Truyen3h.Co

나중에, 나는 너를 다시 사랑할 거야.

8

bbikewtie

không nghĩ thêm nữa, gọi điện cho mẹ trước đã. Cậu nói hát xong rồi, hôm nay sẽ ngủ lại nhà bạn.

Jungkook nghĩ nếu mình mà mang cái mặt sưng vù này về nhà, người nhà lại được phen đau lòng chết mất. Có khi mấy ông bà của cậu còn đến trường làm ầm ĩ. Mà giáo viên trong trường cũng sẽ chỉ ứng phó qua loa cho xong chuyện. Quanh đi quẩn lại thì người đen đủi nhất cũng chỉ có tiểu ngốc cậu.

Sau khi cúp điện thoại, tay cầm điện thoại của Jungkook thoáng ngưng lại. Trong danh bạ của cậu không có bao nhiêu người, ngoại trừ người thân trong nhà cũng vài đứa bạn khá thân ra thì không còn ai. Thế nhưng hiện tại cậu phát hiện chữ T trong danh bạ có nhiều thêm một người. Hồi trước cậu lưu nguyên tên anh mà không có số là "Taehyun" , giờ thì có thêm một người nữa là "Taehyung mới"

Jungkook sững sờ nhìn dãy số kia mười mấy giây mới thăm dò mà gọi thử.

Bên kia nhanh chóng có người nhận. Xung quanh không ồn ào lắm nhưng có một vài tiếng bước chân, giọng nói của anh rất nhanh vang lên: "Dậy rồi à?"

Jungkook giật giật khóe miệng ừ một tiếng.

"Tôi về đến nhà rồi."

Âm thanh của anh cách điện thoại mang theo một ít giọng mũi, làm cậu cảm thấy như thể hắn đang ghé sát vào tai cậu mà nói vậy. khẽ rùng mình, cảm thấy như bị điện giật, chẳng hiểu sao lại đỏ mặt.

Taehyung nói xong câu kia liền cúp điện thoại, ngay sau đó cậu nghe được tiếng chìa khóa lạch cạch tra vào ổ mở cửa. Jungkook tay còn cầm điện thoại vẻ mặt ngây ngẩn, cậu vẫn chưa biết làm sao đối mặt với anh đâu ....

Taehyung rất nhanh đã vào đến phòng ngủ, liếc mắt thấy cậu còn đang ngây người, đi tới sờ sờ trán cậu, nhíu mày hỏi: "Phát sốt sao?"

cậu cắn chặt môi dưới lắc đầu. Tay anh vừa to vừa ấm, cậu hai mắt sáng rỡ mà nhìn hắn lại thấy hắn cũng đang nhìn cậu. anh nhanh chóng dời mắt: "Đói bụng chưa?"

Jungkook hơi chu môi gật đầu, còn nói: "Còn khát nữa."

Taehyung gật đầu rồi đi ra ngoài một lúc. Lúc quay vào thì mang theo một chai nước khoáng, nhưng chưa vào đến giường thì dừng bước, hơi nhíu mày. cậu trơ mắt nhìn nước sắp dâng đến miệng lại bị anh mang đi. Ngay sau đó bên ngoài vang lên tiếng bình đun nước ùng ục ùng ục sôi.

Năm phút sau cuối cùng anh cũng bưng một cốc nước nóng bốc hơi nhè nhẹ vào phòng ngủ, thanh âm lạnh nhạt trước sau như một nói: "Ngồi dậy rồi uống."

Jungkook bé ngoan vâng lời, chống giường ngồi dậy không kìm được mà hít một hơi. Thắt lưng cậu rốt cuộc cảm nhận được đau đớn, toàn bộ phần thắt lưng đều đau. Sau khi đặt cốc trên bàn đang định ra ngoài, nghe thấy tiếng kêu của Jungkook thì quay đầu: "Em đừng động."

Jungkook còn chưa phản ứng lại thì anh đã đặt cốc nước vào sát mép môi cậu. Cậu duỗi tay ôm lấy cốc nước.

anh cũng đang cầm cốc, vậy là cậu có thể vừa vặn mà chạm được vào tay anh rồi.

cúi đầu uống nước, uống gần hết sạch mới thấy đỡ khát. Ngay lúc uống nốt một ngụm cuối Taehyung nghe thấy cậu hì hì cười trộm.

Jungkook vùi mặt vào ly nước, không hiểu sao mình lại cười.

Taehyung lấy cốc nước ra, Jungkook bị ép ngẩng mặt lên, đáy mắt còn vương ý cười.

"anh ơi, sao anh lại tốt với em như vậy nha?"
uống nước xong, tinh thần sảng khoái, ngẩng mặt nhỏ rực rỡ sắc màu đắc ý hỏi.

Taehyung làm như không nghe thấy, mí mắt cũng không thèm nhấc mà cầm cốc đi ra ngoài.

Jungkook trợn tròn mắt, lớn tiếng nói ra bên ngoài: "Tại sao anh lại gửi tin nhắn cho mẹ em hả? Tại sao phải lưu số điện thoại vào máy em hả? Anh muốn em không quấn lấy anh vậy sao lại đưa em về nhà hả?"

một hơi nói hết, nói xong thì nặng nề thở dốc. Mắt cậu không thể mở to nhưng cậu vẫn cố gắng trừng mắt to chăm chăm nhìn phía cửa, hi vọng anhnhanh chóng vọt vào giải thích hoặc trực tiếp đè ngã cậu luôn cũng được. Thế nhưng Taehyung không có làm vậy, lạnh nhạt ở ngoài kia không biết làm cái gì.

Mặt cậu còn hồng hơn trước, bĩu môi tỏ vẻ không hài lòng với phản ứng của anh. Năm phút sau Taehyung mới vào, tay bưng một bát cháo nóng hổi.

"Có sức nói nhiều như vậy hẳn là có thể tự mình đứng dậy rồi đấy."

Lần này không còn thương tiếc Jungkook , đạt bát cháo xuống bàn rồi cũng không lại gần cậu.

cậu hừ một tiếng, tự mình đứng dậy từ trên giường, ngồi vào bàn, miệng nhỏ từng ngụm từng ngụm húp cháo.

anh dựa vào tường rũ mắt nhìn cậu, đáy mắt không chút nhiệt độ hay cảm xúc gì.

Sau khi húp năm ngụm cháo mới chủ động nói với anh: "Em lại bị hai tên lớp mười hai kia đánh."

Taehyung động động khóe miệng, móc ra mấy tờ tiền từ trong túi áo ném vào trong tay cậu. Jungkook một mặt không hiểu gì nhìn anh.

"Thuốc lá không còn nữa. Bọn nó mang ra cửa hàng đổi thành tiền rồi. Đây là tiền thuốc."

Jungkook sửng sốt vài giây mới phản ứng lại. Cậu thấy anh một mặt lạnh lùng, kinh ngạc hít vào một hơi: "Anh...Anh...Anh đã xử lý bọn chúng rồi à?"

anh không lên tiếng. Ánh mắt cậu hơi vi diệu, còn có chút mù mịt. Cậu thả muỗng xuống ngẩng đầu đối mặt với anh: "Vậy rốt cuộc là tại sao anh lại đột nhiên đối xử tốt với em như vậy?"

Lần này Jungkook không lớn giọng hỏi vui như lúc nãy mà giọng điệu vô cùng cẩn thận, có chút khẩn trương. anh chớp mắt nhếch môi cười, giọng nói hiếm khi mang theo trêu chọc mà nói: "Hăng hái làm việc nghĩa mà thôi."

Jungkook sững sờ nhìn. Hắn bỗng duỗi tay xoa nhẹ đầu cậu. cậu nhìn anh rất nhanh đã rời tay, thở dài. Tâm tình vừa mới vui lên chút lại trở nên ưu thương buồn bã.

Sau khi húp cháo xong Jungkook lại lên giường nằm. anh ngồi vào bàn, hiếm thấy mà lấy ra một cặp văn kiện trong suốt, bên trong còn có rất nhiều giấy tờ viết toàn chữ là chữ.

Taehyung ngồi đó xem giấy tờ, xem được một nửa thì đứng dậy ra ngoài làm gì đó. Jungkook nằm trên giường nghịch điện thoại di động, chợt nghe thấy điện thoại Taehyung để trên bàn vang lên một tiếng, hẳn là âm báo tin nhắn.

Jungkook bỗng cảm thấy hơi khó thở. Cậu nghe tiếng tim mình đập càng lúc càng nhanh. Không hiểu sao điện thoại anh vừa vang lên cậu lại nghĩ đến cô gái hôm trước. Cậu biết mình nên gọi báo cho Taehyung hắn có tin nhắn, nhưng cậu không làm.

Thế là Jungkook rón rén trèo xuống giường, vẫn luôn dỏng tai nghe tiếng bước chân cùng động tĩnh của anh mà mò tới bàn.

Đúng là anh nhận được một tin nhắn. Jungkook nằm nhoài trên bàn mở điện thoại ra. Tên người gửi tin nhắn đó chỉ có một chữ "Lyn". Jungkook cắn răng, nghĩ đến khi anh có thể lưu tên cậu một chữ "K" thôi chắc cậu cũng vui chết mất.

"Em đang làm gì đấy?

Giọng nói của anh lạnh như băng vang lên ở cửa. Jungkook còn chưa kịp mở tin nhắn ra xem chân đã mềm nhũn, rất mất mặt mà ngã xuống đất.

Taehyung bất đắc dĩ đi tới nhấc cậu lên. cậu đau đến nhe răng trợn mắt mà vẫn còn muốn ra vẻ bình tĩnh, nắm chặt cánh tay anh nói: "Em muốn đi vệ sinh!"

Màn hình điện thoại sẽ sáng khoảng nửa phút trước khi tắt. Cậu nhất định không thể để Taehyung nhìn thấy điện thoại còn đang mở, nếu không việc cậu nhìn lén điện thoại hắn sẽ bị phát hiện mất.

May là anh không nghĩ nhiều, dìu cậu vào nhà vệ sinh.

Jungkook giả vờ đi vệ sinh ra mới thấy hắn vẫn còn chờ ở cừa. Cậu có chút chột dạ mà đánh trống lảng: "Sao hôm nay anh lại đến trường thế? Không phải anh không đi học nữa sao?"

Jungkook cảm giác được Taehyung đột nhiên nắm chặt tay cậu hơn chút. Cậu ngẩng đầu lên, phát hiện vẻ mặt bất đắc dĩ vừa rồi của hắn, thậm chí cả trêu chọc hay lạnh lùng đều biến mất.

Kim Taehyung nhìn cậu, đáy mắt không chút gợn sóng, chậm rãi nói: "Đến làm thủ tục chuyển trường."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co