Chương 25
Đêm hôm đó, Ngụy Vô Tiện mới vừa cầm lấy bút lên suy nghĩ nên viết gì thì có vẻ đoan chính nghiêm túc làm việc, thì chợt nghe có người gõ cửa ba tiếng, liền cao giọng hỏi:
- Ai đó?
Người nọ đáp:
- Cho ngươi đoán.
Ngụy Vô Tiện ngẩn ra, vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc, trong nháy mắt cơ thể đã phản ứng trước, bút cũng không buông liền lao tới mở cửa. Trước cửa có hai bóng người, Giang Trừng đứng ở phía trước, không chút khách khí đi vào phòng rồi nhíu mày:
- Ngươi lại không gấp chăn.
- Đợi chút nữa cũng đi ngủ, không cần thiết mà._ Ngụy Vô Tiện vô cùng cao hứng nói, lại đưa mắt nhìn qua bóng người thứ hai, chợt sửng sốt,_ Ôn, Ôn Ninh?
- Ừ, cho ngươi một bất ngờ vui vẻ._ Giang Trừng tự ý cần luôn cốc trà của Ngụy Vô Tiện để ở trên bàn, uống một hơi cạn sạch, _ Sao lại là rượu?
Ôn Ninh hơi thẹn thùng cúi đầu nói: - Ngụy công tử.
Giang Trừng cắt ngang hắn:
- Là Ngụy tông chủ.
- À_ Ôn Ninh vội xin lỗi nói, _ Thật xin lỗi, Ngụy tông chủ.
Ngụy Vô Tiện thần sắc không rõ, do dự nói:
- Bất ngờ thì đúng là bất ngờ thật. Nhưng ngươi tới thôi ta đã đủ vui rồi.
Giang Trừng hừ cười một tiếng, không phản ứng lại, lúc này Ngụy Vô Tiện mới nghiêng người cho Ôn Ninh vào nhà:
- Thật sự không nghĩ là ngươi lại làm được thật. Đầu óc này dùng tốt sao, từ chỗ nào trộm về vậy?
- Trộm từ đâu về thì đều dùng tốt hơn của ngươi._ Giang Trừng trừng mắt, _ A tỷ thật muốn thành thân?
- Ngươi nghe tin cũng thật chậm chạp, ta lừa ngươi làm gì?_ Ngụy Vô Tiện hít hít mũi, _ Ta không nghĩ ngươi lại coi ta là loại người đem chuyện này ra gạt ngươi?
Giang Trừng lên tiếng:
- Ngươi chắn chắn không dám. Ta không thể rời Loạn Táng Cương quá xa, mấy thứ kia không có ta không ai giữ được.
- Vậy giờ sao ngươi lại lớn mật tới đây?_ Ngụy Vô Tiện không cho là đúng, lại thay hắn rót thêm rượu, thuận miệng bịa chuyện nói, _ Sư tỷ gả chồng, ngươi cũng đi mất, ta một mình ở Giang gia. Ngươi không biết đâu, ta mỗi ngày đều phê rất rất rất nhiều văn kiện, mệt chết ta.
Giang Trừng trầm mặc nghe hắn lải nhải, chỉ cúi đầu uống rượu, men say hơi bốc lên, liền nhìn qua Ôn Ninh nói:
- Hắn muốn gặp ngươi, ta đoán ngươi cũng muốn gặp hắn, liền mang đến. Thuận tiện, còn có lễ vật cho A tỷ.
Ôn Ninh thành thành thật thật dâng lên một vật, Ngụy Vô Tiện cũng hơi say, xem không rõ lắm, hỏi:
- Thứ gì vậy?
Giang Trừng lúc này mới dụi dụi mắt cẩn thận xem qua, thuận miệng nói:
- A, lấy sai rồi, đây là Âm hổ phù.
Ngụy Vô Tiện trong đầu "ong" một cái, lập tức một tay giữ Giang Trừng lại, một tay kia bắt lấy Âm hổ phù, Ôn Ninh phản ứng không kịp, Âm hổ phù liền ổn định vững chắc nằm trong tay Ngụy Vô Tiện. Giang Trừng cũng tỉnh rượu hơn phân nửa, nổi giận nói:
- Ngươi làm cái gì?
Ngụy Vô Tiện xanh mặt nói:
- Còn có Trần Tình đâu, lấy ra đây ngay.
Giang Trừng vươn tay muốn lấy lại, Ngụy Vô Tiện lúc này mới phát hiện cánh tay trái người kia vẫn luôn không cử động, thấp giọng hỏi nói:
- Tay người vẫn còn chưa lành sao?
-Không cần người quan tâm_ Giang Trừng hừ một tiếng, _ Đưa Âm hổ phù đây.
- Ta không đưa, ta thấy thứ này cùng với Trần Tình kia đều là đồ tà môn, khiến người thành ra như này!_ Ngụy Vô Tiện cũng nổi giận, _ Ngươi đem Trần Tình giao ra đây, ta để chúng ở Giang gia, ta không tin đám quỷ khí này không bị đánh bay.
- Ngươi điên à!_ Giang Trừng bực dọc, mắng _ Không thể được đâu, ta đã tu quỷ đạo, đưa cho ngươi cũng không làm được gì!
Ngụy Vô Tiện không tin:
- Ngươi giao ra đây trước!
Giang Trừng:
- Nằm mơ à, cút đi!
Ngụy Vô Tiện đem Âm hổ phù giấu vào trong ngực áo, liền cảm thấy một cổ tử khí âm hàn ập thẳng vào xương cốt, thập phần khó chịu. Ngó mắt thấy bên hông Giang Trừng không có Trần Tình, liền uy hiếp nói:
- Ngươi có phải đem nó giấu trong người không?
- Chẳng lẽ ngươi còn muốn soát người ta sao?_ Giang Trừng giận đến mức bật cười, _ Cũng có năng lực ha, gạt ta xuống núi, là muốn tính toán cái này?
Ngụy Vô Tiện cố chấp nói:
- Giang Trừng, đồ vật kia đối với ngươi không tốt.
- Chẳng lẽ lại tốt đối với ngươi?_ Giang Trừng hỏi lại, _ Ta đã không tốt như vậy, còn muốn nhốt ta ở lại nơi này, có thể tốt ở chỗ nào?
Ngụy Vô Tiện im miệng không nói không rằng, Giang Trừng lại hơi men dâng lên, cũng không thể cậy mạnh, hai người giằng co nửa ngày. Ôn Ninh thì giúp ai cũng thấy không đúng, nên đành quy củ ngồi ở một bên xem kịch, cuối cùng vẫn là Giang Trừng đột nhiên thở dài, hỏi:
- Tiện Tiện, ngươi thích thứ này sao?
- ......?_ Ngụy Vô Tiện cắn chặt răng, cắn rứt lương tâm nói, _Thích, ta muốn nó.
Giang Trừng lúc này mới giãn chân mày ra, hòa nhã nói:
- Vậy được rồi, nếu ngươi thích như vậy, ta cho ngươi mượn chơi một chút. Nên làm gì và không nên làm gì, ngươi hiểu đúng không?
Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: "Đây là Giang Trừng sao? Đây giống như sư tỷ hơn?"
Lại cẩn thận nhìn lên, hai má Giang Trừng hây hây đỏ, đôi mắt mơ màng như phủ một tầng sương, Ngụy Vô Tiện đoán người kia hẳn là say rồi, liền to gan nói thêm:
- Cảm ơn Giang Trừng, ngươi đúng là người tốt. Trần Tình thì sao......
Giang Trừng khựng lại, lắc đầu nói:
- Ta không phải người tốt.
- Vậy người xấu có thể nào đem Trần Tình.....
Giang Trừng cực kỳ không kiên nhẫn gõ mặt bàn, giận dữ nói:
- Chuyện này khác.
Chuyện này khác thì đúng là Ngụy Vô Tiện không còn lời nào để nói, chỉ đành nói theo cách khác:
- Tiện Tiện còn muốn Trần Tình nữa, Trừng Trừng có thể cho ta được không?
Giang Trừng: - Không cho.
Ngụy Vô Tiện: -...... Dựa vào đây. Ta đỡ ngươi dậy.
Lời còn chưa dứt, Giang Trừng đã cả người mềm nhũn, nghiêng người đổ về phía cái bàn đằng trước, Ngụy Vô Tiện nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy người kia, mới giải nguy kịp thời, suýt thì thành đại họa. Giang Trừng lại như không thấy thoải mái, dụi dụi vào tay người kia vài cái mới miễn cưỡng hài lòng nghiêng đầu về một bên, ngủ mất tiêu.
Ngụy Vô Tiện: "???"
Ôn Ninh: - Ah!
- Tối nay hắn ở chỗ ta nghỉ ngơi, ngươi về Loạn táng cương trước đi._ Ngụy Vô Tiện lúc này mới chú ý sự tồn tại của Ôn Ninh, thuận miệng nói một câu cho có lệ rồi liền đem Giang Trừng để lên giường mình.
- Tỷ tỷ nói, muốn muốn ta ở bên cạnh bảo hộ, bảo hộ Giang công tử......_ Ôn Ninh do dự, _ Không bằng, đánh thức công tử......
- Hắn khi đang ngủ mà bị gọi dậy sẽ rất xấu tính_ Ngụy Vô Tiện vờ giải thích, _ Trước kia thì lấy kiếm chém người, giờ sẽ lấy sáo đánh ngươi, có khi còn đem Âm hổ phủ ra phát động....
Ôn Ninh: - Đã đã hiểu.
Xa cách mấy tháng, Ngụy Vô Tiện cuối cùng cũng có thể lại được cùng Giang Trùng nằm cùng giường.
Người thành thật Ôn Ninh một đường quay về Loạn táng cương, vừa thấy việc này có gì không đúng lại không rõ không đúng thế nào. Về nhà nói lại cho Ôn Tình, Ôn Tình sắc mặt phức tạp, vỗ vỗ hắn vai:
- Không trách ngươi, Ngụy Vô Tiện kia vẫn luôn gạt người như vậy.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co