Truyen3h.Co

quytoc

49

kimmchiiiiiiiii

49

Du Niệm quả nhiên đến phòng khách sạn của Điền Chính Quốc để -- đánh bài.

Điền Chính Quốc phát hiện Du Niệm nói không sai, người đã thông minh thì đánh bài cũng hay thắng.

Chỉ vì cậu có vận may quá tốt mới hạ được đối phương một vài lần.

Chơi bài kiểu này thật có cảm giác thất bại.

Điền Chính Quốc ngả bài, nói: "Gì vậy trời? Anh thật sự nhớ kỹ từng lá bài đấy à?"

"Đương nhiên." Du Niệm nói, "Thậm chí tôi còn có thể ăn gian."

Điền Chính Quốc trợn tròn mắt, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì Du Niệm làm vậy cũng không phải chuyện gì quá kì quái.

Tựa như... mọi thứ Du Niệm làm đều là lẽ thường tình, vì y không những có học thức uyên bác, còn chăm chỉ học tập, nửa đời người đều gắn liền với việc học.

Điền Chính Quốc im lặng một hồi, mới tò mò: "Ban nãy anh có ăn gian không?"

"Có." Du Niệm nói, "Ván vừa rồi tôi tráo bài, cậu không phát hiện."

Điền Chính Quốc lập tức xù lông: "Anh còn dám bịp bợm!"

Vừa dứt lời, cậu bỗng cảm thấy ngờ ngợ: "Nhưng ván trước rõ ràng tôi thắng mà?"

"Đúng, tôi tráo bài nên cậu mới thắng." Du Niệm thong thả xào bài, nói, "Thấy cậu thua nhiều như thế, tôi cũng hơi ngại."

"..." Điền Chính Quốc không biết nên cười hay khóc, "Vậy cảm ơn nhé?"

Du Niệm đáp trả: "Đừng khách sáo."

"..." Điền Chính Quốc:... Đệt.

Khi hai người chuẩn bị chơi thêm ván nữa, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa.

Điền Chính Quốc đứng dậy mở cửa, bên ngoài tất nhiên chính là Bá tước Kim Taehyung.

Điền Chính Quốc ngạc nhiên: "Sao anh lại quay lại rồi?"

Bá tước Kim Taehyung mỉm cười: "Anh đến không đúng lúc sao?"

Nói rồi, Bá tước Kim Taehyung bước thẳng vào phòng, ngẩng đầu thoáng nhìn qua Du Niệm đang ngồi trên sofa, ánh mắt thâm trầm: "Xem ra anh thật sự đến không đúng lúc rồi nhỉ?"

Điền Chính Quốc cười: "Không không, anh đến vừa lúc lắm, em đang định chơi đấu địa chủ."

Giọng điệu của cậu vô cùng thản nhiên, thậm chí còn có chút cảm giác vô liêm sỉ, tựa như: vợ bắt tại trận chồng mình cặp kè nhân tình, lạnh lẽo hỏi: "Em đến không đúng lúc ư?", nhưng người chồng vẫn mặt dày hào sảng đáp "Không sao, vừa lúc anh đang muốn thử 3P*" ấy!

* Threesome đóa."

"Đấu địa chủ" là cái gì?" Bá tước Kim Taehyung hỏi.

Điền Chính Quốc kéo Bá tước Kim Taehyung đến sofa: "Em dạy cho anh, anh sẽ biết thôi!"

Nhưng Điền Chính Quốc chỉ vội vàng nói sơ quy tắc trò chơi, không cẩn thận giải thích cho Bá tước Kim Taehyung. Còn chưa đợi Bá tước Kim Taehyung hiểu rõ, Điền Chính Quốc đã nói: "Thật ra nói suông cũng khó hiểu lắm, anh chơi (thua) thử vài ván thì sẽ biết chơi ấy mà."

Du Niệm đoán được rồi, vừa rồi Điền Chính Quốc thua quá nhiều, nên cũng muốn gài Bá tước Kim Taehyung một phen.

Thua tiền là thứ yếu, quan trọng nhất vẫn là vớt chút mặt mũi thôi.

Bá tước Kim Taehyung chưa từng thử đấu địa chủ bao giờ, vừa nhập môn không có kinh nghiệm, liên tục thua từ bàn này đến bàn khác.

Điền Chính Quốc cười tít mắt, vô cùng vui vẻ.

Nhưng sau vài lần thua thảm, Bá tước Kim Taehyung dần nắm được quy tắc trò chơi, trình độ nhanh chóng tăng lên.

Dù sao thì các chính khách đều khá giỏi chơi bài, cũng tường tận các quy tắc, không lâu sau, Bá tước Kim Taehyung bắt đầu đại khai sát giới.

Điền Chính Quốc bị giết đến mức phát điên rồi, mặt mũi xanh mét vì tức giận.

Bá tước Kim Taehyung thật ra không định nhắm đến Điền Chính Quốc. Nếu chỉ có hắn với Điền Chính Quốc, hắn có thể xuống nước nhường nhịn. Nhưng vấn đề là ở đây vẫn còn cái tên Du Niệm này.

Bá tước Kim Taehyung không muốn bị Du Niệm đánh bại, nên chơi hết sức nghiêm túc.

Hai vị trâu bò Du Niệm và Bá tước Kim Taehyung đánh nhau, người xui xẻo tất nhiên là tiểu quỷ Điền Chính Quốc.

Điền Chính Quốc tức đến nghiến răng nghiến lợi, tự nhiên giận lẫy: "Không chơi, không chơi nữa, này có gì vui đâu mà chơi?"

"Anh cũng thấy không vui lắm." Bá tước Kim Taehyung đặt lá bài xuống, nói, "Chỉ là thấy em tối rồi còn mời Du Niệm đến chơi, anh còn tưởng có gì thú vị lắm đấy."

Điền Chính Quốc không định hỏi: Sao anh biết tôi mời Du Niệm đến giữa đêm?

Chưa đủ rõ ràng sao?

Bá tước Kim Taehyung có thể thả Điền Chính Quốc ở khách sạn này, chắc chắn hắn cũng đã chuẩn bị trước rồi, nói không chừng người nào đấy vẫn luôn nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của cậu.

Chỉ cần Du Niệm vừa đặt chân đến cửa thì Bá tước Kim Taehyung đã biết chuyện.

Với cả Điền Chính Quốc cũng cố ý, cậu biết Bá tước Kim Taehyung nhất định sẽ để tâm.

Điền Chính Quốc giả ngây giả ngô: "À, sao tối rồi Bá tước Kim Taehyung lại còn ghé thăm thế này? Cũng đến đánh bài sao?"

Bá tước Kim Taehyung nói: "Anh sợ em ở đây chưa quen, vừa vặn có việc đi ngang qua, nên đến thăm em một chút."

Điền Chính Quốc hoàn toàn không tin câu "vừa vặn có việc đi ngang qua" của hắn, làm việc gì cơ? Cậu thấy là hắn muốn "làm" cậu thì có ấy!

Nhưng hắn chỉ dám nghĩ chứ không dám làm!

Bá tước Kim Taehyung nhìn Du Niệm: "Tiến sĩ Du thì sao? Sao lại rảnh rỗi ở đây đánh bài? Chuyện trong phòng thí nghiệm đã xử lý ổn thỏa rồi à?"

"Như anh thấy, không xảy ra vấn đề gì lớn cả." Du Niệm trả lời, "Tôi nghe Điền Chính Quốc đột nhiên bảo phải rời đi, muốn biết nguyên nhân nên đến tìm cậu ấy."

Bá tước Kim Taehyung nghe Du Niệm nói vậy, trong lòng tràn ngập cảnh giác: Ai cũng biết Du Niệm là hình mẫu thiên tài thông minh, chăm chỉ điển hình. Y toàn tâm toàn ý chăm chút cho phòng thí nghiệm, xem nghiên cứu khoa học đặt lên hàng đầu.

Do đó Bá tước Kim Taehyung mới động tay động chân với phòng thí nghiệm của y, dự tính "vây Ngụy cứu Triệu"¹, để Du Niệm bận rộn giải quyết chuyện ở công, không còn thời gian làm phiền Điền Chính Quốc nữa.

¹ Kế Vây Ngụy cứu Triệu bắt nguồn từ thời Chiến Quốc giữa ba nước là nước Ngụy, Triệu và Tề. Kế này chủ trương tránh đối đầu với quân chủ lực cường mạnh, nhằm vào chỗ yếu của đối phương mà tấn công, để lôi kéo và phân tán quân chủ lực, nhằm ngăn không cho quân chủ lực chi viện cho chỗ yếu. Nhờ đó, mà tấn công vào các lực lượng đã bị phân tán, để giành thắng lợi cao nhất.

Không ngờ một người luôn siêng năng như Du Niệm sẽ vì Điền Chính Quốc mà gạt mớ rắc rối ở phòng thí nghiệm sang một bên!

Chuyện này thực sự đã khiến Bá tước Kim Taehyung sửng sốt một phen!

Lẽ nào, Du Niệm còn thích Điền Chính Quốc nhiều hơn cả tưởng tượng của Bá tước Kim Taehyung sao?

-- Tất nhiên chân tướng không phải như vậy.

Phòng thí nghiệm trong giấc mơ chỉ là giả, không có chút sức nặng nào.

Trước mắt, Du Niệm chỉ tập trung quan sát thành bại của giấc mơ. Nên y cũng ưu tiên phát triển chuyện tình cảm của Điền Chính Quốc và Bá tước Kim Taehyung hơn bất kì chuyện gì khác.

Nhưng người không rõ chân tướng như Bá tước Kim Taehyung thì lại cho rằng Điền Chính Quốc có sức hút bùng nổ, khiến cho nhà khoa học quái dị trong truyền thuyết cũng phải rơi vào ái tình.

Bá tước Kim Taehyung không lộ ra biểu tình, giả vờ thong dong: "Tiểu Quốc vốn được nuông chiều, đã quen với việc có người chăm sóc. Ở lại chỗ cậu thì có chút không thuận tiện."

Du Niệm mất mát nhìn Điền Chính Quốc: "Phải vậy không, Điền Chính Quốc?"

Đôi con ngươi xanh sẫm của Du Niệm hơi cụp xuống, nhìn toát ra mấy phần đáng thương, ai không biết còn tưởng rằng y thật sự quan tâm Điền Chính Quốc lắm đấy!

Điền Chính Quốc liếc Bá tước Kim Taehyung, thấy hắn vẫn lịch sự mỉm cười, không rõ thì lại tưởng hắn thân sĩ cỡ nào ấy chứ!

Điền Chính Quốc lại tiếp tục nhìn sang mặt gương treo ở đối diện, bộ dạng cậu lúc này cứ thanh khiết như hoa sen trắng, người khác nhìn vào có khi còn nghĩ cậu đơn thuần lắm!

Điền Chính Quốc nghĩ thầm: À! Đây! Chính là diễn viên!

Ném cho tôi mấy cái tượng Oscar xem nào!

Điền Chính Quốc cảm thán trong phút chốc, mới nói: "Ừm, không phải mà? Hồi em mới đến Anh cũng từng ở ký túc gia đình."

"Phải, ngược lại là lỗi của anh." Bá tước Kim Taehyung nói, "Để em ở nhà anh, trải qua những ngày sung sướng nên em nhất thời không sửa được, anh sai rồi. Anh sẽ chịu mọi trách nhiệm."

Du Niệm nói: "Không phải chỉ là thuê hai nam hầu sao? Anh cũng có thể!"

Du Niệm: Này mình nói chơi thế thôi, Điền Chính Quốc tuyệt đối đừng có đáp ứng giùm cái. Số tiền đó bỏ ra mua thiết bị mới chẳng phải tốt hơn à?

Nhu cầu cuộc sống của Du Niệm rất thấp, bình thường rất ít khi tiêu pha phung phí vào những thứ không cần thiết, nhưng trong phòng thí nghiệm, y lại như một tay nhà giàu xổi, tiêu một lúc cả trăm tỷ cũng không thèm chớp mắt.

Điền Chính Quốc nói: "Vậy sao mà được?..." Nói rồi, Điền Chính Quốc chớp mắt mấy cái, "Nhưng mà em hi vọng mình tuyển nam hầu đoan chính một chút, mái tóc vàng phải thượng hạng, với lại phải tốt nghiệp từ học viện chính quy nữa..."

Du Niệm: Cậu vẫn nên cút về nhà Bá tước Kim Taehyung thì hơn.

Bá tước Kim Taehyung nhân cơ hội thò một chân vào, nói: "Tiểu Quốc, em đừng có nghịch ngợm. Phòng thí nghiệm của Du Niệm bây giờ phát sinh vấn đề, tiền của cậu ấy đều đắp vào đấy, trong thời gian này biết tìm đâu ra số tiền mua niềm vui cho em?"

Du Niệm bày ra vẻ mặt chết tâm, nhưng trong lòng nhảy múa: Vẫn là Bá tước Kim Taehyung nói đúng.

Điền Chính Quốc lẩm bẩm: "Được rồi, đúng là em cân nhắc chưa chu toàn. Xin lỗi, Du Niệm, đã khiến anh khó xử rồi."

Du Niệm lập tức cười khổ: "Không đâu, vấn đề nằm ở anh... Em vẫn nên sống tốt một chút."

Bá tước Kim Taehyung thân thiện vỗ vai Điền Chính Quốc, nói: "Ngoan, đừng quậy."

Thái độ vô cùng thân mật.

Du Niệm dường như cảm thấy hai mắt cay cay, thống khổ quay đầu, len lén nhìn về phía đồng hồ treo tường: Trễ thế này rồi, tôi có thể tan tầm về nhà chưa vậy?

Điền Chính Quốc nảy lòng từ bi mà bỏ qua cho Du Niệm: "Dù gì em cũng đã dọn ra ngoài rồi, ở khách sạn cũng tốt lắm. Anh đừng lo nữa! Nếu phòng thí nghiệm của anh còn có chuyện thì cứ yên tâm xử lý đi. Không phải lo cho em đâu mà."

Du Niệm buồn bực gật đầu, sau đó âm u cáo từ.

Cuối cùng trong phòng chỉ còn dư lại hai người Điền Chính Quốc và Bá tước Kim Taehyung.

Điền Chính Quốc trìu mến nhìn Bá tước Kim Taehyung, cả người toát ra khí chất quyến rũ.

Cổ họng Bá tước Kim Taehyung khẽ cử động, cúi đầu hôn lên trán Điền Chính Quốc -- một nụ hôn đầy khắc chế.

Hắn vội vàng tách ra, nói: "Muộn rồi, hai ngày nữa tôi đến đón em về."

Điền Chính Quốc liếc Bá tước Kim Taehyung một cái, muốn oán trách: Có phải anh không được không?

Nhưng cẩn thận nghĩ lại thì tính tình của bá tước vốn đã như thế.

Điền Chính Quốc mỉm cười gật đầu, nói: "Vậy được. Đúng lúc em cũng buồn ngủ."

Điền Chính Quốc ngáp một cái, khóe mắt tiết lệ.

Ánh mắt Bá tước Kim Taehyung hơi tối lại, không nhịn được lại đặt một nụ hôn lên khóe mắt ướt át của cậu, khẽ nói: "Ngủ ngon, bảo bối."

Điền Chính Quốc quay mặt, đôi môi áp sát vành tai Bá tước Kim Taehyung: "Anh cũng vậy."

Bên tai Bá tước Kim Taehyung nháy mắt trở nên nóng rực, hắn kiên nhẫn kìm nén, ôn nhu nở nụ cười, lui về sau hai bước, tạm biệt Điền Chính Quốc.

Nhìn Bá tước Kim Taehyung quay người rời đi, Điền Chính Quốc mới thở dài: "Thực sự quá muộn tao."

Bá tước Kim Taehyung ngượng ngùng cố nén dục vọng muốn ném Điền Chính Quốc lên giường, vội vã rời khỏi chốn mỹ nhân tràn ngập dụ hoặc này.

Hắn bước ra khỏi thang máy, khi xuống sảnh lớn, trùng hợp bắt gặp Thi Tiêu Nại.

"Sao cậu lại ở đây?" Bá tước Kim Taehyung không định che giấu địch ý của hắn với Thi Tiêu Nại.

Thi Tiêu Nại nhìn chằm chằm Bá tước Kim Taehyung, nói: "Cậu tới được? Không lẽ tôi không thể? Trong giấc mơ, chúng ta đều là người cạnh tranh công bằng!"

Bá tước Kim Taehyung ngẩn người: Trong mơ? Trong mơ gì cơ?

Thi Tiêu Nại giọng đầy căm hận nói: "Bây giờ cậu lại muốn giả bộ không nhớ gì đấy à?"

Bá tước Kim Taehyung nghe được hai chữ "giấc mơ", trong lòng chợt lóe tia kì dị, sự kì dị này giống như mặt biển chợt cuốn lên gợn sóng, đánh vào đá ngầm, vỡ ra bọt trắng tung tóe.

Tâm trí hắn sáng tối đan xen trong khoảnh khắc.

Bá tước Kim Taehyung nghĩ đến những điều bất thường về chuyện hắn "trọng sinh", trong lòng chợt nảy sinh một loại suy đoán.

Hắn nhìn Thi Tiêu Nại, có lẽ Thi Tiêu Nại biết chuyện gì đấy mà hắn hoàn toàn không rõ.

Bá tước Kim Taehyung không để lộ bộ dạng mơ hồ, ngược lại càng tỏ ra bình tĩnh.

"Tôi giả bộ không nhớ?" Bá tước Kim Taehyung nương theo lời nói của Thi Tiêu Nại, "Sao tôi phải giả bộ không nhớ?"

Thi Tiêu Nại quả thật không nhìn ra đầu mối, tưởng Bá tước Kim Taehyung nắm được mọi chuyện, tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Trong thế giới hiện thực, cậu vẫn luôn không vừa mắt tôi, bây giờ đến cả thế giới mô phỏng cũng không đặt tôi vào mắt sao? Đừng có khinh địch như thế."

Hai cụm từ "Thế giới hiện thực" và "Thế giới mô phỏng" lướt qua trong đầu Bá tước Kim Taehyung, ngày càng tiến đến gần sự thật.

Bá tước Kim Taehyung tỏ ra khinh bỉ: "Cái gì gọi là 'Khinh địch'? 'Địch' ở chỗ nào? Cậu có điểm gì có thể đứng ngang hàng với tôi sao?"

Thi Tiêu Nại quả nhiên tức giận: "Thôi đi, bây giờ Điền Chính Quốc không nhớ bất kì chuyện gì, tôi và cậu có cùng điểm xuất phát với nhau thôi. Cậu chẳng có gì ghê gớm hết."

Bá tước Kim Taehyung trầm ngâm: Bây giờ Tiểu Quốc không nhớ gì hết...

Vì sao lại không nhớ?

Là bởi vì "giấc mơ" này chỉ là một "thế giới mô phỏng"?

Bá tước Kim Taehyung cảm thấy suy đoán này rất hoang đường, nhưng e rằng đó chính là sự thật.

Kể từ khi hắn "trọng sinh" tới nay, luôn có cảm giác không đúng, chỉ là không biết sai ở đâu.

Nếu như đây là một thế giới giả lập, vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích hết thảy.

Bá tước Kim Taehyung lập tức nghĩ đến Du Niệm.

Du Niệm... Du Niệm có vai trò gì trong chuyện này?

Bá tước Kim Taehyung tiến đến một bước, ghé sát vào Thi Tiêu Nại, nói: "Vậy Du Niệm thì sao?"

Sắc mặt Thi Tiêu Nại hơi thay đổi: "Anh ta... Anh ta cũng không đáng sợ!"

Dựa vào ngữ khí của Thi Tiêu Nại, Bá tước Kim Taehyung hoàn toàn xác nhận chuyện mộng cảnh lần này chắc chắn có liên quan đến y.

Bá tước Kim Taehyung tiếp tục thăm dò: "Anh ta là thiên tài, thế giới này cũng vốn do anh ta tạo ra. Không phải anh ta muốn làm gì cũng được ư? Kể cả là làm gì đó với Điền Chính Quốc."

-- Những lời này đều chỉ là suy đoán của Bá tước Kim Taehyung, nhưng hắn dùng giọng điệu kiên định mà nói ra, rất có khí thế dọa người.

Thi Tiêu Nại sửng sốt, cố duy trì dáng vẻ kiêu ngạo: "Đây là giấc mơ của chúng ta, anh ta không thể nhúng tay làm bừa."

Bá tước Kim Taehyung thầm hiểu: Thì ra là giấc mơ chung...

Hắn rất hứng thú với cấu tạo của mộng cảnh này, nhưng hắn tạm thời bỏ qua chủ đề "mộng cảnh", chủ động nhắc đến Điền Chính Quốc: "Điền Chính Quốc không nói gì với tôi."

Bá tước Kim Taehyung cố tình nói "Điền Chính Quốc không kể với tôi", để lộ sự yếu thế, có thể khiến Thi Tiêu Nại kiêu căng nhất thời cảm thấy thỏa mãn.

Quả nhiên Thi Tiêu Nại bắt đầu lên mặt, cười nói: "Không lẽ chuyện gì Điền Chính Quốc cũng kể cho cậu chắc? Không! Có một số việc, cậu ấy chỉ có thể nói với tôi, mà sẽ không nói cho cậu biết."

Bá tước Kim Taehyung nói: "Tôi không tin lời của cậu."

Thi Tiêu Nại vừa nghe người khác nói không tin hắn, liền theo bản năng muốn đối phương phải tâm phục khẩu phục.

Hắn nhíu mày, nói: "Không tin tôi? Hay là không dám tiếp thu hiện thực? Bây giờ Điền Chính Quốc không có cảm giác gì với cậu cả, còn không bằng đối với tôi."

Bá tước Kim Taehyung tranh thủ sắp xếp mớ thông tin mà Thi Tiêu Nại vừa tiết lộ trong đầu, sau đó chỉ nhẹ nhàng nói: "Nếu đây là giấc mơ chung, sao cảm giác tồn tại của cậu lại thấp như vậy?"

"Chuyện này..." Thi Tiêu Nại sững sờ, "Mẹ nó..."

Mỹ nhân Thi Tiêu Nại bị nghẹn ép đến mức văng tục.

Đôi mắt Bá tước Kim Taehyung hơi nheo lại, nói: "Lẽ nào là bởi vì lực ý chí của cậu quá yếu sao?"

"Có ý gì?" Thi Tiêu Nại nhấc mi mắt, nhìn về phía Bá tước Kim Taehyung.

Bá tước Kim Taehyung tiếp tục nói: "Nghe nói sau khi 'thức tỉnh trong mơ', chủ thể có ý chí cường đại có thể thay đổi giấc mơ, cậu đã từng thử chưa?"

Thi Tiêu Nại ngẫm nghĩ: "Đừng ảo tưởng, tôi thử qua rồi, không làm nổi."

Thi Tiêu Nại không chỉ không làm được, mà khi hắn thử nghiệm đã bị chủ thể ý thức cự tuyệt, bị ném thẳng khỏi giấc mộng.

Nghĩ đến đây, Thi Tiêu Nại bỗng nảy ra sáng kiến: Nếu Bá tước Kim Taehyung cũng thử, có phải hắn cũng sẽ bị ép rời khỏi mộng cảnh không?

Thi Tiêu Nại nhướng mày, nói: "Không bằng cậu thử một chút xem?"

Ánh mắt Bá tước Kim Taehyung hơi u ám, nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Thi Tiêu Nại cảm thấy Bá tước Kim Taehyung có chút kỳ quái, nhưng không kịp nghĩ nhiều, chỉ muốn xem Bá tước Kim Taehyung biến thành trò hề.

Bá tước Kim Taehyung thử nhắm mắt lại, cảm thụ được lực ý chí vươn lên dày đặc như dây leo quanh quẩn trong không gian.

Qua nửa phút, hắn mở mắt ra, cảm thấy có chút nhức đầu, xoa huyệt thái dương.

Thi Tiêu Nại phẫn nộ cười nói: "Đau đầu đúng không? Cậu sẽ nhanh chóng bị đá ra ngoài, biết tại sao không? Bởi vì chỉ có chủ nhân giấc mơ mới có quyền thay đổi mộng cảnh, ngay cả Du Niệm cũng không thể nhúng tay vào, nếu không sẽ bị chủ nhân ý thức bài xích khỏi giấc mơ, cậu hiểu không? Cậu lập tức sẽ bị..."

Bá tước Kim Taehyung nhấc mi mắt, nói: "Ai bị thôi miên mất trí nhớ thì người đó sẽ là chủ giấc mơ sao?"

"Hả?" Thi Tiêu Nại hoàn toàn chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Bá tước Kim Taehyung lại tiếp lời: "Chủ nhân giấc mơ có thể đá cậu biến mất nhỉ?"

Thi Tiêu Nại phát hiện mình giống như bị gạt, không lên tiếng.

Một giây sau, Thi Tiêu Nại sa sầm mặt mũi.

Cơn đau đầu quen thuộc kéo tới.

Thi Tiêu Nại kinh hãi: Mẹ, tại sao mình lại bị bài trừ khỏi giấc mơ chứ?

Còn bên trong mộng cảnh, Bá tước Kim Taehyung vẫn yên lặng đứng giữa đại sảnh, xung quanh không một bóng người, dường như cả thời gian và không gian đều đã đóng băng.

Một tràng tiếng chuông vàng lanh lảnh truyền đến -- vọng lại, giống như từ phía xa văng vẳng, nhưng tựa như kề sát bên tai -- keng keng keng, keng keng keng...

Ký ức đan xen giữa thực và mộng ào ạt kéo đến như thủy triều.

Ánh mắt hắn đột nhiên thanh tỉnh, toàn bộ ký ức đều được đánh thức, không còn rào cản hay những mảng sương mờ mịt, thế giới đột nhiên cũng bừng sáng trở lại.

Hắn nhớ hết tất cả.

Hắn nhớ Điền Chính Quốc và hắn triền miên dây dưa thăm dò. Cũng nhớ chuyện hắn và Điền Chính Quốc cùng nhau tiến vào giấc mộng. Tất nhiên hắn cũng nhớ lại chuyện Điền Chính Quốc bỗng nhiên tiến hành thôi miên hắn trong mơ, khiến hắn đi sâu vào mộng cảnh.

Hắn không biết tại sao Điền Chính Quốc muốn làm như thế.

Có lẽ hắn có thể đoán được một ít, nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Bá tước Kim Taehyung nhìn cảnh tượng vặn vẹo trước mặt, chợt nhận ra mình đã làm gì.

Bá tước Kim Taehyung cúi đầu nhìn bàn tay mình: Mình có thể trục xuất Thi Tiêu Nại khỏi mộng cảnh này?

Hắn bỗng nhiên nghĩ đến: Vậy có phải mình cũng có thể giam cầm Điền Chính Quốc vĩnh viễn ở thế giới này không?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co