Truyen3h.Co

주된 대답은 너야.

18

bbikewtie

Năm nào Thái Hanh cũng phải về quê ăn Tết với bà nội, cậu được bà chăm sóc từ bé nên dù đã lớn thành một thiếu niên cao hơn 1m85 thì vẫn mãi là đứa nhỏ háu ăn.

Tuổi tác bà nội đã cao, tai hơi nghễnh ngãng, Thái Hanh hay xếp một băng ghế nhỏ ngồi bên cạnh, vừa bóc tỏi vừa nói chuyện phiếm với bà.

anh ngủ đến giữa trưa mới dậy, chuyện đầu tiên phải làm sau khi tỉnh là video call cho bạn trai nhỏ.

Điện thoại thông máy rất nhanh, khuôn mặt cậu xuất hiện trên màn hình, câu nói đầu tiên là một câu thú tội đầy ảo não: "Làm sao bây giờ, tóc em dài quá rồi..."

Chính Quốc bị cậu chọc cười, nhìn kỹ đúng là tóc nhóc con đã dài ra một chút, đại khái vì tháng giêng phải tôn trọng tập tục nên cậu nhóc ngoan ngoãn không đụng vào tóc tai.

Anh ôm gối đầu chỉ để lộ đôi mắt, "Dài cũng đẹp mà, nếu cục cưng không muốn để đầu đinh nữa thì cứ thử kiểu tóc khác xem sao."

Chẳng ngờ cậu từ chối không chút do dự, "Không, chờ qua Tết em lập tức đi cắt tóc."

"Được, thế nào cũng được, đến lúc đó anh đi với cục cưng." Kỳ thật Chính Quốc khá luyến tiếc quả đầu đinh tiêu chuẩn của cậu, lại càng cảm thấy bộ dạng chấp nhất của nhóc con quá sức đáng yêu.

"Cục cưng ăn cơm chưa?"

"Chưa, lát nữa mới ăn," thấy anh vẫn còn ở chung cư bèn hỏi: "Ngày mai là Giao thừa rồi, anh không về nhà à?"

"Biết làm sao được, anh phải giúp thầy hướng dẫn làm dự án, Tết nhất rồi vẫn bị bóc lột," anh trở mình trên giường, đã quen biên chuyện nửa thật nửa giả nên càng ngày càng ăn nói lưu loát, "Chiều nay sẽ về nhà đón Tết."

cậu đang muốn nói tiếp thì cô con gái bốn tuổi của anh họ từ đâu chạy tới ôm chân cậu, ngửa mặt lên nhìn, "Anh gọi điện cho ai thế?"

Thái Hanh kéo cô bé ngồi lên đùi, kiên nhẫn sửa miệng: "Không phải anh, gọi là chú nhỏ."

Cô bé con bật cười xì bong bóng mũi, thừa dịp cậu thả điện thoại rút khăn giấy giúp cô lau nước mũi, cô bé tiến đến trước màn hình trố mắt nhìn Chính Quốc, dùng giọng sữa hỏi: "Ủa? Ở đây cũng có một anh trai xinh đẹp nữa nè..."

Trong bếp nhiều dầu khói, Thái Hanh bế cháu gái ra ngoài phòng khách, nhét vào miệng cô bé một viên kẹo sữa để phân tán lực chú ý, sau đó quay đầu nói với anh: "Vừa rồi cháu em khen anh đẹp kìa."

anh vừa cười vừa giơ di động, kéo dép lê đi về phía phòng khách.

Anh lấy một hộp sữa chua từ tủ lạnh, nghiêng người nằm xoài xuống sô pha làm cổ áo thun lệch qua một bên, lộ ra xương quai xanh và một mảng vai cổ, ánh sáng màn hình hơi chói thoạt nhìn làn da như trắng đến phát sáng, "Cục cưng thì sao, có thấy anh đẹp không?"

Thái Hanh hơi cúi đầu, nhỏ giọng thì thầm: "Em đã nói rồi... Vợ em là đẹp nhất..."

Tuy đã đoán trước được đáp án nhưng Chính Quốc vẫn ngẩn người.

Anh phát hiện hình như mình phản ứng hơi chậm, xa cách gần mười ngày, đến giờ mới bắt đầu có cảm giác nhớ nhung không kìm nén được, mà gọi video mỗi ngày không có tác dụng gì ngoài nhân thêm nỗi nhớ.

Anh vươn ngón trỏ chọc vào vành tai đỏ lên của Thái Hanh trong màn hình.
"Cục cưng ơi, nhớ em quá."

Mãi đến khi bà nội gọi Thái Hanh đi ăn cơm, hai người mới chịu kết thúc cuộc nấu cháo điện thoại vô bổ kia.

anh đứng dậy kéo tấm rèm cửa sổ sát đất, ngoài trời âm u, quả nhiên, đảo nhỏ không ở đây, mặt trời cũng chạy trốn mất hút.

Chiều hôm đó Chính Quốc lái chiếc xe đã lâu không chạy ra ngoài, ngang qua một xóm dân cư, hình như phía trước gặp sự cố gì đó nên anh chỉ có thể giảm tốc, di chuyển chậm chạp theo dòng xe cộ.

Hạ cửa kính xe xuống nghe cuộc nói chuyện của quản lý đô thị và cảnh sát giao thông gần đó, Chính Quốc đã nắm được đại khái thông tin.

Mảnh đất này đang trong tình trạng thương thảo để giải tỏa được hơn một năm nhưng vẫn có người phản đối, bọn họ la lối khóc lóc, tụ tập la hét, gây rối náo loạn ngay giữa đường cái, tóm lại là kiên quyết không phối hợp, chuyện khó coi gì cũng dám làm, mục đích là để giành thêm càng nhiều tiền giải tỏa đền bù càng tốt.

Trước lối vào xóm dân cư kia có cắm một cây cột chỉ đường, đương lúc hỗn loạn nên nó cũng lung lay sắp đổ.

anh nhìn từ xa, cách một con đường mà đã có thể tưởng tượng ra khung cảnh nếu đi sâu vào trong đó, nước đọng dơ bẩn, mùi hôi thối gay mũi, tiếng mắng chửi thô tục khó nghe, toàn bộ đều chân thật đến mức khiến anh run rẩy.

Nơi này giống như một khúc ruột thừa của thành phố S, bị giấu sâu vào một nếp gấp nào đó, bị các tòa cao ốc chung cư che đậy kín mít, cho dù thành phố phát triển lớn mạnh đến thế nào, nó vĩnh viễn là một nơi bị bỏ quên, nơi tập hợp những gia đình không hòa thuận, những kẻ thất nghiệp lang thang tối ngày huýt sáo lạc điệu, dây phơi và dây điện kiểu cũ đan chồng lên nhau cắt bầu trời ra thành từng mảnh nhỏ, trong những ngôi nhà rách nát lúc nào cũng tràn ngập tiếng chửi bới tục tĩu.

anh lớn lên trong một góc thành phố như thế.

Nhưng nơi anh từng ở có tuổi thọ ngắn hơn một ít, hơn mười năm trước đã bị xe ủi san bằng, ánh đèn neon của tòa cao ốc mới tinh đủ để che lấp toàn bộ quang cảnh quá khứ, không ai còn nhớ rõ nơi đó đã từng hủy hoại cuộc đời ai hay đánh thức giấc mộng của kẻ nào.

Sau khi nơi ở bị phá bỏ, cha mẹ anh được phân cho một căn nhà chung cư hai phòng một sảnh, bọn họ bố trí phòng khách và một phòng ngủ thành tiệm mạt chược, chỉ chừa lại một phòng là đủ để hai con người kia sinh hoạt chơi bời thâu đêm suốt sáng.

Lúc ấy anh học lên nghiên cứu sinh, đã không còn dùng đến tiền của cha mẹ từ lâu, thậm chí học bổng còn bị mẹ nói bóng nói gió lấy mất. Anh không hề còn chút ảo tưởng gì với gia đình này liền dứt khoát come-out, sau đó thản nhiên nhận hết mọi lời chửi rủa.

anh dừng xe dưới chung cư, vừa bước vào cửa căn hộ đã nghe thấy tiếng quân bài mạt chược va chạm vào nhau lách cách, cửa nhà khép hờ, anh đẩy nhẹ cửa ra vừa vặn đụng mặt cha mình chuẩn bị ra ngoài mua rượu uống.

"Mày còn biết về nhà cơ à?" Người đàn ông kia nhướn mày nhìn anh, thái độ rất không kiên nhẫn.

"Ba," anh đặt túi thực phẩm chức năng xuống sàn, "Con chỉ tới chúc Tết một câu rồi đi ngay."

Trong căn nhà này không có phòng của anh, cũng không ai chào đón anh trở về.

Nhưng mà cũng tốt, anh đã sớm quen rồi.

Hôm sau là Giao thừa, anh sợ gọi video bị Thái Hanh hỏi vì sao không về nhà cho nên thuê một phòng khách sạn ngủ.

Gần đó chỉ có một tiệm sủi cảo còn buôn bán, anh gọi một phần sủi cảo, lúc nhận đồ ăn thì cùng anh shipper trao đổi một câu Chúc mừng năm mới, sau đó quay vào phòng vừa ăn vừa lướt vòng bạn bè.

Món sủi cảo rất nhạt nhẽo, trong vòng bạn bè lại tràn ngập hương vị Tết, ai ai cũng đăng ảnh khoe mâm cơm tất nhiên nhà mình.

Vừa rồi cậu nói chuyện với anh vẫn luôn stream tình hình bàn ăn ở nhà bà nội, lúc này không có động tĩnh gì, hẳn là đang ngồi chơi với người nhà.

Vài phút trước, Thái Hanh còn đăng lên mạng một tấm ảnh chụp ước chừng phải đến hơn hai mươi người, chen chúc đầy tràn tấm ảnh.

Đây là lần đầu tiên anh được thấy một gia đình náo nhiệt như thế ở ngoài đời, Thái Hanh đứng giữa hơi chếch về bên trái, cúi người ôm một bà cụ mặt mũi hiền lành, hẳn là người bà nội mà cậu thường xuyên nhắc đến.

Chính Quốc phóng to ảnh nhìn ngắm ý cười trên mặt nhóc con.

Bỗng nhiên anh cảm thấy mọi chuyện đều rất hợp lý, phải là một gia đình thế này mới nuôi dưỡng ra được đứa trẻ như Thái Hanh, lớn lên đường hoàng khỏe mạnh, không phản nghịch cũng không cực đoan, tràn ngập tình yêu thương gia đình, hễ thích một người thì vừa đơn thuần vừa dũng cảm, chất chứa lòng nhiệt tình hừng hực và sự đáng yêu vô tận của tuổi thiếu niên.

Kim Thái Hanh là đứa trẻ dù thế giới có xấu xa đến đâu cũng không nỡ phản bội.

Bấm like cho nhóc con một cái xong, anh tiếp tục lướt xuống, trông thấy ảnh Tạ Thời Quân vừa đăng nửa tiếng trước.

Mỗi năm Tạ Thời Quân đều đăng ảnh câu đối và chữ phúc tự tay viết, ảnh con gái và mâm cơm tất niên nhà mình.

anh cho rằng bản thân đã thăm dò hết cấu hình tiêu chuẩn vòng bạn bè của Tạ Thời Quân, nhưng một năm trở lại đây, anh từng lướt qua chín tấm ảnh hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo tiêu chuẩn kia.

Trong đó có một tấm chụp bóng người trên nền tuyết, ba người.

Một tấm khác là ảnh chụp bữa cơm tất niên nhưng không giống những năm trước, bên dưới góc phải tấm ảnh xuất hiện một bàn tay tinh nghịch giơ chữ V, ngón tay trắng nõn thon dài hiển nhiên không phải tay Tạ Thời Quân.

Bàn tay Tạ Thời Quân trông như thế nào, anh biết rất rõ.

Trong bảy năm nay anh luôn học cách đóng vai một tên trộm chuyên nghiệp, nhưng mãi đến tận hôm nay, tất cả những thứ anh có thể trộm được chỉ là vờ như lơ đãng liếc hình bắt bóng, ví dụ như nhìn bàn tay Tạ Thời Quân cầm bút, nhìn góc nghiêng Tạ Thời Quân nghiêm túc làm việc hoặc nhìn bảng tên trên bàn làm việc Tạ Thời Quân.

Chính Quốc để lại bình luận một câu: "Thầy Tạ chơi kim ốc tàng kiều kìa, bao giờ mới dẫn người đến chỗ tụi tôi giới thiệu đây?" Cuối câu còn thêm icon đầu chó rất thiếu đánh, lúc bấm gửi bình luận bản thân còn bật cười trước.

Lướt xong vòng bạn bè thì sủi cảo cũng nguội, anh ăn hai ba cái là hết muốn ăn, đành bỏ xuống đi tắm rửa.

Từ phòng tắm lau tóc bước ra, cậu cũng vừa vặn gọi tới. Trước khi bấm nghe, anh cố sửa sang lại mái tóc ướt sũng, hy vọng dáng vẻ mình bây giờ không quá giống một kẻ đáng thương chẳng có nhà để về, tuy sự thật đúng là như vậy.

"Cục cưng, ăn Tết vui vẻ nha."

Âm thanh bên kia nghe đứt quãng, "Anh... sủi cảo, không...... sao?"

Nhà nội cậu ở nông thôn nên không bị hạn chế đốt pháo hoa, đầu bên kia là tiếng pháo nổ đì đùng và tiếng người lớn trẻ con cười đùa cực kỳ náo nhiệt, gần như không thể nghe rõ cậu nói gì, trái lại bên phía Chính Quốc đúng là hơi quá yên tĩnh.

cậu cũng ý thức được chỗ mình ồn nên đơn giản lật camera lại, quay cảnh từng chùm pháo hoa lần lượt bung nở.

anh ngơ ngác nhìn màn hình, đồng tử phản chiếu những tia sáng nhỏ vụn. Anh tin mình sẽ mãi mãi nhớ rõ đêm hôm nay, nhóc con kia tặng cho anh một phần đẹp đẽ xa xôi, nhưng thứ đẹp nhất không phải pháo hoa, mà là tấm lòng chân thành nóng bỏng của cậu.

Thái Hanh đi xuyên qua sân trở về phòng mình, nửa đường bị con chó bà nội nuôi cắn ống quần, cậu bèn ngồi xuống xoa xoa đầu chó nhỏ, không quên quay camera vào nó để giới thiệu cho anh: "Tên nó là Ngũ Bính, bởi vì bộ bài mạt chược mà bà thích nhất bị mất một con ngũ bính, ngay ngày hôm sau bà lại nhặt được nó."

"Bà nội em thích nhất là mạt chược, thích nhì là em."

anh vừa sấy tóc vừa xem Thái Hanh chơi với con chó, "Bà em dễ thương thật đấy, cho nên cục cưng sinh ra đã dễ thương như thế rồi đúng không?"

"Em không có dễ thương," Thái Hanh cự nự không chịu nhận, cậu đi vào phòng đóng cửa lại, lúc này mới chú ý đến khung cảnh hơi không thích hợp bên chỗ anh: "Anh đang ở đâu vậy?"

"Trong nhà nhiều người quá không chen nổi, anh qua khách sạn ngủ một đêm."

Thái Hanh gật đầu không nghi ngờ gì, dù sao nhà cậu cũng từng xuất hiện tình huống tương tự, gia đình quá đông thành viên đôi khi là một chuyện rất phiền toái.

Hai người chưa nói được vài câu thì bà nội cậu đã kêu cậu ra ngoài xem Xuân.

cậu hơi do dự, một bên thấy tiếc vì không được nói chuyện với anh, một bên lại cảm thấy vào ngày đoàn tụ thế này mà trốn một mình trong phòng đúng là không hay lắm.

"Cục cưng ra với bà đi, nhưng đừng cúp điện thoại được không? Anh muốn đón Giao thừa cùng em," Chính Quốc nói, "Không cần khư khư quay điện thoại, cứ để trong túi, em cần làm gì thì cứ làm cái đó, anh nghe tiếng là được rồi."

Một tiếng 24 phút đồng hồ sau đó cuộc gọi không hề bị cắt đứt, Thái Hanh đi đâu, nói với ai những gì anh đều nghe được, âm thanh lúc thì nghe rõ khi lại mơ hồ, nhưng vĩnh viễn chân thật.

Thái Hanh cũng thường xuyên lén lấy di động ra quay cảnh núi hạt dưa và kẹo trên bàn trà, tình hình chiến đấu căng thẳng trên bàn mạt chược, các em trai em gái chơi đùa, cuối cùng quay về hướng mặt mình ngây ngốc cười một cái.

Chính Quốc hâm nóng sủi cảo lần nữa, âm thanh bên kia đầu dây cũng báo hiệu chính thức bắt đầu bữa cơm tất niên, bỗng dưng anh cảm thấy món sủi cảo nhân tề thái cũng không quá khó ăn như vừa nãy, chưa kịp nhận ra đã ăn hết cả phần rồi.

Thời điểm người dẫn chương trình trên Xuân tuyên bố đếm ngược, hình ảnh video biến mất, chỉ còn lại giọng nói.

anh áp điện thoại vào tai, không biết vì sao lại có chút hồi hộp, anh nghe Thái Hanh nói: "Đếm ngược rồi kìa."

Chính Quốc không trả lời, chỉ lẳng lặng nghe hai nhịp đếm ngược giống nhau nhưng hơi chênh lệch mấy phần giây.

Mười, chín, tám, bảy...

... Ba, hai, một.

Tiếng chuông thông báo từ các ứng dụng mạng xã hội thi nhau vang lên, những lời chúc phúc đúng giờ gần như bao phủ toàn thành phố.

Nếu là năm ngoái Chính Quốc sẽ cảm thấy quá ồn ào, quá thừa thãi, nhưng hiện giờ anh lại muốn tặng lời chúc phúc đầy dung tục kia cho một người, cũng nguyện rằng chỉ cần thành tâm thì ước vọng sẽ thành hiện thực: "Chúc mừng năm mới cục cưng. Hy vọng cục cưng của anh năm mới khỏe mạnh vui vẻ, học hành tốt đẹp, ừm... còn... ngày càng đẹp trai."

Đêm nay anh chụp rất nhiều ảnh, pháo hoa, sân, con chó nhỏ, kẹo, đồ ăn vặt, bài mạt chược, nhưng nhiều nhất là mặt Thái Hanh.

Cái trước là những sự vật bình thường mang theo độ ấm nhân gian, người sau là đảo nhỏ vui vẻ của anh. Chất lượng hình ảnh không quá rõ nhưng cũng đủ đảm nhiệm chức năng máy sưởi, giúp anh vượt qua mùa Tết chỉ thui thủi một mình.

Về sau, chuyện Chính Quốc hối hận nhất chính là không có thói quen sao lưu ảnh chụp, kẻ anh căm hận nhất là tên trộm đã trộm điện thoại của anh, thế nên đêm Giao thừa năm tiếp theo anh chỉ nhận được vỏn vẹn một câu "Ăn Tết vui vẻ" của anh shipper giao cơm hộp, đến tư cách sở hữu một kỷ niệm tốt đẹp cũng không có.

Đảo nhỏ trôi đi mất, còn anh thì dần chìm sâu dưới đáy biển ngoài đại dương kia..

Đầu năm mới, cậu ở quê với bà nội mấy ngày rồi trở về thành phố S với bà ngoại, tối hôm đó lại ăn bữa cơm với họ hàng thân thích bên đằng ngoại.

Cậu trai vừa đến tuổi thành niên không lâu khó tránh khỏi bị người lớn rót rượu trong bữa tiệc gia đình, Thái Hanh thật sự không biết uống, chỉ mới uống vài ly vang đỏ, phản ứng khác chưa thấy nhưng hơi cồn đã bốc lên tận mặt.

Trên đường về nhà, Thái Hanh hạ cửa kính xe xuống hóng gió, hơi cồn làm đầu óc mơ mơ màng màng.

Lúc đi ngang qua trường số 3, cậu thoáng nhìn dãy phòng học quen thuộc đột nhiên như nhớ ra chuyện gì, hưng phấn không kìm được càng khiến mặt cậu nóng bừng lên.

"Mẹ ơi, dừng xe bên kia một chút," Thái Hanh chỉ vào ngã rẽ phía trước, "Con có việc phải sang nhà bạn."

Mẹ Kim không yên tâm, hỏi cậu: "Đã trễ thế này rồi còn muốn đi tìm ai? Tết nhất con đừng đi quấy rầy nhà người ta."

Thái Hanh không đáp, lần đầu tiên từ ngày hiểu chuyện cậu phớt lờ lời càm ràm của mẹ, xe vừa dừng lại đã vội mở cửa, "Tạm biệt mẹ! Con sẽ về nhà nhanh thôi!"

Thời gian không còn sớm, phần lớn xe bus công cộng đã dừng chạy, Thái Hanh may mắn bắt kịp chuyến xe cuối cùng. Sau khi xuống xe thì hộc tốc chạy đến dưới lầu nhà anh rồi gọi điện cho anh.

Chờ ba hồi chuông mà cũng thấy lâu thật là lâu, anh bắt máy, thậm chí chưa kịp mở miệng gọi cục cưng đã bị cậu cướp lời: "Chính Quốc ơi, em ở dưới lầu nhà anh nè."

Mau xuống gặp em đi, mau lên. Cậu gào thét trong lòng.

anh cũng bị niềm vui bất ngờ này nện choáng váng, anh vốn là người sợ lạnh nhưng hôm nay đến áo khoác cũng quên, cứ để nguyên áo ngủ đi dép bông trong nhà chạy xuống lầu.

Vừa mở cánh cửa ra bị khí lạnh thổi rùng mình, nhưng ngay sau đó đã được Thái Hanh kéo vào trong ngực.

Anh bị ôm rời hẳn khỏi mặt đất, dép lê mắc lỏng lẻo trên mũi chân đung đưa chực rơi. Cánh tay Thái Hanh vô tình vòng lên điểm nhột ở sườn eo hại anh không nhịn được muốn cười, thấy thế nào cũng là một kiểu ôm cực kỳ ngu ngốc.

Đến khi cần cổ bị bàn tay lạnh như đá của anh chạm phải, Thái Hanh mới nhận ra người trong lòng mình đang mặc áo mỏng đến thế nào.

Cậu bèn dùng tư thế mất tự nhiên kia ôm Chính Quốc vào hành lang, đèn cảm ứng trên đỉnh đầu sáng lên.

Dưới ánh sáng mờ nhạt, dáng vẻ anh như được phủ thêm một lớp lông tơ, trông vừa mềm mại vừa xinh đẹp.

Người này là của mình. Cậu nghĩ.

"Mười ba ngày..." Rốt cuộc Thái Hanh cũng chịu thả người xuống, ôm chặt bả vai anh, chóp mũi đặt trên cổ anh ra sức hít ngửi, giọng nói rầu rĩ đầy tủi thân: "Mười ba ngày không được gặp anh, không được ôm anh, không được hôn anh..."

"Bây giờ không phải ôm được rồi sao? Xem cục cưng nhà mình tủi thân chưa này." vuốt ve gáy cậu, ngón tay cắm vào mái tóc đã dài ra không ít.

Đèn cảm ứng sáng lên rồi tắt, anh dựa vào bờ vai rộng của bạn trai nhỏ, ngửi thấy hương rượu nhàn nhạt, "Cục cưng, em uống rượu à?"

"Có uống một chút."

"Chỉ một chút?" anh không tin, véo mặt cậu hỏi: "Làm sao lại đỏ thành thế này?"

Thái Hanh không muốn giải thích, cậu cảm thấy hình như mình say thật rồi, nếu không vì sao chỉ đi ngang qua một nơi có chút xíu liên hệ đã nổi điên lên muốn gặp anh bằng được.

Cậu ôm anh, hấp tấp hôn lên trán, chóp mũi, cằm, cuối cùng được Chính Quốc ôm mặt chuẩn xác ngậm lấy đôi môi, dịu dàng liếm mút dỗ cậu bình tĩnh lại.

Hôn rồi lại hôn, có ảo giác như xung quanh cũng ấm lên.

Đôi mắt Thái Hanh sáng long lanh, giọng hơi khàn không giấu nổi hưng phấn, "Chúng ta hẹn hò đi, ngày mai... sáng mai ngủ dậy đi ngay, được không?"

Cậu bọc anh vào áo khoác mình, ôm anh lắc tới lắc lui, nhão nhão dính dính hỏi bên tai "Được không, được không", còn giở giọng làm nũng: "Vợ ơi, không được sao."

"Được, được," anh bắt chước cậu liên tục đáp ứng, "Cả ngày mai đều dành để hẹn hò với cục cưng."

"Sáng mai em đến đón anh." cậu hẹn.

Cậu lại cầm cổ tay anh, vừa muốn khống chế nhưng lại không nỡ dùng lực, chỉ dám nắm hờ quanh cổ tay mảnh khảnh, một tay khác thò vào áo ngủ rộng rãi xoa bóp đầu ngực anh cứng đến dựng thẳng, đội thành một cái nón nho nhỏ trên vải áo.

Hơn mười ngày không gặp, Thái Hanh như đứa trẻ sơ sinh bị bỏ đói tham lam liếm cắn ngực anh cách lớp áo ngủ. Lúc buông ra, trước ngực anh đã bị thấm ướt thành một vệt đậm màu.

Dương vật cương cứng dựng thành túp lều dưới đũng quần, anh giúp cậu xoa nắn, cậu liền dựa vào vai anh vừa thoải mái vừa sốt ruột thở gấp, đấu tranh nội tâm mất một lát mới nắm tay anh ra hiệu anh không cần tiếp tục, "Lúc nãy em hứa với mẹ sẽ về nhà sớm..."

"Ngày mai... ngày mai phải làm hai lần," vừa nói ra cậu đã lập tức đổi ý, "Không, ba lần."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co