Truyen3h.Co

주된 대답은 너야.

17

bbikewtie

Mùa đông năm nay nhiệt độ xuống thấp, nhưng trận tuyết đầu mùa của thành phố S lại đến muộn hơn rồi kéo dài đến tận Tết Nguyên đán, vừa vặn là ngày cậu thi xong môn cuối cùng.

Cậu đã làm xong bài từ sớm, kiểm tra kỹ hai lần vẫn còn thừa 40 phút nhưng lại không nộp bài ra trước như mọi lần, rất nghiêm túc ngồi nhìn những bông tuyết bay lả tả ngoài cửa sổ.

Phòng thi ở tầng một, bên ngoài là một khoảng đất trống nằm giữa hai dãy giảng đường, đặt hai cái xích đu, trên mặt đu phủ đầy tuyết trắng đung đưa theo gió, bên cạnh có một quầy bán quà vặt nhỏ, mấy con mèo do ông chủ hàng nuôi đang nằm dài dưới mái hiên ngủ gà ngủ gật.

cậu nãy giờ vẫn ngẩn ngơ nhìn ra cửa sổ suýt nữa thì gục luôn lên bàn, mãi cho đến khi một bóng dáng mang khăn quàng màu đỏ xuất hiện trước quầy bán quà vặt, rút từ trong túi một gói hạt khô nhỏ ngồi xổm nghịch mèo.

cậu lập tức lên tinh thần, nhịp tim không tiền đồ gõ nhanh hơn, cậu vội thu dọn đồ đạc, nhấc tay báo cho giám thị mình muốn nộp bài rồi chạy ra ngoài theo lối cửa sau.

anh vừa cho mèo ăn vừa xỉa xói con mèo cam thân hình ú nu, "Hồi nhỏ mày đáng yêu lắm mà, bây giờ lại mập như..."

Các phòng học gần đó hầu như đều đang trong giờ thi nên cực kỳ yên tĩnh, anh ngồi xổm dưới đất có thể nghe được rõ tiếng dầu kêu xèo xèo của món bánh trứng trên quầy bán đồ ăn, còn cả tiếng đế giày giẫm lạo xạo trên nền tuyết. Tiếng động dừng ngay bên cạnh, anh nghi hoặc ngẩng đầu lên.

"Ối, cục cưng?" Anh giật mình, "Còn hai mươi phút nữa mới hết giờ thi, sao em đã ra đây rồi?"

"Muốn gặp anh nên tranh thủ nộp bài trước."
Thái Hanh ngồi xuống bên cạnh anh xoa xoa đầu con mèo lông cam, sau đó dời xuống phủ lên tay anh giả vờ vuốt mèo, thật ra là tận dụng mọi cơ hội để yêu đương.

Con mèo cam ăn xong phần thức ăn do anh mang đến, thỏa mãn meo meo mấy tiếng, cọ lên ống quần anh một phát rồi chạy về ổ, để lại một chuỗi dấu hoa mai trên nền tuyết.

anh phủi vụn thức ăn trên tay, đứng lên, "Đi thôi, chúng ta cũng về nhà đi."

Hai người đi siêu thị gần nhà mua sắm, anh cầm một hộp nấm đùi gà lên hỏi cậu : "Cục cưng, mình mua cái này nhé? Nhìn tươi ngon quá."

Thái Hanh nào biết đi chợ chọn đồ ăn, nghe anh nói gì cũng gật gù bảo được, rồi đẩy xe hàng theo sau, anh kêu đi đâu thì đuổi theo đến đó, toàn bộ quá trình ngoan ngoãn làm phu khuân vác không công, cuối cùng chỉ lén ném thêm một lốc sữa Canxi vào xe.

Lúc ra khỏi siêu thị tuyết đã bớt nặng hạt, hai người cùng xách túi đi bộ về nhà.

Hoa tuyết vương trên khăn quàng cổ của anh tạo nên màu sắc đối lập rõ ràng.

Đó là món quà Giáng Sinh Thái Hanh tặng, màu đỏ tôn lên làn da trắng của anh, cằm bị che khuất làm khuôn mặt nhỏ hơn, chóp mũi bị lạnh ửng hồng trông càng ngây ngô như thiếu niên.

Đi vào tiểu khu, bước vào phạm vi an toàn, anh rất tự nhiên nắm tay cậu, vừa bước lùi vừa quay mặt đối diện cậu, "Cục cưng, năm nay em ăn Tết ở đâu?"

"Phải đi cả nhà nội lẫn nhà ngoại," giải thích rất nghiêm túc: "Nhưng vì năm ngoái đã đón giao thừa ở nhà ngoại rồi nên năm nay đổi thành nhà nội."

anh bật cười, "Ngoan quá, cục cưng nhà mình sao lại ngoan như vậy chứ."

Trên tin tức nói mùa đông năm nay thấp hơn năm ngoái hai độ, vì đột nhiên va phải thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt không biết bao giờ mới kết thúc nên cảm giác tồn tại của nhiệt độ bị kéo xuống cực kỳ thấp, anh chỉ có thể nhớ đến chiếc khăn quàng cổ dày dặn ấm áp, cốc trà sữa nóng đưa đến tận cửa tòa nhà văn phòng khoa và cả những cái ôm hễ đưa tay ra là được nhận ngay lập tức.

Trước khi về nhà nghỉ Tết, cậu kéo vali đến nhà anh ở hai ngày.

Một tủ nguyên liệu nấu ăn cuối cùng không được ai động vào, bọn họ gần như ngày đêm làm tình không biết tiết chế.

cậu muốn đòi lại gấp đôi phần âu yếm bị khuyết thiếu trong đợt thi cuối kỳ, cộng thêm phần ứng trước của mười mấy ngày không gặp tiếp theo, quấn lấy anh không rời một giây như đứa trẻ đang trong thời kỳ khát sữa, mỗi lần đi ngủ đều phải ngậm núm vú anh, báo hại hai món đồ kia chỉ biết sưng vù đáng thương đội lên sau lớp áo.

Sáng sớm "chào cờ" làm một lần, vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn nên làm xong không thèm vệ sinh mà ôm nhau tiếp tục ngủ.

Tỉnh lại lần thứ hai đã là buổi chiều, hai người dọn dẹp mớ hỗn độn rồi lấy iPad ra ôm nhau xem phim kinh điển, xem được một nửa anh lại bắt đầu mệt rã rời, dựa vào vai Thái Hanh ngủ quên lúc nào không hay.

Tỉnh dậy lần nữa trời đã tối mịt, cậu đang chôn đầu trước ngực anh như một thằng nhóc vô lại.

"Anh lười quá, cứ ngủ suốt, hôn kiểu gì cũng không dậy..."

Thái Hanh cong eo ôm anh, dương vật cọ cọ lên bắp đùi.

Anh ngáp một cái thò tay xuống vuốt ve an ủi nó mấy bận, "Vẫn có tinh thần thế? Cục cưng ngoan tha cho anh đi."

Vốn dĩ chỉ muốn dùng tay tuốt cho cậu bắn, nhưng nhóc con cứ dính lên người hôn hít làm Chính Quốc mềm lòng bỏ cuộc, lại làm thêm một lần.

Sau khi xong việc cả hai đều đói đến hoa mắt, không thể không gọi cơm hộp bên ngoài.

Thật sự là đêm ngày đảo lộn, lãng phí cả một ngày trời.

Hai người gọi mì thịt bò ngay trước cửa tiểu khu, đồ ăn đưa đến rất nhanh.

Thái Hanh để trần thân trên ra cửa lấy hàng, anh khoác độc một chiếc áo sơ mi đứng trước bệ cửa sổ lim dim gà gật.

Vừa làm tình xong khiến toàn thân anh toát ra vẻ thỏa mãn biếng nhác, nút áo sơ mi không cài để lộ hai đầu nhũ sưng vù run rẩy, mấy phút trước vẫn còn bị cậu ngậm trong miệng, dùng cả đầu lưỡi và răng nanh ức hiếp hết lần này đến lần khác.

Huyệt nhỏ không giữ nổi lượng tinh dịch quá lớn nên chảy dọc xuống bắp đùi, anh cũng lười để ý.

Tuy tôn sùng chủ nghĩa hưởng lạc nhưng anh cũng không ngại phải chịu đựng chút đau đớn trong chuyện tính ái, ở một mức độ nào đó nó là chất xúc tác khiến cuộc vui càng thỏa mãn hơn.

Số lượng mà cậu mang tới cho anh xem như vừa phải, mà anh cũng rất vui vẻ với chuyện làm hài lòng nhóc con trên giường.

cậu đặt mì lên bàn ăn, đi vào phòng ngủ chuẩn bị bế người ra, thứ đầu tiên đập vào mắt cậu là đôi chân trắng trẻo mảnh mai của anh và cái mông nho nhỏ mềm mại nửa ẩn nửa hiện sau vạt áo sơ mi.

cậu đến gần anh, nuốt nước bọt lắp bắp: "Không, không mặc quần lót vào sao?"

"Mặc kiểu gì hả cục cưng?" anh cười xấu xa, ôm cổ cậu nhay cắn lên vành tai hồng hồng, hạ giọng thì thầm: "Bên trong toàn là đồ của em, cục cưng bắn nhiều quá... Bây giờ mà mặc quần lót sẽ làm bẩn quần ngay."

Thái Hanh méo miệng, kéo ngăn tủ quần áo của anh lấy ra một chiếc quần lót tứ giác màu trắng đưa cho anh, cố gắng làm ra vẻ bình thường, "Mặc vào rồi ra ăn đi, làm bẩn em giặt cho anh."

anh không nhận quần lót mà tùy tiện ngồi bên mép giường đung đưa cẳng chân, cực kỳ không biết xấu hổ duỗi tay, "Cục cưng mặc giúp anh."

Thái Hanh nửa quỳ trước giường tựa như hiệp sĩ tình nguyện quỳ gối phục tùng công chúa, tròng chiếc quần lót vào mắt cá chân gầy mảnh của anh.

Thoáng lướt qua phần trơn ướt giữa đùi, là tác phẩm do cậu gây ra.

Mặc xong quần lót, anh nâng chân đặt lên ngực Thái Hanh, vô tội chớp mắt, "Cục cưng, em đỏ mặt kìa."

Hơi thở cậu bắt đầu nặng dần, vật dưới đũng quần jean phấn chấn vươn mình thành một độ cung căng chặt, cậu tách hai chân anh ra áp người lên, cực kỳ tình sắc xoa nắn cánh mông được quần lót bao bọc, liếm láp sau vành tai và cần cổ, cuối cùng cắn môi anh, bất bình lên tiếng: "Anh cố ý, chắc chắn là cố ý."

Tay đã trượt vào mép quần lót rồi, đột nhiên bụng cậu nhiệt tình kêu "ọt" một tiếng, hai người vừa vặn đối mắt, anh không nhịn được bật cười thành tiếng, Thái Hanh đỏ mặt đứng dậy, "Không thể làm nữa, em đói bụng quá."

......

Hai người giằng co một hồi, rốt cuộc cũng chịu ngồi xuống bàn ăn trước khi mì hoàn toàn trương lên.

cậu thật sự quá đói, thường ngày sức ăn của cậu vốn lớn, cả ngày nay lại không ăn gì, anh còn chưa động đũa cậu đã ăn vợi nửa bát, nhưng nhóc con vốn được giáo dục tốt từ nhỏ, dù ăn nhanh mà tướng ăn vẫn rất đẹp.

anh vẫn luôn cảm thấy ngắm Thái Hanh ăn cơm còn thích hơn cả bản thân tự ăn, anh gắp thịt bò trong bát mình sang cho cậu, cười nói: "Ăn nhiều một chút, không chừng cục cưng nhà mình vẫn còn cao thêm nữa đấy."

Viền mắt anh hơi ửng hồng vì nước mắt sinh lý trên giường, hợp với đôi mắt đa tình xinh đẹp khiến toàn thân càng trở nên dịu dàng ấm áp, cũng càng tốt tính, nói rồi lại rút một tờ khăn giấy lau khóe miệng cho Thái Hanh.

cậu vốn đang tập trung ăn, nhìn thấy trong bát có thêm thịt bò, khóe miệng còn dính nước mì vẫn ngẩn người chăm chú nhìn anh, sau một lúc lâu mới cúi đầu rì rầm: "Sao anh lại tốt như vậy..."

Lần này đổi thành Chính Quốc ngạc nhiên, không rõ vì sao một hành động bé xíu thế thôi cũng đủ làm nhóc con vui thích.

Anh nhìn vành tai đỏ ửng của cậu, bật một tiếng như thở dài: "Cục cưng à."

Cơm nước tắm rửa xong, lúc này là thời gian nên đi ngủ.

anh ngồi bên mép giường sấy tóc, tiếng máy sấy dừng lại, Thái Hanh chậm rãi dịch lại gần ôm anh nhỏ giọng gọi vợ ơi, vùi đầu lên cổ anh cọ cọ, "... Em không muốn về nhà."

"Làm sao mà được," Anh xoa xoa mặt cậu, "Bà nội còn đang chờ em kìa."

Anh đứng dậy đi kéo rèm, vừa đứng yên trước cửa sổ vươn vai đã lại được cậu ôm từ đằng sau.

"Bánh đậu đỏ bà nội làm ngon lắm, cả bánh trôi nhân đậu nữa, nhất định anh sẽ thích, để em gói mang về cho anh ăn."

"Với lại... nếu anh nhớ em," cậu nhóc ôm anh dụi dụi, dường như càng yêu nhau lâu ngày càng không thể che giấu bản năng làm nũng với người yêu, "Mỗi ngày đều phải gọi điện thoại, phải video call."

"Được, cục cưng nói cái gì cũng được hết."

"Eu te amo. Cục cưng," anh lười nhác dựa vào ngực cậu, vừa đọc vừa viết lên cửa kính dòng chữ tiếng Bồ Đào Nha luôn nhớ kỹ trong lòng, "Anh yêu em."

Eu te amo.

Lúc ấy anh đã đoán được câu đó nghĩa là em yêu anh, không phải chúc mừng năm mới.

Nhóc con là người thuần khiết nhất trên đời, chỉ liếc một cái đã nhìn thấu đáy lòng, thủ đoạn dối gạt không rành rẽ nhưng lại quá mức dễ thương, cho dù nhìn thấu thì vẫn cam lòng sa vào lời nói dối đáng yêu kia.

Anh thường xuyên nghĩ, một hòn đảo vừa đơn thuần vừa dũng cảm thế này sao lại trôi dạt đến vùng biển của mình nhỉ?

Đảo nhỏ này ấy, đảo nhỏ ơi.

Nếu đã đến bên anh rồi, vậy em đừng rời đi nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co