Chương 71 - 80
CHƯƠNG 71
Công việc nhập liệm tuy nói nghe đơn giản, nhưng quy trình thực hiện có rất nhiều điều cần lưu ý.
Từ việc trang điểm người chết đến khâu vào quan tài, mọi quy trình đều cần có sự chỉ đạo của thầy nhập liệm.
Trong phòng tiếp tân, Lê Tiếu và Mặc Tề đứng cạnh xe đẩy chất đầy đồ dùng làm công tác chuẩn bị.
Sau khi chuẩn bị ổn thỏa, ba người mặc áo khoác dài trắng đứng cạnh nhau, cúi người bày tỏ sự tôn kính đối với người chết trên bàn thao tác.
Kế đến, họ tiến hành từng khâu ngay bàn thao tác đã chuẩn bị đâu vào đấy.
Nhưng khi chuẩn bị làm công tác trang điểm cho người chết, Mặc Tề không nhịn được kêu lên: "Người này... chết quá thảm rồi."
Vì khắp nơi trên người thanh niên chết đột ngột này đều là những vết thương ngang dọc bị chém đáng sợ, máu đông lại càng khiến chúng thêm dữ tợn.
Tình trạng tử vong chỉ có thể hình dung bằng hai từ thê thảm.
Mặc Tề bỗng nghĩ đến Lê Tiếu từng nói: Có đôi khi người sống còn đáng sợ hơn.
Lúc này, Lê Tiếu và Cửu Công mang bao tay đang cẩn thận khâu vết thương, nghe tiếng than của Mặc Tề thì ngước mắt, đồng thanh cảnh cáo: "Yên lặng đi!"
...
Khoảng hai giờ đồng hồ, khâu trang điểm người chết hoàn thành.
Trọng Cửu Công đã hơn năm mươi tuổi nên hơi mệt mỏi, ông nhìn người thanh niên sau khi được trang điểm yên ổn như đang ngủ mà thở phào một hơi, căn dặn Mặc Tề: "Được rồi, báo họ đưa đến linh đường làm từ biệt lần cuối đi."
Lúc này đã gần chín giờ sáng, mưa vẫn chưa ngừng.
Sau khi đám người Lê Tiếu và Trọng Cửu Công rửa mặt thì cùng với nhân viên công tác đến linh đường.
Còn chưa vào cửa thì họ đã chứng kiến một màn thế này.
Bên trong linh đường hai màu đen trắng trang nghiêm, có khoảng năm mươi người đang đứng.
Họ đều mặc vest đen như nhau, trước ngực đeo hoa tang, đội ngũ chỉnh tề với nét mặt nghiêm trang.
Xuyên qua khe hở mơ hồ, bóng dáng của người đứng đầu cao ngất nổi bật.
Trọng Cửu Công dẫn theo Mặc Tề và Lê Tiếu tiến vào từ bên hông.
Đội ngũ chia buồn hừng hực khí thế khiến không gian tăng thêm rất nhiều cảm giác bị áp bức.
Lúc đến gần, Lê Tiếu thấy rõ bóng dáng đứng trước quan tài thủy tinh chính là Thương Úc.
Hôm nay anh ăn mặc trang trọng hơn so với mọi lần, nút cổ áo sơ mi cài đến trên cùng.
Lê Tiếu đứng trong góc, nhìn sườn mặt của anh không chớp mắt.
Hóa ra thanh niên đó thật sự là người của anh.
Thời gian nhìn mặt người chết lần cuối khá dài vì đông người.
Đến gần mười giờ nắp quan tài mới đóng lại và được đưa lên xe tang.
Trước khi xuất phát đến nghĩa trang núi Nam Dương, dường như ông trời cũng cảm nhận được nỗi đau nên đổ mưa càng lúc càng lớn.
Dưới cơn mưa to, số xe con treo lụa trắng đếm không hết đi theo sau xe tang, chậm rãi tiến về phía núi Nam Dương.
...
Lúc hạ táng, tất cả mọi người lấy Thương Úc làm đầu đứng trong làn mưa, nhìn nhân viên công tác hạ quan tài rồi lấp đất lại.
Cuối cùng người thanh niên chết thảm này cũng được yên nghỉ mãi mãi ở nghĩa trang sau biệt thự núi Nam Dương.
Lê Tiếu bịt khẩu trang đứng ở cuối đám người, nhìn màn này mà trong lòng ngổn ngang.
Mọi người đều nói Thương Thiếu Diễn của Nam Dương máu lạnh vô tình, dã tính sát phạt, chắc là vì họ chưa từng thấy thời khắc tình nghĩa nặng nghìn cân hôm nay của anh.
Anh là Thương Thiếu Diễn, vốn có thể không cần phải làm thế.
Không đến mười lăm phút, đội ngũ phía trước bỗng tách ra hai bên theo thứ tự.
Giữa hàng ô lụa đen, Thương Úc đội mưa đến, gương mặt anh tuấn với đường nét rõ ràng vẫn ngạo mạn lạnh lùng như trước.
Anh đi đến trước mặt Trọng Cửu Công, đôi mắt sâu thẳm, gật đầu: "Đã phiền Trọng Cửu Công rồi."
CHƯƠNG 72
Lúc này, Trọng Cửu Công tháo khẩu trang đen trên mặt xuống, chân mày giãn ra, thở dài: "Diễn gia khách sáo rồi. Đứa nhỏ này còn trẻ đã qua đời, quả thật hơi đáng tiếc. Nhưng có một người chủ như Diễn gia tổ chức hậu sự cho, cũng xem như không uổng đời này."
Yết hầu Thương Úc khẽ trượt, anh chỉ đối mặt với Trọng Cửu Công trong thoáng chốc, rồi quay đầu căn dặn Lưu Vân ở phía sau: "Tiễn Cửu Công đến biệt thự nghỉ ngơi, mưa ngừng thì tiễn họ xuống núi."
"Vâng."
...
Mười mấy phút sau, tại biệt viện núi Nam Dương, ba chiếc xe màu đen đỗ trước cửa.
Lưu Vân sắp xếp người giúp việc của biệt viện chăm sóc cẩn thận, sau đó chạy về biệt thự Nam Dương cách đó hai cây số.
Sau khi vào cửa, Lê Tiếu mới tháo khẩu trang, theo người giúp việc đến phòng khách nghỉ ngơi.
Lúc này, Mặc Tề nhìn quanh phòng khách xa hoa tráng lệ, vẻ mặt kinh ngạc. Nói là xa hoa lộng lẫy cũng không ngoa, mà đây còn chỉ là một căn biệt viện tạm thời dùng để nghỉ ngơi.
Anh ta thầm tặc lưỡi, không khỏi xúc động trước sức hấp dẫn của tiền tài và quyền lực: "Thầy ơi, thầy quen thân với vị Diễn gia kia sao?"
Anh ta vừa dứt lời, Lê Tiếu ngồi trên sofa đơn cũng chậm rãi ngẩng đầu.
Lúc nãy ở nghĩa trang họ có đeo khẩu trang, từ đầu đến cuối Lê Tiếu cũng chưa hề nói với Thương Úc một câu, nên không biết liệu anh có nhận ra cô hay không.
Nhưng xét theo cuộc nói chuyện của Cửu Công với Thương Úc thì hẳn họ có quen biết.
Lúc này, Trọng Cửu Công nhận lấy ly trà người giúp việc đưa đến, thổi hơi nóng, bình tĩnh nói: "Từng giúp cậu ta làm thủ tục nhập liệm cho thủ hạ qua đời mấy lần, cũng xem như có quen."
"Thế lần nào thầy cũng đích thân đến nghĩa trang tiễn đưa sao?" Mặc Tề lại hỏi, dù gì trong quy trình sổ sách của thợ nhập liệm thì không bao gồm khâu tiễn đưa.
Nhưng hôm nay, dưới sự hướng dẫn của Cửu Công, họ mới có thể cùng tới.
Nghe hỏi thế, Trọng Cửu Công nhấp ngụm trà nóng, khuôn mặt nhăn nheo lộ rõ vẻ mệt mỏi, khó chịu trừng mắt nhìn anh ta: "Sao con hỏi lắm thế?"
Rõ ràng Cửu Công không muốn trả lời.
Mặc Tề sờ mũi, liếc nhìn Lê Tiếu, vẫn lẩm bẩm: "Con chỉ tò mò thôi mà!"
"Điều cần hỏi thì hỏi, không nên hỏi thì đừng tò mò."
Đúng lúc này, người giúp việc đã sửa sang lại phòng khách và đến mời họ vào nghỉ.
Toàn bộ quá trình, Lê Tiếu đều không nói lời nào, theo người giúp việc đến phòng khách tầng hai.
Sau khi vào cửa, cô ngồi trên ghế trước cửa sổ ngắm mưa, bắt đầu ngẩn người.
Buổi tiễn đưa hôm nay khiến cô lại có nhận thức mới về Thương Úc.
Trong lời đồn, anh là bá chủ thần bí cố chấp thành tính, ngạo mạn bá đạo của Nam Dương.
Nhưng trong mắt cô, hôm nay anh rõ ràng là lão đại trọng tình trọng nghĩa của Diễn Hoàng.
Có lẽ những thủ hạ vô cùng trung thành kia cũng vì vậy mà thần phục anh chăng.
Lúc này, điện thoại vẫn luôn đặt trong túi bỗng rung lên.
Lê Tiếu cầm lấy rồi nhìn lướt qua mà con tim bất chợt rung động.
Là tin nhắn WeChat của Thương Úc.
Chỉ đơn giản hai chữ: [Xuống lầu]
Nhip tim của Lê Tiếu loạn lên, sau đó cô đứng dậy vội ra ngoài cửa.
Lúc này, phòng khách không một bóng người.
Lê Tiếu xuống lầu, băng qua sảnh cửa chính, đẩy cánh cửa nâu của biệt thự ra.
Bóng dáng người đàn ông bung ô lụa đen đứng trong mưa đập vào mắt cô.
Anh vẫn mặc vest đen, đứng trong mưa gió, chói mắt đến mức mọi vật xung quanh trở nên mờ ảo.
Lê Tiếu mím môi, khóe mắt hơi mệt mỏi, từng bước một đi về phía anh.
Dưới ô, ánh sáng hơi tối, cô ngẩng đầu nhìn đôi mắt sâu thẳm của Thương Úc, mỉm cười hỏi: "Diễn gia nhận ra tôi lúc nào thế?"
CHƯƠNG 73
Thương Úc giơ ngón tay, khẽ lau đi nước mưa rơi theo vành ô đến khóe mắt cô, khàn khàn nói: "Ở linh đường."
Hóa ra... anh đã nhận ra cô từ sớm rồi, dù khi đó cô đang đeo khẩu trang.
Lê Tiếu cụp mắt, môi khẽ nhếch, ánh mắt vừa khéo rơi trên ngón tay đang cầm ô của anh, nhỏ giọng trêu chọc: "Vậy sao, tôi còn tưởng anh không thấy tôi chứ."
"Mệt không?" Lúc này, Thương Úc xoa tóc cô, thấy hàng mi khẽ rung cùng gò má mệt mỏi của Lê Tiếu, anh ngẫm nghĩ rồi lòng bàn tay thuận thế trượt ra sau cổ cô, dùng sức vừa phải mà bóp hai cái.
Lê Tiếu cứng người vì hành động của anh.
Bàn tay ấm và khô khẽ xoa gáy cô của anh dường như khiến tất cả giác quan của cô tụ lại một chỗ, cảm giác nhói mạnh mẽ bắt đầu lan tỏa từ tim ra khắp cơ thể.
Cô cụp mắt, đè nén nhịp tim đập quá nhanh, gật đầu xác nhận: "Ừm, có hơi mệt."
Thương Úc nhếch môi, lòng bàn tay rộng đặt lên đầu vai cô: "Đi nào, tôi dẫn em đi nghỉ."
...
Mười phút sau, Lê Tiếu nhìn biệt thự Nam Dương càng lúc càng gần, ánh mắt như có ngọn lửa rơi trên người Thương Úc: "Bình thường Diễn gia cũng ở đây?"
Môi anh khẽ nhếch: "Ừ, yên tĩnh."
Thật ra thì từ lâu cô đã nghe người ta bàn luận về biệt thự Nam Dương.
Tương truyền rằng chu vi mười dặm biệt thự cấm người ngoài vào trong, nhưng không ngờ hôm nay Thương Úc lại đưa cô đến.
Không quá lâu, hai người đi thang máy dưới hầm để xe mà vào biệt thự.
Lê Tiếu đánh giá sơ qua kết cấu bên trong của biệt thự, phong cách cấm dục với tông xám lạnh, cách trang trí độc đáo tinh xảo.
Dường như anh rất chung tình với màu đen.
Trong phòng khách, Lê Tiếu ngồi trên sofa, Thương Úc thì đứng trước cửa sổ sát đất châm điếu thuốc, xoay người lại hỏi: "Từ lúc nào em làm thầy nhập liệm thế?"
Lê Tiếu ôm lấy cái gối da, nhướng mày: "Nói đúng ra tôi vẫn chưa phải là thầy nhập liệm, cùng lắm là học sinh kiêm trợ thủ của thầy thôi."
Thương Úc kẹp điếu thuốc đến gần sofa, cúi người gảy tàn thuốc, liếc mắt nhìn cô: "Kỹ thuật khâu vết thương cũng là học từ Cửu Công?"
Nghe thế, Lê Tiếu lém lỉnh, trong mắt lộ ý cười: "Coi là thế đi, đúng là có công của thầy."
Đúng là rất khéo, cô vừa dứt lời thì Lưu Vân xuất hiện ngay ở phòng khách, hơn nữa còn nghe rõ lời cô nói.
Thế nên, vết thương của anh ta được cô Lê tự xưng là trợ thủ của thầy nhập liệm khâu lại cho?
Lưu Vân lặng lẽ ôm lấy cánh tay trái của mình: "..."
Nghe tiếng bước chân, Lê Tiếu và Thương Úc đồng loạt nhìn qua.
Phòng khách chợt yên ắng kỳ lạ.
Ngay sau đó Lưu Vân hắng giọng, vuốt cằm nói: "Lão đại, phòng đã được chuẩn bị xong rồi."
Thương Úc thuận thế ngồi xuống, đặt điếu thuốc bên mép, nhìn Lê Tiếu nói: "Đi tắm trước đi, lát nữa xuống ăn cơm."
Lê Tiếu đồng ý, đứng dậy rời khỏi phòng khách cùng Lưu Vân.
Trên đường đi, cô thong thả dạo bước, đắn đo một lúc thì hỏi: "Lưu Vân, người thanh niên hạ táng kia chết thế nào vậy?"
Lưu Vân dừng chân, nghi hoặc nhìn Lê Tiếu: "Lão đại không nói cô Lê biết sao?"
Lê Tiếu thờ ơ lắc đầu: "Tôi không hỏi anh ấy, anh nói tôi nghe xem."
Nghe thế, Lưu Vân đắn đo, rồi không giấu giếm nói thẳng: "Cô Lê còn nhớ người đàn ông gặp ở khu vườn ngọc bích lúc trước không?"
Nhờ có Lưu Vân nhắc nhở, Lê Tiếu nhớ lại cảnh tượng lần đầu gặp Thương Úc.
Cô híp mắt: "Là người đã quỳ xuống cầu xin?"
"Phải, chính gã đã hại chết Thanh Vũ!" Nhắc đến người này, giọng nói của Lưu Vân lạnh buốt ngập tràn thù hận.
CHƯƠNG 74
Nhờ có lời giải thích của Lưu Vân, Lê Tiếu cũng nắm đại khái ngọn nguồn.
Người thanh niên đã chết là Thanh Vũ, một kỹ sư, chưa đến hai mươi đã nhận được giải thưởng cấp quốc gia trong cuộc tranh tài về trí tuệ nhân tạo giữa các trường đại học.
Sau đó, gia nhập đội AI của Diễn Hoàng, cậu ta đảm nhiệm trưởng nhóm tổ công trình AI.
Mà gã ốm yếu trong khu vườn ngọc bích không ngờ lại nghiện ma túy nên bán đứng Thanh Vũ cho đối thủ của Tập đoàn Diễn Hoàng, vì đối phương có thể cung cấp được ma túy tinh chất để gã đỡ nghiện.
Cuối cùng, Thanh Vũ hai mươi ba tuổi vì không chịu tiết lộ kỹ thuật nòng cốt của nhóm AI, khiến đối thủ tức giận hành hạ cậu đến chết.
Lê Tiếu nghe trọn vẹn lời thuật lại của Lưu Vân mà chợt nghĩ đến Huy Tử.
Hai người họ đều trẻ tuổi và xuất sắc như nhau.
Ánh mắt Lê Tiếu tối tăm, giọng nặng nề: "Nếu thế thì gã ta quả thật đáng chết."
Trong mắt Lưu Vân hiện vẻ sát phạt, cười lạnh nói: "Dù gã muốn chết cũng sẽ không dễ dàng như vậy."
"Là vì gã đã bị giải đến Ám Đường à?" Ngày đầu gặp, chính tai cô đã nghe Thương Úc nói ra cái tên này nên mới hỏi.
Cô vừa dứt lời, nét mặt của Lưu Vân thay đổi, nhưng vẫn đi thêm mấy bước rồi đưa tay về cửa phòng cách đó không xa: "Đến rồi, cô Lê."
Lê Tiếu im lặng, nhìn Lưu Vân rồi tiến lên đẩy cửa ra.
Ám Đường là nơi thế nào mà khiến Lưu Vân vừa nghe đã đổi sắc mặt?
Thần bí thật.
Nửa tiếng sau, Lê Tiếu quấn khăn ra khỏi phòng tắm của phòng khách.
Cô vừa lau tóc vừa cầm điện thoại, có hai cuộc gọi nhỡ, đều là của sư ca Mặc Tề.
Lê Tiếu ném khăn lên sofa, gọi lại cho Mặc Tề.
"Tiểu Lê, em đi đâu thế? Người giúp việc của biệt thự bảo em đi trước rồi, vẫn đang mưa mà, em có việc gấp sao?" Điện thoại truyền đến giọng nói hơi sốt ruột của Mặc Tề.
Lê Tiếu quẹt giọt nước trên cằm bằng mu bàn tay, nhàn nhạt đáp: "Đúng là có việc, anh giúp em nhắn lại với thầy, hôm khác em lại đến thăm thầy."
Mặc Tề im lặng mấy giây, ngượng ngùng gật đầu: "Được rồi, vậy em chú ý an toàn, còn nữa, thầy bảo anh nói với em, mọi việc nên nghĩ thông một chút, không có chuyện gì ghê gớm cả, sống tốt mới là quan trọng hơn hết."
"Vâng, em cúp máy đây."
Lê Tiếu đặt điện thoại xuống, tầm mắt hướng về vách tường màu xám nhạt đối diện, nhếch môi cười, tiếp tục lau tóc.
Chờ tóc hơi khô, Lê Tiếu thay đồ xuống lầu.
Trong phòng khách, Thương Úc mặc đồ ở nhà đơn giản thoải mái màu xám, đang bắt chéo chân ngồi trên sofa gọi điện thoại.
Nghe tiếng bước chân, anh khẽ liếc qua, nói câu "Cứ thế đi đã" rồi đặt điện thoại xuống.
"Sao em không thay đồ?" Thương Úc nhìn Lê Tiếu vẫn mặc bộ đồ đen đó liền hỏi.
Lê Tiếu thản nhiên đi tới đối diện anh, lúc ngồi xuống thì tùy ý vắt chân, thong thả nói: "Quần áo ở trung tâm quản lý, tôi không mang lên núi."
Nghe thế, Thương Úc xoa đầu ngón tay, cúi người cầm điện thoại, đồng thời cũng cầm gói thuốc bên cạnh lên, nhìn cô: "Bình thường mặc đồ thương hiệu nào? Để tôi cho người đưa đến."
Mắt Lê Tiếu lóe sáng, cô vừa định nói phiền lắm thì thấy anh châm thuốc, cách tầng khói mờ bổ sung thêm: "Bình thường ở đây ít người, không có quần áo nữ, nếu em không chê phiền, cũng có thể bảo Lưu Vân cùng em về trung tâm quản lý."
Mấy chữ "không có quần áo nữ " rơi vào tai Lê Tiếu khiến cô cụp mắt, cố che giấu gợn sóng trong mắt, cười nhạt: "Không cần, tôi đâu cầu kỳ đến thế."
CHƯƠNG 75
Ánh mắt sâu xa của Thương Úc rơi trên gương mặt đang cười nhạt của cô, môi mỏng nhả khói trắng, trong làn khói mù lượn lờ, dáng vẻ anh lười biếng lại tùy ý.
Hút xong một điếu, anh đứng dậy dẫn Lê Tiếu xuống nhà ăn ở tầng một ngầm.
Nhà ăn trang nhã thoải mái, trước bàn ăn vuông bằng cẩm thạch hoa văn, họ ngồi đối diện nhau.
Lê Tiếu thấy đồ ăn trên bàn đã dọn xong, nhìn xung quanh rồi hỏi: "Là ai nấu những món này?"
Từ lúc cô vào cửa đến giờ đều không hề thấy bóng dáng người giúp việc.
Vì thế tuy biệt thự này của anh mang phong cách hiện đại, nhưng cứ trống trải và thiếu vắng hơi ấm của con người.
Thương Úc nâng ly rượu trong tay uống một ngum: "Phòng công tác của người giúp việc ở tầng ba ngầm."
Lê Tiếu hiểu ra, gật đầu, không hỏi thêm, hai người bắt đầu lẳng lặng dùng bữa.
...
Ăn xong, Lê Tiếu dựa vào lưng ghế, liếc nhìn người đàn ông anh tuấn cao quý ở đối diện, hỏi: "Diễn gia, bao giờ ba anh đến Nam Dương?"
"Mấy ngày nữa thôi." Thương Úc ngước mắt, môi hiện ý cười nhạt: "Sốt ruột à?"
Lê Tiếu hất cằm, có vẻ khá phiền não: "Phải, sốt ruột chứ. Hôn sự này còn chưa giải quyết xong thì trong lòng không yên."
Thương Úc híp mắt lại, ý cười nhạt đi: "Vì không thích Thương Lục hay đơn thuần vì không thích mối hôn sự này?"
"Đều không thích." Lê Tiếu không hề che giấu sự ghét bỏ của mình đối với hôn sự này, còn phiền muộn làu bàu: "Làm chậm trễ chuyện yêu đương của tôi!"
Câu nói sau cùng cô hạ thấp giọng, không chắc Thương Úc có nghe thấy hay không, nhưng đề tài đến đây thì ngừng.
Hai giờ chiều, mưa ngoài cửa đã ngừng.
Thương Úc sắp xếp Lưu Vân đưa Lê Tiếu xuống núi.
Núi Nam Dương mát mẻ sau mưa, khiến tinh thần người ta sảng khoái.
Lê Tiếu lên xe trước cửa biệt thự.
Cùng với xe lăn bánh, biệt thự Nam Dương nổi tiếng là hòn ngọc trong núi cũng dần khuất khỏi tầm mắt.
...
Về nhà họ Lê, Lê Tiếu vừa vào cửa liền thấy Lê Quảng Minh đi lại trong phòng khách, còn Đoàn Thục Viện cũng ngồi bên cạnh thở dài.
Tóm lại sắc mặt ai cũng khá tệ.
Cô đút tay vào túi quần, đứng ở cửa phòng khách, dựa vào tường: "Ba mẹ à, đã xảy ra chuyện gì thế?"
Lê Quảng Minh sợ hết hồn, thu lại nét mặt lo lắng, cười vui vẻ nhìn Lê Tiếu: "Con gái yêu về rồi, mưa thế này mà chạy đi đâu, xe cũng không thèm lái."
"Con đi dạo bên ngoài thôi."
Dứt lời, Lê Tiếu nhìn về phía Đoàn Thục Viện, tặc lưỡi đi đến cạnh bà ngồi xuống: "Mẹ, sao cứ thở dài thườn thượt thế?"
Đoàn Thục Viện lắc đầu, ôm vai Lê Tiếu vỗ nhẹ: "Bé cưng à, còn không phải mẹ đau lòng cho con sao!"
"Con làm chuyện gì khiến mẹ đau lòng cơ?" Lê Tiếu kinh ngac hỏi ngược lại, nhạy bén nhận ra hôm nay họ rất lạ.
Lúc này, Lê Quảng Minh đứng sau sofa, chống hai tay lên lưng ghế, sâu kín nói: "Vừa rồi ba mẹ nhận được thông báo, ba ngày sau ông cụ Thương sẽ đến Nam Dương."
"Từ hôn sao?" Lê Tiếu híp mắt, nhàn nhạt đáp lại: "Thế thì tốt quá, nhanh chóng từ hôn cũng sẽ không làm chậm trễ chuyện Thương Lục tìm người mới."
Nghe thấy thế, Lê Quảng Minh và Đoàn Thục Viện trố mắt nhìn nhau, nghiêm túc suy tính một việc.
Với căn bệnh kín kinh thiên động địa của Thương Lục thì cậu ta còn có tư cách tìm người mới sao?
Sau một hồi yên ắng, Lê Tiếu tự ý lên tầng.
Ở nơi ba mẹ không nhìn thấy, cô lặng lẽ nhếch môi, gương mặt vui thích.
Trước đó cô mới hỏi qua Thương Úc, không ngờ vừa về nhà, chuyện ông cụ Thương đến Nam Dương đã định rồi.
CHƯƠNG 76
Sau khi Lê Tiếu lên lầu, Lê Quảng Minh nhìn theo bóng lưng cô, lắc đầu thở dài: "Xem ra chỉ có thể làm thế."
Nghe vậy, Đoàn Thục Viện liếc ông, rồi thẳng lưng bày ra tư thái bà chủ: "Bằng không thì anh muốn sao nữa? Tiếu Tiếu đã nói rõ vậy rồi, nếu anh còn cố ép con bé kết hôn với Thương Lục nữa, em quyết ly hôn với anh!"
"Vợ à, em nói gì vậy chứ?" Lê Quảng Minh sợ vợ vội đi đến trước mặt bà, ôm vai bà dịu dàng nói: "Anh chỉ cảm thấy hôn sự này bị hủy bỏ thì thật đáng tiếc, ngoài việc này ra, chắc chắn anh sẽ không ép buộc con gái mình nữa. Hơn nữa, không phải chính em cũng thấy đáng tiếc sao? Nếu không sao cứ thở dài thế?"
Đoàn Thục Viện lạnh lùng liếc nhìn Lê Quảng Minh, nhún vai hất tay ông ra: "Em đang nghĩ nên tố cáo với ông cụ Thương thế nào. Con ông ta bắt nạt con gái em, em phải nghĩ làm sao trút giận giúp Tiếu Tiếu."
Lê Quảng Minh cười khẽ, khom người rót tách trà trái cây đưa cho Đoàn Thục Viện: "Chắc không cần tố cáo đâu? Ba thằng nhóc nhà mình dọa Thương Lục sợ đến mức chạy về Parma rồi, trong thời gian này anh nghĩ chắc Thương Lục cũng không dám quay lại."
"Về việc này em đã có suy tính, anh đừng xen vào." Đoàn Thục Viện trừng ông, cũng không uống trà trái cây, không vui đứng dậy, rồi gọi người lái xe ra cửa.
Cách tốt nhất để phụ nữ ổn định tâm trạng đương nhiên là tiêu tiền!
Đoàn Thục Viện tính đi làm đẹp, thuận tiện đến trung tâm thương mại xem gần đây có mốt nào mới, vừa hay mua mấy bộ về cho con gái cưng.
...
Hôm sau là chủ nhật.
Chưa đến chín giờ sáng, Lê Tiếu đã tỉnh lại vì tiếng chuông điện thoại.
Tối qua, hai giờ sáng cô mới ngủ.
Tiếng chuông vang bên tai không ngừng, cô quá buồn ngủ nên ném di động lên thảm.
Không gian yên ắng lại.
Mười giờ rưỡi, Lê Tiếu dần tỉnh lại, buồn ngủ dựa vào đầu giường, lười biếng chẳng có tinh thần.
Sau một lúc ngẩn người, cô mới nhớ đến hình như sáng sớm có tiếng chuông điện thoại.
Lê Tiếu lạnh nhạt liếc nhìn sàn nhà, xốc chăn xuống giường, nhặt điện thoại lên thì thấy ba cuộc gọi nhỡ.
Đều là cuộc gọi từ lớp trưởng.
Cô xoa thái dương, không gọi lại ngay mà trước hết vào WeChat, tìm được nhóm lớp đã tắt thông báo tin nhắn, quả nhiên thấy 156 tin nhắn chưa đọc.
Lê Tiếu lướt qua vài tin nhắn thì đã hiểu rõ.
Tối nay ở khách sạn Hoàng Gia có tổ chức tiệc chia tay tốt nghiệp của ngành.
Cô trầm ngâm.
Trước giờ cô không thích tham gia những cuộc họp mặt bạn bè thế này, đang tính gọi điện từ chối với lớp trưởng thì Đường Dực Đình gọi đến.
"Tiếu Tiếu, nghe nói lớp chuyên ngành của cậu tối nay cũng tổ chức tiệc chia tay?"
Lê Tiếu về giường nằm, lạnh nhạt đáp lại: "Ừ, ở khách sạn Hoàng Gia."
Đường Dực Đình lập tức vui mừng đề nghị: "Thế thì đi cùng đi, chuyên ngành của mình cũng tổ chức ở khách sạn Hoàng Gia. Tiệc chia tay của lớp cậu có yêu cầu đặc biệt gì không? Mình nói cậu nghe, lớp trưởng của mình vừa bảo..."
Tiếp theo, Đường Dực Đình cứ lải nhải suốt trong điện thoại như đang độc diễn vậy.
Còn Lê Tiếu thì không hề chen miệng vào.
Cô cùng trường chứ không cùng chuyên ngành với Đường Dực Đình.
Không ngờ tiệc chia tay lại tổ chức cùng một ngày.
Lê Tiếu nghe được một lúc lâu thì ấn loa ngoài, đứng dậy kéo rèm cửa sổ, thuận tiện đi rửa mặt.
Cho đến khi cô rửa mặt xong quay lại, Đường Dực Đình mới thoáng ngừng: "Alô, Tiếu Tiếu, cậu vẫn đang nghe đấy chứ?"
"Ừm, thế các cậu phải mặc lễ phục à?"
Lê Tiếu lạnh nhạt hỏi.
Đường Dực Đình lập tức gật đầu: "Đúng vậy, chiều nay cậu rảnh chứ? Cùng mình đến studio tạo mẫu đi, hôm nay bà đây phải mặc lễ phục đắt nhất để áp đảo muôn hoa. Cuối cùng cũng qua được đời sinh viên rồi."
CHƯƠNG 77
Hẹn thời gian xong, hai người cúp máy.
Lê Tiếu ngẫm nghĩ rồi trả lời trong nhóm WeChat bằng icon [OK].
Một giờ chiều, bầu trời xám xịt, Đường Dực Đình lái siêu xe màu hồng đến trước cổng nhà họ Lê.
Nửa phút sau, Lê Tiếu thong thả đi ra, nhìn chiếc xe màu hồng trước mặt mà câm nín.
Đường Dực Đình là hình mẫu của một cô gái có tính cách đàn ông nhưng lại có trái tim thiếu nữ.
Cô vừa ngồi vào ghế phó lái thì Đường Dực Đình vô cùng hưng phấn nghiêng đầu qua: "Này, tiệc chia tay của ngành cậu lấy phong cách gì làm chủ đạo thế?"
Lê Tiếu thắt dây an toàn, liếc nhìn Đường Dực Đình: "Không biết, chưa xem qua."
Trong nhóm WeChat có yêu cầu về tiệc chia tay nhưng cô lại không xem kĩ.
Nghe thấy thế, Đường Dực Đình nghẹn họng, vừa khởi động xe vừa lẩm bẩm: "Cậu khiêm tốn bao năm rồi, đến tiệc chia tay còn không thử long trời lở đất một phen à?"
"Không thử."
Đường Dực Đình xoay vô lăng, sâu kín nhìn Lê Tiếu, vẫn chưa từ bỏ ý định mà nói tiếp: "Thật không nghĩ tới? Mình còn tưởng đêm nay hai ta sẽ song kiếm hợp bích cơ!"
Lê Tiếu nhắm mắt, nét mặt hờ hững.
......
Trong studio cao cấp Thủy Vận, Lê Tiếu và Đường Dực Đình sóng vai nhau bước vào.
Đường Dực Đình là khách quen nơi này.
Bình thường các gia tộc tổ chức tiệc tùng thì họ đều đến nơi này lựa lễ phục và trang điểm.
Vào cửa, Lê Tiếu quen thuộc đường lối đi vào khu nghỉ ngơi.
Đường Dực Đình có stylist riêng, sau khi nói ra yêu cầu của bữa tiệc thì hai người lên khu thời trang cao cấp ở tầng hai.
Ở cửa cầu thang, cô còn không quên quay đầu lại gọi Lê Tiếu: "Tiếu Tiếu, cậu lại đây."
Lúc này, Lê Tiếu nhìn thấy tin nhắn hiện lên trong điện thoại nên phất tay với Đường Dực Đình rồi tiếp tục nhìn màn hình.
Thấy thế, Đường Dực Đình cũng không hỏi nhiều, nhanh chóng biến mất ở cửa cầu thang.
Tin nhắn là của Lê Thiếu Quyền, chỉ có mấy chữ thật đáng thương: Daddy, cứu mạng.
Dựa vào hiểu biết của cô về anh ta, những tình huống thế này tương đương với việc cần tiền.
Lê Tiếu cũng không hỏi nhiều, mở ứng dụng ngân hàng chuẩn bị chuyển khoản thì Lê Thiếu Quyền lại goi thẳng qua.
Cô nhíu mày, vừa bắt máy thì hỏi thẳng vào vấn đề: "Anh cần bao nhiêu?"
"Ủa? Sao lại là giọng nữ? Cô là gì của nó?" Trong điện thoại truyền đến giọng nói kiêu ngạo xa lạ.
Tiếng vừa dứt, Lê Thiếu Quyền lại hét toáng lên: "Cứu anh với, họ bắt cóc..."
"Mày câm miệng cho ông." Giọng đàn ông xa lạ gầm lên cùng với tiếng kêu rên khi bị đấm vọng vào tai Lê Tiếu.
Cô chợt híp mắt, mặt mày lạnh buốt: "Nói thẳng đi, muốn gì?"
Trong điện thoại im lặng một lúc lâu, mơ hồ còn có tiếng trao đổi khe khẽ.
Khi Lê Tiếu sắp không còn kiên nhẫn thì đối phương nói: "Ông đây cần sổ hộ khẩu của anh ta, mặc kệ mày là ai, giờ mang đến ngay cho ông đây, bằng không tao sẽ giết con tin!"
Đối phương cúp điện thoại ngay, Lê Tiếu từ tốn buông tay xuống, nhìn màn hình điện thoại mà tự hỏi.
Có thấy bắt cóc đòi hộ khẩu bao giờ chưa?
Lê Tiếu thoáng trầm ngâm rồi nhanh chóng mở GPS của máy, dò xem định vị điện thoại của Lê Thiếu Quyền.
Giang Cảnh Hào Đình.
Thế thì đối phương đang ở trong nhà Lê Thiếu Quyền?
Vậy thì lạ thật, Lê Tiếu không nghĩ ra rốt cuộc Lê Thiếu Quyền đã chọc vào ai.
Bình thường anh ta chẳng buồn ra ngoài, là một gã mê công nghệ điên cuồng, thì chọc vào ai được chứ?
Lê Tiếu không trì hoãn quá lâu, vội nhắn tin WeChat cho Đường Dực Đình rồi vội vàng rời khỏi studio Thủy Vận.
CHƯƠNG 78
Giang Cảnh Hào Đình.
Lê Tiếu lái xe đến chỗ Lê Thiếu Quyền, đứng ở gần chung cư, đầu tiên là quan sát bốn phía.
Người qua đường đi lại, bảo vệ của chung cư đang ngái ngủ ở trạm gác.
Buổi chiều cuối tuần buồn chán, nhìn qua mọi thứ đều bình thường, cũng không hề có hiện trường căng thẳng và giằng co vì bắt cóc.
Trong một thoáng, Lê Tiếu thong thả vào chung cư, đi thang máy đến trước cửa nhà Lê Thiếu Quyền, ấn vân tay mở cửa.
Vẫn là mùi khói thuốc gay mũi xộc đến, nhưng rõ ràng còn nồng hơn so với bình thường.
Lê Tiếu qua sảnh cửa chính, vừa xuất hiện ở phòng khách thì hiện trường lập tức lặng như tờ.
"Ư ư!" Lúc này, Lê Thiếu Quyền phản ứng đầu tiên.
Anh ta bị trói gỗ trên sàn nhà, miệng bị dán băng dính, vừa thấy Lê Tiếu thì lập tức nhúc nhích.
Lê Tiếu lạnh nhạt nhìn phòng khách hỗn độn.
Ngoại trừ Lê Thiếu Quyền ra còn có bốn người khác nữa, ba nam và một nữ.
Người cầm đầu là người đàn ông vạm vỡ, trông khoảng hai lăm hai sáu, mặc quần áo dã chiến đã bạc màu, tay cầm điếu thuốc hút, kiêu ngạo hỏi: "Có mang hộ khẩu đến không?"
Lê Tiếu im lặng nhìn anh ta, sau đó đi đến trước mặt Lê Thiếu Quyền rồi ngồi xổm, cực kì vô tình mà xé đi băng dính trên miệng.
"Ối..." Lê Thiếu Quyền cảm giác da quanh miệng cũng bị kéo theo, đau xuýt xoa, miệng kêu gào thảm thiết: "Em nhẹ tay thôi!"
Người đàn ông cùng đồng bọn đều sợ ngây người.
Cô gái xinh đẹp này đến đưa hộ khẩu hay đến giết con tin thế?
Sao ra tay còn... ác hơn cả bọn họ?
Lúc này, Lê Tiếu vẫn chưa cởi trói cho Lê Thiếu Quyền, chậm rãi ngồi trên tay vịn sofa, khoanh tay hất cằm hỏi: "Nói em nghe xem, chuyện gì đang xảy ra!"
Lê Thiếu Quyền chột dạ, không dám nhìn Lê Tiếu, gục mặt nói lòng vòng: "Thì... như em thấy đó, họ bắt cóc..."
Hai anh em trao đổi không thèm coi ai ra gì, cứ như những người khác đều không tồn tại.
Người đàn ông cảm giác thân phận "bắt cóc" của họ bị sỉ nhục, vứt điếu thuốc lên sàn, sải bước đi đến xách Lê Thiếu Quyền lên, hung dữ uy hiếp: "Còn dám nói nhảm? Tao hỏi mày, mày có kết hôn với em gái tao không? Nếu không thì giờ ông đây tiễn mày đi gặp Diêm vương."
Lê Thiếu Quyền còn chưa được cởi trói đã bị dọa, chỉ có thể nhìn về phía Lê Tiếu: "Daddy... cứu mạng!"
Lê Tiếu mặc kệ anh ta rồi nhìn về cô gái trong phòng khách.
Ngay từ lúc cô vào cửa, cô gái này vẫn luôn cúi đầu ngồi ở góc phòng, ăn mặc giản dị, thậm chí đồ còn hơi cũ, dáng người đầy đặn, da hơi ngăm, trông hơi rụt rè.
Lê Tiếu nghe người đàn ông nói thế, mất kiên nhẫn mà nhíu mày, liếc anh ta, hỏi lại: "Muốn ép hôn?"
Người đàn ông ra vẻ hung dữ trừng lại Lê Tiếu, chỉ tay vào mũi Lê Thiếu Quyền: "Ép hôn thì sao? Dù gì nó cũng phải cưới em gái tao!"
Người này hình như không thông minh cho lắm.
Lê Tiếu sờ gáy, khẽ hỏi: "Lý do?"
Đối phương vừa xách cổ áo Lê Thiếu Quyền, dường như vẫn chưa hết giận nên còn dùng sức lắc mạnh: "Thằng oắt này yêu đương trên mạng với em gái tao ba tháng, giờ thấy người thật thì đòi chia tay. Làm gì có chuyện đơn giản như thế? Nó là mối tình đầu của em gái tao!"
Lê Tiếu nhìn Lê Thiếu Quyền bằng ánh mắt sâu kín, một lúc sau mới tiêu hóa được chuyện này.
Cô lạnh nhạt nhíu mày: "Anh á? Yêu đương trên mạng?"
Chẳng trách cả ngày làm kỹ thuật vi tính trong nhà, thì ra là yêu đương trên mạng.
Lê Thiếu Quyền hất cằm, quật cường nói: "Chuyện này sao trách anh được? Rõ ràng là em gái anh ta dùng ảnh chỉnh sửa để lừa gạt tình cảm của anh."
CHƯƠNG 79
"Mày chém gió, em gái tao đẹp như vậy, mắt mày mù đúng không!"
Người đàn ông nâng tay đấm vào gáy Lê Thiếu Quyền.
Nghe cách anh ta nói năng rõ ràng là một người anh cuồng em gái điển hình.
Lê Tiếu bất đắc dĩ thở dài, lại quan sát tình huống trước mắt.
Ngoại trừ người đàn ông này với em gái anh ta thì còn có hai người khác đứng bên bàn trà, rõ ràng không dám nhìn thẳng Lê Tiếu nên ánh mắt khá chột dạ.
Chỉ với đội hình thế này mà còn đòi bắt cóc bức hôn?
Lê Tiếu nhíu mày thấy phiền, còn cúi đầu nhìn mũi chân: "Ngoại trừ kết hôn ra còn điều kiện gì khác không?"
Người đàn ông buông Lê Thiếu Quyền ra, không chớp mắt đánh giá Lê Tiếu: "Cô là gì của nó? Cô có thể làm chủ thay nó à?"
"Em ấy là bàn thờ sống của tôi đấy! Em ấy có thể!" Lê Thiếu Quyền lớn tiếng tranh nói ra thân phận của Lê Tiếu.
Nghe thế, người đàn ông khẳng khái: "Nếu đã vậy thì tôi nói thẳng, chúng tôi không cần gì khác ngoài việc nó phải cưới em gái tôi."
Hay, chết chắc rồi.
Lê Tiếu thoáng im lặng, Lê Thiếu Quyền luống cuống: "Anh đừng có nằm mơ, anh không thử nhìn lại mặt mũi em gái mình thế nào, nếu cưới cô ta tôi thà rằng xuất gia!"
Những lời này nghe rất chói tai.
Cô gái ngồi ở góc phòng nhìn Lê Thiếu Quyền với ánh mắt tổn thương, ngón tay cuộn tròn trên đầu gối.
Chỉ trong thoáng chốc đó, Lê Tiểu đã thấy rõ gương mặt cô gái.
Không xấu, nhưng đúng là hơi tròn người, gò má đầy đặn, mặt mày phúng phính.
Nhưng cô gái này đẹp ở đôi mắt trong trẻo.
Lê Tiếu nhíu mày nhìn Lê Thiếu Quyền, anh ta trông có vẻ ghét bỏ.
Người đàn ông nghe em gái mình bị sỉ nhục như thế, nhìn qua là có thể thấy rõ anh ta đang cực kỳ tức giận.
Anh ta văng tục, vung tay lên, động tác nhanh như gió nhắm vào mặt Lê Thiếu Quyền mà đánh.
Sức thì mạnh, tốc độ lại nhanh.
Nếu nắm đấm ấy thật sự đánh trúng Lê Thiếu Quyền, ắt hẳn anh ta sẽ gãy xương gò má.
Trong khoảnh khắc ấy, Lê Thiếu Quyền sợ hãi lui về phía sau.
Cô gái cũng sợ hãi hét lên, còn Lê Tiếu cũng ra tay.
Cô nhanh chóng tiến về phía trước, đẩy Lê Thiếu Quyền ra, đồng thời chặn lại nắm đấm của đối phương.
Cùng lúc đó, tay kia của Lê Tiếu cũng nắm cánh tay người đàn ông, muốn mượn lực để hóa giải thế công của anh ta, chân xoay tròn, nghiêng bả vai, quật đối phương qua vai.
"Bịch!", mọi thứ im lặng.
Người đàn ông cường tráng chật vật đo đất, ngây người cả buổi cũng chưa tỉnh táo lại.
Lê Thiếu Quyền giẫm chân hô to ngầu thế.
Nếu không phải hai tay bị trói sau lưng, anh ta đã vỗ tay trầm trồ khen ngợi.
Trong phòng khách, sự tĩnh lặng qua đi, tiếng bước chân lộn xộn truyền đến từ ngoài cửa.
"Tất cả không được nhúc nhích, cảnh sát đây!"
Lê Tiếu: "..."
Người đàn ông nằm trên mặt đất cũng vội tỉnh táo lại, ánh mắt hốt hoảng.
Chó thật, là tên nào báo cảnh sát?
Cứ thế, Lê Tiếu vào chưa được mười phút đã phải đi ra.
Đám người bị dẫn lên xe cảnh sát, dạo chơi một ngày ở cục.
Trong xe áp giải, Lê Tiếu lạnh lùng nhìn Lê Thiếu Quyền: "Anh báo cảnh sát à?"
Lê Thiếu Quyền vò đầu, lắc đầu: "Đâu có, anh mặt mũi đâu mà báo cảnh sát..."
Sau đó, cô gái tròn người run rẩy ngẩng đầu lên, thấp thỏm nói: "Xin... xin lỗi, là tôi báo cảnh sát, tôi sợ anh tôi sẽ làm anh bị thương..."
Nghe thấy thế, anh trai cô nàng sống không còn gì luyến tiếc, đập trán mình lên cửa kính xe.
Này có khác gì anh trai là nhặt được còn bạn trai trên mạng mới là ruột thịt!
CHƯƠNG 80
Cục Cảnh sát Nam Dương.
Sau khi sáu người xếp hàng giao đồ dùng tùy thân ra thì bị dẫn vào phòng tra hỏi.
Lúc này, tại một góc hành lang khác xuất hiện hai người sóng vai đi đến.
Trong đó, người đàn ông mặc đồ cảnh sát có thân hình béo phệ, đầu hói, mặt mày khôn khéo, vừa đi vừa nịnh nọt người bên cạnh: "Cậu Thu, chuyện này cậu yên tâm, chúng tôi chắc chắn sẽ đốc thúc nhanh chóng bắt được đầu sỏ gây án."
Hôm trước, xưởng máy móc cổ phần Nam Dương bị đột nhập và mất trộm một lô linh kiện máy móc cao cấp.
Cả Cục Cảnh sát Nam Dương đều chấn kinh.
Là ngành sản xuất cơ giới đỉnh cao Nam Dương, việc mất trộm linh kiện máy tính không phải chuyện nhỏ.
Không chỉ như thế, việc này còn kinh động đến Ban thư ký Nam Dương.
Liên tục hai ngày bị tạo áp lực, Cục Cảnh sát phải nhanh chóng phá án.
Ngay lúc này, Thu Hoàn không để ý đến lý do thoái thác của Phó Cục trưởng mà nhìn cửa phòng tra hỏi phía trước, hứng thú hỏi: "Họ phạm tội gì?"
Phó Cục trưởng nhìn lại theo ánh mắt anh ta, chợt thấy khó hiểu.
Cửa phòng tra hỏi mở ra, một điều tra viên bước ra.
Phó Cục trưởng ngoắc người đó lại: "Tiểu Vương, cậu đang xử lý vụ án gì thế?"
Tiểu Vương cầm bản ghi chép, nghe gọi thì hí hửng chạy đến chào Phó Cục trưởng rồi giải thích: "Là thế này, vừa rồi có người nhắn tin báo cảnh sát bị bắt cóc, nên chúng tôi mới bắt hết đám bắt cóc tới đây, có cả nam lẫn nữ, đang chuẩn bị tra hỏi."
Phó Cục trưởng nghe Tiểu Vương trình bày cũng không nghĩ nhiều, quay đầu nhìn Thu Hoàn, dò xét hỏi: "Cậu Thu, vụ án này có vấn đề gì không?"
Thu Hoàn nhìn Phó Cục trưởng nhíu mày, miệng kín như bưng.
Cô gái mà vừa rồi anh ta nhìn thấy là Lê Tiếu bên cạnh Thương lão đại nhỉ?
Đám bắt cóc? Thú vị đây!
Không lâu sau, Thu Hoàn rời khỏi Cục Cảnh sát.
Phó Cục trưởng thì đứng ở cửa ngẫm lại vẻ mặt của anh ta.
Dựa vào kinh nghiệm nhiều năm phá án qua lời khai và nét mặt, ông ta cảm thấy... vụ án bắt cóc này không đơn giản!
Thế nên, Phó Cục trưởng vỗ đùi, dặn dò với Tiểu Vương đang rập khuôn phía sau: "Đi đi, tách đám bắt cóc đó ra tra hỏi riêng từng người, người báo cảnh sát cũng phải tra hỏi. Nếu có người không chịu phối hợp thì cứ tạm giam ba ngày trước đã! Phải rồi, bảo ban điều tra nhanh chóng điều tra tài liệu về họ, lấy đưa tôi xem!"
...
Trong phòng tra hỏi, đám người Lê Tiếu, Lê Thiếu Quyền, và bốn viên cảnh sát ngồi đối diện.
Lúc này, điều tra viên dày dặn kinh nghiệm nhìn ghi chép báo cảnh sát trong tay với sắc mặt kỳ lạ, gõ bàn hỏi: "Ai là người báo cảnh sát?"
Ông ta phá án bao nhiêu lần, vẫn chưa thấy qua vụ án bắt cóc nào quái gở thế này.
Cô gái sợ hãi ngẩng đầu lên, giọng run run: "Dạ, là tôi."
Viên cảnh sát liếc nhìn cô: "Cô có quan hệ thế nào với người bị bắt cóc?"
"Anh ấy là bạn trai tôi."
"Tôi không có quan hệ gì với cô ta."
Hai giọng nói vang lên cùng lúc, là cô gái và Lê Thiếu Quyền.
Viên cảnh sát chỉ Lê Thiếu Quyền, cảnh cáo: "Không có hỏi cậu, không được mở miệng."
Một thoáng im lặng, điều tra viên lại hỏi: "Cô và người bắt cóc là anh em?"
Có trời mới biết đây là vụ bắt cóc bất thường gì.
Em gái báo cảnh sát tự nhận bị bắt cóc, rốt cuộc kẻ bắt cóc là anh cô ta.
Nhưng người bị trói lại là một chàng trai khác nữa.
Nhất là khi cảnh sát trang bị đầy đủ đến chung cư, chẳng những cửa mở, cả người bắt cóc cũng nằm bên chân một cô nàng xinh đẹp.
Tình huống rối ren, không biết còn tưởng phim truyền hình kịch tính đại nghĩa diệt thân nào đó!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co