Tập 5 - Sự thật.
"Ah, là bác Tsumu! Bác Tsumu về nhà rồi kìa!"
Rinji reo hò vui vẻ, con chỉ vừa mới nhìn thấy bóng dáng xe hơi sắp đỗ tại cổng, người đàn ông với màu tóc nổi bật lừng lững bước ra từ cửa phải. Phong thái hiên ngang và khí chất bất phàm của Miya Atsumu, mỗi lần cậu gặp anh ấy, lòng cậu lại hiện lên sự bức bối lạ thường.
Osamu nghĩ lại, dù gì anh ấy cũng là người đứng đầu, nếu khô khan quá thì sẽ tẻ nhạt, nếu nghiêm khắc quá thì sẽ khiến cấp dưới âu lo. Nhưng so với Rintarou, anh ấy khi đối đãi với người ngoài dường như là hòa nhã và có vẻ hiểu chuyện hơn. Anh ấy chỉ nhăn mày khó chịu một chút, còn hơn là trong trạng thái căng thẳng và hít thở khó khăn khi đối diện với tên chồng kỳ lạ của cậu.
"Rinji, lại đây với bác nào."
Con rất thích Atsumu, và dường như Atsumu vẫn luôn xem mấy đứa nhỏ nhà cậu như ruột thịt của anh ấy vậy. Bằng một tay anh đã bế được Rinji và giữ nó trong vòng ôm, dịu dàng hôn lên má, miết nhẹ gò má hồng hào của con, giống cách anh ấy nâng niu món bảo vật quý giá.
Đây là tình thương đến từ gia đình, từng cử chỉ và từng hành động nhẹ nhàng, ngay đến nụ cười không chút u sầu ấy đã nói lên tất cả.
Kể từ lúc cậu được làm vợ và được làm mẹ, Atsumu thương Rinji như vậy, vì sao cả gia đình anh suốt một năm nay không hề tới thăm chúng?
"Bé con, hôm nay không đi học à?"
"Con muốn đi học! Con muốn đi học! Nhưng mami bắt con nghỉ học, rồi mami nói cho con biết là mami sẽ dẫn con qua gặp bác Tsumu, nên con không muốn đi học nữa! Hihi, con chỉ muốn chơi với bác Tsumu thôi à! Chơi với bác Tsumu con vui lắm! Con vui lắm luôn!"
Anh ấy liếc mắt về hướng sân vườn, nơi mà anh Shin vẫn còn trong bộ dạng đau khổ. Osamu không biết cách dỗ dành người khác, anh Shin là người hiểu chuyện, nhưng lúc anh bật khóc, cậu hơi sững sờ. Hành động kì lạ lúc nãy, và cả hình dáng của thứ đó cứ quanh quẩn nơi đây, cậu nghĩ mình sẽ bắt đầu tìm hiểu về tâm linh là gì mới được.
"Bác Tsumu hôm nay có mua đồ chơi cho Rinji. Con đem đồ chơi vào nhà, cho Yuuki và Komei chơi cùng nhé. Bé con ngoan, bác thương con quá."
"Oa, tuyệt vời quá, con có đồ chơi! Con thích đồ chơi lắm lắm lắm! Con yêu bác Tsumu nhất trên đời, moah moah!"
Bé con phấn khích không thôi, nương theo đó, cuối cùng cậu cũng được nhìn thấy nụ cười hiếm hoi trên gương mặt lạnh lùng kia. Chỉ cần đợi cho mấy đứa nhỏ đã ùa vào nhà, Atsumu bỗng nhiên thay đổi nét mặt. Mắt anh ấy tối hơn, hơi thở anh ấy nặng nề hơn, bước chân anh ấy đi về phía tôi, gần giống như việc anh ấy sắp hỏi tội tôi vì dám để anh Shin khóc.
"Tại sao lại ở đây?"
"Anh à, em đến là vì..."
"Quên rồi sao, chuyện của gia đình em đã không còn liên quan gì đến nhà chúng tôi nữa."
"Nhưng mà Rintarou là bạn thân của anh kia mà? Hai người chơi với nhau nhiều năm như vậy, ân tình... anh tàn nhẫn vậy sao?"
"Bạn thân? Ân tình? Tôi nói rõ cho em biết, Suna Rintarou là thằng khốn kiếp! Tôi không muốn tiếp chuyện với em, em về đi!"
Osamu là vợ của Rintarou, cậu có am hiểu nhất định đến giới kinh doanh. Báo chí đưa tin từ hơn một năm trở lại đây, Miya Atsumu hay nói hay cười bỗng dưng trở nên trầm lặng khác thường. Một Miya Shinsuke giàu tình cảm, hiện tại thì chẳng còn hiện hữu lại gì ngoài đôi mắt u sầu. Gia đình họ lui về ở ẩn, thông tin ngày càng ít đi, gần như là biến mất trước mặt truyền thông vậy.
Anh Shin cứ khóc, chẳng màng cặp song sinh trong lòng anh bắt đầu cựa quậy vì khát sữa, anh cứ nhìn dáo dác, và rồi nước mắt cứ rơi. Anh cất giọng thều thào, anh luôn miệng kêu người nào đó hãy đến đây ôm anh, anh luôn miệng bảo xin lỗi người nào đó. Từng câu chữ thốt lên toàn bộ đều là lời thật lòng, cậu thắc mắc, anh muốn nói cho ai nghe đây?
"Shin, không sao nữa rồi. Anh ở đây với em."
"Atsumu, Atsumu! Em ấy đang ở đây... Em ấy chưa rời xa chúng ta đâu! Atsumu, anh tìm em ấy về đây cho em... Em ấy rất cô đơn, một mình em ấy, em ấy rất sợ... rất sợ đó..."
Anh Shin bắt đầu nói năng lung tung, sau đó thì chỉ biết nức nở vùi đầu vào ngực chồng, anh khóc đến nổi giọng nói ấm ức đã trở nên khàn đau. Osamu nhẹ nhàng để hai đứa nhỏ về bên cạnh, ánh mắt chúng nó nhìn cậu rất lạ lẫm. Đôi mắt to tròn của Chuu và Pudding nhìn về bụi cây gần đó, chúng cười toe toét, tay chân linh hoạt đưa lên vẫy xuống.
Lí do Osamu đến đây, có lẽ Atsumu là người biết rõ hơn ai hết.
Cậu dẫn ba đứa nhỏ sang nhà anh ấy, là việc cậu trực tiếp vứt bỏ lòng tự tôn của mình đi mất rồi. Gia đình Suna gặp nguy, chỉ cần là một ngón tay từ Atsumu kéo lên thôi, chắc chắn mọi thứ sẽ rất nhanh đi vào ổn thỏa. Atsumu được ví như một vị thần, vì cơ nghiệp của anh ta có khi còn vĩ đại hơn cả Suna Rintarou nữa kìa.
"Ngoan, Shin à, nghe lời anh nhé. Anh biết... anh biết rằng em rất đau lòng. Tim anh cũng rất đau, còn đau hơn em rất nhiều, rất nhiều. Shin, em ấy đã mất rồi, em ấy không thể nào quay lại đây được nữa."
"Không phải đâu! Không phải đâu mà! E-Em cảm nhận được... em ấy, em ấy... đâu rồi? Em đi đâu rồi, đừng đi mà! Em quay về đây đi mà! Em... đã hứa với anh sẽ sống một cuộc sống thật hạnh phúc rồi mà? Tại sao em lại bỏ đi? Atsumu, Atsumu... Em ấy vì sao lại chọn cách chết đau đớn như vậy hả anh...? Tại sao vậy..."
Người làm tụ tập xung quanh, ba đứa trẻ hiếu kỳ lon ton chạy theo. Osamu không thể nào phủ nhận chuyện cặp sinh đôi của vợ chồng anh Shin rất thông minh. Và hiển nhiên, lời trẻ con chưa bao giờ sẽ giống như lời nói dối. Cậu lắng tai nghe đến câu chuyện mà chúng kể, càng nghe, cậu càng thấy cả bầu trời gần như đổ sập xuống mắt.
"Mẹ Shin lại thế nữa rồi. Ngày nào cũng khóc bù lu bù loa như vậy, mẹ hổng sợ khóc nhiều sẽ mau già, rồi ba Tsumu sẽ hỏng thèm yêu mẹ nữa hả ta?"
"Yuuki nói sai hết trơn. Tại em nghe mẹ Shin nói á, hồi đó ba có một người em trai, là sinh đôi giống Yuuki với Komei á. Ba thương em trai của ba lắm, nhưng mà chắc em trai của ba chết rồi, nên mẹ mới khóc huhu suốt ngày vậy á."
"Hể? Người chết rồi thì làm sao sống lại được? Mà mẹ Shin cứ khóc rồi kêu người đó quay lại hoài, để làm gì nhỉ? Hừm, làm người lớn khó hiểu quá ha Komei!"
"Đúng rồi đúng rồi. Em hỏng thích làm người lớn chút nào! Em chỉ thích làm con nít thôi, được chơi đồ chơi thỏa thích cả ngày nuôn!"
"Mami ơi..."
Sau vụ Rinji ra tay đánh nhau với cặp sinh đôi nhà Atsumu, Yuuki và Komei bỏ rơi Rinji và để con cậu lủi thủi một mình. Con hình như vừa mới khóc xong, mắt con ngấn lệ và đỏ hoe. Tiếng khịt mũi khiến lòng người mẹ đau xót, Osamu bế con lên, để đầu con dựa lên vai, và để con giải tỏa hết nỗi lòng cho mẹ nó nghe.
"Mami ơi, huhu, con không muốn qua nhà bác Tsumu chơi nữa đâu! Huhu, hai anh hổng có chơi chung với con... Hic, hai anh còn... hai anh còn nói, huhu, con không phải là con ruột của mami! Mẹ ruột của con chết rồi, huhuhu!"
--
"May quá, tôi tìm đúng nhà rồi! Xin cậu hãy cứu tôi với! Tôi sắp chịu không nổi rồi!"
Cửa nhà vang chuông inh ỏi, giấc ngủ trưa gián đoạn làm đầu cậu choáng. Người làm trong nhà đều có việc để làm, lê cả thân thể nhức mỏi rời xa phòng khách. Trước mắt cậu, người phụ nữ làm nghề thầy đồng trong bộ dạng hốt hoảng, bà già đi trông thấy dù chỉ hơn một tuần không gặp mặt. Đi cùng bà là mẹ chồng, thái độ của bà cũng đủ cho cậu hiểu, hai người có lẽ đã va vào chuyện chẳng lành.
"Mẹ? Thầy?"
"Mẹ... À Samu à, con cho mẹ vào nhà một chút nhé. Ừm, bên ngoài... hơi lạnh."
Osamu rót cho mẹ ly nước ấm, còn người kia cậu thay thế bằng ly trà gừng. Tay bà run rẩy tiếp nhận, khi uống nước còn thấy rõ bà đã căng thẳng tới mức độ nào. Bà chột dạ nhiều lần, lúc thì nhìn lên trần nhà, lúc thì nhìn sang bên cạnh. Quái lạ, phòng khách hiện tại chỉ có ba người, và một Rintarou không biết còn sống hay đã chết ở phòng ngủ tầng 2 mà thôi.
"Hai người làm sao vậy? Mẹ à, mặt mẹ tái quá, mẹ bệnh rồi đúng không? Để con mời bác sĩ về khám cho mẹ nhé."
"Đừng! Mẹ... không sao cả, chỉ là dạo này ăn uống không đủ bữa mà thôi."
"Con quỷ đó cứ đeo bám tôi suốt ngày! Nó còn đòi giết tôi chết nữa! Cậu làm ơn nói với chồng cậu, bằng cách nào phải khiến nó nguôi giận giùm tôi đi!"
Người phụ nữ vội vàng chen lời, đôi mắt bà vừa khẩn trương vừa sợ hãi, là cách bà diễn tả cả quá trình gặp gỡ thứ đáng sợ kia trong bảy ngày gần đây.
Bà ta kể cậu nghe, vong hồn khi chết đã không cam lòng, cuối cùng thì biến thành quỷ dữ. Vì nó còn vướng bận nhiều thứ trên đời, nên nó chưa bao giờ nghĩ tới ý định siêu thoát.
Bà còn chẳng biết nó là ai, vậy mà nó nói rằng nó nhớ bà rất rõ. Nó chết là vì tự sát, nhưng bà lại là người gián tiếp gây ra cái chết cho nó. Bắt nó phải sống trong ánh mắt dè bỉu từ mẹ chồng, bắt nó phải hứng lấy mọi lời nói như dao cứa vào tim nó hằng đêm. Đáng lẽ nó đã được sống trong tổ ấm đúng nghĩa, nhưng bà hết lần này tới lần khác đều muốn chia cắt điều ước đơn giản ấy của nó đi xa.
Nó mất, khi hai đứa con chỉ vừa mới tròn một tuổi. Nó còn nói, nếu bà còn xen vào chuyện trả thù, nó sẽ khiến bà chết thê thảm. Giống như cách mà nó đã từng tước đoạt mạng sống từ chính bản thân nó vào hơn một năm về trước.
"Bà... nhớ lại xem, bà đã làm gì người ta vậy?"
"T-Tôi không làm gì hết! Cô ơi, tôi làm nghề có liên quan đến tâm linh, lúc nào cũng muốn giúp người... Cô thấy không, tôi giúp cô trấn áp ma quỷ, nhưng nó lại quay về hù dọa ngược lại tôi! Đã chết rồi, cớ sao còn muốn quậy phá người sống làm chi!"
Osamu lắng nghe tất cả lời bà nói, chuyện đã tới nước này, hai người còn muốn giấu cậu tới lúc nào? Cậu còn đoán chắc con quỷ đó có vẻ như rất quen thuộc với gia đình Rintarou. Không những mẹ chồng liên lụy, tụi nhỏ cũng đều không yên ổn cả mấy tháng nay. Cậu lo lắng đến mức mất ngủ, thế mà mọi người vẫn giữ nguyên định kiến, giấu nhẹm quá khứ và không mong đứa con dâu như cậu sẽ biết chúng sao, họ quá ích kỷ.
"Mẹ, mẹ nói cho con biết đi. Tại sao bà ấy lại bảo Rintarou khuyên nhủ con quỷ đó vậy?"
Mẹ chồng thất kinh, cả thân người đều giật bắn, trong khi Osamu chỉ khều nhẹ vai mẹ thôi. Mắt bà đỏ hoe, òa khóc nức nở, bà khóc như thể đã chịu đựng rất nhiều thứ tàn khốc trong suốt một năm nay. Bà ôm chầm lấy cậu, sau đó lại ngước mặt lên, nhìn cậu chăm chú, tay bà miết nhẹ gò má, bà lại nghẹn ngào cất giọng với cậu.
"Con thật giống, con thật giống với Samu."
"Mẹ, tên của con là Osamu."
"Phải... tên con là Osamu, mẹ biết con tên là Osamu, Suna Osamu."
"Mẹ làm sao vậy ạ? Thì con đã lấy Rintarou, làm con dâu của mẹ, tất nhiên là phải theo họ Suna rồi?"
"Con... Con quỷ đó... Nó c-cũng tên là Osamu, Miya Osamu. Đúng, người vợ khi trước của Rintarou, tên là Miya Osamu... con à."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co