Truyen3h.Co

주된 대답은 너야.

4

bbikewtie

anh vốn không tính qua đêm trong khách sạn, anh có tật xấu lạ giường nên trong tình huống bình thường, hẹn chịch xong không cần biết là sớm hay muộn đều phải đứng dậy bắt xe về nhà.

Lúc anh tắm rửa thay quần áo bước ra, cậu đã ngủ mất rồi, còn rất biết điều chừa cho anh nửa bên giường.

Ký túc xá trường học có quy định thời gian đóng cửa, bây giờ chắc chắn đã quá giờ.

Để Thái Hanh ở lại đây một mình không phải là không thể, nhưng anh thấy cậu dường như ngủ rất say, nửa khuôn mặt chôn trong gối đầu làm gò má dồn lên phinh phính, khuôn miệng hơi hé lộ ra chút nét trẻ con hiếm thấy.

Anh muốn ngắm thêm một chút nữa, thế là ma xui quỷ khiến vòng qua bên kia giường nằm xuống đối diện Thái Hanh.

Không có gối đầu trong nhà nên anh ngủ không ngon, hơn nửa đêm tỉnh dậy một lần phát hiện ra gối bên cạnh trống không.

Rèm cửa không kéo kín, nương theo ánh trăng nhàn nhạt anh trông thấy Thái Hanh ngồi bên bệ cửa sổ lồi, vóc dáng cao lớn cuộn tròn một cục như đang khóc.

"... Cậu làm sao thế," Anh vẫn hơi mơ màng, không tìm thấy dép lê nên đành để chân trần đi đến bên cửa sổ, áp mu bàn tay lên trán Thái Hanh thử nhiệt độ, "Đêm nay không thoải mái sao?"

Thái Hanh ngẩng đầu nhìn anh, cất giọng khàn khàn: "Anh có cảm thấy tôi rất ấu trĩ không?"

Chính Quốc chưa quá quen với bóng tối, toàn bộ lực chú ý đều đặt lên đôi mắt sáng long lanh của Thái Hanh, có lẽ vì đang có ánh nước.

Chính Quốc ngẩn người không rõ vì sao cậu lại hỏi như vậy, "Không, không ấu trĩ..."

Bỗng nhiên Thái Hanh đứng phắt dậy, cánh tay ôm chặt bả vai anh gác đầu lên, giọng nói mang theo chút nức nở, sụt sịt rầu rĩ: "... Thoải mái lắm."

"Hả...?" anh ngơ ngác bị cậu ôm, sau một lúc lâu mới hiểu được là cậu đang trả lời câu hỏi đầu tiên của anh, ý là tối nay được làm rất thoải mái.

Anh bật cười thành tiếng, "Ngoan quá đi, sao cậu lại đáng yêu như thế chứ."

Thế nhưng ngay sau đó lại không cười nổi nữa.

Cậu nhóc ngoan ngoãn đáng yêu cong lưng nhào vào ngực anh như một con cún lớn xác bị người ta bắt nạt, khóc ướt cả vai áo.

anh chưa bao giờ gặp thiếu niên ở tuổi này rơi nước mắt nên nhất thời không biết phải làm sao, qua một lúc lâu mới nâng tay lên vụng về vỗ vỗ lưng cho cậu.

"Không sao hết, muốn khóc thì cứ khóc đi, tôi không kể ai nghe đâu."

Anh từng cho rằng cậu thuộc hệ động vật họ mèo đầy tính cảnh giác, nhưng hình như nghĩ sai rồi, trên đời không có con mèo nào dám buông tâm phòng vệ trước một con người mới quen cả.

Thái Hanh hẳn là một chú cún sợ người lạ, sau khi lên giường quen thuộc mùi vị của anh rồi, các loại ngụy trang giả vờ lãnh đạm thâm trầm lập tức thi nhau rơi xuống đất vỡ tan tành.

Tuy lừa gạt bé trai xinh đẹp sẽ làm người ta rất có cảm giác thành tựu, nhưng cũng chưa có ai nói với anh rằng, cái giá để làm tình với nhóc con xinh đẹp là một đêm phụ trách dỗ bé đi ngủ.....

Anh luống cuống ôm cậu dỗ dành, cuối cùng hết cách thậm chí còn định xin trợ giúp bên ngoài, không biết hơn nửa đêm gọi điện thoại cho Tạ Thời Quân hỏi kinh nghiệm dỗ trẻ con có bị kéo vào sổ đen không nữa, mà dù không bị kéo sổ đen thì cũng sẽ quấy rầy giờ phút tình cảm riêng tư của chồng chồng người ta...

Mải miên man suy nghĩ, anh chợt phát hiện dương vật của Thái Hanh đang rất có tinh thần chọc chọc vào chân mình.

"Cậu thế này là sao, hửm?" anh dở khóc dở cười, không nhịn được phải gõ Thái Hanh một cái, "Khóc mà cũng cứng được?"

Anh để Thái Hanh ngồi lên bệ cửa sổ, quỳ giữa hai chân khẩu giao cho cậu một lần.

Đôi mắt Chính Quốc rất lớn, đuôi mắt hơi rũ, tướng tá bẩm sinh trông vô tội ngây thơ nhưng lại ngược ngạo thích làm chuyện xấu trên giường.

Anh vừa quấn lấy đầu khấc không ngừng liếm mút, đôi môi nhạt màu chuyển đỏ, rất hào phóng dùng kỹ xảo tốt nhất của mình chơi deep-throat, vừa ngẩng đầu quan sát phản ứng của Thái Hanh.

cậu đã bao giờ được ai phục vụ tận tình như thế, ban đầu cậu còn hơi cứng người nghiến răng, bụng dưới căng chặt, sau đó lại sa ngã nhủ thầm: Dù sao mình đã rất xấu rất xấu rồi, có hư thêm một chút thì cũng làm sao đâu.

Thế là cậu giữ chặt gáy Chính Quốc đưa đẩy trong khoang miệng ướt nóng, tiếng thở dồn dập cùng tiếng nước liếm láp dương vật càng phát ra rõ ràng giữa đêm đen yên tĩnh.

Chính Quốc ngoan ngoãn tiếp nhận phần thô bạo bất thình lình kia, cổ họng bị đâm khó chịu cũng chỉ rên lên mấy tiếng, có điều anh không định dùng miệng làm đến cuối cùng.

Lúc cảm giác quy đầu nặng trĩ bắt đầu đè xuống đầu lưỡi, mùi từ tuyến dịch ngày càng nồng liền đổi sang dùng tay xoa nắn, ngón trỏ nhẹ nhàng gảy lỗ xuất tinh làm Thái Hanh bắn vào tay mình.

Mọi thứ yên tĩnh trở lại, mùi vị dâm mỹ trong phòng vẫn chưa tiêu tan hết, anh nằm nghiêng trên giường nhìn bản lưng Thái Hanh , duỗi tay chọc chọc, "Mau ra đây, đừng buồn nữa nào."

Đại khái là cậu trai quá xấu hổ nên đưa lưng về phía anh trùm chăn kín đầu, nói gì cũng không chịu hé răng.

Anh đoán có lẽ Thái Hanh bị thất tình, bị người mình thích từ chối, hoặc tình huống tệ hơn một chút là bạn gái ngoại tình, tóm lại là phiền não tuổi dậy thì nên mới mất hồn mất vía như vậy.

Lúc anh bắt cóc người ta đâu có nghĩ nhiều được đến thế, trông thấy hợp mắt là tâm thần nhộn nhạo, yêu thích, muốn ngủ thì cứ nghĩ sao làm vậy.

Bây giờ anh mới có thời gian rảnh rỗi để suy tính, cậu học năm nhất, mười tám tuổi, tức là anh lớn hơn người ta hẳn mười sáu tuổi, một con số rất kinh dị.

Cảm giác tội lỗi chắc chắn không có, xưa nay anh luôn tự nhận mình là người không hay mặc cảm đạo đức, trung thành tuân theo chủ nghĩa hưởng lạc, nhưng anh cũng không ngại đóng vai gấu Teddy đầu giường cho Thái Hanh một ngày, nhận nhiệm vụ lau nước mắt, giữ bí mật, nhân tiện vung kiếm xua đuổi bọn người xấu muốn làm tổn thương nhóc con.

Thái Hanh không chịu xoay người, anh liền chủ động nhào lên.

anh xuống giường vòng sang đầu bên kia, dán vào mép giường xốc chăn, cuối cùng nhìn thấy đôi mắt phiếm hồng của cậu nhóc.

cậu bị động tác của anh dọa giật mình, sợ anh rơi xuống đất nên theo bản năng dịch người vào trong nhường vị trí.

Chính Quốc ôm đầu cậu mạnh mẽ ấn vào ngực mình.

"Mau ngủ đi, ngoan."

"Ngủ một giấc tỉnh dậy rồi quên hết những chuyện kia đi, phải thật vui vẻ,"

Nhúm tóc một phân cọ lên cổ hơi nhột, anh vỗ vỗ lưng cậu, không biết là nói cho mình hay cho Thái Hanh nghe, giọng ngày càng nhẹ bẫng, "... Nhất định phải vui vẻ."

đó h thấy tae là người dỗ kook
nay chúng ta đổi lại nhó🐯🐰

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co