Truyen3h.Co

Sang Mùa

Chương 2

kenjuro156

Trong phòng họp ngột ngạt với mùi nước hoa rẻ tiền và mồ hôi nam giới, Tổng Giám đốc Lê Minh Tuấn – năm mươi tuổi, vẻ ngoài phát tướng của người đàn ông trung niên quyền lực – đang trình bày về dự án Nam Phong. Đây là một hợp đồng trị giá 50 tỷ đồng, cung cấp thiết bị và dịch vụ cho khu công nghiệp mới. Công ty sẽ mở chi nhánh tại đó, và cần người phụ trách.

"Ai mang về được hợp đồng, người đó sẽ được cân nhắc cho vị trí," Tuấn nói, ánh mắt quét qua căn phòng đầy những khuôn mặt đang nín thở. "Phòng Kinh doanh sẽ là mũi nhọn trong dự án này."

Ánh mắt ông ta dừng lại ở Nam, kẻ được cho là người kế nhiệm tự nhiên. Nam ngồi thẳng lưng, nụ cười tự tin khẽ nở trên môi, như thể đây chỉ là một thủ tục, một trò chơi mà kết quả đã được định đoạt từ trước.

Nhưng rồi ánh mắt Tuấn chuyển sang Ngọc, và có điều gì đó trong cái nhìn đó khiến cô bất giác ngồi thẳng dậy. Không phải sự tò mò hay đánh giá, mà là một dấu hiệu. Một lời mời không thốt ra thành lời.

"Có ai muốn tình nguyện tham gia dự án này không?" Tuấn hỏi, mặc dù câu hỏi có vẻ thừa thãi.

"Tôi muốn," Nam nói ngay lập tức, giọng chắc nịch.

Và rồi, trước sự ngạc nhiên của chính mình, Ngọc cũng lên tiếng: "Tôi cũng muốn tham gia."

Cả phòng họp chìm vào im lặng. Mọi con mắt đều đổ dồn vào cô – một số ngạc nhiên, một số hoài nghi, và một số – đặc biệt là từ những đồng nghiệp nam giới lâu năm – với sự khinh miệt không giấu giếm.

Nam quay sang nhìn cô, vẻ mặt thoáng chút bất ngờ, nhưng nhanh chóng được thay thế bằng nụ cười khó hiểu.

"Rất tốt," Tuấn nói sau một hồi im lặng. "Anh Nam và cô Ngọc sẽ cùng làm việc trên dự án này. Hai tuần nữa tôi muốn nghe phương án của cả hai."

Khi cuộc họp kết thúc, Nam kéo Ngọc sang một góc hành lang vắng người.

"Cô không thực sự nghĩ mình có cơ hội, phải không?" anh ta hỏi, giọng hạ thấp để chỉ cô mới nghe được.

"Tại sao không?" Ngọc đáp, cố giữ giọng bình thản dù tim đập nhanh. "Tôi có năng lực và kinh nghiệm."

Nam nhìn cô với ánh mắt gần như thương hại. "Ngọc à, đừng cố gượng ép. Cô biết vấn đề không chỉ là năng lực." Anh ta dừng lại, rồi thêm vào, giọng hạ xuống: "Mọi người đều biết về... lai lịch của cô. Tin đồn lan nhanh lắm."

Ngọc đông cứng. Cô đã rất cẩn thận, đã chôn vùi quá khứ thật sâu. Nhưng dường như ở Hải Phòng, những bí mật không bao giờ nằm yên.

"Tôi không biết anh đang nói gì," cô nói, mắt nhìn thẳng vào Nam, dù cảm thấy mặt nóng bừng.

Nam lắc đầu, một cử chỉ gần như thông cảm. "Đừng lo. Tôi không phán xét quá khứ của cô. Nhưng những người khác thì không như vậy." Anh ta đặt tay lên vai cô, một cử chỉ thân mật mà cô thấy khó chịu. "Nghe này, hãy làm việc với tôi trên dự án này. Cô lo phần phân tích số liệu, tôi sẽ phụ trách gặp gỡ khách hàng. Như vậy mọi người sẽ win-win."

Win-win. Cô ghét cách anh ta dùng những từ tiếng Anh một cách khiên cưỡng, như thể chúng khiến anh ta trở nên quan trọng hơn.

"Tôi muốn tham gia các cuộc gặp khách hàng," Ngọc nói, kiên quyết.

Nam nhíu mày. "Cô chưa bao giờ làm việc trực tiếp với khách hàng lớn, phải không?"

"Đây là cơ hội để tôi học hỏi," cô đáp, không nhượng bộ.

Nam im lặng một lúc, rồi gật đầu, một sự đầu hàng có điều kiện. "Được rồi. Tôi sẽ cho cô cơ hội. Nhưng hãy nhớ rằng, dự án này quan trọng với tôi. Đừng làm hỏng nó."

Đó không phải là lời đe dọa, nhưng gần như vậy. Và khi Nam rời đi, Ngọc tự hỏi liệu mình đã chọn đúng trận chiến để tham gia.

Những ngày tiếp theo, Ngọc và Nam làm việc cùng nhau – không phải như một đội, mà như hai thực thể riêng biệt buộc phải chia sẻ không gian. Cô nghiên cứu số liệu đến tận khuya, chuẩn bị các bản phân tích chi tiết và đề xuất chiến lược giá. Nam gặp gỡ các đối tác tiềm năng, xây dựng mối quan hệ, tận dụng triệt để mạng lưới cá nhân rộng lớn của mình.

Họ trao đổi qua email và tin nhắn Zalo, nhưng hiếm khi bàn luận trực tiếp. Một buổi tối nọ, khi cô đang ở lại muộn để hoàn thiện bản phân tích, Nam bất ngờ xuất hiện trong văn phòng vắng người.

"Vẫn làm việc à?" anh ta hỏi, đứng tựa vào khung cửa.

Ngọc ngẩng lên từ màn hình máy tính, mắt đỏ ngầu vì nhìn màn hình quá lâu. "Em vẫn cần điều chỉnh vài thông số."

Nam bước vào, đặt một hộp giấy lên bàn cô. "Tôi mang pizza về. Cô nên ăn gì đó."

Ngọc nhìn chiếc hộp với sự nghi ngờ. Một tuần trước, cô sẽ không nghĩ Nam là người sẽ quan tâm đến việc cô có ăn tối hay không.

"Cảm ơn," cô nói, vẫn không mở hộp.

Nam kéo một chiếc ghế đến, ngồi xuống đối diện cô. "Cô biết không, ban đầu tôi thấy khó chịu khi cô xin tham gia dự án," anh thừa nhận. "Nhưng rồi tôi nhận ra, cô thực sự có năng lực. Phân tích của cô... rất ấn tượng."

Đó là một lời khen hiếm hoi, và Ngọc không biết phải phản ứng thế nào. "Em chỉ làm việc của mình," cô đáp.

"Không, đó không chỉ là làm việc," Nam nói, lắc đầu. "Cô thực sự hiểu thị trường. Cách cô phân tích tiềm năng dài hạn của dự án, đó là điều tôi đã bỏ qua."

Có điều gì đó trong giọng nói của Nam – một sự chân thành hiếm thấy – khiến Ngọc bối rối. Không phải anh ta đang dụ dỗ hay mua chuộc cô. Anh ta thực sự đang thừa nhận giá trị của cô.

"Tuần sau chúng ta có cuộc gặp với khách hàng," Nam tiếp tục. "Đây sẽ là cơ hội để cô thể hiện."

"Em sẽ chuẩn bị kỹ," Ngọc nói, cuối cùng cũng với tay đến chiếc hộp pizza.

"Cô không cần chứng minh gì với tôi, Ngọc à," Nam nói, đứng dậy. "Chỉ cần là chính mình."

Khi Nam rời đi, Ngọc tự hỏi liệu "chính mình" có đủ tốt không. Và cô tự hỏi, mình thực sự là ai – người phụ nữ chuyên nghiệp trong bộ vest công sở đắt tiền, hay đứa con gái của một nhân viên quán karaoke với nỗi sợ hãi vẫn còn nguyên vẹn?

Cuộc gặp với khách hàng diễn ra tại một phòng họp sang trọng của công ty Nam Phong, với cửa sổ lớn nhìn ra biển. Tại đây, những con tàu lớn vẫn ra vào cảng với những tiếng còi trầm đục, nhưng từ độ cao này, chúng trông nhỏ bé và xa xăm, gần như vô hại.

Ngọc mặc bộ vest xanh đen, tóc buộc gọn, trang điểm nhẹ nhàng nhưng chuyên nghiệp. Cô đã chuẩn bị kỹ cho buổi thuyết trình này, đã dành nhiều đêm nghiên cứu về khách hàng, về thị trường, về nhu cầu thực sự đằng sau con số 50 tỷ đồng.

Nam trình bày trước, tự tin và trôi chảy như thường lệ. Anh ta nói về lịch sử công ty Phát An, về uy tín và chất lượng, về cam kết dài lâu. Mọi thứ đều hoàn hảo, nhưng không có gì đặc biệt. Đó là loại thuyết trình mà bất kỳ nhân viên kinh doanh có kinh nghiệm nào cũng có thể làm.

"Chúng tôi đề xuất mức giá 45 tỷ đồng, giảm 3% nếu thanh toán sớm," Nam kết luận, với nụ cười tự tin.

Các vị khách hàng – những người đàn ông trung niên trong những bộ vest đắt tiền – gật đầu lịch sự, nhưng Ngọc có thể thấy sự thiếu nhiệt tình trong mắt họ. Họ đã nghe những lời như thế này quá nhiều lần.

Đến lượt cô. Ngọc đứng dậy, tim đập nhanh nhưng không để lộ ra. Cô không bắt đầu với lịch sử công ty hay những lời hứa hẹn mơ hồ. Thay vào đó, cô đi thẳng vào vấn đề.

"Chúng tôi không chỉ bán thiết bị, chúng tôi bán giải pháp," cô nói, giọng rõ ràng và mạnh mẽ. "Và giải pháp không phải là một giao dịch một lần, mà là một mối quan hệ dài hạn."

Cô trình bày phân tích chi tiết về chi phí vận hành, về cách giảm 8% giá thiết bị ban đầu có thể đổi lấy hợp đồng dịch vụ 5 năm, tạo nên một dòng doanh thu ổn định và lớn hơn nhiều so với lợi nhuận ngắn hạn.

"Chúng ta có thể nhìn vào bức tranh lớn hơn," cô nói, mắt nhìn thẳng vào vị khách hàng chính. "Không chỉ là chi phí ban đầu, mà là tổng chi phí sở hữu trong suốt vòng đời sản phẩm."

Cô có thể cảm nhận được sự thay đổi trong căn phòng – một sự tỉnh táo mới, một sự quan tâm thực sự. Các vị khách hàng ngồi thẳng lưng hơn, mắt không còn lơ đãng.

Khi cô kết thúc, Ngọc nhìn sang Nam, và bắt gặp một cái nhìn kỳ lạ trong mắt anh ta. Không phải sự tức giận hay ganh đua, mà là một sự ngạc nhiên pha lẫn... tôn trọng?

Nhưng rồi, khi họ trao đổi câu hỏi, Nam đột nhiên cắt ngang khi Ngọc đang trả lời một câu hỏi quan trọng về cấu trúc giá.

"Xin lỗi, nhưng cô Ngọc còn thiếu kinh nghiệm trong lĩnh vực này," anh ta nói, giọng căng thẳng. "Để tôi giải thích rõ hơn."

Cả phòng họp chìm vào im lặng ngượng ngùng. Ngọc cảm thấy mặt nóng bừng vì xấu hổ và giận dữ. Cô đã chuẩn bị câu trả lời hoàn hảo, và anh ta đã công khai hạ thấp cô trước khách hàng.

"Tôi nghĩ chúng ta cần thảo luận thêm về đề xuất này," vị khách hàng chính nói, cố gắng phá vỡ sự căng thẳng. "Cả hai phương án đều có những điểm đáng cân nhắc."

Trong xe trở về, không khí ngột ngạt đến mức khó thở. Nam lái xe, tay siết chặt vô lăng đến trắng bệch.

"Cô làm cái quái gì vậy?" cuối cùng anh ta cũng nổ tung. "8%? Cô muốn công ty lỗ à? Và cô không bàn với tôi trước khi đưa ra một đề xuất như vậy?"

"Em đã phân tích kỹ rồi," Ngọc đáp, cố giữ bình tĩnh mặc dù cơn giận đang sôi sục. "Với hợp đồng dịch vụ 5 năm, chúng ta sẽ có lợi nhuận cao hơn nhiều so với việc bán thiết bị đơn thuần."

"Đừng tưởng mình giỏi là muốn làm gì cũng được," Nam gằn giọng. "Cô không hiểu gì về kinh doanh thực tế. Tôi có kinh nghiệm nhiều năm, tôi biết điều gì tốt nhất."

Mày cũng như mẹ mày thôi. Chỉ biết bán rẻ mình.

Tiếng nói từ quá khứ đột nhiên vọng về, trộn lẫn với lời cáo buộc của Nam, tạo nên một hỗn hợp độc hại khiến Ngọc thấy buồn nôn. Cô siết chặt chiếc vòng bạc trên cổ tay đến mức da thịt tấy đỏ, như thể nỗi đau thể xác có thể át đi nỗi đau tinh thần.

"Em không bán rẻ cái gì cả," cô nói, giọng lạnh như băng. "Em đang đầu tư vào tương lai. Đó là chiến lược kinh doanh cơ bản."

Nam quay phắt sang nhìn cô, sự ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt. Có lẽ anh ta không ngờ cô sẽ phản kháng. "Cô nói gì cơ? Bán rẻ? Ai nói đến việc bán rẻ?"

Ngọc nhận ra mình đã lỡ lời, đã trả lời một câu hỏi không ai đặt ra. "Không có gì. Em chỉ..."

"Không," Nam ngắt lời, giọng có phần dịu lại. "Có chuyện gì vậy, Ngọc? Tại sao cô luôn... phòng thủ như vậy? Tại sao cô luôn cảm thấy phải chứng minh điều gì đó?"

Có điều gì đó trong câu hỏi đó – một sự quan tâm thực sự, hay có lẽ chỉ là tò mò – khiến Ngọc bất giác mềm lòng. Nhưng rồi cô nhớ lại ánh mắt của Nam trong cuộc họp, cách anh ta công khai hạ thấp cô, và bức tường lại được dựng lên.

"Em không phải chứng minh gì cả," cô nói. "Em chỉ làm việc của mình."

Phần còn lại của chuyến đi diễn ra trong im lặng, chỉ có tiếng gạt nước vô tình quét qua kính chắn gió trong cơn mưa bất chợt của chiều xuân Hải Phòng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co