Truyen3h.Co

REWIND

25.

Annie220796

Tháng thứ 8 của thai kỳ.

Arin bước đi nặng nề hơn, thỉnh thoảng hay mỏi lưng, phù chân, nhưng vẫn cố tươi cười mỗi khi Taehyung về nhà. Dạo gần đây anh bận hơn bình thường – cổ phần chuyển nhượng, cuộc họp hội đồng quản trị, một vài dự án lớn cần ký duyệt - khiến anh thường rời nhà từ sáng sớm và về rất muộn.

Arin hiểu. Và cô không trách.

Cô chỉ nghĩ... nếu anh không ở cạnh lúc con ra đời, cô sẽ buồn một chút, nhưng tuyệt đối không giận. Vì cô biết, Taehyung thương cô đến nhường nào.

Sáng hôm đó, trời vừa hửng nắng sau mấy ngày mưa lớn.

Arin chỉ định ra vườn đi dạo vài vòng như thường lệ. Cô đi chậm, một tay xoa bụng, tay còn lại vịn vào lan can đá dọc lối đi lát sỏi.

Nhưng bất ngờ... một thảng rêu ẩm khiến bước chân cô trượt mạnh.

– A...!

Cô ngã nghiêng, bụng đập xuống mặt đất lạnh ngắt.

– Phu nhân!

Người giúp việc hét lên thất thanh. Cả biệt thự rối loạn trong một phút.

Chưa đến mười phút sau, xe cấp cứu đã lao đến. Cô được đưa vào viện trong tình trạng xuất huyết nhẹ và co thắt sớm. Bác sĩ siêu âm xong, gấp rút thông báo:
– Thai phụ có dấu hiệu sinh non. Nếu tử cung co mạnh hơn nữa, rất có khả năng... chỉ giữ được mẹ hoặc con. Chúng tôi cần người thân quyết định gấp!

Taehyung nhận cuộc gọi lúc đang ngồi chủ trì cuộc họp hội đồng quản trị.

Giọng Jiho ở đầu dây bên kia hoảng loạn đến mức vấp váp:
– Chủ tịch! Phu nhân gặp tai nạn ở vườn biệt thự. Đang được cấp cứu tại bệnh viện trung tâm. Bác sĩ... bác sĩ yêu cầu người nhà ký cam kết giữ một trong hai!

Taehyung chết lặng. Cốc thủy tinh trên tay rơi vỡ tan tành xuống sàn nhà.

Không kịp nói với bất kỳ ai một câu nào, anh lao ra khỏi phòng họp ở tầng 21, phóng xe suốt quãng đường dài như bay đến bệnh viện, tim như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực.

Khi tới nơi, bác sĩ đưa cho anh bản cam kết đẫm áp lực.

– Nếu tình hình chuyển xấu, anh buộc phải ký chọn giữ mẹ hoặc con.

Tay Taehyung run lên từng đợt bần bật.

Anh không mất đến một giây để chần chừ.

– Giữ mẹ. Làm ơn... giữ vợ tôi.

Phòng phẫu thuật sáng đèn rực rỡ.

Thời gian như ngưng đọng lại. Taehyung đứng bần thần bên ngoài, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm tấm áo sơ mi, đôi tay siết chặt đến mức móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật máu. Trong đầu anh lúc này là hàng trăm thước phim về Arin – từ buổi sáng đầu tiên cô pha sữa cho anh, đến lúc cô vòng tay ôm anh từ phía sau nói không muốn ly hôn nữa, rồi đến ánh mắt cô dịu dàng đặt tay lên bụng, bảo rằng: "Đây là con của em và anh."

Anh chưa bao giờ sợ hãi đến thế.

Lần đầu tiên trong đời... một người đàn ông nắm quyền lực tối cao như anh lại cảm thấy mình thật nhỏ bé và bất lực trước cửa tử thần.

Ba tiếng trôi qua như ba thế kỷ.

Cánh cửa phòng phẫu thuật bỗng bật mở.

Một nữ bác sĩ mệt mỏi tháo khẩu trang bước ra. Taehyung lập tức lao tới, đôi mắt đỏ ngầu gân máu:
– Cô ấy... vợ tôi thế nào rồi?!

– Ca mổ cực kỳ nguy hiểm, nhưng may mắn... cả mẹ và bé đều đã qua cơn nguy kịch.

Taehyung lảo đảo lùi lại một bước, tai ù đi.

– Thật... thật sao?

– Cô ấy rất kiên cường. Tim em bé yếu đi một lúc, nhưng sau đó lại ổn định một cách kỳ diệu. Chúc mừng anh, là một bé gái rất đáng yêu.

Taehyung không nói được gì nữa. Đầu gối anh khuỵu xuống, ngã sụp vào chiếc ghế chờ. Đôi bàn tay to lớn che lấy gương mặt, vai anh run lên bần bật trong tiếng thở phào nhẹ nhõm đến tột cùng.

Cuối cùng... họ đều bình an.

Một giờ sau, Taehyung được phép bước vào phòng hồi sức.

Arin vẫn còn rất yếu, sắc mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt đã mở được. Khi nhìn thấy anh, cô mỉm cười mệt nhọc:
– Con... ổn chứ?

Taehyung không trả lời ngay. Anh chậm rãi tiến đến bên giường, ngồi thụp xuống, run rẩy nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô rồi cúi đầu áp trán mình vào đó.

– Cả hai đều ổn... Anh... chưa bao giờ sợ hãi đến thế, Arin.

Cô gượng cười, giọng thều thào:
– Nếu em có mệnh hệ gì...

Taehyung ngắt lời cô, giọng nghẹn ngào, khàn đục đến xé lòng:
– Không được phép có chuyện gì xảy ra cả! Không có em, anh sống sao nổi...

Arin khẽ chớp mắt, nước mắt trào ra từ khóe mi mệt mỏi. Còn Taehyung vùi mặt vào lòng bàn tay cô, hôn lên từng đốt ngón tay đang run rẩy của cô, thì thầm như một lời cầu nguyện:
– Cảm ơn em vì đã kiên cường... Cảm ơn em vì đã ở lại với anh...

Đúng lúc đó, y tá đẩy chiếc nôi nhỏ vào phòng. Bên trong là một sinh linh bé xíu với mái tóc đen dày, má hồng phúng phính và đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Arin chamat nhẹ vào lớp chăn len nhỏ, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.

Taehyung đứng dậy, bước đến bên cạnh, đặt nhẹ một tay lên vai cô, ánh mắt thâm tình nhìn ngắm con gái nhỏ.

– Chào con... ba mẹ đã đợi con rất lâu rồi.

Bé con dường như cảm nhận được, ngọ nguậy nhẹ đôi bàn tay nhỏ xíu, như đang đáp lại lời chào của ba mẹ.

Arin ngẩng lên, đôi mắt mỏi mệt nhưng ánh lên một tia sáng rạng ngời vĩnh cửu. Cô quay sang nhìn người đàn ông của đời mình, mỉm cười nhẹ nhàng:
– Em từng nghĩ... nếu chuyện xấu nhất xảy ra... ít nhất, con vẫn sẽ ở lại với anh.

Taehyung siết chặt lấy bàn tay cô, ánh mắt sâu thẳm chứa đựng tất cả tình yêu thương trên đời:
– Không. Nếu không có em... thì dù có cả thế giới trong tay, cũng trở nên vô nghĩa.

Anh cúi người, đặt một nụ hôn thật sâu và thành kính lên mu bàn tay cô:
– Arin... Anh không thể, và sẽ không bao giờ có thể sống thiếu em.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co