Truyen3h.Co

𝐒𝐮𝐧𝐚𝐎𝐬𝐚 | 𝐒𝐚𝐮𝐝𝐚𝐝𝐞.

Tập 2 - Kỳ lạ.

emiu5codat

"Mami ơi, tối nay mami lại chơi rượt bắt với con với hai em nhé!"

Giờ tan học, thường ngày sẽ là anh đi đón con, nhưng hôm nay công việc anh gặp chút vấn đề, cậu hơi bất ngờ khi Rinji tự nhiên nói ra câu đó. 

Một tuần trôi qua, sáng nào con cũng kêu cậu phải nhớ sang chơi đuổi bắt với bọn chúng. Cậu khó hiểu, vì anh hay cho mấy bé con ngủ sớm. Cùng lắm là trước khi đi ngủ, cậu chỉ qua xem tụi nhỏ uống sữa, rồi nằm ôm chúng vào lòng, lựa đại một cuốn truyện và đọc cho chúng nghe mà thôi.

"Được rồi, nhưng mà Rinji của mami phải ngoan. Bữa tối phải ăn hết hai chén cơm thì mami mới chơi với con."

"Dạ, con hứa con sẽ ngoan! Con sẽ nghe lời mami dặn, con sẽ uống sữa, con sẽ ăn thiệt nhiều, con sẽ phụ mami trông nom hai em luôn!"

Cậu giật mình, những suy nghĩ mà cậu định nói ra, Rinji lại xen ngang và bắt đầu những câu nói kì lạ ấy nữa. Cậu nhướng mày sang cô giáo phụ trách lớp con, cô cũng tỏ vẻ ngạc nhiên khi tôi nhìn cô như vậy. Nghĩ ngợi ra thêm vài điều, lỡ khi ở trường, con chơi chung với bạn bè, hoặc bị người nào đó lại gần rồi va chạm thứ gì đó không tốt, nên mới khiến con kì quặc như thế chăng?

"Cô à, thường ngày trong lớp, cô... có để ý Rinji nhà tôi có những biểu hiện lạ nào không?"

"Phu nhân yên tâm đi ạ. Bé rất sáng dạ, chơi với bạn bè cũng rất hòa đồng. Như sáng nay này, bé gan dạ lắm. Thấy mấy bạn cãi nhau giành đồ chơi, Rinji đã đứng ra hòa giải hết cho cả lớp luôn đấy."

"Vậy... cô có thấy Rinji tiếp xúc với ai đó không? Ừm... người lớn trong trường chẳng hạn."

"Dạ không. Trường chúng tôi luôn đặt các bé lên hàng đầu, nếu các bé gặp người lạ, lập tức chúng tôi sẽ phát giác và báo cảnh sát ngay."

Sân trường ngày càng thưa thớt, loanh quanh cũng chỉ còn vài ba gia đình ở lại, họ đợi cho con cái hoàn thành nốt bộ xếp hình, hay chơi xong một vòng cầu trượt. Rinji thì chẳng ưa thích chúng gì mấy, cậu thấy dường như con thích chơi với hai em, cùng lắm là chơi cùng ba, thích nhất chắc là chơi rượt đuổi với mẹ.

"Mami ơi, sao lúc nào mami cũng kêu con nói với dadi chuyện đó hoài vậy ạ?"

"Sao nào? Mami có nhờ con giúp chuyện gì ư?"

"Dạ có! Mami có nói mà! Tối nào mami cũng kêu con hỏi dadi là dadi có nhớ mami không, rồi dadi có yêu mami không, mami quên rồi ạ? Dadi trả lời rồi, mà mami cứ dặn con mãi thôi!"

Cậu ngây người ra, ôm con vào lòng rồi trở vào xe, tài xế nhìn thấy sắc mặt phu nhân xanh xao, ông gặng hỏi vài câu. Trước mắt cần đưa con về nhà và cho nó ăn tối, cậu không muốn bọn chúng về nơi đó trong khoảng thời gian trễ đến thế. 

Ánh hoàng hôn khẽ buông, dòng người tấp nập chen chúc nhau giữa trung tâm phố sá nhộn nhịp. Giờ này chắc Rintarou đã về nhà, cậu biết anh không phải là người đàn ông xấu, nhưng gần đây, anh có thói quen uống rượu.

"Dadi ơi! Dadi ơi! Con về với dadi rồi nè!"

Phòng khách lộn xộn, điều đáng chú ý là anh không thèm mở đèn, mùi thuốc lá và bia rượu bốc lên nồng nặc khắp nhà. Anh làm sao thế? 

Tôi nhớ rất ít lần thấy anh hút thuốc, và đặc biệt hơn, anh sẽ tránh mặt vợ con khi anh muốn được giải tỏa, bây giờ anh lại muốn quay về con đường tai hại này? Cặp sinh đôi còn đang yên giấc bên cạnh anh, đừng nói với cậu rằng anh vừa chăm sóc cho tụi nó, vừa nhâm nhi rượu và phả khói trước mặt chúng đi? 

Cậu nhăn mặt, không để Rinji rơi vào vòng tay của ba, điều đó khiến anh không hài lòng. Anh nhìn tôi, thái độ điềm đạm, và bé con bắt đầu cựa quậy trong lòng tôi, con đòi ba bế.

"Mami! Mami ơi con muốn dadi! Dadi ơi dadi bế con đi mà!"

"Trước khi anh bước tới, anh bỏ điếu thuốc trên tay ra ngay! Suna Rintarou, anh đi tắm rửa liền cho em đi! Con còn nhỏ, anh muốn để nó ngửi thứ mùi độc hại đó của anh à?"

"Bé con sẽ không sao. Heo nhỏ à, đưa con cho anh. Cả ngày nay anh không ôm ấp con, anh nhớ con lắm."

Cậu có nên nói rằng bản thân mình chưa bao giờ thích biệt danh mà anh tự tiện đặt cho cậu không? Cả hai đều đã làm cha mẹ, không còn là những đứa trẻ cần sự chăm sóc đặc biệt nhiều như vậy.

Cậu vô tình gạt phăng tay anh, không để anh chạm vào con, Rinji thấy mẹ làm trái ý liền khóc ré lên. Nét mặt đối phương càng lúc càng tối, anh giành giật con với cậu, sức cậu không thể nào đọ lại thể lực cường tráng ấy được. Đành chịu thua, dù gì con cũng thích ở cùng anh hơn là ở cùng người mẹ nhạt nhẽo này. 

Cậu thắc mắc, tụi nhỏ sống với hai vợ chồng từ nhỏ, cớ gì nó suốt ngày chỉ biết tới mỗi mình dadi?

"Hôm nay em về trễ, làm anh với con lo hết cả lên. Em nhìn này Samu, Chuu với Pudding được ở bên mẹ nhiều hơn, hai bé con càng lúc càng giống em."

"Anh... muốn đặt bữa tối không? Em mệt quá, không tiện nấu cơm cho anh rồi..."

"Ừm, vậy thì đặt cho anh hai phần cơm nắm nhiều nhân. Em nên nghỉ ngơi sớm, nếu không thì sức đâu mà lo cho con?"

Cậu không định bàn chuyện tiếp với anh, nhìn tới phòng bếp như là bãi chiến trường hỗn độn, trên bàn phòng khách la liệt bao thuốc và gạt tàn đầy nhóc. Chỉ biết thở dài một hơi, mắt cậu không thích chạm vào những thứ dơ bẩn. Anh và Rinji mải mê chơi đùa, miệng mồm con cười nói ríu rít, ánh mắt anh thì ôn hòa hạnh phúc, có lẽ cậu mới chính là người thừa trong mắt ba cha con.

Thời gian để cậu sửa soạn gần một tiếng, từ lầu một, cậu không còn nghe tiếng đùa giỡn của con nữa. Không gian chẳng mấy chốc biến thành khoảng không vừa yên lặng lại vừa u ám, cậu chợt rùng mình. 

Căn nhà của gia đình cậu có thiết kế rất ưa mắt, màu trắng và nâu hòa hợp tạo được không gian thoải mái. Nhưng đâu đó, vài cơn gió buốt cứ ập vào gáy, mang đến cảm giác ngột ngạt bức bối. Chắc là tuần vừa rồi chất lượng giấc ngủ cậu bị giảm xuống, gặp đủ thứ chuyện của Rinji cũng đủ khiến não cậu mất khả năng sắp xếp chúng trở lại theo trình tự.

Cậu xếp cơm nắm vào dĩa giúp anh, đặt thêm phần xúp cua cho con, cặp sinh đôi còn nhỏ, bà ngoại khuyên là không nên cai sữa mẹ sớm, khổ nỗi, từ lúc nuôi nấng hai thằng nhóc thì thể trạng cậu có vấn đề. Tụi nhỏ phải uống sữa bột công thức, việc này giúp cậu có nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn. Nhanh tay pha hai bình sữa, đưa vào máy làm ấm, cậu định xuống xem mấy cha con họ đang làm gì ở dưới.

Chẳng xuất hiện tiếng động nào bởi vì anh và con đang ngủ, cậu thấy anh dựa lưng vào ghế, để Rinji nằm dính lên ngực mình. Cặp sinh đôi được anh bỏ vào nôi, dù mắt anh đã nhắm nghiền, nhưng anh vẫn không quên cầm theo dây nối, theo bản năng thì cứ cử động qua lại. Anh thương gia đình anh như vậy, cớ sao cảnh tượng này lại khiến lòng cậu đau như cắt?

--

"Phu nhân, trời tối rồi, cậu còn muốn tôi đưa cậu đi đâu đây? Thiếu gia mà biết được, chúng tôi sẽ bị la rầy mất."

"Các người làm việc cho anh biết bao lâu mà không rõ tính tình anh ấy à? Rintarou quan tâm nhất là con cái, vợ thì chẳng còn xem ra thể thống gì nữa rồi."

"Thế... phu nhân muốn đi đâu ạ?"

"Về Aichi."

Cậu lúc nào cũng có niềm đam mê đặc biệt với Tokyo, thành phố xô bồ, chúng khiến cho đáy lòng bớt đi sự trống rỗng. Được Rintarou để mắt và hẹn hò, sau này còn đường đường chính chính sánh bước cùng anh trên lễ đường, cậu có lẽ là người được ông trời phù hộ có được một cuộc sống may mắn. Anh không những yêu thương vợ ngay từ giai đoạn đó, anh còn chiếu cô cho mẹ ruột cậu rất nhiều lần. 

Chính anh và nhà chồng đã ngỏ ý muốn bà ngoại Rinji sống cùng họ tại Aichi. Chất lượng cuộc sống ở đây so sánh với Tokyo thì còn thiếu một chút, mà nói tệ thì có chút quá đáng. Tức cười một chuyện, chính mẹ cậu là người phản đối lễ thành hôn, mà cũng chính bà, từ khi nào đã luôn ngóng trông đứa con tiếp theo của chúng tôi từng ngày rồi. 

"Ôi, con dâu về trễ thế, không mang ba đứa nhỏ về đây với ông bà sao?"

"Con chào ba, con chào hai mẹ."

Khung cảnh trong đêm nay sáng hơn thường ngày, bầu trời đen kịt chất đầy những vì sao, phiền não cũng từ từ tan biến. Cậu chọn cách tản bộ vào đường nhà, vì nó nằm trong con hẻm yên tĩnh và khá vắng người, nếu có xe hơi đi đến, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của hàng xóm xung quanh. Cậu biết trân trọng lễ nghĩa, trân trọng những thời khắc quan trọng của mọi người, cậu không muốn phiền các cô chú lớn tuổi ngon giấc.

"Rintarou đâu rồi? Rồi cháu ngoại của mẹ đâu hết rồi hả con?"

"Dạ mẹ, con tới đây một mình, chồng con ảnh không biết con tới nhà mọi người đâu ạ."

Ba mẹ chồng kéo tay cậu ngồi xuống phòng khách, họ rót cho cậu tách trà, ngắm nhìn gương mặt đứa con dâu đã xa cách từ lâu, sắc mặt họ hơi xanh xao. Nhất là mẹ chồng, cậu nhớ rõ bà chẳng lớn tuổi bao nhiêu, nhưng đuôi mắt đã hiện thêm vài vết chân chim, bà chắc hẳn đang giấu chuyện gì đó. Nước mắt bà lặng lẽ rơi, ba chồng và mẹ ruột cậu một phen bất ngờ, cậu cũng vậy, hay vì chuyến thăm đột ngột này, bà đang mong nhớ con trai và cháu nội hơn đứa con dâu này à?

"Mẹ ơi, mẹ có chuyện gì vậy ạ?"

"À... À không có gì đâu. Ai chà, già rồi nên suy nghĩ nó cũng nhạy cảm hơn. Tại mẹ muốn gặp cháu nội, nhưng tụi nhỏ thì không có ở đây. Mẹ chỉ là... nhớ tụi nó quá thôi mà."

Cậu giúp mẹ chồng lau nước mắt, trước khi đón con, cậu còn ghé siêu thị mua vài món dinh dưỡng để về nhà làm quà tặng. Ba người lớn thấy vậy thì mới vui vẻ hơn, ba chồng liên tục khen cậu là người vợ đảm đang, mẹ ruột thì cứ chêm vài câu khiến cậu buồn cười. 

Duy chỉ còn mẹ chồng, thần sắc bà không được tươi tắn cho lắm, trong đôi mắt bà, cậu biết bà đang ẩn chứa điều gì. Một Suna Rintarou đã làm cậu đau đầu, bây giờ có thêm người phụ nữ này nữa.

"À... Ông giúp bà sui xếp lại đồ ăn vào tủ lạnh giúp tôi với. Tôi có chuyện muốn nói riêng với Osamu."

Hai người có vẻ đã quen thuộc với tính khí thất thường của bà, họ thuận theo bà, mọi người ai cũng đều mong bà được thoải mái. Anh nói một năm trở lại đây mẹ chồng đổ bệnh, bác sĩ thường xuyên thăm khám, nhưng lí do quan trọng nhất vẫn là do tâm trạng của bà mà sản sinh ra. 

Cậu không rõ đầu đuôi, chỉ nghe ba chồng kể lại bà đã chứng kiến một cú sốc rất lớn vào năm đó. Bà từ người phụ nữ hay nói hay cười, giờ đây trở thành người hay lơ đễnh và mắc bệnh đãng trí.

"Mẹ, sắp vào mùa đông nên chắc thời tiết khiến mẹ mệt mỏi. Con có mua hải sản nhiều lắm, để con đi nấu cháo cho mẹ ăn nha."

"Con tới đây... là có chuyện muốn hỏi mẹ ruột con à?"

Cậu đơn thuần nghĩ rằng bà không được gặp con cháu nên bà mất tự nhiên, chẳng ngờ bà lại đoán trúng ý mình như vậy. Gương mặt bà thay đổi, bà kinh hãi hơn, bà cùng lúc cầm chặt tay cậu hơn. Nhân lúc hai người kia không để ý, bà hỏi nhỏ rằng cậu có đi xe đến đây hay không,. Cậu gật đầu, chờ có thế, bà đã kéo tay con dâu ra khỏi nhà. 

Mặc cho hai người bên trong mặc sức gọi trở về, mẹ chồng không thèm nhìn lại. Hai mẹ con tiến thẳng vào xe, lần đầu thấy mẹ hấp tấp, dù đang không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cậu cần nhất là lời giải thích từ bà.

"Con cũng vậy đúng không hả? Con cũng nằm mơ... giống mẹ đúng không?"

"Dạ?"

Cậu bất giác nheo mắt, đối phương lâm vào tình thế khẩn trương, vì trong lời nói đã chêm thêm vài điệu hối thúc. Nhưng tại sao bà lại hỏi cậu điều này, chẳng lẽ, hai người lần nữa lại bị một thế lực khác đeo bám cùng lúc sao?

"Trả lời mẹ, có phải con cũng nằm mơ đúng không?"

"Con... Con có nằm mơ, mà, giấc mơ con nó mơ hồ lắm, rất lộn xộn."

"Vậy thì con đã nằm mơ thấy gì?"

"Con... nằm mơ thấy anh Rintarou, có thêm ba đứa nhỏ đứng rất xa con. Giấc mơ này cứ lặp đi lặp lại, với... con cũng thấy được có một người con trai nào đó. Còn mẹ, mẹ cũng có nằm mơ giống con sao?"

"Ừ, mẹ có nằm mơ. Mẹ... nằm mơ thấy quỷ."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co