Chương 64
Tôn Dĩnh Sa cứng người đứng đó, ánh mắt dán chặt vào người phụ nữ ngồi trên ghế sô pha, cả thân thể như bị đông cứng, máu huyết dồn ngược, đến cả màng tai cũng ong ong nổ tung.
Cô trên người chỉ khoác duy nhất chiếc áo thun rộng của Vương Sở Khâm, vạt áo vừa khéo phủ ngang bắp đùi, bên trong trống không, một mảnh cũng chẳng có.
Điều khiến người ta chết lặng hơn là, khóe mắt cô còn kịp liếc thấy chiếc quần của mình bị Vương Sở Khâm lột bỏ đêm qua, tùy tiện ném ở huyền quan, giờ lại được gấp phẳng phiu, ngay ngắn đặt ở một bên ghế.
Mặt Tôn Dĩnh Sa lập tức đỏ bừng, lửa nóng lan từ cổ xuống tận mang tai. Cô kéo chặt gấu áo, gần như gom hết dũng khí mới có thể cúi đầu lí nhí:
"Dì..."
Khuôn mặt chôn thật sâu xuống, trong lòng thì đã đem mười tám đời tổ tông nhà Vương Sở Khâm lôi ra mắng hết lượt: Khốn kiếp! Đại khốn kiếp! Đồ đàn ông chết tiệt! Không chịu được thì thôi, cứ phải làm cho bằng được! Giờ thì... chết chắc rồi, mất mặt đến chết rồi!!
Không khí trong phòng tĩnh lặng đến mức ngột ngạt. Ngay trong khoảng lặng chết người ấy, cửa phòng ngủ "cạch" một tiếng mở ra, Vương Sở Khâm ló đầu ra ngoài.
"Đô Đô——" Anh gọi, mặt trắng trẻo tuấn tú, cổ áo còn để mở, lộ rõ dấu vết hằn đỏ ở hõm vai, gương mặt chẳng biết vì nguyên nhân gì mà ửng hồng. Vừa liếc thấy bóng người trong phòng khách, anh lập tức bật thốt:
"... Chết tiệt!"
Chẳng kịp nói thêm câu nào, anh lao ra thật nhanh, vội vàng kéo cô gái nhỏ vào che sau lưng. Trên người cô ngoài chiếc áo thun của anh thì không còn gì cả, hai chân trắng nõn vẫn lộ ra ngoài!
Thế sao được?! Dù là mẹ ruột thì cũng tuyệt đối không thể để thấy!!
Anh cắn răng chịu đựng cái đau nhói nơi hông bị cô véo chặt, vẫn cố giữ chặt cô trong vòng tay, nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô như muốn trấn an. Anh khẽ ho một tiếng, gượng gạo mở lời:
"Mẹ... sao mẹ lại tới đây?"
Mẹ Vương tuổi tác đâu còn trẻ, làm sao không nhìn ra dấu vết rõ ràng trên người con trai và cô gái nhỏ kia. Bà chỉ nhìn thoáng qua gương mặt gượng gạo của anh, khóe môi khẽ cong, cười mà như không cười:
"Mẹ đưa dì Trương qua dọn dẹp giúp con một chút thôi."
Bà nâng tách trà nhấp nhẹ, giọng điệu không nhanh không chậm:
"Về rồi mà cũng chẳng biết ghé nhà, còn trách mẹ đến tìm ư."
Vương Sở Khâm cười gượng, gật đầu lia lịa:
"Con vốn định hôm nay về mà..."
"Thật sao?"
"Đương nhiên ạ." Anh vừa đáp vừa khéo léo đẩy Tôn Dĩnh Sa dần dần lui vào phòng.
"Mẹ cứ ngồi chơi thêm một lát, con và Sa Sa... có chút chuyện cần nói."
Bầu không khí căng cứng đến cực điểm, mẹ Vương đã đặt tách trà xuống, chậm rãi đứng dậy, vẻ thản nhiên không chút dao động:
"Thôi được, vậy mẹ về trước. Dì Trương..."
Câu nói vừa dứt, hai người trẻ trong phòng gần như cùng lúc thở phào nhẹ nhõm, toan đẩy cửa vào phòng.
Đúng lúc đó, cửa bếp "kẽo kẹt" vang lên. Một bà giúp việc lớn tuổi từ trong đi ra, vừa tháo tạp dề vừa mỉm cười gọi:
"Cậu chủ dậy rồi à? Còn... đây là cô Tôn, phải không?"
Bà dường như chưa dám chắc, nhưng vẫn tươi cười, chào một tiếng đầy hiền hậu.
Tôn Dĩnh Sa bị gọi tên, theo phản xạ như một chú chim non, thò nửa khuôn mặt ra khỏi lưng Vương Sở Khâm, gật gật đầu lia lịa.
Gương mặt nhỏ xinh đỏ rực như quả anh đào chín, đôi mắt to long lanh ướt át, cứ thế nép trong lưng cậu chủ nhỏ nhà họ Vương, nhìn thế nào cũng giống một cô bé chưa trưởng thành. Hai đứa trẻ một lớn một nhỏ đứng đó, trông y hệt vừa bị bắt quả tang.
Bà giúp việc nhìn cảnh ấy mà suýt bật cười, cố nén lại, chỉ mỉm cười hiền hậu, còn chưa kịp nói gì thì đã thấy phu nhân nhà họ Vương đứng dậy, nhè nhẹ chỉnh lại vạt áo, hướng thẳng ra cửa.
Dì Trương lập tức thu ánh mắt, rón rén theo sau.
Mẹ Vương dừng chân nơi huyền quan, mở cửa thì dửng dưng dặn lại một câu:
"Sở Khâm, tối nhớ đưa Tiểu Sa về nhà ăn cơm."
Vương Sở Khâm đang dồn sức đẩy người trong ngực vào phòng, nghe xong lập tức toan tìm cớ lấp liếm:
"Mẹ, bọn con còn có chút việc——"
"Thế nào, con muốn ông nội phải tự mình đến mời à?"
Một câu của mẹ đủ khiến Vương Sở Khâm nghẹn họng, ngoan ngoãn im re.
Ánh mắt bà lúc này mới chuyển sang Tôn Dĩnh Sa. Giọng nói vẫn dịu dàng, nhưng lại mang theo áp lực khó kháng cự:
"Tiểu Sa."
"... Vâng, dì."
Giọng Tôn Dĩnh Sa nhỏ như tiếng muỗi vo ve, đầu rúc chặt trong lồng ngực anh, cố gắng giả chết đến thuần thục.
Mẹ Vương coi như không thấy dáng vẻ rụt rè trốn tránh ấy, vẫn chậm rãi hỏi tiếp:
"Tối đến nhà ăn cơm, được chứ?"
"... Được ạ."
Khuôn mặt vốn nhanh nhẹn, lanh lợi của Tôn Dĩnh Sa giờ chỉ hận không thể chui thẳng xuống đất. Nhà họ Vương, cô chẳng phải chưa từng tới. Những lúc quan hệ tốt đẹp, cô từng theo anh về hai lần. Nhưng đâu phải trong tình huống này, bị chính mẹ anh bắt gặp ngay tại trận như thế!
Cánh cửa khẽ khép lại, không khí trong phòng khách như được giải phóng, luồng khí mới ùa vào. Vương Sở Khâm tận mắt thấy cửa đóng, cuối cùng cũng thở phào, lập tức sải bước khóa chặt cửa, xoay người kéo vali của cô vào, rồi ôm gọn cô gái nhỏ vẫn cứng đờ vào phòng.
Cô bé hoàn toàn vùi trong ngực anh, như chú mèo con bị đông cứng, bất động, gương mặt nóng rực, đến vành mắt cũng hoe đỏ.
_____
Đọc hết chương tại http://noname2601.com nhé ạ
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co