Truyen3h.Co

나중에, 나는 너를 다시 사랑할 거야.

2

bbikewtie

Jungkook bỏ cặp sách xuống, lấy hai bao thuốc lá từ bên trong ra như hiến vật quý: "Cho anh nè."

Kim Taehyung cúi đầu nhìn hai bao thuốc, cũng không khách khí mà cầm lấy: "Sẽ không nói chuyện yêu đương với cậu đâu, đừng có nằm mơ."

tiểu Jeon cắn răng: "Em cũng đâu có nói anh nhận thuốc lá là phải yêu đương với em. Vậy anh dạy em đánh nhau được không nha? Em bị người ta bắt nạt."

"Bây giờ bọn chúng vẫn còn dám bắt nạt cậu à?" Kim Taehyung bóc một bao, lấy bật lửa châm thuốc, thấp giọng nói.

Jungkook dùng giọng điệu đầy lý lẽ mà phản bác: "Sau này anh tốt nghiệp rồi thì làm sao đây? Anh cũng đâu thể lúc nào cũng cứu em."

Kim Taehyung không lên tiếng, cứ như vậy trầm mặc năm giây.

Hắn hít mạnh một hơi thuốc, cười nhạt một tiếng: "Được, muốn học cái gì? Chém người? Chặt đầu?"

Jungkook tròn mắt ngẩn người, rụt rụt cổ, lòng nghĩ làm cái gì mà cần máu me vậy nha.

Nhưng cậu muốn tỏ ra thật gan dạ, giống như anh vậy.

Như vậy Taehyung mới không xem thường cậu.

Vì vậy cậu chớp chớp hai mắt, nhìn chằm chằm khuôn mặt đẹp trai của anh, mười phần tự tin mà nói: "Đều học cả đi."

Taehyung rũ mắt nhìn cậu cười nhạt một tiếng, lấy điếu thuốc ngậm trong miệng ra.

Một tay nhanh chóng đè lại sau cổ gáy Jungkook, tay kia nhét điếu thuốc vào miệng cậu: "Hút đi."

Jungkook lơ ma lơ mơ, mùi nicotine chui vào khoang miệng khiến cậu cảm thấy không thoải mái.

Bàn tay to của anh giữ chặt sau gáy không cho cậu lùi về sau. Cậu lấy dũng khí hít liền một hơi.

Được một giây thì miệng cậu mở lớn, điếu thuốc rơi trên mặt đất.

Jungkook bị sặc mà ho khan liên tục, hai mắt phủ đầy ánh nước, u oán nhìn chằm chằm anh.

Kim Taehyung nhéo nhéo gáy cậu rồi cúi người nhặt nửa điếu thuốc còn lại lên tiếp tục hút.

Lúc này phía sau truyền đến một loạt tiếng động ầm ĩ, là lớp 12 tan học.

Rất nhanh, dòng người ào ra ngoài hành lang, anh nhả khói hàm hồ nói: "Chờ ở đây."

Jungkook nhíu mày nhìn bóng lưng cao gầy của anh quay về lớp.

Chỉ chốc lát sau, Taehyung khoác cặp đen trên vai đi ra, trên môi chỉ còn lại tàn thuốc, khẽ nâng cằm đi về phía cậu.

Kim Taehyung lại đưa cậu về nhà hắn làm bài tập..

Jungkook vừa viết linh tinh vừa nghĩ mãi không hiểu.

Vốn dĩ thành tích của anh luôn không tốt, thầy cô ở trường cũng không quản hắn, vậy cớ gì hắn lại cố chấp với bài tập như vậy.

Bấy giờ anh từ ngoài phòng ngủ đi vào, trên tay bưng hai cái bát đang còn bốc hơi nghi ngút, tiện tay đặt một bát trước mặt Jungkook.

cậu ngẩng đầu nhìn hắn. Kim Taehyung ngồi trên giường cũng liếc mắt nhìn cậu: "Ăn đi."

Mắt cậu sáng ngời, trong lòng có chút kích động.

Đó chỉ là một bát mì không có dầu mỡ, cũng không có thêm đồ ăn kèm gì, chỉ đơn giản là thêm chút muối vào nước rồi nấu chín.

Cậu đặt bút xuống liền vùi đầu ăn. Mặc dù mì nấu có chút cứng nhưng cậu vẫn ăn hết rất nhanh.

Sau khi ăn xong cậu lau miệng, nhìn anh ngồi trên giường còn đang chậm rãi ăn nói: "Cảm ơn anh, ăn thật ngon. "

anh ngước mắt nhìn cậu rồi liếc mắt nhìn cái bát trống không, dừng một chút hỏi: "Đói đến thế sao?"

Jungkook lắc đầu: "Em no rồi."

Jungkook vẫn còn muốn tiếp tục giúp Taehyung làm bài tập nhưng hắn đã rời giường đi tới đóng sách lại, vừa mặc áo khoác vừa nói: "Tôi có chút việc, cậu về nhà đi."

Jungkook bĩu môi, cầm bát của hai người nói: "Vậy em giúp anh rửa chén rồi về."

Taehyung bắt lấy cổ tay cậu, cầm bát trong tay cậu đặt xuống bàn, nhanh lẹ dứt khoát mà xách cặp của cậu lên rồi kéo cậu ra ngoài.

Jungkook giãy dụa không thôi, mặt nhỏ nhăn nhó bị anh kéo đi. Sau khi cả hai đều ra ngoài, anh khóa cửa rồi buông tay cậu đi trước về phía hành lang đen kịt.

Jungkook hết cách đành phải đi theo. "Anh đi đâu vậy?"

Trên hành lang ngoại trừ tiếng bước chân nặng nề một trước một sau, chỉ còn tiếng Jungkook thấp giọng hỏi.

Bước chân Taehyung dừng một chút, rồi không để ý mà đi thẳng xuống tầng một.

Đi đến cột đèn đường trước tòa chung cư, anh mới xoay người trả cặp sách cho cậu: "Về nhà đi."

Jungkook có chút không cam lòng. Nhưng Taehyung không muốn nói, càng không muốn để ý tới cậu, vậy cậu cũng không còn cách nào khác đành dạ một tiếng nhận lấy cặp sách rồi đi về nhà.

Chờ cậu đi được một đoạn, Taehyung mới quay người đi về một hướng khác.

Trong quán bar rực rỡ náo nhiệt, lộn xộn đủ loại người. Trước nửa đêm còn tốt, sau nửa đêm thì đủ loại chuyện xấu phát sinh, còn chưa kể đến đánh nhau sứt đầu chảy máu. Ở đây từ năm mười sáu tuổi đến nay, Taehyung đã đánh không biết bao nhiêu người, vào sở cảnh sát bao nhiêu lần.

Lúc mới đến hắn vẫn còn nhỏ tuổi chỉ tới vào buổi tối, giờ thì cơ bản là sống ở đây cả đêm. Buổi tối thì ngủ nghỉ ở một căn phòng nhỏ, sau nửa đêm thì ra ngoài tuần tra. Đa số những người tới đây chơi đều biết mặt hắn. Tính tình lạnh lùng, ra tay lại tàn nhẫn. Người quen ở đây căn bản không có ai dám gây chuyện dưới mí mắt hắn.

Nhưng không thể tránh khỏi luôn có người mới đến chơi. Taehyung bị người đánh thức.

Là A Lin hớt ha hớt hải chạy vào phòng ngủ nhỏ gọi hắn, nói có người tới gây sự.

Taehyung bất chợt bị đánh thức, tâm tình kém cỏi đen mặt đi ra ngoài.

Khi hắn ra tới nơi, đập vào mắt là hai nhóm người đánh nhau chảy cả máu. Một đám người đứng xem trò vui vây xung quanh. Bên trong quán bar trông không khác gì bầy ong vỡ tổ, rối loạn mất kiểm soát. Kẻ quấy rối tay cầm thanh đao, bộ dáng như thể sắp giết người đến nơi.

anh đẩy mọi người ra, đi vào, khom lưng nhìn người trên mặt đất còn sống hay đã chết, rồi một tay xách người nọ lên ném vào một người đang đứng xem cạnh đó: "Đưa đến bệnh viện đi, vẫn chưa chết đâu."

Tên cầm đao kia đã bị người kìm lại, nhưng bạn bè hắn ta cũng không ít. Một đám người hùng hùng hổ hổ cầm chai rượu cùng đủ thứ trên tay.

Kim Taehyung cũng tiện tay cầm lấy một chai rượu xông vào đám người, nhấc chân đá bay mấy tên đứng chắn đường rồi phi thẳng tới tên đang đánh hăng nhất.

"Choang!"

Thanh âm vụn vỡ vang lên cùng với một loạt âm thanh va chạm khác.

Taehyung động động khớp tay đè lại bả vai tên kia để hắn không ngã xuống, tay còn lại dí sát cổ chai sắc bén vào cổ hắn ta.

Xung quanh cười đùa cợt nhả chợt tắt ngấm. Vẻ mặt anh âm u: "Ai gây sự trước?"

Hắn liếc mắt nhìn quanh, có vài người đã mang theo vẻ sợ hãi trong mắt.

anh cúi đầu nhìn người bị đánh đến mê sảng trên tay mình, máu tươi sau gáy tên kia đã nhuộm đỏ cánh tay anh.

Có một tên mặt tròn hoảng sợ nhìn chằm chằm, run rẩy nói: "Cậu em, nhanh gọi xe cứu thương đi!"

Người được gọi dường như cũng mơ mơ hồ hồ mà vọt tới chỗ cửa ra vào.

anh giương mắt, ném cổ chai vỡ vào tên kia. Hắn ta bị ném ngay trúng vào trán toét cả máu.

Kim Taehyung bình tĩnh hỏi: "Là các người gây sự trước đúng không?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co