Truyen3h.Co

내가 태형을 만났을 때.

24

bbikewtie

cậu nghe thấy thanh âm ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải, rốt cục ở trong đám người bên ngoài cửa đón nhìn thấy một người mặc âu phục, đang vung tay vẫy tay với bọn họ.

Jimin liếc mắt một cái liền nhìn thấy anh, ngay sau đó liền nhìn thấy nam sinh đi bên cạnh hắn, thậm chí còn cùng anh tay trong tay, nếu như anh nhớ không lầm, trên người nam sinh này đang mặc quần áo của Taehyung.

Taehyung cũng nhìn thấy Jimin, lúc đi về phía anh, hắn vẫn nghiêng đầu nhỏ giọng nói chuyện với Jungkook.

Jimin nhìn mà nhướng mày, đợi người đi tới gần mới nghe thấy một chút tiếng nói chuyện.

"tiểu Kook có thể gọi hắn là Anh Jimin."

Jimin nhất thời mặt mày hớn hở, "Tiểu Jeonnn."

Taehyung nhìn anh một cái, "Nói chuyện tốt một chút."

Jimin liền thu hồi biểu tình nịnh nọt kia, sắc mặt bình thường, "Xin chào Tiểu Jeon, lần đầu gặp mặt, tôi là bạn tốt của Kim Taehyung, tên là Park Jimin."

Jungkook quay đầu nhìn anh, thấy hắn gật đầu liền nhỏ giọng kêu lên một câu, "An Jimin."

Jimin liền khoa trương che ngực lại, "Em yên tâm Tiểu Jeon, anh cũng sẽ chăm sóc em thật tốt."

anh buồn cười nâng tay vỗ vỗ bả vai anh, "Đi thôi, Tiểu Kook đói bụng."

Jimin thuận tay nhận lấy vali trên tay anh, "Đi, tôi đã đặt chỗ rồi."

Trên đường đi đến bãi đỗ xe ngoài sân bay, Jungkook tràn đầy tò mò nhìn hai người bọn họ, lúc thì nhìn Jimin lúc thì nhìn Taehyung, cậu nghe không hiểu bọn họ đang nói cái gì, nhưng cậu lại tò mò, đôi mắt hạnh nhân to tròn luôn nhìn chằm chằm sườn mặt của Taehyung.

anh có thể cảm giác được tầm mắt của cậu, quay đầu hỏi, "Tiểu Kook, làm sao vậy? Có đói không?"

Jungkook do dự một chút, gật gật đầu.

Taehyung lấy ra hai cái bánh còn lại vẫn chưa ăn, một bên lột vỏ ra một bên nói: "Tiểu Kook không nên ăn quá nhiều, trước tiên ăn hai miếng cái bánh này một chút, đợi lát nữa chúng ta sẽ ăn cơm."

Jungkook ừ một tiếng, cúi đầu cắn một miếng, bên trong là nhân sô cô la.

Jimin đứng ở một bên nhìn âm thầm líu lưỡi.

Tuy rằng anh đã sớm biết Jungkook là người đặc biệt, nhưng Kim Taehyung...Cái này là đang làm gì vậy?

Anh nhìn không được tự nhiên cho lắm, nhịn không được nói: "Sao cậu cứ đút cho cậu ta mãi thế, để cho cậu ta cầm ăn một mình không được sao?"

Taehyung trả lời, "Đương nhiên có thể."

"Vậy sao cậu không đưa cho cậu ta tự cầm?"

"Cậu ấy không có đưa tay chính là không muốn tự mình cầm." anh nói xong nhịn không được mím môi cười cười, "Cậu ấy hẳn là có chút không vui."

Jimin đến gần nhìn mặt Jungkook, không nhìn ra có chỗ nào giống như đang không vui, "Tại sao cậu ta lại không vui? "

"Tôi vừa rồi một mực cùng cậu nói chuyện, không có nói chuyện với cậu ấy." Taehyung nhìn Jungkook cắn hai miếng thì quay đầu không ăn liền đem phần còn lại gói lại, nói với Jimin: "Từ khi quen biết cậu ấy đến bây giờ, chưa từng bởi vì nói chuyện với người khác mà có chút không để ý cậu ấy, cho nên cậu ấy có chút tức giận."

Nói xong nhìn về phía Jungkook, "Có phải không?"

Jungkook liền quay mặt ra, bộ dáng không nghe hiểu.

Jimin nói"...!Ghen?"

anh lắc đầu, "Không phải, là cậu ấy không quen với việc tôi không chú ý tới cậu ấy."

Jimin liền chậc chậc một tiếng, "Tôi cảm thấy các cậu cứ kì lạ làm sao ấy."

Taehyung nhìn anh một cái, "Làm sao lại kì lạ?"

"Cậu không cảm thấy điểm nào kỳ lạ cũng đã rất kỳ lạ. Cậu..." Jimin đang muốn trực tiếp hỏi hai người hiện tại đây là mối quan hệ gì, kết quả đối mắt vừa lia đến người cậu đã chạm phải đôi mắt hạnh nhân đen nhánh của Jungkook.

Lời nói đầy bụng bỗng nhiên một chữ cũng không nói nên lời.

"...Quên đi, đi thôi, trễ hơn nữa sẽ là giờ cao điểm"

Nơi Jimin đặt chỗ là một nhà hàng riêng, các món ăn trong nhà hàng đều có chút ngọt ngào, ví dụ như thịt dứa, thịt chua ngọt.

Trước khi Jimin đặt chỗ, anh đã cố ý đi hỏi Taehyung, Jungkook có kiêng kỵ gì không, nhận được đáp Jimin trực tiếp đặt nhà hàng mà anh và Taehyung đều từng tới.

Cửa hàng này phải đặt trước phòng riêng, không có khách ăn tối nên vừa bước vào cửa hàng, một nữ nhân viên mặc đồng phục sẽ kiểm tra thông tin, sau đó dẫn họ vào phòng riêng.

Jungkook đi đường đều theo sát anh, tò mò nhìn trang trí cổ kính xung quanh, nghe thấy có tiếng nước, nghe thấy tiếng nước chảy, cậu nhìn thấy hồ nước bằng đá bên ngoài và những con cá koi màu đỏ, trắng bơi trong nước, ánh mắt đều mở to, lôi kéo anh muốn hắn nhìn, "Taehyung, cá! Cá! "

Trong hồ ở H cổ trấn cũng có cá, nhưng không phải loại cá koi xinh đẹp này, Jungkook đặc biệt thích những thứ màu sắc tươi sáng, cậu nhìn mà không muốn đi.

anh nhẹ nhàng giật giật cổ tay Jungkook, "Tiểu Kook, chúng ta ăn cơm xong rồi mới đến xem."

cậu liền lưu luyến không rời quay đầu lại, cố ý một lần nữa siết chặt tay anh, "Taehyung, có cá..."

"Ừm, nhìn thấy rồi, Tiểu Kook muốn nhìn thì một lát nữa chúng ta sẽ đến nhìn."

Jimin đi ở phía trước nghe xong cổ tê dại, nhịn không được quay đầu lại hỏi: "Cậu vẫn nói chuyện với cậu ta như vậy sao?"

Taehyung gật đầu.

Jimin bước chậm lại hai bước, áp vào vai trái của anh, dùng giọng điệu đùa giỡn: "Hiện tại tôi có chút ghen tị với cậu ấy, sao cậu không dỗ dành tôi?"

Taehyung buồn bực cười một tiếng, bỗng nhiên nghiêng đầu, giơ tay bắt lấy bả vai anh, liền dùng giọng điệu dịu dàng như khi nói chuyện với Jungkook, toàn bộ thanh tuyến trầm thấp đột nhiên ôn nhu xuống, "Jimin..."

Hắn chỉ mới nói hai chữ đầu, lời sau còn chưa kịp nói, Jungkook vốn yên lặng đi bên tay phải hắn bỗng nhiên nói: "Taehyung, Tiểu Kook đau bụng."

Taehyung trong nháy mắt quay đầu lại, "Đau bụng?"

Tay hắn đang nắm bả vai Jimin được rút lại, nhẹ nhàng sờ sờ vị trí rốn của cậu, "Là nơi này đau sao?"

Jungkook liền cúi đầu," Đau bụng."

Taehyung giương mắt nhìn cậu, nhẹ giọng hỏi: "Có thực sự đau không?"

Jungkook không nói lời nào nữa.

Jimin: "..........!"

Jungkook liếc mắt nhìn người nghẹn cười một cái, lại cúi đầu cầm tay Taehyung đang sờ bụng mình, cậu chột dạ thấp giọng trả lời, "Không có đau..."

Taehyung hơi nhíu mày, "Tiểu Kook."

Hắn không nói được những lời nặng nề với cậu, cho dù lúc này có chút không vui cũng không nói ra một chữ.

Nhưng hắn không nói ra nhưng Jungkook cũng có thể cảm giác được, cậu sợ nhất Taehyung tức giận và không vui, anh cũng không cần nói gì, Jungkook chỉ nghe giọng điệu hắn gọi tên hắn là có thể nghe ra.

Bởi vì nghe ra, trong lòng Jungkook càng khó chịu hơn, kỳ thật cậu cũng biết mình như vậy là không đúng, nhưng chính cậu cũng không biết vừa rồi cậu vì sao lại như vậy.

Chỉ là nghe thấy Taehyung gọi cậu một tiếng, trong lòng liền hoảng hốt, buồn bực đến mức cậu có chút không thở nổi, nhưng trong lòng cậu khó chịu không nên lời.

Bầu không khí đột nhiên trở nên tĩnh mịch, Jimin ho nhẹ một tiếng muốn giảm bớt bầu không khí này một chút " Taehyung, đi thôi, tôi cũng có chút đói bụng."

Taehyung nhìn bộ dáng Jungkook cúi đầu không dám nhìn mặt hắn, hắn vẫn mềm lòng, "Tiểu Kook, nếu thật sự đau bụng có thể nói là đau bụng."

Jungkook cúi đầu ừ một tiếng.

Bởi vì chuyện này, sau đó lúc ăn cơm bầu không khí vẫn không thể sống động nổi.

Jungkook chỉ cúi đầu ăn trong chén, không có một lần tự mình duỗi đũa gắp thức ăn, Taehyung gắp thức ăn bở vào chén cho cậu thì cậu mới ăn, không có cậu liền ăn cơm không.

Vì thế suốt bữa cơm, Taehyung không phải giúp cậu bóc tôm thì cũng là giúp cậu gỡ xương cá, còn phải vội vàng nói chuyện với Jimin, bản thân không ăn bao nhiêu.

Trong bầu không khí như vậy, Jimin đều cảm thấy có chút không được tự nhiên, ăn không nhiều lắm liền buông đũa xuống, thấp giọng nói với Taehyung: "Tôi đi vệ sinh, cậu nên dỗ dành cậu ta một chút, hiện tại tâm tình cậu ta không đúng lắm."

Chờ sau khi Jimin đi ra ngoài, Taehyung buông đũa trong tay xuống, dùng khăn ướt bên cạnh lau tay, sau đó tiến về phía Jungkook.

"Tiểu Kook..."

Cậu cái gì cũng không nói, Jungkook trước tiên xoay mặt lại, rũ mi xuống, thanh âm vừa thấp vừa mềm, "Taehyung đừng giận "

anh không nói gì, thở dài một hơi, nói: "Tiểu Kook, tôi không có tức giận..."

Hắn biết vừa rồi Jungkook vì sao lại đột nhiên nói như vậy, đó là cách cậu kéo lực chú ý của hắn lại, Jungkook đã quen với việc Taehyung mỗi ngày đều chú ý tới cậu, thậm chí rất nhiều lúc bên ngoài có nhiều người nhưng Taehyung đều chỉ chủ ý có một mình cậu.

Hắn hoàn toàn có thể hiểu được dục vọng chiếm hữu này, bởi vì đây là chuyện thường tình của con người.

Nhưng đến giờ khắc này, từ lúc Jungkook nói không nên tức giận, hắn mới mơ hồ hiểu được một ít thứ vừa rồi không ý thức được, đó là nguyên nhân của việc chiếm hữu này.

Hoàn cảnh biến hóa đối với Jungkook mà nói không phải không có ảnh hưởng, từ lúc nhìn thấy Jimin, từ lúc hắn cùng Jimin nói thêm vài câu, Jungkook xem chút nữa là đóng đinh trên mặt hắn, Jungkook hiển nhiên trở nên mẫn cảm hơn trước.

Bởi vì cậu đang lo lắng..

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co