Tập 3 - Giấc mơ.
Cậu và mẹ chồng nhâm nhi chút cafe nóng tại điểm gặp mặt quen thuộc, cậu không biết vì sao bà lại ngồi ở đây vào lúc trời đã muộn thế này, nhưng có lẽ bà không nói dối. Mẹ cứ dáo dác nhìn về phía cổng, tâm trạng thấp thỏm không yên. Mẹ làm cậu cũng phải hồi hộp theo, tôi nghi ngờ gia đình đã gặp vấn đề nào rất khó nói.
Mẹ bảo rằng mỗi khi chìm vào giấc ngủ, luôn có một con quỷ đi theo để hù dọa và bám víu bà mãi không buông. Mẹ chồng là người yếu vía, gia đình nhà chồng đều theo đạo Phật. Một người luôn ăn chay trường, vào ngày rằm thì luôn bỏ tiền túi tổ chức thiện nguyện, đức tin cao cả như vậy, ai lại đi hãm hại tấm lòng lương thiện này được chứ?
"Mẹ, mẹ đợi ai vậy ạ?"
"Mẹ đợi thầy tới. Suỵt, đừng nói lớn. Thầy hôm nay chúng ta gặp, là thầy bói đã xem phong thủy cho gia đình hai bên, cũng như chọn ngày tốt để hai đứa cưới nhau đó."
Lúc này ở ngoài cửa phát ra tiếng động, một người phụ nữ trung niên ăn mặc bình thường, nhưng chấm đỏ trên trán bà lại nổi bật lên hẳn. Bà không cười, chỉ nhanh chân chạy tới chỗ ngồi bên cạnh mẹ chồng, phục vụ đem ra ly trà chanh nóng. Không cần mẹ chồng hay cậu mở lời trước, bà không ngần ngại đi thẳng vào vấn đề.
"Tôi biết rồi. Từ lúc trên đường tới đây tôi nhẩm chắc nhà mấy người có chút chuyện không hay."
"Bây giờ phải làm sao đây thầy? Cả năm nay rồi, đêm nào... con cũng không được yên giấc."
Thầy nhấp ngụm nước, tiếp tục đưa tay lên bấm, dù cậu không hiểu nhưng vẫn phải dõi theo. Cậu thấy bà nhăn mày, tiếng thở dài rất khẽ. Sắc mặt bà chuyển biến, càng làm cho nỗi sợ của mẹ chồng dâng cao. Sau đó, bà lấy trong túi quần ra hai chiếc vòng dệt bằng chỉ vàng, ở đó dính một chút màu đỏ giống màu của máu.
Cậu kiêng dè, cậu thì có nửa tin nửa ngờ khi tiếp xúc về thế giới tâm linh, tuy chưa hiểu rõ ngọn ngành, cậu cũng không dễ dàng nhận lấy chúng mà đeo được. Ở nhà có ba đứa con nhỏ, nhỡ nó làm ảnh hưởng tới chúng, người đáng trách nhất vẫn là người làm mẹ suy nghĩ nông cạn là cậu mà thôi.
"Con à, cứ đeo vào đi. Thầy pháp hay lắm, có thể giải được khúc mắc cho nhà mình đó."
"Con nè, ở nhà chồng con có ba đứa nhỏ phải không?"
"Dạ, sao thầy biết?"
"Có phải dạo gần đây, chồng con có biểu hiện lạ, kể cả đứa con lớn cũng hay nói năng lung tung đúng không?"
"Sao vậy, con trả lời thầy đi. Có phải Rintarou và Rinji có biểu hiện như thế không?"
Osamu không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ chồng, vì cậu hiểu rõ, mẹ rất thương anh và đứa con đầu lòng của anh nhiều hơn bất kì ai. Mẹ bắt đầu nôn nóng, từ lúc nào đã cầm lấy chiếc vòng rồi tự đeo lên tay cậu.
"Dạ vâng... Bé con thường nói đêm nào con cũng chơi rượt bắt cùng nó. Nhưng con không có, tối tụi nhỏ ngủ sớm, vợ chồng con thì ngủ ở phòng riêng..."
"Hây da, vậy thì không sai. Người mẹ mà đứa con trai nhỏ của con nói, nó là quỷ đó. Nó sống trong nhà gia đình con cỡ một năm. À còn nữa, nó hung dữ lắm. Thầy còn biết nó hay ở chung với chồng con, chồng con hình như... cũng muốn xem nó như vợ mình rồi."
"Gì chứ, thầy... đừng có ăn nói lung tung! Anh ấy rất thương vợ con, không có chuyện..."
Tai cậu ù đi, tầm nhìn cũng phủ tầng mờ đục. Cái gì mà quỷ trú ngụ trong nhà, cái gì mà quỷ sống chung với Rintarou? Vì sao đã thành quỷ rồi mà còn đòi làm vợ người sống vậy chứ?
Trong quán cà phê hiện tại chỉ còn ba người, nhân viên lại gần nhắc khéo. Trời cũng đã tối đen lại, ngoài đường chẳng còn thấy người đi bộ hay xe cộ đông đúc nữa. Nhưng thật kỳ lạ, giữa cung đường hoang vắng như thế, cậu lại chạm mắt với bóng dáng người nào đó đang đứng một mình bên phía đối diện.
"Cái người đó bị gì vậy, cứ nhìn sang bên đây. Mẹ, mẹ nhìn kìa, thật lạ lùng."
"Con nói người nào?"
"Cái cậu đó đó mẹ, cậu ấy cứ nhìn mãi vào phía này, lạc người thân sao?"
Mặt mẹ chồng trắng toát, thậm chí đến thầy bói còn nghi ngờ, hai người cùng nhau quay lưng sang hướng chỉ tay của cậu, họ nhăn mày thắc mắc.
"Ở đâu vậy? Làm gì có ai?"
Rõ ràng cậu ta vẫn đứng ở đó, vì lớp kính bị hắt sáng bởi đèn điện, Osamu không thấy được mặt mũi cậu ta rõ ràng. Ngồi được hơn hai phút, cậu ngỏ ý cùng mẹ ra về. Mẹ vẫn còn nán lại đằng sau một chút, cậu nghe họ hẹn nhau vào sáng ngày mai tại nhà của thầy bói.
Cậu và mẹ tiễn bà tới khi taxi đã quẹo qua làn đường phải, cậu trai đó mặc chiếc áo thun trắng thùng thình, quần bò chấm tới chân. Cậu ta cứ cúi gằm mặt xuống, cậu ta không mang giày, Osamu nghĩ có vẻ cậu ta là người vô gia cư.
"Mẹ, nhìn cậu ta đáng thương quá."
"Con... Con à, mẹ thật tình không thấy người nào bên kia đường hết..."
"Thật mà! Cậu ấy cứ nhìn con, mẹ..."
Nỗi sợ hãi gần như đã lan rộng khắp người bà, cậu thấy bà đứng không vững, tay chân bà đều run rẩy hết cả lên. Cậu nhanh chóng đỡ mẹ vào làn đường trong, giúp mẹ mở nắp chai nước, mẹ chồng như thấy được điều kinh khủng nào đó, môi mẹ cứ lẩm bẩm, không biết bà muốn nói gì.
"V-Về nhà, về nhà mau lên! L-Làm ơn, c-con đừng ám chúng tôi nữa..."
Cậu nhấn cuộc gọi cho tài xế, thậm chí đến việc mở cửa xe mà mẹ cũng không làm được, bà đã hoảng đến mức mọi hành động đều rối rắm hết cả lên. Để bà ngồi ghế trong, mẹ nắm chắc chiếc vòng và niệm Phật. Mẹ nhắc tên về một người nào đó, nước mắt mẹ vô thức rơi đầy mặt. Mẹ xưng hô 'con' với người nào vậy?
Osamu nghe chồng mình kể, mẹ chỉ có một đứa con là anh, và duy nhất đứa con dâu là cậu. Từ trước đến giờ, gia đình Suna rất được lòng mọi người. Mẹ chồng được khen ngợi là người phụ nữ có tấm lòng nhân ái, ba chồng là người đàn ông phúc hậu và hay giúp đỡ mọi người. Nhưng thật kì lạ, một gia đình chỉ làm việc tốt, tại sao lại gặp toàn chuyện nan giải mãi vậy chứ?
"Mẹ ổn chưa ạ?"
"Ừm, mẹ ổn. Không sao, chắc là khi nãy hoa mắt, rồi chóng mặt, nên hay nói năng lung tung ấy mà."
"Mẹ đừng để tình trạng này kéo dài lâu, không mấy mai mẹ đi khám xem sao. Con sợ mẹ có bệnh thôi ạ."
"Không sao đâu, mẹ nói thật mà. Quên nói con, con cứ đeo chiếc vòng này luôn đi nha, không những giúp con trừ tà ma, nó còn giúp con bồi bổ khí huyết nữa. Hồi nãy thầy có đưa mẹ thêm bốn chiếc, là cho Rintarou với ba đứa nhỏ. Khi nào về nhà, nhớ để tụi nó đeo."
"Mẹ, mẹ mê tín dị đoan từ khi nào vậy?"
"Dị đoan, cái gì mà dị đoan? Con không nghe thầy nói à? Mẹ thì nằm mơ thấy quỷ, gia đình con thì đang có quỷ trong nhà. Nó lại còn hung dữ, con không đeo, lỡ như nó hãm hại con, hoặc là hãm hại gia đình con, lúc đó con tính sao đây hả?"
Tài xế thắng gấp khiến mấy chiếc vòng trên tay rớt xuống thảm lót xe, cậu nghe tiếng kêu cứu của bác tài. Osamu mở cửa xe bước xuống, cả con đường lớn tối thui, đèn chiếu thì cây sáng cây không, đâm trúng cái gì thì cũng gọi là xui xẻo.
"May thật, chỉ là heo con thôi."
Bánh xe cán ngang thân nó, cảnh tượng trước mắt quả thật khiến người nhìn kinh sợ. Đôi mắt nó mở to, bụng dưới do va chạm với sức ép lớn, ruột gan đều bị đẩy ra ngoài. Trước mắt cậu chỉ hoàn lại màu đỏ của máu, dưới khóe mi nó sót lại vài giọt nước mắt, có lẽ nó vừa mới khóc xong.
Nhưng tại sao trong thành phố lại xuất hiện heo con?
Cậu cảm thấy buồn nôn, liền bấm số gọi cảnh sát giao thông đến xử lý nốt rồi còn trở về nhà. Và người mẹ chồng hiền từ của cậu, từ lúc nào đã ngồi co ro lại một góc, miệng không ngừng cầu xin người nào đó hãy buông tha cho mẹ.
"Con ơi, con ơi, mẹ sai rồi... Đừng làm thế nữa, mẹ biết lỗi rồi mà... Là mẹ không biết nghĩ cho con, là mẹ không tốt, là mẹ đẩy con tới đường cùng. Con ơi, nếu con còn yêu Rintarou, mẹ xin con hãy tha thứ cho gia đình chúng ta..."
--
Ba giờ sáng, Osamu vẫn trăn trở không yên, căn phòng không có hơi ấm của anh, cũng không có ba đứa nhỏ ở đây để tôi tiện ôm ấp. Lúc mẹ về, ba chồng và mẹ ruột cậu đều hết mực lo lắng. Mẹ chồng đờ đẫn, chẳng còn nói năng được gì, mẹ bỏ mặc mọi người và nhốt mình trong phòng từ đó.
Trước khi vào ngủ, ba chồng nói rằng cả năm nay chẳng biết gia đình đã phạm phải cái gì, mọi chuyện xui rủi đều kéo đến liên tiếp. Qua cửa phòng khép hờ, cậu thấy ba chồng thì đang vuốt lưng an ủi mẹ. Còn mẹ, cầm trên tay khung hình, mẹ cứ nhìn nó mãi, tiếng khóc vang lên, chất chứa nhiều đau thương chưa kịp giải bày.
Cậu nằm một chút, dần lim dim vào giấc ngủ thì đột nhiên xuất hiện sấm chớp. Trời đã khuya, người làm ở nhà cũng đã về hết, cậu thật lòng muốn nghe thấy giọng của bé con Rinji. Chỉ còn ba tiếng đồng hồ nữa thì mặt trời lên, đành chịu trận, bật tivi và xem đại một bộ phim truyền hình dài tập nào đó. Chắc vì cơn sấm nên mạch điện bị chập, thứ tiêu khiển cuối cùng cũng không cho phép cậu đụng tới.
Bật đèn vào nhà vệ sinh, ngắm mình trong gương, chỉ mới trôi qua một năm, sao cậu lại có nhiều thay đổi nhanh đến chóng mặt như thế?
Được làm vợ và được làm mẹ, thiên chức lớn lao như vậy, cậu cảm ơn cuộc đời vì đã cho cậu hưởng thụ khoảng thời gian vô cùng quý giá. Tuy gần đây, công việc của chồng không được thuận lợi, nhưng anh luôn biết cách làm vợ con vui.
Cậu biết người muốn phá anh là ai, cậu thấy họ trên tivi và tạp chí kinh tế suốt, là đối tác thân thiết của công ty anh nhiều năm, vậy thì tại sao họ lại chọn cách trở mặt?
Người ta truyền tai nhau, ngày trước họ cùng nhau đi lên từ gian khó, nhưng một năm nay, họ đã rời bỏ và luôn tìm cách phá nát sự nghiệp của anh. Anh thường không nói chuyện công ty khi ở cùng cậu và các con, chỉ cần nhìn sắc mặt anh tệ hại như vậy, cậu cũng biết anh đã rất đau đầu.
Nước trong vòi không chịu rỉ ra, sức kiên nhẫn đối với cậu giờ đây thành công cốc. Cậu đành với tay lấy vòi sen, những dòng nước mát lạnh khiến tinh thần bình ổn lại một chút. Tiếng lạch cạch chẳng biết từ đâu phát ra, âm thanh không lớn, nhưng nó ngày càng chen chúc lên nhau.
Cậu ngước nhìn lên mặt gương, đằng sau lưng xuất hiện bóng người mờ mờ.
"AH!"
Bộ quần áo giống với lúc Osamu nhìn thấy cậu ta ở đầu đường bên kia, khác một chút, áo đối phương không còn là màu trắng, bụng chỉ có màu đỏ tươi như máu. Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, đôi chân không chịu nghe lời, nó đông cứng. Mắt mở to, mồm miệng giống như bị ai đó bịt lại, hai tay nắm chặt thành bồn, cậu mất hết phản kháng.
"Tại sao mày còn sống, tao đã khiến mày chết rồi mà?"
"AH! Đừng!"
Đồng hồ điểm sáu giờ sáng, ánh mặt trời len lỏi vào phòng, Osamu thành công tỉnh khỏi cơn ác mộng kinh hoàng. Ngay khi người đó bước đến gần, thủ thỉ vào tai với chất giọng khò khè nặng nề, cậu biết thứ đó không phải con người.
Nhưng thứ đó rốt cuộc là gì vậy? Mà có chắc rằng cậu đang nằm mơ không?
Cậu nhớ đêm qua mình ở nhà vệ sinh, chứ không phải nằm trên giường để rồi bắt gặp cậu ta với hình hài kinh dị như thế.
"Alo, dì?"
Osamu nhận được cuộc gọi của người làm, bên kia đầu dây có vẻ đang rất hối thúc, cậu còn nghe tiếng thở gấp. Rốt cuộc Rintarou hay bọn nhỏ đã gặp chuyện không hay?
"Phu nhân, c-cậu đã đọc được tin tức gì ở trên mạng chưa vậy ạ?"
"Tôi chưa, mới sáng sớm dì gọi, tôi không có thời gian lên mạng."
"Làm sao bây giờ, công ty thiếu gia phá sản rồi!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co