Truyen3h.Co

...

Chương 26 (Kết)

nguyenguyen9473

Chương 26 (Kết) 

Lam Hi Thần sau khi tới, nhìn tình huống trước mắt lòng cũng hốt hoảng, lúc trước y tìm Kim Quang Dao hỏi tình hình gần đây ở Kim gia, chỉ thấy Kim Quang Dao che che giấu giấu, tuy rằng gương mặt vẫn mang ý cười như trước, nhưng trong mắt là cô đơn khó có thể che giấu. Nhìn thấy Lam Vong Cơ vẫn là thần sắc lạnh băng như trước, nhưng quanh thân lại tản ra một cỗ khí phách khiến người ta sợ hãi. Mà Ngụy Vô Tiện lại đứng im nhìn mấy người Kim gia.

"Vong Cơ, Vô Tiện, các đệ đây là?"

"Huynh trưởng/Đại ca." Hai người thấy Lam Hi Thần đến, cùng đáp, sau đó Ngụy Vô Tiện nhìn thoáng qua Kim Tử Huân, nói: "Chỉ là chút việc nhỏ, không nghĩ lại kinh động đến đại ca."

"Không có việc gì thì tốt, ta cũng là ở cách đây không xa nhìn thấy kiếm mang của Vong Cơ mới đến đây." Thấy Ngụy Vô Tiện không muốn nhiều lời, Lam Hi Thần cũng không định truy vấn, ba người họ cũng coi như là cùng nhau lớn lên từ nhỏ, đối với tâm tính của hai người đệ đệ Lam Hi Thần vẫn vô cùng tin tưởng. Cho dù lần trước ở hoa yến của Kim gia, Ngụy Vô Tiện trước mặt mọi người vì chuyện của Ôn gia mà quá mức xúc động, y vẫn cảm thấy Ngụy Vô Tiện chỉ là xích tử chi tâm.

"Việc nhỏ? A, Ngụy Vô Tiện ngươi thật đúng là cái gì cũng dám nói? Con mồi trong khu vực săn bắn đều bị người dùng thủ đoạn quỷ quái kia xua đuổi đến trận doanh của Lam gia. Lam Vong Cơ lại vô duyên vô cớ ra tay đả thương người, đây là việc nhỏ của các ngươi sao? Ta thấy là các ngươi một chút cũng không để Lan Lăng Kim thị vào mắt!" Trong nháy mắt Lam Vong Cơ dùng Tị Trần công kích về phía gã, Kim Tử Huân sợ tới mức lùi về sau mấy bước, nào biết lại đứng không vững, nếu không được đệ tử Kim gia đỡ lấy, chỉ sợ gã đã sớm té ngã trên mặt đất. Gã cảm thấy hôm nay bởi vì gặp Ngụy Vô Tiện mà nhiều lần mất hết mặt mũi, ỷ vào lúc này Kim Quang Thiện ở đây, liền muốn lấy lại mặt mũi đã mất.

"Thủ đoạn quỷ quái? Vô duyên vô cớ? Xem ra là vừa rồi ta nói không đủ rõ ràng, ta đây cũng không ngại để ngươi thưởng thức một chút cái gì gọi là thủ đoạn quỷ quái!" Nói xong Ngụy Vô Tiện cầm lấy Trần Tình, Kim Tử Huân bên kia đột nhiên bị nâng bổng lên khỏi mặt đất, giãy giụa như thế nào cũng không được.

Bốn phía tức khắc một mảnh ầm ĩ, Lam Vong Cơ chỉ kiên định đứng bên cạnh Ngụy Vô Tiện không nói một lời.

Kim Quang Thiện không nghĩ tới Ngụy Vô Tiện ngay trước mặt ông ta cũng dám ra tay, cau mày lạnh giọng trách cứ nói: "Ngụy Vô Tiện ngươi sao dám như thế..."

Không chờ ông ta nói xong, Ngụy Vô Tiện liền ngắt lời: "Như thế cái gì, Kim tông chủ cũng muốn nói Ngụy mỗ cuồng vọng tự đại hay là muốn nói Ngụy mỗ tà ma ngoại đạo? Kim gia các ngươi có thể đổi cách nói không, Kim Tử Huân hết lần này tới lần khác mở miệng khiêu khích, bôi nhọ ta thì thôi đi, còn nếu đã dám nói Lam gia và Nhị ca ca thì cũng nên chuẩn bị gánh chịu hậu quả."

Nghe đến đó Lam Hi Thần cũng biết được đại khái đã xảy ra chuyện gì, đầu tiên y bảo Ngụy Vô Tiện thả Kim Tử Huân xuống, gã té ngã trên mặt đất, đã không còn khí thế kiêu ngạo lúc nãy, lúc được đệ tử Kim gia nâng dậy, chỉ có thể trưng ra khuôn mặt tái nhợt nhìn chằm chằm Ngụy Vô Tiện.

Tiếp theo Lam Hi Thần đi đến bên cạnh Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện, nhìn Kim Quang Thiện nói: "Kim tông chủ, ta biết Vô Tiện ra tay là không đúng, tại đây ta vẫn là nên xin lỗi Kim công tử một tiếng."

Trên mặt Kim Quang Thiện lộ ra một tia biểu tình đắc ý, đang muốn mở miệng. Lam Hi Thần lại nói tiếp: "Mới vừa rồi nghe lời Kim công tử nói, dường như là có điều bất mãn với Cô Tô Lam thị ta? Vây săn vốn là dựa vào bản lĩnh, Vô Tiện tự nghĩ ra thuật pháp quỷ đạo, vì sao không thể dùng? Theo như lời Kim công tử là tà ma ngoại đạo, Xạ Nhật Chi Chinh có bao nhiêu gia chủ từng được quỷ đạo che chở, khi đó sao không thấy Kim công tử ghét bỏ? Hiện giờ Ôn gia đã diệt, thế gian yên ổn, Kim công tử lại lấy chuyện này ra nói, chẳng lẽ Kim công tử cảm thấy Lam gia ta mềm yếu dễ bắt nạt?"

Cô Tô Lam thị quy phạm đoan chính, Lam Hi Thần càng ôn tồn lễ độ, cho dù ở hoàn cảnh nào cũng lấy lễ đãi nhân. Mà lúc này biểu tình của y nghiêm túc, khí thế bức người, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Kim Quang Thiện, quanh thân tỏa ra khí thế cường đại.

"Lý nào lại vậy, Tử Huân nó chỉ là tuổi trẻ nóng nảy, cũng không phải cố ý mạo phạm Ngụy công tử, người trẻ tuổi không phải đều như thế này sao, trước lạ sau quen." Trong lòng biết không thể trở mặt với Lam gia, Kim Quang Thiện vội vui vẻ nói.

Đối với sự yếu thế của Kim Quang Thiện, Lam Hi Thần cũng không thuận theo buông tha, nói: "Tuổi trẻ nóng nảy thì có thể tùy ý bôi nhọ Tam công tử Lam gia? Nếu vừa rồi Vô Tiện không cẩn thận làm Kim công tử bị thương, ta đây có phải cũng có thể nói Vô Tiện tuổi trẻ nóng nảy?"

"Chuyện này..." Kim Quang Thiện bị vặn lại nhất thời không trả lời được, ông ta quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn Kim Tử Huân, nói: "Lam tông chủ nói rất đúng, Tử Huân, ngươi còn không mau xin lỗi Ngụy công tử."

Thấy Kim Quang Thiện muốn gã xin lỗi Ngụy Vô Tiện, lửa giận trong lòng Kim Tử Huân càng lớn hơn, nhưng cũng không dám lỗ mãng, chỉ có thể thuận miệng nói: "Xin lỗi!"

Thấy gã không hề có ý tứ xin lỗi, Lam Hi Thần bất mãn nói: "Kim công tử nếu cảm thấy khó xử thì không cần miễn cưỡng, để Hi Thần trở về đem việc này báo cho các trưởng lão trong nhà, đến lúc đó Lam gia ta vì Tam công tử đòi lại công đạo cũng không muộn."

Thấy Lam Hi Thần bắt lấy việc này không bỏ, lại đề cập đến cả Cô Tô Lam thị, Kim Quang Thiện vội nói: "Việc nhỏ như thế này hà tất phải kinh động đến hai đại gia tộc, đều là Tử Huân sai, ta trở về chắc chắn sẽ quản giáo nó thật tốt." Sau đó nhìn Kim Tử Huân lạnh lùng nói: "Ngươi còn không bày thành ý của mình ra mà xin lỗi Ngụy công tử cho tốt."

Không nghĩ tới Lam Hi Thần sẽ không thuận theo mà không buông tha như vậy, lại thấy Kim Quang Thiện tức giận, Kim Tử Huân chỉ có thể áp lửa giận trong lòng xuống, lắp bắp nói: "Ngụy... công tử, thực xin lỗi, hôm nay là Kim mỗ đường đột."

Lần này Lam Hi Thần mới miễn cưỡng tiếp nhận lời xin lỗi của gã, nói với Ngụy Vô Tiện: "Vô Tiện, đệ có muốn tiếp nhận lời xin lỗi của Kim công tử không?"

Thấy Kim Tử Huân chật vật bất kham như vậy, lửa giận của Ngụy Vô Tiện đã sớm tiêu tan, nhìn về phía Lam Hi Thần, nói: "Đại ca, ta không sao cả, chỉ cần sau này gã có thể tự quản cái miệng của mình thì tốt rồi. Nhưng mà vừa rồi gã mở miệng vũ nhục Nhị ca ca, sao lại không thấy gã xin lỗi Nhị ca ca?"

Nghe vậy, Kim Quang Thiện lại lần nữa nhìn về phía Kim Tử Huân, gã đành phải nói tiếp: "Lam nhị công tử, vừa rồi Kim mỗ không hiểu lễ nghĩa, tại đây xin lỗi công tử."

Lam Vong Cơ không muốn dây dưa với gã, lạnh lùng nói: "Không cần."

Thấy Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ không làm khó, Kim Quang Thiện nói: "Tử Huân đã biết sai rồi, Lam tông chủ cũng đừng chấp nhặt, vây săn chính là tụ tập vui vẻ, hôm nay khó có được một ngày chư vị tề tựu lại đây, đừng để việc này làm mất hứng thú."

Lam Hi Thần nói: "Nếu Kim tông chủ đã nói như vậy, Hi Thần cũng không so đo. Chỉ là nhân đây Hi Thần cũng muốn nói một chút, Vô Tiện là Tam công tử Lam gia ta, đệ ấy có thể khai sáng quỷ đạo, có thể thấy được là do thiên tư trác tuyệt. Đến nỗi quỷ đạo cũng không thể nguy hại đến đệ ấy, những việc khác đã có Lam gia ta giám sát, không cần người khác khoa tay múa chân. Nếu có ngày đệ ấy dùng quỷ đạo làm ác, Cô Tô Lam thị ta tất nhiên sẽ tự tay thanh lý môn hộ, nếu không có thì Hi Thần cũng không muốn nghe bất cứ ngôn luận nào tổn hại đến thanh danh của Vô Tiện." Lời này tuy là Lam Hi Thần nói với Kim Quang Thiện nhưng lại nhìn tất cả những người có mặt ở đây.

Nghe Lam Hi Thần nói như vậy, tuy trong lòng Kim Quang Thiện không vui vẻ gì, nhưng cũng chỉ có thể cắn răng tán đồng. Trong lòng ông ta biết rõ thực lực của Kim gia không thể phân cao thấp với Lam gia, hiện tại lại có thêm một Ngụy Vô Tiện không thể đo lường được, chỉ sợ cho dù tài lực của Kim gia có hùng hậu như thế nào thì so ra vẫn kém Lam gia.

Sau khi người Lam gia rời đi, Kim Quang Thiện liền không kiềm chế được tức giận mà trút lên người Kim Quang Dao.

**********

Sau lần vây săn trên núi Bách Phượng, giữa các đại thế gia đã xảy ra vài chuyện lớn, đầu tiên là Cô Tô Lam thị và Thanh Hà Nhiếp thị kết minh. Tiếp theo là Cô Tô Lam thị tuyên cáo bách gia Nhị công tử Lam gia Lam Vong Cơ và con nuôi Ngụy Vô Tiện, hai người đầu xuân năm sau kết làm đạo lữ. Cuối cùng là Lan Lăng Kim thị Kim Quang Dao tuyên bố rời khỏi Kim thị, tự lập Mạnh thị. Môn sinh Tiết Dương của Cô Tô Lam thị và Tô Thiệp cũng lần lượt gia nhập Mạnh thị.

Mà Lan Lăng Kim thị lại có rất nhiều người đến tự xưng là con của Kim Quang Thiện, dưới sự giận dữ, Kim phu nhân liên hợp cùng tâm phúc của mình ở Kim Lân Đài đuổi Kim Quang Thiện xuống khỏi vị trí tông chủ, sau đó Kim Tử Hiên kế thừa chức vị tông chủ này.

Sau khi Kim Tử Hiên kế thừa, liền mạnh mẽ chỉnh đốn Kim gia, Lan Lăng Kim thị ngày xưa xa hoa lãng phí, những người vốn dĩ dựa vào Kim gia để kiêu ngạo gây chuyện cũng dần dần bị Kim Tử Hiên trục xuất khỏi Kim gia.

Lúc ban đầu còn có lời đồn đãi lưu truyền rằng Ngụy Vô Tiện tu quỷ đạo, tâm tính biến đổi, chỉ là sau lần trên núi Bách Phượng, Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện du hí khắp nơi, gặp tà ám thì thuận tay trừ bỏ, không ít bá tánh ở các khu vực xa xôi được sự trợ giúp của hai người, càng tán thưởng họ hơn, dần dần những lời đồn đãi kia cũng tự nhiên sụp đổ.

Chính văn hoàn.

Edit + Beta: Ngáo

Đã đăng: 21:53 - 03/04/2021

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co