36
Chiều tối, xe bus giờ cao điểm gần như không có một chỗ trống.
anh đứng gần cửa sau nắm thanh vịn, lòng bàn tay căng thẳng túa đầy mồ hôi.
Anh biết chỉ qua hai ngã tư nữa thôi là có thể nhìn thấy cổng trường trung học số 3 hiện ra trước mắt.
Vừa rồi trên xe người quá nhiều làm anh và Thái Hanh bị xô đẩy ra xa nhau.
Lúc này xe dừng trước cửa một tiểu khu, có không ít người xuống xe nên cậu thuận thế dịch được người ra sau lưng anh, một bàn tay bọc lên tay anh, tay kia vòng qua sườn eo giữ anh đứng vững trước người mình.
Thân xe lắc lư làm cần cổ trắng nõn trước mắt cũng lắc lư theo, cậu chợt khám phá ra dưới cổ áo sơ mi của anh hình như có một cái nốt ruồi nho nhỏ, rất đáng yêu.
Thế là cậu không nhịn được áp sát gần hơn muốn cẩn thận xác nhận lại.
Hơi thở ấm áp phả lên da đối nghịch với khí lạnh từ điều hòa làm Chính Quốc đột nhiên hồi phục tinh thần, thân thể cũng run rẩy khó lòng khống chế.
"Anh làm sao thế?" cậu hỏi.
anh quay đầu nỗ lực kéo khóe môi cười một cái, "Không sao, chắc là hơi say xe."
"Dựa vào người em đi," Một tay Thái Hanh bắt lấy vòng treo, chừa ra một tay vòng quanh eo anh, lòng bàn tay cách một tầng vải hơi mỏng áp lên sườn eo bấu nhẹ ra hiệu anh thả lỏng, "Em sẽ không để anh ngã đâu."
Nhóc con nói một câu đơn giản nhưng ngữ khí cực kỳ kiên định, anh chậm rãi buông bàn tay phải trắng bệch vì dùng sức ra rồi dựa hẳn vào người cậu.
Thời điểm mái nhà khu phòng học trường trung học số 3 xuất hiện trong tầm mắt, anh không run nữa mà quay đầu hôn lên cằm cậu.
"Ừ, anh tin tưởng Thái Hanh mà."
Anh biết Thái Hanh của anh là đồ ngốc luôn nói được làm được, luôn mơ mộng được làm hiệp sĩ, thế nên cậu mãi là một cậu nhóc vừa dũng cảm vừa oai phong.
Xe bus đến trạm dừng vừa vặn là giờ học sinh ngoại trú tan học, cổng trường đầy người ra người vào.
Hai người thuận lợi lẫn vào đám đông đổ ra ngoài cổng trường quay người đi ngược hướng dòng người bước vào bên trong.
Trường trung học số 3 có nội quy nghiêm khắc, tiếng chuông tự học buổi tối vừa vang lên là sân trường to rộng đã nhanh chóng yên tĩnh trở lại, bên tai chỉ còn tiếng ve tiếng dế kêu râm ran.
anh đứng trên đường chạy sân thể dục ngẩng đầu nhìn dãy phòng học đèn đuốc sáng trưng.
Giữa những ô cửa sổ sáng đèn chỉ có gian phòng học cuối cùng là tối om cứ như nó thuộc về anh năm mười bảy tuổi.
Anh xoay người kéo kéo góc áo Thái Hanh, ngữ khí gần như là cầu khẩn, "tiểu Hanh, có thể cho anh ôm trước một chút không?"
Từ lúc ngồi trên xe bus cậu đã nhận ra thái độ anh bất thường, cậu không còn giả vờ lạnh nhạt, không hề chần chừ dang rộng hai tay ôm người đang cúi đầu trước mặt vào trong ngực.
"Em không nhất định phải biết... bí mật của anh đâu," Cậu hôn lên tóc anh, lòng hiếu kỳ ban đầu không sót lại chút gì.
Cậu nhận ra mình thà tình nguyện bị lừa gạt cũng không muốn thấy Chính Quốc khổ sở đến thế, "Anh không nói cũng được, không sao cả."
"Thái Hanh, nhưng mà anh muốn kể."
anh lắc đầu chôn mặt vào cổ áo Thái Hanh, liều mạng hít ngửi mùi hương trên người nhóc con để chống chọi với bản năng sợ hãi.
"Thái Hanh, anh của trước kia," Chính Quốc dốc sức giữ bình tĩnh nhưng giọng nói vẫn run rẩy không kiềm chế được, "Hồi còn học ở chỗ này, đã trải qua thật sự..."
Mỗi một chữ đều rất gian nan, mỗi một đoạn hồi tưởng hiện lên trước mắt đều như một lưỡi dao sắc nhọn, thong thả cứa vào vết thương đã mục rữa từ lâu, "... thật sự không tốt."
Anh nặng nề thở dốc, nắm chặt góc áo Thái Hanh cưỡng ép bản thân tiếp tục nói.
"Rất đau."
"Rất sợ hãi."
"Mỗi ngày đều muốn chạy trốn."
"Hanh, em nhìn bên kia đi, cả bên kia nữa,"
Anh chỉ vào một dãy nhà trệt cách đó không xa, lại chỉ vào khu phòng học, sân thể dục, ánh nắng cuối ngày như mạ lên những tòa kiến trúc một lăng kính mềm mại, mọi thứ thoạt trông đều yên bình
"Bọn chúng nhìn rất bình thường đúng không? Chỉ là mấy cái kho và phòng học mà thôi."
"... Nhưng anh luôn cảm thấy chúng rất đáng sợ."
"Ở những nơi đó, ở bất kỳ một nơi nào trong trường số 3 cũng luôn có người mắng anh, đánh anh, châm chọc anh, dù anh không làm gì hết, chỉ cúi đầu đi ngang qua bọn họ."
"Bọn họ nói anh đê tiện, mắng anh ghê tởm, mắng anh đáng chết, nói bọn họ ghét anh không cần lý do gì cả," anh co vai cuộn người lại theo bản năng, toàn thân bị rút hết sức lực gần như muốn khuỵu xuống đất, "Sau đó anh tin là thật, không muốn hỏi lại vì sao nữa..."
Người trong lòng đã sắp sụp đổ làm Thái Hanh hoảng hốt không chịu được, cậu vội vàng siết chặt tay nửa kéo nửa ôm người đến một băng ghế dài, vỗ lưng anh lộn xộn dỗ dành: "Không, không sợ, anh đừng sợ."
Chính Quốc như vừa tìm được một khúc gỗ trôi nổi, anh bám chặt vào cổ Thái Hanh để mình hoàn toàn vùi trong vòng ôm ấp an toàn.
"Nhưng lúc bọn họ đánh anh vẫn rất đau, vì sao lại đau như vậy..."
Theo phần ký ức từ từ bị bóc tách, cơn đau quặn dạ dày cũng ập tới.
Đôi môi anh trắng bệch, anh vội vàng che bụng, nước mắt ào ào chảy xuống làm ướt cổ Thái Hanh.
Những chuyện trong quá khứ không tìm được nguyên do nên bị quy vào dối trá giờ đây đã có manh mối, đầu óc Thái Hanh trống rỗng không nói nên lời.
Rốt cuộc cậu đã hiểu vì sao anh luôn trở nên khác thường khi mình nhắc đến trường số 3, vì sao lại lộ ra biểu cảm yếu ớt như vậy, vì sao lại sinh bệnh, vì sao lại thích khóc...
Hóa ra nhà thám hiểm xinh đẹp của cậu không phải bẩm sinh đã biết trải đời, mà đã tự hàn gắn lại mình sau bao nhiêu lần tan vỡ.
Lỗ mũi cậu cay xè, chỉ muốn ôm Chính Quốc chặt hơn, chặt hơn nữa.
"Sau khi thi đại học, anh chuyển sang một thành phố khác học đại học, cả trường số 3 chỉ có mình anh viết nguyện vọng đến đó," Kể xong ba năm kia, ngữ khí anh dần bình tĩnh trở lại, anh ngẩng đầu từ trong ngực Thái Hanh, tiếp tục nói: "Không ai quen anh, không ai biết về quá khứ của anh, xuất thân của anh, cũng không ai biết anh vô năng yếu đuối."
"Sau khi lên đại học anh nhận ra có nhiều người khen anh đẹp, thậm chí có người còn tỏ tình, nói thích anh. Anh thật sự không quen, bởi vì ngày xưa anh không dám soi gương bao giờ."
cậu đỏ bừng mắt, cậu nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt anh, vừa lắc đầu vừa nghẹn ngào nói: "Không phải... Lúc nào anh cũng rất xinh đẹp."
"Cảm ơn em." anh mỉm cười, những nơi được lòng bàn tay chạm vào đều ngưa ngứa như có vết thương đang khép miệng rồi kết vảy.
Anh biết Thái Hanh nói thật, trên đời chỉ có một Kim Thái Hanh như vậy mà thôi, dù bị người ta nói dối tổn thương nhiều lần, mặc dù trong lòng còn giận dỗi, nhưng ở thời điểm anh tự ti nhất, cậu vẫn nói: Không phải, anh rất xinh đẹp.
"Sau năm mười tám tuổi anh đã thề không bao giờ được để bản thân không vui vẻ nữa."
"Vì 'vui vẻ' nên anh đã làm ra rất nhiều chuyện sai lầm, bây giờ ngẫm lại mới thấy quá ngu ngốc," Ở vào trạng thái đó mà trước sau luôn tự cho là mình thông minh, cho rằng có thể sử dụng niềm vui ngắn hạn đổi lấy một đời tái sinh, nhưng thật ra chỉ đang không ngừng trốn tránh hiện thực.
anh oán trách mình tỉnh ngộ quá trễ nên làm tổn thương người thật sự để ý đến mình, "Giá mà anh có thể sống cuộc đời nghiêm chỉnh rồi gặp được em thì tốt quá."
"Nói tiếp hơi mất mặt, đến tận bây giờ anh... anh vẫn rất sợ trường số 3, cho nên lần trước hẹn hò với em mới thất thần, anh xin lỗi."
"Anh kể những chuyện này không phải để giả vờ đáng thương hay để em nhanh chóng tha thứ cho anh, chỉ là anh muốn cho em thấy, anh thật sự sẽ không lừa gạt em nữa."
"Thích em là chuyện nghiêm túc nhất anh từng làm trong đời," Anh ôm mặt Thái Hanh, trân trọng hôn lên trán cậu, "Cho nên, anh cũng hy vọng em có thể thích con người thật của anh, toàn bộ."
"Nếu không thích cũng không sao, anh sẽ..."
anh đứng lên, vừa định nói anh sẽ trốn càng xa càng tốt thì Thái Hanh đã đột nhiên ôm chặt eo, chôn mặt trên bụng anh khóc thành tiếng như một đứa trẻ.
anh sửng sốt, "tiểu Hanh ơi, em làm sao thế?"
"Cục cưng, em đừng khóc," anh luống cuống dỗ dành, muốn nâng đầu Thái Hanh lên nhưng nhóc con quá cố chấp, nói thế nào cũng không chịu, cuối cùng khóc ướt cả áo anh, "Làm sao vậy, có phải anh nói sai chuyện gì rồi không, em đừng như vậy..."
anh chưa bao giờ căng thẳng đến thế, anh sợ bản thân đột nhiên thẳng thắn sẽ khiến nhóc con thấy áp lực.
Trong khi anh đang vắt óc suy nghĩ xem nên làm thế nào, Thái Hanh luôn vùi trước người anh chợt rầu rĩ cất tiếng: "... Em xin lỗi."
Cậu ngẩng đầu lên, kiểu tóc được xịt keo cố định trước khi ra ngoài đã hoàn toàn rối tung, bây giờ trông rất giống con cún nhỏ giương mắt trông mong nhìn chủ nhân.
Cậu cẩn thận nắm cổ tay Chính Quốc, "Có phải, có phải rất đau không..."
Nhóc con khóc đến lợi hại, mỗi một ánh mắt động tác đều tràn đầy tiếc thương khiến anh cũng hiểu mình lo lắng dư thừa rồi.
Người nghiêm túc yêu thương anh sẽ không xét nét quá khứ của anh mà chỉ mải quan tâm vết sẹo cũ vào ngày mưa có đau hay không
nửa đêm trùm chăn khóc đánh thức cún con, cún con sẽ không tức giận, chỉ biết phe phẩy đuôi dỗ anh vui vẻ.
"Anh không đau, qua hết rồi," anh nhắm mắt, mọi đau đớn quá độ giờ phút này đã được giải tỏa, anh không muốn gượng ép bản thân nữa, "Bởi vì bây giờ anh có em bên cạnh."
"Nhưng mà, nhưng..." Thái Hanh nấc một cái, lại chôn mặt lên bụng Chính Quốc cọ cọ ra chiều vô cùng tự trách: "Nhưng mà em không bảo vệ được anh."
anh mỉm cười xoa đầu cậu, ngón tay cắm vào mái tóc xoa nắn trấn an, "Năm đó em mới hai ba tuổi, vẫn là một bé con, làm sao bảo vệ anh được."
cậu buông anh ra rồi đột nhiên đứng lên gần như ôm Chính Quốc rời khỏi mặt đất, hơi thở hỗn độn phả vào tai, lắp bắp: "Em, em rất thích... rất thích anh."
"Em sẽ đối xử với anh thật tốt, sẽ mãi bảo vệ anh," cậu khịt mũi một cái, bỗng hơi ngượng ngùng, "Sau này... anh cũng có thể làm cục cưng của em, được không?"
Chính Quốc mở to mắt, anh bị niềm vui bất ngờ quá lớn nện choáng cả đầu làm toàn thân cũng cứng lại.
Mãi đến khi Thái Hanh lại bám vào tai hỏi "được không" một lần nữa, anh mới hồi phục tinh thần, cánh tay rũ bên người chậm rãi nâng lên ôm vòng qua lưng cậu.
"... Được gấu con của anh à."
Tình yêu mang đến cho người ta siêu năng lực xáo trộn hiện tại rồi sắp xếp lại một lần nữa, nhóc con biến thành người lớn, người trưởng thành biến về làm bé con, là nguyện vọng của hiệp sĩ, là bến bờ của nhà thám hiểm, là một kiểu thác loạn ngọt ngào.
Nắm tay cậu đi trên đường mà anh vẫn thấy không quá chân thực, bước chân cứ lâng lâng như đạp trên mây.
Đèn đường thắp sáng, anh và Thái Hanh dạo bước dưới ánh đèn sáng trưng, xung quanh là người đến người đi, thậm chí lớp mồ hôi mỏng dính trên lòng bàn tay cũng mang đến cho người ta một cảm giác an toàn vững chãi.
Đi ngang qua một cửa hàng có tủ kính, cậu vô tình liếc thấy khuôn mặt mình, sau đó thành công bị dọa hoảng.
Kiểu tóc chải chuốt trước khi ra cửa đã hoàn toàn rối tung, mặt cũng khóc đến xấu mù làm cậu trai hai mươi tuổi lập tức rối beng đầu óc: Đứng trước mặt người mình thích làm sao có thể để mình không đẹp trai được?!
"Anh đứng đây chờ em," Cậu ra hiệu cho anh dừng lại, gãi gãi đầu ngượng ngùng, "Em đi rửa mặt một chút rồi quay lại ngay."
anh vốn hơi khó hiểu, đến khi nhìn bóng dáng cậu vội vàng chạy vào trung tâm thương mại, nhúm tóc ngốc nghếch trên đầu lắc qua lắc lại mới bừng tỉnh, ra là nhóc con đang cố gắng giữ hình tượng đấy.
Anh đứng chờ ở công viên bên cạnh, nghĩ đến dáng vẻ đáng yêu của Thái Hanh lại không nhịn được mỉm cười.
Đang mải đắm chìm trong hạnh phúc, đột nhiên anh bị một vật thể to lớn lông xù xù chạy hộc tốc từ xa tới xô ngã xuống mặt cỏ, chưa kịp phản ứng đã phải nhận tiếp một trận "rửa mặt" như cuồng phong bão táp quét qua.
"Bé Ngoan, quay lại ngay! Không được nghịch!"
Cục lông xù màu vàng trên người bị cưỡng chế túm đi, anh mờ mịt ngồi dậy, trên tóc vẫn dính một cọng cỏ.
Nhìn thấy ông chủ quán ăn đang đứng trước mặt mình, bên cạnh là một cục golden lông xù to bự, anh chần chừ hỏi: "Ông chủ, đây là... Bé Ngoan nhà ông đấy à?"
Con golden như nghe hiểu lời anh nói nên vừa kích động vẫy đuôi vừa sủa mừng ầm ĩ.
Ông chủ bận giữ con chó nên người đầy mồ hôi, cười nói: "Còn không phải sao? Đồ ngốc này lớn lên khó giữ thật đấy, mới thấy cậu từ đằng xa đã vùng khỏi dây chạy như bay tới rồi."
anh vẫn thấy quá khó tin, anh vẫy vẫy tay, "Bé Ngoan, lại đây."
Anh xoa xoa cái đầu chó to đùng, lúc này mới xác định ánh mắt đúng là của Bé Ngoan không sai đi đâu được, "Mày đã lớn đến thế rồi á?"
Cẩn thận nhớ lại, lần cuối cùng đến quán ăn cơm còn có thể đặt Bé Ngoan lên đùi cho nó ăn lòng đỏ trứng, chẳng ngờ mới hai tháng trôi qua mà nó đã có thể xô anh ngã nhào.
Gâu gâu bự cọ tới cọ lui trên người anh khiến anh nhớ đến dáng vẻ làm nũng của Thái Hanh, hôm nay kiểu đầu của cậu cũng vì thế mà rối hết cả lên.
Vừa nghĩ đến Thái Hanh thì cậu thật đã xuất hiện, trong tay nhiều thêm hai ly thạch sương sáo, kiểu tóc đã sửa sang lại gọn gàng.
Cậu trông thấy anh ôm một con chó ngồi trên mặt cỏ thì chợt ngẩn người.
anh vươn tay ra, cậu phản xạ nắm lấy kéo anh đứng lên.
Ông chủ nhìn hai người, thừa dịp cậu ngồi xổm xuống chơi với chó bèn quay sang lén hỏi anh: "Bạn trai à?"
Những lần trước Chính Quốc đã tâm sự với ông chủ khá nhiều chuyện, biết các con ông đều sinh sống ở nước ngoài, thuộc dạng gia đình cởi mở nên không giấu giếm xu hướng tính dục của bản thân.
Lúc này anh cũng mỉm cười thoải mái thừa nhận: "Hôm nay mới theo đuổi thành công đấy, không dễ dàng gì."
Ông chủ ra vẻ bừng tỉnh vội kéo Bé Ngoan về phía mình, "Đi thôi đi thôi, cún ngốc đừng ở đây làm bóng đèn nữa, đi với ông về canh cửa hàng nào."
Golden kêu gâu gâu hai tiếng rồi chạy theo chủ nhân, dọc đường không quên lưu luyến ba bước quay đầu lại một lần.
anh đứng yên nhìn theo bóng dáng bọn họ rời đi, cậu ngoéo ngón tay anh, nhỏ giọng: "Đừng nhìn nữa, mau nắm đi."
Rời khỏi phố buôn bán sầm uất qua một ngã rẽ đi vào khu dân cư yên tĩnh, ngô đồng hai bên đường cành lá sum suê, gió thổi qua tán lá kêu xào xạc.
Bọn họ cùng ăn ý không nói gì mà chỉ im lặng vừa bước đi vừa lắng nghe, sắc thái đèn đường trở nên mềm mại, con đường phảng phất như không có điểm cuối.
Đứng ở ngã tư chờ đèn đỏ, anh thất thần nhìn con số nhảy nhót trên bảng điện tử rồi mở miệng nói: "Cục cưng, con golden vừa rồi tên là Bé Ngoan, lần trước anh gặp nó mới bé xíu, bây giờ đã biến thành một chú chó to bự rồi."
"Anh biết nó sẽ lớn lên, chỉ là không ngờ... nó lại lớn nhanh như thế," Anh cụp lông mi, hạ giọng, "Cục cưng cũng vậy, mới xa nhau có một năm mà đã trưởng thành lên rất nhiều."
Con số đếm ngược đến cuối khiến dòng xe cộ trước mặt tách ra làm hai, đèn vàng lập lòe, Thái Hanh ôm chặt anh.
"Cún con dù trưởng thành vẫn luôn nhớ đến anh, trông thấy anh vẫn muốn được anh xoa đầu,"
Đứng bên lề đường ồn ào náo nhiệt, cậu dán lên vành tai anh, mỗi một chữ nói ra đều là lời hứa hẹn chắc chắn đáp vào lòng anh rõ mồn một: "Em cũng vậy, dù trưởng thành rồi vẫn luôn yêu anh."
"Hiện giờ anh đạt một trăm điểm, sau này cũng thế."
cậu lại nắm tay anh, dẫn anh băng qua lối đi bộ khi đèn xanh bắt đầu đếm ngược.
"Vợ ơi... Chúng ta về nhà thôi."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co