Truyen3h.Co

내가 태형을 만났을 때.

7

bbikewtie

Taehyung ừ một tiếng, đưa tay tiếp nhận chén mà Jungkook đưa tới, khi Jungkook nâng chén của mình lên định múc cơm ăn thì Taehyung vươn tay muốn lấy chén của cậu.

Nhưng hắn đang coi thường Jungkook, cậu nắm chặt lấy chén của mình không cho hắn lấy đi, nhíu mày tức giận nhìn hắn, nghi hoặc vì sao Taehyung lại cướp chén của mình, nhưng vẫn tốt bụng dùng tay kia chỉ vào chén của anh, "Taehyung có, Taehyung có rất nhiều mà."

anh ôn nhu dỗ cậu buông bát xuống: "Tiểu Jeon, chúng ta không ăn cái này được không? em thấy đó chúng ta đang có một chiếc bánh lớn, nếu chúng ta không ăn bánh, ngày hôm sau bánh sẽ bị hỏng."

Jungkook vừa nghe lời này, lông mày nhíu lại liền từng chút từng chút thả lỏng ra, ánh mắt cũng không tự chủ được mà nhìn hộp bánh ngọt được đặt ở trên bàn, phía trên còn có cầu vồng, cậu thích nhất là cầu vồng, bởi vì nó có rất nhiều màu sắc.

anh thấy biểu tình của cậu có chút buông lỏng, sau khi buông chén của mình xuống dùng hai tay lấy chén mà Jungkook đang nắm chặt, "Tiểu Kook, chúng ta ăn bánh ngọt, không ăn cái này."

Jungkook vẫn là vẻ mặt do dự.

anh nghĩ đến Jungkook bảy phần tiết kiệm, rất quý trọng thức ăn, còn đặc biệt chán ghét lãng phí, vì thế mềm giọng dỗ dành: "Không lãng phí, những thứ này cho Taehyung ăn, Tiểu Jeon ăn bánh ngọt, ăn dâu tây."

Taehyung vừa nói vừa kéo túi đựng dâu tây ra, bên trong đầy dâu tây, tất cả chúng đều đỏ rực, còn đặc biệt rất lớn, Jungkook thoáng cái liền sáng mắt.

"oa"

anh thừa dịp sự chú ý của cậu đều đang bị dâu tây cướp đi, vội vàng cướp lấy chén trong tay cậu, đem hai cái chén đặt sang một bên, sau đó nhấc túi dâu tây trên bàn đi về phía phòng bếp.

cậu theo bản năng đi theo hắn.

Phòng bếp nhà Jungkook rất nhỏ, Taehyung cao 1m80 đứng ở bên trong đã rất chật chội.

Jungkook cao 1m7 không đến một mét tám lại chen vào theo, phòng bếp vốn đã nhỏ bây giờ lại càng không thể xoay người.

anh nhìn người đứng bên cạnh mình, không lên tiếng bảo cậu ra ngoài chờ, mà là rửa hai quả dâu tây lớn trước, nhổ lá ở phía trên, sau đó đưa cho Jungkook.

Jungkook đầu tiên không phải đưa tay lấy, mà là nhìn Taehyung, giống như là đang quan sát biểu tình của hắn.

anh liền cười, nhẹ giọng nói: "Cho Tiểu Jeon, ăn đi."

Jungkook rõ ràng nghe thấy anh nói là cho cậu, mới đưa tay cầm bỏ vào miệng.

anh rửa vài quả dâu tây cho Jungkook ăn, sau đó lại đưa cậu về phòng khách, để cậu ngồi trên ghế, mở hộp bánh ngọt ra, đưa cho Jungkook một cái thìa nhựa.

Cuối cái thìa có kèm theo một con gấu nhỏ màu nâu, Jungkook cầm trong tay liền tràn đầy thích thú sờ gấu nhỏ trên thìa.

anh mua bánh ngọt này chính là cho cậu ăn, cũng không có cắt ra, mà là đem toàn bộ bánh kem dâu tây đặt ở trước mặt cậu, để cho cậu trực tiếp ăn.

Nhưng Jungkook không muốn, tay cầm thìa khoa tay múa chân trên bánh ngọt hai cái, muốn anh cắt ra, "Taehyung ăn."

"Taehyung không ăn, Tiểu Jeon ăn."

Jungkook nghe xong nhíu mày, không cao hứng lắm, "Muốn cùng nhau ăn."

Cậu thật sự không vui, mi tâm nhíu chặt, trong đôi mắt hạnh nhân đen nhánh kia phản chiếu hình ảnh Taehyung.

anh không muốn để cậu không vui, gật đầu đồng ý, đem bánh ngọt chia thành phần nhỏ.

Jungkook nhìn hắn chia bánh ngọt thành phần nhỏ mới vừa lòng, cúi đầu ăn phần bánh ngọt của mình.

Taehyung thì đem hai cái chén lớn kia trộn thành một cái chén, lấy cái thìa lớn trộn cơm ăn.

Cơm này hiển nhiên là cơm thừa ngày hôm qua, vừa lạnh vừa cứng, hơn nữa trứng gà đã nấu xong trộn cùng một chỗ, không có hương vị mà còn rất khô, anh nuốt rất khó khăn, nhưng chỉ cần Jungkook vừa quay đầu nhìn hắn, Taehyung đều sẽ cười với cậu, "Ngon quá."

Jungkook còn cố ý nhìn thoáng qua chén của hắn, thấy cơm trong chén thật sự ăn đến một hạt không còn nên vui vẻ cười một tiếng, cũng biết là anh thật sự không có lãng phí, vẫn là vui vẻ nghe hắn nói cơm mình nấu rất ngon.

Cậu cười xong liền khẩn cấp cầm một góc bánh ngọt cho Taehyung , "Taehyung, ăn."

anh làm sao còn ăn được bánh ngọt, nhưng vẫn tiếp nhận từ trong tay Jungkook, ôn nhu nói: "Cám ơn Tiểu Jeon, lát nữa tôi sẽ ăn."

Jungkook ừ ừ hai tiếng, lại tiếp tục vùi đầu ăn bánh ngọt của mình.

Sức ăn của cậu cũng không nhỏ, ít nhất cậu có thể ăn nhiều hơn so với Taehyung nghĩ, anh trong chốc lát nhìn cái bánh nướng dở, trong lòng tự hỏi.

Với sức ăn của cậu, cậu làm sao có thể ăn đủ những bữa ăn vừa rồi?

Nhưng một lát sau, Taehyung liền phát hiện không đúng.

Tốc độ ăn của Jungkook chậm hơn rất nhiều so với lúc đầu, anh nhìn biểu tình nuốt của cậu có chút vất vả, theo bản năng đưa tay sờ sờ dạ dày cậu, phồng lên không ít.

Taehyung vội vàng giữ chặt tay cậu, không cho cậu ăn nữa, "Tiểu Jeon, ăn no thì không nên ăn nữa."

Jungkook nhíu chặt mày, vẻ mặt nghiêm túc, "Không ăn sẽ hư, không thể lãng phí."

"Không lãng phí, không lãng phí,để tôi ăn phần thừa."

Taehyung nói xong một lần nữa lấy một cái thìa sạch sẽ, ăn số bánh ngọt còn lại trước mặt Jungkook.

Con mắt Jungkook lẳng lặng nhìn, thấy anh thật sự ăn hết bánh ngọt mới hài lòng gật đầu, "Taehyung, ngoan."

anh dở khóc dở cười, "Tiểu Jeon cũng ngoan."

Thói quen của Jungkook rất tốt, ăn xong liền bắt đầu thu dọn, anh đi theo bên cạnh cậu thỉnh thoảng giúp đỡ, sau khi dọn dẹp sạch sẽ bàn trà và rác, hai người mỗi người ngồi trên một cái ghế, bắt đầu trợn tròn mắt nhìn nhau.

Nhà Jungkook không có TV, nói thật anh từ lúc vào cửa đến bây giờ, phát hiện nhà cậu ngoại trừ một cái bình điện nóng ra, đồ đạc cần dựa vào điện để sử dụng hầu như không có.

anh hỏi cậu, "Bình thường Tiểu Jeon ở nhà sẽ chơi cái gì? "

Jungkook suy nghĩ một chút, "Vẽ tranh nha."

Taehyung chỉ vào bức tranh có chút ố vàng được dán trên tường, "Những thứ này đều là do Tiểu Jeon vẽ sao?"

Thấy Taehyung nhắc tới bức tranh trước kia của mình, Jungkook rất vui vẻ, cậu đứng lên từ băng ghế, bắt đầu giảng giải từng bức một.

"Tiểu Jeon cùng bà nội, mua trứng gà!"

Trên tranh là một người nhỏ mặc bộ quần áo màu vàng cùng một người lớn một chút, mặc quần áo màu hồng, tóc hoa râm, một lớn một nhỏ nắm tay nhau đi dưới tán cây lớn.

Taehyung chăm chú nghe Jungkook giảng giải bức tranh của cậu, hắn phát hiện những bức tranh dán trên tường này, mỗi một bức đều có bà nội của Jungkook, người đã qua đời, hiện giờ chỉ còn lại có một tấm ảnh có thể khiến Jungkook nhớ nhung.

"Bà nội mua đồ ăn ngon, bà nội ngủ thiếp đi, không để ý đến Tiểu Jeon, bà nội tức giận."

Taehyung nhìn bức tranh Jungkook chỉ vào nói bà nội ngủ thiếp đi không để ý đến cậu, bà lão quần áo màu hồng phấn nằm ở trên giường nhắm mắt lại, bên giường còn có một người ngồi khóc.

anh không biết Jungkook có hiểu được cái chết có nghĩa hay không, nhưng khi nhìn thấy cậu bé với khuôn mặt đang khóc trên bức tranh, hắn chỉ cảm thấy đau lòng.

Bức tranh cuối cùng dán trên tường vẫn là bà nội của Jungkook, bất đồng chính là biểu tình của bà lão quần áo màu hồng là cười, ôm hoa trong ngực, Jungkook còn vẽ mấy đạo ánh sáng màu vàng trên đầu bà, làm cho người ta không hiểu sao liên tưởng đến Quan m Bồ Tát.

Thấy anh nhìn bức tranh cuối cùng, Jungkook nghiêm túc chỉ vào bà nội trên bức tranh, "Bà nội, đi làm thần tiên, Bà nội nói, phải qua thật lâu, thật lâu, thật lâu, thật lâu..."

Jungkook liên tục nói từ thật lâu, sau đó mới nói: "Tiểu Jeon mới có thể nhìn thấy lại, thấy lại, bà nội."

Taehyung không hỏi bà nội cậu là ai, hắn chỉ gật gật đầu, nhẹ giọng nói: "Bà nội nói đúng, Tiểu Jeon nhất định còn có thể gặp lại bà nội."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co