round and BROWN | hoonjames ⟳ textfic ft văn
⏱
OOC, các chap có yếu tố cần cân nhắc độ tuổi sẽ được cảnh báo.
supernatural/siêu nhiên, không hiểu nghĩ gì đi làm cái fic kiểu này nữa.
đừng hối, đừng hỏi tiến độ, đừng cầm tay bắt eirinee phải viết theo ý bạn.
Fiction mãi mãi là một ảo ảnh không có thật.
﹌﹌﹌﹌﹌﹌﹌﹌
martin, seonghyeon, juhoon, keonho
﹌﹌﹌﹌﹌﹌﹌﹌
juhoon -> james
﹌﹌﹌﹌﹌﹌﹌﹌
(Hết.)
﹌﹌﹌﹌﹌﹌﹌﹌
Xin chào, mình là Eirinee.
٩(^ᗜ^ )و '-
Đối với BROWN , trong trái tim mình nó là màu của những mảng máu khô sót lại trên da thịt sau những vết rạch, vết cắt chi chít trên cổ tay của một người mình từng rất yêu thương, và fic này khai thác một chủ đề có thể nói khá là nhạy cảm, được mình cắt ghép khéo léo dưới lớp vỏ của textfic và mượn sức mạnh của tag siêu nhiên để xóa bớt cảm giác bi kịch của nó.
Thế nhưng mình biết, có rất nhiều người ngoài kia mãi mãi không thể có được cơ hội thứ hai, và khi bóng tối chọn nuốt chửng họ, trái tim họ chỉ có thể chìm trong những giọng nói xúi giục từ sâu trong tâm khảm mà thôi. Theo mình, chúng ta nên có một cái nhìn rộng hơn với vấn đề này, không nên vội đánh giá chúng bằng từ "đúng/sai" cũng chẳng nên đè nỗi đau của ai xuống bằng những câu như "có người còn khổ hơn thế mà vẫn sống đấy thôi".
Hãy đối xử với nỗi đau của nhau một cách tôn trọng, và đừng cố luôn là người cảm thông. Không ai nợ ai việc đó cả, sẽ chẳng ai có quyền nói bạn là người lạnh lùng chỉ vì bạn không cản một ai đó lại, cũng như không ai có quyền nói bạn hèn nhát vì đã không dám đưa tay níu lấy một ai. Chúng ta không bao giờ biết hết toàn bộ câu chuyện cả.
BROWN cũng là một fic thử nghiệm của mình, ở dạng textfic. Nhìn dung thể loại này viết textfic hơi khó vì mình gần như đã phải viết 1 bản thảo chữ riêng để chia frame tin nhắn ra sao cho 1 chap không bị đặc chữ quá mức nhưng cũng không trông quá văn vở, không tự nhiên. Hơi thử thách thiệt : D nên có lẽ sau BROWN mình sẽ nghỉ ngơi một chút.
Vậy là lại một màu sắc nữa đi đến chặng cuối của nó, như từ đầu mình có từng nói qua, series màu sẽ là nơi mình tập trung khai thác các chủ đề nhạy cảm về mặt tâm lý nhiều hơn là các cảnh đánh bom trong quần độc giả, thế nên tag R18 tồn tại là vì nội dung nó truyền đạt có nhắc đến những thứ cần đạt một độ tuổi nhất định để đọc và không đánh giá, nhận thức rõ đây là fiction và hiểu cốt truyện dễ hơn.
Không phải mình tự cao mà quy chụp các bạn dưới 18 không có khả năng đọc hiểu cốt truyện tốt, nhưng mình đã phải đi giải thích quá nhiều và bị xúc phạm một cách vô ý với những bình luận "chả hiểu gì hết, lẹ lên au ơi" của đa số các readers thuộc hàng minors, thế nên fic của mình dần cầm tag R18 vì lí do mình cần ít nhiều sự bảo hộ của nó để sàng lọc người đọc. Không có nghĩa là người lớn hơn không có vấn đề, nhưng chúng ta sẽ không đề cập đến việc đó sâu hơn ở đây.
Sau bốn fic cố gắng cô đọng cảm xúc, tự dưng cũng có chút nhớ nhung viết cảnh bỏng điện thoại, có nên quay lại không nhỉ? Chỉ sợ giờ bom mình đánh không nổ như xưa nữa....
Hẹn gặp lại bạn ở căn phòng khác,
chúc bạn luôn tìm được những chiếc fic khiến bạn vui thích khi đọc mỗi ngày.
Eirinee ∞
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co