10
Đầu đinh một phân là kiểu tóc cắt rất nhanh, Chính Quốc ngồi trên ghế sô pha tiệm cắt tóc chứng kiến bạn trai nhỏ vừa nhặt được từ từ biến thành dáng vẻ mình thích nhất.
Anh chạm mắt với Thái Hanh qua gương, nhóc con hình như hơi thẹn thùng nên cúi đầu mím môi, nhưng vẫn không ngăn được ý cười tràn ra khỏi đáy mắt, gán lên kiểu tóc này quả thực ngầu không chịu được.
Chờ thợ cắt tóc đi khuất, Chính Quốc mới đứng dậy vòng ra sau lưng cậu, ôm cổ cậu cúi đầu hôn lên vành tai, nhỏ giọng: "Cục cưng đẹp trai quá."
"Nếu... nếu em cứ để mãi một kiểu tóc này, anh sẽ luôn thích em đúng không?" Thái Hanh âm thầm mất tự nhiên một lát, đột nhiên dùng sức bắt lấy tay Chính Quốc nhìn thẳng vào mắt anh qua gương, "Em đang nói cái loại thích nghiêm túc ý."
anh ngẩn người, giờ phút này mới chậm chạp phát giác nhóc con luôn mang thái độ nghiêm túc thái quá, dường như trước kia đã từng bị một người nào đó làm tổn thương sâu sắc.
Nhưng đứa bé ngoan ngoãn đến thế này sao lại có người nỡ tổn thương, dù cho là kẻ không ra gì như Chính Quốc, linh hồn bỉ ổi khoác túi da vô hại, chỉ tưởng tượng đến dáng vẻ Thái Hanh ngoan ngoãn hôn mình trước gương thôi mà trong lòng đã vô thức trở nên mềm mại, thậm chí không biết lấy từ đâu ra một sứ mệnh thôi thúc
-- Anh nhất định phải dâng tặng cho nhóc con thứ tình cảm tốt đẹp nhất.
Xưa nay anh luôn cho mình là người không tim không phổi, còn phải trau dồi thêm hiểu biết về phương diện tình cảm, nhưng anh vẫn vô tư đáp ứng hẹn hò. Dù có phải phùng má giả làm người mập đi nữa cũng không sao, anh có thể vừa từ từ học tập vừa yêu đương với cậu.
Nụ hôn dừng trên mái tóc mới cắt, nơi đó có một xoáy tóc rất đáng yêu, anh cảm nhận xúc cảm châm chích trên môi, nói: "Đương nhiên rồi, cục cưng."
Bọn họ vào cửa hàng tiện lợi giải quyết bữa sáng.
Nếu có ai muốn đánh dấu toàn bộ cửa hàng 7-Eleven trong thành phố thì đại khái sẽ là một tấm bản đồ rậm rạp chấm đỏ.
Những cửa hàng 7-Eleven này nhìn bên ngoài không có gì khác nhau, đối với anh mà nói đều là cơm nắm, ngô ngọt, oden vào sáng sớm, thuốc lá, bia, bao cao su buổi đêm và câu nói điện tử "Chào mừng quý khách" mãi mãi không đổi.
Nhưng vì một vài tình tiết đặc thù rơi vào chấm nhỏ nào đó mà chúng mới sở hữu những dấu hiệu khác biệt, ví dụ như ở nơi này là gặp mặt, ở chỗ kia là tranh cãi, nơi tiếp theo có lẽ là chia tay.
Thường ngày anh rất thích ngồi nhấp từng ngụm trà sữa nóng vừa quan sát hàng trăm sắc thái khách ra vào cửa hàng tiện lợi, nhưng hôm nay anh hoàn toàn không có tâm tình đâu mà để ý nữa.
-- Bởi vì Thái Hanh luôn nhìn anh.
Lúc uống Canxi nhìn anh, ăn cơm nắm cũng nhìn anh, ăn xong rồi vẫn nhìn mãi không rời mắt.
"Ăn no chưa?" anh chống cằm, buồn cười hỏi.
Kim Thái Hanh lắc đầu.
anh kéo cậu ra sau lưng quầy đặt đồ ăn vặt, ở bên kia kệ hàng có cậu nhân viên đang kiểm đếm hàng hóa, trước quầy thu ngân còn mấy người khách xếp hàng chờ tính tiền.
anh ôm cổ bạn trai nhỏ, thì thầm: "Cục cưng, mau hôn anh đi."
Thái Hanh hơi sửng sốt, sau đó lập tức cúi đầu chạm vào đôi môi mềm ấm của anh, cảm giác luyến tiếc như bé con ăn kẹo mà không nỡ ăn hết cả cây trong một lần, vì thế cậu chỉ nhẹ nhàng mím môi rồi liếm đầu lưỡi theo nhịp đứt quãng.
Sáng sớm mùa thu một ngày bình thường của năm 2020, bọn họ lén hôn môi sau kệ hàng, mãi đến khi có người đến gần mới buông nhau ra giả vờ nghiêm túc chọn đồ ăn vặt, vành tai cả hai đều ửng hồng, người đi xa rồi lại tiếp tục hôn.
anh nhón chân quá lâu đến mức cẳng chân mỏi nhừ, một bên oán giận Thái Hanh ngốc ơi là ngốc không biết cúi người xuống, một bên vẫn tiếp tục nhón chân mê luyến đuổi theo lưỡi thiếu niên.
Anh nếm được thứ hương vị ly kỳ trên đầu lưỡi bé con ngoan ngoãn, cảm thấy nơi nào trên người cũng tê tê ngứa ngứa như bị một mảnh lông chim phất qua đầu quả tim.
Trình tự xuất hiện của sự kiện này, cùng với nụ hôn đầu tiên, lần lên giường đầu tiên hoàn toàn đảo lộn, đây là mối tình đầu tiên muộn màng ập vào cuộc đời anh sau ba mươi mấy năm ròng rã.
Vì thế dấu hiệu của cửa hàng 7-Eleven này chỉ có duy nhất một nụ hôn.
Thái Hanh cũng như bao cậu trai trẻ mới yêu đương lần đầu, mỗi giây mỗi phút đều muốn dính chặt người yêu không rời, còn chưa nói tạm biệt đã tranh phần hờn tủi trước, ôm rịt lấy cậu ở trạm xe bus lắc lư như một đứa ngốc, trề môi hậm hực: "Em không muốn về..."
"Không muốn về?" Chính Quốc rất ngạc nhiên, xét cho cùng trong mắt anh Thái Hanh là sinh viên gương mẫu không bao giờ cúp tiết, còn luôn dành thời gian ôn tập sau mỗi giờ học.
Anh vỗ vỗ lưng cậu, tiếp tục dỗ: "Bé ngoan nhà mình sao thế này, muốn học hư theo anh à? Thế thì anh thành tội đồ mất thôi."
Thái Hanh cúi đầu như phải suy nghĩ gì ghê gớm lắm, cuối cùng gian nan nhượng bộ, "Thế... buổi trưa và tối phải cùng nhau ăn cơm."
Hai người lên xe bus trở về trường học, mất khoảng nửa tiếng đồng hồ.
anh đứng dựa vào vị trí cửa sau hay có thói quen đút một tay vào túi, tay còn lại nắm thanh vịn, đột nhiên bị Thái Hanh chọc chọc, anh ngẩng đầu lên đã thấy cậu nhóc đang dùng khẩu hình nói: "Nắm tay."
Chính Quốc chìa tay ra, lập tức được nhóc con thỏa đáng nhét vào túi mình, anh cào nhẹ vào lòng bàn tay đối phương, cúi đầu cười lén, cảm thấy bản thân đã một đống tuổi rồi mà còn yêu đương hẹn hò như học sinh trung học, thậm chí rung động đến mức không thuốc nào cứu được.
Xe bus giờ cao điểm chen chúc đầy người, phần lớn là dân văn phòng tranh thủ thời gian để đúng giờ quẹt thẻ. Không gian trong xe chật hẹp, mọi người đều ngủ gà ngủ gật hoặc cúi đầu xem điện thoại, không một ai chú ý đến hai người đứng trong góc lén lút nắm tay nhau, thời gian lâu dần, lòng bàn tay dán chặt còn ướt át hơn cả những tâm sự khó nói.
Chỉ vượt qua một cột đèn giao thông nữa là về đến trường học, thừa dịp xe phanh gấp, anh thuận thế dựa hẳn vào lòng cậu, mặt dán vào ngực cậu hỏi: "Hôm nay cục cưng có tiết không?"
"Có, tiết ba và bốn," cậu ôm thắt lưng anh, luyến tiếc không muốn buông tay, rầu rĩ nói: "Phải chờ em cùng ăn cơm đấy."
"Anh ở ký túc khu nào? Tan học em chạy qua tìm anh."
"Anh ấy à..." Mỗi lần phải biên soạn lời nói dối, não anh luôn nhảy số rất nhanh: "Anh không ở trong ký túc mà thuê phòng ở một mình, nếu là ngày thường cục cưng cứ đến khu văn phòng khoa tìm anh, lúc nào anh cũng ở đó."
Đến giờ cơm trưa, quả nhiên Quốc Quốc nhận được tin nhắn của bạn trai nhỏ, nói đang đứng chờ trong vườn hoa dưới lầu.
Anh tắt máy tính, tháo kính mắt soi màn hình sửa sang lại tóc, thật ra anh có chút lo lắng ngoại hình bản thân không trẻ trung như mọi người hay khen ngợi.
anh đi trên hành lang dài, ngang qua phòng trà nước, phòng họp, văn phòng của Tạ Thời Quân, tạm thời quên đi toàn bộ hiện thực và những ý nghĩ xằng bậy cầu mà không thể, anh bước nhanh xuống lầu, chưa bao giờ cảm thấy mình nhẹ nhõm và tự do đến thế.
cậu đứng trong vườn hoa lọt thỏm giữa hai tòa nhà lần trước đi lạc đường, hai tay chắp sau lưng rõ ràng là đang giấu thứ gì đó.
anh cười khúc khích đi qua, "Cục cưng, đang giấu cái gì thế?"
Mặt Thái Hanh hơi đỏ, rút từ phía sau ra một cành hoa hồng, "Tặng anh."
anh nhìn lớp mồ hôi mỏng trên trán cậu mới phát giác ra, nhóc con đỏ mặt không phải vì xấu hổ mà bởi vì vừa vận động mạnh.
Anh nhận hoa hồng, kéo Thái Hanh ngồi xuống băng ghế dài, hỏi: "Cục cưng, em nói có tiết mà? Đi mua hoa từ lúc nào?"
Mặt Thái Hanh càng đỏ hơn, lần này là ngượng thật, "Em... lén trốn ra trước mười phút."
Đang giờ cơm trưa nên vườn hoa nhỏ luôn nhộn nhịp người đến người đi đột nhiên trở thành một góc yên tĩnh.
anh cắm cuống hoa vào túi ngực áo khoác denim của Thái Hanh , "Cục cưng à, nếu em cứ tiếp tục đáng yêu như vậy mãi..." Vừa nói anh vừa hôn lên cằm cậu, "Anh sẽ muốn hôn em cả ngày mất thôi."
Giây tiếp theo cổ tay đã bị nắm chặt, Thái Hanh kéo anh trốn ra sau một gốc cây lớn, lưng anh đập vào thân cây hơi đau, nhưng vẫn gấp gáp ngửa mặt nhận lấy nụ hôn nóng nảy của bé con.
Hoa hồng tuột khỏi túi áo rơi xuống mặt cỏ đầy lá khô, nhưng không có ai phát hiện.
anh suy nghĩ đứt quãng giữa những nụ hôn rằng, đúng là nên cảm ơn cậu sinh viên ưu tú nào đã thiết kế ra cái vườn hoa này, vừa vòng vèo vừa nhiều góc khuất, chỉ cần tùy ý trốn sau một gốc cây hoặc một bức tượng nào đó là có thể quang minh chính đại nắm tay, rất hợp để lén lút hôn môi, rất hợp để hẹn hò lúc thu về.
Anh nghĩ, anh sẽ cho phép bản thân hưởng thụ sai số mười mấy năm bằng một lời nói dối, hưởng thụ mối tình vô định này trong một đoạn thời gian chắc chắn có hồi kết.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co