Truyen3h.Co

내가 태형을 만났을 때.

14

bbikewtie

Bão lớn đang đến, hai ngày nay áp suất không khí ở thành phố S vẫn rất thấp, hơn nữa còn cực kì nóng.

Jungkook mặc kệ ra ngoài hay ở nhà đều bị nóng đến đầu đầy mồ hôi, trong nhà cậu căn bản không có điều hòa, lầu một cũng không nhìn thấy quạt.

anh cố ý tìm thời gian ra ngoài mua quạt cho cậu, mua hai cái, một lớn một nhỏ.

Nhỏ là có thể mang theo bên người, sạc đầy điện có thể dùng cả ngày, rất hữu ích.

Jungkook rất thích, đi đâu cũng ôm không buông tay.

Hiện tại, cậu cùng Taehyung quan hệ rất tốt, cậu trên đường nhìn thấy anh từ xa sẽ chạy đến gọi hắn, cũng không còn gò bó như lúc ban đầu.

Taehyung còn dẫn cậu đi qua homestay của hắn ở một lần, bà lão thấy cậu thì rất vui, tìm ra không ít bánh quy nhỏ cho cậu, cậu theo thói quen muốn móc tiền xu, anh sẽ đem bánh quy nhỏ trên tay cậu lấy về, chờ tầm mắt của cậu rơi vào trên người mình rồi mới đưa cho cậu.

Lúc này Jungkook sẽ sửng sốt, bàn tay cầm đồng xu, ánh mắt bất lực mà mê mang nhìn anh, không biết nên làm cái gì bây giờ.

anh cười khẽ một tiếng hỏi cậu, "Taehyung cho cậu, Tiểu Jeon muốn trả tiền sao?"

Jungkook mím môi, kỳ thật cậu chưa từng thấy anh không vui, cũng chính vì thế, cậu không muốn nhìn thấy anh không vui, nghe thấy câu hỏi của hắn, cậu lắc đầu.

anh liền giúp cậu xé bọc vỏ bánh ra, để cho cậu cầm lấy ăn.

Bánh quy có nhân vani, cậu rất thích, lúc về anh còn cho cậu một cái túi nhỏ để cậu mang về ăn.

Ngày hôm sau, cơn bão sắp tới, thêm hai tiếng nữa sẽ đổ bộ vào thành phố S, bầu trời bắt đầu trở nên mờ mịt âm u, gió cũng bắt đầu từ từ thổi lên, sức gió dần dần tăng lên.

anh giúp đôi vợ chồng già ở homestay cố định đồ đạc trong sân, dùng đinh và dây thép cố định hàng rào gỗ xung quanh sân, đồng thời thực hiện một số biện pháp bảo vệ một số loài hoa và cây cỏ.

Bà lão rất trân trọng những bông hoa trà trắng mà bà đã nuôi nhiều năm, bà lấy những chiếc túi ni lông to dùng trong những ngày bão để che hoa và cố gắng hết sức để bảo vệ chúng khỏi bị bão làm hư hại.

anh giúp bọn họ thu dọn sân vườn một chút, đem tất cả chậu cây nhỏ cùng cây mọng nước đang đặt trên ban công mang về nhà.

Nhìn bầu trời mây đen ngoài cửa sổ, anh có chút lo lắng cho Mạc Tiểu Jungkook đang ở nhà một mình.

Buổi trưa bọn họ cùng nhau ăn cơm trưa, sau đó anh bởi vì muốn trở về giúp đôi vợ chồng già ở homestay làm biện pháp ứng phó bão, liền nói cậu không nên ra ngoài mà nên ở nhà ngủ.

Jungkook vẫn biết bão, biết bão đến bên ngoài đến sẽ có mưa to gió lớn, cậu cũng không dám ra ngoài vào lúc này.

anh nhìn cậu ngoan ngoãn lên lầu hai mới yên tâm trở về homestay, còn để lại cho cậu rất nhiều đồ ăn và nước uống, lo lắng mình khi không qua được cậu cũng sẽ không bị đói.

Đến buổi chiều, gió ngoài cửa sổ bỗng nhiên trở nên rất lớn, vù vù rung động, ngay cả cửa sổ cũng hơi chấn động.

Cơn bão dữ dội quét qua thành phố, bầu trời tựa như nứt ra một vết nứt, hạt mưa to bằng hạt đậu liều mạng chen chúc rơi xuống, nơi địa hình hơi thấp một chút trên đường sẽ có nước đọng lại, thậm chí ngay cả mực nước hồ cổ trấn cũng dâng lên.

Trận bão này rất mạnh, so với anh tưởng tượng thì nó mạnh hơn rất nhiều, mưa đã liên tục rơi hơn hai tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy dừng lại, gió càng thổi càng lớn, từ cửa sổ lầu hai nhìn ra ngoài có thể nhìn thấy trên mặt đường cổ trấn là một mảnh hỗn độn.

Sau khi trời tối, anh nhíu mày kiểm tra tin nhắn thời tiết, mưa này sẽ kéo dài đến nửa đêm, gió mạnh nhất là cấp 14.

Hắn quá lo lắng cho Jungkook, cũng có chút hối hận vì đã không để lại điện thoại di động cho cậu, bằng không lúc này gọi điện thoại cũng có thể biết trạng thái của cậu có ổn hay không.

Đến tám giờ tối, ngoài cửa sổ mưa gió vẫn đan xen, anh nhìn cửa sổ đen nhánh, trong lòng rất bất an.

Cho đến khi có một tiếng rầm, cả căn phòng bỗng nhiên rơi vào trong bóng tối, cùng lúc đó, đèn khẩn cấp treo trên tường lầu một và cầu thang sáng lên.

Taehyung trong lòng nhảy dựng lên, đứng dậy đi xuống lầu.

Ở lối vào tầng một có ô và áo mưa, còn có đèn pin loại mạnh dùng trong trường hợp khẩn cấp, bên ngoài gió to, không dùng được ô thì chỉ có thể mặc áo mưa.

anh mặc áo mưa đứng trong mưa gió, đưa mắt nhìn bốn phía một mảnh đen kịt, ngay cả đèn đường cũng tắt, nhà dân cách vách cũng không có đèn, cả H cổ trấn trong ngày bão trở thành một cổ trấn không có đèn.

anh không biết việc cắt điện này chỉ có H cổ trấn ngừng, hay là nơi khác cũng ngừng, nhưng phố H cách cổ trấn rất gần, hắn sợ phố H cũng mất điện, Jungkook sợ bóng tối, mất điện thì bóng đèn hắn mua cho cậu cũng không sáng được.

Nghĩ đến chuyện này trong lòng hắn nóng như lửa đốt, sau khi cầm đèn pin vội vàng vàng đi ra ngoài, ở trong mưa gió chạy về phía bóng râm kia.

Phố H có địa hình cao, hai ngọn đèn đường ở cầu thang đã tắt.

anh cảm thấy may mắn vì mình mang theo đèn pin cực mạnh, chiếu sáng cả cầu thang như ban ngày, còn soi rõ cành lá bị gió lớn thổi rơi xuống đất.

Trong lòng hắn sốt ruột, lên cầu thang đều là hai ba bậc bước một bước, chờ sau khi chạy lên cầu thang, nhìn Phố H đen kịt trong mưa gió, anh càng gấp gáp.

H phố quả nhiên cũng mất điện!

Hắn chạy đến cửa nhà Jungkook, cửa không khóa, đưa tay ra mở khóa cửa là có thể đi vào.

Cửa lầu một cũng không khóa, vặn một chút cửa liền mở ra, trong phòng tối đen.

ay giơ đèn pin chiếu về phía cầu thang góc, hô to một tiếng, "Tiểu Jeon!"

Lầu hai nhất thời vang lên thanh âm tràn ngập hoảng hốt cùng bất an của cậu: "Taehyung, Taehyung!"

anh nghe được thanh âm của cậu, hắn thở phào nhẹ nhõm, đặt đèn pin lên bàn trà, cởi áo mưa ướt sũng trên người, cũng không để ý đến nước đầy trên đầu, càng không để ý lầu hai là nơi Jungkook nghỉ ngơi, cầm lấy đèn pin liền đi lên cầu thang.

Đây là lần đầu tiên hắn lên lầu hai, kích thước không khác gì lầu một, cũng không có gì dư thừa, có một cái quạt điện cũ, sau đó ở góc bày một cái nệm, cậu nằm sấp trên nệm, trên người đắp chăn, cả người trốn ở bên trong.

Thấy anh đến ủy khuất nói, "Tối, đều tối đen, nhìn không thấy."

Thấy người mình cần tìm bình an, hắn cảm thấy nhẹ lòng hẳn
"Đúng vậy, đều tối, cho nên Taehyung tới tìm cậu."

anh ngồi xếp bằng tại chỗ, ánh đèn pin hướng về phía góc.

Hắn vừa ngồi xuống Jungkook liền nóng nảy, miệng ừ ừ hai tiếng, cảm thấy anh ngồi quá xa, khoác chăn của mình từ trên nệm đứng lên, chân trần đi về phía Taehyung, sau đó ngồi xuống sát hắn.

Taehyung còn đang ngây người, Jungkook đã hào phóng cùng hắn chia sẻ chăn của mình, đứng thẳng nửa người trên đem anh bọc vào trong chăn, trong miệng còn nói, "Cùng nhau, cùng nhau đắp."

anh dở khóc dở cười, "Tôi không lạnh."

Jungkook mặc kệ hắn nói cái gì, nhất định phải cùng hắn đắp chung một tấm chăn, còn phải đắp chăn qua đỉnh đầu.

anh quay đầu nhìn Jungkook ngồi kề vai mình, có thể ngửi được mùi bột giặt trên người cậu, không phải mùi thơm ngát, nhưng làm cho người ta cảm giác rất thơm.

Sau khi anh tới, cậu không còn sợ hãi, đôi mắt hạnh nhân vừa to vừa sáng, đáy mắt còn có chút hưng phấn, có thể là cảm thấy bộ dáng này rất thú vị.

Ngoài cửa sổ, tiếng gió mưa không ngừng, bên trong cửa sổ, ánh đèn pin mạnh mẽ chiếu sáng hơn phân nửa căn phòng, có hai người trốn ở dưới cái chăn bông cũ kỹ.

Mặc cho bão gào thét như thế nào, cậu cư nhiên không sợ hãi, cậu dựa vào người anh liền thấy an tâm như lúc bà nội còn sống.

Trong phòng có một ngọn lửa ấm áp, làm cho tim cậu đập rất nhanh, đập nhanh như trống, mặt cũng nóng lên, không thoải mái lắm, nhưng cũng không khó chịu.

Cậu không hiểu và không biết nó là gì, nhưng câu biết nó không giống như khi cậu sợ hãi.

Taehyung không phải bà nội, càng không phải bà bà lại càng không phải ông Byun, không phải bất kỳ người hàng xóm lâu năm nào nhìn cậu lớn lên trên phố H này, hắn là "người xa lạ" chân chính không có bất kỳ quan hệ gì với Jungkook.

Cũng chính vì điều này, giữa rất nhiều người xung quanh, chỉ có anh mới có thể mang đến cho cậu cảm giác kỳ lạ này.

Mẹ cậu sinh ra cậu cũng vứt bỏ cậu, tâm trí của cậu không tốt, là người khác biệt với mọi người, có thể cả đời này cậu cũng không hiểu được đây là cái gì, thậm chí có thể không thể diễn đạt được, nhưng cậu có khả năng trải nghiệm nó.

Bởi vì đó là khả năng bẩm sinh mà cuộc đời đã ban cho cậu.

Sau khi cơn bão qua đi, thành phố S thời tiết thoáng đãng, nhiệt độ không lạnh cũng không nóng, áp suất ngột ngạt trong không khí cũng theo cơn bão rời đi.

Tiếng chim hót ngoài cửa sổ thánh thót rất dễ nghe, cũng không gây phiền nhiễu, trên đường công nhân vệ sinh đang quét đất, thanh âm xào xạc vang lên, anh chậm rãi tỉnh lại vào buổi sáng như vậy.

Khi hắn mở mắt đầu tiên nhìn thấy Jungkook, hắn còn tưởng rằng mình đang nằm mơ, tầm mắt hắn đang bắt đầu miêu tả người trước mắt, ngũ quan của cậu.

Jungkook diện mạo rất thanh tú, tuy không tinh xảo nhưng làm cho người ta cảm giác rất thoải mái, mũi đầy thịt, lông mi dài, diện mạo không hung dữ.

Khoảng cách gần như vậy nhưng cũng không tìm ra một lỗ chân lông, làn da trắng nõn lại càng có cảm giác trong suốt.

anh nhìn một hồi, đầu óc trống rỗng, liền ý thức được có điểm không đúng, tầm mắt của hắn từ trên môi hồng hào của cậu rơi xuống cánh tay của mình, nơi mà cậu đang gối đầu lên.

Hơi động một cái, một cảm giác đau nhức, sưng tấy cùng tê dại đột nhiên ập đến, nguyên nhân là bởi vì Jungkook còn ở trên cánh tay hắn ngủ say, không có dấu hiệu tỉnh lại.

anh hơi quay đầu nhìn bóng đèn không biết đã sáng lên từ lúc nào, hắn đỡ bả vai Jungkook nhẹ nhàng lay cậu một chút, "Tiểu Jeon, thức dậy, trời sáng rồi."

Hắn vốn tưởng rằng Jungkook sẽ mơ mơ một chút hoặc là nằm liệt trên giường, nhưng không nghĩ tới hắn chỉ mới gọi hai tiếng mà Jungkook liền mở mắt ngồi dậy, híp mắt lo lắng nhìn anh một chút, "...dạ?"

anh mím môi cười cười, thuận tay vuốt mái tóc của cậu, "Chào buổi sáng, Tiểu Jeon đói bụng không? Muốn ăn gì không?"

Vẻ mặt Jungkook ngơ ngác không nói gì, nhìn qua tựa hồ còn rất buồn ngủ.

Taehyung nhìn bộ dáng buồn ngủ của cậu, trong lòng cảm thấy buồn cười, "Tiểu Jeon còn muốn ngủ?"

Jungkook không trả lời, ánh mắt cũng ngơ ngác.

Taehyung thấy phản ứng này nụ cười trên mặt nhạt đi một chút, có chút lo lắng sờ sờ trán cậu, cũng không nóng lên, vậy đây là cái gì?

"Tiểu Jeon?"

Jungkook chậm rãi chớp chớp mắt, mím môi không nói lời nào.

Taehyung nhìn cậu, trong lòng chần chờ một chút, sau đó vươn tay, một tay vịn đầu cậu, một tay vịn bả vai cậu, chậm rãi thả Jungkook đang ngồi sững sờ xuống, ngủ trên cái gối đã có chút phai màu nhưng coi như sạch sẽ.

Jungkook vừa nằm xuống, ánh mắt lập tức nhắm lại, trong khoảng chưa đầy ba giây, liền nặng nề ngủ thiếp đi.

Taehyung chăm chú lắng nghe tiếng thở dài chậm rãi của cậu, yên lặng mỉm cười, nhẹ nhàng đứng dậy, thu hồi đèn pin thắp sáng cả đêm sắp cạn điện, nhẹ nhàng đi xuống lầu.

Áo mưa tối hôm qua hắn mặc vẫn còn, vết nước trên mặt đất cũng đã khô hơn nửa, anh dọn dẹp một chút, rời khỏi nhà Jungkook trở về homestay.

Tối hôm qua hắn đi gấp ngay cả điện thoại di động cũng không mang theo, chờ sau khi rửa mặt thay quần áo mới nhớ tới muốn xem điện thoại di động.

Mở di động ra liền thấy Jinny gửi cho hắn vài tin nhắn, liếc mắt nhìn sơ qua, anh đơn giản trả lời một chút lí do mình không kịp trả lời.

Sau đó mang theo điện thoại di động chuẩn bị ra cửa, kết quả vừa mới đi ra ngoài đã nhìn thấy Jiiny đứng ở ngoài cửa.

Taehyung sửng sốt một chút, "Jinny? Sao cậu lại ở đây?"

cậu tabị hắn hỏi nên có chút xấu hổ, "Em, em có chút lo lắng cho đàn anh, nên liền tới xem một chút."

anh cười cười, nghiêng người đóng cửa lại trước rồi mới đi ra ngoài, "Ăn sáng chưa?"

cậu ta lắc đầu, "Vẫn chưa ăn."

anh nói: "Hiện tại tôi muốn đi đón một người, nếu không ngại thì chúng ta có thể cùng nhau đi chứ? "

Đón người?

cậu ta còn đang nghi hoặc anh ở đây còn có người bạn nào, anh đã nhấc chân đi ra ngoài trước.

"đi thôi."

ừ ừ hai tiếng đuổi theo, đi theo anh đến chỗ cao của Phố H, đi về phía một bóng cây, nhìn cầu thang thật dài trước mắt, cậu ta càng thêm nghi hoặc.

Mà anh lại quen thuộc với mảnh đất giống như khu dân cư này, không giống như chỉ mới tới một hai lần.

Trong lòng y tràn đầy nghi hoặc, liền nhìn thấy anh đi tới trước một ngôi nhà nhỏ, trong sân có một người mặc áo thun màu đen đang ngồi xổm trên mặt đất đưa lưng về phía bọn họ, giống như đang đánh răng.

anh đứng ở cửa sân không nói gì, thấy hắn không lên tiếng cũng yên lặng đứng ở một bên, đợi đến khi người trong sân đánh răng rửa mặt xong, anh mới gọi cậu.

"Tiểu Jeon."

Người nọ nghe thấy âm thanh quay đầu lại, vừa nhìn thấy anh, ánh mắt sáng ngời, "Taehyung."

Xưng hô thân mật như thế trong nháy mắt đã chạm trúng một sợi dây thần kinh mẫn cảm nhất của Jinny, lông mày y nhíu lại nhìn người trong sân.

Jungkook vừa lau mặt xong, trán dính chút nước, khuôn mặt càng lộ ra làn da trắng nõn, vẻ mặt cậu vui mừng mở cửa sân cho anh vào.

anh không vì Jinny ở đây mà có chút kiêng dè, giơ tay lên bảy phần tự nhiên vuốt ve mái tóc vểnh lên của cậu, nhẹ giọng nói: "Tiểu Jeon đã rửa sạch chưa?"

Jungkook gật gật đầu, thấy Jinny cậu cũng chỉ nhìn y một cái liền rất nhanh di chuyển tầm mắt.

Jinny không bỏ qua ánh mắt ỷ lại của Jungkook đối với Taehyung, đồng thời y cũng rất nhanh đã nhận ra chỗ không đúng.

Thái độ và giọng điệu của Taehyung đối với Jungkook không giống như đang đối mặt với một người trưởng thành bình thường, ngược lại giống như giọng điệu dỗ dành nhiều hơn.

"Tiểu Jeon có đói bụng không? Taehyung đưa cậu đi ăn hoành thánh nhỏ."

Jungkook không phân biệt được sủi cảo và hoành thánh, cậu cảm thấy sủi cảo và hoành thánh rất giống nhau, nhưng hoành thánh nhỏ hơn sủi cảo, cho nên gọi là hoành thánh.

Cậu rất thích ăn hoành thánh, nhất là nhân tôm tươi, trước đó Taehyung có dẫn cậu đi ăn một lần, ở cửa hàng bên ngoài phố H.

Cho nên vừa nghe Taehyung nói muốn đi ăn hoành thánh, ánh mắt Jungkook lại càng sáng hơn, quên trong tay mình còn cầm khăn lau mặt, vui vẻ muốn đi theo anh.

Taehyung dở khóc dở cười giữ chặt cậu, "Tiểu Jeon còn muốn mang theo khăn lau mặt đi?"

Jungkook sửng sốt một chút, mới nhớ tới mình vừa mới rửa mặt, khăn lau mặt còn chưa đặt trở về, ừm hai tiếng sau đó xoay người chạy vào trong.

Jinny yên lặng đứng ở một bên nhìn nụ cười ôn nhu trên mặt Taehyung, trong lòng cảm thấy ngột ngạt căng thẳng, vừa hoảng hốt vừa đau đớn.

Trong cuộc nói chuyện này, y không hề có cảm giác tồn tại, cũng không cách nào hòa nhập được..

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co