Truyen3h.Co

[SHATOU|失约] THẤT ƯỚC

Chương 31

noname260186

Đêm đen đặc quánh.
Vương Sở Khâm đứng một mình ngoài ban công, điếu thuốc kẹp trong tay đã cháy đến tận cùng. Tia lửa lóe sáng chốc lát rồi tắt ngấm.

Anh vừa định quay vào thì màn hình điện thoại sáng lên.

Tin nhắn từ Tôn Dĩnh Sa.
【Em và anh ấy ở bên nhau rồi.】

Bảy chữ ngắn ngủi, như một thùng nước đá giữa đêm khuya dội thẳng xuống đầu, lạnh buốt lan khắp cơ thể, ngấm sâu đến tận xương tủy.

Anh nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó thật lâu, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, chỉ có các khớp tay vô thức siết chặt đến trắng bệch.

"Bộp——"

Chiếc điện thoại bị anh ném mạnh xuống bàn trà, lăn vài vòng trên mép thảm rồi dừng lại, để lại một khoảng lặng chết chóc.

Anh đứng thẳng, sống lưng cứng như sắt, mắt nhìn ra màn đêm ngoài cửa kính, ánh nhìn lạnh lẽo đến rợn người.

......

Sau bữa tiệc rượu hôm đó, Đường Vũ Kiều chưa từng gặp lại Vương Sở Khâm.
Mãi đến hôm nay, buổi hòa nhạc của cô bất ngờ xảy ra sự cố mất điện, lúc sơ tán trong đám đông, cô bị chen lấn, chẳng may va trúng chỗ chân vốn đã bị thương. Người phụ trách gọi vào số liên lạc khẩn cấp.

Mẹ cô vẫn đang nằm viện, người thân khác không có ở Bắc Kinh, cô đành đưa số của Mã Văn Triết. Một giờ sau, Mã Văn Triết đến đưa cô rời khỏi hội trường... rồi Vương Sở Khâm xuất hiện trước mặt cô.

Đây là lần đầu tiên anh chủ động nói chuyện với cô kể từ sau chuyện hôm đó. Các đồng nghiệp trong nhà hàng của cô đều bảo, đó chỉ là một trò đùa của cậu ấm nhà giàu, không nên tin tưởng. Nhưng khi cô bị thương, anh vẫn đến.

"Chân em đỡ hơn chưa?" Vương Sở Khâm ngồi trên ghế sofa đối diện.

"Đỡ nhiều rồi, anh không cần lo." Đường Vũ Kiều khẽ nói, giọng run nhẹ. Cô ngẩng lên, chỉ thấy anh ngồi lặng lẽ, không cả nhấc mắt, chẳng biết đang nghĩ gì.

Cô nhìn gương mặt tuấn tú ấy, lại dè dặt hỏi:
"Hôm đó... anh không sao chứ?"

Người đàn ông đối diện dường như không định trả lời, cũng như ngầm nói rằng đây không phải chuyện cô có thể hỏi.

"Anh tìm em còn chuyện gì nữa không? Nếu không thì em đi trước."

"Vương Sở Khâm——" cô run giọng gọi anh, cuối cùng cũng bật thốt khi anh xoay người định rời đi:
"Em tưởng... anh thích em."

Anh nhẹ nhàng ngắt lời:
"Em tưởng cái gì? Người ta viết vài tin đồn, em cũng tin sao? Đường Vũ Kiều, mỗi năm tài khoản của anh đều có một khoản chi ba triệu, chuyên để giúp những sinh viên nghèo như em."

Cô khựng lại, từng chữ lọt vào tai, lạnh lẽo đến mức cả người cứng đờ.

"Với anh, em chẳng khác gì bọn họ."

Không khí lặng ngắt.

"Thế... anh giúp em giải trừ hợp đồng, tìm việc, còn đưa em đến dự tiệc..." Cô muốn nói tiếp.

Anh chỉ cười nhạt:
"Em hiểu lầm rồi. Tiểu Mã nói em rất đáng thương, mong anh có thể giúp đỡ em thôi."

Đường Vũ Kiều ngơ ngác nhìn gương mặt tuấn tú kia, không hiểu sao lần này anh lại không còn vẻ phong độ thường thấy, thay vào đó là sự sắc lạnh, góc cạnh lộ rõ. Ánh mắt cô liếc sang chàng trai trẻ đứng sau lưng anh, người ấy cúi đầu tránh đi.

Giọng Vương Sở Khâm vang lên lần nữa:
"Với anh, tất cả chỉ là một chút thiện ý thuận tay mà thôi."

Anh thản nhiên tiếp lời:
"Vài tháng nay, em tìm việc làm thêm và cơ hội biểu diễn có phải đều rất suôn sẻ không?"

Đường Vũ Kiều khựng lại, bản năng ngẩng đầu nhìn anh.

Anh không nhìn lại, chỉ hờ hững hỏi:
"Danh xưng 'bạn gái Vương Sở Khâm'... hữu dụng chứ?"

Không khí như đông cứng.

Anh nói chậm rãi, từng chữ rõ ràng:
"Đường Vũ Kiều, nếu em thông minh, nên biết lúc nào thì phải dừng lại."

Môi cô run run, không thốt được lời nào.

Cuối cùng anh mới ngẩng mắt lên, ánh nhìn bình thản đến tàn nhẫn:
"Những gì anh đã làm cho em, không có nghĩa gì cả. Và cũng sẽ không có gì tiếp diễn."

"Em là cô gái tốt, anh hy vọng em trân trọng tài năng của mình." Anh dừng lại một nhịp, giọng nhạt như mang chút mỉa mai:
"Đừng luôn nghĩ đến việc đi đường tắt."

Đường Vũ Kiều nhìn bóng lưng anh rời đi, đôi mắt ầng ậc nước nhưng vẫn cố chấp gắng gượng:
"Thế thì... tại sao anh phải đến đây! Có phải... vì đôi mắt này không? Vì chúng giống với mắt của cô ấy?"

"Là ai cho em ảo tưởng đó vậy?" Vương Sở Khâm khẽ cười.

Chưa đầy một tuần sau lần gặp ấy, Đường Vũ Kiều lại một lần nữa đưa chính mình vào bệnh viện.

Trong phòng y tế thoang thoảng mùi thuốc sát trùng.
Cô ngồi bên mép giường bệnh, mắt cá chân quấn băng trắng, cả người yếu ớt như chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ thổi ngã.

Khoảnh khắc cánh cửa bị đẩy ra, cô gần như không tin nổi vào mắt mình. Cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ, còn cố tình đè thấp, như muốn giấu đi niềm vui bất chợt chẳng có lý do:
"Anh bận như vậy, sao còn có thời gian đến... Em không cố ý để anh biết đâu."

Vương Sở Khâm dựa vào tường, ánh mắt lạnh nhạt, dừng lại nơi vết xước trên cánh tay cô:
"Sao bị vậy?"

"Lúc quay quảng cáo... giẫm phải dây điện, trẹo chân một cái thôi..."
Giọng cô thấp đến mức giống như đang tự lẩm bẩm, sợ làm anh thấy phiền.

Anh khẽ bật cười:
"Xem ra dạo này sống cũng tốt, còn có thể đi quay quảng cáo."

"Chỉ là quảng cáo dầu gội dành cho người thường thôi... Họ nói... khí chất của em hợp..."
Giọng cô chậm dần, như đang lưỡng lự, rồi gom hết can đảm, khe khẽ nói:
"Em... thật sự chưa từng lợi dụng tên tuổi của anh để tranh giành cơ hội."

Lời vừa buông, cô ngẩng lên nhìn, nhưng chỉ chạm vào gương mặt lạnh cứng nghiêng sang một bên.

Ánh mắt anh không biết từ khi nào đã hướng ra ngoài cửa sổ, xuyên qua khe cửa đang mở, dừng lại ở tòa thư viện ven sông phía xa.

Đó là một công trình mới xây vài năm trước, đường nét uyển chuyển, kiến trúc yên tĩnh, sáng sủa, như góc không gian được tạo ra riêng cho một ai đó—cô cũng từng đến vài lần, nhưng sau biến cố gia đình, chẳng còn cơ hội quay lại.

Cô dõi theo tầm nhìn của anh, bỗng nhận ra điều gì, ánh mắt đang sáng dần vụt tối đi.

"Em có thể tự chăm sóc bản thân... Những gì anh nói, em đều nhớ. Em sẽ... an phận, không vượt giới hạn."
Giọng cô càng lúc càng nhỏ, gần như hòa vào nhịp thở.

Không ngờ, Vương Sở Khâm bỗng cất lời. Giọng điệu bình thản, nhưng rơi xuống lại tựa hòn đá quấy động mặt nước yên ắng:
"Đường Vũ Kiều, em muốn làm bạn gái anh không?"

Cô sững lại, môi hé mở, đến hơi thở cũng ngừng một nhịp.

......

Đọc hết chương tại noname2601.com nhé ạ

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co