Truyen3h.Co

R&R

5

Talia_ann

Lân ngồi bên cạnh khi cậu chuyển hết kênh này đến kênh kia. Những hình người nhá lên trên tivi, chưa kịp cất ra tiếng nói đã biến mất, âm thanh méo mó phát ra trong không gian im lặng. Lân đặt tay lên vai khi cậu cuối cùng cũng dừng lại, một chương trình thực tế nào đó và bật cười.

Cậu quay sang, nhìn gương mặt có vẻ khó hiểu của Lân nhưng cậu ta im lặng, cậu ta luôn biết khi nào cần phải nói. Long tắt ti vi và ném cái điều khiển sang một bên, cậu đảo mắt nhìn, ngôi nhà thật yên tĩnh.

"Nhiều lúc em thấy cô độc lắm" cậu khẽ cắn môi "dù em biết bố mẹ yêu thương em thế nào". Lần đầu tiên trong đời Long thẳng thắn nói về chuyện cậu đã luôn né tránh, không bao giờ muốn nghĩ tới. Và cậu ngạc nhiên khi nó chẳng hề khó chịu như cậu nghĩ, như thể nói ra một chuyện hết sức bình thường.

"Gia đình bạn rất yêu thương nhau, chỉ là cuộc sống đôi lúc không như ý." Lân nói, bàn tay đặt lên vai cậu, khẽ siết chặt. "Khi lần đầu rời xa gia đình anh cũng cô đơn lắm, nhưng rồi cũng quen và nghĩ luôn có gia đình phía sau."

Long nghĩ đến Lân và những bạn sinh viên khác,  lần đầu đến một thành phố xa lạ, ồn ào, đông đúc, bắt đầu tự lập với bao khó khăn và cám dỗ. Và Lân vẫn trải qua cuộc sống sinh viên vui vẻ, tận hưởng tuổi trẻ của mình trong khi cậu chỉ âu sầu mà thôi.

"Mấy người bạn trong đội nhảy muốn gặp bạn lắm" Lân nhìn Long, khuôn mặt giãn ra, đôi mắt chợt lấp lánh "anh...' Lân hơi ngập ngừng rồi khẽ cười "đã kể rất nhiều về bạn."

"Bạn nói gì với họ chứ?" Long cũng cười.

"Bạn rất đẹp, rất đáng yêu, nhiều lúc chững chạc nhưng cũng rất trẻ con" nụ cười của Lân rộng hơn.

"Chẳng biết bạn bè bạn nghĩ gì về em nữa" Long giả vờ phồng má giận dỗi rồi lại bật cười. Lân vươn tay kéo cậu lại, áp trán vào nhau, chóp mũi khẽ chạm. Chưa bao giờ họ gần nhau như lúc này, hơn cả lúc hôn nhau, hơn cả lúc làm tình, hơn tất thảy vì Long nghe rõ nhịp tim đập của Lân và của cậu. Vì cậu đã mở lòng, để Lân bước vào thế giới của cậu và thật sự muốn vào thế giới của Lân, để cả hai là một cái gì đó của nhau, thân thiết, gắn bó và sẻ chia.

Lân đưa tay chạm vào môi cậu, thật nhẹ nhàng rồi đôi môi dịu dàng cuốn lấy cậu, lưỡi chầm chậm quét trong miệng cậu, uyển chuyển như đang khiêu vũ và Long thực sự muốn nhìn Lân nhảy, muốn hiểu hơn về thế giới của Lân, muốn mình là một phần trong đó. Hơi ấm từ người cậu ta khiến cậu xích lại gần, tựa sát vào ngực. Cậu trượt xuống, áp đầu lên lồng ngực mảnh nhưng chắc chắn, khẽ nhắm mắt, nghe tiếng tim đập. Từng nhịp từng nhịp đều đặn. Tay Lân trượt lên ngực cậu, đặt vào vị trí trái tim và cậu chồng tay lên trên, lắng nghe cả hai nhịp tim. Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, bao bọc cả hai là một sự im lặng dễ chịu, chỉ có hơi thở và tiếng tim đập. Long từ từ ngồi dậy, nhìn thật lâu rồi hôn lên mắt Lân, thì thầm thật khẽ "em yêu bạn".

Long thật sự trông chờ ngày mai đến, cậu tin rằng cuộc sống sinh viên của mình sẽ sôi động hơn, với cậu bạn trai dịu dàng và lớp học nhảy sắp đến. Với Lân ở bên cạnh, Long không nghĩ điều gì có thể khiến mình buồn được nữa.

Hết.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co