Truyen3h.Co

...

Chương 20: Mộ Vũ (4)

LanYu0612


20.4

Trời đêm đầy sao, khí trời mát mẻ, Lam Thư Quân trầm mặc đứng dưới trời sao, sống lưng thẳng tắp, tay phải cầm kiếm, không nói một lời.

Cho đến khi Lam Hi Thần tìm được y liền nhìn thấy cảnh này. Lam Hi Thần bất đắc dĩ lắc đầu, biết y là nháo nữa rồi.

"Sao lại giống hệt như lúc nhỏ thế này, lúc tức giận chỉ muốn ở một mình."

Lam Thư Quân lấy lại tinh thần, "Sư phụ..."

Lam Hi Thần tiến lên hai bước, sóng vai với y, "Bữa tối ăn ít, con có đói bụng không?"

Lam Thư Quân lắc đầu, "Đệ tử không đói."

Lam Hi Thần cười khẽ, giống như làm ảo thuật, hắn từ sau lưng lấy ra một túi hoa đào xốp giòn đưa y.

"Con mau ăn đi, Ngụy tiền bối của con nửa đường thấy, muốn xin ta, ta còn không cho."

Lam Thư Quân ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt hiếm thấy mấy phần ủy khuất, y rủ mắt, nhận lấy cái túi, Đào Hoa Tô vẫn còn nóng, mùi thơm nồng nặc thấm vào chóp mũi, đây là hương vị y quen thuộc nhất khi còn nhỏ.

Sân thi đấu không phải ở Cô Tô, nhưng Đào Hoa Tô rõ ràng mang vị rất đặc trưng của Cô Tô, không nghĩ cũng biết là do Lam Hi Thần ngự kiếm đặc biệt đi mua.

"Sư phụ, con..."

Lam Hi Thần cười cười, "Mau ăn đi."

"Đồ nhi..."

"Thư Quân, thế gian vạn vật, định pháp có trăm trăm ngàn ngàn, đủ loại nguyên nhân, hai người chúng ta không thể biết hết, con vẫn còn nhỏ, thế sự ngàn vạn, kinh lịch còn ít, không cần lo lắng."

Lam Hi Thần vỗ vỗ lưng y, cười đến ôn nhuận.

"Thư Quân đã hiểu, đa tạ sư phụ."

Lam Hi Thần gật gật đầu, "Từ khi con bắt đầu hiểu chuyện, ta lại rất ít khi ở bên con, truyền thụ âm luật, thư pháp cũng là do sư thúc con truyền đạt, bắt con gọi ta sư phụ thật là ủy khuất cho con."

Lam Thư Quân lắc đầu, có chút bối rối, "Sư phụ, đệ tử, Thư Quân...Thư Quân chưa từng nghĩ như vậy... Sư phụ, sư phụ ở trong lòng Thư Quân, cho dù là kẻ nào cũng không thể sánh bằng."

Đích thật là không thể sánh bằng.

Lam Thư Quân từ đầu đến cuối đều nhớ kỹ một trời đông giá rét lúc y còn rất rất nhỏ, Lam Hi Thần ba ngày ba đêm không ngủ chăm sóc y, ôm thân thể nho nhỏ của y vào lòng nhẹ giọng an ủi, thổi Liệt Băng giúp y an thần, mặc dù khi đó y còn rất nhỏ, nhưng lại nhớ kỹ rằng có một Tiên Quân rất tốt rất tốt, đối với y cũng rất tốt rất tốt.

Chờ đến khi y lớn một chút, sư phụ của y luôn bế quan, một hai năm, ba bốn năm, đều không thể gặp được người. Khi ấy, Lam Thư Quân cực kỳ hi vọng sẽ có một ngày, khi y kết thúc tiết học sẽ có một người thân mặc y phục màu xanh đậm của tông chủ đứng ngoài cửa chờ y, đến lúc đó, y sẽ không quan tâm gia quy cấm đi nhanh, sẽ đem thân thể nho nhỏ của mình nhào vào lòng hắn, sẽ khóc nức nở kêu vài tiếng sư phụ.

Cho đến khi lớn lên một chút, y liền có chút quen chuyện sư phụ y luôn bế quan tu luyện, trong lúc chờ người, y cũng âm thầm tăng cao tu vi, mong rằng đến khi sư phụ xuất quan lần nữa hắn sẽ thấy kiêu ngạo vì y.

Đợi đến về sau, chẳng biết lúc nào liền không còn như vậy thân mật.

Lam Thư Quân chợt nhớ đến có một lần y ở Tàng Thư Các chép đầy tràn cả một tờ giấy, bất quá không phải phật kinh hay điển tịch gì, mà là đại danh của Trạch Vu Quân: Lam Hi Thần, trên giấy đoan đoan chính chính viết ba chữ Lam Hi Thần.

Y, Lam Thư Quân, đệ tử của Trạch Vu Quân-Lam Hi Thần, đại nghịch bất đạo thích chính sư phụ của mình.

Đối với y, Trạch Vu Quân chính là ánh trăng trên cao, cầu mà không được, mỗi lần nhìn đều cảm thấy rất tốt đẹp.

Y đem phần tình cảm này giấu sâu trong lòng, lại đến mỗi khi nhìn về phía hắn đều tám phần mừng rỡ hoàn hoàn chỉnh chỉnh bày ra.

"Sư phụ..."

"Hửm?"

Lam Thư Quân đến gần hắn, giang hai tay, "Sư phụ, con không vui chút nào..."

Lam Hi Thần sửng sốt trong chớp mắt, sau kịp phản ứng được đây là vũ khí mà đồ đệ ngoan của hắn khi bé thường dùng, nũng nịu.

Khi còn bé rất thường dùng, trưởng thành lại càng ngày càng ít, ở trước mặt hắn lúc nào cũng cung kính, rất an tĩnh.

Lam Hi Thần ôm lấy y, "Đã lớn biết bao nhiêu, sao còn làm nũng với sư phụ."

"Sư phụ..."

"Ân, sư phụ ở đây. Nếu con không vui thì cứ nói với sư phụ. Sư phụ báo thù cho con."

Lam Thư Quân cười, "Sư phụ nói bậy."

"Sư phụ không nói bậy, Thư Quân thử một lần sẽ biết."

Lam Thư Quân lắc đầu, "Không có chuyện gì đâu, sư phụ."

"Mọi chuyện đã ổn rồi, con cứ an tâm."

"Dạ."

Tinh không hạ xuống hương hoa đào ngào ngạt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co