Minh nhìn theo bóng lưng Vương Nhất Bác một lúc lâu, rồi mới xoay lên cầu thang......

./.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co