3
Chính Quốc ngồi bên bệ cửa sổ lồi, nghe tiếng nước từ phòng tắm vọng ra mà vẫn cảm thấy chuyện xảy ra hôm nay quá không chân thật, có ai ngờ lừa cậu bạn nhỏ đẹp trai đi khách sạn thuê phòng lại dễ dàng như vậy đâu chứ....
Một tiếng đồng hồ trước anh vẫn ngồi cùng Thái Hanh trên băng ghế dài trước cửa tiệm đồ uống.
Độ ngọt của món thạch sương sáo full đường rất ít người có thể chịu đựng nổi, anh chính là một trong số đó, thậm chí còn cực kỳ thích cái vị ngọt đến khé cổ này.
Anh vừa nhai sương sáo đông lạnh vừa ngắm trộm cậu, chợt nhận ra chỉ khi nào kem sắp chảy xuống tay cậu mới miễn cưỡng cúi đầu liếm một cái.
Món thạch sương sáo trong tay nhanh chóng trở nên vô vị nhạt thếch, anh như cười như không nhìn cậu nhóc bên cạnh, hỏi: "Cây kem kia... Nếu cậu không muốn ăn thì cho tôi nếm một miếng được không?"
Thái Hanh không nói được hay không, vì thế anh bạo dạn ghé sát lại đỡ cổ tay cậu, cúi đầu nhanh nhẹn liếm một phát, nếm được hương vị sữa bò lạnh lẽo.
Thái Hanh rụt tay lại theo bản năng, phần kem hơi tràn ra khỏi viền ốc quế vừa vặn nhỏ xuống hổ khẩu tay phải.
anh kêu lên một tiếng, luống cuống rút từ trong túi ra một bịch khăn giấy, nắm cổ tay cẩn thận lau sạch giúp cậu, ngoài miệng liên tục xin lỗi nhưng trong lòng chỉ cảm thấy cảnh tượng vừa rồi tràn đầy dâm tục.
Từ lần gặp mặt đầu tiên anh đã đặc biệt chú ý đến bàn tay Thái Hanh, đặc biệt là phần hổ khẩu gợi cảm đến khó hiểu.
Từ nhỏ anh đã không có năng khiếu vận động, hơn nữa còn cho rằng có lẽ bản thân gặp dớp, chỉ cần đi ngang qua sân thể dục thôi đã bị bóng rổ từ trên trời chọi trúng, bởi vậy anh luôn tránh xa tất cả các thể loại bóng bánh, cũng không có cảm tình với đám nam sinh thích chơi thể thao.
Nhưng vào giờ phút này, đột nhiên anh rất muốn mục kích cảnh tượng Thái Hanh chơi bóng rổ bằng một tay, năm ngón xòe rộng, hổ khẩu cũng giãn mở hoàn toàn thoạt nhìn vừa mỏng manh vừa căng chặt, rất giống một cánh cung xinh đẹp.
cậu rút mạnh tay về ngồi thẳng lưng như một loài động vật họ mèo đang cảnh giác, Chính Quốc liếm môi, chỉ vào cây kem vừa bị mình đánh lén, "Xin lỗi, cậu để ý à? Hay là... tôi mua đền cây khác cho cậu nhé?"
Thái Hanh nhìn anh một cái, sắc mặt hơi phức tạp nhưng lại nhanh chóng rũ mắt, "Không sao, tôi không ngại."
"Hình như cậu đang không vui thì phải," anh khẽ đặt nắm tay lên đầu gối cậu: "Đúng lúc hôm nay tôi cũng không mấy vui vẻ, nếu cậu không chê, hay là chúng ta đi cùng nhau đi?"
Ở phương diện này trực giác của Chính Quốc chưa bao giờ sai, có lẽ nhờ kinh nghiệm dày dạn nên anh có một loại năng lực nhìn thấu đáng sợ, Thái Hanh vừa nói "không ngại" anh đã biết ngay cậu đọc hiểu ám chỉ của mình, Thái Hanh rũ mắt, bàn tay hơi vân vê mép quần nghĩa là cậu đang dao động.
Đúng như dự đoán, anh vừa đứng lên, Thái Hanh lập tức đứng lên theo.
Bọn họ một trước một sau đi bộ trên con đường dần vắng người, anh nghe một tiếng 'bộp', quay đầu lại xem thử đã thấy Thái Hanh ném cây kem chưa ăn xong vào thùng rác.
"Cậu muốn uống cái này không?" Anh mỉm cười lắc lắc cốc sương sáo trong tay, vẫn còn thừa hơn một nửa.
anh gần như dí sát ống hút vào miệng cậu trai, vẻ mặt chần chừ của Thái Hanh quá đáng yêu, cứ như thể đang bị ép uống thứ thuốc độc gì ghê gớm lắm vậy.
Nhưng rồi cuối cùng cậu vấn ngậm lấy ống hút, sương sáo lạnh dưới đáy ly bị kéo lên, cậu uống thử mấy ngụm chỉ đánh giá được mỗi hai chữ: "Ngọt quá."
anh thoải mái bật cười, co tay vào ống tay áo, "Trời lạnh quá, chúng ta đi nhanh chút đi."
cậu từ trong phòng tắm đi ra, áo dài tắm freesize mà vẫn mặc không vừa người, cậu đi rất chậm về phía anh, dường như hơi luống cuống tay chân, dáng vẻ không quá giống cái người lạnh như băng lúc nãy.
Thực ra lúc vừa bước vào thang máy khách sạn Chính Quốc đã nhận ra đối phương căng thẳng rồi. Cậu đứng thẳng tắp trong một góc, bàn tay áp sát vào viền quần cứ như còn chưa phục hồi lại tinh thần sau đợt huấn luyện quân sự.
Bộ dạng này của cậu càng khiến Chính Quốc muốn trêu chọc hơn, ví dụ như nhón chân hôn lén một cái, thế nhưng cuối cùng anh vẫn nhịn không làm, bởi vì cảm thấy nếu làm như vậy thật có khi cậu nhóc đáng yêu sẽ bị dọa chạy mất.
"Tôi hỏi câu này, cậu không được giận nhé," anh dựa vào khung cửa sổ, dây lưng áo choàng tắm buộc lỏng lẻo quanh hông, nheo mắt nhìn cậu, "Đây là lần đầu của cậu à?"
"Không phải."
Thái Hanh trả lời rất kiên quyết, bởi vì đây xác thật không phải lần đầu.
Có điều chuyện này có gì đáng để kiêu ngạo đâu, cậu thường xuyên nghĩ nếu mọi việc chưa từng xảy ra thì tốt quá, nhưng nghĩ như vậy rồi lại cảm thấy quá luyến tiếc.
Lần đầu tiên của cậu là bị sự dâm đãng đến ngây thơ của Tống Niên mê hoặc, nhưng thứ thuộc về Chính Quốc là một kiểu quyến rũ hoàn toàn có ý thức, anh biết cực kỳ rõ biểu cảm nào của mình là hấp dẫn nhất, kiểu rên rỉ nào mới dễ dàng khơi mào tình dục ở đối phương nhất.
anh thích cao trào, nhưng anh không thích trải qua cơn choáng váng mê ly ngắn ngủi sau cao trào.
Chóp mũi cọ vào lớp ga trải giường đầy mùi hương xa lạ khiến anh nhớ đến tấm lòng ngưỡng vọng đã biết trước không có kết quả, nhớ đến tấm áo sơ mi trắng mãi mãi thẳng thớm sạch sẽ không bao giờ thuộc về mình.
Vào những lúc thế này anh thường sẽ cực kỳ khổ sở rồi chất vấn bản thân vì sao cứ mãi muốn đắm chìm vào trụy lạc, vì sao phải đưa chân vào lối sinh hoạt bừa bãi mà không chịu trầm ổn một chút, ngoan ngoãn một chút, làm cho người ta thích mình hơn một chút.
Có điều chút khổ sở kia sẽ bị cơn sóng dục vọng nhấn chìm rất nhanh -- anh cần nhiều cao trào hơn, nhiều ảo giác tự do hơn nữa.
Thế nên anh nghĩ rằng mình không cần đến tình yêu.
Chính Quốc ghét cảm giác phải bước trên mây, không muốn mất thăng bằng, anh thích những cuộc yêu nhẹ nhàng, thi thoảng còn thích chia sẻ những đêm âu yếm ngọt ngào cùng các vị tình nhân.
Nếu lấy những điều trên làm tiêu chuẩn, như vậy có thể chắc chắn rằng Thái Hanh sẽ cho anh một trải nghiệm hoàn mỹ.
Thái Hanh là kiểu người rất dễ khống chế, dù tạm thời tin cậu không phải trai tân nhưng cũng dễ dàng nhìn ra được kinh nghiệm giường chiếu của cậu ít đến đáng thương.
Lúc cởi quần áo thì đỏ mặt, động tác mở áo mưa chậm chạp lóng ngóng, dương vật đã áp sát miệng huyệt, quy đầu căng đầy hưng phấn tiết dịch, kích cỡ rất đáng ngưỡng mộ, nhưng thử hai lần rồi vẫn chưa đút vào thành công.
"Tôi... tôi không phải..." cậu đỏ mặt muốn thanh minh bản thân thật sự không phải trai tân, nhưng lời đến miệng rồi lại thấy quá khó nói, vì thể sửa miệng đổ lỗi cho gel bôi trơn, "Là do nó quá trơn."
Giữa kẽ mông Chính Quốc tràn đầy chất dịch trơn trượt, anh luôn có thói quen trước khi làm tình phải tự dùng ngón tay chơi phía sau một lần, như vậy mới dễ dàng tiến vào trạng thái hơn.
Vừa rồi lúc Thái Hanh còn đang tắm anh đã tự làm mình thoải mái một lượt, toàn thân thư giãn thả lỏng, làn da hơi ửng hồng, miệng huyệt đụng phải thứ to lớn kia lập tức hân hoan khép mở như đang rất thèm thuồng.
Chính Quốc không thích làm tình với trai tân, bởi vì rất mệt mỏi và phiền toái, thậm chí còn phải để ý đến cả tự tôn của đối phương, nhưng anh lại rất vui lòng chiều chuộng Thái Hanh một lần.
Vì thế sau lần thất bại thứ ba của cậu, anh đặt ngón trỏ lên môi Thái Hanh , "Suỵt -- để tôi."
Anh vén vạt áo tắm lên ngồi khóa trên người Thái Hanh, đỡ lấy dương vật cậu đặt giữa kẽ mông mình rồi từ từ ngồi xuống.
Giây phút hoàn toàn được lấp đầy, mỗi một tấc vách trong đều được tinh tế an ủi, Chinh Quốc mới thở phào một hơi, si mê lẩm bẩm: "Ưm... nuốt vào hết rồi."
Nói rồi anh lập tức đong đưa vòng eo, không kìm được bắt đầu tự cưỡi.
Quả thật là không kìm nổi, từ sau khi bạn giường cũ là tay lập trình viên tính tình tốt kia bị điều đi khỏi thành phố S, đã lâu lắm rồi anh không có nổi một cuộc tình ái chất lượng cao nào.
Tiêu chuẩn tuyển bạn giường của anh có tiếng hà khắc trong giới, kích cỡ có đủ lớn không, dáng người có chuẩn không, mặt mũi có đẹp không, ít nhất phải đạt hai trong số ba điều kiện trên mới chịu bằng lòng thử một lần.
Nhưng với Thái Hanh, ngoại trừ ba điều kiện đều được thỏa mãn, anh còn bất ngờ được trải nghiệm cảm giác tự nắm giữ tiết tấu vui vẻ, nhân tiện xấu xa thưởng thức khuôn mặt đỏ bừng của Thái Hanh bị anh làm cho vừa sung sướng vừa mê mang.
Chính Quốc tiến lại gần tai cậu, hạ lưu thổi một hơi, "Thích được tôi cưỡi không?"
Hơi thở cậu nhóc dưới thân lập tức trở nên thô nặng, bàn tay nắm chặt xương hông anh, dương vật kích thích càng thúc mạnh vào sâu hơn nữa.
Thái Hanh là con mồi ngây thơ dễ dàng bị vẻ dâm đãng không thèm che giấu của Chính Quốc bắt thóp, dương vật bị siết chặt muốn bắn lại không nỡ bắn, quy đầu nghiền nát vách thịt chật hẹp.
Nghe tiếng rên rỉ nức nở của Chinh Quốc, trong một nháy mắt cậu gần như cho rằng có lẽ đây đúng là lần đầu tiên mình làm tình, bị xung động bản năng xúi giục mà mất đi nhận thức về cái gọi là "lần đầu tiên".
Cậu nhận ra Chính Quốc sắp mất sức nên ôm anh đổi tư thế, hơi đè lên người anh tách đầu gối tiếp tục đâm vào.
Thật sự rất sướng, cách một lớp bao cao su mà vẫn cảm nhận được xúc cảm chặt chẽ đến muốn phát điên.
Thái Hanh cúi đầu nhìn miệng huyệt bị mình làm đỏ bừng, tần suất đưa đẩy càng lúc càng nhanh, gel bôi trơn hòa lẫn dịch thể trào ra thấm ướt ga trải giường.
Đầu đinh là một kiểu tóc khó kiểm soát, nhưng mặt mày Thái Hanh quá sắc nét, để kiểu đầu này ngược lại rất hợp.
Chính Quốc yếu ớt ngã xuống gối đầu nhìn chân mày cậu nhíu chặt, tiếng thở dốc đè nén, giọt mồ hôi từ trên gáy trượt xuống cổ trong mắt anh hóa thành một loại công kích trần trụi khiến anh chỉ muốn thần phục.
anh vuốt ve lung tung lên bờ vai, lưng và đường cong cơ bắp xinh đẹp trên cánh tay cậu, tuy thân thể được lấp đầy nhưng vẫn luôn cảm thấy thiêu thiếu cái gì đó.
Dường như những nơi không được Thái Hanh đụng vào đều ngứa ngáy khó chịu, anh rùng mình rên rỉ, lần đầu tiên trong đêm nay gọi tên cậu nhóc: "ưm... ha, Thái Hanh ưm, cậu cũng chạm vào tôi chút đi... Ưm... Lớn quá..."
"Tôi phải chạm vào đâu?" cậu dừng động tác đưa đẩy, chậm chạp hỏi.
"Ngốc muốn chết," Áo tắm của anh đã hoàn toàn mở rộng, gương mặt bị tình dục nhuộm phiếm hồng, hơi nheo mắt ngửa cổ dâng đầu ngực lên cọ cọ vào ngực Thái Hanh
"Chạm vào chỗ này một chút," nói rồi lại kéo tay cậu áp lên đầu nhũ mình, hơi thở dồn dập dinh dính, "Dùng tay chạm vào, a..."
Anh bắn lên bụng dưới Thái Hanh, ngập trong dư vị choáng váng nhưng vẫn cảm thấy thật tự do, bởi vì phần hổ khẩu mà anh luôn mơ ước, bàn tay to rộng, bản năng trúc trắc của thiếu niên kia giờ phút này đều đang khống chế sự sung sướng của mình.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co