|Rorasa|Đũa Mốc và Chiếc Mâm Son
Chap 14
"Em!... anh... nhờ chị Dain... ngày mai thay anh đi với em rồi đó" Asahi ngập ngừng nói
"Cái gì?" Asa quay lại nhìn ông anh vừa mới bước vào phòng anh mới nói cái quái gì vậy
"Anh nhờ chị Dain... ngày mai ra bưu điện với em anh mắc đi học nên không đi được" Asahi lập lại.
Asahi, em không nhớ là có nhờ anh làm những việc như vậy mà? Đúng không?
Dain quay lại, dùng ánh mắt không thể tin l được nhìn anh trai đang ngồi co ro trên chiếc giường của cô, trông cô có vẻ.khá giận dữ
"Mai anh không đi được với em thì nhờ chị ấy thôi có sao đâu, sao để em đi một mình đươc"Cậu thẳng người nói, nhất quyết phải thắng vụ này mới được.
"Sao em đi một mình không được? Nhắc cho anh nhớ em cũng lớn rồi đó, không cần anh phải lo, đi học thì cứ đi đi ai mượn vậy"
Cô bình tĩnh nói, cố gắng kiếm chế cảm xúc của mình.
"Từ đây ra đó đâu có gần mà em đi một mình lỡ có gì thì sao? Đó là chuyện thứ nhất, thứ hai có người khác đi chung thì không phải là vui hơn sao? Thứ ba có gì thì chị ấy dẫn đường cho, em là chúa lạc đường thấy chưa bao nhiêu ích lợi."
Asahi nói y như có kịch bản sẵn trong đầu, cậu biết thế nào em mình cũng phản ứng như vậy mà
"Thứ nhất em lớn rồi tự lo cho mình được, thứ hai em không nghĩ đi chung với cô ta là có gì vui cả, thứ ba em về đây cũng hơn nửa năm rồi, có tệ đến đâu thì em cũng biết đường về nhà và thứ tư từ bao giờ anh tự đứng ra quyết định mọi chuyện cho em vậy hả? Anh giỏi lắm rồi"
Cô tự tin nói, trong đầu cô cũng đã vạch sẵn kế hoạch cho chuyến đi ngày mai rồi một mình cô thôi không cần ai cả.
"Anh không có tự quyết định gì cho em cả. Anh không đam, anh chỉ là không thích để em đi một mình nữa ai biết chuyện gì sẽ xảy ra, nguy hiểm làm nên mới nhớ chị ấy thôi."
Asahi cố gắng nói,em cậu, cậu biết đâu có dễ.
"Chứ gì nữa... mà chị ta đồng ý sao... khá ngạc nhiên đó nhưng em không thích, đi mà giải quyết chuyện của anh đi, ngày mai em sẽ đi một mình."
Cô nói nhìn thẳng vào mặt anh trai mình, mọi chuyện đã được giải quyết, không nói nữa
"Asa đi mà" Asahi vớt vát "Đi anh lỡ nói với chị ấy rồi,"
"Không, chuyện của anh tự đi mà giải quyết, em không quan tâm, ra ngoài đi cho em học bài"
Cô nhất quyết nói rồi quay lại với bài vở của mình, sắp tới lúc thi rồi
"Thật ra thì'
Asahi đắn đo nói sau một hồi suy nghĩ
"Thật ra thì gì"
Asa nói vẫn tập trung vào bài vở của mình không thèm chú ý đến thái độ của anh mình, dù ông anh có nói gì đi nữa thì cô cũng không đồng ý đâu.
"Thật ra đó không phải ý kiến của anh đâu."
Asahi nói thật, cậu sẽ nói ra hết, đánh cược tất cả cho ván bài này.
"Gì? Nói gì vậy, đừng có mà giỡn mặt với em đó." Cô nói, thật sự không ngờ được điều này
"Anh nói chuyện kêu chị Dain đi chung với em không phải là ý kiến của anh"
"Chứ của ai?"Cô hỏi, tim đập thình thịch lắng nghe câu trả lời.
"Em nhớ hồi chị Dain bị chém ở tay vào mấy tháng trước không?"Cô gật đầu, cũng lâu rồi mà
"Anh không biết thật sự tụi chó đó đã nói gì nhưng chị ấy thật sự rất tức giận, liên tục đập phá mọi thứ xung quanh, ngay sau khi em băng vết thương xong, chị ấy còn khóc nữa."
Asahi nghiêm túc kể, nhớ lại buổi nói chuyện đó, Dain đã kéo cậu ra ngoài ngay khi thu dọn mọi thứ
"Chị ấy nói là đừng bao giờ để em đi đâu một mình, anh lúc nào cũng phải đi chung với em hết nếu không thì nói với chị ấy, chị ấy sẽ đi theo bảo vệ em.” Cậu nói, nhìn thẳng vào mắt em mình, lần đầu tiên hai anh em chính thức nói về vấn đề này
"Chị ấy nói ngày mai, sẽ theo sau, không cho em biết nhưng anh không muốn nên mới đề xuất ý kiến hai người đi cùng, chị ấy cũng không đồng ý nhưng anh không chịu với lại..."
"Tụi kia đã nói gì vậy? Cái tụi mà gây ra vết thương đó?" Cô nói cất ngang "Anh không biết sao?
"Không, chị ấy nhất quyết không nói.Nhưng chị Dain thật sự giận dữ đêm đó, nếu anh không ngăn cản thì chị ấy đã chạy đi kiếm tụi nó rồi"
Asahi nói, thật sự cậu cũng muốn biết về những điều đó "Chị ấy cứ lầm bầm là tại sao thằng khốn đó có thể nói về cô ấy như thế chứ?"
BỌN KHỐN?
"Chị ấy lúc nào cũng bảo anh là đừng để em đi đâu một mình, những lúc anh bận thì toàn là chị ấy đi theo ở đằng sau em ,anh không muốn như vậy nữa, nên kêu hai người đi chung, em đồng ý thì được.."
"Nói với chị ta ngày mai ba giờ " Cô nói rồi quay trở lại bàn học trong đầu ngỗn ngang biết bao suy nghĩ
"Mà Sahi ... chị ta... là loại người gi vậy?"
(.......)
_____________
Dain đứng chờ trước cân biệt thự từ lúc hai giờ rưỡi, hôm qua nó thật sự đã không ngủ được khi Asahi đứng trước nhà nó nói cô hẹn lúc ba giờ, chưa bao giờ nó thấy ai cứng đầu như tên nhóc đó." Em đã năn nỉ em ấy dữ làm đó, nên mai ba giờ chị nhớ tới nha, đứng bắt ẻm chờ"
Vào tháng tám thì tiết trời dễ chịu hơn hẵng se se lạnh nhưng không gây cảm giác khó chịu, kéo nhẹ chiếc áo khoác màu đen, bên trong là chiếc áo thun tay dài màu trắng, Dain dường như rất thích màu trắng, nhìn trong tủ áo xơ xài của nó thì đa số toàn là những chiếc áo màu trắng chỉ có vài cái sơ mi là sộc ca rô hay màu đơn giản thôi.
Cả ngày hôm nay nó dường như không làm được gì cả, công việc buổi sáng xong nó cũng nghĩ luôn ở nhà phụ mẹ nó giao hàng
rồi thay đồ ra đây ngồi chờ cô luôn, như vậy tốt hơn là cứ chốc chốc lại nhìn ngó xung quanh chỉ để tìm cái đồng hồ nào đó coi giờ, không tập trung làm được gì hết. Đi riêng với cô thực sự thì nó cũng vui nhưng mà hồi hộp lo lắng nhiều hơn sao mà không lo được chứ, nó nghe Asahi nói cô muốn ra bưu điện gởi bưu kiện hay quà gì đó qua Nhật
"Kịch"
Tiếng chiếc cổng căn biệt thự mở thu hút sự chú ý của nó, từ phía trong một cô gái bước ra tay khệ nệ một bên là túi xách một bên là giỏ quà được đóng gói khá kĩ càng
"Để tôi cầm cho"
Dain chạy nhanh tới đỡ lấy cái túi quà từ tay Asa trong khi cô đang loay hoay đống cổng
"Chị đợi tôi lâu chưa?" Asa quay qua hỏi rồi
cả hai bắt đầu bước đi cùng nhau.
"Cũng vừa mới tới thôi" Nó nói, cả hai cứ thế đi bộ ra bến xe bus, lâu lâu lại nói vài câu cho đỡ chán.
"Cẩn thận đó"
Dain tay cầm cánh cửa, ra hiệu cho cô bước lên trước, nó cũng bước lên ngay sau đó đi sát cô bảo đảm không có chuyện gì xảy ra khi chiếc xe bắt đầu nổ máy chạy tiếp.
"Chị biết tôi ghét cái gì sau những người hút thuốc không?"
Cô bắt chuyện khi cả hai đãi ngồi trên xe bus, Dain hôm nay rút kinh nghiệm ngồi xuống ngay bên cạnh Asa không chần chừ, lỡ đâu có một tên tóc vàng thứ hai xuất hiện thì sao
"Tôi không biết" Nó nói, tay vẫn giữ chặt giỏ quà của cô, hi vọng không phải là nó
"Sự im lặng " Cô nói quay qua nhìn nó
"Sao chị im lặng quá vậy? Với ai chị cũng vậy hay chỉ là với tôi thôi?"
"Không phải vậy đâu, với ai tôi cũng vậy mà, tại tôi không biết nói gì hết thôi" Nó trả lời, không biết mồ hôi ở đâu ra bắt đầu in ra hết trán nó
"Vậy mà tôi cứ tưởng chị không muốn nói chuyện với tôi chứ"
"Không có đâu, tôi không có như vậy đâu."
Nó có cảm giác mình đang bị cô quay như chong chóng vậy, không phải cô không biết nó thích cô nên mới không thế nói chuyện tự nhiên trước một CŨ đâu, sao lại hỏi nó như vậy chứ có thật sự muốn nó trat lời sao đây hay là tôi muốn được nói chuyện với Asa muốn phát điên lên được.
"Mà chỗ hôm nay mình đi có gần nhà sách hôm bữa không?" Cả hai vừa mới xuống xe, bắt đầu đi bộ đến bưu điện thành phố.
"Không gần lắm, mà cô đi vào trong đi đừng đi ở ngoài, nguy hiểm lắm" Lần nào xuống xe bus cô cũng bang bang ngoài đường mà đi, chẳng chịu dòm ngó gì cả,vậy mà đòi đi một mình.
"Có sao đâu, tôi có phải là con nít đâu"
Cô trề môi nói nhưng trong lòng vẫn vui vì nó cuối cùng cũng chịu mở miệng nói ra suy nghĩ của mình.
"Ý tôi... không có gì." Nó nói, thở hắt ra,có ai dễ thương như vậy không trời, trề môi, nhăn mặt, chậc nó chết với cô quá
Dain dùng cánh tay của mình mở cánh cửa cho Asa, rồi bước ngay theo sau, trông nó không khác gì người yêu của cô vậy.
"Hôm nay ngày mấy nhỉ?" Cô hoti khi điền vào tấm giấy nhân viên bưu điện vừa mới đưa
"Ngày 14.....tháng 8 " Nó trà lời ngay lập tức, rồi lẽo đẽo theo cô tới chỗ có nhân viên
"Gửi đi Tokyo, Nhật Bản theo địa chỉ này giúp tôi"
"Xin đợi một chút thưa quý khách" Cô nhân viên lịch sự trả lời
" Ở gần đây có chỗ nào đi chơi không? Tôi chưa muốn về mà hôm nay, chị không bỏ
tôi rồi đi đâu như hôm bữa chứ?" Cô quay
qua nó, đang đứng gần đó, hỏi trong lúc đợi
"Không tôi không đi đâu hết, ở trên đường này có một trung tâm mua sắm mới, tôi chỉ biết có vậy mà cô muốn đi đâu?"
"Vậy đi trung tâm mua sắm đi, cũng lâu rồi tôi không mua gì"
Trung tâm mua sắm này mới được khai trương trong tòa nhà cao 40 tầng, cách bưu điện thành phố khoảng năm phút đi bộ,Asa là một người thích shopping, nhưng từ lúc về Hàn Quốc thì ít đi hẳn chỉ một vài lần với bà Enami, so với những cái cô đi hồi còn bên Nhật thì trung tâm mua sắm này cũng không phải là tệ, có khác là mọi thứ ở đây đều mang một nét gì đó khác hơn, từ ẩm thực đến thời trang.
Còn đối với Lee Dain thì đây là lần đầu tiên nó được đi vô một nơi như thế này, từ kiến trúc, các cửa hàng của kính, cách trang trí và giá tiền cho một món hàng thật sự quá choáng ngợp với nó, nó có cảm giác như mình là một đứa hai lúa mới lên tỉnh vậy thấy gì cũng là thấy gì cũng đẹp hết.
'Cô ta trông vậy mà cũng đề thương thiệt'
Nãy giờ từ lúc mới vào Asa đã chú ý đến
thái độ thích thú của nó, nhìn cái cách nó
ngoãnh đầu lên rồi ngoác cả miệng ra nhìn
ngắm mọi thứ xung quanh cứ như một đứa con nít vừa được cho xem một bộ phim hoạt hình mới vậy
" Đi thôi"
Cô nói, kéo nó ra khỏi trạng thái tạm thời choáng ngợp, quay sự chú ý về cô, tình yêu của cả cuộc đời nó.
..............
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co