44
anh quả nhiên tìm thấy tiểu Quốc đang ngủ ngon lành trong nhà kính.
Anh bước tới và cúi xuống, nhẫn tâm nhéo cái mũi nhỏ của tiểu Quốc, nhưng khi nhìn thấy cậu nhíu mày thì lại mềm lòng, bàn tay to chuyển dời đến đôi má phúng phính trên gương mặt Omega.
Cho tới tận khi, hai bên má bị nhéo đến đỏ bừng thì cậu mới thức dậy.
"...... Tiên sinh?" cậu mở đôi mắt nhập nhèm của mình ra, vừa nhìn thấy anh liền vòng tay muốn ôm lấy anh.
Thái Hanh cũng thuận theo ôm lấy cậu, nhưng không nhịn được còn nhéo nhéo hai cái lên mông cậu.
"A! Đau quá nha......" lập tức bị nhéo tỉnh, nhưng cậu lại chưa bao giờ biết giận dỗi với anh, nên đã vùi mặt vào vai Alpha rồi ngoan ngoãn xin lỗi
"Tiên sinh, em xin lỗi. Em sai rồi. Nếu anh còn tức giận thì cứ nhéo em đi." Nói xong còn vặn vẹo mông.
Nhưng anh lại không nhéo cậu, chỉ bất đắc dĩ thở dài: "Em không sai, là anh sai."
"Dạ?" ngẩng đầu nhìn anh, chớp chớp đôi mắt tỏ vẻ khó hiểu.
"Là do anh làm chưa đủ, cho nên em mới không tin anh." anh nhẹ nhàng hôn xuống mí mắt mềm mại của tiểu Quốc, bày tỏ lời xin lỗi chân thành của mình.
tiểu Quốc:??? Đủ rồi đủ rồi.
Đủ mấy trăm triệu lần luôn rồi á...
anh mở chiếc bánh kem nhỏ đang đặt ở trên bàn trà ra và nói: "Trưa nay em ăn rất ít đúng không?"
"Tiên sinh quả nhiên thật lợi hại!"ngạc nhiên nhìn về phía anh, trên mặt tràn ngập mấy chữ: Sao anh lại biết?!
"Anh biết hết đấy...... Em có đói bụng không? Em cứ ăn tạm cái này trước đi." anh đẩy chiếc bánh kem nhỏ đến trước mặt tiểu Quốc, lại nhân cơ hội này dạy dỗ cậu, "Không có anh ở đây liền không chịu ngoan ngoãn ăn cơm, ai dạy em thế hả?"
"Tiên sinh, em xin lỗi ạ." cậu vẫn như thói quen thường ngày tự chủ động nhận lỗi về phía mình, thậm chí cậu còn vô thức làm nũng theo bản năng.
"Còn nữa, không được chạy lung tung, vừa rồi anh không tìm thấy em đâu. Em không biết anh đã cảm thấy hoảng sợ cỡ nào." hiếm khi biểu lộ thẳng ra tâm tình của mình, đã thế còn học theo tiểu Quốc yếu ớt vùi đầu vào vai cậu.
tiểu Quốc lập tức bị mềm lòng đến mức rối tinh rối mù, "Em xin lỗi......"
"Vậy thì anh cài một thiết bị theo dõi trên người em được không?" nhân tiện rèn sắt khi còn nóng, nói thẳng ra mục đích chính của mình.
cậu đang há miệng thật lớn ăn bánh kem, chẳng thèm để ý, gật gật đầu: "Được ạ."
"Không cảm thấy anh đang xâm phạm quyền riêng tư của em sao?" anh cẩn thận quan sát vẻ mặt của tiểu Quốc.
"Vâng ạ." ngốc nhỏ vẫn gật đầu như mọi khi, đối với cậu tiên sinh muốn làm gì thì đều luôn có lý do của anh.
"......Vậy nếu anh đọc nhật ký của em thì sao?" anh nắm lấy cơ hội, được một tấc lại muốn tiến thêm một thước.
tiểu Quốc lập tức buông cái thìa xuống nhìn về phía anh, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc, môi run run: "Tiên, tiên sinh......"
"Quốc nhỏ, anh xin lỗi." nhìn bộ dạng cậu lúc này liền cảm thấy đau lòng.
Nhưng vì để có thể nhổ cái gai trong lòng tiểu Quốc, anh vẫn lấy cuốn sổ nhỏ có bìa hình hoa hướng dương từ trong túi áo khoác ra.
"Ngày đó, sau khi trở lại khách sạn vào lúc rạng sáng, anh đã vô tình nhìn thấy....." anh nhẹ xoa mí mắt cậu.
Hốc mắt phiếm hồng như đang đâm xuyên vào tim anh khiên nó vừa đau lại vừa xót, "Quốc ơi, em đừng khóc."
tiểu Quốc nức nở nho nhỏ khoé mắt ửng hồng, giống như có rất nhiều lời muốn nói, nhưng lại không thể phát ra bất cứ âm thanh nào.
"Trong đó đều viết về anh, chính vì thế cũng nên để anh xem đúng không?" anh nhỏ giọng lừa gạt, "Nếu anh không đọc được thì cũng không biết em lại thích anh như vậy. Vì sao em lại không nói cho anh biết?"
"...... Tại anh ghét em, nên em không dám nha......" tiểu Quốc nghẹn ngào mở miệng, xoay mặt đi, không thèm nhìn anh.
"Sao anh có thể ghét em được chứ?" anh bắt đầu nhíu chặt lông mày, thật sự không thể hiểu được tại sao cậu lại nghĩ như vậy.
"Rõ ràng là anh ghét em...... Lúc trước, cha em có nói là em thích anh, anh đã tỏ ra rất chán ghét......" tiểu Quốc chưa bao giờ quên vẻ mặt chán ghét lúc trước của anh.
"Anh thề, từ trước đến nay anh chưa từng ghét em." anh bế tiểu Quốc lên, buộc cậu phải đối mặt với anh, rồi mới nghiêm túc giải thích với cậu, "Người anh ghét chính là Chính Huy, loại người sẵn sàng bán con còn muốn giả bộ tốt bụng đã bị chính vẻ mặt của ông ta bán đứng......Em lại tự suy nghĩ lung tung thành cái gì vậy?"
Đầu óc tiểu Quốc lúc này trở nên trống rỗng, dùng ánh mắt không thể tin được nhìn về phía anh.
Những giọt nước mắt vẫn còn đọng lại trên khóe mắt cậu.
"Em cứ luôn hiểu lầm anh, đã thế lại còn cho rằng anh thích Omega kia. Người anh thích rõ ràng chính là em mà." Ngược lại, Thái Hanh còn cảm thấy tủi thân.
"Nhưng, nhưng mà......" Hai tay cậu chống trước ngực anh, muốn mở miệng biện minh cho mình, nhưng trong đầu lại rối bời, ngẩn ngơ không biết nên nói cái gì.
"Là anh sai. là anh không chịu nói rõ ràng với em.
Đều do anh hết." Thái Hanh nhìn bộ dạng này của cậu lại không đành lòng, dịu dàng giải thích, "Omega kia là do mấy lão già trong hội đồng quản trị của Kim thị phái tới. Anh mang cậu ta về nhà chỉ là bởi vì sợ bọn họ chưa chịu từ bỏ ý định mà bày ra mấy chiêu trò khác. Anh trước nay chưa từng thích cậu ta, nói chuyện cùng nhau cũng chẳng được mấy câu."
"Anh bảo em dọn về tầng hai là bởi vì anh cảm thấy Phermone của em có thể gây ảnh hưởng tới anh. Lúc ấy, anh còn không biết bản thân mình thích em, là do anh quá ngu ngốc, không có thông minh như em." Thái Hanh cố ý tâng bốc tiểu Quốc.
rồi khẽ hôn lên đôi môi đang hé mở của cậu, đồng thời lại xin lỗi một lần nữa, "Xin lỗi, anh không ngờ cậu ta lại to gan như thế, còn dám nhổ bỏ hoa của em. Anh không nên mang cậu ta về nhà, cho nên để bồi thường cho em, anh đã trồng cả vườn hoa rộng lớn này, có thích không?"
tiểu Quốc nhỏ vô thức gật đầu.
Tiếng tim đập dồn dập lớn đến mức cậu không còn nghe thấy được âm thanh của chính mình:
"...... Nhưng cậu ta...... cậu ta nói anh và cậu ta..."
"Sao?" Thái Hanh nhìn ánh mắt đang tìm cách né tránh của cậu và hỏi.
tiểu Quốc cảm thấy có chút khó nói, cậu ghé sát vào bên tai anh, nói nhỏ: "Đã, đã làm chuyện đó, đó......"
anh mới đầu còn chưa hiểu cậu đang nói cái gì, nhưng khi nhìn thấy lỗ tai đang dần đỏ ửng của cậu liền hiểu rõ hết tất cả mọi chuyện.
Cậu nhìn người trước mắt đang sắp nổi bão, anh dùng giọng điệu lạnh lùng nói: "Em tin?"
"Xin, xin lỗi......" tiểu Quốc bị sốc khi nhìn thấy anh đang tức giận, vội vàng giải thích, "Trên cổ cậu ta có dấu hôn, em lại cho rằng tiên sinh thích cậu ta...... Xin lỗi! Đều là do em quá ngu ngốc......"
"Vậy em cũng không biết đường tới hỏi anh sao?" anh sắp tăng xông tới nơi rồi, oán hận chọc chọc ngón tay lên trán tiểu Quốc, "Vậy em liền đề nghị ly hôn với anh. Anh thực sự bị em chọc cho tức chết rồi."
"Em sợ anh đuổi em đi, cho nên nói trước chuyện đó với anh." cậu lúng túng cúi đầu, "Hơn nữa anh vốn dĩ cũng không muốn kết hôn với em mà ......"
"Lúc ấy không muốn." xoa nhẹ đầu cậu , vẫn chưa hết tức giận, lại xoa nhẹ hai cái nữa, "Nhưng hiện tại muốn."
cậu đột nhiên giương mắt nhìn về phía anh, trong mắt vụt lóe lên một tia sáng nhỏ, tựa như muốn hỏi lại "Thật không ạ?"
"Vậy em có đồng ý gả cho anh thêm một lần nữa không?" anh nhìn ánh mắt chờ mong như một chú cún nhỏ của cậu, khẽ cười một cái rồi lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ màu đen hình vuông, mở ra bên trong là một đôi nhẫn nam.
tiểu Quốc trừng lớn hai mắt, lông mi run rẩy rồi lăn xuống một hàng nước mắt.
Cậu nói bằng giọng khàn khàn: "...... Tiên sinh, anh nhéo em một cái đi được không nha......"
anh tức giận nói: "Nếu em tiếp tục nói là mình đang nằm mơ thì anh sẽ thực sự tức giận đấy."
tiểu Quốc bĩu môi run run đưa tay chạm vào viên kim cương trên chiếc nhẫn, rồi nhìn tiên sinh yêu dấu của mình, ngẩn ngơ nói không nên lời.
"Nói đồng ý anh liền đeo cho em." anh dụ dỗ nói.
"...... Đồng ý, em đồng ý mà......" Toàn thân tiểu Quốc đều đang run rẩy, không dám chớp mắt một cái nào.
Đứng ở giữa một đám hoa ly hổ vây xung quanh, Thái Hanh đeo nhẫn lên ngón áp út bên tay trái tiểu Quốc, sau đó hôn một cách trìu mếm lên mu bàn tay bạn đời của mình.
"Nào! Tới đeo nhẫn cho anh đi." anh đưa một chiếc nhẫn lớn hơn một chút cho tiểu Quốc, sau đó rụt rè đưa tay trái về phía cậu.
tiểu Quốc hít sâu một hơi, cố gắng bình ổn nhịp tim đang đập rất nhanh của bản thân, sau đó mới cầm lấy chiếc nhẫn đeo vào ngón áp út cho Thái Hanh , cuối cùng cũng học theo anh hôn lên mu bàn tay của anh.
"Anh sẽ bù đắp những gì anh còn nợ em trước đây.
Những thứ người khác có, em đều sẽ có. Những thứ người khác không có, em vẫn có!" anh vui vẻ tuyên bố.
Mà tiểu Quốc ngốc nhỏ này, lúc này vẫn còn đang tỉ mỉ nghiên cứu chiếc nhẫn của mình, yêu thích không rời tay, hết tháo ra rồi lại đeo nó vào.
"Được rồi, không được tháo nó ra đồ ngốc." anh lại giúp tiểu Quốc đeo vào một lần nữa, sau đó xoay người đè thân thể cậu xuống ghế sô pha, dâng lên một nụ hôn sâu vừa chân thành vừa tha thiết.
Nhẫn trên tay khẽ đan vào nhau,phát ra thứ ánh sáng rực rỡ, quyến rũ và lung linh trong ánh hoàng hôn..
hoàn toàn văn.
okayy cảm ơn mng đã vote cho tui, và cảm ơn embecuti15 và ahn_kz đã cmt ủng hộ tui suốt bộ này nha🥺. mong rằng những bộ sau này sẽ được mng ủng hộ và đi cùng với tui 🐯🐰🥰
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co