Truyen3h.Co

𝐆𝐨𝐬𝐡𝐢𝐒𝐡𝐢𝐫𝐚 | 𝐃𝐨𝐞𝐬 𝐭𝐡𝐞 𝐬𝐮𝐧 𝐞𝐱𝐢𝐬𝐭?

Tập 1.

emiu5codat

"Dậy đi, Tsutomu! Đến giờ làm việc rồi, ở đây thì đừng hòng giở thói lười biếng với tao!"

Giường gỗ bốc mùi ẩm mốc, mọi vật dụng trong căn phòng chỉ vỏn vẹn vài mét vuông, đồ đạc chất thành đống, khiến khung cảnh trở nên dơ bẩn. Dù có lau chùi kĩ càng bao nhiêu, vẫn không sao đối chọi với thời tiết gió bụi khắc nghiệt ở vùng ven hẻo lánh này. 

Chẳng hạn như đêm qua, mưa lớn không dứt, sấm sét cứ đánh tiếng ồn ào, giấc ngủ chẳng thể nào liền mạch. Gã quản lí khu nhà chứa cất giọng quát mắng, vài phát đạp vào người là điều mà cậu phải trải qua mỗi ngày. 

Không cần tới gã, cậu đã dậy từ rất lâu, nhưng gió trời và hơi sương khiến cậu chỉ muốn nằm yên một chỗ. Phần còn lại, cũng vì cậu ngại đối diện với những cảnh tượng sắp sửa tới đây.

Chỉ khi gã thấy cậu mở mắt và chậm chạp bò dậy, gã thở hắt, vô tư phun vài bãi đờm xuống đất. Sàn nhà từ trước đến nay đã dơ bẩn, bây giờ thì nhìn chúng càng nhớp nháp hơn.

Tia sáng mặt trời len qua từng ô cửa sổ, nếu được ngắm nhìn chúng ở khoảng cách gần hơn, chắc hẳn cậu sẽ vui vẻ hơn. Thời gian làm việc ở đây tuy không phải chịu áp lực quá trớn như người khác, nhưng vẫn luôn tồn tại thứ gì đó khiến cậu vấn vương. 

Công việc vốn dĩ rất nhàn hạ, Tsutomu quen thuộc với khu nhà thổ xập xệ, nơi cưu mang vô số phận đời bấp bênh ở ngưỡng tuổi đẹp nhất lòng người. May mắn hơn, cậu đảm nhận một nhiệm vụ đơn giản, mỗi sáng chỉ cần tới từng phòng và chăm sóc những món hàng trở nên đẹp mắt nhất để khách hàng cảm thấy hài lòng.

Món hàng mà cậu nhắc tới chính là điếm, cậu tiếc thay cho họ, phận đời của họ vô cùng khắc nghiệt và trớ trêu.

Hôm nay cậu mặc áo sơ mi kẻ sọc, quần bò chấm tới đầu gối, mái tóc đen vuốt qua loa cho vào nếp, chiếc hộp trang điểm sơ sài là vật dụng làm việc của cậu. Bước chân cậu không nhanh không chậm, khách hàng từ sớm đã đến, còn có một bộ phận bàn giao 'mấy món hàng mới' dưới tầng trệt. 

Khung cảnh chẳng có gì đặc biệt, chỉ qua loa tiếng cười nói xởi lởi của ông chủ, tiếng nịnh hót của quản lý, hay tiếng khóc cam chịu từ họ mà thôi. 

Khi ánh hoàng hôn dần buông xuống, nơi chốn tưởng chừng như hoang sơ, lại biến mình thành dãy lầu xanh hỗn tạp. Âm thanh đánh đập chói tai, tiếng la hét và tiếng rên rỉ cứ hòa trộn vào nhau, vừa tồi tàn lại vừa bi thương. 

Đã làm người, chắc hẳn ai cũng phải giữ lại cái gọi là nhân tính. Nhưng ở nơi nhà chứa chật hẹp, địa ngục trần gian chính là từ ngữ đơn giản nhất có thể khắc họa được lòng người nơi đây.

"Aiss cái đám quân nhân hôm qua thiếu hơi đến mức như này cơ á? Nhìn kìa, thằng nhãi này bị bọn lính đêm qua làm đến chết rồi. Phụ tao bọc nó vô bao rồi đem thiêu thôi, chỉ một đêm thôi mà, sao lại bốc mùi thối nhanh quá vậy?"

Căn phòng phía trước có tiếng người chửi rủa, từ đằng xa cậu đã ngửi thấy mùi tanh tưởi của xác chết. Ánh mắt cậu hơi tò mò, thật tình muốn nhìn xem bọn nhân viên đang phàn nàn về điều quái gỡ nào. 

Còn hơn cả tưởng tượng, cậu nhìn thấy bọn chúng đang bàn luận về thi thể người chết. 

Tsutomu biết người đó, là một đứa con trai vừa mới bước qua tuổi mười bảy. Đêm qua dưới phòng rất ồn ào, cậu nghĩ đơn giản vì đó là sở thích của khách hàng. Cậu không ngờ, sáng sớm hôm nay người đó lại chết. 

Trên gương mặt chi chít từng vết thương lớn nhỏ, đôi mắt đờ đẫn và đồng tử đục ngầu, người đó chết mà không kịp nhắm mắt. Người đó trút hơi thở cuối cùng sau khi dâng hiến thân mình bằng buổi đêm cuồng hoan với bọn ác quỷ ngoài kia.

Nhịp tim cậu đập liên hồi, luồng khí thở khiến cậu cảm thấy ngộp, Tsutomu thật sự hối hận khi chạm mắt với cảnh tượng khủng khiếp đó. Một kiếp người chỉ vỏn vẹn sống được hơn mười mấy năm, đã vậy còn phải ra đi trong không gian lạnh lẽo thế này. 

Chẳng lời chia buồn, chẳng lời thương khóc, chỉ có thể lang thang đến miền vô tận một mình. Cậu cố hít thật sâu, ngăn cho đám lệ không được rơi xuống, cậu vội cầm chắc hộp trang điểm, tiếp tục công việc nhàm chán trong sáng nay.

Goshiki Tsutomu, cậu cũng chẳng biết vì sao bản thân lại có mặt ở nơi chốn đáng sợ này. Cậu nhớ rằng mình được bán vào như một nô lệ, nhưng theo lời ông chủ, nô lệ chẳng phải là hạng bần hèn và chịu khổ nhục nhiều nhất hay sao? Cậu đã sống đến đây là năm thứ mười lăm, mỗi ngày đều được ăn đủ ba bữa, được ông chủ cấp cho một căn phòng riêng biệt. Và hơn hết, cậu chưa từng được trải nghiệm đến công việc quái ác giống những con người kia.

Cậu cứ lặp đi lặp lại mỗi một công việc, sửa soạn và trang điểm lại cho họ, để họ tiếp tục tiếp khách cho ông chủ mà thôi.

--

"Ở đây thiếu một thằng chăm sóc cho tụi nó, mày chỉ cần làm theo lời tao dặn. Nếu dám cãi lời, thì mày đã biết hậu quả thế nào rồi chứ?"

Ông chủ nhà chứa ngồi trên sofa tại sảnh chính, rượu vang ở thời điểm bấy giờ rất đắt giá, nhưng cậu thấy hắn ta uống hầu như mỗi ngày. Kiếm tiền từ công việc này, sản nghiệp ngày càng bành trướng, chắc hắn ta cũng đã dư dả rất nhiều mới chi tiêu hoang phí như vậy. Hành động rất ưu tư, đung đưa dòng nước màu đỏ óng ánh, nhấp vào miệng thưởng thức thứ chất lỏng cay nồng, trông cứ như là một doanh nhân đĩnh đạc.

"Mày không cần ở đây làm nô lệ, chỉ cần chạy việc là đủ rồi."

--

Chẳng mấy chốc đã đến phòng cuối cùng trên dãy hành lang, cậu ít khi tới đây, bởi lẽ căn phòng này vẫn luôn được khóa chặt cửa. Cậu nghe nói rằng người trong phòng là mặt hàng rất được khách hạng sang ưa chuộng, số lượng đặt phòng đều kín từ cả tháng trước. 

Có một điều đặc biệt, dù đắt khách là vậy, nhưng cậu chưa từng được kêu vào đây để sửa soạn cho người ta lần nào. Tệp khách hàng ở nhà chứa dạo gần đây tiếp đón nhiều dạng người, lời phàn nàn và kiến nghị với món hàng ấy cũng tăng lên. Thể theo yêu cầu, ông chủ bắt cậu xuống đây một chuyến, phải làm sao để vừa lòng khách hàng.

Thật tình thì Tsutomu không muốn đến đây, lạnh lẽo và cô độc, những điều đề cập tới khiến cậu đã ngập ngừng chôn chân ở đây suốt 15 phút đồng hồ rroofi. Nếu cậu trái lệnh, việc đánh chết cậu là điều rất có khả năng xảy ra. 

Thời gian trôi qua rất lâu, cậu gõ cửa liên tục, tiếng động vang vọng cả một dãy lầu mà chẳng thấy ai xuất hiện. Bên trong căn phòng khi nhìn qua những kẽ hở, chúng tối đen như mực, chẳng phải bên ngoài trời đang nắng gắt lắm hay sao?

"Cửa không khóa."

Cậu để ý thì mới phát hiện đúng là như vậy. Chất giọng phát ra từ bên trong cơ hồ rất mỏng manh, nhân cơ hội để Tsutomu dễ dàng tiến vào. 

Ánh sáng từ dãy hành lang cũng không thể lấn át đi không khí u ám. Sàn đất ẩm ướt, xung quanh bốn bức tường đều dày đặc rong rêu, mùi tanh xộc lên khó chịu. Tầm mắt bao quát cả căn phòng đơn chiếc, đây còn là nơi mà con người có thể ở được sao? 

"Gì đây hả, đã nói là không cần tới trang điểm rồi mà?"

Bóng hình loạng choạng bước ra từ nhà vệ sinh nhỏ xíu, cơ thể lõa lồ phơi bày hết mọi chi tiết nhạy cảm trước mặt Tsutomu. Cảnh tượng khiến cậu lập tức đỏ mặt, luống cuống quay ngoắt về phía sau. Trộn lẫn mùi tinh dịch ngai ngái và mùi máu tanh tưởi, có thể sống ở đây lâu như vậy, cậu thật sự ngưỡng mộ đối phương, thật có tính kiên cường. 

Thân ảnh đó, nhìn thoáng qua cũng biết người đó đang gặp khó khăn khi bước đi rồi. Tấm lưng gầy trơ xương chứa nhiều lằn đánh đập bởi màn hành hạ từ dây nịt và gậy gộc. Đôi chân thon gầy, chúng xiêu vẹo và không ngừng run rẩy, người đó phủi tay từ chối lời đề nghị. Gắng hết sức trải qua gần hai mươi phút đồng hồ, cuối cùng cũng được nằm lên đệm. 

Mái tóc màu nâu nhạt, cả đống thương tích nặng nề chen lấn trên làn da trắng hồng, vô cùng oái oăm. Giữa hai chân, tí tách từng giọt máu thi nhau chảy xuống, tạo thành vết đọng dài từ nhà tắm đến nơi đây. Vùng kín chắc hẳn đã bị xâm hại rất nhiều lần, món hàng chỉ biết cách chịu đựng và phục vụ những tên cầm thú được sung sướng.

"Cậu là ai?"

Tiếng nói cất lên, một câu hỏi chỉ vỏn vẹn hai từ, nhưng với tình cảnh hiện tại của cậu, rất khó để cậu diễn đạt cho đối phương hiểu rõ. Đối diện Tsutomu, gương mặt gầy hóp, màu tím tái bắt đầu thâm nhập khắp nơi, đôi môi nứt toạt và đọng vài vết máu khô. Lời giọng nhẹ bẫng đang cố gắng nói thành tiếng, nhưng lúc phát ra, cậu lại nghe thành tiếng thều thào mệt mỏi. Đâu đó, cậu còn lắng tai nghe đến tiếng thở nặng trịch đang chậm chạp phát ra.

Ngoại trừ những điều đó, Tsutomu khẳng định một điều, ở nơi nhà chứa hôi hám này, thật sự thiên thần có thể ghé đến đây sao?

"Tôi hỏi cậu là ai?"

Người đó chậm chạp lê cả thân người áp vào giường, nhịp thở hỗn loạn vì những động chạm dưới vùng kín đau nhức. Cậu thấy người đó khó khăn trở mình, liên tục rên rỉ vì cơn đau dai dẳng. Đôi mắt đọng nước long lanh, nhưng khi đối chất cùng cậu, nó lạnh lùng và vô hồn đến mức đáng sợ. Bọng mắt sưng vù, hai gò má hằn lên hai màu tím đỏ, cho thấy vết thương rất khó lường. Sức khỏe của người này, có lẽ còn tệ hại hơn là ánh đèn dầu yếu ớt đang treo lủng lẳng trên trần nhà.

"Này, sao lại cúi đầu xuống?"

Như là mật ngọt rót vào tai, âm thanh tựa suối chảy róc rách, tiếng nói của mọi niềm sống chan hòa trên cõi đời vẹn nguyên niềm sướng vui, đó là điều đơn giản nhất mà Goshiki Tsutomu đã từng nghĩ về người đó. Chẳng hiểu sao cậu lại càng cúi thấp hơn, chạm mắt với khuôn trang xinh đẹp ấy làm đáy lòng cậu cứ nhộn nhịp xúc cảm kỳ lạ. 

Không để mất nhiều thời gian, cậu cầm hộp trang điểm hướng tới cạnh giường. Cậu lấy ra thỏi son bóng, chà vài vết lên đầu ngón tay, cẩn thận dùng nó miết lên bờ môi khô khốc.

"Sao lại không trả lời?"

"Cậu tên gì?"

"Cậu bao nhiêu tuổi?"

"Vì sao cậu lại ở đây?"

"Ông chủ bảo cậu đến xem tôi chết chưa à?"

Cậu biết rõ đối phương đã bắt đầu nổi nóng, dù cố tránh né những thứ không cần thiết lên vẻ đẹp thanh thuần ấy, lệnh vẫn là lệnh, cậu không dám làm trái. Người đó hỏi cậu rất nhiều câu, mắt người đó dần nheo lại, vẻ cáu kỉnh cũng có thể xinh đẹp đến nhường đó à? 

"Hay là... cậu không nói được?"

Người đó đoán đúng rồi, cậu không nói được, động tác lấy màu mắt ra tay rồi quẹt lên cũng chậm hẳn hơn lúc nãy. Cậu biết tại sao người này lại là món hàng đắt khách nhất ở đây, nét ngây dại luôn khiến đàn ông phạm tội, trên đời này chắc sẽ không ai thay thế được. 

Có lẽ trang điểm là thứ khiến đối phương chưa quen, chung quy thì người trên giường chỉ thích hợp với gương mặt mộc trắng hồng tự nhiên của mình. Màu mắt nâu hay màu son đỏ, chỉ càng khiến bọn râu xanh ngoài kia mất khống chế hơn thôi.

"Xin lỗi cậu, tôi không biết."

Tsutomu nghĩ rằng mình đang nhìn lầm. Từ lúc bước chân vào nhà chứa, ngoài bản thân cậu là người biết cách giao tiếp ngôn ngữ của người khiếm khuyết, người đó cũng biết rõ chúng sao? 

Lòng tò mò về một số phận nghiệt ngã chỉ vừa mới tiếp xúc không lâu, tất cả tạo cho cậu một cái nhìn hoàn toàn khác so với lúc trước. 

Anh tên gì? Anh bao nhiêu tuổi? Vì sao anh lại ở đây? Vì sao anh lại muốn biết rõ về thằng vô dụng như cậu nhiều đến vậy?

"Tôi tên là Shirabu Kenjirou."

Anh nở nụ cười, đơn giản là nụ cười mỉm trên khóe môi khô nứt. Dù gắng gượng chịu đựng nhiều thương tổn, mà mỗi khi anh cười, anh thật sự rất đẹp. Tựa như ánh mặt trời toả sáng trên bầu trời đầy mây trắng, tuy nhẹ nhàng đằm thắm, nhưng có thể mang đến con tim thứ xúc cảm khờ dại về lần rung động đong đầy. 

Nét cuốn hút tựa cả rừng hoa hướng dương trổ sắc, một thiên thần đúng nghĩa mà cậu đã được tận mắt ngắm nhìn.

Hoàn tất công việc, căn phòng này cũng là căn phòng cuối cùng cần cậu ghé thăm. Anh rất ít khi bày tỏ biểu cảm, quanh đi quẩn lại, Tsutomu chỉ thấy Kenjirou ngẩn ngơ, và rồi quay trở về với gương mặt vô cảm. 

Anh luôn chú tâm nhìn lên ánh đèn vàng treo ở trần nhà, đôi mắt cứ lặng lẽ và chìm đắm vào nó mãi, như thể chúng là thứ khiến anh cảm thấy cuộc đời đáng sống hơn. 

Cho đến khi cậu rời khỏi phòng, thói quen khi cúi chào đã từ lâu ăn sâu. Bóng hình cậu rời đi sau cánh cửa rỉ sét, tiếng bước chân cũng chẳng còn vọng lại. Bẵng qua vài phút, Kenjirou mới phát hiện có một mẫu giấy nhỏ đặt cạnh bên giường, là của cậu sao?

"Xin chào, tôi là Goshiki Tsutomu, xin lỗi vì đã thất lễ. Và cũng xin lỗi vì đã không để anh biết sớm hơn, vì tôi là người câm. Tôi rất vui khi được làm quen với anh đó. Tôi chưa từng nghĩ anh sẽ là người bắt chuyện với tôi trước. Nếu có thể, tôi có thể gọi anh là Kenjirou không? Mong rằng sau này, tôi và anh sẽ có cơ hội được gặp nhau nhiều hơn. Và còn một điều nữa, anh Kenjirou, anh thật sự rất xinh đẹp."

Dòng chữ nguệch ngoạc trên tờ giấy ố vàng nhàu nát, chỉ vỏn vẹn vài từ ngữ đơn điệu, Kenjirou đã đọc đi đọc lại cả một ngày dài như thế. Tầm nhìn dần khuất đi lấp bởi hàng lệ tuôn, khoé mi cong đổ ra dòng nước tựa kim cương lấp lánh. Anh tỉ mỉ xếp nó thành mẩu vuông, cẩn thận nhét sâu vào nơi an toàn nhất trong hộc tủ. 

Lạ quá, một Shirabu Kenjirou quen thuộc với đòn roi, quen thuộc với cả ngàn trận hành hạ dã man, vì sao tim anh lại nhịp đập mạnh mẽ chỉ vì cậu? 

Xinh đẹp sao? Cậu vì cớ gì lại sử dụng từ ngữ thiêng liêng ấy để nói về thứ bẩn thỉu và đáng nguyền rủa như anh vậy chứ?

"Sau này, hãy nói chuyện với nhau nhiều hơn hôm nay nhé, Tsutomu."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co