Truyen3h.Co

Sếch Hoa Thịnh

3

pockyysocolaa

Thiết lập cho cơ thể Thịnh Thiếu Du sau khi bị pheromone Enigma của Hoa Vịnh tác động thì hình thành cổ t cung nhân tạo.

"Dừng lại đi. Anh chán em rồi." Thịnh Thiếu Du khuôn mặt lạnh tanh thốt ra lời dừng lại với Hoa Vịnh

"Anh vừa mới nói cái gì ?" Cậu như chưa thể tin nổi lời mình vừa nghe, nắm lấy tay anh mà hỏi lại.

"Em nghe không rõ à. Tôi nói là tôi chán em rồi, muốn kết thúc!" Thịnh Thiếu Du đặc biệt nhấn mạnh ba chữ cuối.

Vừa nói dứt câu, cổ tay trắng trẻo của Alpha cấp S bị một bàn tay nắm chặt.

"Em buông tay tôi ra!" Khuôn mặt xinh đẹp của anh hơi nhăn lại vì cổ tay đang bị vị Enigma kia siết đến đau.

Đôi mắt đen long lanh trừng người đàn ông thấp hơn mình nửa cái đầu. Bàn tay nhỏ nhắn cố gắng giằng ra nhưng không được.

"Em không cho phép." Hoa Vịnh sầm mặt, kéo mạnh tay Thịnh Thiếu Du đi.

Hoa Vịnh thường ngày cực kì dịu dàng săn sóc anh, luôn nhìn anh bằng đôi mắt ngấn lệ. Giờ đây lại bỗng nhiên mặt mày hung dữ, còn siết tay anh chặt đến mức anh kêu đau cũng không chịu buông ra lôi anh đến một con đường gần đó.

Con đường này cực kì vắng vẻ, hiện giờ lại đang giữa trưa, chẳng có một bóng người nào.

Thấy người trước mặt dần trở nên tức giận và mất bình tĩnh, gân xanh nổi đầy trên trán, pheromone của Enigma bắt đầu toả ra.

Thịnh Thiếu Du không hiểu sao lại có cảm giác sợ hãi muốn hét lên cầu cứu, nhưng hiện tại chẳng ai có thể nghe được tiếng của anh cả.

Hoa Vịnh kéo Thịnh Thiếu Du tới chiếc xe Roll Royce màu đen. Mạnh bạo ném anh vào hàng ghế sau khiến lưng anh bị đập vào cửa xe đau điếng. Khuôn mặt xinh đẹp hơi tái đi, có lẽ là bị chấn động vì lần đầu tiên thấy được bộ mặt này của cậu.

Hoa Vịnh nhanh chóng đi vào đè sấp lên người Thịnh Thiếu. Cơ thể của Enigma cùng pheromone dụ dỗ nhanh chóng chế ngự được thân thể của người bên dưới.

"Em mau thả tôi ra, chúng ta đã kết thúc rồi!!" Alpha cấp S vừa cố gắng đẩy , vừa hét lên chống cự.

"Ai nói kết thúc? Em còn chưa đồng ý."

Nói rồi, không kịp để Thịnh Thiếu Du nói thêm lời nào. Hoa Vịnh lao tới hôn ngấu nghiến đôi môi nhỏ xinh đỏ hồng kia.

Lưỡi thô dài chen vào khoang miệng anh mà mút lấy mút để. Liếm hết hàm trên rồi tới hàm dưới, đón lấy lưỡi vừa cắn nhẹ vừa mút.

Sau khoảng mấy phút, tới khi vị Alpha cấp S kia hết dưỡng khí đấm vào người cậu mấy cái mới chịu thả ra.

Thịnh Thiếu Du thở hồng hộc, cơ thể đã bị pheromone lẫn nụ hôn vừa nãy làm cho mềm nhũn không còn sức lực. Đường đường là một Alpha cấp S thế mà giờ đây khi đứng trước Enigma, anh chỉ mới bị hôn có một cái đã không chống đỡ nổi.

Bàn tay Hoa Vịnh to lớn, giật phăng cái áo sơ mi trắng của anh. Cúi xuống bú mút núm vú nhỏ hồng, vú anh không lớn lắm, nhưng rất mềm và trắng.

"Em... ha... cút ra... áhhh... đau quá!!"

Hoa Vịnh cố ý cắn mạnh núm ti của anh, tay kia kia thì bóp lấy vú còn lại xoa nắn, khi thì kéo lên, khi thì se lại.

Cổ tay trắng trẻo của Thịnh Thiếu Du cứ thế bị chính cà vạt xanh lam đậm của mình trói lại, cố định trên đỉnh đầu.

Hoa Vịnh đưa tay xuống cởi nốt chiếc quần tây của anh ra, đôi chân dài trắng nõn cố gắng chống cự đạp người đàn ông, nhưng chỉ gây ra tác dụng ngược lại.

Cậu nắm lấy một bên cổ chân anh, dùng sức nắn bóp làm anh nhíu mày lại vì đau.

Trong một thoáng, Hoa Vịnh thật sự có ý nghĩ muốn bẻ gãy chân của con thiên nga trắng này đi, sau đó nhốt vào phòng tối, để không ai có thể chiêm ngưỡng vẻ đẹp này ngoài hắn nữa.

Nhưng ý nghĩ nhanh chóng bị dập tắt, vì cậu thật sự không dám tổn thương anh dù chỉ một chút. Người đàn ông lột nốt chiếc quần lót còn sót lại.

"Hoa Vịnh! Đừng...!"

Ngay khi chiếc quần lót bị cởi ra. Thịnh Thiếu Du nhanh chóng kẹp chặt đùi lại. Cơ thể trắng muốt mềm mại uốn éo muốn che giấu cơ thể trần trụi, trốn thoát khỏi đây.

"Anh... chính là bảo vật của em." Cậu cúi đầu hôn xuống bàn chân của anh như đang tôn thờ một vị thần

Hoa Vịnh nhìn đến đỏ rực cả mắt. Nắm lấy hai đùi anh nhấc lên để lộ huyệt dâm. Ngón tay thô ráp vờn xung quanh, sau đó đâm một ngón tay vào khám phá ở xung quanh bên trong.

"Ah... hức... huhuhu"

Cơ thể nhạy cảm run lên như bị điện giật, Thịnh Thiếu Du cố gắng nín nhịn mới không rên lên.

Thân là một Alpha cấp S đứng đầu chuỗi thức ăn giữ nay lại bị một người mà mình tưởng rằng là Omega ngoan ngoãn đè dưới thân làm anh cảm thấy sợ hãi muốn bật khóc.

"Ngoan, em sẽ không làm Thiếu Du đau."

Hoa Vịnh cúi xuống hôn lên khóe mắt anh, liếm đi hết nước mắt mặn chát đang dần rơi xuống.

Ngón tay đã đâm vào được lỗ huyệt chật hẹp. Phía sau dưới sự tác động của pheromone nhanh chóng co rút đẩy ra nước dâm, nước dâm cực nhiều tràn ra ướt tay cậu và ghế ngồi.

Não Thịnh Thiếu Du hiện tại không còn hoạt động được gì nữa, anh chỉ biết cắn môi giữ im lặng cố không bật ra thêm một âm thanh dâm đãng nào nữa, cổ tay thì bị cà vạt cọ xát vào đỏ lên thành vệt.

Hoa Vịnh cố ý mút vú liếm vật nhỏ giúp anh bắn ra mấy lần mới bắt đâu đâm cặc bự của mình vào.

Cặc bự 20cm đâm vào lỗ huyệt của Alpha cấp S-người vốn dĩ luôn nằm trên gặp khá nhiều trở ngại.

Sau khi cặc bự đâm vào hoàn toàn, Thịnh Thiếu Du mới hoàn hồn vì cơn đau như cơ thể bị xé làm hai.

Anh ngửa cần cổ trắng ngần lên thở dốc, nước mắt khô khốc trào ra.

"Aaaa... đau quá... đừng... đừng thúc nữa... hức...aaahhh...! Cút ra.. Huhuhuhu..."

Hoa Vịnh lại cúi xuống hôn lên trán anh một cái, luồn tay vào mái tóc mềm mà xoa xoa.

"Không sao đâu, sắp hết đau rồi, em sẽ sớm chịch anh sướng như lên trời."

"...Hoa Vịnh... đáng chết...!"

"Ừ ừ, em đáng chết."

Hông Hoa Vịnh dập nhẹ nhàng cho huyệt nhỏ thích ứng với kích thước to lớn của cặc bự rồi mới tăng nhanh tốc độ.

"Ahh... aaa.. ưm~~"

Bỗng cặc bự đâm đến vị trí nào đó làm Thịnh Thiếu Du cao giọng rên lên. Hoa Vịnh nhận ra đó là nơi nào liền liên tục tấn công vào nơi đó.

Thịnh Thiếu Du trước sau bắn tinh phun nước không ngừng, miệng nhỏ xinh liên tục há rộng vừa thở vừa rên ngọt lịm cho người đàn ông nghe.

Alpha cấp S bị đè trong xe, bị chịch từ trưa cho đến tối, giọng anh khàn cả đi, mắt phủ một tầng sương mờ ảo tình dục.

Áo sơ mi trắng bị xé đứt hết cúc nằm vắt vẻo trên cơ thể, trượt xuống bả vai rồi dừng ở nơi đó, trông càng lả lướt quyến rũ.

Cổ tử cung cuối cùng cũng bị cặc bự khai phá, người đàn ông hưởng thụ cảm giác cặc bự được nuốt trọn vào cái động thịt nóng bỏng này, đâm sâu vào bắn tinh.

Tử cung đón nhận từng đợt tinh dịch nóng bỏng như nước sôi. Hoa Vịnh đâm thêm vài lần nữa, bắn tràn tử cung, huyệt bị nong rộng không khép lại được nữa mới chịu dừng.

Thịnh Thiếu Du hiện tại đã bị bị chịch đến ngất đi, lỗ huyệt phía sau không khép lại được, chỉ có thể máy móc co bóp.

Có thể thấy được vách thịt đỏ hỏn trơn bóng đang nuốt nhả rất nhiều nùng tinh của vị Enigma.

Cả cơ thể anh toàn là dấu vết tình dục cực kì mạnh bạo, vú bị cắn như sắp đứt đến nơi, từ cổ đến gáy, đến trước ngực, bụng và đùi đêu bị cắn cho tơi tả, nhẹ thì bị cắn đến bầm tím, nặng thì chảy cả máu.

Hoa Vịnh nhẹ nhàng hôn lên gương mặt của người mà bản thân đã thích thầm 15 năm, cẩn thân bịt chặt lỗ huyệt lại không cho tinh dịch chảy ra rồi mới lau sạch cơ thể anh. Đắp tạm lớp áo lên người anh rồi mới lái xe về nhà.

-- Vài năm sau --

"Vợ ơi, hôm nay anh ở nhà có ngoan không ?"

Hoa Vịnh mở cửa căn phòng tối om rộng rãi, ánh sáng nhanh chóng len lỏi vào căn phòng tối.

Cậu giơ tay bật đèn, ánh sáng vàng nhạt ấm áp bao trùm lên không gian kín như bưng. Để lộ mỹ nhân đang đắp chăn hờ nằm nghiêng trên giường. Thịnh Thiếu Du đang ngủ thì bị đèn làm cho tỉnh dậy, quay người hướng mặt về phía cửa nơi người đàn ông đang đứng, ánh mắt trừng lên vẻ giận dữ.

"Tên điên! Cút ra ngoài!"

Thịnh Thiếu Du nhăn mày, vốn muốn ném gối vào mặt cậu, nhưng cơ thể thật sự quá sức mệt mỏi sau trận làm tình mãnh liệt hôm qua.

Vị Enigma này dày vò anh đến tận sáng mới chịu tha. Trên người anh còn lưu lại một đống dấu vết hung hãn do cậu gây ra. Đến giờ anh vẫn không thể cử động được.

"Thiếu Du giận sao? Em xin lỗi, lần sau em sẽ nhẹ nhàng hơn."

Hoa Vịnh tiến đến bên giường hôn lên trán anh một cái, đan tay vào mái tóc mềm.

"Ba lớn, ba nhỏ"

Giọng nói non nớt của Đậu Phộng Nhỏ vang lên. Đứa bé ló đầu vào căn phòng, Thịnh Thiếu Du nhanh chóng kéo chăn lên che đến cổ.

Bé trai khoảng 2-3 tuổi, chân mang đôi dép nhỏ xíu, chạy lạch bạch bước tới gần giường.

"Đậu Phộng Nhỏ, sao con lại tới đây? Giờ đã muộn rôi, con không ngủ sao."

Thịnh Thiếu Du gắng gượng ngồi dậy, lấy chăn che khuất đống dấu vết hoan ái kia, thấy Đậu Phộng Nhỏ chạy lại gần, anh đưa tay xoa đầu đứa bé, giọng dịu dàng khác hẳn vừa rồi.

"Con nhớ ba nhỏ... mấy hôm nay, con đã không được ngủ chung với ba nhỏ rồi. Hôm nay con ngủ chung với ba nhỏ có được không ?"

Đậu Phộng Nhỏ ngẩng đầu, hướng đôi mắt long lanh to tròn giống y hệt Hoa Vịnh lên, nhìn vào anh.

"Không được, về phòng ngủ đi, con đã lớn rồi thì không được ngủ chung với ba nhỏ nữa."

Hoa Vịnh cúi xuống nói với con mình. Đậu Phộng Nhỏ vẫn luôn rất sợ ba lớn của mình, nghe cậu nói vậy thì im lặng mím môi vào, mắt hơi rưng rưng, tròn xoe nhìn về phía ba nhỏ mong chờ kết quả khác.

Thịnh Thiếu Du nhìn cảnh này thì thở dài, lại nghĩ cơ thể mình lúc này không thích hợp ngủ chung với con, đành dỗ dành bé vài câu nghe lời rồi nói mình đang bị ốm, vài hôm nữa sẽ ngủ chung với con.

Đậu Phộng Nhỏ nghe vậy mới lau lau nước mắt đi, nói ba nhỏ mau khỏi ốm nhé rồi buồn bã rời đi.

Hoa Vịnh thấy con ra ngoài mới khóa cửa lại, ôm hôn Thịnh Thiếu Du liên tục.

"Cút ra, anh không làm nữa, anh muốn đi tắm."

"Vậy để em tắm chung với Thiếu Du, giúp Thiếu Du lấy tinh dịch bên trong ra nhé."

"Không cần!"

"Không cần lấy ra? Thiếu Du muốn sinh thêm đứa nữa cho em sao ?"

Hoa Vịnh cười cười nhìn khuôn mặt xinh đẹp đang dần đỏ bừng vì ngại và tức giận. Cậu không trêu anh nữa mà nghiêm túc ôm anh vào phòng tắm tẩy rửa.

Thịnh Thiếu Du được ôm lên vừa nhìn về phía cửa ra vào, vừa nhớ lại mấy năm trước. Khi đó anh vừa nói lời kết thúc với cậu, kết quả cậu liền không giả vờ nữa, đem anh ra điên cuông mà chịch.

Chịch xong rồi đem nhốt trong biệt thự bên nước P cách biệt với bên ngoài. Sau đó là ngày tháng Thịnh Thiếu Du liên tiếp bị đè ra thụ thai.
Thể chất Alpha cấp S vốn không giống như Omega, rất khó mang thai.

Hoa Vịnh đương nhiên biết được điều đó, không hôm nào là không chịch mở tử cung, rót tinh dịch nóng hổi vào rồi bịt chặt không cho y lấy ra, nếu bí mật lấy ra thì còn bị chịch nhiều hơn.

Thịnh Thiếu Du càng chống cự, Hoa Vịnh càng cưỡng ép. Đập tan tất cả con đường mà anh có thể trốn chạy. Anh biết mình không thể chạy thoát, lâu dần không còn phản kháng nữa.

Mỗi ngày chỉ nằm dài trên giường chờ cậu đi điều hành một lúc hai công ty về, nếu cậu mệt sẽ tha cho y, còn nếu vui vẻ thì chịch y tới sáng.

Mỹ nhân Alpha thoát khỏi hồi tưởng, bừng tỉnh chớp mắt. Ngửa đầu ra sau dựa vào vai cậu. Khuôn mặt xinh đẹp bị hơi nước nóng hun đến ửng hồng.

Hoa Vịnh càng nhìn càng lún sâu vào cái hố mang tên Thịnh Thiếu Du này. Ôm chặt người anh hít lấy hít để mùi pheromone hương tuý chi trên người.

Anh giờ đây đã không còn kịch liệt phản kháng, thả lỏng người mặc cho nam nhân ôm ngày càng chặt, thỉnh thoảng chỉ kêu nhẹ một tiếng.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co