13
anh muốn hỏi thêm một chút, nhưng hắn đối với ông Byun mà nói chỉ là người xa lạ lần đầu gặp mặt, những chuyện này lại là chuyện trong nhà của Jungkook, có thể nói là sự riêng tư của cậu, Taehyung không tiện hỏi nhiều.
Ông Byun nhìn Taehyung một cái, bỗng nhiên nói với Jungkook: "Tiểu Jeon a, ông hơi khát, cháu có thể rót cho ông một ly nước không?"
Jungkook dừng một chút, gật gật đầu, xoay người đi vào trong.
anh nhìn ra ông đây là đang muốn cậu ra chỗ khác, vì thế vẻ mặt hắn khó hiểu nhìn về phía ông.
Ông Byun nhìn về phía cửa, xác nhận Jungkook ở bên trong không nghe thấy, mới nói với anh: "Tôi thấy cậu là một người tốt nên mới nói cho cậu biết."
anh gật gật đầu, "Có liên quan gì đến Tiểu Jeon không?"
"Tiểu Jeon là do bà nội của nó nhặt về."
anh nghe được sửng sốt, "Bọn họ không có quan hệ huyết thống?!"
"Không có." Ông Byun lắc đầu, "Đứa nhỏ này, từ khi sinh ra đã có vấn đề về đầu óc rồi, nó sinh ra đã như vậy, chắc là khi nó mới hai tuổi, cha mẹ ruột của nó hẳn là đã phát hiện ra, có thể là xấu hổ khi sinh ra một kẻ ngốc, rất mất mặt. tìm một chỗ để ném đứa nhỏ này đi."
anh nghe được lông mày càng nhíu càng chặt, ngực đau đớn, suy sụp như có tảng đá lớn đè lên người.
"Bà nội của Tiểu Jeon khi còn trẻ cũng rất ngu ngốc, để cho người đàn ông khác lừa gạt, làm tiểu tam của người ta năm sáu năm cũng không biết, đến khi phát hiện có thai thì bị vợ của tên đó tìm đến cửa, thời đại đó bà nội nó như vậy chắc chắn là phải ngồi tù, bà ấy rất sợ nên đã chạy trốn, chạy một mạch đến chỗ chúng tôi, trên đường đi đứa nhỏ đã không còn nữa...."
Ông Byun nói đến quá khứ của bà nội của cậu trong lòng rất khó chịu, "Bà ấy là một phụ nữ lưu lạc đến đây, lang thang đến chỗ chúng tôi. Bà ấy không có kinh nghiệm làm việc, càng không có học vấn cao, nên dựa vào nghề nhặt ve chai mà kiếm sống. Tiểu Jeon chính là lúc bà ấy đang nhặt ve chai thì nhặt về, khi đó tuổi của bà ấy cũng không còn nhỏ."
Đây là một quá khứ buồn, mặc dù do người thứ ba kể nhưng cũng làm cho người ta cảm thấy vô cùng nặng nề.
Ông Byun nói đến đây, Jungkook liền bưng một cái chén thật cẩn thận đi ra, cậu đi cực kì cẩn thận, sợ nước trong chén đổ, đến khi đem tới chỗ ông mới thở phào nhẹ nhõm.
"Phù--"
anh nghe được muốn cười, nhưng lúc nãy vừa nghe xong quá khứ cậu bị cha mẹ ruột vứt bỏ thật sự là cười không nổi, hắn đem nửa quả táo trong tay đưa cho Jungkook.
cậu tuy rằng đã ăn xong nửa quả kia của mình, nhưng cậu không quên nửa quả này là của anh, cậu lắc đầu, "Taehyung ăn đi."
anh nhẹ giọng nói: "Taehyung ăn không nổi, Tiểu Jeon ăn đi."
cậu nhìn hắn một cái, giống như đang suy nghĩ lời hắn nói có thật hay không.
Taehyung cũng không nói gì, chỉ cười cười với cậu, cậu ừ một tiếng liền nhận lấy nửa quả táo kia.
Ông Byun muốn làm việc, uống nước xong liền đem bát cùng táo đặt sang một bên, ông đến để lấy ve chai mà Jungkook chất đống trong sân.
Jungkook giúp ông kéo chiếc túi dệt lớn từ xe ba bánh, nhét tất cả những chiếc chai đã nghiền nát trong sân vào túi và buộc chặt chúng bằng dây thừng.
Ông Byun lấy ra một cái cân, đại khái cân một chút, sau đó liền từ trong túi lấy ra một cái túi vải nặng trịch, bên trong tất cả đều là đồng xu, âm thanh đinh đinh vang lên.
Jungkook nhận lấy từ trong tay ông, cậu còn cố ý đưa cho anh, "Tiểu Jeon, kiếm tiền, mua trứng gà nè."
anh nhìn đồng xu đầy trong túi, tò mò hỏi: "Tại sao tất cả đều là tiền xu?"
"Tiểu Jeon thích." Ông Byun đang cố định bao tải đựng ve chai lên xe nói, "Nó không thích tiền giấy."
Tiểu Jungkook ngốc nhỏ gật đầu phụ họa, "Không thích, Tiểu Jeon không thích."
ông Byun sửa sang lại, ngồi lên xe ba bánh chuẩn bị về nhà, trước khi đi ông còn cố ý nói với Tiểu Jungkook: "Tiểu Jeon a, tin tức nói hai ngày nữa sẽ có bão, mưa to gió lớn thì con không cần ra ngoài nhặt ve chai, ông nghe nói cơn bão này rất lớn."
cậu nghe như hiểu không hiểu.
Ông Byun đạp xe ba bánh rời đi.
Taehyung quay đầu nhìn Jungkook, thấy vẻ mặt người này có chút mệt mỏi, đoán rằng cậu thấy mệt, "Tiểu Jeon mệt mỏi thì đi ngủ trưa đi."
Jungkook đúng là mệt mỏi, cúi đầu dụi dụi mắt: "Taehyung ..."
anh nghe hiểu ý tứ của cậu, giơ tay sờ sờ mái tóc mềm mại của cậu, nhẹ giọng nói: "Tiểu Jeon ngủ trưa, Taehyung trở về."
Vừa nghe nói mình đi ngủ trưa thì Taehyung muốn rời đi, Jungkook mở to hai mắt, cố gắng làm ra bộ dáng cũng không buồn ngủ, ừm hai tiếng lắc đầu.
Taehyung nghiêng đầu nhìn đôi mắt hạnh nhân to lớn của cậu, "Vậy Taehyung ở lại chơi với cậu một lát?"
Jungkook gật đầu.
Hai người trở lại trong phòng, Jungkook lên lầu hai ôm một cái lon đựng tiền tiết kiệm xuống, vật liệu của lon tiền là nhựa rất kém chất lượng, hình dạng là một con heo nhỏ màu xanh đậm, làm cho người ta có cảm giác rất thô ráp, giống như cái loại đồ trong cửa hàng dùng 2 đồng là có thể mua được.
Nhưng Jungkook hiển nhiên coi nó như bảo bối, cậu đem con heo tiết kiệm kia đặt lên bàn, sau đó lại lấy ra cái túi đựng đầy tiền xu ông Byun vừa cho cậu, bắt đầu ném từng đồng tiền vào trong bình tiết kiệm.
Khuỷu tay Taehyung chống lên bàn, bàn tay nâng má, ngồi ở một bên lẳng lặng nhìn Jungkook.
Đối với chuyện Jungkook khi còn nhỏ bị cha mẹ ruột vứt bỏ, anh ngay từ đầu đã khiếp sợ, đến bây giờ vẫn còn rất đau lòng, hắn nghĩ đến cha mẹ luôn luôn tín nhiệm mình và ủng hộ tất cả quyết định của mình, cũng có chút không thể tin được trên đời này lại thật sự có người nhẫn tâm vứt bỏ con mình.
Jungkook đúng là một người rất đặc biệt, cậu phản ứng chậm, có đôi khi cũng không thể hiểu được người khác nói là có ý gì.
Muốn hù dọa cậu hay khi dễ cậu đều rất dễ dàng, chỉ cần đối với cậu hơi hung dữ một chút thì cậu sẽ sợ hãi, cậu còn sợ bóng tối, nếu không nhìn thấy đường sẽ gấp đến độ đảo quanh tại chỗ.
Ở chung với nhau hai ngày, anh phát hiện ưu điểm trên người Jungkook nhất định là so với phần khuyết điểm thì ưu điểm lại nhiều hơn, cậu rất có quy củ, sẽ không tùy tiện đụng vào đồ đạc của người khác, không thích lãng phí thức ăn, sẽ cùng người khác chia sẻ, sẽ nhớ rõ người khác đối tốt với mình như thế nào sau đó sẽ đối tốt lại với người đó.
Cậu không thích người khác thương hại mình, hàng xóm cho cậu đồ ăn ngon cậu sẽ không cảm thấy đây là chuyện đương nhiên, cậu sẽ trả tiền cho người ta, mặc dù không nhiều lắm, nhưng cậu nhất định sẽ trả.
Tuy cậu không đủ thông minh, nhưng cậu rất siêng năng, cậu sử dụng chính đôi tay của mình để kiếm tiền trang trải cho cuộc sống.
Tuy cậu chỉ là một thiếu niên nhặt ve chai, nhưng cậu cũng đang làm việc chăm chỉ từng ngày để kiếm sống.
Cậu còn rất hiếu thảo, vẫn nhớ đến bà nội ân trọng như núi đối với mình.
Trên người cậu có hai loại đặc tính tốt đẹp nhưng có chút mâu thuẫn, tuy mềm mại nhưng lại kiên cường, điều này rất quý giá, quý giá đến mức anh muốn bảo vệ cậu.
Không biết qua bao lâu, cái lọ tiền tiết kiệm heo nhỏ kia đã bị nhồi nhét đầy, còn có một ít không nhét được thì nhét vào trong túi.
Jungkook ôm bình tiền tiết kiệm heo nhỏ đang trở nên nặng trịch trong tay, trên mặt lộ ra một nụ cười rất trong sáng, không có bất kỳ cảm xúc đặc biệt nổi bật nào.
Taehyung nhìn thấy bất tri bất giác cũng cười theo, hắn hỏi, "Có nặng hay không? "
Jungkook gật đầu, "Nặng."
"Tiểu Jeon nặng hơn hay là heo con nặng hơn?"
Jungkook suy nghĩ một chút, cúi đầu sờ sờ eo và bụng mình, cảm nhận một chút sau đó quay đầu nói với anh: "Heo con nặng hơn mà."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co