Truyen3h.Co

seong hyeon; young

37.

hwangie

Ngày tuyên án đến sớm hơn Eun Chae tưởng.

Buổi sáng — bầu trời xám nhạt.
Không mưa.
Nhưng nặng.

Seong Hyeon đứng trước gương trong phòng làm việc.
Áo vest chỉnh tề.
Cà vạt sẫm màu.

Cậu nhìn chính mình vài giây.
Rồi quay đi.

Phòng xử án đông kín.

Không khí căng như dây đàn.

Đại diện công ty xây dựng ngồi ở hàng ghế bị cáo.
Gương mặt tái.
Ánh mắt né tránh.

Seong Hyeon đứng lên.

Giọng bình tĩnh.
Rõ.
Không cao.
Không run.

— "Bị cáo không chỉ che giấu sai phạm thi công."
— "Mà còn chủ động làm giả hồ sơ nghiệm thu."
— "Tạo dựng hiện trường giả để đánh lạc hướng điều tra."

Từng bằng chứng được đưa ra.

Email nội bộ.
Báo cáo chỉnh sửa.
Dòng tiền chuyển vòng qua ba công ty con.

Không còn chỗ chối.

Seong Hyeon không nhìn bị cáo.

Cậu nhìn thẳng lên hội đồng xét xử.

— "Đây không phải tai nạn."
— "Mà là hậu quả của sự thờ ơ có chủ đích."
— "Và tội ác được che đậy bằng tiền."

Căn phòng lặng đi.

Búa gõ.

Bản án được tuyên.

Không cần hò reo.
Không có tiếng thở phào lớn tiếng.

Chỉ là —
một sự kết thúc đúng nghĩa.

Sau phiên tòa.

Seong Hyeon đứng một mình ở hành lang.
Ánh nắng trưa chiếu qua ô cửa kính dài.

Cậu thả lỏng vai.
Lần đầu tiên sau rất lâu.

Điện thoại rung.

Eun Chae.

— "Xong rồi phải không?"
Giọng cô vang lên.
Rất khẽ.

Seong Hyeon mỉm cười.

— "Ừ."
— "Xong rồi."

Ở đầu dây bên kia —
Eun Chae nhắm mắt lại một giây.

— "Vất vả rồi."
— "Công tố Eom."

Seong Hyeon không trả lời ngay.

Cậu khẽ cúi đầu, tay siết chặt điện thoại hơn một chút.

— "Cảm ơn chị."

Chỉ ba chữ.
Nhưng giọng nói đã nhẹ đi rất nhiều.

Cuộc gọi kết thúc.

Hành lang lại trở về yên lặng.

Chiều hôm đó, văn phòng công tố rộn ràng hơn thường lệ.

Giấy khen được trao.
Tên vụ án được nhắc lại.
Những lời biểu dương không hề sáo rỗng.

— "Đây là một trong những vụ án tiêu biểu của năm."
— "Tổ công tố đã làm rất tốt."

Seong Hyeon đến sở cảnh sát tìm cảnh sát Ahn.

Keon Ho đứng bên cạnh, huých nhẹ vào vai Seong Hyeon.

— "Thấy chưa."
— "Cậu đáng được thế này."

Seong Hyeon chỉ cười nhạt.

Cậu không quen với ánh đèn.
Cũng không quen với tiếng vỗ tay.

Tối đến.

Hội bạn ba người hẹn nhau ở một quán rượu quen.

Không lớn.
Không ồn.

Ju Hoon uống ly đầu đã bắt đầu nói nhiều.

— "Dạo này công ty nhà anh mày loạn lắm."
— "Hết dự án này tới dự án khác."
— "Ngồi trong phòng họp còn mệt hơn ra hiện trường."

Cảnh sát Ahn cười lớn, nâng ly.

— "Nghe thế là biết chưa từng bị rượt trên phố rồi."
— "Em bắt được mấy tên cũ."
— "Có thằng vừa thấy em là bỏ chạy."

Tiếng cười vang lên.

Chỉ có Seong Hyeon là yên lặng.

Cậu đặt ly xuống.
Ánh mắt lại dừng ở màn hình điện thoại đặt bên tay phải.

Không có thông báo mới.

Cậu mở khung chat với Eun Chae.

Dòng tin nhắn cuối cùng vẫn nằm đó.

Xong rồi.

Seong Hyeon nhấn gửi thêm một tin.

Chị đang làm gì vậy?

Không phản hồi.

— "Này."
Ju Hoon nghiêng người sang.
— "Hôm nay là ngày của em đấy."
— "Đừng trông như sắp chạy án."

Seong Hyeon lắc đầu.

— "Không có gì."
— "Chỉ là... em đang chờ tin nhắn."

Keon Ho nhìn cậu một giây.
Không nói gì.
Chỉ rót thêm rượu.

Ở một nơi khác —

Eun Chae đang ngồi trên xe.

Bên cạnh là Eun Woo.
Xe hướng về Daejeon.

Đèn đường lướt qua từng vệt dài trên cửa kính.

Eun Chae cúi đầu nhìn điện thoại.

Màn hình tối.

— "Hết pin à?"
Eun Woo hỏi.

— "Ừ."
Cô thở nhẹ.
— "Quên sạc từ sáng."

Cô nhấn nút nguồn.

Không phản hồi.

— "Lát nữa tới nơi rồi gọi lại."
Eun Woo nói.
— "Không có gì gấp đâu."

Eun Chae gật đầu.

Nhưng trong lòng lại có một cảm giác mơ hồ — như thể mình vừa bỏ lỡ điều gì đó.

Cô không biết —

Ở quán rượu nhỏ trong thành phố,
Seong Hyeon vẫn đang nhìn vào điện thoại.

Màn hình sáng lên.
Rồi tắt.

Không có hồi âm.

Cậu nhấp một ngụm rượu.

Đắng hơn mọi khi.

— Chắc chị ấy bận thôi...

Cậu tự nhủ.

Bên ngoài — đêm xuống rất nhanh.

Xe dừng trước căn nhà cũ ở Daejeon khi trời đã tối hẳn.

Cổng sắt mở ra với tiếng kẽo kẹt quen thuộc.

Mùi gỗ cũ.
Mùi đất ẩm sau một ngày dài.

Eun Chae bước vào.
Chậm rãi.

Nơi này — là tuổi thơ của cô.

Không thay đổi nhiều.

Chỉ là — cô đã lớn.

Eun Chae đặt túi xuống.
Cắm sạc điện thoại.

Cô đứng yên vài giây.

Tim khẽ siết lại.

— "...Muộn rồi."

Eun Chae vào phòng tắm.

Nước ấm chảy xuống vai.
Cuốn theo cả mệt mỏi của một ngày dài.

Khi bước ra — tóc còn ướt.
Khăn bông phủ hờ trên đầu.

Cô vừa đi vừa lau tóc.
Với tay lấy điện thoại.

Chuông đổ ngay lúc đó.

Seong Hyeon.

Eun Chae bắt máy.

— "Alo—"

— "Chị về tới rồi à?"
Giọng cậu vang lên ngay.
Nhanh hơn thường lệ.

— "Ừ."
— "Vừa sạc điện thoại xong."

Đầu dây bên kia im lặng một nhịp.

Rồi—

— "Call video đi."

Eun Chae khựng lại.

— "...Gì cơ?"

— "Em muốn nhìn thấy chị."
Giọng cậu thấp.
Không vòng vo.

Eun Chae cười khẽ.

Cô giơ điện thoại lên.
Bật camera.

Màn hình chia đôi.

Seong Hyeon hiện ra —áo sơ mi đã tháo cúc cổ.
Ánh đèn quán rượu phản chiếu trong mắt.

Còn Eun Chae — tóc ướt.
Khăn bông trùm đầu.
Gương mặt sau tắm trắng hơn thường ngày.

Cậu nhìn cô.
Rất lâu.

— "...Chị vừa tắm xong à?"

— "Ừ."
Eun Chae đáp.
Giọng mềm đi.
— "Tóc còn ướt."

Khóe môi Seong Hyeon cong lên.

Nụ cười không giữ được.

— "Chị biết không..."
— "Nếu sáng nào mở mắt ra cũng được thấy chị thế này—"

Cậu dừng lại.
Hạ giọng.

— "Chắc em sẽ không còn sợ bất kỳ phiên tòa nào nữa."

Eun Chae siết nhẹ điện thoại.

Khăn trên đầu khẽ xô lệch.

— "Ngốc."
— "Sao lại nhìn chị như vậy?"

Seong Hyeon không đáp ngay.

Chỉ nhìn cô.
Rất yên.

— "Vì lúc nãy..."
— "Em đã chờ rất lâu."

Eun Chae khẽ thở ra.

— "Chị xin lỗi."
— "Điện thoại hết pin."

Cậu lắc đầu.

— "Không sao."
— "Bây giờ chị gọi lại là được rồi."

Bên ngoài — tiếng cười nói trong quán rượu vẫn vang lên.

Nhưng trong khung hình nhỏ — chỉ còn lại hai người.

Eun Chae không tắt máy.

Cô đặt điện thoại tựa lên thành giường.
Khung hình hơi nghiêng.

Seong Hyeon vẫn ở đó.
Ánh đèn vàng.
Âm thanh quán rượu mờ dần phía sau.

Eun Chae đưa tay kéo chiếc khăn trên đầu xuống.
Tóc xõa ra, còn ẩm.

Cô nhìn quanh căn phòng.

— "Chỗ này..."
Giọng cô chậm lại.
— "Em có thấy quen không?"

Seong Hyeon nheo mắt.
Quan sát.

Khung cửa sổ gỗ cũ.
Chiếc bàn học sát tường.
Giá sách thấp.

Cậu sững lại.


— "Ừ."
— "Nhà cũ của chị."

Cô bước tới cửa sổ.
Mở hé.

Gió đêm lùa vào.
Mang theo mùi cỏ ẩm.

— "Ngày trước..."
— "Mỗi lần em tới—"
Cô ngập ngừng.
— "Em hay ngồi ở bậc thềm ngoài kia."

Seong Hyeon cười rất khẽ.

— "Vì chị không cho vào nhà."
— "Nói em mang giày bẩn."

Eun Chae bật cười.

— "Lúc đó em suốt ngày chạy ngoài bãi đất mà."
— "Mẹ em mắng suốt."

Cô quay camera ra phía ngoài.

Bậc thềm thấp.
Gạch đã sứt góc.

— "Chỗ này."
— "Em còn nhớ không?"

Seong Hyeon im lặng vài giây.

Rồi khẽ gật.

— "Nhớ."
— "Hôm đó em khóc."

Eun Chae sững lại.

— "Em nhớ cả chuyện đó sao?"

— "Ừ."
— "Hôm đó chị bị sốt."
— "Em ngồi ở ngoài chờ đến tối."

Giọng cậu trầm đi.

— "Em nghĩ..."
— "Nếu em không về—"
— "Chị sẽ tỉnh lại nhanh hơn."

Eun Chae đưa tay lên môi.

Một ký ức cũ — rõ ràng hơn cô tưởng.

— "Lúc đó..."
— "Chị có mở cửa ra."
— "Nhưng em đã ngủ rồi."

Seong Hyeon cười.

— "Em biết."
— "Sáng hôm sau..."
— "Em thấy cái chăn."

Cô khẽ nuốt xuống.

— "Chị mang tới?"
— "Hay là—"

— "Chị mang ra."
— "Rồi quay vào."
— "Không gọi em dậy."

Hai người cùng im lặng.

Trong căn phòng cũ — thời gian như chậm lại.

Eun Chae ngồi xuống giường.
Chân trần chạm sàn gỗ.

— "Chị đã nghĩ..."
— "Những chuyện đó em quên hết rồi."

Seong Hyeon lắc đầu.

— "Chỉ là không dám nhớ."
— "Cho tới hôm nay."

Ánh mắt cậu dừng lại trên cô.
Qua màn hình.

— "Chị biết không..."
— "Có những nơi—"
— "Chỉ cần nhìn thấy—"
— "Là em lại muốn quay về."

Eun Chae cúi đầu.

Khăn trên vai trượt xuống.
Cô không kéo lại.

— "Vậy thì..."
— "Khi nào rảnh—"
— "Chị sẽ dẫn em về đây."
— "Đúng nghĩa."

Seong Hyeon khẽ cười.

— "Em chờ."

Ngoài cửa sổ — gió thổi nhẹ.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co