Chương 51-55
Chương 51
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
"Ừm....khoảng bao lâu anh áng chừng được không." Vương Nhất Bác ướm hỏi Đường Kiệt.
"Không biết mà....tui biết tui nói rồi. nhà Đường tụi tui có gia phả, nhưng mà viết có 2 300 năm đổ lại thôi, trước đó không có. Nghe ông bà nói hồi đó chỗ này có hỏa hoạn nên cháy hết trơn rồi."
Ngô Hải bên cạnh nói tiếp: "Vậy chắc anh Đường quen thuộc địa hình chỗ này lắm nhỉ? Chúng em định đi khảo sát tiếp, nhưng không quan đường núi ở đây, sợ đi lạc, nên không biết có thể nhờ anh dẫn đường được không?."
"Ừmmm...... Tui quen thì quen thật, nhưng mà......."
Ngô Hải thấy Đường Kiệt do do dự dự, nghĩ chắc hắn sợ mất một ngày đi làm, Ngô Hải liền cười nói: "Chúng em có thể biếu anh một chút phí dẫn đường, cũng không làm anh phí một ngày làm công đâu ạ."
Nghe Ngô Hải nói như vậy, Đường Kiệt ngay lập tức vui tươi hớn hở híp mắt cười, "Phí gì, ừm, mà...... cũng được."
Thấy Đường Kiệt đồng ý, ba người lại chạm ly, nhấp một ngụm rượu trắng. Tán gẫu một lúc, Vương Nhất Bác giả vờ như như lơ đãng hỏi: "Em đến đây thấy phong cảnh non xanh nước biếc, không khí cũng trong lành, mà sao không thấy ai đến du lịch vậy nhỉ?"
"Ha ha, non xanh nước biết thật, nhưng mà sơn thôn đẹp cũng nhiều lắm, làm gì đến lượt thôn tụi tui khai phá chứ."
Nghe Đường Kiệt nói, Vương Nhất Bác gật đầu, "Cũng phải, giờ hạng lục khai phá du lịch của nhà nước phải yêu cầu có khung cảnh đặc sắc, nếu không thì cũng phải có cổ thành, cung điện, lăng mộ gì đó."
Đường Kiệt nhìn Vương Nhất Bác, thở dài: "Nhưng mà chẳng có gì. Núi non gì cũng quá bình thường."
"Đúng vậy, nếu bên này có ngọn núi nào hình dáng đặc sắc thì tốt rồi."
"Ừm......" Đường Kiệt uống rượu hơi nhiều, đầu óc bắt đầu mơ màng, híp mắt nói: "Cũng không phải không có, nhưng mà không đặc sắc mấy. Sau lưng thôn tụi tui, đi qua mấy ngọn núi, có một ngọn núi trông rất giống một con cọp, nhưng mà, dạng núi này chỗ nào chả có, không quá đặc biệt."
Vừa dứt lời, hai mắt Vương Nhất Bác gần như sáng lên, "Nghe anh nói em muốn đi xem quá." Nhìn nhìn đồng hồ, Vương Nhất Bác thấy cũng đã bốn giờ chiều, cũng không còn sớm, nên nói tiếp: "Vậy mai anh dẫn chúng em đến đó được không."
Đường Kiệt lắc lắc cái đầu hơi xoay mòng mòng, cố gắng chớp mắt, "Mấy cậu muốn đi à? Chỗ đó khá xa mà chỉ có thể đi bộ thôi đó."
"Vâng, không sao ạ. Dù gì kì nghỉ cũng còn dài."
Đường Kiệt nhìn Vương Nhất Bác, cũng vui vẻ theo: "Cũng được, sáng mai các cậu tới đây, tui dẫn mấy cậu đi."
Lên hẹn xong, Vương Nhất Bác và Ngô Hải cũng quay về nhà nghỉ ở Bình Dao chờ sáng mai.
Khi cả hai vừa rời đi, mẹ Đường Kiệt liền ra khỏi phòng chất vấn hắn: "Mai mày định dẫn hai đứa kia lên núi thật à? Mày có phải không biết......."
"Aizzz! Là người ta muốn đi mà? Với cả còn trả tiền cho con nữa, sao con từ chối được?" Đường Kiệt tuy mặt vẫn đỏ vì rượu, nhưng khi hắn nói câu này trông lại rát tỉnh táo.......
Dân quê đều thức dậy rất sớm, lúc Vương Nhất Bác và Ngô Hải tới thôn, Đường Kiệt đã chuẩn bị xong, đang ngồi chờ cả hai.
"Chỗ đó khá xa, đi cũng tốn ba bốn giờ, hai cậu có đem đồ ăn trưa không. Không đem thì để tui kêu vợ nướng cho hai cái bánh?"
"Cảm ơn nhưng chắc không cần đâu ạ. Chúng em có mang theo bánh mì."
"Mang theo thật à? Vậy tui kệ hai cậu á nha." Đường Kiệt nói, cầm lấy túi nilon đựng bánh nướng vợ đưa, "Xuất phát thôi, đi sớm về sớm."
Đường Kiệt nói xa đúng thật không có nói ngoa. Đi men theo con sông, trèo qua hai cái núi, Đường Kiệt mới quay lại nói cho hai cậu muốn mệt xỉu phia sau là chỉ mới được nửa đường thôi.
Dân khảo cổ cả ngày lăn lộn ngoài trời, cũng gần như dân lao động chân tay, Vương Nhất Bác và Ngô Hải thể lực cũng khá tốt. Nhưng cái thời tiết oi bức thế này cũng làm hai người cậu vốn xuất thân thành thị cảm thấy khó chịu.
Núi rừng chưa khai phá, không có xi măng, đá phiến phô thành cầu thang, chỉ có gập ghềnh đất đá bùn đất, hơn nữa ít ai qua lại nên đường mòn cũng gần như bị cỏ dại phủ kín cả. Leo núi, xuống núi, leo núi, xuống núi....... Như thế lặp lại liên tục hai tiếng đồng hồ, cả hai gần như kiệt sức.
Chống một tay lên thân cây, Ngô Hải thở phì phò, "Còn bao nhiêu lâu mới đến vậy, cũng giữa trưa rồi."
Vương Nhất Bác quay đầu lại nhìn đường mòn bị cỏ dại che khuất, rẽ trái rẽ phải đi xa như thế, đã không còn thấy thôn làng nữa, "Tôi nghĩ chắc cũng gần tới rồi."
"Mấy cậu chắc toàn đọc sách, nên thể lực không tốt đó." Đường Kiệt cười ha ha: "Đi không đặng thì ngồi nghỉ xíu đi, cũng gần tới rồi không cần nôn nóng đâu."
Nói đoạn, hắn ngồi xuống tại chỗ, lấy bánh nướng ra ăn.
Vương Nhất Bác cũng định ăn chút gì, nhưng nhìn trời có vẻ không đẹp, bên này vẫn còn sáng, nhưng phía xa lại có thể thấy một vầng mây đen, thời tiết oi bức thế này chỉ sợ sắp sửa mưa lớn.
"Chúng ta vẫn nên tiếp tục lên đường đi, trời hôm nay có vẻ không tốt lắm."
Nghe Vương Nhất Bác nói như vậy, hai người ngồi hai góc cũng gật đầu đồng ý, đứng lên.
Đường Kiệt dẫn đường, Ngô Hải đi phía sau hắn, Vương Nhất Bác đi cuối. Cúi đầu chú ý dưới chân, Vương Nhất Bác chợt phát hiện chỗ Đường Kiệt vừa ngồi rơi ra vật gì đó, cậu nhặt lên định gọi lại Đường Kiệt, nhưng mắt nhác thấy vật đó, cậu im bặt ngay lập tức.
Một dây thừng bện hai màu đỏ vàng xâu một đồng tiền xu, trên đồng tiền khắc bốn chữ:
'Không Kiêng Kỵ Gì'
Trong một khắc, toàn bộ lông tơ trên người Vương Nhất Bác đều dựng đứng, máu trong người như đông cứng lại......
Cậu đã từng nghe nói trộm mộ phân theo môn phái, Mạc Kim phái là một gia tộc trộm mộ thời Tam quốc do Tào Tháo thành lập, nhóm trộm mộ lúc trước bị cảnh sát bắt được là dòng dõi của môn phái này. Và một đồng tiền viết bốn chữ 'không kiêng kỵ gì'..... Là một phái trộm mộ khác, Phát Khâu phái......
Trái tim bắt đầu đập liên hồi. Đúng rồi, nếu là Đường Kiệt là một nông dân bình thường, khi cậu hỏi về ngọn núi có hình dáng kỳ lạ, Đường Kiệt cũng sẽ không chú ý ra gì, nhưng, nếu hắn là dân trộm mộ, hắn sẽ nhận ra ngọn núi có hình hang cọp ngay...Đường Kiệt chắn đã nắm thóp cậu...... Nhưng biết thế vẫn dẫn cả hai cậu đến đây, Vương Nhất Bác không cảm thấy đây là lòng tốt của bọn chúng.
Phát Khâu phái chú trọng tập thể, nghe nói am hiểu ngụy trang, che dấu hoạt động, cậu và Ngô Hải...... như bước vào giữa hang cướp rồi......
Vương Nhất Bác điếng cả da đầu, cố gắng giả vờ thản nhiên đến bên cạnh Ngô Hải thì thầm: "Ngô Hải, đừng nói gì, nghe thôi....... Chúng ta, phải trốn ngay."
Mấy ngày ở Tứ Xuyên, Khương Bình cũng biết mình đã để mất dấu bọn trộm, lúc trước hắn thật sự không biết sao bọn chúng lại có thể biến mất trong không khí, sau nhờ Khúc Chí Văn hắn mới biết, thật ra đây chỉ là thuật che mắt, sau khi cắt đuôi hắn, bọn chúng liền quay về Sơn Tây.
Sơn Tây ở Thái Nguyên trước khi đến cục cảnh sát Tây An Khương Bình cũng đã công tác ở đó nửa năm, cũng có vài anh em trong ngành thân thiết. Sau khi biết tin, hắn liên lạc lại với mấy anh em nhờ điều tra một chút hướng đi của bọn trộm mộ. Cũng may Sơn Tây mấy nay cũng đang mở một đợt rà soát buôn bán cổ vật trái phép, cũng vừa lúc có thể giúp Khương Bình.
Anh em bên kia lần theo dấu chiếc xe, điều tra ra khá nhiều thông tin hữu ích.
"Anh thật sự không muốn buông vụ án này ra à?" Ở sân bay Hàm Dương Tây An, nghe sân bay thông báo chuyến bay CA1206 từ Tây An đến Bắc Kinh chuẩn bị cất cánh, Khúc Chí Văn vội nói với Khương Bình: "Có đôi khi, dù làm cảnh sát cũng không nên liều mạng như vậy, có những chuyện chìm xuống thì sẽ tốt hơn."
Khương Bình không trả lời, chỉ cười cười, "Chuyến bay sắp cất cánh rồi, cảm ơn cậu thời gian qua, sau này nếu lại có sự cố, tôi chỉ sợ phải phiền đến cậu nữa."
Thấy Khương Bình cứ mãi cố chấp, Khúc Chí Văn lạnh lùng nhìn người trước mặt, một hồi lâu mới thở dài nói: "Tôi cho anh lời khuyên cuối cùng, tôi có thể khẳng định, nếu anh cứ tiếp tục bán theo chuyện này, thì lần sau gặp lại tôi chắc cũng chỉ gặp được thi thể anh thôi."
"Nhưng tôi cũng..."
"Reng – reng- reng....."
Khương Bình còn chưa nói xong, di động đã vang lên, thấy là số lạ, Khương Bình kết nối, hỏi: "Alo, cho hỏi ai....."
Vừa mở miệng, bên kia đầu dây đã truyền đến một giọng nữ đang khóc rống:
"Cảnh sát Khương! Cảnh sát Khương.... con trai tôi bị người ta hại chết! Không phải là tai nạn! Nó bị người ta cố tình hại chết...... Tôi xin cậu, xin cậu lấy lại công bằng cho nó......"
Giọng nói quá nghẹn ngào thống khổ làm Khương Bình cũng phải đau lòng theo.Hắn trấn an một hai câu rồi hỏi: "Xin hỏi chị là? Còn con của chị là vụ việc thế nào?"
"Tôi....... Tôi là, tôi là mẹ của Giang Ba! Vừa nãy tôi dọn nhà... hức..... tôi.. tôi mới phát hiện trong tủ sách phòng Giang Ba có một quyển nhật ký! Bên trong nó có viết mấy chuyện trước khi xảy ra tai nạn! Nó bị người ta hại chết!! Bị hại chết!"
Giọng mẹ của Giang Ba rất lớn, Khúc Chí Văn đứng bên cạnh cũng nghe thấy. Cùng Khương Bình nhìn nhau một cái, cậu thấp giọng hỏi:
"Có chuyện gì vậy"
Khương Bình nhìn Khúc Chí Văn, nghe mẹ Giang Ba nói, nhíu chặt mày, "Chị đừng lo lắng quá, tôi lập tức qua nhà chị ngay, chị soạn quyển sổ tay đó ra trước hộ tôi."
Nói xong, Khương Bình bấm kết thúc cuộc gọi, quay sang Khúc Chí Văn: "Có lẽ tôi phải phiền cậu thêm một lần nữa, cậu khoan hãy về được không?"
"Đã xảy ra chuyện gì?"
"Mẹ Giang Ba tìm được nhật lý lúc sinh thời của cậu ta, có viết những thứ kỳ lạ, tôi cũng không rõ lắm là gì, đến xem mới biết được."
"Nhưng mà......" Khúc Chí Văn cong môi cười cười, "Tôi phải về."
Nhìn Khúc Chí Văn, Khương Bình thẳng lưng cúi đầu, "Xin cậu, lần này thật sự cần cậu hỗ trợ, đây không đơn giản là một vụ ma quỷ quấy phá!"
Chương 52
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Phương bắc có khí hậu khô ráo, lượng mưa ít hơn phía nam, nên núi rừng dĩ nhiên cũng sẽ không rập rạp ẩm ướt như bên đó, nhưng kiểu núi rừng hẻo lánh, chưa từng được chặt bớt cây mở đường, cũng coi như nguy hiểm, nếu xảy ra chuyện gì, có khi cảnh sát cũng không tìm ra được.
Mắt vẫn dán chặt quan sát Đường Kiệt trước mặt, Vương Nhất Bác lặng lẽ đưa đồng tiền trong tay qua cho Ngô Hải còn đang nghi hoặc.
Ngô Hải thấy Vương Nhất Bác cảnh giác Đường Kiệt, cũng không nói gì, cầm lấy thứ trong tay cậu lên xem, sau khi nhận ra nó là gì, Ngô Hải cũng tháo mồ hôi lạnh.
"Làm sao bây giờ?" Ngô Hải thì thào nhíu mày hỏi: "Chúng ta trốn trở về?"
Vương Nhất Bác đang chuẩn bị nói cái gì đó, Đường Kiệt đi phía trước đột nhiên xoay người, "Giờ chuẩn bị đi xuống dốc. Ngọn núi đối diện kia là ngọn núi giống hình con cọp kìa."
Vương Nhất Bác nhìn ngọn núi, cười cười: "Đúng là trông bình thường thật, nhưng mà không khí cũng trong lành, đứng đây trông sang rất đẹp, cũng không uổng công đi một chuyến, em nghĩ đứng đây xem là được rồi, hai chúng em cũng mệt quá không đi nổi nữa."
Đường Kiệt nghe Vương Nhất Bác nói vậy, lông mày khẽ nhếch lên, nheo mắt cười, "Đã đến tận đây rồi sao không đến xem được, lỡ đâu trong núi có 'mỏ than' thì sao! Mấy cậu học địa lý mà? Hôm qua tui đi kể khắp xóm chuyên mấy cậu, ai cũng trông mong hai cậu phát hiện được cái gì quý giá để thôn thoát nghèo đó."
Đường Kiệt vừa nói xong, Vương Nhất Bác đã biết hắn không định để hai cậu thoát rồi. Phát Khâu phái rất chú trọng hành động theo đội nhóm, Đường Kiệt kể chuyện này cho thôn, vậy có nghĩa là cả thôn đều có vấn đề.
E là bọn cậu vừa đi là đã có người lén theo sau, núi non hiểm trở thế này, dù có gọi báo cảnh sát, thì chờ đến lúc họ tới không biết hai cậu đã ra làm sao rồi nữa...
"Thôi, tụi em cũng xem qua rồi, giờ về đi." Ngô Hải giả vờ không hiểu ý Đường Kiệt, cười lớn đáp tay lên vai Đường Kiệt lùn hơn cậu ta nửa cái đầu, "Hôm nay cảm ơn anh Đường nhiều, đến nơi trời xa đất lạ còn có anh nhiệt tình giúp đỡ thế này."
"Ha ha, đúng vậy, nếu hai cậu không nói muốn đến ngọn núi này, tui cũng không rảnh rỗi dẫn hai cậu đi đâu."
"Sao thế? Núi này có gì à?"
"Hửm? Hai cậu sao không biết được?"
Nếu thật sự Đường Kiệt có kế hoạch, chắc chắn sẽ không một mình dẫn hai cậu đi, cả Đường Kiệt thấp bé cũng không đánh lại hai thanh niên, trăm phần trăm còn có giúp đỡ. Mà cậu và Ngô Hải phản kháng thì càng có hại. Nghĩ vậy, Vương Nhất Bác giả vờ ngạc nhiên hỏi: "Anh Đường nói vậy là có ý gì?"
Nhưng Vương Nhất Bác mới vừa nói xong câu đó, Đường Kiệt đã cười phá lên, "Có ý gì? mày cầm đồng tiền của tao rồi còn hỏi có ý gì?"
Nói đến thế này rồi sao còn không rõ? Vương Nhất Bác siết chặt chặt nắm tay, cắn răng nói: "Anh cố ý?"
"Đúng rồi, tao cố ý đánh rơi. Nhưng mà nếu không thử như thế, sao biết hai tụi mày có phải dân 'trong nghề' hay không."
Cánh tay Ngô Hải đặt trên vai Đường Kiệt ngay lập tức siết chặt cổ hắn.
"Anh muốn gì?"
"Muốn gì? Cái này tao phải hỏi tụi mày mới đúng! Sao tụi mày biết trong ngọn núi này có đồ vật?" Đường Kiệt nheo mắt nói: "Lúc đầu tao cũng không biết tụi mày là dân săn kho báu đâu, nên mới lại nói chuyện, ai ngờ đâu hỏi ra thì mới biết tụi mày muốn đến núi này! Ngọn núi này giấu bí mật gì chỉ có dòng họ nhà Đường biết, tụi mày đứa họ Vương đứa họ Ngô, lại từ nơi khác lại đây, sao tụi mày biết?"
"Chúng tôi tới đây không phải muốn lấy đi thứ gì, chỉ là muốn tìm hiểu chỗ này có tồn tại cổ mộ mấy ngàn năm hay không thôi, anh cũng biết loại điều tra như thế này càng ít người biết càng tốt mà, nếu rầm rộ sẽ đánh động những tên trộm mộ." Tuy Vương Nhất Bác không nói nhưng Ngô Hải cũng đoán được ý do cậu muốn đến ngọn núi này, chắc là đã biết được gì đó từ đại mộ thôn Ninh Hóa.
"Ha ha, nghĩ lừa tao dễ vậy hả? Má nó! Biết thứ đó là gì thì không thể không muốn!" Nói đến đây, Đường Kiệt phất tay ra dấu, từ đằng sau đột nhiên xuất hiện năm tên nông dân cầm vũ khí gậy gộc xông ra, trong đó hai người vọt đến Ngô Hải, cầm xẻng sắt tấn công.
"Mẹ nó! Mấy tên này đi theo chúng ta nãy giờ à?!" Vội vàng buông Đường Kiệt ra, Ngô Hải né tránh hai tên đàn ông cầm xẻng sắt, chạy đến bên cạnh Vương Nhất Bác.
Năm gã đàn ông thấy Vương Nhất Bác và Ngô Hải hai người tay không tấc sắt, nhanh chóng vây quanh cả hai.
"Đường Kiệt mẹ nó mày nói nhiều quá, hai thằng này dĩ nhiên biết trong núi có gì rồi!"
"Đúng vậy, không thả được đâu, thả về nó đi nói cho thiên hạ biết thì sao?"
"Mẹ nó, tao không muốn chia phần thứ đó cho người khác nữa đâu! Nếu tin truyền ra, thì còn có chúng ta ăn chia được sao? Con mẹ nó, thêm cả hai đứa này biết chúng ta là trộm mộ, thả nó ra chắc nó tố tụi mình ngồi tù mọt gông!"
Đường Kiệt nghe đồng bọn nói, nhíu mày: "Đúng là không thể thả tụi này......."
'Thứ đó'? Bọn chúng luôn miệng nói trong núi có 'đồ vật'. Vương Nhất Bác chợt hoang mang. Cậu nghe Tiêu Chiến nói qua, ngọn núi đó đúng là để chuẩn bị xây lăng mộ y, nhưng đến lúc y chết lăng mộ vẫn chưa xây xong, bên trong không có cái gì. Tiêu Chiến đề cập đến ngọn núi hình hang hổ này chẳng qua chỉ để làm mốc mà đi tìm lăng phụ hoàng nằm gần đó, rồi nhìn xem sau khi y chết Ngũ đệ Tiêu Cảnh Nghiên có để thứ gì thêm vào hay không.
Nhưng nghe lời Đường Kiệt nói, ngọn núi này cũng có thứ gì đó? Tiêu Chiến không biết, vậy chắc chắn là xảy ra sau khi y qua đời!
Tim Vương Nhất Bác đập dồn. Cố gắng ổn định cảm xúc, cậu suy nghĩ một lúc rồi nói: "Chúng tôi thật sự không biết trong núi có gì. Do giáo sư trong trường nói ở đây có thể có khu mộ cổ nên nhờ chúng tôi sang đây thăm dò. Anh Đường nghĩ kĩ lại xem, nếu tụi tôi biết rõ ngọn núi này, sao còn nhờ anh dẫn đường."
Vương Nhất Bác nói chuyện nửa thật nửa giả, Đường Kiệt cũng dấy lên nghi ngờ, đúng là nếu hai tên này biết rõ ngọn núi, thì nhờ hắn dẫn đường có khác nào tự đưa đầu vào lưới đâu. Biết được trong núi kia có thứ gì, thì trăm phần trăm cũng biết nhà họ Đường là như thế nào.......
"Mày nói giáo sư nhờ mày qua đây thăm dò?" Cân nhắc mức độ đáng tin, Đường Kiệt hỏi: "Tụi mày học trường gì?"
"Đại học X."
Vương Nhất Bác vừa nói, không chỉ có Đường Kiệt sửng sốt, ngay cả năm người vây quanh sắc mặt cũng biến đổi. Dĩ nhiên Vương Nhất Bác và Ngô Hải đều không đoán trước được tình hình sẽ thế này, cả hai iml ặng nhìn nhau rồi quyết định không nói gì tiếp.
"Đại học X à......" Một gã đàn ông trung niên đứng cạnh Đường Kiệt, mặc một cái áo vải thô màu xanh nhạt, khoảng 4 50 tuổi, da ngăm đen, tóc thưa thớt, mặc một cái quần rộng thùng thình, đôi giày lâu ngày không rửa dính đầy đất cát: "Đó là trường chuyên các ngành khảo cổ lịch sử, giáo sư tụi mày tên gì?"
Vương Nhất Bác giật giật mí mắt, cậu vẫn luôn nghi ngờ Lý Quốc Hiền biết gì đó ở khu đại mộ thôn Ninh Hóa, nhưng có lẽ ông ta còn biết cả chuyện ở Sơn Tây nữa...
"Là giáo sư Lý Quốc Hiền, có vấn đề gì sao?"
"Lý Quốc Hiền?! Lại còn giáo sư?" Gã đàn ông trung niên nghe thế mấy chữ trào phúng mà cười ha hả, "Ông già này đúng là đ-éo biết nhục, cứ bắt sinh viên của mình đi thăm dò, còn mình thì ngồi mát hưởng thành quả! Bao nhiêu năm rồi còn chưa bị cảnh sát bắt?Bọn cảnh sát này ăn thuế rồi ngồi chơi thôi à?"
Lời nói làm Vương Nhất Bác và Ngô Hải vốn đã có hoài nghi với Lý Quốc Hiền đều ngẩn người.
Bọn chúng biết Lý Quốc Hiền? Lại còn biết được nhiều khuất tất?
"Ý mấy người là gì?"
Vương Nhất Bác nhìn gã đàn ông, nhíu mày hỏi.
"Ý gì à?" Gã trung niên nhìn Vương Nhất Bác và Ngô Hải bằng ánh mắt khá thương hại: "Nghe còn không hiểu sao? Lão già Lý Quốc Hiền đó biết khu mộ rất nguy hiểm nên mới bảo tụi mày đến thăm dò! Hai đứa mày có chết rục thây ở đây, thì cũng sẽ cảm kích nói với lão, ' cảm ơn thầy~ cảm ơn thầy nói cho chúng em bí mật~ ' ha ha ha ha ha ha......."
Dù trong lòng đã có hoài nghi, nhưng Vương Nhất Bác vẫn cảm thấy sốc. Lâu thật lâu cũng không biết nên nói gì, chẳng lẽ...... Ba bạn học của cậu chết thảm là vì Lý Quốc Hiền? Hơn nữa theo như cách bọn chúng nói chuyện, thì ngọn núi kia cũng có lăng mộ? Nhưng là mộ của ai?"
Rất nhiều chuyện không phải tự Ngô Hải trải qua, nghi ngờ Lý Quốc Hiền cũng chỉ là Vương Nhất Bác nói, nên lúc này Ngô Hải cũng ngạc nhiên không kém Vương Nhất Bác, mặt cậu ta tái mét: "Mấy người nói, Lý Quốc Hiền biết ngọn núi này có nguy hiểm? Ông ta cũng biết chuyện khu núi này à?"
"Lão hại chết quá nhiều người, sao mà không biết được." Giống như sực nhớ ra điều gì, gã ta cong môi cười: "À nghe nói dạo này khu mộ ở thôn Ninh Hóa bên Tây An đang lùm xùm phải không? Lại chết thêm vài đứa à?"
"Mấy người đang định nói cũng là do Lý Quốc Hiền hại chết?"
"À, chắc vậy đó!" Gã trung niên cong cong môi, Tụi mày là sinh viên của lão, chắc cũng vào khu đại mộ đó rồi đúng không. Thế tụi mày có khi nào thấy lão già đó bước một chân nào vào mộ không?"
Không chờ hai người trả lời, gã ta nói thẳng: "Không chứ gì?"
Vương Nhất Bác nhìn gã, nhấp nhấp miệng, "Sao ông khẳng định như vậy?"
"Tại vì mười năm trước, cái khu mộ ở thôn Ninh Hóa kia cũng chết mấy cái mạng rồi......."
Mười năm trước, là bốn năm sau khi phát hiện ra khu mộ thôn Ninh Hóa......
Đã có người chết sao? Ở đó mấy năm, nhưng Vương Nhất Bác lại chưa từng nghe được chuyện này.......
Chương 53
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Gã đàn ông trung niên có vẻ rất khinh thường Lý Quốc Hiền, gã liếc xéo Vương Nhất Bác và Ngô Hải một cái, "Dĩ nhiên là tụi mày không biết, vì loại người như lão ta sao để cho việc này lọt ra ngoài."
Nói đến đây, gã trung niên cũng không định nói tiếp. Nhìn qua ngọn núi trước mặt, gã đột nhiên nở nụ cười: "Chậc chậc, tính ra tụi mày cũng tội nghiệp ghê, lại bị lão ta lợi dụng. Nhưng mà dù vậy tao cũng không thả tụi mày ra được, tên Lý Quốc Hiền đó sẽ..." Gã khựng lại một lúc rồi tiếp tục nói: "Lão Lý Quốc Hiền ăn may mới biết chuyện đại mộ này, không thể để thêm nhiều người biết hơn nữa."
"Ý ông là gì?"
Vương Nhất Bác nhìn xung quanh, nơi núi rừng hoang vu thế này, nếu chúng giết bọn cậu thì e cũng chẳng ai biết...
Không biết cậu và Ngô Hải liệu có thể chạy trốn khỏi sáu tên trộm mộ này không.
Như đoán được Vương Nhất Bác đang nghĩ cái gì, Đường Kiệt chợt lên tiếng: "Tụi mày đừng hòng chạy, không thoát khỏi tay sáu người tụi tao đâu."
Đường Kiệt vừa dứt lời, vài gã liền sấn tới gần Vương Nhất Bác và Ngô Hải, nâng vũ khí lên, như chực chờ cả hai có động tác gì, chúng sẽ động thủ ngay lập tức.
"Chúng tôi chỉ nghe Lý Quốc Hiền nói, sau đó lại đây thăm dò mà thôi, cụ thể thế nào chúng tôi cũng không biết mà!" Liếc mắt sang một gã đang cầm mã tấu, Vương Nhất Bác nói: "Các người thật sự muốn giết chúng tôi à?"
"Giết hai đứa mày tính ra dễ như ăn cháo, chẳng ai biết tụi mày chết ở đây, tìm được thi thể cũng phải 1 2 tháng sau, lúc đó cũng bị thú rừng gặm sạch rồi, không thể biết được mày bị chúng tao giết." Một tên trông khá trẻ cất lời, móc trong túi ra một bao giấy.
Gã đàn ông trung niên tiếp tục nói: "Nhưng mà tao nghĩ, tụimày có học khảo cổ, chết thế này thì tiếc lắm."
"Vậy các người muốn sao?!" Ngô Hải thiếu kiên nhẫn, cả giận nói: "Mẹ nó ngon thì nhào vô ngay luôn đi!"
"Ngô Hải!" Vương Nhất Bác thấy Ngô Hải như vậy, vội vàng túm chặt lấy cậu ta. Cậu và Ngô Hải đánh với sáu gã đàn ông mang vũ khí, chắc chắn không dễ xơi. Vương Nhất Bác cũng không phải không nóng nảy, cậu cũng đang cố gắng nghĩ ra biện pháp chạy trốn.
Những kẻ này đến giờ vẫn chưa động thủ, mà vừa nãy gã đàn ông kia nói giết hai cậu thì đáng tiếc, Vương Nhất Bác nghĩ bọn chúng đang muốn cả hai làm gì đó.
"Mấy người muốn chúng tôi làm gì?"
Gã đàn ông trung niên nghe Vương Nhất Bác hỏi như vậy, cũng nở nụ cười, "Tuy đeo mắt kính, mà mắt cũng tinh lắm đó." Nói đoạn, gã chỉ chỉ ngọn núi bên kia: "Ngọn núi đó, tụi tao gọi là núi Hang Hùm, nãy chắc cũng nghe tụi tao nói qua rồi ha, cái núi này cực kỳ nguy hiểm."
Nghe đến đó, Vương Nhất Bác và Ngô Hải sao còn không đoán ra bọn chúng muốn gì được cơ chứ?
"Ha, không biết ai vừa nãy khinh Lý Quốc Hiền để sinh viên lót đường còn bản thân ngồi mát ăn bát vàng nhỉ, mấy người cũng cùng một giuộc với ông ta thôi." Ngô Hải chế giễu.
Gã đàn ông trung niên nghe vậy cũng không nổi giận:"Tụi tao chưa từng nói tụi tao là người tốt, nhưng so với lão già Lý Quốc Hiền ti tiện mà còn dán nhãn giáo sư thì ngon lành hơn nhiều đó."
Vương Nhất Bác cũng không quan tâm bọn chúng khác gì với Lý Quốc Hiền, trong mắt cậu, cả hai đều không đáng tin như nhau. Cái cậu quan tâm là gã ta nói núi Hang Hổ rất nguy hiểm, chẳng lẽ cũng có quỷ quái quấy phá như ở thôn Ninh Hóa? Dĩ nhiên Vương Nhất Bác chỉ nghĩ bụng, không nói ra.
"Ngọn núi đó nguy hiểm thế nào?"
"Đó là một lăng mộ khoét trong núi để xây, tụi mày cũng nhìn ra mà nhỉ. Chúng tao muốn một thứ trong đó, nhưng không thể đi vào."
"Mấy người còn không vào được, sao chúng tôi có thể vào? Còn nữa, mấy người cứ úp úp mở mở không nói thẳng, nhưng chắc nó là cái gì rất rất rất quý giá chứ gì? Bao nhiêu năm rồi sao vẫn chắc nó còn trong đó? Có khi nó bị cuỗm đi hai ba trăm năm trước rồi cũng nên!" Ngô Hải hít sâu một hơi, "Mấy người muốn nó, người khác cũng muốn nó vậy!"
"Thứ đó còn trong lăng mộ, tụi tao chắc chắn, còn tại sao tụi tao biết thì là chuyện của tụi tao, không mượn tụi mày hỏi. Tụi mày chỉ cần vô đó mở cửa lăng ra thôi."
"Dễ dàng thế. Không sợ chúng tôi lấy mất vật quý đó sao? " Vương Nhất Bác nhíu mày nói: "Còn nữa, trong mộ có gì mà mấy người không thể vào?"
"Có bẫy, vào một lần rồi, chết cũng kha khá."
"Nhưng mà chúng tôi cũng đâu hiểu biết về những bẫy rập trong lăng đâu!" Ngô Hải lắc lắc đầu, "Không thể giúp được gì cho mấy người!"
Một gã đầu trọc cầm dao rựa đứng sau lưng Ngô Hải cười ha ha "Tụi tao có nói trông mong mày mở được cửa à? Dù gì cũng muốn giết tụi mày mà, trùng hợp hai đứa mày dân khảo cổ chắc cũng có chút kiến thức, vào đó may thì mở được cửa, xui thì tụi tao cũng đỡ động tay động chân nữa."
"Chính xác," Đường Kiệt bên cạnh nheo đôi mắt ti hí cười khùng khục: "Nhưng mà nếu tụi mày có thể giúp được, tui tao cũng có thể suy nghĩ đến chuyện khoan hồng."
Nói đến cùng, vẫn phải hướng thẳng đến đường chết? Nhưng mà, nếu biết ở đó chôn cất ai, ai thay thế vị trí của Tiêu Chiến, nếu có thể đi vào, phỏng chừng cũng có thể biết một số chuyện. Dù thế nào Vương Nhất Bác cũng phải nghĩ cách để vào, nhưng mà những cái bẫy rập đó... Tiêu Chiến từng nói y không rõ lắm những cái bẫy thiết kế trong lăng, nhưng cũng cho cậu biết cách để tránh nguy hiểm. Vương Nhất Bác cũng đọc khá nhiều sách về các bẫy ẩn, cung tên bắn lén... nhưng cậu chưa gặp trực tiếp những bẫy rập đó bao giờ, không biết sách vở có dùng được không...
"Vậy ý mấy người là chỉ có vào đó tìm cách mở cổng, mới có cơ hội sống phải không?"
"Đúng rồi."
Lạnh lùng nhìn gã đàn ông đối diện, Vương Nhất Bác gật đầu, "Tốt thôi, nhưng trước khi chúng tôi vào, mấy người cũng phải cho chúng tôi trang bị ít dụng cụ phòng thân chứ, chúng tôi cũng không muốn chết ở bên trong."
"Công cụ có thể cho tụi mày vài cái, nhưng phòng thân thì không." Nói xong sáu gã đàn ông sấn tới như áp phạm nhân, mỗi người một bên túm lấy cánh tay Vương Nhất Bác và Ngô Hải, "Đi thôi, tranh thủ trời còn sáng, trên núi có để sẵn công cụ."
"Đừng túm tôi, mấy người đã đông còn có đao, chúng tôi trốn làm sao được?" Vương Nhất Bác giằng cánh tay ra khỏi một gã đàn ông, lơ đãng liếc mắt sang Ngô Hải một cái.
Thấy Ngô Hải gật đầu rất khẽ, Vương Nhất Bác mới nhẹ nhàng thở ra.
Trên núi sóng di động không tốt, nhưng không phải mất sóng hoàn toàn, sau khi phát hiện mình bị mắc mưu, Vương Nhất Bác đã nhờ Ngô Hải báo nguy cho phó cục cảnh sát tên Khương Bình kia.
Tuy Vương Nhất Bác cũng không thích người này, nhưng cậu cũng biết, trong tình hình không thể nói chuyện và liên quan đến vụ án thôn Ninh Hóa, nhắn tin cho hắn tính ra hiệu quả hơn nhiều so với nhắn cho số khẩn cấp của cảnh sát....
Vương Nhất Bác đi chỉ mới ba ngày, Tiêu Chiến đã đọc xong hết bảy quyển sách trong số 30 quyển trong thùng sách Vương Nhất Bác ôm tới.
Trừ sách chính sử, Vương Nhất Bác còn mang theo vài quyển tiểu thuyết, nhàm chán thì lật xem cũng thấy thú vị. Quỷ hồn không buồn ngủ, hai ngày trước mỗi ngày y có thể đọc hết 3 quyển sách. Nhưng hôm nay, trời đã xế chiều, nhưng quyển "Thủy Hử" trong tay y đọc chưa đến 40 trang.
"Lâm Xung này....."
Ép buộc mình tiếp tục đọc, khó khăn lắm mới tập trung được vào câu chuyện trong sách, nhưng lại chợt trở nên tồi tệ khi y lại vô thức mở miệng hỏi Vương Nhất Bác như cậu vẫn đang ở đây.
Sách viết rất hay, nhưng lòng Tiêu Chiến chẳng biết vì sao cứ cảm thấy nôn nao. Nhẹ vuốt nhẫn ngọc ban chỉ trên ngón cái, Tiêu Chiến khẽ nhíu mày, nhưng y không phát hiện ra.
Vương Nhất Bác tuy học khảo cổ nhiều, nhưng cũng chỉ là người trần mắt thịt. Đại Tự thỉnh rất nhiều thợ tay nghề cao đến kiến tạo các bẫy rập ẩn trong lăng, nếu thật sự đụng phải, Tiêu Chiến sợ rằng Vương Nhất Bác khó có thể tránh thoát.......
"Tâm không tĩnh, thư cũng chỉ thành trang trí, thật xin lỗi thiên tiểu thuyết xuất sắc này." Nhẹ nhàng nói nhỏ, Tiêu Chiến bực bội mà đứng lên nhìn chung quanh này mộ thất.
Mộ thất này đã yên lặng như thế bao lâu rồi? Và từ khi nào, y bắt đầu cảm thấy mộ thất trống trải.....
Nhắm mắt lại, những gút mắt sinh thời luôn hiện lên, nhưng đến cuối cùng cũng trôi đi hết như nước, dù là người hay chuyện. Nhưng mà, sau khi y chết, lại chợt có một người từ từ chiếm cứ lấy tâm trí y.......
Vương Nhất Bác....... Người này say mê với sử học đến lạ thường, cũng nghiêm túc học hành, cầu tiến, là một người thật sự có tài. Dù không thể biết trước tương lai, Tiêu Chiến cũng có thể đoán được chẳng bao lâu sau, Vương Nhất Bác sẽ trở nên nổi bật trong giới khảo cổ, dù không đến mức như Tư Mã Thiên, nhưng cũng sẽ trở thành một thế hệ nhân tài, nhưng cậu.. cậu lại trót yêu thương Tiêu Chiến y, yêu thương một quỷ hồn...... Người nghiêm túc thật đáng sợ, khi yêu cũng nghiêm túc đến đáng sợ, mà người cậu yêu lại chính là y....
Tiêu Chiến nghĩ, y đang sợ...... thật sự sợ.......
Nghĩ đến đó Tiêu Chiến đột nhiên siết chặt nắm tay, mở to hai mắt.
Nghe được tiếng động lạ ngoài cửa mộ, Tiêu Chiến híp mắt cười nói: "Xem ra tối nay cũng không an tĩnh, có người muốn đến giải khuây với ta à?"
Dứt lời, Tiêu Chiến hơi hơi phất tay, cửa đại mộ chậm rãi mở ra. Đứng ngoài cửa là người lần trước giúp y và Vương Nhất Bác, Khúc Chí Văn.
"Trẫm còn đang tự hỏi là ai? Hóa ra là ngươi?" Nói đoạn, Tiêu Chiến chậm rãi đi đến trước mặt Khúc Chí Văn, đôi mắt đào hoa tràn đầy ý cười, "Không biết vì sao lúc nào trẫm gặp ngươi vẫn luôn cảm thấy quen thuộc, nhưng rõ ràng cái gương mặt khô gầy tái nhợt này trẫm chưa từng gặp qua."
Tiêu Cảnh Mặt cũng đã nói chuyện này một lần với Khúc Chí Văn.
Khúc Chí Văn nhìn Tiêu Chiến, cũng cười cười, người khỏe mạnh cười rộ lên thì thấy thoải mái, nhưng Khúc Chí Văn cười lại càng thêm vẻ bệnh tật, "Tôi không biết vì sao bệ hạ thấy quen thuộc, hay là bệ hạ cũng từng gặp qua người nào gầy yếu bị bệnh nặng sắp chết như tôi?"
Khúc Chí Văn nói rất tùy ý, nhưng ánh mắt Tiêu Chiến lại chợt thay đổi.
Không chú ý đến ánh sáng lóe lên trong mắt Tiêu Chiến, Khúc Chí Văn tiếp tục nói: "Cái người cảnh sát tên Khương Bình nhờ tôi giúp một chuyện, mà chuyện này thì phải nhờ đến bệ hạ."
"A, trẫm vì sao phải giúp ngươi." Chắp tay sau lưng, Tiêu Chiến cười nói.
Nhìn Đế vương trước mặt, Khúc Chí Văn cũng không vòng vo, cậu nói thẳng: "Vốn dĩ Khương Bình đi cùng tôi, nhưng mà trên đường anh ta phải chạy qua Sơn Tây gấp, vì Vương Nhất Bác đã xảy ra chuyện."
Quả nhiên, lời vừa ra, ý cười xuân phong trên gương mặt vị đế vương lập tức biến mất.
Chương 54
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
"Đã xảy ra chuyện gì?" Tiêu Chiến chậm rãi xoay người nhìn thẳng Khúc Chí Văn, "Sao ngươi biết, Vương Nhất Bác....... Xảy ra chuyện? Mà trẫm vì sao phải tin ngươi?"
Không dễ dàng tin tưởng bất kỳ kẻ nào, đây là yếu tố cơ bản để Tiêu Chiến bảo vệ mạng sống của mình lúc sinh thời, đảo mắt đánh giá Khúc Chí Văn, huống chi kẻ này lại có huyền hoàng pháp thuật, Tiêu Chiến giờ chỉ là quỷ hồn, người như vậy đối với y thật sự nguy hiểm. Mà lời Khúc Chí Văn còn chưa biết thật hay không, Tiêu Chiến dĩ nhiên sẽ không lập tức tin ngay.
Khúc Chí Văn lắc lắc đầu, "Tôi không có gì chứng minh Vương Nhất Bác thật sự đang nguy hiểm cả, cũng không biết cậu ta gặp phải cái gì ở Sơn Tây. Khương Bình, cũng là bộ khoái thời đại này, nhận được tin báo từ đồng nghiệp của anh ta, giờ đang qua bên ấy, tình hình cụ thể như thế nào phải đến nơi mới biết được."
Nói đến đây, Khúc Chí Văn nhìn chăm chú Tiêu Chiến, một hồi lâu mới nói tiếp: "Tôi thấy, cả người bệ hạ đều đầy hơi thở Vương Nhất Bác, Người lấy dương khí của anh ta à?"
Khúc Chí Văn nói làm Tiêu Chiến ngưng nhìn thẳng cậu ta, quay lưng lại: "Đúng rồi, thì sao?"
"Sau khi chết, người sống bệ hạ tiếp xúc nhiều nhất là Vương Nhất Bác, mà bệ hạ cũng biết Vương Nhất Bác cũng tiếp xúc với Người quá nhiều, trên người anh ta toàn là quỷ khí của Người, nhưng quỷ khí không phải là thứ gì tốt cho người sống."
"Ngươi nói như thế là có ý gì?"
"Không có ý gì, chỉ muốn nói cho bệ hạ biết, bệ hạ và anh ta có liên kết quá nhiều, huống chi trên người Vương Nhất Bác mang theo một mảnh ngọc bội của bệ hạ. Ngọc bội theo bệ hạ hơn ngàn năm, cũng đã liên kết với hơi thở của Người. Tôi cũng không tin bệ hạ không thể cảm nhận được Vương Nhất Bác đang nguy hiểm. Có lẽ không rõ ràng, nhưng chắc chắn bệ hạ cũng cảm nhận được một chút dao động từ Vương Nhất Bác."
Lời này đánh thẳng vào tim Tiêu Chiến, vì đúng là hôm nay tâm tình y không yên là do cảm nhận được Vương Nhất Bác......
Thấy Tiêu Chiến không nói lời nào, Khúc Chí Văn cho rằng y không quan tâm, nhíu mày nói: "Tuy người và quỷ âm dương cách trở, tôi cũng không biết Vương Nhất Bác và bệ hạ quan hệ thế nào, nhưng tình cảm anh ta dành cho bệ hạ, tôi chỉ cần nhìn cách anh ta nhìn bệ hạ là tôi cũng đủ biết. Trong nhà chưa tỏ ngoài ngõ đã tường, Vương Nhất Bác có lẽ không nhận ra, nhưng tôi thấy rõ Người không phải không có tì...,"
"Được rồi!" Ngắt lời Khúc Chí Văn, Tiêu Chiến lại quay lại nhìn thẳng vào mắt cậu ta: "Ngươi muốn trẫm giúp ngươi như thế nào?"
Biết vị Đế vương trước mặt đây ý muốn cậu câm mồm, chuyện hai người Khúc Chí Văn cũng không cần phải nhiều lời nữa, cậu ta chuyển ngay vào đề tài chính: "Khương Bình có nói, khu đại mộ này xảy ra ba vụ án mạng, trong đó hai người tuy gặp chuyện trong mộ nhưng chết ở bên ngoài, nhưng người đầu tiên tên là Giang Ba lại chết trong đường hầm vào đại mộ."
Khúc Chí Văn nhìn Tiêu Chiến, tiếp tục nói: "Tôi nghĩ bệ hạ hiểu ý của tôi, Đại Mộ này có thể khóa trụ hồn phách người chết. Đương nhiên ngoại trừ bệ hạ, những người còn lại nếu chết ở khu mộ này hồn phách chắc chắn bị giam lại, không thể tái sinh."
"Ba người này chỉ có Giang Ba chết trong phạm vi khu mộ?" Nhìn Khúc Chí Văn, Tiêu Chiến tiếp tục nói: "Ngươi muốn ta tìm ra hồn phách của Giang Ba?"
Khúc Chí Văn gật đầu, "Đại mộ này quỷ hồn quá nhiều. Tuy tôi hiểu chút pháp thuật, nhưng...... Nhưng thần thú cốt kia, chỉ cần nó còn trong mộ, ngay cả thần tiên cũng không thể thi triển pháp thật, ngay cửa này tôi cũng chỉ có thể sử dụng một chút bùa chú."
Tiêu Chiến biết điều này, tựa như lúc trước cái con chuột tiên kia phải hao hết sức lực, bám víu vào thân thể lão pháp sư kia mới có thể bước vào mộ.
"Nếu Giang Ba kia thật sự chết trong khu vực đại mộ, hẳn vẫn có thể tìm thấy hồn phách của hắn, chỉ hy vọng cái hôm bọn đạo mộ kia đến quấy phá không vô tình làm hồn hắn bị tan thành tro bụi."
"Giang Ba thật sự chết trong khu mộ này, Bệ hạ không biết sao?"
"Giang Ba là ai trẫm còn không biết, sao có thể biết hắn ta chết trong mộ được?"
"Bệ hạ không giết anh ta à?"
Tiêu Chiến liếc Khúc Chí Văn, cười khẽ một tiếng: "Mộ thất này hơn một ngàn con oán quỷ, cần gì trẫm phải động thủ? Thật ra trẫm cũng có nghe Vương Nhất Bác nhắc tới đã từng chết ba người, chỉ là, chuyện liên quan gì đến ta? Mà, trẫm cũng không hiểu các ngươi muốn hồn phách Giang Ba này để làm gì?"
"Tuy ba vụ án mạng này là do oán hồn gây nên, nhưng Khương Bình vẫn nghi ngờ có người giật dây, chỉ là không có chứng cứ......"
Nhắc đến đây, Khúc Chí Văn chợt nhớ lại cảnh tượng ba ngày trước, khi cùng Khương Bình đến nhà Giang Ba....
Mẹ của Giang Ba gầy trơ xương, rõ ràng chỉ hơn 50, nhưng đau thương quá lớn khiến bà chỉ biết ôm di ảnh Giang Ba khóc thút thít, làm thoạt nhìn bà già đi thêm mười mấy tuổi...
Cuốn nhật ký đó tìm thấy ở góc phòng ngủ của Giang Ba khi cha và mẹ của anh ta chuẩn bị dọn dẹp chuyển nhà. Giang Ba không về nhà thường xuyên, nên chỉ viết nhật ký mỗi tuần một lần.
Nhật ký bắt đầu từ tháng 1 năm ngoái cho đến lúc Giang Ba xảy ra chuyện.
Nhật ký có tổng cộng 60 trang. Có lúc một tuần viết vài lần, có lúc mấy tuần mới viết. Khương Bình xem quyết nhật ký rất nghiêm túc, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Nhật ký của người si mê khảo cổ và người say mê công việc cũng chẳng khác gì nhau, rất ít khi đề cập đến cảm xúc của mình. Trước tháng năm nội dung chủ yếu xoay quanh chuyện Lý Quốc Hiền và nhóm khảo cổ về việc tranh luận nên đào lối tắt xuống cổ mộ hay không. Giang Ba cũng bày tỏ rất nhiều phẫn nộ với Lý Quốc Hiền và ý kiến của ông ta.
Thẳng đến ngày 18 tháng sáu năm ngoái, một trang nhật ký bình thường lại khiến Khương Bình chú ý. Giang Ba gặp một người họ Trần trong lớp, người này rất am hiểu về khảo cổ học, hôm đó Giang Ba và hắn ta nói chuyện rất nhiều.
"Có một người cùng chung chí hướng trò chuyện thật là tốt." Giang Ba đã viết như thế.
Mà từ ngày này trở đi, trong nhật ký của Giang Ba năm lần bảy lượt xuất hiện người họ Trần này, hai người luôn trò chuyện về Đại Mộ thôn Ninh Hóa. Mà điều kỳ lạ là, rõ ràng trước đó Giang Ba không tán đồng với ý kiến của nhóm Vương Nhất Bác, nhưng lại rất tán thành quan điểm của kẻ họ Trần này...... Theo miêu tả của những người cùng nhóm, Giang Ba là người có chính kiến, sẽ không mù quáng hùa theo, lúc nào cũng suy nghĩ về những ý kiến người khác đưa ra, và thích dùng phản bác để phản biện lại những vấn đề, nhưng tại sao đối với kẻ họ Trần này, cậu ta nghe theo vô tội vạ?
Nhật ký tháng 1 năm nay viết: "Kinh phí của đội khảo cổ đang dần eo hẹp. Ý kiến của anh Trần mình thấy rất hợp lý. nếu không biết được chủ nhân ngôi mộ này là ai thì ai chịu cấp kinh phí nữa? Xuống tay trước sẽ tốt hơn."
"Tôi nhớ cái cậu tên Trương Tuấn có nói với tôi, chính cậu ta cũng không ngờ Giang Ba đi đào đường hầm lúc nửa đêm, vì Giang Ba vẫn luôn rất tôn trọng Lý Quốc Hiền, nên nếu Lý Quốc Hiền không đồng ý quan điểm của cậu ta, dù có tức giận cãi lại, nhưng tuyệt đối cũng không thể tự ý hành động như vậy, vì cậu ta vẫn biết Lý Quốc Hiền có kinh nghiệm, nên nghe theo."
Đây là nguyên văn lời Khương Bình nói lúc ấy, sau khi nói xong hắn vẫn chăm chú đọc tiếp nhật ký, thẳng đến trang cuối cùng, Khương Bình đột nhiên đứng lên.
"Anh Trần nói đường hầm đào cũng gần được rồi, ngày mai anh ấy đến hỗ trợ mình, lúc đó chắc là sẽ thu hoạch được thông tin thôi."
Ngày viết là 2 tháng 5, trước khi Giang Ba chết một ngày.
Tiêu Chiến nghe Khúc Chí Văn kể xong, đầu ngón tay nhẹ gõ lên mặt bàn đá: "Như vậy là, Giang Ba bị kẻ họ Trần kia hại chết?"
"Có lẽ người họ Trần này đã dùng thuật mê hoặc lên Giang Ba."
"Nam nhân họ Trần kia tên là gì?"
"Không biết, nhật ký không có ghi, tôi đoán cái họ Trần này cũng là do kẻ đó cố tình ám thị ra. Tình hình cụ thể thế nào chỉ có thể hỏi Giang Ba."
"Trẫm có thể tìm ra hắn, nhưng chỉ sợ hắn đã sớm thành oán quỷ không còn lý trí." Mục tiêu của tên họ Trần hẳn là thứ ấy trong cổ mộ này. Hao tâm tổn sức tìm người thăm dò trước, ắt hẳn hắn cũng biết ở đây nguy hiểm...... Cũng có thể đây là cùng một người mà ngày ấy kiểm soát Vương Nhất Bác, khiến cậu bước vào mộ thất....
Khu mộ này người sống đúng là có thể vào, nhưng cũng phải là xông qua hơn ngàn con oán quỷ ngăn chặn, nhưng mở cổng địa cung và bước vào thì chỉ có chủ nhân ngôi mộ là y cho phép mới có thể vào. Nhớ đến lúc Vương Nhất Bác lần đầu tiên tới mộ thất nhưng không hề phát hiện ra, Tiêu Chiến nhìn Khúc Chí Văn.
"Muốn trẫm giúp ngươi cũng được thôi, chỉ cần ngươi trả lời cho trẫm một vấn đề."
"Là gì vậy?"
"Có phải ngươi cũng không thể tự ý vào địa cung này không?"
Không xét đến mấy cái khác, nhưng ở lĩnh vực huyền hoàng pháp thuật đuổi quỷ bắt yêu Khúc Chí Văn cậu rất tự tin, thậm chí có chút kiêu ngạo. Câu hỏi của Tiêu Chiến làm cậu ta phải đen mặt lại: "Phải."
Thấy Khúc Chí Văn nghĩ lầm y đang nói móc, Tiêu Chiến cong môi cười cười: "Trẫm không có ý gì khác, chỉ là muốn hỏi ngươi thế gian này có phàm nhân nào có thể mở được cổng địa cung hay không?"
"Thần tiên còn không làm được, huống chi là người thường? Trong mộ có xương của thần thú, nó trấn thủ Đại mộ, chưa kể trận pháp thiết lập trong đây, chỉ sợ không ai, không có thần tiên nào có thể tiến vào, nếu không bệ hạ cũng không có khả năng ở trên thế gian này hơn một ngàn năm."
Lẳng lặng tự hỏi một lát, Tiêu Chiến lại nhíu mày, "Nhưng, ngươi có biết, lần đầu tiên Vương Nhất Bác bước vào mộ thất, ta cũng không biết được, thậm chí không có cảm giác được,cho đến khi Vương Nhất Bác đẩy mộ quan."
"Không có cảm giác được? Cửa địa cung tự mở?"
"Đúng vậy."
Khúc Chí Văn nhớ xung quanh Đại mộ bị rơi rớt rất nhiều vật quý, hỏi: "Nếu không ai có thể bước vào mộ thất, thì mấy cổ vật rơi bên ngoài là thế nào?"
"À..." Nói đến nơi này, Tiêu Chiến híp mắt cười, "Lũ binh lính kia là trẫm cố tình cho vào đấy. Khi đi săn thú, nếu chém giết con mồi trong lúc chúng đang mừng rỡ như điên thì càng thêm thú vị, không phải sao?"
Tiêu Chiến nói như vậy, Khúc Chí Văn cũng không hỏi thêm, chỉ suy nghĩ rất lâu, cũng chỉ ra mỗi một cách để có thể vào mộ. Nhưng cách này lại không thể thực hiện.
"Trừ phi có thể ngăn chặn linh khí của thần thú"
"Ngăn chặn? Ngươi có thể làm được không?"
"Chuẩn bị kỹ lưỡng, dùng hết toàn lực thì có thể áp chế được một lát."
"Vậy nói cách khác là ngươi có thể làm được?" Tiêu Chiến nhớ lại khung cảnh lúc ấy, hỏi: "Thế sao ngươi không làm như vậy?"
"Tôi chỉ là người, muốn kiểm soát thần thú sẽ phải thiệt hại ít nhất ba mươi năm thọ mệnh."
"Nhưng nếu có được thú cốt thì sao?"
Khúc Chí Văn dĩ nhiên hiểu ý Tiêu Chiến, cười: "Vậy thiệt hại trăm năm cũng đáng giá."
–
Vụ pi sà với Bác-ume có mùi của nhau cứ như hai alpha đang đánh dấu lẫn nhau ý huhu =]]]] Dĩ nhiên vẫn là pi sà đánh dấu trước =]]]]
Mà style của em pé Văn kiểu, em rất tỉnh và đẹp trai =]] Nói chuyện bao gợi đòn =]]]]]
À trong RAW em pé xưng với pi sà là ta ngươi thôi chứ ko có kiu bệ hạ nhưng tui tự sửa vì thấy nó hợp với characteristic của ẻm, vừa lịch sự vừa mang tính cà khịa =]]
./.
Chương 55
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Chuyển ngữ: Andrew Pastel
Trong sách cổ "Sơn Hải Kinh", "Hoài Nam Tử", thần thú thượng cổ có đến hơn mười loại quái thú như Bạch Trạch, Quỳ, Phượng Hoàng, Kỳ Lân, Đào Ngột, Giải Trĩ, Hống, Trọng Minh Điểu, Tất Phương, Thao Thiết, Phì Phì, Chư Kiền, Hỗn Độn, Khánh Kị, Thanh Long....
Truyền thuyết về Đào Ngột nguyên bản chỉ là sự sợ sợ hãi ghét bỏ kẻ ác mà vẽ nên. Trong "tứ đại hung thú', Đào Ngột là hóa thân của 'Cổn', tức con trai của Chuyên Húc, kiêu ngạo hung tàn, thường xuyên làm loạn, sau khi chết hóa thành oán khí, oán khí này có hình dạng 'dáng to như hổ, lông dài hai thước, chân hùm mặt người, đuôi dài một trượng tám thước, nhiễu loạn Tây hoang', dân gian gọi là Đào Ngột.
Thú cốt trong mộ Tiêu Chiến chính là xương cốt của con Đào Ngột này, cũng là thứ trăm ngàn năm nay người người muốn cướp đoạt.
Đào Ngột hung mãnh, hiểm ác, nhưng cũng có năng lực phi phàm, truyền thuyết kể lại, nếu nghiền xương của nó ra uống có thể trường sinh bất tử. Sống chết có số, nhưng có quá nhiều người không muốn tuân theo số mệnh, chỉ muốn sống thật lâu, càng lâu càng tốt. Trường sinh bất tử tự cổ chí kim lại càng khiến bao nhiêu người thèm khát có được
Nhưng Đào Ngột chỉ có một, mà xương của nó lại rơi rụng khắp nơi trên thế giới, mấy ngàn năm tới không ai có thể nhặt được hoàn chỉnh. (chắc do mấy mảnh khác văng qua Mỹ)
Ngay cả Ngột Cốt trong mộ thất của Tiêu Chiến cũng chỉ là một phần mà thôi......
Nghĩ đến lúc sinh thời, vì Ngột Cốt mà dẫn đến nhiều chuyện xảy ra, Tiêu Chiến cười khẽ: "Sinh tử có số, có những thứ vốn là của ngươi, nhưng có những thứ vốn trời cao không cho ngươi, cứ mãi tranh đoạt cũng có ích lợi gì?"
Nói đến đó, trước mắt thoảng qua cảnh Vương Nhất Bác ngày ấy cười hỏi y, cậu sắp chết rồi phải không, Tiêu Chiến than thầm: "Sống lâu cũng không phải là chuyện tốt......"
Nói xong, Tức Chiến quay sang Khúc Chí Văn: "Nếu muốn tìm Giang Ba, trẫm có thể làm gì?"
"Giang Ba tính ra đã chết năm tháng, nhưng so oán quỷ vài trăm năm ở đây, anh ta hẳn vẫn còn hơi thở của người sống. Bệ hạ giờ cũng là quỷ hồn, có lẽ Người không chú ý, nhưng quỷ hồn đã ở trên dương gian hơn ngàn năm như Người, dù không tu luyện, cũng vẫn có thể cảm giác được sự khác biệt thời gian của các oán hồn."
Gật gật đầu, Tức Chiến nhớ oán quỷ ngày ấy đi theo muốn giết Vương Nhất Bác trong mộ thất ắt hẳn là Giang Ba. Đúng là oán quỷ kia khác biệt với các oán quỷ khác, hắn còn mang theo hơi thở người sống, vẫn còn một chút ký ức.Lúc chém đứt cánh tay hắn, quỷ hồn kia chợt tỉnh, nhận ra Vương Nhất Bác thì vội vàng chạy trốn.
Chỉ là......
"Đúng là có thể cảm nhận được bất đồng khi vừa mới chết, chỉ là đã qua một khoảng thời gian rồi, hơi thở sự sống từ hồn phách của hắn đã tan đi từ lâu.Trẫm sợ không thể phân biệt được."
Khúc Chí Văn biết là do Tiêu Chiến trong mộ đa số thời gian chỉ trầm miên trong thạch quan, dù quỷ khí rất nhiều nhưng cảm giác e là chỉ bằng với những oán hồn vừa chết mấy năm. Cậu nghĩ nghĩ một lúc rồi nói: "Trong mộ ước chừng có khoảng bao nhiêu quỷ hồn?"
"Khoảng bảy tám trăm, lần trước bọn trộm mộ kia đã diệt không ít."
"Trong mộ này tôi không thể làm phép được,nhưng mà tôi có thể làm một trận phép trợ giúp, giúp bệ hạ gia tăng cảm giác với quỷ quái, đến lúc đó ngài chắc có thể xác định được trí Giang Ba, quỷ quái có thể xuyên tường, nấp trong vách đá, cũng có thể nấp trong dưới nền đất, đến lúc đó chỉ biết nhờ đến điện hạ."
Nói đoạn, Khúc Chí Văn cắn ngón tay, nhỏ máu xuống mặt đất, lấy sáu cây nhang trong ba lô ra định bật lửa, lại phát hiện trong Đại Mộ này nhang không thể cháy được, "A, xem ra nhang cũng có linh tính, không dám cháy trong mộ này luôn."
Lắc lắc đầu, Khúc Chí Văn cất nhang vào lại trong balo, chỉ lấy ra hai lá bùa nhúng vào một ly rượu, rồi nhỏ máu của mình vào ly rượu ấy, chờ lá bùa và máu cùng tan hoàn toàn trong rượu, Khúc Chí Văn rất nhanh hất rượu lên bốn góc mộ, "Khu mộ rất mạnh, bùa máu của tôi chỉ có thể duy trì được 15 phút và không thể sử dụng lại lần hai, hy vọng người tìm được Giang Ba sớm."
Tiêu Chiến nhìn góc mộ ướt đẫm rượu và bùa máu, "Nếu có thể giúp trẫm phân biệt Giang Ba trong bọn oán quỷ, mười lăm phút là đủ rồi."
Khúc Chí Văn gật đầu, rồi nhanh chóng ra khỏi Đại Mộ, ngồi xếp bằng bên ngoài mộ, niệm chú trong miệng, thoáng chốc bốn góc mộ lấp lánh lên ánh sáng.
Tiêu Chiến trong mộ cũng nhắm mắt khi ánh sáng lóe lên.
Màn đêm buông xuống, bóng đêm bao phủ núi rừng yên tĩnh, rõ ràng không có gió, nhưng những nhánh cây lại rung lên xào xạc một cách đáng sợ.
Quả nhiên như lời Khúc Chí Văn, y chợt phân biệt rất rõ ràng những oán quỷ trong mộ, mà oán quỷ chết đi gần đây nhất, là dưới đất khoảng 5m phía đông mộ thất.
Hồn phách xuyên qua đất cảm giác rất kỳ lạ, nhưng Tiêu Chiến theo thói quen phớt lờ cảm giác khó chịu mà đi sâu xuống. Quỷ hồn ở đây không chỉ có Giang Ba, nhưng những quỷ hồn này nhác thấy y thì như thấy cái gì đó kinh khủng lắm, đua nhau chạy trốn, Giang Ba cũng không ngoại lệ.
Nhưng mà anh ta có trốn thế nào, cuối cùng cũng bị Tiêu Chiến túm tóc ném lên địa cung.
Tiêu Chiến liếc quỷ hồn thiếu mất một cánh tay, miệng chảy những thứ gì đó đen đặc, chán ghét nhích xa ra một chút.
Lúc Khúc Chí Văn quay lại địa cung, cậu phát hiện quỷ hồn của Giang Ba cực kỳ sợ Tiêu Chiến, run rẩy muốn chạy trốn, nhưng bị Tiêu Chiến dùng kiếm ghim xuống đất không thể chạy đi đâu......
"Đúng là ai Người cũng không nương tay ...... Chẳng biết Vương Nhất Bác thích Người chỗ nào....." (em Văn à =]]])
Khúc Chí Văn nói rất nhỏ, nhưng Tiêu Chiến là quỷ hồn, sao không nghe thấy được?
Y nhíu mày nhưng cũng không biết phải phản bác thế nào, đành làm lơ.
"Giang Ba đã không còn ý thức, bị chết oan uổng hóa thành oán quỷ rồi, ngươi còn muốn hỏi như thế nào?" Vừa nói, Tiêu Chiến vừa rút thanh kiếm cắm trên sàn nhà ra tra lại vào bao kiếm.
Nhưng khi rút kiếm lên, tay Tiêu Chiến chợt run rẩy..
"Keengg......."
Kiếm rơi xuống nền đá cẩm thạch trắng phát ra âm thanh chói tai, Một sự bất an chợt ập đến, làm Tiêu Chiến thay đổi sắc mặt. Thế gian này, có liên kết với y, chỉ có Vương Nhất Bác......
Vương Nhất Bác, chỉ sợ đã xảy ra chuyện gì thật rồi......
Đôi tay vô thức run lên bần bật. Tiêu Chiến vội vàng siết chặt nắm tay, giấu trong cổ áo to rộng, chậm chậm dạo bước trong mộ thất, chỉ là bước chân cũng không thể đạm nhiên như mọi ngày.......
Núi hang hổ rất hiểm trở, dưới chân núi không hề bằng phẳng, rõ ràng không phải địa hình Karst ở Tây nam, nhưng núi này lại có những tảng đá lởm chởm đâm đầy trên khe núi.
(*) Karst (địa hình cácxtơ): hiện tượng phong hóa đặc trưng của những miền núi đá vôi bị nước chảy xói mòn.
Men lên sườn núi, đi một lát thì đến một mặt cỏ trống trải, đối diện mặt cỏ có một vách đá khổng lồ mọc dựng trên sườn núi. Vách đá cao như một tòa nhà cao tầng chọc trời cheo leo như chực chờ sụp xuống đè lấy tất cả mọi người. Trên vách đá có viết gì đó, nhưng mưa gió đã bong ra từng mảng màu xám, không còn nhìn rõ. Hai bên vách đá mọc những cây sồi bản địa và cây nhựa ruồi, rễ bám len lỏi trong những kẽ nứt của đá để hấp thu chất dinh dưỡng. Những cái cây chơi vơi khi gió lay động nom như những chiếc lông chim trên mũ sắt của chiến binh, càng làm vách đá thêm chết chóc đáng sợ.
(*) chắc vách karst ntn:
Đi đến nửa sườn núi, chúng dẫn cậu và Ngô Hải xuống sâu vào khu rừng trước mặt không trèo lên nữa, hướng này đón nắng nhiều nên cây cối rậm rạp hơn bên kia.
Cỏ dại tum tùm che lấp một con đường mòn nhỏ, đi khoảng 30 phút, một con đường nhỏ lót đá phiến thành những bậc thang cũ mèm xuất hiện trước mặt họ.
"Trước đây có đường mòn lên núi sao?"
Đường Kiệt đi bên cạnh Vương Nhất Bác gật gật đầu, "Chắc là nó có khi người ta xây lăng mộ này."
Vương Nhất Bác nhìn lên núi theo hướng con đường mòn, nhưng đường núi bị cây cối che lấp không thấy được gì.
"Sao các người biết ngọn núi này là đại mộ?"
"Ở đây bao nhiêu đời, không biết cũng khó." Gã trung niên móc trong túi ra một điếu thuốc châm lửa, thô bạo rít mấy hơi, "Đây là núi nhà Đường tụi tao, gia phả viết rất kỹ càng, nên thứ trong núi đương nhiên là của tụi tao."
"Mấy người biết ở đây chôn cất ai không? Là hoàng đế nào?" Vương Nhất Bác nói đến nơi này, làm bộ nghi hoặc nói: "Mộ này khoét núi để xây, chắc là mộ triều nhà Đường? Hay là lăng mộ vương tôn công tử nào?"
"Mày coi bộ học cũng nhiều đó,nhưng mà tiếc quá, lăng mộ này không phải Hoàng đế hay Lâm gia triều Đường!" Gã trung niên thấy Vương Nhất Bác nói sai, xùy xùy nhạo báng: "Đi theo lão già Lý Quốc Hiền thật mẹ nó chả học được gì? Cái gì mà khoét núi xây mộ thì chắc là triều Đường, mẹ, mày không biết triều Hán cũng xây mộ như thế sao?"
Vương Nhất Bác cũng không bực, chỉ khẽ thở dài một hơi, "Mộ này sợ mấy người cũng không biết rõ đâu, mấy người chưa vào đó bao giờ mà?"
"*** mẹ, nghĩ sao bố mày không biết?"Tên đầu trọc phun một bãi nước bọt, mắng, "Không ai rành cái mộ này hơn tụi tao đâu! Trên gia phải viết là Đại Tự, nhưng mà tao nghĩ viết sai rồi, cái mộ này là thời Nam Bắc triều, nhà Bắc Tề mới đúng!"
Nhưng mà vừa dứt lời, gã trung niên bên kia đã vứt điếu thuốc, giơ tay tát vào cái đầu trọc của hắn: "Thằng này lắm mồm, không tự nhìn lại cái đầu trọc mày đi. Bị cảnh sát túm bao nhiêu lần còn chưa khôn ra? Bớt tranh cãi thì chết à?"
"Chú Hai, chú nói vậy là sao, hai thằng này dù gì chả chết, chú sợ cái gì? Tui chỉ ghét hai thằng nhãi đọc được dăm ba quyển sách thì tỏ vẻ ta đây, khinh thường người khác thôi! Đại học chính quy thì sao? Mẹ nó đến kiến thức cơ bản cũng không biết!"
Vương Nhất Bác liếc nhìn tên đầu trọc, không nói nữa, cũng không tiếp tục hỏi, cái muốn biết cậu đã biết rồi, bọn chúng biết Đại Tự, gia phả ghi như thế, vậy thì họ nhà Đường này chỉ có thể là....
Người giữ mộ của Hoàng lăng
Hoàng đế thời cổ, khi tại vị sẽ bắt đầu cho xây dựng lăng mộ của mình, sau đó bỏ chút thuế ruộng, dời một phần dân cư đến khu lăng mộ sinh sống, để thứ nhất là làm lăng mộ không bị cô tịch, nơi đế vương sau khi chết không quạnh quẽ, thứ hai là những người này ngày sau đó có thể trở thành người giữ mộ cho lăng mộ Hoàng gia, đời đời bảo vệ cho lăng tẩm. Vương Nhất Bác đã gặp qua rất nhiều người giữ mộ, những người này sinh sống xung quanh lăng mộ nhiều thế hệ cho đến tận bây giờ.
Thời gian chuyển dời, cũng có những người đã không còn nhớ được thân phận lúc trước, thời hiện đại này cũng rất ít nhà còn nhớ tổ tiên mình đã từng là người giữ mộ.......
Mà nhà họ Đường này lại càng không rõ ràng đoạn lịch sử đó, nghĩ là gia phả viết sai rồi.......
Tên đầu trọc vừa bị chú Hai của hắn bạt đầu, đang sôi máu thì quay lại thấy Vương Nhất Bác hoàn toàn không thèm đếm xỉa gì đến hắn, chỉ đăm chiêu như đang suy nghĩ gì.
"Ê, mày có nghe tao nói gì không đó?!"
Hắn càng nhìn Vương Nhất Bác càng thấy ngứa mắt, trước khi đến nơi, tên đầu trọc vung dao rựa lên định chém Vương Nhất Bác.
Vốn dĩ đang trong vòng vây của bọn trộm mộ, Vương Nhất Bác luôn cảnh giác ở mức độ cao nhất. Vóc dáng cậu cao nhưng phản ứng cũng không chậm, cậu nhanh chóng lách người trước khi con dao chém xuống, nhác thấy không xa là đường hầm bị đào đến bung bét, còn có công cụ bày biện sẵn bên trong, cậu mừng thầm trong lòng, liếc mắt sang đường bậc thang lên núi, Vương Nhất Bác đột nhiên giật phăng con dao rựa, co chân đạp tên đầu trọc xuống. Vốn đường núi này kê bậc thang đá rất dốc, không có chỗ thoải, nên từ lưng chừng núi cao ngất, tên đầu trọc lăn lông lốc xuống những bậc thang!!!
"Chạy!" trước khi bọn trộm mộ còn chưa kịp phản ứng, Vương Nhất Bác đã túm lấy cánh tay Ngô Hải chạy thật nhanh vào đường hầm trước mặt.
Lúc bọn trộm mộ tỉnh táo lại, Vương Nhất Bác và Ngô Hải đã chạy được đến giữa đường hầm,
"Con mẹ nó!" Gã trung niên tức giận hăm he trước cửa đường hầm, "Tại trong mộ nguy hiểm thôi, chứ không tao cũng vào túm hai đứa mày ra lột da rồi!"
"Tụi mày còn chưa chạy xuống xem thằng quý tử họ Đường kia lăn được mấy vòng rồi?! Tao đứng đây canh, một lát chúng nó cũng phải chui ra thôi!"
Bọn trộm mộ bên ngoài tức giận thế nào Vương Nhất Bác và Ngô Hải không biết, hai cậu cũng không quan tâm.
Cái đường hầm này đào từ chỗ cao chúc xuống, cả hai men theo đường hầm trượt xuống. Nhác thấy gần đến cửa động, Vương Nhất Bác dang hai chân chống lên vách đường hầm, ngăn để không quá đà rơi vào mộ, Ngô Hải phía sau cũng vội vàng chống tay lên thành hầm.
"Sao vậy?" Ngô Hải phóng thấp giọng hỏi: "Phía trước là cửa đường hầm rồi à?"
"Ừm." Vương Nhất Bác nói, móc ra một cái đèn pin nhỏ soi ra phía trước. Nương theo ánh sáng leo lét, Vương Nhất Bác cẩn thận quan sát cấu tạo trên dưới,
Tường xây bằng đất nâu đỏ, hai bên sườn có bích hoạ, phía dưới thông đạo (*) dài và khá hẹp.
(*) Nói sao nhỉ, cái thông đạo này trong mộ luôn, là như hành lang của khu mộ ý, dẫn vào phòng mộ chính chứ ko phải đường tự đào nha.
"Có thấy gì không?"
"Chúng ta hình như đang ở chếch phía trên mộ, lăng mộ này xây cao, cũng khoảng ba mét, chốc nữa nhảy xuống nên cẩn thận."
Nói, Vương Nhất Bác cất đèn pin, nghĩ nghĩ một lúc, cậu duỗi tay đào mấy tảng đá trên vách đường hầm nén thử xuống thông đạo, lẳng lặng chờ xem có phản ứng gì không. Đợi một phút đồng hồ cũng không có động tĩnh, Vương Nhất Bác thở nhẹ một hơi, cởi ba lô đựng thức ăn đưa cho Ngô Hải phía sau:
"Mấy tên đó không dám vào đây, chắc chắn trong đây có rất nhiều bẫy rập. Chuyện này là tại tôi kéo cậu xuống nước. Tôi nhảy xuống trước, nếu không sao thì cậu nhảy xuống. Nếu có ......thì cậu cứ ở yên trên đây, tôi tin Khương Bình là cảnh sát giỏi, anh ta sẽ tìm thấy chúng ta."
"Cậu mẹ nó...." Ngô Hải còn chưa dứt lời, Vương Nhất Bác đã rút hai chân chống về, nhảy xuống thông đạo.
Ngừng thở, Ngô Hải nghe được tiếng Vương Nhất Bác rơi xuống đất, vội vàng hạ giọng hỏi: "Sao rồi?"
"Vẫn ok!" Vương Nhất Bác lấy đèn pin ra huơ huơ: "Hay cậu đừng xuống, ở đây không sao mà không biết bên trong còn có bẫy gì không."
"Mẹ nó cậu đang nói gì khó nghe vậy!" Ngô Hải gầm nhẹ, ngay sau đó cũng buông tay ra, nhảy xuống theo.
Thấy Ngô Hải cũng nhảy xuống theo, Vương Nhất Bác liền cười nói: "Ra là câu không muốn sống nữa."
"Cậu cũng thế còn gì?" Trừng mắt nhìn Vương Nhất Bác, Ngô Hải lấy đèn pin trong ba lô ra, "Tội cũng muốn biết chuyện Đại Tự này là như thế nào, giờ đáp án đang ở trước mắt, sao tôi lui được? Huống chi......"
Nghĩ đến bọn trộm mộ nói Lý Quốc Hiền hại chết mấy người, còn cả án mạng mười năm trước...... Ngô Hải hít sâu một hơi, "Không chỉ mình cậu muốn biết chân tướng những 'tai nạn' gần đây."
Vương Nhất Bác thở hắt ra, "Cậu tin lời mấy tên đó sao?"
"Còn cậu thì sao?" Ngồi xổm trên mặt đất lấy trong ba lô ra một ít dụng cụ, Ngô Hải ngẩng đầu nhìn Vương Nhất Bác: "Cậu cũng tin chứ gì? Cậu cũng từng nói với tôi và Trương Tuấn đừng quá tin Lý Quốc Hiền......"
"Chuyện bọn chúng nói tôi không tin hoàn toàn, tuy là Lý Quốc Hiền có vấn đề, nhưng tôi không nghĩ ông ta giống như bọn chúng nói.."
"Vậy à." Ngô Hải lấy dụng cụ cần thiết ra, thấy Vương Nhất Bác lại đi lôi giấy bút trong balo ra, Ngô Hải hoang mang: "Ủa cậu làm gì vậy? Lấy giấy bút ra làm gì, viết di thư để lại đây à?"
Mảnh giấy Vương Nhất Bác lấy ra là bản vẽ Tiêu Chiến vẽ cho cậu vị trí và thiết kế các bẫy rập thường thấy trong lăng mộ Đại Tự, nhưng tự nhiên nghe Ngô Hải đột nhiên nói như thế, Vương Nhất Bác ngẩn người.
Phụt cười ra tiếng, cậu nói: "Ngô Hải à, lúc trước còn cậu là người thẳng thắng, làm việc quá nghiêm túc, nói chuyện cũng không biết uyển chuyển, không ngờ cậu cũng biết nói giỡn đó?"
Ngô Hải dạo này rất hay đi với Trương Tuấn, chắc là bị Trương Tuấn lây rồi.
"Ai nói giỡn với cậu!"
Ngô Hải nghe Vương Nhất Bác nói cũng không nhịn được nở nụ cười, ngồi xổm bên cạnh Vương Nhất Bác: "Hay hai chúng ta cứ viết di thư sẵn đi, nhỡ có gì thì cũng còn có cái gửi về cho cha mẹ."
Vương Nhất Bác khụ khụ hai tiếng, hắng giọng gật đầu nói: "Cũng đúng, ai biết trước mặt là cái gì?"
Nói đoạn, Vương Nhất Bác lấy ra sổ tay, lật đến trang cuối, suy nghĩ rất lâu mới hạ bút viết.
Vốn là một câu nói đùa, nhưng giờ thật sự viết, trong lòng vẫn cảm thấy hụt hẫng. Vương Nhất Bác nhìn Ngô Hải cũng lôi sổ tay ra viết viết, cười hỏi: "Cậu viết gì thế?"
"Tự xem đi, cũng không có gì bí mật."
Vương Nhất Bác nhìn Ngô Hải viết đến hai câu, cha mẹ đừng quá đau lòng, con xin lỗi cha mẹ' một hồi lâu mới hỏi:
"Tài khoản ngân hàng với mật mã đâu?"
"Cha mẹ tôi biết mà." Nói đến đây, Ngô Hải nghiêng đầu dùng đèn pin chiếu vào sổ tay của Vương Nhất Bác nhìn cậu viết. Nhìn đến câu cuối cùng, Ngô Hải ngẩn người, " Tiêu Chiến là......"
Vương Nhất Bác cười cười, không trả lời, chỉ khép lại sổ tay, nhét sổ lại ngay ngắn vào balo, sau đó mở ra bản vẽ lúc này.
Ngô Hải nương theo ánh đèn nhìn bản đồ Vương Nhất Bác vừa mở, khi thấy rõ trên đó viết gì, não bộ Ngô Hải như mất đi khả năng kiểm soát hành động, đứng ngây người như hóa đá nhìn trân trân bản đồ trên tay Vương Nhất Bác.
Từng nét bút lông rất đẹp, tường tận giải thích những nơi có thể bố trí bẫy rập ẩn trong lăng mộ, tuy không quá cụ thể, nhưng cũng chỉ được cách tránh né, cùng với cách tránh để không kích hoạt bẫy.
"Cái này.... là.......!"
Vương Nhất Bác nhìn vào vị trí các bẫy rập, lại quan sát hình dáng khu mộ này. Cậu lấy la bàn trong balo ra vừa xem hướng đông tây nam vừa đối chiếu với bản vẽ.
Thông đạo này có độ dốc xấp xỉ 280 độ từ nam đến bắc. Nó rộng khoảng bốn mét, cao ba mét, dài theo chiều ngang ... Vương Nhất Bác kiểm tra trực quan khoảng cách giữa hai bên của ngôi mộ, tối thiểu phải là 30 mét. Từ lối vào lăng mộ về phía đông, có những bức tượng binh lính danh dự mặc áo giáp, khoác chiến bào đứng hai bên. Đằng sau những binh sĩ danh dự là bức họa Thanh Long và bối cảnh tường thành, lầu gác. Tường thành có góc hình vuông, lầu gác nằm ở phía nam của bức tường. Bên trong thành có rất nhiều tượng binh lính đang làm động tác xông lên. Các bức bích họa trên phía tường mặt Tây bắc cửa lăng mộ, ngoài Thanh Long, Bạch Hổ, còn có bích họa long phượng phi thăng (bay về trời).
Tiêu Chiến viết, từ chỗ bắt đầu của mộ đạo, mỗi năm mét sẽ đặt một 'trạm kiểm soát', chạm vào bất kỳ thứ gì, mộ đạo sẽ nghiêng xuống, sàn mộ bóng loáng không thể bắt lấy thứ gì, nên khi sụp xuống người đột nhập sẽ bị lăn xuống phía dưới hầm cắm sẵn những gai đồng sắc lẻm chổng ngược, ngã xuống chắc chắn sẽ bị đâm chết......
Vương Nhất Bác vội vàng dặn dò Ngô Hải, "Ngô Hải, cậu lại đây nhìn nè, lăng lộ Đại tự cách năm mét sẽ có đặt 'trạm kiểm soát' đụng vào linh tinh sẽ kích hoạt bẫy rập. Nãy chúng ta cũng may không nhảy xuống ngay chỗ trạm này."
Ngô Hải nhìn này bản vẽ, cố gắng kiềm chế sự kinh ngạc, hỏi: "Cái bản đồ này cậu lấy ở đâu vậy? Tin được không? Này là giấy thời nay, chắc không phải lấy ra từ trong khu mộ kia rồi?"
Nói đến đây, Ngô Hải hỏi, "Vương Nhất Bác cậu cũng đừng bảo trong khu mộ kia có bích đồ này, tuy rằng cái hôm vào tôi không quan sát kỹ, nhưng ít nhất tôi cũng biết trong đó không có vẽ bích đồ các cơ quan ám khí."
Hơn nữa, bản đồ này vẽ bằng bút lông, Ngô Hải từng học thư pháp nên biết, chữ Vương Nhất Bác viết bằng bút kim bút bi cũng khá đẹp, nhưng bản vẽ viết bằng bút lông như thế này Vương Nhất Bác không thể nào tự viết được....
Ngô Hải hỏi ra như thế, là ý không muốn nghe Vương Nhất Bác trả lời có lệ nữa Cụp mắt hồi lâu, Vương Nhất Bác mới chậm rãi nói,
"Đây là, một người tôi gặp trong mộ, vẽ lại cho tôi....." Có những chuyện đến bây giờ cũng không cần phải che giấu nữa, Vương Nhất Bác khẽ cười nói: "Ở trong đại mộ kia tôi gặp được một người, người đó nói cho tôi rất nhiều thứ, ngay cả chuyện ở Bình Dao Sơn Tây có Hoàng lăng Đại tự..... Cũng là người đó nói cho tôi."
Trong mộ gặp một người? Ngô Hải sẽ không ngu như vậy, vào mộ thì làm gì gặp người, chắc chắn là.......
"'Người' đó là quỷ hồn phải không?"
"Chuyện này không quan trọng." Nói Vương Nhất Bác nhặt bản vẽ đứng lên, nhìn Ngô Hải lắc lắc đầu, "Giờ không phải là lúc nói chuyện này. Mình tiếp tục tiến lên, hay đứng ở đây?"
Ngô Hải nhìn nhìn bản đồ trong tay Vương Nhất Bác, trầm ngâm một lúc lâu mới hỏi: "Bản đồ này đáng tin không?"
"Có, tôi tin người đó."
"Vậy còn chờ gì nữa, đương nhiên là tiến lên rồi. Chỗ này hẻo lánh quá, cứ chờ ở đây chắc đến lúc chúng ta chết đói, Khương Bình cũng không tìm thấy. Còn ra ngoài thì bọn trộm mộ kia đang chờ sẵn, nãy cậu cũng nghe bọn chúng hăm dọa sẽ lột ra chúng ta ra rồi còn gì? Có tiến lên phía trước thì dù chết cũng không tiếc nuối."
"Cũng không chắc chắn sẽ chết mà." Vương Nhất Bác nở nụ cười, "Tôi chưa muốn chết, Tết năm nay tôi còn muốn về quê thăm bố mẹ, thuận đường thăm bố mẹ Trương Khải Thạc luôn." Nói đến đây, Vương Nhất Bác cười nói: "Chưa tìm hiểu được gì mà đã chết, Trương Khải Thạc dưới đó sẽ chém tôi mất."
Hơn nữa......Cậu còn chưa biết vì sao Đại Tự biến mất, mà cậu đã hứa với Tiêu Chiến sẽ tìm hiểu......
Nghĩ đến Tiêu Chiến bị phần mộ kia giam cầm hơn một ngàn năm, tim Vương Nhất Bác lại chợt đau. Cậu còn muốn giúp Tiêu Chiến ra khỏi đại mộ đó, mà giờ lại chết đi dễ dàng thế. Sau này Tiêu Chiến sẽ phải một mình trong khu mộ...
Một ngàn năm......
Hai ngàn năm......
Ba ngàn năm......
Mãi mãi chỉ có thể quanh quẩn ở cái nơi tù túng kia, không thể sinh cũng chẳng thể diệt.....
Mà Vương Nhất Bác cậu kiếp sau, sẽ quên đi mất hình bóng này.....
Chỉ nghĩ đến cảnh tượng như vậy thôi, tim Vương Nhất Bác đã đau đến không thở được. Cậu chưa từng có cảm giác như vậy với bất kỳ ai khác. Cho đến khi gặp Tiêu Chiến, cậu mới nhận ra, có đôi khi, cậu không đau lòng vì bản thân mình, mà là sẽ vì người nọ, không muốn y cô độc, không muốn y mãi nở nụ cười gượng ép.
Thích Tiêu Chiến ở điểm nào, Vương Nhất Bác cũng không rõ. Càng ngày cậu càng thích Tiêu Chiến hơn, hay theo như lời y nói, sau vài năm tình cảm sẽ phai nhạt, Vương Nhất Bác cũng không biết.
Cái duy nhất cậu biết bây giờ, là khi cậu nhìn những biểu cảm sinh động của Tiêu Chiến với khoa học kỹ thuật hiện nay và chợt nảy sinh suy nghĩ 'Nếu được ở bên cạnh người này mãi mãi, sẽ rất hạnh phúc', cậu đã thật sự yêu lấy con người này rồi. Cậu trân trọng một người, muốn một người, thật sự rất muốn có một người. Lần đầu tiên, Vương Nhất Bác muốn Tiêu Chiến mãi mãi ở bên cạnh mình.....
Nhắm hai mắt che dấu sự đau đớn sắp tuôn trào, Vương Nhất Bác bình tĩnh nói.
"Tôi sẽ không chết, nhất định sẽ không!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co