41
Jungkook làm việc ở thư viện đại học A từ 10 giờ sáng đến 6 giờ chiều, ở giữa còn có hai giờ nghỉ trưa.
Sáng sớm, đồng hồ báo thức vừa vang lên, Taehyung nhấn nút tắt, quay đầu nhìn Jungkook còn đang ngủ say, rón rén rời giường rửa mặt xuống lầu làm bữa sáng cho Jungkook.
Kỳ thật nếu dựa theo thói quen trước kia của cậu, lúc này cậu còn có thể ngủ thêm nửa tiếng nữa, nhưng trong lòng anh nhớ rõ hôm nay là ngày đầu tiên cậu đi làm, trong lòng luôn có chút luống cuống.
Lúc thì lo lắng Jungkook đi làm sẽ vui hay không, lúc thì lại lo lắng Jungkook có bị người ta khi dễ hay không, tóm lại ngốc nhỏ một giây không ở dưới mí mắt hắn, tâm tư của hắn một giây cũng không ổn định được, cho dù lúc này cậu còn chưa đi làm, Taehyung đã bắt đầu lo lắng trước sau.
Taehyung với tâm sự nặng nề làm một bàn bữa sáng thịnh soạn, nào là sủi cảo rồi bánh bao, Jungkook rửa mặt xong xuống lầu nhìn thấy bàn ăn đầy ắp liền oa một tiếng.
Taehyung sau khi lau sạch tay bỗng nhiên đi về phía Jungkook.
Jungkook đã ngồi ở chỗ ngồi, thấy hắn đi đến bên cạnh mình, nghi hoặc ngẩng đầu.
Taehyung hai tay nâng mặt cậu lên, cúi đầu hôn lên môi cậu, mút đầu lưỡi của cậu, đem người vừa tỉnh chưa được bao lâu hôn đến choáng váng còn chưa thỏa mãn buông ra, "Được rồi, Tiểu Kook, ăn đi, Taehyung làm cho em một ít để em mang đến trường học, lúc đói thì lấy ra ăn."
Jungkook mím môi đôi hồng hồng vừa bị hôn, nhìn hắn lấy ra hộp cơm giữ ấm cho cậu đựng sủi cảo cùng bánh bao nhỏ, cảm giác anh hôm nay không giống bình thường.
Thời gian anh đi làm trễ hơn Jungkook một tiếng, hắn có thể đưa cậu đến công ty trước rồi sau đó mới đưa đến đại học A, cũng có thể đợi đến chín giờ rưỡi rồi trực tiếp đưa Jungkook đi, sau đó hắn mới đi làm.
Vô luận như thế nào đi nữa cũng không thể để Jungkook một mình đi đến đại học A, điều này đối với anh mà nói là tuyệt đối không có khả năng, xe buýt và tàu điện ngầm trong thành phố đối với Jungkook quá phức tạp, anh cũng không yên tâm để cậu một mình đi khắp nơi, đây cũng là nguyên nhân hắn hy vọng Jungkook có thể làm việc ở trong khuôn viên trường.
Đến tám giờ rưỡi, anh tìm cho cậu một cái ba lô, trong túi có đủ mọi thứ nào là đồ để cậu vẽ tranh, cơm và nước, thậm chí còn có một túi sôcôla và bánh quy nhỏ, còn có cả gối với chăn để khi cậu ngủ trưa có thể lấy ra dùng.
Taehyung chuẩn bị xong tất cả đồ đạc cho Jungkook, còn lo lắng cậu không tìm được thứ mình muốn, khoa trương đến mức giống như Jungkook không phải đi làm, mà là đi quốc gia nào du lịch, cuối cùng lúc ra khỏi cửa đã hơn 50 phút rồi.
anh định đầu tiên sẽ đưa cậu đến công ty, sau đó đưa Jungkook đến đại học A.
Lúc ở trên xe Jungkook vẫn rất tốt, cũng không thấy khẩn trương, ngược lại người khẩn trương là Taehyung, người khẩn trương vốn không nói nhiều, lúc này càng ít nói.
Sau khi đến công ty, JImin vừa lúc tới tìm hắn, anh liếc mắt một cái liền nhìn ra Taehyung không đúng lắm, anh đi theo vào văn phòng hỏi: "Cậu làm sao vậy??"
Taehyung đặt ba lô của Jungkook lên sô pha, bắt lấy Jungkook chuẩn bị đi tìm máy tính bảng chơi ôm vào trong ngực, hai má cọ cọ vào lỗ tai mềm mại của cậu, thở dài, "Hôm nay Jungkook của tôi đi làm."
"Đó không phải là chuyện tốt sao??" Jimin nói xong nhìn Jungkook.
Jungkook có thể cho rằng Taehyung đang cùng cậu chơi trò ôm ấp gì đó, vẻ mặt vui vẻ ôm thắt lưng anh, hai má dán lên vai Taehyung.
Jimin: "Tôi thấy cậu ấy trong rất hạnh phúc."
hắn không nói gì, chỉ ôm chặt cậu.
Jimin nhìn hắn, nhướng mày nói: "Không phải vậy chứ, đến lúc đưa cậu ấy đi làm thì trong lòng cậu bắt đầu hối hận luyến tiếc ?????"
Taehyung: "Không thể nói là hối hận luyến tiếc, chỉ là có chút lo lắng."
"Không phải có học trưởng ở đây sao? Vả lại cậu ấy 19 tuổi rồi, không có vấn đề gì đâu, đừng lo lắng quá nhiều."
Taehyung ôm Jungkook không nói gì, hắn làm sao có thể không lo lắng?
Sau khi Jimin rời đi,Taehyung tải MXH về máy tính bảng của Jungkook, đăng nhập vào acc đã nhiều năm không dùng, thử dùng MXH trong điện thoại di động của mình bấm số điện thoại và chức năng gọi video.
Hắn không phải không nghĩ tới việc mua điện thoại di động cho cậu, trong nhà có một chiếc điện thoại mới, nhưng cậu không sử dụng, điện thoại thông minh đối với cậu mà nói quá phức tạp, hắn chỉ có thể tìm cách khác để hắn có thể liên lạc với Jungkook.
"Tiểu Kook, anh dạy em, nếu như nghe thấy máy tính bảng vang lên, em phải ấn cái nút màu xanh trên màn hình này."
Taehyung dạy cậu một lần rồi lại mô phỏng một lần nữa, xác định cậu học được mới yên tâm.
Trước mười giờ, Taehyung đưa Jungkook đến đại học A, tối hôm qua hắn đã nói giờ làm việc cho cậu, cũng nói cho cậu biết lúc sáu giờ chiều hắn sẽ tới đón cậu, đến giờ tan tầm chỉ cần ra khỏi thư viện là được, hắn ở bên ngoài chờ cậu.
Jungkook khá quen thuộc với nơi này, huống chi ngày hôm qua cậu đã tới thư viện này một lần, cho nên cậu không có xuất hiện sự bất an gì cả.
Chờ xe chạy đến ngoài cửa thư viện đại học A, Han đã đứng trên bậc thềm chờ cậu, Jungkook thấy y còn cách cửa sổ xe vẫy tay chào hỏi y.
Han vẻ mặt tươi cười đi tới, "Tiểu Kook, chào buổi sáng."
Jungkook cũng cười, "Thầy Han, chào buổi sáng."
Taehyung dừng xe xuống xe, bên kia Han đã giúp Jungkook mở cửa xe, hắn từ ghế sau xe lấy ba lô ra cho Jungkook, để cậu đeo trên lưng.
Han nhìn thấy balo của Jungkook ngây ngẩn cả người, không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Taehyung, "Không phải cậu ấy không ở lại sao?"
"Em ấy không ở lại, nhưng buổi trưa có giờ nghỉ trưa, tôi cũng sợ buổi chiều em ấy sẽ đói, chuẩn bị cho em ấy một ít thức ăn."
Taehyung nói xong tiến lên khẽ cúi đầu hôn lên môi Jungkook, "Jungkook, Taehyung phải trở về làm việc, em ở chỗ này phải nghe lời thầy Han, tan tầm Taehyung liền tới đón em."
Jungkook gật gật đầu, cũng tiến lại gần hôn lên môi anh.
Taehyung quay đầu nhìn Han, "Học trưởng, Tiểu Kook sẽ phải làm phiền cậu rồi."
"Yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Kook của anh."
cậu biết mình tới đây để đi làm, Taehyung đưa mình tới cũng phải trở về làm việc, cho nên nhìn thấy anh đi cậu cũng không nói muốn cùng đi, thấy anh trước khi lên xe vẫn lo lắng nhìn mình một cái, cậu còn cười đến vẻ mặt vui vẻ vẫy tay với hắn.
Thẳng đến khi xe của hắn lái đi xa cậu mới buông tay xuống, rút lại nụ cười trên mặt, không vui vẻ mím chặt môi.
Han nghiêng đầu nhìn biểu tình của cậu, trong lòng có chút kinh ngạc, cậu biết là đừng để Taehyung quá lo lắng cho mình.
Han thăm dò hỏi: "Tiểu Kook, chúng ta đi thôi? "
"......!Ừm."
Sau khi trở lại công ty, Taehyung liên tiếp thất thần, hắn mặc kệ mình đang làm chuyện gì, trong đầu toàn là đang suy nghĩ về Jungkook, sau đó bắt đầu do dự có nên gọi video cho cậu hay không, lo lắng mình sẽ ảnh hưởng đến công việc của cậu...
Một buổi sáng trôi qua, hiệu quả công việc thấp đến kinh người.
Buổi trưa Jimin tới tìm hắn ăn cơm, anh dựa vào sofa nhìn hắn thu dọn đồ đạc, vẻ mặt không yên lòng lắc đầu thở dài, "Tôi vẫn cho rằng Tiểu Kook nhà ta không thể rời khỏi cậu, không nghĩ tới kết quả lại ngược lại, là cậu không thể rời khỏi cậu ấy, chậc chậc...!Tiểu Kook người ta không sao cả, đừng lo lắng quá có được hay không?????"
Taehyung không nói gì thu dọn đồ đạc, tháo kính xuống, "!Không, tôi phải đi xem."
Jimin nghe xong sửng sốt, "Cậu?? Không, cậu không ăn trưa sao?"
"Không nhìn thấy một lúc lâu tôi liền cảm thấy không an tâm cũng quá nhớ em ấy."
hắn nói xong liền đi ra ngoài văn phòng.
Jimin vội vàng đuổi theo, "Cậu muốn nhìn cậu ấy không phải chỉ cần gọi video là được hay sao?"
"Tôi muốn tận mắt nhìn thấy em ấy."
Taehyung hắn nói muốn đi chính là nhất định phải đi, Jimin nói cái gì cũng vô dụng, cuối cùng đành phải cùng nhau lên xe, lúc thắt dây an toàn anh nói, "Cậu có phải quá dính lấy chồng cậu không?Tương lai của cậu phải làm sao bây giờ!?"
Taehyung một lòng nhớ tới tiểu ngốc nhỏ, coi như không nghe thấy.
Giờ nghỉ trưa hai người một ngụm nước cũng không uống, Taehyung lái xe hơn hai mươi phút đến đại học A, giờ này vừa lúc cũng là thời gian sinh viên đại học A ăn cơm trưa, trong khuôn viên trường có thể thấy được học sinh đang đi đến căng tin.
Taehyung là lén lút đi vào, cũng sợ bị Jungkook phát hiện, cho nên dừng xe ở cách thư viện và căng tin tương đối xa, cùng Jimin đi qua.
Jimin sắp chết đói, đi về phía căn tin, "Tôi không nhịn được, tôi đói quá rồi, tôi đi ăn cơm trước, cậu tự đi thăm chồng mình đi."
Taehyung cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay, "Được, lát nữa tôi đến căn tin tìm cậu."
Hai người ở chỗ này đi hai nơi khác nhau.
Taehyung đang nghĩ có phải Jungkook cũng đang ở căn tin hay không, đang nghĩ thì nhìn từ xa liền thấy cậu và Han đang đi đến.
Taehyung vội vàng xoay người đuổi theo Jimin, kéo tay anh bỏ chạy......
"Ơ, cậu đang làm gì vậy?"
"Tiểu Kook đang đến đây."
"A, là cậu ấy à? Cậu ấy ở đâu?"
Jimin còn muốn quay đầu lại tìm, Taehyung đã kéo anh trốn về phía sau pho tượng, còn thuận tiện che miệng anh lại.
Không lâu sau Jungkook và Han liền xuất hiện, hai người vừa nói vừa cười đi vào căn tin số 1.
Jimin lấy tay hắn đang che miệng mình ra, "Cậu xem Tiểu Kook người ta thế nào, tự nhìn lại bản thân đi."
Taehyung không để ý tới anh, chờ bóng dáng Jungkook và Han biến mất ở cửa căng tin mới vỗ vỗ bả vai anh, "Đi thôi, chúng ta cũng đi đến căn tin, sắp chết đói cậu vẫn nói không ngừng như vậy."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co