Truyen3h.Co

...

Phiên ngoại 1

nguyenguyen9473

Phiên ngoại 1 

Trên thế gian tuy cũng có nam tử kết làm đạo lữ, nhưng cũng chỉ là số rất ít, đặc biệt là tổ chức đại điển kết làm đạo lữ long trọng như Cô Tô Lam thị lại cực kỳ ít. Vì biểu thị sự coi trọng, Lam Hi Thần và trưởng lão của Lam gia thương nghị kiến tạo một tòa đình viện sau núi Vân Thâm Bất Tri Xứ, làm chỗ ở cho Ngụy Vô Tiện ở Vân Thâm Bất Tri Xứ, lại đem mấy trăm đệ tử danh giá gia nhập dưới danh nghĩa của Ngụy Vô Tiện, cuối cùng đem bài vị của Ngụy Trường Trạch và Tàng Sắc cung phụng ở đây.

Ngày tổ chức đại điển, tiên môn bách gia tụ tập về Lam gia. Vân Thâm Bất Tri Xứ từ trước đến nay vốn dĩ thanh lãnh nay lại có được một nét náo nhiệt phi phàm. Nhiếp Hoài Tang, Tiết Dương và Mạnh Dao đã tới Cô Tô trước vài ngày. Nhiếp Hoài Tang nói mình ở bên nhà mẹ đẻ của Ngụy Vô Tiện, trắng trợn táo bạo vào ở trong tiểu viện của Ngụy Vô Tiện.

Tiểu viện có mấy gian phòng, từ tiền viện đến có đá xanh lót đường, trong viện có một tòa đình hóng gió, trong đình có một cái bàn đá và mấy cái ghế đá. Hậu viện có một mảnh đất rộng rãi trồng hoa thược dược, thược dược đủ loại màu sắc lay động trong gió.

Lam Vong Cơ mặc hỷ phục màu đỏ có vân văn mây cuốn, cưỡi một con bạch mã, mạt ngạch màu đỏ phiêu lãng trong gió, Lam Hi Thần mang theo một đội con cháu Lam gia đi đến tiểu viện.

Đến trước tiểu viện, mọi người xoay người xuống ngựa, thấy vài đệ tử Lam gia và Ôn Ninh đã sớm chờ ở đây.

Thấy Lam Vong Cơ đến, Ôn Ninh hít sâu một hơi nói: "Lam... Nhị công tử, Nhiếp... Nhiếp nhị công tử nói, nếu huynh muốn vào... phải... để lại tiền mừng..." Ôn Ninh càng nói càng nhỏ, âm cuối cùng khi nói đến tiền mừng chỉ còn lại khí âm.

Cô Tô Lam thị là tiên phủ trăm năm, tổ chức hôn lễ cũng không cần dựa theo tập tục của bá tánh. Nhưng bởi vì trời sinh Ngụy Vô Tiện tính tình hỉ nháo, vô cùng vui vẻ, Lam gia phải theo tập tục của bá tánh, tìm người canh giữ ở cửa, Lam Vong Cơ phải thông qua khảo nghiệm mới được đi vào. Chỉ là khi mọi người nhớ tới bộ dáng lạnh như băng của Lam Vong Cơ, thì không ai dám giữ cửa nữa, ai cũng thoái thác cuối cùng chỉ có thể giao cho Ôn Ninh thành thật.

Lam Vong Cơ cũng không có gì bất mãn với việc này, y bình tĩnh lấy túi tiền ra, lấy mấy viên bạc vụn, để Ôn Ninh chia cho vài người con cháu Lam gia.

Ôn Ninh một bên cảm thán Lam Vong Cơ rộng rãi, một bên nghĩ đến Nhiếp Hoài Tang nói cần phải thấy tâm ý của Lam Vong Cơ với Ngụy Vô Tiện mới cho đi vào, nghĩ vậy, Ôn Ninh chỉ có thể lấy hết can đảm, tiếp tục nói: "Đa tạ... Lam nhị công tử, thứ... cho tại hạ... vẫn không thể để huynh vào..."

Nghe Ôn Ninh nói như vậy, Lam Vong Cơ ngước mắt nhìn thoáng qua Ôn Ninh.

Bị y nhìn như vậy, Ôn Ninh càng khẩn trương, lắp bắp nói: "Là... là Nhiếp công tử... nói cần phải cho mọi người thấy tâm ý của huynh với Ngụy công tử mới được đi vào."

"Ngụy Anh là sở cầu suốt đời của ta!" Lam Vong Cơ nói xong câu đó liền nhấc chân tiến vào trong viện.

Vào trong viện, Lam Vong Cơ nhìn thấy Ngụy Vô Tiện cũng một thân hồng y, ngồi ngay ngắn trong phòng, mắt ngọc mày ngài, thần thái sáng láng, đang ngậm ý cười nhìn y.

"Ngụy Anh!" Hô hấp của Lam Vong Cơ có chút dồn dập. Mấy ngày gần đây, Lam Khải Nhân lấy phong tục lễ nghĩa, không cho hai người gặp mặt, Lam Vong Cơ đã sớm không thể kiềm chế nhung nhớ trong lòng.

"Nhị ca ca, cuối cùng ngươi cũng tới, ta chờ ngươi lâu lắm đó!" Đã nhiều ngày không gặp Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện cũng không quen, mỗi đêm luôn cảm thấy bên người thiếu cái gì đó.

"Mang ngươi về Tĩnh Thất!"

Sau khi đệ tử Lam gia khuân từng rương sính lễ đặt vào trong viện, Lam Hi Thần liền thỉnh bài vị của Ngụy Trường Trạch và Tàng Sắc Tán Nhân ra, đi về hướng từ đường Lam gia.

Đệ tử Lam gia dắt ra thêm một con bạch mã giống của Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ lên ngựa, ra hiệu một tiếng, một đám người mênh mông cuồn cuộn xuất phát đến Thải Y Trấn.

Một đường phong quang, bất kể là bá tánh bình thường hay là tu sĩ tiên môn, không ai không bị phong tư của hai người hấp dẫn, sôi nổi cảm thán, một vị phong thần tuấn lãng, một vị cao lãnh tuấn tú, quả thật là duyên trời tác hợp!

Đi qua Thải Y Trấn, vì không quay về đường cũ, mọi người liền ngự kiếm trở về Vân Thâm Bất Tri Xứ. Tới trước sơn môn, Lam Vong Cơ nắm tay Ngụy Vô Tiện một đường hướng tới từ đường Lam gia.

Trong từ đường, Thanh Hành Quân đang ngồi, bên cạnh để một cái bàn gỗ, trên bàn là bài vị của vợ chồng Ngụy Trường Trạch, những người còn lại đứng thẳng hai bên. Nhìn thấy hai người tới, trong phòng vốn dĩ đang huyên náo trong nháy mắt yên tĩnh lại.

Lúc này một vị trưởng lão hô: "Hai vị tân nhân tiến vào."

Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện nhìn nhau, nắm chặt tay nhau, kiên định bất di tiến vào trong từ đường.

"Vong Cơ/Vô Tiện, bái kiến phụ thân, thúc phụ, huynh trưởng, chư vị trưởng lão Lam thị, cùng các vị tông chủ, cảm tạ các vị tới tham gia đại điển đạo lữ của hai chúng ta." Tiến vào trong phòng, Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện liền thi lễ với mọi người có mặt tại đây.

Thanh Hành Quân nói: "Hảo hài tử, không cần đa lễ."

Một lát, trưởng lão Lam gia tiếp tục nói: "Hành bái lễ."

Nghe thấy những lời này, hai người hơi sửa sang lại vạt áo, biểu tình túc mục, ngẩng đầu ưỡn ngực nghiêm túc.

"Nhất bái thiên địa."

Hai người cùng chắp tay khom lưng về phía trước, thành tâm lễ bái.

Cảm ơn trời cao, ban cho ta và ngươi đoạn gắn bó keo sơn này. Nhìn Ngụy Vô Tiện trước mặt, Lam Vong Cơ không khỏi hồi tưởng đến đêm tuyết kia, y tự tay nhặt được tiểu hồ ly.

"Nhị bái cao đường."

Hai người lại lần nữa thành kính cúi đầu về phía trước.

Cảm ơn cha mẹ, trưởng bối đã dưỡng dục, ta và ngươi mới có thể gặp nhau. Nhớ đến mẫu thân nghịch ngợm, phụ thân trầm ổn, thúc phụ nghiêm khắc cùng huynh trưởng ôn nhu, Lam Vong Cơ cảm thấy y có thể có được thành tựu hôm nay không thể không kể đến công dạy dỗ của họ.

"Đạo lữ đối bái."

Hai người xoay mặt vào nhau, khom lưng tương bái thật sâu.

Cảm tạ ngươi đã hiểu ta, là ngươi đã tăng thêm sắc thái cho cuộc sống bình đạm của ta, nguyện ta và ngươi đời đời kiếp kiếp gắn bó bên nhau, không rời không bỏ.

"Trao đổi mạt ngạch."

Lam Vong Cơ và Ngụy Vô Tiện đối mặt với bài vị liệt tổ Lam gia, trịnh trọng tháo mạt ngạch của mình xuống, sau đó đeo lên cho đối phương.

"Thỉnh gia phả."

Lam Khải Nhân cầm gia phả trong tay, gia chủ Lam Hi Thần tự tay viết tên Ngụy Vô Tiện xuống vị trí đạo lữ của Lam Vong Cơ.

"Kết thúc buổi lễ."

Dường như được sự thành tâm của hai người đả động, lúc này một trận gió mát thổi qua, toàn bộ Vân Thâm Bất Tri Xứ tản ra mùi hoa ngọc lan nhàn nhạt. Bỗng nhiên, chim chóc từ trên không kết bè kết đội bay qua, trong không trung vang lên tiếng chim hót thanh thúy như đang chúc phúc cho hai người.

*************

Mà lúc này, trên thượng giới vợ chồng Ngụy Trường Trạch và Tàng Sắc Tán Nhân đang ở một bí cảnh thám hiểm, mục tiêu lần này của họ là một pháp bảo thông thiên, pháp bảo này có thể sáng lập không gian, chỉ cần lấy được pháp bảo này, hai người có thể trở về không gian ma đạo để tìm Ngụy Vô Tiện.

"Trường Trạch ca ca, tiểu tử thúi A Anh vậy mà tìm được đạo lữ rồi." Trong tộc Cửu Vĩ Hồ đối với phương thức kết làm đạo lữ được Thiên Đạo tán thành sẽ có cảm giác đặc biệt.

Ngụy Trường Trạch: "Ừm, như vậy cũng tốt!"

Tàng Sắc Tán Nhân ra vẻ tức giận: "Hừ, tiểu tử thúi này lần trước đã sử dụng thuật lập khế ước, làm hại ta lo lắng cho nó muốn chết."

Ngụy Trường Trạch: "A Anh cơ linh như vậy, nàng không cần lo lắng quá."

Tàng Sắc Tán Nhân: "Đúng đúng đúng, là ta muốn nhọc lòng. Chờ sau khi trở về, ta nhất định phải tìm tiểu tử thúi kia tính sổ, thuận tiện nhìn xem là tiên tử nhà ai khiến nó u mê đến choáng váng đầu óc..."

Ngụy Trường Trạch: "..."

Edit + Beta: Ngáo

Đã đăng: 21:56 - 03/04/2021

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co