Truyen3h.Co

...

CHAP 30: VỊ TRÍ CUỐI CÙNG

thuyquyenvo093


Khi dòng máu nóng bắn lên mặt Lưu Chương, bàn tay đưa ra của cậu vẫn dừng lại giữa không trung.

Chỉ còn cách chưa đến ba bước, nhưng dường như có một vực sâu ngăn cách Bá Viễn và bốn người còn lại.

Chỉ có một tiếng kim loại vang lên, thanh kiếm trong tay Bá Viễn rơi xuống đất. Âm thanh này khiến mọi người tỉnh táo lại.

Có lẽ bởi vì ánh mắt của mọi người nhìn về phía mình quá kinh hãi, Bá Viễn cố gắng gom chút sức lực cuối cùng, mỉm cười an ủi họ, sau đó toàn thân nặng trĩu, loạng choạng hai bước rồi ngã về phía sau.

Cơn đau trong tưởng tượng từ phía sau đầu khi chạm đất không hề xuất hiện. Ý thức của Bá Viễn mơ hồ, anh chỉ cảm thấy mình dường như đã rơi vào vòng tay của thành viên trong nhóm, nhưng lại không thể biết được là ai. Lượng máu mất đi nhanh chóng khiến anh cảm thấy cơ thể ngày càng lạnh hơn, các ngón tay gần như cứng đờ không thể cử động được.

Anh nghe thấy có người gọi tên mình, nhưng đã mất khả năng xác định phương hướng. Anh chỉ cảm thấy giọng nói đó đến từ mọi hướng, và nó cũng phát ra từ sâu trong tâm trí anh.

Có người bịt chặt vết thương trên cổ anh, nhưng vẫn không ngăn được máu chảy ra.

Đôi mắt mất tiêu cự của anh chậm rãi di chuyển, môi anh mấp máy muốn nói gì đó, nhưng vì khí quản bị cắt đứt nên dù cố gắng hết sức cũng chỉ có thể phát ra một tiếng thở khò khè yếu ớt.

Nine đang ôm anh, cố gắng kìm nước mắt, tiến lại gần để nghe anh muốn nói gì.

Máu phun ra từ miệng Bá Viễn dính trên tai, hai bên mặt và thái dương, nhưng cậu không quan tâm chút nào.

"Anh..."

"cũng, a..."

"——Anh cũng yêu quý bọn em?" Nine trong chốc lát, cậu đã phản ứng lại, nước mắt liền trào ra.

Cậu phát ra tiếng khóc lóc và một giọng nói với ngữ điệu kỳ lạ, cách phát âm của cậu nghe vừa buồn cười vừa lố bịch. Thế nhưng, lần này không có ai cười cậu cả.

Chỉ là trước mắt dần mơ hồ, khi giọt nước mắt rơi xuống, khi cậu lấy lại tầm nhìn thì thấy Bá Viễn đã nhắm mắt lại, không còn thở nữa.

Lưu Chương cảm thấy đôi tay đang "cầm máu" của mình như bị điện giật. Cậu bàng hoàng nhìn xuống đôi bàn tay nhuốm máu.

Bá Viễn...

Khi nhóm mới thành lập, vì chấn thương ở lưng của Riki tái phát, phải trở về nước để hồi phục nên lâu nay trong đội chỉ có Bá Viễn là "anh cả" và mọi người đều phụ thuộc vào anh ấy.

Đội trưởng và đội phó của INTO1 có sự phân công trách nhiệm rất rõ ràng, Lưu Vũ có đầu óc linh hoạt và đối xử tốt với mọi người nên chủ về kết nối mối liên hệ giữa đội và thế giới bên ngoài; Bá Viễn là người chu đáo, lớn tuổi hơn họ, dịu dàng, tốt bụng và luôn điềm tĩnh nên anh chủ về xử lý các mối quan hệ giữa các thành viên trong nhóm.

Châu Kha Vũ từng nói đùa rằng có hai người này ở đây, bọn họ chỉ cần lo tập luyện và sống sót, còn những việc khác thì không đến lượt họ lo lắng.

Nhưng bây giờ không chỉ hai người này đã không còn, mà người nói ra những lời này cũng không còn nữa.

Từ khi Lưu Vũ rời đi, Bá Viễn đã một mình gánh vác trách nhiệm của cả nhóm. Bất cứ ai khác cũng có thể suy sụp hoặc tuyệt vọng, nhưng anh nhất định phải bình tĩnh khống chế cục diện chung.

Bây giờ anh ấy cuối cùng đã ngã xuống.

Anh đã nhường cơ hội được sống sót lại cho họ, đồng thời lấy đi hơi ấm cuối cùng của họ.

"Lâm Mặc!" Nine kêu lên.

Lưu Chương nhanh chóng quay đầu lại, liền thấy Lâm Mặc bên cạnh đã nhặt thanh kiếm trên mặt đất lên, mũi kiếm hướng về chính mình, vẻ mặt bình tĩnh dị thường.

"!"

Lưu Chương vội vàng chộp lấy, nhưng khi đầu ngón tay sắp chạm vào chuôi kiếm, thanh kiếm đã biến mất khỏi tay Lâm Mặc, chỉ để lại một vệt máu nông trên cổ.

["Huấn luyện viên" Bá Viễn đã chết.]

[ Đang tiến hành phân vai lại.]

Âm thanh điện tử lại xuất hiện, không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng giọng điệu dường như vui vẻ hơn lần trước.

Âm thanh của vũ khí sắc nhọn xuyên qua da thịt đồng thời vang lên.

Ba người vây quanh Bá Viễn trên mặt đất đều ngẩng đầu lên với vẻ khó tin. Lúc này họ mới nhận ra Mika vẫn đứng ở đó, dường như chưa từng sang hướng này.

Anh cầm chuôi kiếm bằng cả hai tay, thanh kiếm xuyên qua bụng rồi xuyên qua phía sau.

Xung quanh vô cùng yên tĩnh, ngoại trừ từng giọt máu chảy ra tí tách theo lưỡi kiếm.

Khuôn mặt Mika co giật vì đau đớn, rồi anh cười toe toét, một ngụm máu tươi phun ra, răng trong miệng đã nhuốm máu đỏ.

Lưu Chương muốn đi tới, lại phát hiện chân mình đã mềm nhũn, không thể đứng nổi.

Nine và Lâm Mặc về cơ bản cũng giống hệt cậu. Ba người cuối cùng vừa bò vừa lết đến gần Mika .

Lúc này, Mika đã mất hết sức lực, khuỵu xuống. Anh chống một tay xuống đất đôi tay còn lại thì run rẩy chạm vào túi.

Ba người bất lực ôm lấy vai anh, nước mắt đã chảy dài trên khuôn mặt, nhưng họ không biết nói gì hơn mà chỉ nhìn chằm chằm vào động tác của anh.

Mika lấy từ trong túi ra một mảnh bìa cứng gấp lại, với sự hỗ trợ của ba người, anh cẩn thận mở tờ giấy ra bằng cả hai tay. Một giọt máu rơi xuống tờ giấy, anh vội lau đi nhưng máu lại lan ra một vùng lớn hơn.

Anh nóng lòng muốn nói, nhưng khi anh mở miệng, máu càng chảy nhiều hơn. Trong chốc lát, miếng bìa cứng gần như đã thấm đẫm máu.

"Bọn em nhìn thấy rồi!" Nine muốn ôm Mika, lại sợ kiếm găm vào bụng càng làm cho anh đau đớn, cậu càng khóc càng trở nên tuyệt vọng.

Lưu Chương không dám chạm vào anh, chỉ có thể liều mạng gật đầu. Lâm Mặc nhắm mắt lại, buồn bã nhìn tấm ảnh trong tay Mika: đó là bức ảnh chụp chung của mười một người bọn họ ngày đầu tiên chuyển đến biệt thự, họ đã đóng khung bức ảnh trong đại sảnh và treo ở nơi mà từ lối vào là có thể nhìn thấy...

Thì ra đây chính là thứ Mika mang ra.

"Anh thực sự muốn... ở bên nhau lâu hơn..." Mika miễn cưỡng đưa bức ảnh dính máu cho họ, nghiêng đầu sang một bên và nheo mắt mệt mỏi.

"....Thật đấy."

Anh là một người rất tình cảm.

Anh cũng luôn biết rằng có người vẫn nghi ngờ về mối quan hệ giữa họ. Đối với một nhóm có debut từ show, việc đếm ngược đến ngày tan rã đã bắt đầu khi nhóm được thành lập - vì mối quan hệ đã được định sẵn là sẽ chia ly trong tương lai, tại sao phải dùng cảm xúc đích thực để duy trì nó?

KHÔNG.

Chính vì thời gian có hạn và không cần phải tính đến tương lai nên chúng ta có thể thể hiện những mặt rực rỡ nhất của mình khi vẫn còn ở cùng nhau.

Giống như Châu Kha Vũ đã lựa chọn gạt bỏ mọi chuyện để yêu Trương Gia Nguyên vào giây phút cuối cùng của cuộc đời, trong khoảng thời gian này, sao mỗi người phải đếm thời gian trong khi có thể yêu quý người khác chứ?

Chiếc cúp ở góc cầu thang, nó không chỉ tượng trưng cho danh dự mà còn tượng trưng cho sân khấu, album của họ, từng kí ức về tiếng cười, từng giọt nước mắt từng giọt mồ hôi đằng sau tất cả.

Đó là hai năm họ gắn bó với nhau. Họ trân trọng nhau như một phần của chính mình.

Vì vậy, khi biết mình chỉ có thể mang ra một món đồ, Mika đã chọn cách mang theo diện mạo ban đầu của mọi người trong ký ức của mình.

"Mika..." Nine thấp giọng gọi anh, thấy anh không trả lời, liền nghiến răng, dùng chút sức lực lắc lắc anh mà không bỏ cuộc, "Mika!"

Nhưng Mika đã theo sức lực của Nine mà ngã xuống đất. Cùng lúc đó, thanh kiếm trong bụng anh lặng lẽ biến mất.

[" Huấn luyện viên" Mika đã chết. ]

[ Đang tiến hành phân vai lại. ]

Lần này, thanh kiếm từng được hai người dùng để tự sát xuất hiện trong tay Lưu Chương.

Có vẻ như lần này đến lượt anh rồi.

Lưu Chương nghĩ thầm, không chút do dự, thậm chí không liếc nhìn Lâm Mặc nữa, anh nắm chặt chuôi kiếm.

Tuy nhiên, trong giây tiếp theo, anh đột nhiên cảm thấy một lực cực lớn phát ra từ thanh kiếm, ngăn cản anh thực hiện bước tiếp theo.

Anh nhìn thấy Nine đối diện đang cầm lưỡi kiếm bằng tay không, và trong chớp mắt, cậu ấy đã hướng mũi kiếm vào ngực.

"Phập"

Lâm Mặc vẫn duy trì tư thế muốn đoạt kiếm, lại vô tình để máu tươi của đối phương bắn tung tóe lên mặt. Cậu ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn thấy Nine đang mỉm cười với mình.

Cậu không thể hiểu được biểu cảm đó thể hiện điều gì, nó kiêu hãnh, ngọt ngào, thoải mái và mong đợi, và dường như cậu đang nhìn hình bóng của một người khác.

"Mặc Mặc..." Nine cười nhạt, lắc đầu, một ngụm máu tươi chảy ra từ miệng cậu ấy, "Anh không muốn em trở thành anh tiếp theo."

- Là người bị bỏ lại phía sau, thật là đau đớn.

Lưu Chương buông chuôi kiếm, anh cảm thấy mọi chuyện như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ. Sự ra đi liên tiếp của đồng đội trong thời gian ngắn khiến anh không thể suy nghĩ được gì, thậm chí anh còn quên rơi nước mắt trong giây lát.

Nine lại nhìn anh, trong đầu có rất nhiều điều muốn nói nhưng lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

Cậu muốn nói rằng cậu hy vọng bọn họ có thể giành chiến thắng trong trò chơi này cho mọi người và hai người có thể sống tốt, nhưng cậu cảm thấy điều này thật không công bằng với họ.

Bây giờ mọi chuyện đã đi đến hồi kết, cái chết là giải pháp duy nhất.

"Mình... xin lỗi." Cậu ấy đã giành được vị trí cuối cùng.

Nói xong, Nine không để ý đến bàn tay bị cắt của mình, nắm chặt lưỡi kiếm rút kiếm từ trong ngực, ngay lập tức một lượng lớn máu liền trào ra.

Trong đôi mắt chỉ toàn là màu đỏ của máu, cậu nhìn thấy Lưu Vũ, Patrick và tất cả những người đã rời đi. Họ đứng cùng nhau và dường như đang vẫy tay với cậu.

Cậu chạy về phía họ.

["Kị sĩ dự bị" Nine đã chết. ]

[Xin chúc mừng "Huấn luyện viên" Lưu Chương và "Kị sĩ chính thức" Lâm Mặc đã đạt được chiến thắng cuối cùng ở vòng này. ]

[Xin hai người chơi hãy nghỉ ngơi tại chỗ trong giây lát. Sau khi đếm ngược 5 giây, bạn sẽ tự động được chuyển sang cửa kế tiếp, đây cũng là cửa cuối cùng được chú hề chuẩn bị cho bạn.]

——"Chiến thắng quyết định - Đánh Cược Trên Không". 

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co