Truyen3h.Co

SEANKEON | Danh phận?

Ai thương người hơn?

YiYiszmee

Rào... rào...

Tiếng mưa tầm tã bên ngoài cửa kính của phòng bao VIP thuộc một nhà hàng sang trọng. Ánh đèn vàng ấm áp và tiếng nhạc cổ điển du dương đối lập hoàn toàn với bầu không khí ngột ngạt bên trong.

Hôm nay là một bữa tiệc xã giao của giới thượng lưu. Keonho ngồi ở trung tâm bàn tiệc, diện một bộ suit chỉnh tề, khuy áo cài kín đáo đến tận cổ. Vẻ ranh ma thường ngày được giấu nhẹm sau nụ cười lịch lãm, khéo léo tiếp chuyện với gã đối tác trẻ tuổi tên Minh – một thiếu gia có tiếng là ngọt ngào và biết chiều chuộng đang ngồi ngay bên cạnh cậu.

"Cậu Keonho, nghe nói cậu thích dòng vang đỏ này, tôi đã đặc biệt dặn nhà hàng chuẩn bị."

Minh mỉm cười dịu dàng, ân cần nghiêng người rót rượu vào ly của Keonho, ngón tay gã vô tình lướt nhẹ qua mu bàn tay cậu.

"Nếu cậu mệt, cứ nói với tôi một tiếng, tôi đưa cậu về nghỉ ngơi."

Keonho khẽ chớp mắt, khóe môi cong lên một nụ cười đầy ẩn ý. Cậu không né tránh, trái lại còn cố tình đón lấy ly rượu, thanh âm lướt thướt:

"Vậy sao? Anh Minh chu đáo quá, chẳng bù cho vài người..."

Trong suốt cuộc trò chuyện đó, ở phía góc tối của bàn tiệc, Sean vẫn ngồi im lặng từ đầu đến cuối. Anh mặc một bộ vest đen tuyền, một tay chống cằm, tay kia lười biếng xoay nhẹ chiếc bật lửa zippo, phát ra những tiếng tách... tách... đều đặn đầy áp lực. Ánh mắt anh lạnh băng, găm chặt vào từng cử chỉ thân mật của gã đàn ông kia dành cho Keonho. Sự điên cuồng và ghen tuông trong lòng anh đã tích tụ đến mức đỉnh điểm, nhưng gương mặt gia trưởng ấy vẫn không lộ một chút cảm xúc.

Bữa tiệc vừa tàn, mọi người bắt đầu đứng dậy ra về. Minh ân cần khoác chiếc áo măng tô lên vai Keonho:

"Để tôi đưa em về nhé?"

Bụp.

Một bàn tay mạnh mẽ, thô ráp đột ngột vươn tới, dứt khoát giật phăng chiếc áo khoác của gã đối tác ra khỏi vai Keonho rồi ném thẳng xuống ghế. Sean sừng sững xuất hiện, chắn ngang giữa hai người. Anh không thèm liếc nhìn gã thiếu gia kia lấy một cái, chỉ dùng một tay thô bạo túm chặt lấy eo Keonho, kéo mạnh cậu ép sát vào ngực mình.

"Sean, anh làm cái gì thế? Anh Minh đang có nhã ý..."

Keonho giả vờ nhíu mày hờn dỗi, nhưng đôi mắt cậu lại lấp lánh sự đắc ý khi nhìn thấy ngọn lửa chiếm hữu trong mắt anh đã bùng cháy.

Sean cúi thấp đầu, bàn tay siết eo cậu mạnh đến mức như muốn bóp nát nó. Anh nhìn chằm chằm vào bờ môi đang thách thức của cậu, thanh âm trầm khàn, gằn từng chữ đầy áp đặt và lạnh lùng:

"Hay em cứ thử đi, xem tôi với nó, ai biết thương người hơn."

Lời đe dọa kiệm lời nhưng chứa đựng sự điên cuồng tột độ khiến nụ cười trên môi Keonho khựng lại. Chẳng thèm để ý đến sắc mặt tái mét của gã đối tác bên cạnh, Sean dứt khoát vác thẳng Keonho lên vai, sải bước dài đi thẳng ra phía màn mưa bão bùng ngoài cửa.

Màn mưa tầm tã ngoài kia như càng làm tăng thêm sự ngột ngạt và ẩm ướt đến điên rồ bên trong căn penthouse biệt lập. Ngay khi cánh cửa vừa sầm lại, Sean đã thô bạo ép mạnh Keonho vào tấm kính sát đất lớn. Sự chênh lệch nhiệt độ giữa bên ngoài và bên trong khiến mặt kính nhanh chóng tụ lại một lớp sương mù mờ ảo, rồi lại bị lồng ngực nóng rực của cả hai áp sát, xóa nhòa đi.

"Ưm..."

Keonho rên rỉ khi tấm lưng trần chạm vào bề mặt kính lạnh ngắt. Chiếc áo sơ mi suit đắt tiền lúc nãy đã bị Sean giật phăng, để lộ bờ vai thon gầy phập phồng giữa không khí. Sự ranh ma của cậu giờ đây biến thành một cái bẫy tự đẩy chính mình vào chân tường.

Sean không nói một lời nào. Sự kiệm lời gia trưởng của anh lúc này hóa thành một thứ bản năng đầy lệch lạc và bạo liệt. Anh cúi xuống, thô bạo dùng răng cắn mạnh vào bờ môi dưới của Keonho, bắt cậu phải hé mở khuôn miệng nhỏ. Ngay lập tức, chiếc lưỡi nóng rực, thô ráp của Sean càn quét vào bên trong, điên cuồng quấn quýt lấy chiếc lưỡi đang run rẩy của đối phương.
Đó không đơn thuần là một nụ hôn, mà là một sự nếm trải đầy biến thái. Sean say sưa mút mát, tiếng môi lưỡi dây dưa, nhớp nháp vang lên đầy ám muội trong không gian tối. Anh cố tình bóp chặt lấy hai bên má Keonho, ép cậu không được nuốt xuống, để mặc cho dòng nước bọt ngọt rực xen lẫn vị chát của rượu vang đỏ trào ra nơi khóe môi, trượt dài xuống chiếc cổ trắng ngần rồi đọng lại nơi xương quai xanh.

"Ngoan nào, anh thương "

Sean gằn giọng khàn đặc giữa nụ hôn, bàn tay thô ráp, to bản trượt dọc từ eo lên đến sườn ngực cậu, miết mạnh đến mức làn da trắng nhạy cảm hằn lên những vệt đỏ tấy.

Mỗi lần Keonho định rụt lưỡi lại vì nghẹt thở, Sean lại càng điên cuồng lao vào sâu hơn. Anh đột ngột thọc hai ngón tay thon dài vào khoang miệng cậu, thô bạo khuấy đảo, đè chặt chiếc lưỡi nhỏ của Keonho xuống để ép cậu tự cảm nhận sự xâm chiếm dồn dập này. Tiếng nước bọt bết dính cùng tiếng rên rỉ nghẹn ứ nơi cổ họng Keonho khiến bầu không khí nóng lên một cách bạo liệt. Sự chiếm hữu tột cùng ấy bóc trần mọi lớp ngụy trang của Keonho, biến sự kiêu ngạo của cậu thành tiếng thở dốc nức nở.

Anh dời môi, kéo theo một sợi chỉ bạc đầy tình sắc giữa hai người. Nhưng sự bạo ngược vẫn chưa dừng lại. Sean kề sát mặt vào hõm cổ Keonho, đầu lưỡi ấm nóng lướt qua làn da đang nổi da gà vì kích thích, chậm rãi liếm láp vệt nước ướt át trượt dài lúc nãy như một con thú đang thưởng thức con mồi. Rồi đột ngột, anh há miệng cắn ngập răng vào da thịt cậu.

"Ah...! Sean... điên rồi... Đừng cắn nữa... em xin anh..." Keonho rướn người, cả cơ thể run bắn lên, những lời cầu xin đứt quãng vô thức bật ra khỏi bờ môi run rẩy. "Đau... Sean... Tha cho em đi mà..."

Nhưng Sean lại tỏ ra vô cùng thỏa mãn trước sự đau đớn và tiếng khóc cầu xin ấy. Anh miết mạnh ngón tay cái vào vết cắn ướt đẫm mồ hôi và nước bọt, rồi đưa chính ngón tay đó lên môi mình, chậm rãi liếm láp một cách đầy biến thái. Ánh mắt anh trong bóng tối tối sầm, đục ngầu sự độc chiếm.

Một tay Sean khóa chặt hai cổ tay Keonho ra sau lưng, ép chặt cậu vào mặt kính bết dính mồ hôi, tay còn lại dứt khoát kéo khóa quần của cậu xuống. Tiếng dây kéo kim loại vang lên khô khốc (Xoạch). Lòng bàn tay thô ráp luồn thẳng vào trong, miết mạnh và bóp chặt lấy vùng hông nhạy cảm.

Cơ thể hai người lại va chạm kịch liệt, tạo nên những âm thanh ám muội. Keonho hoàn toàn bất lực, đôi mắt ngập nước sinh lý lăn dài, cơ thể nhũn ra như nước, chỉ biết bám víu vào bờ vai vững chãi của anh mà nức nở. Toàn bộ đùi và chân cậu cọ xát vào thân hình to lớn của Sean, bị ép đến mức không còn một chút phản kháng.

"Chừa... em chừa rồi... Không dám nữa đâu... Đừng làm ở đây... em xin anh..."

Nhìn con mồi đã hoàn toàn bị khuất phục, khóc đến đỏ bừng cả mắt và không ngừng run rẩy cầu xin dưới thân mình, ngọn lửa điên cuồng trong lòng Sean mới tạm thời dịu xuống. Anh dừng lại,nhất quyết không tiến thêm bước cuối cùng dù bản thân cũng đang thở dốc vì dục vọng ngập tràn.

Bàn tay thô ráp đầy vết chai sần của anh chậm rãi trượt lên gò má ướt đẫm của Keonho, nhẹ nhàng gạt đi những giọt nước mắt nóng hổi. Sự thô bạo biến mất, thay vào đó là cái vuốt ve và giọng điệu dỗ dành đầy trầm thấp, dịu dàng một cách đáng sợ:

"Được rồi, không đau nữa. Ngoan, tôi thương."

Anh cúi xuống, liếm nhẹ lên giọt nước mắt còn vương trên mi cậu, rồi ghé sát tai Keonho khẽ thì thầm bộc lộ tính chiếm hữu ăn sâu vào xương tủy:

"Em biết lỗi là tốt. Lần sau còn dám để gã khác chạm vào, tôi sẽ không dừng lại ở mức 'dỗ dành' thế này đâu."

Bị dồn ép đến tận cùng của sự nhục dục và bạo liệt, đầu óc Keonho hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại những mảnh vỡ cảm xúc đan cài một cách hỗn loạn và nóng rực.

Khi ngón tay của Sean dứt khoát rút khỏi khoang miệng ,Keonho giống như một người vừa từ cõi chết trở về, lồng ngực phập phồng dữ dội để hít hà lấy chút không khí trong lành hiếm hoi. Tấm lưng trần của cậu vẫn dán chặt vào mặt kính lạnh ngắt, tạo nên một sự tương phản tàn nhẫn với cơ thể đang nóng lên như thiêu như đốt dưới cơn bão táp của dục vọng.

Trong lòng Keonho lúc này là một sự sụp đổ hoàn toàn của lòng tự tôn. Cậu vốn là kẻ ranh ma, luôn tự đắc rằng mình có thể dùng sự quyến rũ và những lời trêu chọc để xoay Sean như chong chóng. Cậu muốn nhìn thấy anh điên lên, muốn nhìn thấy anh ghen tuông vì mình. Thế nhưng, cậu đã đánh giá quá thấp con quái vật gia trưởng bên trong người đàn ông này. Cái cảm giác kiêu ngạo muốn làm chủ cuộc chơi giờ đây bị đập tan tành, thay vào đó là một sự bàng hoàng, bất lực tột độ khi nhận ra bản thân chẳng qua cũng chỉ là một con mồi tội nghiệp bị anh thao túng và bóc trần hoàn toàn.

Bờ môi rách da rướm máu, hõm cổ đau rát vì vết cắn ngập răng, và cả sự bết dính, nóng rực của da thịt cọ xát kịch liệt vào nhau... tất cả những đau đớn thể xác đó không hề làm Keonho ghê tởm hay oán hận. Ngược lại, chúng giống như một liều thuốc kích thích cực mạnh, phản tác dụng lên chính cậu một cách khủng khiếp, đánh thức toàn bộ những khao khát đen tối nhất sâu trong tâm trí.

Cái cảm giác bị áp đảo tuyệt đối bởi một kẻ mạnh hơn, bị tước đoạt quyền kiểm soát và ép phải bật ra những tiếng khóc cầu xin đứt quãng... nó mang lại một thứ khoái cảm tâm lý kinh hoàng, khiến toàn thân cậu run rẩy vì phấn khích. Cậu căm ghét sự yếu đuối của mình lúc này, nhưng sâu trong lý trí bị bào mòn, cậu không thể phủ nhận một sự thật: Cậu bị kích thích, cậu nghiện cảm giác bị Sean bạo liệt chiếm hữu đến phát điên như thế này.

Sự kích thích ấy chạm đến đỉnh điểm khi Sean đột ngột lật ngược thế cờ, buông lời dỗ dành trầm thấp: "Ngoan, tôi thương."

Một cái tát bạo ngược vừa giáng xuống liền được bù đắp bằng một cái vuốt ve đầy tính định đoạt. Sự tương phản điên rồ giữa cái liếm mắt dịu dàng và bàn tay thô bạo đang siết chặt hông cậu làm một luồng điện tê dại xộc thẳng lên đại não Keonho. Cơ thể cậu hoàn toàn phản bội lại lý trí, nó mềm nhũn ra, rạo rực và nóng ran đến mức run rẩy. Cậu vừa khóc vì đau rát, vì tủi thân sau trận trừng phạt tàn nhẫn, nhưng đồng thời cũng là khóc vì sự thỏa mãn ranh ma và rạo rực tột cùng của một kẻ vừa tìm thấy đúng con quái vật nuôi dưỡng dục vọng của đời mình.

Keonho bấu chặt móng tay vào lưng áo Sean, không phải để đẩy ra, mà là để kéo anh sát vào hơn nữa. Cậu khẽ rúc đầu vào hõm cổ anh, rên rỉ một tiếng nhỏ, hoàn toàn chấp nhận đầu hàng và dâng hiến bản thân trước sự gia trưởng, lệch lạc này.

Sean không đẩy cuộc chơi đi quá giới hạn. Anh thong thả bế Keonho trở lại chiếc giường lớn. Dù chưa làm đến bước cuối cùng, nhưng màn dây dưa, cọ xát kịch liệt vừa rồi cùng những tiếng khóc cầu xin cũng đủ vắt kiệt sức lực của Keonho, khiến toàn bộ cơ thể cậu nhũn ra như nước.

Sean vào phòng tắm, lấy một chiếc khăn ấm rồi quay trở lại giường. Anh tự tay dùng khăn nhẹ nhàng lau đi những vệt mồ hôi dính dấp, những dấu vết nước bọt ướt át còn vương lại trên cổ, trên ngực và cả hai bên hông của cậu. Khăn ấm lướt qua những vệt sưng đỏ và dấu cắn rướm máu nổi bật trên làn da trắng ngần, khiến Keonho khẽ rùng mình vì rát, nhưng cậu không còn sức để đẩy anh ra nữa.

Xong xuôi, Sean quăng chiếc khăn sang một bên, kéo tấm chăn mềm mại phủ lên cơ thể mệt nhoài của Keonho.

Sột soạt.

Nệm giường khẽ lún xuống. Sean nằm xuống bên cạnh, cơ thể to lớn và lồng ngực vững chãi rực nóng nhanh chóng lấp đầy khoảng trống. Không còn những cái siết tay thô bạo hay ánh mắt điên cuồng bóp nghẹt đối phương, Sean của lúc này lại trở về với vẻ kiệm lời, trầm mặc thường ngày.
Anh thong thả dang rộng cánh tay, thanh âm trầm khàn ra lệnh một cách gia trưởng nhưng đầy dung túng:

"Lại đây."

Keonho khẽ nhúc nhích, bờ môi sưng đỏ khẽ bĩu ra một cái hờn dỗi vì trận cắn mút thô bạo lúc nãy, nhưng cơ thể cậu lại vô cùng thành thực. Cậu nghiêng người, chủ động rúc sâu vào lồng ngực rộng lớn của Sean, gác một chân lên đùi anh, hai tay vòng qua ôm chặt lấy thắt lưng săn chắc của người đàn ông. Cảm giác ấm áp và mùi hương nam tính độc quyền của Sean bao bọc lấy cậu, xoa dịu đi sự rã rời và dư âm rạo rực sau cơn kích thích đỉnh điểm từ màn cọ xát vừa rồi.
Sean vòng tay qua vai Keonho, kéo sát cậu vào lòng, để cằm mình tựa lên đỉnh đầu cậu. Bàn tay thô ráp, to bản với những vết chai sần nhẹ nhàng đặt trên tấm lưng trần của Keonho, thỉnh thoảng lại vuốt ve theo bản năng, giống như một cách đánh dấu chủ quyền ngầm ngay cả trong giấc ngủ.

Keonho nhắm nghiền mắt, lắng nghe nhịp tim đập vững chãi, đều đặn của Sean ngay bên tai mình. Sự gai góc ban ngày hoàn toàn biến mất, lúc này cậu ngoan ngoãn đến lạ kỳ. Thứ khoái cảm điên rồ lúc nãy giờ lắng xuống thành một cảm giác an toàn tuyệt đối. Cậu biết, người đàn ông này có thể thô bạo, có thể biến thái làm cậu khóc, nhưng vòng tay này sẽ luôn là nơi duy nhất dung túng và giữ chặt lấy cậu trước mọi giông bão.

Trong bóng tối nhập nhoạng, Sean khẽ cúi đầu, hôn một cái thật nhẹ lên mái tóc hơi ẩm của cậu, thì thầm một câu ngắn gọn trước khi chìm vào giấc ngủ:

"Ngủ đi. Đừng có nghĩ ngợi linh tinh."

Keonho khẽ "ưm" một tiếng nhỏ trong cổ họng, siết chặt vòng tay hơn một chút, cùng anh chìm vào giấc ngủ bình yên giữa tiếng mưa đêm tầm tã.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co