Chương 12
Bên ngoài trời lúc này đã đen nhẻm , chút ánh sáng ít ỏi hắt vào tô điểm. Hong Jisoo ngồi ở bàn trang điểm sấy tóc, khi chuẩn bị xong thì Lee Seokmin cũng từ phòng tắm bước ra.
“Ba của anh đúng thật là rất khó”.
Hong Jisoo rút dây điện, đem máy sấy đặt lại vào hộc tủ, ngẩng đầu đối mặt với hắn nói
“Lần này, em hình như ăn điểm trong mắt ông ấy rồi đấy”.
Đợi đến khi cả hai hoàn tất hết những bước vệ sinh cá nhân, Hong Jisoo mới tắt đèn, sau đó đi đến giường nằm bên cạnh hắn. Lee Seokmin thấy giờ này đã khuya nhưng Hong Jisoo chưa chịu ngủ mà còn bấm điện thoại, liền không vui vẻ mà phàn nàn
“Anh ngày mai còn có một show lúc ba giờ sáng, nếu bây giờ đi ngủ thì chỉ có thể ngủ được chưa tới năm tiếng, vậy mà còn thảnh thơi bấm điện thoại sao?”
Hong Jisoo liếc xéo hắn, bây giờ đến cả lịch trình của anh cũng bị hắn nắm trong lòng bàn tay. Sau này có muốn nói dối, cũng không thể tìm được lý do gì.
Đột nhiên anh nhớ ra điều gì đó, quay sang nói với hắn.
“Lee Seokmin, có muốn ngắm sao không?”
“Hong Jisoo, anh có bị ấm đầu không, đã trễ rồi, mau ngủ đi”.
Hong Jisoo không thèm quan tâm lời hắn nói, liền ngồi dậy khoác thêm một cái áo len, nắm lấy một bên cánh tay của hắn kéo không ngừng.
“Nhanh đi, ở vị trí này ngắm sao thật sự rất đẹp”.
Cứ như thế, Lee Seokmin bị anh lôi lên sân thượng, bất đắc dĩ đành đứng ở đó cùng anh ngắm sao.
Hong Jisoo chỉnh lại kính viễn vọng, mặc dù đã rất lâu không sử dụng nhưng nhìn chung may mắn cũng không hư hỏng hay trục trặc chỗ nào cả.
Hong Jisoo đưa một mắt của mình lại gần, đến khi nhìn thấy được những vì sao, anh không khống chế được mà kêu lên vui sướng, nở một nụ cười thật tươi và rạng rỡ.
Lee Seokmin khoanh tay đứng ở bên cạnh, từ lâu đã bắt trọn từng khoảnh khắc của anh trong tầm mắt, cũng không biết bản thân mình từ lúc nào đã vì nụ cười ấy mà rung động cả tâm can.
“Seokmin, lại đây xem này”.
Mặc cho Hong Jisoo gọi hắn mấy lần nhưng hắn vẫn đứng đờ ra đó, đầu óc cứ vì nụ cười khi nãy mà không ngừng xao động dữ dội. Đợi đến khi Jisoo nắm tay hắn kéo lại, hắn mới khôi phục lại trạng thái hoàn toàn, chầm chậm nhìn vào ống kính viễn vọng.
Mấy ngôi sao chen chúc nhau tỏa sáng, Lee Seokmin vốn đã không có hứng thú, trong đầu hắn bây giờ chỉ có suy nghĩ là muốn đi ngủ nên xem cũng rất qua loa, hời hợt, chủ yếu là chiều theo ý của Hong Jisoo mà thôi.
“Em biểu cảm gì đi chứ?”, Hong Jisoo đang rất mong chờ phản ứng của hắn nhưng rốt cuộc thứ anh nhận lại chỉ là một khuôn mặt lạnh như băng, vô cùng chán ngấy.
“Không có gì đặc sắc”.
Hong Jisoo nghe vậy lại càng thêm bực mình hơn, cảm thấy như bao vui vẻ vừa mới nhận được đều bị Lee Seokmin một giây ném hết đi. Anh không cam tâm, vươn tay chỉ lên phía trên bầu trời rộng lớn kia.
“Em nhìn kĩ xem, chỗ đó, đúng rồi, chỗ đó mấy ngôi sao đứng cạnh nhau. Nếu em cố nhìn sẽ nhìn ra được bảy ngôi sao ấy nối lại chính là sao Bắc Đẩu”.
Lee Seokmin theo chỉ dẫn của Hong Jisoo cũng đưa mắt nhìn tới.
“Như vậy thì sao?”
Hong Jisoo thở dài.
“Không có gì, em trở vào nhà đi, một mình tôi xem là được rồi. Nói chuyện với em đúng là chỉ khiến tôi già đi mấy chục tuổi”.
Lee Seokmin rời khỏi kính viễn vọng, quay đầu nhìn gương mặt hờn dỗi của Hong Jisoo
“Đó không phải là sao Bắc Đẩu”.
Hong Jisoo lúc trước quên tìm hiểu, Lee Seokmin đã từng có một khoảng thời gian đắm chìm trong thiên văn học, hắn rất thích ngắm sao, đặc biệt lại càng thích tìm hiểu về ý nghĩa của các chòm sao, nhưng đó cũng chỉ là chuyện của trước kia mà thôi, bây giờ hắn lại cảm thấy bản thân bận trăm công ngàn việc nên cũng không có thời gian quan tâm nữa, Hong Jisoo không hỏi hắn cũng mặc nhiên không nói đến bản thân cũng đã từng có một sở thích như vậy.
Hắn kéo Hong Jisoo lại gần, để anh nhìn vào kính viễn vọng, sau đó điều chỉnh lại góc kính một chút, “Đó là chòm sao Đại Khuyển, ba ngôi sao sáng nhất nối lại thành một hình tam giác."
Hong Jisoo ghé sát lại một chút, đúng là nhìn thấy được có ba ngôi sao rất sáng. Lúc anh đem chúng nối lại với nhau, quả thực là một hình tam giác vô cùng đồng đều.
“Sao em biết được vậy?”
Lee Seokmin chỉ khẽ cười, “Tôi còn biết trong đầu anh chỉ có đúng một chòm sao Bắc Đẩu”.
Hong Jisoo bị hắn bắt bài, chỉ đành ngậm ngùi liếc xéo hắn một cái. Biết thì có cần phải nói thẳng ra như thế không hả? Giữ thể diện cho nhau xíu đi.
“Còn nữa, ở phía bên kia chính là chòm sao Cự Tước”.
Hong Jisoo theo sự chỉ dẫn của hắn mà đưa mắt quan sát, quả nhiên ngắm sao cùng người có hiểu biết sâu rộng vẫn tốt hơn rất nhiều khi anh ngắm một mình.
“Vậy còn ở bên trái, chín ngôi sao sáng đấy có chút đẹp mắt”.
Lee Seokmin nhìn theo hướng ngón tay anh chỉ, liền nhận ra ngay, “Là chòm sao Xử Nữ, chúng tượng trưng cho anh đấy”.
Hong Jisoo nghi hoặc, “Tại sao?”
“Xử nữ rất bướng bỉnh, lại còn lúc nào cũng chỉ chăm chăm vào bản thân mình”.
Hong Jisoo bĩu môi không vừa ý, “Tôi như thế hồi nào kia chứ”.
Anh giận hờn nhìn hắn, sau đó trở lại tiếp tục nhìn vào kính viễn vọng, đúng là chòm sao Xử Nữ ấy mang lại cho anh một chút cảm giác thích thú không rõ.
Một lúc lâu sau, Hong Jisoo lại dời hướng kính lệch về bên phải, thắc mắc hỏi, “Thế còn ở đằng kia, có sáu ngôi sao rất sáng?”
Anh hỏi hắn, nhưng lại không thấy hồi đáp từ hắn, Hong Jisoo hơi mất kiên nhẫn, “Lee Seokmin, chúng tên là gì?”
Lúc anh quay sang phía hắn, chỉ nhìn thấy hắn đang ngủ gật, đầu dựa lên thành tường, hai tay khoanh lại, đầu lông mày có chút nhăn nhó.
Anh càng nhìn càng cảm thấy đẹp trai nhưng cũng cảm thấy khó ưa không kém, thật là chỉ muốn đánh cho bỏ ghét. Hong Jisoo tiến đến bên cạnh hắn, bỗng đứng ngây ra một lúc, nghĩ lại thì anh đúng là có tật xấu chỉ nghĩ cho bản thân mình thật. Lúc nào cũng khiến cho hắn phải khổ sở vì anh.
Hong Jisoo khẽ thở dài, đành im lặng nhìn gương mặt anh tuấn ấy thật lâu.
***
Lee Seokmin đưa Hong Jisoo đến trường quay xong thì lập tức rời đi mất. Anh ngồi ở hậu trường để đợi trang điểm, đầu hơi cúi thấp, duy trì tư thế bấm điện thoại như thường ngày.
Chương trình ngày hôm đó cũng nhanh chóng kết thúc sau năm tiếng quay liên tục. Hong Jisoo lễ phép cúi đầu cảm ơn tất cả mọi người ở trường quay rồi mới đi thay đồ cùng trợ lý. Lúc đợi xe, Kang Dong-hyun cũng cùng quay chương trình hôm nay với anh từ xa bước đến, trên tay là hai phần nước và bánh ngọt.
“Tiền bối”.
Hong Jisoo ngại ngùng nhận lấy, “Cậu sau này đừng có khách sáo với tôi như vậy”.
“Em còn thấy bản thân mình như vậy với tiền bối vẫn chưa đủ, tiền bối đã giúp em nhiều hơn như thế mà”.
Thấy Hong Jisoo mỉm cười, Kang Dong-hyun cũng cảm thấy vui lây. Nhìn anh im lặng không nói gì, Kang Dong-hyun đành tìm kiếm chủ đề khác để nói chuyện.
“Tiền bối ăn thử đi, người nhà của trợ lý em mới mở một tiệm bánh, nếu tiền bối thấy ăn được thì khi nào rảnh có thể ghé ủng hộ”.
Hong Jisoo nghe thế thì thấy không có lý nào để từ chối được, bèn đặt hộp bánh lên bàn, từ từ mở ra. Vừa nhìn thấy đã có chút xuýt xoa, Hong Jisoo trước giờ khá thích bánh ngọt, lần này đúng là không thể cưỡng lại được.
“Nghe nói cậu cuối tuần sau phát hành bài hát đầu tiên sao?”, vừa nói vừa đem một muỗng đầy bánh ngọt cho vào miệng mà không cần nghĩ ngợi gì.
“Đúng rồi tiền bối, nhưng có thể là sẽ phát hành sớm hơn dự kiến. Em có nghe thông tin là tiền bối cũng phát hành vào cuối tuần sau, nếu như phát hành cùng ngày với tiền bối thì chắc bài hát của em sẽ chẳng có lượt xem nào mất”.
Kang Dong-hyun dứt lời, bỗng nhiên đã thấy Hong Jisoo ôm ngực ho tới tấp. Kang Dong-hyun ngay lập tức chạy đến bên anh. Hong Jisoo dần dần cảm giác bản thân vô cùng khó thở, đầu óc có chút quay cuồng, cả người khụy hẳn xuống nền gạch lạnh ngắt.
Kang Dong-hyun không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết đỡ Hong Jisoo đứng lên, hốt hoảng đi tìm trợ lý của anh.
Yoon Jeonghan vừa kịp lúc chạy đến, nhìn thấy tình trạng như vậy liền biết đã có chuyện không hay xảy ra, nhanh chóng đỡ lấy anh từ tay của Kang Dong-huyn. Tay còn lại lấy điện thoại từ trong túi áo gọi xe cấp cứu.
Yoon Jeonghan đảo mắt một lượt, liền hiểu ra vấn đề.
“Bánh đó là cậu mang tới sao? Trong đó có bột trà xanh hay không?”
Kang Dong-hyun run rẩy gật đầu, “Đ-đúng vậy, là do tôi mang đến. Hình như là có bột trà xanh, nhưng mà tôi-”
Yoon Jeonghan nghe đến đây cảm thấy bản thân nóng bừng lửa giận, cơ hồ là mắng thẳng vào mặt đối phương.
“Cậu ấy bị dị ứng nặng với bột trà xanh. Lúc trước cậu ấy đã nói qua ở trường quay rồi, không phải cậu cũng có mặt ở đó sao? Là nghe không rõ hay là cố tình không nghe vậy hả?”
•
•
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co