Truyen3h.Co

R&R

3

Talia_ann

Sau lần thứ tư hay năm gì đó, giờ cậu còn chẳng nhớ nổi cả hai đã làm chuyện đó bao nhiêu lần thì Long sẵn sàng để làm tới cùng. Không chỉ là dùng tay hay miệng, không chỉ ở bụng hay đùi mà tiến tới xa hơn. Cậu đã tìm hiểu trên mạng và vừa phấn khích vừa lo lắng đến mức Lân phải hỏi đi hỏi lại "bạn đã sẵn sàng chưa?". Cậu cắn môi gật đầu, đến giờ này thì ai lại đứng dậy và đi về chứ, chẳng phải những lần trước là quá sức tuyệt vời hay sao, nó khiến cậu ao ước rằng giá như đã làm sớm hơn, và Lân lẽ ra nên khiến mọi chuyện diễn ra sớm hơn, lẽ ra cậu ta nên biết cậu đã nhìn cậu ta suốt cả năm học chứ không phải đợi đến lúc cả hai gặp nhau trên đường về.

Nên cậu ôm chặt lấy Lân, vùi mặt vào hõm cổ và thở ra những hơi thở nóng hổi. Và rồi Lân không hỏi nữa, cậu đoán là cậu ta chẳng thể hỏi khi cơ thể phản ứng rõ rệt như vậy, mà cậu còn chưa làm gì đâu đấy, cậu chỉ mới ôm thôi.

Vậy mà cuối cùng mọi chuyện không như tưởng tượng.

Long cảm thấy đau, cậu cũng cảm thấy thỏa mãn nhưng chủ yếu là đau. Chẳng biết là do chuẩn bị chưa kỹ hay do cậu chẳng có kinh nghiệm gì còn Lân thì hồi hộp đến mức phấn khích. Cậu bấu chặt tay vào ra giường, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Còn tay của Lân thì đầy mồ hôi giữ chặt hông cậu đến mức để lại vết bầm tím vào hôm sau.

Long mơ màng giữa lúc Lân xâm chiếm cậu, ngay lúc đó cậu cảm giác mình giờ đây hoàn toàn đã phơi bày trước cậu ta rồi, cậu ta đã thấy toàn bộ con người và nơi sâu kín nhất của cậu, từng ngóc ngách và có thể là suy nghĩ của cậu nữa. Long rên lên, tiếng rên như vừa đau vừa than vãn trước suy nghĩ bật ra trong đầu và Lân đổ ập xuống người cậu, dụi đầu vào vai cậu như một con cún cần được vỗ về. Rõ ràng cậu là người chịu đau nhưng cậu ta lại cư xử như thể mình bị thiệt thòi. Long muốn bảo cậu ta đừng nhõng nhẽo nữa, lớn thế này rồi cơ mà, nhưng rồi cậu vẫn luồn tay vào tóc Lân, xoa xoa cái gáy ướt mồ hôi và cậu ta quàng tay lên người cậu, thì thầm gì đó mà cậu quá mệt để có thể nghe rõ.

Tối hôm sau cậu vẫn ở nhà Lân và làm bài tập. Cậu ngồi trong căn phòng gọn gàng, ngăn nắp, hông và bên dưới vẫn còn đau và cậu có quyền trút giận lên người đã làm ra chuyện đó. Lân có vẻ như biết lỗi, cậu ta lấm lét quan sát thái độ của cậu, còn cậu sau khi ném cái nhìn hậm hực về phía cậu ta rồi quay lại với bài tiểu luận. Cậu vò vò quyển sách trong vô thức và Lân đến bên cạnh hỏi.

"Anh giúp bạn nhé?" Lân nói

"Chúng ta học khác khoa đấy."

"Giúp bạn tra cứu tài liệu, kiểm tra số liệu được mà"

Cuối cùng thì bài tiểu luận cũng làm xong với sự giúp đỡ của Lân và Long nghĩ cậu ta có ích thật, nấu ăn ngon lại còn giúp cậu làm bài nữa. Cậu ngáp dài và rời ghế, nằm xuống cái giường thoang thoảng mùi nước giặt.

"Tối nay bạn ngủ lại đây đi" Lân ngồi xuống bên cạnh

Cậu nhìn lên trần nhà, đảo mắt một vòng "chẳng ngủ được"

"Để anh giúp bạn."

Lân cười cười trước ánh mắt hồ nghi của cậu. Cậu ta tụt xuống giường, cẩn thận tháo đôi dép đi trong nhà rồi nhích lên, vươn tay tháo khóa quần của cậu. Khi quần áo đã lôi ra khỏi người, Lân cầm bàn chân cậu, nâng niu nó như thể một thứ quý giá dễ vỡ. Long khẽ rụt chân lại khi Lân hôn lên chân. Một cảm giác nhồn nhột lẫn ngại ngùng khi môi Lân áp lên chân cậu. Cả hai đã làm nhiều chuyện còn bạo dạn hơn nhiều và cậu lại cảm thấy ngại ngùng vì một nụ hôn lên chân.

Môi của Lân chậm chạp di chuyển lên cẳng chân, bắp đùi và chỉ mới đến đó thôi Long đã cương cứng lên rồi. Cậu ta lướt môi lên trước và bàn tay chầm chậm theo sau, lên hông, lên eo và ngực. Long thực sự chịu không nổi sự kích thích này nhưng cậu quá mệt hoặc đã bị Lân và nụ hôn của cậu ta mê hoặc đến mức không thể làm gì, chỉ có thể cắn chặt môi để không phát ra âm thanh nào, dù những lần trước cậu hẳn đã rên rỉ nhiều rồi.

Khi môi của Lân cuối cùng đã tiến tới môi cậu, cậu ta dùng lưỡi quét qua môi, qua cằm, liếm hai bên khóe miệng trước khi tách môi ra và cuốn lấy lưỡi của cậu. Và nụ hôn nóng bỏng không thể tưởng, cậu không nghĩ cả hai đã hôn nhau nồng nhiệt như thế trước đây, khi Lân áp người lên cơ thể cậu, chất vải mềm mại trên người cậu ta cọ vào làn da trần khiến cậu không kìm được tiếng rên giữa nụ hôn. Và Lân lùi lại, tặng cho cậu một nụ cười ngọt ngào rồi giúp cậu giải quyết cái phần cơ thể đang đòi hỏi kia. Phải thừa nhận một lần nữa, chuyện này rất tuyệt, Lân xoay người cậu, lại trải những nụ hôn kín hết phần sau của cơ thể.

Long không thể mở mắt nổi nhưng cậu biết rõ ràng Lân cũng có nhu cầu cần giải quyết, cậu định nhổm dậy nhưng cậu ta đã đẩy cậu xuống, kéo mền đắp cho cậu "ngủ đi, sáng mai sẽ khỏe thôi". Long nhắm mắt lại, giấc ngủ đến ngay sau đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co