21
Taehyung tìm bàn chải đánh răng và khăn mặt mới cho Jungkook dùng, sau đó từ trong vali lấy ra một chiếc áo thun và quần jean mà cậu rất ít mặc, để cậu rửa mặt xong thì tắm rửa thay ra.
Tối hôm qua Jungkook vẫn nắm lấy tay hắn không chịu buông, vì thế đến cuối cùng hai người đều mệt đến mức ngủ thiếp đi cũng không đi tắm rửa, trên người vẫn mặc quần áo tối hôm qua.
Tuy rằng nói hai người không đổ mồ hôi, trên người cũng không có mùi gì, nhưng lát nữa còn phải xuống lầu đến chỗ bà lão ăn cơm, cũng không thể không tắm mà đi.
Chiều cao của Jungkook kỳ thật không khác gì Taehyung, theo lý thuyết quần áo của anh, tiểu ngốc nhỏ cũng có thể mặc vừa.
Jungkook gầy hơn, làm cho người ta có cảm giác mỏng manh, nhưng kỳ thật vóc dáng của cậu cũng không thấp, so với bạn bè cùng trang lứa còn cao hơn một chút.
Lúc Jungkook tắm rửa, anh tra chuyến bay hôm đó một chút, chuyến bay từ thành phố S đến thành phố A lúc bốn giờ chiều vừa vặn có một chuyến, hơn nữa người đặt vé cũng không nhiều, hiện tại vẫn còn rất nhiều chỗ trống.
Taehyung suy nghĩ một chút, kịp.
Mười phút sau, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại.
Taehyung đứng ở ngoài cửa chờ, không lâu sau, cửa phòng vệ sinh đã được mở ra.
Jungkook với mái tóc ướt đi ra, trên người mặc một chiếc áo thun trắng in hình đơn giản, quần là quần jean màu lam nhạt trong bộ trang phục đơn giản này, cậu trong tràn đầy sức sống trẻ trung giống như một thiếu niên còn đang học đại học.
anh nắm cổ tay cậu nhìn kỹ một chút, ngoại trừ quần áo có hơi lớn, thắt lưng có chút lỏng lẻo ra, những thứ khác đều rất tốt.
anh miễn cưỡng hài lòng, "Chờ đến thành phố A tôi sẽ mua cho cậu mấy bộ quần áo."
Jungkook nghi hoặc khó hiểu, "Tiểu Kook có mà."
"Tôi biết." Jungkook tìm một cái khăn sạch lau tóc cho cậu, "Taehyung mua nhiều quần áo cho Tiểu Kook, mỗi ngày mặc một bộ chứ đừng mỗi ngày đều mặc lại những bộ quần áo giống nhau."
Jungkook vẫn kiên trì, "Tiểu Kook có."
Theo cậu thấy, quần áo cậu đang có là đủ mặc rồi, hơn nữa quần áo của cậu vẫn còn tốt vẫn chưa có lỗ thủng, không cần mua cái mới.
Taehyung biết dỗ dành cậu nhất, một bên nhẹ nhàng lau sạch giọt nước trên tóc cậu một bên nói: "Đúng, Tiểu Kook có, có đen có trắng còn có màu vàng..."
Jungkook phát hiện anh nói đúng tất cả các màu quần áo của cậu, cậu oa một tiếng.
Taehyung liền cười, "Taehyung có lợi hại không?"
Jungkook gật đầu, "Lợi hại."
"Tiểu Kook cũng lợi hại."
anh lau tóc cho Jungkook xong thì mở điện thoại tìm trò chơi cho Tiểu Kook chơi, bảo cậu ngồi trên giường chơi, còn mình thì cầm quần áo đi vào phòng vệ sinh.
cậu rất biết chơi trò candy crush, cậu còn rất lợi hại.
Taehyung thường dỗ dành cậu bằng trò chơi này, cho cậu chơi nửa tiếng đồng hồ, Jungkook sẽ rất vui vẻ.
Cậu rất thích chơi trò candycrush, trò chơi có rất nhiều màu sắc hơn nữa cách chơi cũng rất đơn giản, cậu còn rất nghe lời, không cần anh nói, chơi đến khi mệt mỏi sẽ ngoan ngoãn buông điện thoại xuống.
Cậu ngồi trên giường, tập trung vào các khối màu sắc trên màn hình.
Đột nhiên, màn hình trò chơi trên màn hình điện thoại di động thay đổi, id người gọi đi kèm với chuông điện thoại di động.
Mà chuông điện thoại di động mới vang lên trong một giây ngắn ngủi đã nhanh chóng kết nối.
Jimin ở đầu dây bên kia đều bị tốc độ nhận điện thoại nhanh này làm cho khiếp sợ, có chút dồn dập," Này?"
Jungkook trầm mặc một lát sau đó cũng ừ theo một tiếng.
Jimin trực tiếp ngây ngẩn cả người, thanh âm này tuyệt đối không phải Kim Taehyung.
"......!Cậu là ai??"
"Tiểu Kook." ngoan ngoãn đáp một câu, sau đó lại bổ sung, "Jeon Jungkook nha."
"Jungkook? Cái tên này sao lại quen tai như vậy..." anh cẩn thận suy nghĩ một chút, rốt cục nhớ tới, "A! Cậu chính là Jeon Jungkook."
cậu: "Hả? ......!Ừm."
"À....Vậy thì....vậy thì.....Kim Taehyung đâu?"
"Taehyung tắm rửa." Jungkook nghiêm túc cùng người ở đầu dây bên kia nói chuyện, anh hỏi tôi trả lời.
Jimin sau khi biết người nhận điện thoại chính là cậu trai kia, anh không hiểu sao mình lại rất khẩn trương, tay cũng không biết nên đặt ở đâu thì tốt hơn.
Anh nào ngờ được thanh âm của cậu lại là như vậy!
Thanh âm mềm mại như một miếng bánh trứng thơm ngon, vừa thanh mát trẻ trung lại vừa dễ thương khó tả.
Jimin cho dù chưa từng gặp qua Jungkook, nhưng lúc này chỉ nghe thanh âm này trong cũng tưởng tượng được hình dạng của người này, cũng mơ hồ hiểu được Taehyung nói không yên tâm là có ý gì, thì ra Jungkook này không phải là tiểu đáng thương, cậu là một miếng bánh ngọt nhỏ à????
Cũng không biết có phải sợ sẽ doạ bánh ngọt nhỏ này sợ hay không, kế tiếp anh nói chuyện đều không tự giác được mà đem thanh âm cùng ngữ khí nhẹ nhàng chậm lại.
"Tiểu Jungkook ơi, Taehyung đã tắm xong chưa?"
Jungkook ngẩng đầu nhìn hướng phòng vệ sinh, tiếng nước còn chưa ngừng.
Cậu lắc đầu, sau đó mới phát hiện người trong điện thoại không thể nhìn thấy, vì vậy cậu nói, "chưa ạ."
Jimin liền hỏi một chút, "Vậy tôi nói chuyện với cậu trước đi! Năm nay cậu bao nhiêu tuổi? Cậu 20 tuổi phải không?"
"19."
"Chậc...!Trách sao hắn không yên lòng với cậu." Nói đến đây, Jimin bỗng nhiên hỏi, "Tiểu Jungkook có biết Taehyung muốn về nhà không?"
Jungkook ừ một tiếng, có chút vui vẻ, "Biết, Tiểu Kook, cùng nhau về."
"Hả? Cùng nhau?!"
Không biết từ lúc nào, tiếng nước trong phòng tắm đã ngừng, Taehyung mở cửa phòng vệ sinh, trên đỉnh đầu có một cái khăn trắng đi ra, thấy Jungkook dán điện thoại lên lỗ tai thì sửng sốt một chút, "Tiểu Kook, cậu đang gọi điện thoại cho ai vậy?"
cậu lắc đầu, "Không biết."
anh liền đi tới bên cạnh cậu ngồi xuống, cầm di động tới xem, "Jimin, cậu và Tiểu Kook nói cái gì?"
"Tại sao, tôi không thể nói chuyện với cậu ta sao?"
anh liền quay đầu nhìn Jungkook, thấy tâm trạng của cậu cũng tốt mới yên lòng, "Đương nhiên có thể nói chuyện..."
anh đang nói chuyện với Jimin, nói buổi chiều sẽ đặt vé máy bay trở về, hắn bỗng nhiên cảm giác người ngồi bên cạnh giật giật.
Còn chưa đợi hắn thấy rõ Jungkook đang làm gì, khăn khoác trên đỉnh đầu hắn đã bị lấy ra.
Đầu gối Jungkook quỳ gối trên chiếc giường mềm mại, ở phía sau hắn, đang học động tác hắn lau tóc cho cậu, đem khăn mở ra rồi nhẹ nhàng ấn lên mái tóc ướt sũng, nhẹ nhàng xoa xoa.
Jungkook đang lau tóc cho hắn.
Sau khi ý thức được sự thật này, trái tim Taehyung tựa như chảy vào một dòng nước ấm áp, tràn ngập ấm áp, trăm hoa đua nở tràn ngập trong lòng hắn.
Trên người Jungkook có một loại ôn nhu rất đặc biệt, cũng không mạnh mẽ, bởi vì cậu biết quý trọng, cũng biết báo đáp, hơn nữa cũng không ngần ngại thể hiện đều đó.
Taehyung bỗng nhiên trầm mặc làm cho Jimin ở đầu dây bên kia rất khó hiểu.
"Làm sao vậy?"
"Không sao đâu, lát nữa tôi sẽ gọi lại cho cậu."
Nói xong anh tắt điện thoại di động, tiện tay ném sang một bên, tập trung về Jungkook lau tóc cho mình.
Động tác lau tóc của Jungkook có chút vụng về, nhưng mỗi một lần cậu đều làm rất nhẹ, tựa như sợ làm đau anh.
Taehyung có thể cảm giác được cậu thật sự rất cẩn thận, trên mặt không nhịn được cười, nhẹ giọng nói: "Tiểu Kook sao giỏi như vậy? Cậu cũng có thể lau tóc cho tôi."
Jungkook mím môi cười, cảm giác hơi nước trên tóc anh đã không còn, sờ lên tuy rằng vẫn lạnh lẽo nhưng đã không còn ướt nữa, liền lấy khăn ra, có chút hưng phấn nói: "Được rồi!"
anh liền đứng lên, giơ tay sờ sờ tóc, "Oa, đã khô rồi!"
Jungkook trên mặt cười càng lớn, "Đều đã khô rồi!"
anh chọc cậu, "Cậu có phải là Jeon Jungkook biết lau tóc nhất phố H không?"
Jungkook liền vươn hai tay che mặt nằm sấp trên giường cười khanh khách, anh muốn lấy tay cậu ra nhìn mặt cậu, nằm ở trên giường lăn trái phải hai vòng, Taehyung đè cậu lại.
"Bắt được rồi, không được nhúc nhích."
Không nghĩ tới Jungkook cũng nắm lấy cánh tay hắn, học theo cách hắn nói chuyện, "Bắt được rồi, không được nhúc nhích."
anh nhéo nhéo vành tai thịt của cậu, "Là tôi bắt lấy cậu trước."
Jungkook không chịu thua, "Là Tiểu Kook trước.".
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co